Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 751: Người sống sót (1)

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… "Chờ một chút, ngươi không thể đi vào."Sau lưng đột nhiên vang lên một tiếng khuyên can, Tô Viễnkhông khỏi sững sờ, sau đó đầu quay lại phía Tây An, tại bệnhviện đối diện trên đường cái, trước một nhà bách hóa thương hội,một người phụ nữ trên lưng cõng bao lớn bao nhỏ đang đứng đó,một mặt lo lắng nhìn hắn.Mang theo ánh mắt dò xét nhìn người phụ nữ này, Tô Viễn pháthiện, những thứ trên người cô phân lớn là mì ăn liên cùng nướckhoáng, bánh mì và loại đồ ăn khác.Nhìn đến đây, hắn không khỏi hơi nheo mắt.Những thứ đó là đồ vật trong Quỷ Họa.Quỷ Vực của Quỷ Họa đã có thể thay đổi hiện thực, ảnh hưởngđến các sự vật xung quanh, đây là chuyện không thể tưởngtượng nổi.Phải biết, cho dù là hắn, dù có thể khởi động lại tự thân, thậm chílà phạm vi lớn, nhưng cũng không thể làm được như Quỷ Họa,can thiệp vào hiện thực.Đây rốt cuộc là đặc thù của Quỷ Vực, hay là thứ gì khác khôngbiết đến? Về điểm này, Tô Viễn không thể nào biết được.Nhưng đồ vật trong Quỷ Họa chỉ có thể tồn tại bên trong QuỷHọa, một khi rời đi Quỷ Họa, những vật kia sẽ lập tức biến mất.Đây là sự tôn tại dựa vào linh dị lực, từ một mức độ nào đó cóthể nói là chân thực, cũng có thể nói là hư ảo.Nhưng cũng chính bởi vì đặc tính này của Quỷ Họa mà nhữngngười bình thường bị cuốn vào Quỷ Họa trước đó mới có thể sốngsót.Mặc dù trong Quỷ Họa xác suất gặp phải quỷ rất lớn, nhưng chỉcân tránh được quy luật giết người của quỷ, thêm vào đủ nước vàthức ăn, hoàn toàn có thể sống sót.Suy nghĩ xoay chuyển ngàn lần, trong thời gian rất ngắn, Tô Viễnđã nghĩ rất nhiêu, nhưng người phụ nữ kia lại không biết.Nàng phát hiện Tô Viễn chỉ nhàn nhạt nhìn nàng một lúc, sau đóliền quay người, dường như chuẩn bị tiếp tục đi vào bệnh viện.Không khỏi có chút gấp gáp.Bệnh viện kia chính là cấm địa, có lệ quỷ ẩn hiện, phàm là ai đivào, không có một người nào sống sót ra ngoài.Lần trước đã có người sống sót ý đô đi vào bệnh viện để thuhoạch một chút thuốc men cùng dụng cụ chữa bệnh, kết quả làtất cả những người đi vào bệnh viện đều mất tích.Từ đó vê sau, không còn ai dám vào nữa.Người nam nhân này điên rồi sao?Hắn không muốn sống nữa sao mà dám vào bệnh viện?Nghĩ tới đây, nhìn quanh thấy dường như không có tình huống dịthường gì, người phụ nữ vọt thẳng tới, sau đó một tay níu lại TôViễn."Đi mau, nơi này nguy hiểm, ngươi đừng phạm hồ đồ, bệnh việnnày có quỷ, không thể đi vào.. Tô Viễn bị hành động bất ngờ củangười phụ nữ làm cho hơi bối rối, cô này đang làm cái gì đây?Nhưng sau đó liền phản ứng lại, người phụ nữ này là sợ hắn làmchuyện ngốc sao?Thuần túy tốt bụng sao?"Ngươi là ai?""Ta có thể là ai, đại gia đều không giống là người sống sót."Nghe Tô Viễn hỏi thăm, nữ nhân tức giận nói:"Ta biết bị cuốn vào loại chuyện đáng sợ này là một việc khiếnngười ta tuyệt vọng, nhưng đó cũng không phải lý do để ngươi từbỏ.Nghĩ đến phụ mẫu của ngươi ở bên ngoài, nghĩ đến thân bằnghảo hữu của ngươi.Ngươi tự tìm đường chết như vậy, ngươi đối với họ có tốt không!""