Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 766: Tiếng chuông của Quỷ Linh

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Mặt đối tình huống trước mắt, Tô Viễn sắc mặt xuất hiện khôngcam lòng.Đối với hắn mà nói, lo lắng không phải là va chạm trực tiếp vớiQuỷ Họa, mà là bị cuốn vào bên trong Quỷ Họa, bị vây trong đó,dẫn đến tình huống bên ngoài hoàn toàn mất kiểm soát.Đây không phải điều hắn muốn nhìn thấy."Không thể tiếp tục đặt cược thêm nữa, tới đây vốn không cóchuẩn bị để đối đầu với Quỷ Họa, ban đầu chỉ là nghĩ cách dẫnQuỷ Họa ra mà thôi. Tiếp tục ở lại chỉ sợ phải gánh chịu phonghiểm không nhỏ, không cần thiết phải làm đến mức này, mà lạithu hoạch kỳ thật cũng không phải là ít, có thể rút lui.Suy nghĩ sau một lát, Tô Viễn đang phán đoán tình thế.Mặc dù hắn đã rất tiếp cận đầu nguồn, thậm chí còn đánh cắpkhông ít lệ quỷ bị Quỷ Họa khống chế, nhưng Quỷ Họa chânchính lại không phải dễ dàng như vậy mà giải quyết.Thật muốn giải quyết, sợ là cần lấy mạng đi liều, mà một ngườicũng không thể làm được.Cho nên có chừng có mực mới là hành động sáng suốt, lòng thamvô độ sẽ chỉ khiến bản thân rơi vào vực sâu.Ngay khi Tô Viễn quyết định, các bức tranh treo trong phòngcũng bắt đầu dần dân biến mất, từ bức tranh sâu nhất trongphòng bắt đầu, dường như mọi thứ vừa rồi chỉ là ảo giác, căn bảnnơi này không treo nhiều tranh đến thế.Tin rằng không bao lâu nữa, mọi thứ trong phòng này sẽ hoàntoàn biến mất, thậm chí bản thân gian phòng này cũng có thểkhông còn tôn tại nữa.Loại biến hóa này bắt đầu cho thấy quỷ đang đến gần, thay đổicảnh vật nơi đây, linh dị lực lượng ảnh hưởng đến hoàn cảnhxung quanh.Loại biến hóa này là thứ mà Tô Viễn không thể ngăn cản, trừ phisử dụng linh dị lực lượng tương tự để quấy nhiễu, nếu không chỉcó thể bị ép chấp nhận.Càng như vậy càng chứng minh Quỷ Họa đang tiến đến gân, lệquỷ đầu nguồn đã phát hiện ra điêu bất thường và bắt đầu truytìm tung tích của Tô Viễn.Dưới tình huống này, nhất định phải rời khỏi.Trực tiếp bước vào Quỷ Họa để đoạt những lệ quỷ bị khốn trụ,việc Tô Viễn làm đến bước này đã có thể xưng là tiên vô cổ nhânhậu vô lai giả.Đổi lại là người ngự quỷ khác đi vào nơi này, việc tìm được nhữngcon quỷ trong một mảnh Quỷ Vực lớn như vậy gần như là chuyệnkhông thể, chưa nói đến việc tiếp cận.Bởi vì chỉ cân một chút sơ ý là sẽ bị lệ quỷ g**t ch*t.Không do dự, cũng không có tiếc nuối.Tô Viễn xoay người rời khỏi gian phòng này.Khi hắn rời khỏi phòng, tình huống xảy ra giống như hắn dự liệu.Vừa bước chân ra, cánh cửa phòng liền biến mất.Chỉ còn lại một bức tường cũ kỹ u ám. Biến hóa trong Quỷ Vựccàng lúc càng mở rộng, nó đã bắt đầu có ý định thay đổi toàn bộtầng lâu này, khiến cho mọi vết tích khả nghi biến mất, ngăn cảnhành vi cướp đoạt lệ quỷ của Tô Viễn.Tô Viễn nhanh chóng trở lại lâu ba, đến đầu bậc thang lầu ba,hướng về phía gian phòng gọi lớn:"Lý Dương, Dương HỈ, các ngươi còn ở dưới lâu chứ?""Có... chúng ta vẫn ở đây, Tô Viễn tiên sinh, tình hình rất khôngổn, ta cảm giác như dưới lầu đang có biến, dường như có ngườiđang đi lên lâu."