Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 785: Mưu đồ của Tô Viễn

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Dựa vào thủ đoạn sống sót nhờ vào linh dị như thế này có cả lợivà hại.Lợi ích là hắn sẽ không chết chỉ vì những tổn thương chí mạngbình thường, nhưng điểm tệ hại chính là khi lệ quỷ trong cơ thể bịáp chế, hắn sẽ chết ngay lập tức mà không có cách nào khác.Nhưng trước mắt, người này với Tô Viễn chẳng có quan hệ gì đặcbiệt, nhiêu nhất cũng chỉ là một đối tác giao dịch.Sống hay chết sau này, Tô Viễn đều không quan tâm nhiều.Nhận lấy cuốn notebook từ tay nam nhân, ngay khi chạm vào, TôViễn đã cảm nhận được một luông khí âm lãnh quỷ dị truyền đến.Bìa của cuốn sổ rất mềm mại, khi sờ vào mang đến cảm giácgiống như đang chạm vào da của một sinh vật nào đó, có điểmgiống như da người nhưng thô ráp hơn.Toàn bộ bê mặt notebook có một màu nâu đen rất bất thường,nhìn như là do máu khô kết lại.Đưa lại gân một chút, Tô Viễn thậm chí còn có thể ngửi thấy chútmùi hôi thoang thoảng.Khi mở ra, hắn nhìn thấy rất nhiều cái tên mờ mịt, như thể quyểnnotebook này từng bị ngâm trong nước.Lúc này, nam nhân kia nói thêm:"Những dấu vết này là do cuốn sổ đã từng được sử dụng trướcđây.Khi ta lấy được nó, nó đã ở tình trạng như thế này."Xem ra, đây là dấu vết để lại từ những người từng sử dụng cuốnnotebook trước.Tô Viễn khẽ gật đầu, không suy nghĩ gì thêm, tiện tay lật vàitrang, định cất kỹ quyển sổ.Thế nhưng đột nhiên, hắn dừng tay.Bởi vì hắn nhìn thấy một cái tên ngoài dự liệu. -Trương TiệnQuang?”Tên của Trương Tiện Quang xuất hiện ở đây!Nhìn thấy cái tên này, Tô Viễn không khỏi sững sờ.Vì sao tên của Trương Tiện Quang lại xuất hiện ở đây?Có lẽ trước đây đã có người sử dụng linh dị vật phẩm này để đốiphó với Trương Tiện Quang, điều đó cũng có thể giải thích được.Nhưng rõ ràng, hẳn là họ không thành công.Dù sao, theo như chỉ tiết kịch bản gốc, Trương Tiện Quang có thểlà một trong những kẻ đứng sau tất cả mọi chuyện.Thêm nữa, hắn là một nhân vật từ thời kỳ dân quốc, không thểdễ dàng chết như vậy.Sao vậy?"Tựa hồ nhận ra Tô Viễn nhìn chằm chằm vào cái tên quá lâu,nam nhân nghi hoặc nhìn về phía hắn và cất tiếng hỏi.'Không có gì.Tô Viễn mặt không đổi sắc hồi đáp, sau đó cất cuốn notebook đi.Hiện tại không phải lúc để tìm hiểu tại sao tên của Trương TiệnQuang lại xuất hiện trong cuốn sổ.Trước mắt, có chuyện quan trọng hơn phải làm, đó là tranh thủthời gian để thoát khỏi đây. Về vấn đề liên quan đến cây ĐịnhQuan Tài thứ ba, tạm thời phải gác lại.Hiện tại cũng không phải lúc để tìm nó, chủ yếu là hắn không biếtcây đinh kia ở đâu.Cho dù có khả năng lớn đến đâu, hắn cũng không thể làm đượcgì nếu không có thông tin cụ thể.Chờ đã, cũng không đúng! Có khi nào có thể sử dụng Quỷ Bútước nguyện không?Trong khoảnh khắc đó, trong đầu Tô Viễn hiện lên một ý tưởngtáo bạo.Ý nghĩ này chỉ có thể tạm thời giữ trong đầu để suy tính, còn cóthể thành công hay không vẫn là chuyện khác.Nghĩ tới đây, Tô Viễn nhìn về phía người thanh niên kia."Tốt rồi, nếu giao dịch đã hoàn thành, ta cũng nên đi.Tiếp theo ngươi có tính toán gì? Báo thù sao?”Nghe vậy, trong mắt nam nhân hiện lên vẻ cừu hận.Dù gì hắn cũng đã bị tra tấn như thế, nếu nói không hận thì mớicó vấn đề, hắn không phải là người yêu thích bị ngược đãi.Nhưng chỉ sau một lát, trên mặt hắn lại xuất hiện một nụ cườikhổ.Báo thù? Ta đương nhiên muốn. Nhưng ta thẩm tra xử lí, ngay cảngười bình thường cũng đánh không lại, vậy lấy cái gì để báo thùđây?"Nghe hắn nói như vậy, trong mắt Tô Viễn lóe lên chút thất vọng.Nếu tên này thật sự muốn báo thù, hắn còn có ý định cho hắnmột chút trợ giúp, không chỉ là để làm cho tình hình nước ngoàitrở nên hỗn loạn, mà còn có thể lợi dụng để đục nước béo cò, tìmhiểu thêm về thông tin của cây Định Quan Tài thứ ba.