Đừng từ bỏ hi vọng, còn sống thì sẽ có ánh rạng đông.Sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày, chúng ta có thể tìm đượcđường ra.Tô Viễn nghe vậy, lập tức có loại cảm giác dở khóc dở cười, nữnhân này sợ là nghĩ hắn muốn tự sát mà không thành?Cũng khó trách nàng lại lo lắng như vậy mà xông tới.Thật ra, cách làm của nàng cũng không sai. Người bình thườngxông vào căn bệnh viện này với lệ quỷ tôn tại bên trong thì quảthật không khác gì tự sát.Nhưng từ góc độ nào đó, cũng có thể thấy tâm địa của nữ nhânnày không tệ.Lúc này, Tô Viễn cẩn thận quan sát nữ nhân trước mặt.Ngũ quan duyên dáng, dáng người cũng khá ổn, một đầu tócbuộc thành đuôi ngựa.Chỉ có điều có vẻ do hoàn cảnh tác động nên làn da thoáng cóchút thô ráp.Nghĩ lại cũng đúng, ở trong môi trường này, dù có là người thíchchăm chút cho vẻ ngoài cũng không còn tâm tình để quản lý lànda.Dường như phát giác được ánh mắt dò xét của Tô Viễn, nữ nhânđột nhiên cảnh giác."Ngươi nhìn ta làm gì? Ta cảnh cáo ngươi, đừng có ý đồ gì, takhông phải dễ trêu!"Dứt lời, nàng lấy ra từ túi bên hông một vật, vậy mà là một thanhthương!Chỉ không biết là thật hay giả, nhưng đối với người bình thườngthì lực uy h**p là không thể nghi ngờ.Dáng vẻ cảnh giác như vậy, thật ra cũng có thể hiểu. Dù sao,nhân tính tàn bạo trong những sự kiện linh dị tương tự tận thế sẽphát huy đến tận cùng, những người còn sống sót như thế nàyphần lớn đều sống trong tình huống không có gì bất ngờ xảy ra.Trong hoàn cảnh như vậy, mất đi đạo đức xã hội bên ngoài,những người sống sót tự nhiên sẽ trở nên không kiêng nể gì cả,chuyện gì cũng có thể làm được.Đặc biệt là đối với nữ nhân, tình thế như vậy càng nguy hiểm.Nhìn ra, nữ nhân trước mắt này mặc dù có tâm địa không tệ,nhưng cũng không phải là loại "ngốc bạch ngọt."Thật ra, nếu là loại người đó, e rằng cũng chẳng sống được đếnlúc này.Sự kiện Quỷ Họa bộc phát ở nước ngoài khi mất tích người cũngkhông ít, chí ít đã kéo dài hơn nửa năm.Người bình thường sống sót từ lúc đó đến giờ, có mấy ai dễ sốngchung đâu.Các ngươi còn bao nhiêu người sống sót?"Đột ngột, nghe được câu hỏi của Tô Viễn, nữ nhân hơi sững sờ,có chút kỳ quái, sau đó nói:"Ngươi vừa mới bị cuốn vào nơi này phải không? Chúng ta sốngsót cũng không nhiều, còn lại mười mấy người. Hai ngày trước sốngười còn nhiêu hơn một chút, nhưng lại bị quỷ tìm thấy, rồi chếtrất nhiều."Tô Viễn thân sắc hơi động:"Nhìn dáng vẻ của ngươi cũng coi như thanh tỉnh, không mất lýtrí, thật khiến người ngoài ý.Ngươi đã sống ở đây bao lâu rồi?""Không rõ nữa, ta chỉ biết là rất lâu.Ta là du học sinh, du học ở nước ngoài, nhưng sau đó không biếtchuyện gì xảy ra, không hiểu sao lại xuất hiện ở nơi này.Lúc đó còn có rất nhiều kẻ xui xẻo giống ta, nhưng sau này ngườisống sót ngày càng ít." Nữ nhân nhìn thấy Tô Viễn dường nhưkhông có ác ý, bèn thu súng lục vào, trên mặt hiện lên vẻ uể oải.Sau đó, nàng còn nói thêm:"Ta trước giờ chưa từng gặp ngươi, ngươi trước đó ở đâu? Nơiquỷ quái này có lúc đột ngột xuất hiện một số người, nhưngngười sống sót chẳng có mấy.Nói thật, nếu không phải nhìn ngươi là đồng hương, ta cũngkhông cứu ngươi đâu.."Ta cũng không cân ngươi cứu, nói cách khác, ngươi còn ảnhhưởng đến hành động của ta."Tô Viễn cười nhạt nói:"Ta chính là vì chuyện này mới tiến vào Quỷ Họa.""Cái gì?"Nữ nhân không khỏi sững sờ, không nghĩ tới mình lòng tốt cứunam nhân này, đối phương lại còn dõng dạc nói nàng ảnh hưởngđến hắn, hắn thực sự muốn chết đến thế sao?Nhưng ngay sau đó, nàng lập tức phản ứng lại, không khỏi toànthân chấn động!Hắn nói cái gì?Hắn đến vì chuyện này?