Âm thanh của Lý Dương lộ rõ vẻ kinh hoảng. Hắn rất cảnh giác,không ngờ lại phát hiện nhanh đến vậy rằng lệ quỷ trong QuỷHọa đang đi lên lâu."Hiện tại chúng ta nên rời khỏi nơi này, nhảy qua cửa sổ, khôngnên ở lại.Con quỷ kia đã tìm đến, nếu bị nó để mắt, các ngươi đều phảichất."Nghe lời nói nghiêm trọng của Tô Viễn, Lý Dương cùng Dương HỈlập tức hiểu rõ mức độ nguy cấp của tình huống, hoảng loạn nói:"Được... Được rồi, chúng ta biết rồi!"Sau đó, một người trong bọn họ nói gì đó với người gọi là Jimmy,người kia tiến đến cửa sổ và mở cửa sổ ra.Dương Hỉ cúi đầu nhìn xuống, không khỏi biến sắc.Bởi vì khoảng cách này... không phải là thứ mà người bình thườngcó thể chịu đựng được.Mặc dù chỉ là lâu ba, nhưng độ cao này cũng không phải ngườibình thường có thể chịu nổi, một khi rơi xuống, khả năng chếthoặc bị thương là rất lớn.Cho dù không chết, ít nhất cũng có khả năng gãy tay, gấy chân."Chuyện gì xảy ra?"Phát hiện tình hình, Lý Dương vội vàng hỏi."Quá cao, chúng ta không thể xuống, nhảy xuống như vậy sẽ gặpchuyện.Nhìn ánh mắt Lý Dương, Dương Hỉ sắc mặt khó coi nói.Lý Dương cũng nhanh chóng tiến đến bên cửa sổ, nhìn xuống,sắc mặt cũng sầm lại.Dương HỈ không sai, độ cao này đối với họ mà nói là quá khókhăn, một khi rơi xuống, việc bị thương tay chân gì đó là khôngtránh khỏi.Một khi bị lệ quỷ để mắt tới, thì chạy cũng không có đường.Không chút do dự, hắn quay vê phía Tô Viễn xin giúp đỡ:"Tô Viễn tiên sinh, nơi này quá cao, chúng ta không thể nhảyxuống.""Thật phiền phức!"Tô Viễn cau mày tiến tới nhìn thoáng qua, độ cao này đối vớingười bình thường quả thật là không thân thiện.Hắn suy nghĩ một chút, rất nhanh liền nghĩ ra một biện pháp.Chốc lát sau, Sở Nhân Mỹ đột nhiên xuất hiện trước cửa sổ, ngaysau đó, mái tóc đen nhánh của nó bắt đầu lan ra rất nhanh, điêncuông sinh trưởng, rất nhanh liền đạt đến độ cao ba tầng lầu."Thuận theo tóc quỷ bò xuống đi, động tác phải nhanh!""Cái gì?" Lúc trước còn đang kinh ngạc trước tình huống trướcmắt, ba người nghe thấy lời Tô Viễn nói thì không khỏi sững sờ.Không phải là đang đùa chứ?Thuận theo tóc quỷ mà bò xuống?Bọn họ vô thức nhìn vào thân hình mặc áo lam, tóc tai bù xù,không thể thấy rõ khuôn mặt của Sở Nhân Mỹ, chỉ có thể thấymột đôi mắt trắng bệch đang nhìn chằm chằm vào mình.Con quỷ này toàn thân tỏa ra một loại cảm giác kh*ng b* vôcùng, chỉ nhìn cũng khiến người ta run rẩy, nổi da gà.Nhưng chính là tôn tại đáng sợ như vậy, Tô Viễn lại muốn bọn họthuận theo tóc quỷ mà bò xuống?Đây không phải trò đùa?Thật sự không có vấn đề gì sao?Đặc biệt khi nhìn vào những sợi tóc quỷ dường như có sự sống,đang nhúc nhích, càng khiến nội tâm mọi người run sợ.Nhưng tình huống khẩn cấp, Tô Viễn không còn kiên nhẫn nữa.Mau lên, hoặc là các ngươi đi theo cầu thang, đối đầu trực tiếpvới con quỷ kia.Trước đó ta nói rõ, xác suất tử vong là 100%, chính các ngươi tựchọn!Nói đến mức này rồi, còn có thể chọn thế nào nữa? Không thểnào thật sự vì sợ mà chọn con đường chết, cho nên dù có sợ hãi,Lý Dương cùng hai người khác cũng đành lựa chọn bò xuống theotóc quỷ.Thật lòng mà nói, cảm giác này không hề dễ chịu gì, như nắmphải một thứ gì đó lạnh lẽo và trơn trượt, khiến toàn thân nổi dagà, lại còn mơ hồ cảm nhận được một luồng khí quái dị.Nhưng may mắn, tất cả đều như lời Tô Viễn nói, hữu kinh vôhiểm.Lúc này.Bốn người không quay đầu lại, bắt đầu rút lui.Bọn họ hành động rất nhanh, đều dùng cách chạy, kể cả Tô Viễncũng không ngoại lệ.Tuy nhiên, khi đang chạy trốn, Tô Viễn cũng không hề nhàn rỗi.Hắn vươn tay, trong tay xuất hiện một cái chuông đồng đây vếtrỉ, vừa chạy vừa lắc lư.Lập tức, âm thanh thanh thúy của chuông vang lên.Đây là linh dị vật phẩm - quỷ linh, mà tác dụng của nó là để gọiđến lệ quỷ.