Đều là những nước bài tốt.Đáng tiếc, tên này quá rõ thực tế, không có dũng khí quyết đấuđến cùng với kẻ địch, có lẽ chỉ định buông xuôi cho qua.Thật là đáng tiếc.Nhưng mỗi người có lựa chọn khác nhau, cũng chẳng sao.Dù sao thì Quỷ Họa đã một lần nữa lan tràn trong thành thị,không chừng đây lại là một cơ hội tốt để thăm dò xem cây ĐinhQuan Tài thứ ba ở đâu.Chỉ cần sau này chú ý hơn đến tình hình ở nước ngoài, khôngchừng có thể phát hiện điều gì đó bất ngờ.'Vậy cũng được, cho ngươi một lời khuyên: hãy mau rời khỏi nơinày."Được, ta tính đợi thêm chút nữa rồi sẽ rời đi." Thanh niên cảmkích nói:"Cảm ơn ngươi đã cứu ta, không biết tên của ngươi là gì.""Thỉnh giáo cũng không cần, điều đó chỉ mang đến phiên phứccho ngươi.Nếu ngươi không muốn phiền phức đến tận cửa, tốt nhất đừngnói với ai rằng ngươi đã gặp ta.Nếu không, ngươi sẽ gặp bất hạnh."_Tin hay không là tùy ngươi, ta chỉ nói tới đây, cáo từi"Một tia sáng đen lóe lên, trong chớp mắt, thân hình Tô Viễn biếnmất không còn dấu vết.Nhìn Tô Viễn rời đi, nam nhân cuối cùng thở phào một hơi. Sựtôn tại của Tô Viễn mang lại áp lực quá lớn, khiến hắn khôngcách nào đoán định được, một khi giao đồ xong, đối phương cóchọn cách giết hắn bịt miệng hay không.Nhưng hiển nhiên, hắn không có lựa chọn, chỉ có thể đánh cượcmột lần.May mắn thay, hắn đã thắng CƯỢC.Tô Viễn đúng như lời đã nói, thực sự giữ lời hứa.Thực tế, hắn nên cảm thấy may mắn vì bản thân không phải làngười ngoại quốc.Nếu đổi lại là người khác, chưa chắc hắn đã có vận khí tốt nhưVậy. Khi hắn chuẩn bị rời đi, đột nhiên cả khuôn mặt lộ vẻ kinhhãi, bởi lúc này hắn mới nhận ra, không biết từ lúc nào, hắn đãthoát khỏi phòng an toàn trong lòng đất của quán bar và xuấthiện trong một con hẻm nhỏ bên ngoài.Loại biến hóa quỷ dị này hiển nhiên là do người thần bí kia gâyra.Có lẽ ngay từ lúc ban đầu, khi đối phương xuất hiện, bọn hắn đãbị chuyển đi khỏi nơi đó, chỉ là không có ai nhận ra.Thật sự là đáng sợ.Nghĩ đến đây, nam nhân không khỏi khẽ run rẩy, rôi nhanh chóngrời khỏi nơi này. Ở một nơi khác, Tô Viễn cũng không vội vã rờiđi.Hắn quỷ dị xuất hiện trên mái của một tòa cao ốc ở thành phốNew York, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, theo dõi tình hình củaQuỷ Họa lúc này.Bầu trời u ám và đè nén, mây đen dày đặc.Dù đang là ban ngày nhưng cảnh vật bên ngoài lại mờ mịt khôngrõ, không khí ẩm ướt đến lạ thường, mang theo một cảm giác âmlãnh.Điêu quỷ dị nhất chính là, khi ở trong thành phố này, Tô Viễn cómột cảm giác bất an không thể nói rõ.Đến hắn, một người ngự quỷ ở cấp bậc như vậy mà còn cảm thấykhông thoải mái, thì không nghi ngờ gì nữa, nguồn gốc của cảmgiác này tự nhiên là từ Quỷ Họa.Mặc dù giờ phút này nhìn thành phố vẫn bình thường, náo nhiệtvà ôn ào, người đi làm, xe cộ tắc nghẽn, không có bất kỳ hiệntượng dị thường nào.Nhưng tất cả điều này chỉ là vẻ bê ngoài mà thôi.Nỗi khủng khiếp vẫn đang âm thâm nhen nhóm.Chỉ chờ một thời cơ thích hợp, nó sẽ bùng phát âm ầm.Khi đó, sẽ khiến mọi thứ thay đổi khủng khiếp, và có lẽ, sẽ làmsáng tỏ một chút vê những lá bài chủ lực của những thế lực nướcngoài kia. Tô Viễn nghĩ đến đây.