"Chờ một chút, ngươi không thể đi vào."

Sau lưng đột nhiên vang lên một tiếng khuyên can, Tô Viễn

không khỏi sững sờ, sau đó đầu quay lại phía Tây An, tại bệnh

viện đối diện trên đường cái, trước một nhà bách hóa thương hội,

một người phụ nữ trên lưng cõng bao lớn bao nhỏ đang đứng đó,

một mặt lo lắng nhìn hắn.

Mang theo ánh mắt dò xét nhìn người phụ nữ này, Tô Viễn phát

hiện, những thứ trên người cô phân lớn là mì ăn liên cùng nước

khoáng, bánh mì và loại đồ ăn khác.

Nhìn đến đây, hắn không khỏi hơi nheo mắt.

Những thứ đó là đồ vật trong Quỷ Họa.

Quỷ Vực của Quỷ Họa đã có thể thay đổi hiện thực, ảnh hưởng

đến các sự vật xung quanh, đây là chuyện không thể tưởng

tượng nổi.

Phải biết, cho dù là hắn, dù có thể khởi động lại tự thân, thậm chí

là phạm vi lớn, nhưng cũng không thể làm được như Quỷ Họa,

can thiệp vào hiện thực.

Đây rốt cuộc là đặc thù của Quỷ Vực, hay là thứ gì khác không

biết đến? Về điểm này, Tô Viễn không thể nào biết được.

Nhưng đồ vật trong Quỷ Họa chỉ có thể tồn tại bên trong Quỷ

Họa, một khi rời đi Quỷ Họa, những vật kia sẽ lập tức biến mất.

Đây là sự tôn tại dựa vào linh dị lực, từ một mức độ nào đó có

thể nói là chân thực, cũng có thể nói là hư ảo.

Nhưng cũng chính bởi vì đặc tính này của Quỷ Họa mà những

người bình thường bị cuốn vào Quỷ Họa trước đó mới có thể sống

sót.

Mặc dù trong Quỷ Họa xác suất gặp phải quỷ rất lớn, nhưng chỉ

cân tránh được quy luật giết người của quỷ, thêm vào đủ nước và

thức ăn, hoàn toàn có thể sống sót.

Suy nghĩ xoay chuyển ngàn lần, trong thời gian rất ngắn, Tô Viễn

đã nghĩ rất nhiêu, nhưng người phụ nữ kia lại không biết.

Nàng phát hiện Tô Viễn chỉ nhàn nhạt nhìn nàng một lúc, sau đó

liền quay người, dường như chuẩn bị tiếp tục đi vào bệnh viện.

Không khỏi có chút gấp gáp.

Bệnh viện kia chính là cấm địa, có lệ quỷ ẩn hiện, phàm là ai đi

vào, không có một người nào sống sót ra ngoài.