Mặt đối tình huống trước mắt, Tô Viễn sắc mặt xuất hiện không

cam lòng.

Đối với hắn mà nói, lo lắng không phải là va chạm trực tiếp với

Quỷ Họa, mà là bị cuốn vào bên trong Quỷ Họa, bị vây trong đó,

dẫn đến tình huống bên ngoài hoàn toàn mất kiểm soát.

Đây không phải điều hắn muốn nhìn thấy.

"Không thể tiếp tục đặt cược thêm nữa, tới đây vốn không có

chuẩn bị để đối đầu với Quỷ Họa, ban đầu chỉ là nghĩ cách dẫn

Quỷ Họa ra mà thôi. Tiếp tục ở lại chỉ sợ phải gánh chịu phong

hiểm không nhỏ, không cần thiết phải làm đến mức này, mà lại

thu hoạch kỳ thật cũng không phải là ít, có thể rút lui.

Suy nghĩ sau một lát, Tô Viễn đang phán đoán tình thế.

Mặc dù hắn đã rất tiếp cận đầu nguồn, thậm chí còn đánh cắp

không ít lệ quỷ bị Quỷ Họa khống chế, nhưng Quỷ Họa chân

chính lại không phải dễ dàng như vậy mà giải quyết.

Thật muốn giải quyết, sợ là cần lấy mạng đi liều, mà một người

cũng không thể làm được.

Cho nên có chừng có mực mới là hành động sáng suốt, lòng tham

vô độ sẽ chỉ khiến bản thân rơi vào vực sâu.

Ngay khi Tô Viễn quyết định, các bức tranh treo trong phòng

cũng bắt đầu dần dân biến mất, từ bức tranh sâu nhất trong

phòng bắt đầu, dường như mọi thứ vừa rồi chỉ là ảo giác, căn bản

nơi này không treo nhiều tranh đến thế.

Tin rằng không bao lâu nữa, mọi thứ trong phòng này sẽ hoàn

toàn biến mất, thậm chí bản thân gian phòng này cũng có thể

không còn tôn tại nữa.

Loại biến hóa này bắt đầu cho thấy quỷ đang đến gần, thay đổi

cảnh vật nơi đây, linh dị lực lượng ảnh hưởng đến hoàn cảnh

xung quanh.

Loại biến hóa này là thứ mà Tô Viễn không thể ngăn cản, trừ phi

sử dụng linh dị lực lượng tương tự để quấy nhiễu, nếu không chỉ

có thể bị ép chấp nhận.

Càng như vậy càng chứng minh Quỷ Họa đang tiến đến gân, lệ

quỷ đầu nguồn đã phát hiện ra điêu bất thường và bắt đầu truy

tìm tung tích của Tô Viễn.

Dưới tình huống này, nhất định phải rời khỏi.

Trực tiếp bước vào Quỷ Họa để đoạt những lệ quỷ bị khốn trụ,

việc Tô Viễn làm đến bước này đã có thể xưng là tiên vô cổ nhân

hậu vô lai giả.