Dựa vào thủ đoạn sống sót nhờ vào linh dị như thế này có cả lợi

và hại.

Lợi ích là hắn sẽ không chết chỉ vì những tổn thương chí mạng

bình thường, nhưng điểm tệ hại chính là khi lệ quỷ trong cơ thể bị

áp chế, hắn sẽ chết ngay lập tức mà không có cách nào khác.

Nhưng trước mắt, người này với Tô Viễn chẳng có quan hệ gì đặc

biệt, nhiêu nhất cũng chỉ là một đối tác giao dịch.

Sống hay chết sau này, Tô Viễn đều không quan tâm nhiều.

Nhận lấy cuốn notebook từ tay nam nhân, ngay khi chạm vào, Tô

Viễn đã cảm nhận được một luông khí âm lãnh quỷ dị truyền đến.

Bìa của cuốn sổ rất mềm mại, khi sờ vào mang đến cảm giác

giống như đang chạm vào da của một sinh vật nào đó, có điểm

giống như da người nhưng thô ráp hơn.

Toàn bộ bê mặt notebook có một màu nâu đen rất bất thường,

nhìn như là do máu khô kết lại.

Đưa lại gân một chút, Tô Viễn thậm chí còn có thể ngửi thấy chút

mùi hôi thoang thoảng.

Khi mở ra, hắn nhìn thấy rất nhiều cái tên mờ mịt, như thể quyển

notebook này từng bị ngâm trong nước.

Lúc này, nam nhân kia nói thêm:

"Những dấu vết này là do cuốn sổ đã từng được sử dụng trước

đây.

Khi ta lấy được nó, nó đã ở tình trạng như thế này."

Xem ra, đây là dấu vết để lại từ những người từng sử dụng cuốn

notebook trước.

Tô Viễn khẽ gật đầu, không suy nghĩ gì thêm, tiện tay lật vài

trang, định cất kỹ quyển sổ.

Thế nhưng đột nhiên, hắn dừng tay.

Bởi vì hắn nhìn thấy một cái tên ngoài dự liệu. -Trương Tiện

Quang?”

Tên của Trương Tiện Quang xuất hiện ở đây!

Nhìn thấy cái tên này, Tô Viễn không khỏi sững sờ.

Vì sao tên của Trương Tiện Quang lại xuất hiện ở đây?

Có lẽ trước đây đã có người sử dụng linh dị vật phẩm này để đối

phó với Trương Tiện Quang, điều đó cũng có thể giải thích được.

Nhưng rõ ràng, hẳn là họ không thành công.

Dù sao, theo như chỉ tiết kịch bản gốc, Trương Tiện Quang có thể

là một trong những kẻ đứng sau tất cả mọi chuyện.

Thêm nữa, hắn là một nhân vật từ thời kỳ dân quốc, không thể

dễ dàng chết như vậy.

Sao vậy?"