Lần trước đã có người sống sót ý đô đi vào bệnh viện để thu

hoạch một chút thuốc men cùng dụng cụ chữa bệnh, kết quả là

tất cả những người đi vào bệnh viện đều mất tích.

Từ đó vê sau, không còn ai dám vào nữa.

Người nam nhân này điên rồi sao?

Hắn không muốn sống nữa sao mà dám vào bệnh viện?

Nghĩ tới đây, nhìn quanh thấy dường như không có tình huống dị

thường gì, người phụ nữ vọt thẳng tới, sau đó một tay níu lại Tô

Viễn.

"Đi mau, nơi này nguy hiểm, ngươi đừng phạm hồ đồ, bệnh viện

này có quỷ, không thể đi vào.. Tô Viễn bị hành động bất ngờ của

người phụ nữ làm cho hơi bối rối, cô này đang làm cái gì đây?

Nhưng sau đó liền phản ứng lại, người phụ nữ này là sợ hắn làm

chuyện ngốc sao?

Thuần túy tốt bụng sao?

"Ngươi là ai?"

"Ta có thể là ai, đại gia đều không giống là người sống sót."

Nghe Tô Viễn hỏi thăm, nữ nhân tức giận nói:

"Ta biết bị cuốn vào loại chuyện đáng sợ này là một việc khiến

người ta tuyệt vọng, nhưng đó cũng không phải lý do để ngươi từ

bỏ.

Nghĩ đến phụ mẫu của ngươi ở bên ngoài, nghĩ đến thân bằng

hảo hữu của ngươi.

Ngươi tự tìm đường chết như vậy, ngươi đối với họ có tốt không!"

"Đừng từ bỏ hi vọng, còn sống thì sẽ có ánh rạng đông.

Sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày, chúng ta có thể tìm được

đường ra.

Tô Viễn nghe vậy, lập tức có loại cảm giác dở khóc dở cười, nữ

nhân này sợ là nghĩ hắn muốn tự sát mà không thành?

Cũng khó trách nàng lại lo lắng như vậy mà xông tới.

Thật ra, cách làm của nàng cũng không sai. Người bình thường

xông vào căn bệnh viện này với lệ quỷ tôn tại bên trong thì quả

thật không khác gì tự sát.

Nhưng từ góc độ nào đó, cũng có thể thấy tâm địa của nữ nhân

này không tệ.

Lúc này, Tô Viễn cẩn thận quan sát nữ nhân trước mặt.

Ngũ quan duyên dáng, dáng người cũng khá ổn, một đầu tóc

buộc thành đuôi ngựa.

Chỉ có điều có vẻ do hoàn cảnh tác động nên làn da thoáng có

chút thô ráp.

Nghĩ lại cũng đúng, ở trong môi trường này, dù có là người thích

chăm chút cho vẻ ngoài cũng không còn tâm tình để quản lý làn

da.

Dường như phát giác được ánh mắt dò xét của Tô Viễn, nữ nhân

đột nhiên cảnh giác.

"Ngươi nhìn ta làm gì? Ta cảnh cáo ngươi, đừng có ý đồ gì, ta

không phải dễ trêu!"

Dứt lời, nàng lấy ra từ túi bên hông một vật, vậy mà là một thanh

thương!

Chỉ không biết là thật hay giả, nhưng đối với người bình thường

thì lực uy h**p là không thể nghi ngờ.

Dáng vẻ cảnh giác như vậy, thật ra cũng có thể hiểu. Dù sao,

nhân tính tàn bạo trong những sự kiện linh dị tương tự tận thế sẽ

phát huy đến tận cùng, những người còn sống sót như thế này

phần lớn đều sống trong tình huống không có gì bất ngờ xảy ra.

Trong hoàn cảnh như vậy, mất đi đạo đức xã hội bên ngoài,

những người sống sót tự nhiên sẽ trở nên không kiêng nể gì cả,

chuyện gì cũng có thể làm được.

Đặc biệt là đối với nữ nhân, tình thế như vậy càng nguy hiểm.

Nhìn ra, nữ nhân trước mắt này mặc dù có tâm địa không tệ,

nhưng cũng không phải là loại "ngốc bạch ngọt."