Đổi lại là người ngự quỷ khác đi vào nơi này, việc tìm được những

con quỷ trong một mảnh Quỷ Vực lớn như vậy gần như là chuyện

không thể, chưa nói đến việc tiếp cận.

Bởi vì chỉ cân một chút sơ ý là sẽ bị lệ quỷ g**t ch*t.

Không do dự, cũng không có tiếc nuối.

Tô Viễn xoay người rời khỏi gian phòng này.

Khi hắn rời khỏi phòng, tình huống xảy ra giống như hắn dự liệu.

Vừa bước chân ra, cánh cửa phòng liền biến mất.

Chỉ còn lại một bức tường cũ kỹ u ám. Biến hóa trong Quỷ Vực

càng lúc càng mở rộng, nó đã bắt đầu có ý định thay đổi toàn bộ

tầng lâu này, khiến cho mọi vết tích khả nghi biến mất, ngăn cản

hành vi cướp đoạt lệ quỷ của Tô Viễn.

Tô Viễn nhanh chóng trở lại lâu ba, đến đầu bậc thang lầu ba,

hướng về phía gian phòng gọi lớn:

"Lý Dương, Dương HỈ, các ngươi còn ở dưới lâu chứ?"

"Có... chúng ta vẫn ở đây, Tô Viễn tiên sinh, tình hình rất không

ổn, ta cảm giác như dưới lầu đang có biến, dường như có người

đang đi lên lâu."

Âm thanh của Lý Dương lộ rõ vẻ kinh hoảng. Hắn rất cảnh giác,

không ngờ lại phát hiện nhanh đến vậy rằng lệ quỷ trong Quỷ

Họa đang đi lên lâu.

"Hiện tại chúng ta nên rời khỏi nơi này, nhảy qua cửa sổ, không

nên ở lại.

Con quỷ kia đã tìm đến, nếu bị nó để mắt, các ngươi đều phải

chất."

Nghe lời nói nghiêm trọng của Tô Viễn, Lý Dương cùng Dương HỈ

lập tức hiểu rõ mức độ nguy cấp của tình huống, hoảng loạn nói:

"Được... Được rồi, chúng ta biết rồi!"

Sau đó, một người trong bọn họ nói gì đó với người gọi là Jimmy,

người kia tiến đến cửa sổ và mở cửa sổ ra.

Dương Hỉ cúi đầu nhìn xuống, không khỏi biến sắc.

Bởi vì khoảng cách này... không phải là thứ mà người bình thường

có thể chịu đựng được.

Mặc dù chỉ là lâu ba, nhưng độ cao này cũng không phải người

bình thường có thể chịu nổi, một khi rơi xuống, khả năng chết

hoặc bị thương là rất lớn.

Cho dù không chết, ít nhất cũng có khả năng gãy tay, gấy chân.

"Chuyện gì xảy ra?"

Phát hiện tình hình, Lý Dương vội vàng hỏi.

"Quá cao, chúng ta không thể xuống, nhảy xuống như vậy sẽ gặp

chuyện.

Nhìn ánh mắt Lý Dương, Dương Hỉ sắc mặt khó coi nói.

Lý Dương cũng nhanh chóng tiến đến bên cửa sổ, nhìn xuống,

sắc mặt cũng sầm lại.

Dương HỈ không sai, độ cao này đối với họ mà nói là quá khó

khăn, một khi rơi xuống, việc bị thương tay chân gì đó là không

tránh khỏi.

Một khi bị lệ quỷ để mắt tới, thì chạy cũng không có đường.

Không chút do dự, hắn quay vê phía Tô Viễn xin giúp đỡ:

"Tô Viễn tiên sinh, nơi này quá cao, chúng ta không thể nhảy

xuống."

"Thật phiền phức!"

Tô Viễn cau mày tiến tới nhìn thoáng qua, độ cao này đối với

người bình thường quả thật là không thân thiện.

Hắn suy nghĩ một chút, rất nhanh liền nghĩ ra một biện pháp.

Chốc lát sau, Sở Nhân Mỹ đột nhiên xuất hiện trước cửa sổ, ngay

sau đó, mái tóc đen nhánh của nó bắt đầu lan ra rất nhanh, điên

cuông sinh trưởng, rất nhanh liền đạt đến độ cao ba tầng lầu.