Tựa hồ nhận ra Tô Viễn nhìn chằm chằm vào cái tên quá lâu,

nam nhân nghi hoặc nhìn về phía hắn và cất tiếng hỏi.

'Không có gì.

Tô Viễn mặt không đổi sắc hồi đáp, sau đó cất cuốn notebook đi.

Hiện tại không phải lúc để tìm hiểu tại sao tên của Trương Tiện

Quang lại xuất hiện trong cuốn sổ.

Trước mắt, có chuyện quan trọng hơn phải làm, đó là tranh thủ

thời gian để thoát khỏi đây. Về vấn đề liên quan đến cây Định

Quan Tài thứ ba, tạm thời phải gác lại.

Hiện tại cũng không phải lúc để tìm nó, chủ yếu là hắn không biết

cây đinh kia ở đâu.

Cho dù có khả năng lớn đến đâu, hắn cũng không thể làm được

gì nếu không có thông tin cụ thể.

Chờ đã, cũng không đúng! Có khi nào có thể sử dụng Quỷ Bút

ước nguyện không?

Trong khoảnh khắc đó, trong đầu Tô Viễn hiện lên một ý tưởng

táo bạo.

Ý nghĩ này chỉ có thể tạm thời giữ trong đầu để suy tính, còn có

thể thành công hay không vẫn là chuyện khác.

Nghĩ tới đây, Tô Viễn nhìn về phía người thanh niên kia.

"Tốt rồi, nếu giao dịch đã hoàn thành, ta cũng nên đi.

Tiếp theo ngươi có tính toán gì? Báo thù sao?”

Nghe vậy, trong mắt nam nhân hiện lên vẻ cừu hận.

Dù gì hắn cũng đã bị tra tấn như thế, nếu nói không hận thì mới

có vấn đề, hắn không phải là người yêu thích bị ngược đãi.

Nhưng chỉ sau một lát, trên mặt hắn lại xuất hiện một nụ cười

khổ.

Báo thù? Ta đương nhiên muốn. Nhưng ta thẩm tra xử lí, ngay cả

người bình thường cũng đánh không lại, vậy lấy cái gì để báo thù

đây?"

Nghe hắn nói như vậy, trong mắt Tô Viễn lóe lên chút thất vọng.

Nếu tên này thật sự muốn báo thù, hắn còn có ý định cho hắn

một chút trợ giúp, không chỉ là để làm cho tình hình nước ngoài

trở nên hỗn loạn, mà còn có thể lợi dụng để đục nước béo cò, tìm

hiểu thêm về thông tin của cây Định Quan Tài thứ ba.

Đều là những nước bài tốt.

Đáng tiếc, tên này quá rõ thực tế, không có dũng khí quyết đấu

đến cùng với kẻ địch, có lẽ chỉ định buông xuôi cho qua.

Thật là đáng tiếc.

Nhưng mỗi người có lựa chọn khác nhau, cũng chẳng sao.

Dù sao thì Quỷ Họa đã một lần nữa lan tràn trong thành thị,

không chừng đây lại là một cơ hội tốt để thăm dò xem cây Đinh

Quan Tài thứ ba ở đâu.

Chỉ cần sau này chú ý hơn đến tình hình ở nước ngoài, không

chừng có thể phát hiện điều gì đó bất ngờ.

'Vậy cũng được, cho ngươi một lời khuyên: hãy mau rời khỏi nơi

này.

"Được, ta tính đợi thêm chút nữa rồi sẽ rời đi." Thanh niên cảm

kích nói:

"Cảm ơn ngươi đã cứu ta, không biết tên của ngươi là gì."

"Thỉnh giáo cũng không cần, điều đó chỉ mang đến phiên phức

cho ngươi.

Nếu ngươi không muốn phiền phức đến tận cửa, tốt nhất đừng

nói với ai rằng ngươi đã gặp ta.

Nếu không, ngươi sẽ gặp bất hạnh."

_Tin hay không là tùy ngươi, ta chỉ nói tới đây, cáo từi"

Một tia sáng đen lóe lên, trong chớp mắt, thân hình Tô Viễn biến

mất không còn dấu vết.

Nhìn Tô Viễn rời đi, nam nhân cuối cùng thở phào một hơi. Sự

tôn tại của Tô Viễn mang lại áp lực quá lớn, khiến hắn không

cách nào đoán định được, một khi giao đồ xong, đối phương có

chọn cách giết hắn bịt miệng hay không.