Thật ra, nếu là loại người đó, e rằng cũng chẳng sống được đến

lúc này.

Sự kiện Quỷ Họa bộc phát ở nước ngoài khi mất tích người cũng

không ít, chí ít đã kéo dài hơn nửa năm.

Người bình thường sống sót từ lúc đó đến giờ, có mấy ai dễ sống

chung đâu.

Các ngươi còn bao nhiêu người sống sót?"

Đột ngột, nghe được câu hỏi của Tô Viễn, nữ nhân hơi sững sờ,

có chút kỳ quái, sau đó nói:

"Ngươi vừa mới bị cuốn vào nơi này phải không? Chúng ta sống

sót cũng không nhiều, còn lại mười mấy người. Hai ngày trước số

người còn nhiêu hơn một chút, nhưng lại bị quỷ tìm thấy, rồi chết

rất nhiều."

Tô Viễn thân sắc hơi động:

"Nhìn dáng vẻ của ngươi cũng coi như thanh tỉnh, không mất lý

trí, thật khiến người ngoài ý.

Ngươi đã sống ở đây bao lâu rồi?"

"Không rõ nữa, ta chỉ biết là rất lâu.

Ta là du học sinh, du học ở nước ngoài, nhưng sau đó không biết

chuyện gì xảy ra, không hiểu sao lại xuất hiện ở nơi này.

Lúc đó còn có rất nhiều kẻ xui xẻo giống ta, nhưng sau này người

sống sót ngày càng ít." Nữ nhân nhìn thấy Tô Viễn dường như

không có ác ý, bèn thu súng lục vào, trên mặt hiện lên vẻ uể oải.

Sau đó, nàng còn nói thêm:

"Ta trước giờ chưa từng gặp ngươi, ngươi trước đó ở đâu? Nơi

quỷ quái này có lúc đột ngột xuất hiện một số người, nhưng

người sống sót chẳng có mấy.

Nói thật, nếu không phải nhìn ngươi là đồng hương, ta cũng

không cứu ngươi đâu..

"Ta cũng không cân ngươi cứu, nói cách khác, ngươi còn ảnh

hưởng đến hành động của ta."

Tô Viễn cười nhạt nói:

"Ta chính là vì chuyện này mới tiến vào Quỷ Họa."

"Cái gì?"

Nữ nhân không khỏi sững sờ, không nghĩ tới mình lòng tốt cứu

nam nhân này, đối phương lại còn dõng dạc nói nàng ảnh hưởng

đến hắn, hắn thực sự muốn chết đến thế sao?

Nhưng ngay sau đó, nàng lập tức phản ứng lại, không khỏi toàn

thân chấn động!

Hắn nói cái gì?

Hắn đến vì chuyện này?