"Thuận theo tóc quỷ bò xuống đi, động tác phải nhanh!"

"Cái gì?" Lúc trước còn đang kinh ngạc trước tình huống trước

mắt, ba người nghe thấy lời Tô Viễn nói thì không khỏi sững sờ.

Không phải là đang đùa chứ?

Thuận theo tóc quỷ mà bò xuống?

Bọn họ vô thức nhìn vào thân hình mặc áo lam, tóc tai bù xù,

không thể thấy rõ khuôn mặt của Sở Nhân Mỹ, chỉ có thể thấy

một đôi mắt trắng bệch đang nhìn chằm chằm vào mình.

Con quỷ này toàn thân tỏa ra một loại cảm giác kh*ng b* vô

cùng, chỉ nhìn cũng khiến người ta run rẩy, nổi da gà.

Nhưng chính là tôn tại đáng sợ như vậy, Tô Viễn lại muốn bọn họ

thuận theo tóc quỷ mà bò xuống?

Đây không phải trò đùa?

Thật sự không có vấn đề gì sao?

Đặc biệt khi nhìn vào những sợi tóc quỷ dường như có sự sống,

đang nhúc nhích, càng khiến nội tâm mọi người run sợ.

Nhưng tình huống khẩn cấp, Tô Viễn không còn kiên nhẫn nữa.

Mau lên, hoặc là các ngươi đi theo cầu thang, đối đầu trực tiếp

với con quỷ kia.

Trước đó ta nói rõ, xác suất tử vong là 100%, chính các ngươi tự

chọn!

Nói đến mức này rồi, còn có thể chọn thế nào nữa? Không thể

nào thật sự vì sợ mà chọn con đường chết, cho nên dù có sợ hãi,

Lý Dương cùng hai người khác cũng đành lựa chọn bò xuống theo

tóc quỷ.

Thật lòng mà nói, cảm giác này không hề dễ chịu gì, như nắm

phải một thứ gì đó lạnh lẽo và trơn trượt, khiến toàn thân nổi da

gà, lại còn mơ hồ cảm nhận được một luồng khí quái dị.

Nhưng may mắn, tất cả đều như lời Tô Viễn nói, hữu kinh vô

hiểm.

Lúc này.

Bốn người không quay đầu lại, bắt đầu rút lui.

Bọn họ hành động rất nhanh, đều dùng cách chạy, kể cả Tô Viễn

cũng không ngoại lệ.

Tuy nhiên, khi đang chạy trốn, Tô Viễn cũng không hề nhàn rỗi.

Hắn vươn tay, trong tay xuất hiện một cái chuông đồng đây vết

rỉ, vừa chạy vừa lắc lư.

Lập tức, âm thanh thanh thúy của chuông vang lên.