Nhưng hiển nhiên, hắn không có lựa chọn, chỉ có thể đánh cược

một lần.

May mắn thay, hắn đã thắng CƯỢC.

Tô Viễn đúng như lời đã nói, thực sự giữ lời hứa.

Thực tế, hắn nên cảm thấy may mắn vì bản thân không phải là

người ngoại quốc.

Nếu đổi lại là người khác, chưa chắc hắn đã có vận khí tốt như

Vậy. Khi hắn chuẩn bị rời đi, đột nhiên cả khuôn mặt lộ vẻ kinh

hãi, bởi lúc này hắn mới nhận ra, không biết từ lúc nào, hắn đã

thoát khỏi phòng an toàn trong lòng đất của quán bar và xuất

hiện trong một con hẻm nhỏ bên ngoài.

Loại biến hóa quỷ dị này hiển nhiên là do người thần bí kia gây

ra.

Có lẽ ngay từ lúc ban đầu, khi đối phương xuất hiện, bọn hắn đã

bị chuyển đi khỏi nơi đó, chỉ là không có ai nhận ra.

Thật sự là đáng sợ.

Nghĩ đến đây, nam nhân không khỏi khẽ run rẩy, rôi nhanh chóng

rời khỏi nơi này. Ở một nơi khác, Tô Viễn cũng không vội vã rời

đi.

Hắn quỷ dị xuất hiện trên mái của một tòa cao ốc ở thành phố

New York, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, theo dõi tình hình của

Quỷ Họa lúc này.

Bầu trời u ám và đè nén, mây đen dày đặc.

Dù đang là ban ngày nhưng cảnh vật bên ngoài lại mờ mịt không

rõ, không khí ẩm ướt đến lạ thường, mang theo một cảm giác âm

lãnh.

Điêu quỷ dị nhất chính là, khi ở trong thành phố này, Tô Viễn có

một cảm giác bất an không thể nói rõ.

Đến hắn, một người ngự quỷ ở cấp bậc như vậy mà còn cảm thấy

không thoải mái, thì không nghi ngờ gì nữa, nguồn gốc của cảm

giác này tự nhiên là từ Quỷ Họa.

Mặc dù giờ phút này nhìn thành phố vẫn bình thường, náo nhiệt

và ôn ào, người đi làm, xe cộ tắc nghẽn, không có bất kỳ hiện

tượng dị thường nào.

Nhưng tất cả điều này chỉ là vẻ bê ngoài mà thôi.

Nỗi khủng khiếp vẫn đang âm thâm nhen nhóm.

Chỉ chờ một thời cơ thích hợp, nó sẽ bùng phát âm ầm.