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… "Chờ một chút, ngươi không thể đi vào."Sau lưng đột nhiên vang lên một tiếng khuyên can, Tô Viễnkhông khỏi sững sờ, sau đó đầu quay lại phía Tây An, tại bệnhviện đối diện trên đường cái, trước một nhà bách hóa thương hội,một người phụ nữ trên lưng cõng bao lớn bao nhỏ đang đứng đó,một mặt lo lắng nhìn hắn.Mang theo ánh mắt dò xét nhìn người phụ nữ này, Tô Viễn pháthiện, những thứ trên người cô phân lớn là mì ăn liên cùng nướckhoáng, bánh mì và loại đồ ăn khác.Nhìn đến đây, hắn không khỏi hơi nheo mắt.Những thứ đó là đồ vật trong Quỷ Họa.Quỷ Vực của Quỷ Họa đã có thể thay đổi hiện thực, ảnh hưởngđến các sự vật xung quanh, đây là chuyện không thể tưởngtượng nổi.Phải biết, cho dù là hắn, dù có thể khởi động lại tự thân, thậm chílà phạm vi lớn, nhưng cũng không thể làm được như Quỷ Họa,can thiệp vào hiện thực.Đây rốt cuộc là đặc thù của Quỷ Vực, hay là thứ gì khác khôngbiết đến? Về điểm này, Tô Viễn không thể nào biết được.Nhưng đồ vật trong Quỷ Họa chỉ có thể tồn tại bên trong QuỷHọa, một khi rời đi Quỷ Họa, những vật kia sẽ lập tức biến mất.Đây là sự tôn tại dựa vào linh dị lực, từ một mức độ nào đó cóthể nói là chân thực, cũng có thể nói là hư ảo.Nhưng cũng chính bởi vì đặc tính này của Quỷ Họa mà nhữngngười bình thường bị cuốn vào Quỷ Họa trước đó mới có thể sốngsót.Mặc dù trong Quỷ Họa xác suất gặp phải quỷ rất lớn, nhưng chỉcân tránh được quy luật giết người của quỷ, thêm vào đủ nước vàthức ăn, hoàn toàn có thể sống sót.Suy nghĩ xoay chuyển ngàn lần, trong thời gian rất ngắn, Tô Viễnđã nghĩ rất nhiêu, nhưng người phụ nữ kia lại không biết.Nàng phát hiện Tô Viễn chỉ nhàn nhạt nhìn nàng một lúc, sau đóliền quay người, dường như chuẩn bị tiếp tục đi vào bệnh viện.Không khỏi có chút gấp gáp.Bệnh viện kia chính là cấm địa, có lệ quỷ ẩn hiện, phàm là ai đivào, không có một người nào sống sót ra ngoài.Lần trước đã có người sống sót ý đô đi vào bệnh viện để thuhoạch một chút thuốc men cùng dụng cụ chữa bệnh, kết quả làtất cả những người đi vào bệnh viện đều mất tích.Từ đó vê sau, không còn ai dám vào nữa.Người nam nhân này điên rồi sao?Hắn không muốn sống nữa sao mà dám vào bệnh viện?Nghĩ tới đây, nhìn quanh thấy dường như không có tình huống dịthường gì, người phụ nữ vọt thẳng tới, sau đó một tay níu lại TôViễn."Đi mau, nơi này nguy hiểm, ngươi đừng phạm hồ đồ, bệnh việnnày có quỷ, không thể đi vào.. Tô Viễn bị hành động bất ngờ củangười phụ nữ làm cho hơi bối rối, cô này đang làm cái gì đây?Nhưng sau đó liền phản ứng lại, người phụ nữ này là sợ hắn làmchuyện ngốc sao?Thuần túy tốt bụng sao?"Ngươi là ai?""Ta có thể là ai, đại gia đều không giống là người sống sót."Nghe Tô Viễn hỏi thăm, nữ nhân tức giận nói:"Ta biết bị cuốn vào loại chuyện đáng sợ này là một việc khiếnngười ta tuyệt vọng, nhưng đó cũng không phải lý do để ngươi từbỏ.Nghĩ đến phụ mẫu của ngươi ở bên ngoài, nghĩ đến thân bằnghảo hữu của ngươi.Ngươi tự tìm đường chết như vậy, ngươi đối với họ có tốt không!""