Đây là linh dị vật phẩm - quỷ linh, mà tác dụng của nó là để gọi

đến lệ quỷ.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Mặt đối tình huống trước mắt, Tô Viễn sắc mặt xuất hiện khôngcam lòng.Đối với hắn mà nói, lo lắng không phải là va chạm trực tiếp vớiQuỷ Họa, mà là bị cuốn vào bên trong Quỷ Họa, bị vây trong đó,dẫn đến tình huống bên ngoài hoàn toàn mất kiểm soát.Đây không phải điều hắn muốn nhìn thấy."Không thể tiếp tục đặt cược thêm nữa, tới đây vốn không cóchuẩn bị để đối đầu với Quỷ Họa, ban đầu chỉ là nghĩ cách dẫnQuỷ Họa ra mà thôi. Tiếp tục ở lại chỉ sợ phải gánh chịu phonghiểm không nhỏ, không cần thiết phải làm đến mức này, mà lạithu hoạch kỳ thật cũng không phải là ít, có thể rút lui.Suy nghĩ sau một lát, Tô Viễn đang phán đoán tình thế.Mặc dù hắn đã rất tiếp cận đầu nguồn, thậm chí còn đánh cắpkhông ít lệ quỷ bị Quỷ Họa khống chế, nhưng Quỷ Họa chânchính lại không phải dễ dàng như vậy mà giải quyết.Thật muốn giải quyết, sợ là cần lấy mạng đi liều, mà một ngườicũng không thể làm được.Cho nên có chừng có mực mới là hành động sáng suốt, lòng thamvô độ sẽ chỉ khiến bản thân rơi vào vực sâu.Ngay khi Tô Viễn quyết định, các bức tranh treo trong phòngcũng bắt đầu dần dân biến mất, từ bức tranh sâu nhất trongphòng bắt đầu, dường như mọi thứ vừa rồi chỉ là ảo giác, căn bảnnơi này không treo nhiều tranh đến thế.Tin rằng không bao lâu nữa, mọi thứ trong phòng này sẽ hoàntoàn biến mất, thậm chí bản thân gian phòng này cũng có thểkhông còn tôn tại nữa.Loại biến hóa này bắt đầu cho thấy quỷ đang đến gần, thay đổicảnh vật nơi đây, linh dị lực lượng ảnh hưởng đến hoàn cảnhxung quanh.Loại biến hóa này là thứ mà Tô Viễn không thể ngăn cản, trừ phisử dụng linh dị lực lượng tương tự để quấy nhiễu, nếu không chỉcó thể bị ép chấp nhận.Càng như vậy càng chứng minh Quỷ Họa đang tiến đến gân, lệquỷ đầu nguồn đã phát hiện ra điêu bất thường và bắt đầu truytìm tung tích của Tô Viễn.Dưới tình huống này, nhất định phải rời khỏi.Trực tiếp bước vào Quỷ Họa để đoạt những lệ quỷ bị khốn trụ,việc Tô Viễn làm đến bước này đã có thể xưng là tiên vô cổ nhânhậu vô lai giả.Đổi lại là người ngự quỷ khác đi vào nơi này, việc tìm được nhữngcon quỷ trong một mảnh Quỷ Vực lớn như vậy gần như là chuyệnkhông thể, chưa nói đến việc tiếp cận.Bởi vì chỉ cân một chút sơ ý là sẽ bị lệ quỷ g**t ch*t.Không do dự, cũng không có tiếc nuối.Tô Viễn xoay người rời khỏi gian phòng này.Khi hắn rời khỏi phòng, tình huống xảy ra giống như hắn dự liệu.Vừa bước chân ra, cánh cửa phòng liền biến mất.Chỉ còn lại một bức tường cũ kỹ u ám. Biến hóa trong Quỷ Vựccàng lúc càng mở rộng, nó đã bắt đầu có ý định thay đổi toàn bộtầng lâu này, khiến cho mọi vết tích khả nghi biến mất, ngăn cảnhành vi cướp đoạt lệ quỷ của Tô Viễn.Tô Viễn nhanh chóng trở lại lâu ba, đến đầu bậc thang lầu ba,hướng về phía gian phòng gọi lớn:"Lý Dương, Dương HỈ, các ngươi còn ở dưới lâu chứ?""Có... chúng ta vẫn ở đây, Tô Viễn tiên sinh, tình hình rất khôngổn, ta cảm giác như dưới lầu đang có biến, dường như có ngườiđang đi lên lâu."