Khi đó, sẽ khiến mọi thứ thay đổi khủng khiếp, và có lẽ, sẽ làm

sáng tỏ một chút vê những lá bài chủ lực của những thế lực nước

ngoài kia. Tô Viễn nghĩ đến đây.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Dựa vào thủ đoạn sống sót nhờ vào linh dị như thế này có cả lợivà hại.Lợi ích là hắn sẽ không chết chỉ vì những tổn thương chí mạngbình thường, nhưng điểm tệ hại chính là khi lệ quỷ trong cơ thể bịáp chế, hắn sẽ chết ngay lập tức mà không có cách nào khác.Nhưng trước mắt, người này với Tô Viễn chẳng có quan hệ gì đặcbiệt, nhiêu nhất cũng chỉ là một đối tác giao dịch.Sống hay chết sau này, Tô Viễn đều không quan tâm nhiều.Nhận lấy cuốn notebook từ tay nam nhân, ngay khi chạm vào, TôViễn đã cảm nhận được một luông khí âm lãnh quỷ dị truyền đến.Bìa của cuốn sổ rất mềm mại, khi sờ vào mang đến cảm giácgiống như đang chạm vào da của một sinh vật nào đó, có điểmgiống như da người nhưng thô ráp hơn.Toàn bộ bê mặt notebook có một màu nâu đen rất bất thường,nhìn như là do máu khô kết lại.Đưa lại gân một chút, Tô Viễn thậm chí còn có thể ngửi thấy chútmùi hôi thoang thoảng.Khi mở ra, hắn nhìn thấy rất nhiều cái tên mờ mịt, như thể quyểnnotebook này từng bị ngâm trong nước.Lúc này, nam nhân kia nói thêm:"Những dấu vết này là do cuốn sổ đã từng được sử dụng trướcđây.Khi ta lấy được nó, nó đã ở tình trạng như thế này."Xem ra, đây là dấu vết để lại từ những người từng sử dụng cuốnnotebook trước.Tô Viễn khẽ gật đầu, không suy nghĩ gì thêm, tiện tay lật vàitrang, định cất kỹ quyển sổ.Thế nhưng đột nhiên, hắn dừng tay.Bởi vì hắn nhìn thấy một cái tên ngoài dự liệu. -Trương TiệnQuang?”Tên của Trương Tiện Quang xuất hiện ở đây!Nhìn thấy cái tên này, Tô Viễn không khỏi sững sờ.Vì sao tên của Trương Tiện Quang lại xuất hiện ở đây?Có lẽ trước đây đã có người sử dụng linh dị vật phẩm này để đốiphó với Trương Tiện Quang, điều đó cũng có thể giải thích được.Nhưng rõ ràng, hẳn là họ không thành công.Dù sao, theo như chỉ tiết kịch bản gốc, Trương Tiện Quang có thểlà một trong những kẻ đứng sau tất cả mọi chuyện.Thêm nữa, hắn là một nhân vật từ thời kỳ dân quốc, không thểdễ dàng chết như vậy.Sao vậy?"Tựa hồ nhận ra Tô Viễn nhìn chằm chằm vào cái tên quá lâu,nam nhân nghi hoặc nhìn về phía hắn và cất tiếng hỏi.'Không có gì.Tô Viễn mặt không đổi sắc hồi đáp, sau đó cất cuốn notebook đi.Hiện tại không phải lúc để tìm hiểu tại sao tên của Trương TiệnQuang lại xuất hiện trong cuốn sổ.Trước mắt, có chuyện quan trọng hơn phải làm, đó là tranh thủthời gian để thoát khỏi đây. Về vấn đề liên quan đến cây ĐịnhQuan Tài thứ ba, tạm thời phải gác lại.Hiện tại cũng không phải lúc để tìm nó, chủ yếu là hắn không biếtcây đinh kia ở đâu.Cho dù có khả năng lớn đến đâu, hắn cũng không thể làm đượcgì nếu không có thông tin cụ thể.Chờ đã, cũng không đúng! Có khi nào có thể sử dụng Quỷ Bútước nguyện không?Trong khoảnh khắc đó, trong đầu Tô Viễn hiện lên một ý tưởngtáo bạo.Ý nghĩ này chỉ có thể tạm thời giữ trong đầu để suy tính, còn cóthể thành công hay không vẫn là chuyện khác.Nghĩ tới đây, Tô Viễn nhìn về phía người thanh niên kia."Tốt rồi, nếu giao dịch đã hoàn thành, ta cũng nên đi.Tiếp theo ngươi có tính toán gì? Báo thù sao?”Nghe vậy, trong mắt nam nhân hiện lên vẻ cừu hận.Dù gì hắn cũng đã bị tra tấn như thế, nếu nói không hận thì mớicó vấn đề, hắn không phải là người yêu thích bị ngược đãi.Nhưng chỉ sau một lát, trên mặt hắn lại xuất hiện một nụ cườikhổ.Báo thù? Ta đương nhiên muốn. Nhưng ta thẩm tra xử lí, ngay cảngười bình thường cũng đánh không lại, vậy lấy cái gì để báo thùđây?"Nghe hắn nói như vậy, trong mắt Tô Viễn lóe lên chút thất vọng.Nếu tên này thật sự muốn báo thù, hắn còn có ý định cho hắnmột chút trợ giúp, không chỉ là để làm cho tình hình nước ngoàitrở nên hỗn loạn, mà còn có thể lợi dụng để đục nước béo cò, tìmhiểu thêm về thông tin của cây Định Quan Tài thứ ba.