Đừng từ bỏ hi vọng, còn sống thì sẽ có ánh rạng đông.Sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày, chúng ta có thể tìm đượcđường ra.Tô Viễn nghe vậy, lập tức có loại cảm giác dở khóc dở cười, nữnhân này sợ là nghĩ hắn muốn tự sát mà không thành?Cũng khó trách nàng lại lo lắng như vậy mà xông tới.Thật ra, cách làm của nàng cũng không sai. Người bình thườngxông vào căn bệnh viện này với lệ quỷ tôn tại bên trong thì quảthật không khác gì tự sát.Nhưng từ góc độ nào đó, cũng có thể thấy tâm địa của nữ nhânnày không tệ.Lúc này, Tô Viễn cẩn thận quan sát nữ nhân trước mặt.Ngũ quan duyên dáng, dáng người cũng khá ổn, một đầu tócbuộc thành đuôi ngựa.Chỉ có điều có vẻ do hoàn cảnh tác động nên làn da thoáng cóchút thô ráp.Nghĩ lại cũng đúng, ở trong môi trường này, dù có là người thíchchăm chút cho vẻ ngoài cũng không còn tâm tình để quản lý lànda.Dường như phát giác được ánh mắt dò xét của Tô Viễn, nữ nhânđột nhiên cảnh giác."Ngươi nhìn ta làm gì? Ta cảnh cáo ngươi, đừng có ý đồ gì, takhông phải dễ trêu!"Dứt lời, nàng lấy ra từ túi bên hông một vật, vậy mà là một thanhthương!Chỉ không biết là thật hay giả, nhưng đối với người bình thườngthì lực uy h**p là không thể nghi ngờ.Dáng vẻ cảnh giác như vậy, thật ra cũng có thể hiểu. Dù sao,nhân tính tàn bạo trong những sự kiện linh dị tương tự tận thế sẽphát huy đến tận cùng, những người còn sống sót như thế nàyphần lớn đều sống trong tình huống không có gì bất ngờ xảy ra.Trong hoàn cảnh như vậy, mất đi đạo đức xã hội bên ngoài,những người sống sót tự nhiên sẽ trở nên không kiêng nể gì cả,chuyện gì cũng có thể làm được.Đặc biệt là đối với nữ nhân, tình thế như vậy càng nguy hiểm.Nhìn ra, nữ nhân trước mắt này mặc dù có tâm địa không tệ,nhưng cũng không phải là loại "ngốc bạch ngọt."Thật ra, nếu là loại người đó, e rằng cũng chẳng sống được đếnlúc này.Sự kiện Quỷ Họa bộc phát ở nước ngoài khi mất tích người cũngkhông ít, chí ít đã kéo dài hơn nửa năm.Người bình thường sống sót từ lúc đó đến giờ, có mấy ai dễ sốngchung đâu.Các ngươi còn bao nhiêu người sống sót?"Đột ngột, nghe được câu hỏi của Tô Viễn, nữ nhân hơi sững sờ,có chút kỳ quái, sau đó nói:"Ngươi vừa mới bị cuốn vào nơi này phải không? Chúng ta sốngsót cũng không nhiều, còn lại mười mấy người. Hai ngày trước sốngười còn nhiêu hơn một chút, nhưng lại bị quỷ tìm thấy, rồi chếtrất nhiều."Tô Viễn thân sắc hơi động:"Nhìn dáng vẻ của ngươi cũng coi như thanh tỉnh, không mất lýtrí, thật khiến người ngoài ý.Ngươi đã sống ở đây bao lâu rồi?""Không rõ nữa, ta chỉ biết là rất lâu.Ta là du học sinh, du học ở nước ngoài, nhưng sau đó không biếtchuyện gì xảy ra, không hiểu sao lại xuất hiện ở nơi này.Lúc đó còn có rất nhiều kẻ xui xẻo giống ta, nhưng sau này ngườisống sót ngày càng ít." Nữ nhân nhìn thấy Tô Viễn dường nhưkhông có ác ý, bèn thu súng lục vào, trên mặt hiện lên vẻ uể oải.Sau đó, nàng còn nói thêm:"Ta trước giờ chưa từng gặp ngươi, ngươi trước đó ở đâu? Nơiquỷ quái này có lúc đột ngột xuất hiện một số người, nhưngngười sống sót chẳng có mấy.Nói thật, nếu không phải nhìn ngươi là đồng hương, ta cũngkhông cứu ngươi đâu.."Ta cũng không cân ngươi cứu, nói cách khác, ngươi còn ảnhhưởng đến hành động của ta."Tô Viễn cười nhạt nói:"Ta chính là vì chuyện này mới tiến vào Quỷ Họa.""Cái gì?"Nữ nhân không khỏi sững sờ, không nghĩ tới mình lòng tốt cứunam nhân này, đối phương lại còn dõng dạc nói nàng ảnh hưởngđến hắn, hắn thực sự muốn chết đến thế sao?Nhưng ngay sau đó, nàng lập tức phản ứng lại, không khỏi toànthân chấn động!Hắn nói cái gì?Hắn đến vì chuyện này?

Chương 751: Người sống sót (1)