Âm thanh của Lý Dương lộ rõ vẻ kinh hoảng. Hắn rất cảnh giác,không ngờ lại phát hiện nhanh đến vậy rằng lệ quỷ trong QuỷHọa đang đi lên lâu."Hiện tại chúng ta nên rời khỏi nơi này, nhảy qua cửa sổ, khôngnên ở lại.Con quỷ kia đã tìm đến, nếu bị nó để mắt, các ngươi đều phảichất."Nghe lời nói nghiêm trọng của Tô Viễn, Lý Dương cùng Dương HỈlập tức hiểu rõ mức độ nguy cấp của tình huống, hoảng loạn nói:"Được... Được rồi, chúng ta biết rồi!"Sau đó, một người trong bọn họ nói gì đó với người gọi là Jimmy,người kia tiến đến cửa sổ và mở cửa sổ ra.Dương Hỉ cúi đầu nhìn xuống, không khỏi biến sắc.Bởi vì khoảng cách này... không phải là thứ mà người bình thườngcó thể chịu đựng được.Mặc dù chỉ là lâu ba, nhưng độ cao này cũng không phải ngườibình thường có thể chịu nổi, một khi rơi xuống, khả năng chếthoặc bị thương là rất lớn.Cho dù không chết, ít nhất cũng có khả năng gãy tay, gấy chân."Chuyện gì xảy ra?"Phát hiện tình hình, Lý Dương vội vàng hỏi."Quá cao, chúng ta không thể xuống, nhảy xuống như vậy sẽ gặpchuyện.Nhìn ánh mắt Lý Dương, Dương Hỉ sắc mặt khó coi nói.Lý Dương cũng nhanh chóng tiến đến bên cửa sổ, nhìn xuống,sắc mặt cũng sầm lại.Dương HỈ không sai, độ cao này đối với họ mà nói là quá khókhăn, một khi rơi xuống, việc bị thương tay chân gì đó là khôngtránh khỏi.Một khi bị lệ quỷ để mắt tới, thì chạy cũng không có đường.Không chút do dự, hắn quay vê phía Tô Viễn xin giúp đỡ:"Tô Viễn tiên sinh, nơi này quá cao, chúng ta không thể nhảyxuống.""Thật phiền phức!"Tô Viễn cau mày tiến tới nhìn thoáng qua, độ cao này đối vớingười bình thường quả thật là không thân thiện.Hắn suy nghĩ một chút, rất nhanh liền nghĩ ra một biện pháp.Chốc lát sau, Sở Nhân Mỹ đột nhiên xuất hiện trước cửa sổ, ngaysau đó, mái tóc đen nhánh của nó bắt đầu lan ra rất nhanh, điêncuông sinh trưởng, rất nhanh liền đạt đến độ cao ba tầng lầu."Thuận theo tóc quỷ bò xuống đi, động tác phải nhanh!""Cái gì?" Lúc trước còn đang kinh ngạc trước tình huống trướcmắt, ba người nghe thấy lời Tô Viễn nói thì không khỏi sững sờ.Không phải là đang đùa chứ?Thuận theo tóc quỷ mà bò xuống?Bọn họ vô thức nhìn vào thân hình mặc áo lam, tóc tai bù xù,không thể thấy rõ khuôn mặt của Sở Nhân Mỹ, chỉ có thể thấymột đôi mắt trắng bệch đang nhìn chằm chằm vào mình.Con quỷ này toàn thân tỏa ra một loại cảm giác kh*ng b* vôcùng, chỉ nhìn cũng khiến người ta run rẩy, nổi da gà.Nhưng chính là tôn tại đáng sợ như vậy, Tô Viễn lại muốn bọn họthuận theo tóc quỷ mà bò xuống?Đây không phải trò đùa?Thật sự không có vấn đề gì sao?Đặc biệt khi nhìn vào những sợi tóc quỷ dường như có sự sống,đang nhúc nhích, càng khiến nội tâm mọi người run sợ.Nhưng tình huống khẩn cấp, Tô Viễn không còn kiên nhẫn nữa.Mau lên, hoặc là các ngươi đi theo cầu thang, đối đầu trực tiếpvới con quỷ kia.Trước đó ta nói rõ, xác suất tử vong là 100%, chính các ngươi tựchọn!Nói đến mức này rồi, còn có thể chọn thế nào nữa? Không thểnào thật sự vì sợ mà chọn con đường chết, cho nên dù có sợ hãi,Lý Dương cùng hai người khác cũng đành lựa chọn bò xuống theotóc quỷ.Thật lòng mà nói, cảm giác này không hề dễ chịu gì, như nắmphải một thứ gì đó lạnh lẽo và trơn trượt, khiến toàn thân nổi dagà, lại còn mơ hồ cảm nhận được một luồng khí quái dị.Nhưng may mắn, tất cả đều như lời Tô Viễn nói, hữu kinh vôhiểm.Lúc này.Bốn người không quay đầu lại, bắt đầu rút lui.Bọn họ hành động rất nhanh, đều dùng cách chạy, kể cả Tô Viễncũng không ngoại lệ.Tuy nhiên, khi đang chạy trốn, Tô Viễn cũng không hề nhàn rỗi.Hắn vươn tay, trong tay xuất hiện một cái chuông đồng đây vếtrỉ, vừa chạy vừa lắc lư.Lập tức, âm thanh thanh thúy của chuông vang lên.Đây là linh dị vật phẩm - quỷ linh, mà tác dụng của nó là để gọiđến lệ quỷ.

Chương 766: Tiếng chuông của Quỷ Linh