Đều là những nước bài tốt.Đáng tiếc, tên này quá rõ thực tế, không có dũng khí quyết đấuđến cùng với kẻ địch, có lẽ chỉ định buông xuôi cho qua.Thật là đáng tiếc.Nhưng mỗi người có lựa chọn khác nhau, cũng chẳng sao.Dù sao thì Quỷ Họa đã một lần nữa lan tràn trong thành thị,không chừng đây lại là một cơ hội tốt để thăm dò xem cây ĐinhQuan Tài thứ ba ở đâu.Chỉ cần sau này chú ý hơn đến tình hình ở nước ngoài, khôngchừng có thể phát hiện điều gì đó bất ngờ.'Vậy cũng được, cho ngươi một lời khuyên: hãy mau rời khỏi nơinày."Được, ta tính đợi thêm chút nữa rồi sẽ rời đi." Thanh niên cảmkích nói:"Cảm ơn ngươi đã cứu ta, không biết tên của ngươi là gì.""Thỉnh giáo cũng không cần, điều đó chỉ mang đến phiên phứccho ngươi.Nếu ngươi không muốn phiền phức đến tận cửa, tốt nhất đừngnói với ai rằng ngươi đã gặp ta.Nếu không, ngươi sẽ gặp bất hạnh."_Tin hay không là tùy ngươi, ta chỉ nói tới đây, cáo từi"Một tia sáng đen lóe lên, trong chớp mắt, thân hình Tô Viễn biếnmất không còn dấu vết.Nhìn Tô Viễn rời đi, nam nhân cuối cùng thở phào một hơi. Sựtôn tại của Tô Viễn mang lại áp lực quá lớn, khiến hắn khôngcách nào đoán định được, một khi giao đồ xong, đối phương cóchọn cách giết hắn bịt miệng hay không.Nhưng hiển nhiên, hắn không có lựa chọn, chỉ có thể đánh cượcmột lần.May mắn thay, hắn đã thắng CƯỢC.Tô Viễn đúng như lời đã nói, thực sự giữ lời hứa.Thực tế, hắn nên cảm thấy may mắn vì bản thân không phải làngười ngoại quốc.Nếu đổi lại là người khác, chưa chắc hắn đã có vận khí tốt nhưVậy. Khi hắn chuẩn bị rời đi, đột nhiên cả khuôn mặt lộ vẻ kinhhãi, bởi lúc này hắn mới nhận ra, không biết từ lúc nào, hắn đãthoát khỏi phòng an toàn trong lòng đất của quán bar và xuấthiện trong một con hẻm nhỏ bên ngoài.Loại biến hóa quỷ dị này hiển nhiên là do người thần bí kia gâyra.Có lẽ ngay từ lúc ban đầu, khi đối phương xuất hiện, bọn hắn đãbị chuyển đi khỏi nơi đó, chỉ là không có ai nhận ra.Thật sự là đáng sợ.Nghĩ đến đây, nam nhân không khỏi khẽ run rẩy, rôi nhanh chóngrời khỏi nơi này. Ở một nơi khác, Tô Viễn cũng không vội vã rờiđi.Hắn quỷ dị xuất hiện trên mái của một tòa cao ốc ở thành phốNew York, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, theo dõi tình hình củaQuỷ Họa lúc này.Bầu trời u ám và đè nén, mây đen dày đặc.Dù đang là ban ngày nhưng cảnh vật bên ngoài lại mờ mịt khôngrõ, không khí ẩm ướt đến lạ thường, mang theo một cảm giác âmlãnh.Điêu quỷ dị nhất chính là, khi ở trong thành phố này, Tô Viễn cómột cảm giác bất an không thể nói rõ.Đến hắn, một người ngự quỷ ở cấp bậc như vậy mà còn cảm thấykhông thoải mái, thì không nghi ngờ gì nữa, nguồn gốc của cảmgiác này tự nhiên là từ Quỷ Họa.Mặc dù giờ phút này nhìn thành phố vẫn bình thường, náo nhiệtvà ôn ào, người đi làm, xe cộ tắc nghẽn, không có bất kỳ hiệntượng dị thường nào.Nhưng tất cả điều này chỉ là vẻ bê ngoài mà thôi.Nỗi khủng khiếp vẫn đang âm thâm nhen nhóm.Chỉ chờ một thời cơ thích hợp, nó sẽ bùng phát âm ầm.Khi đó, sẽ khiến mọi thứ thay đổi khủng khiếp, và có lẽ, sẽ làmsáng tỏ một chút vê những lá bài chủ lực của những thế lực nướcngoài kia. Tô Viễn nghĩ đến đây.

Chương 785: Mưu đồ của Tô Viễn