Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 800: Thư mời
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… "Cái này đã kết thúc rồi sao?" Cho đến giờphút này, Tôn Thụyvẫn mang một vẻ mặt không dám tin.Mặc dù quỷ giết người có phương thức rất chậm, mỗi lần chỉ cóthể giết một người, nhưng độ khủng khiếp lại cao không hợp lẽthường, vê cơ bản, một khi bị nó để mắt tới thì kết quả chỉ cóchết chắc.Nếu đổi lại là chính hắn, nếu bị quỷ để mắt tới, hắn cũng khôngcó lòng tin rằng mình có thể thoát khỏi.Nhưng một con lệ quỷ đáng sợ như vậy, từ lúc xuất hiện đến khibị Tô Viễn ra tay giải quyết, chỉ trong thời gian ngắn ngủi chưađầy một phút, điêu này vẫn khiến Tôn Thụy cảm thấy như đangnăm mơ.Đây chính là sự chênh lệch giữa người và người al"Tôn Thụy không nhịn được trong lòng cảm thán, giờ phút nàycảm thấy bản thân giống như một kẻ vô dụng, đến đây mà cơbản không có cơ hội xuất thủ, ngoài sự kinh ngạc thì chỉ còn lạisự khiếp sợ.Hắn suy nghĩ, Tô Viễn vậy mà không hề để ý, chỉ nghe thấy lờinói đó, thản nhiên đáp:"Vốn dĩ không khó, chỉ là trước khi tìm hiểu rõ ràng quy luật giếtngười của quỷ, có chút phiên phức mà thôi.Sau đó, Tô Viễn trong lòng thâm niệm:"Hệ thống! Đánh dấu cho tai"Đánh dấu thành công, thu hoạch được vật phẩm: Silent Hill thưmời.Silent HIlI?2Tô Viễn trong lòng hơi động, trong đầu lập tức hiện lên hình ảnhmột bé gái nhỏ, cùng với một tam giác sắt đầu vô cùng cao lớn,còn có những nữ y tá không mặt với dáng người bốc lửa, có thểso với những siêu mẫu gợi cảm.Chỉ là khiến Tô Viễn có chút kỳ quái chính là, tại sao lại đánh dấura cái gọi là thư mời này, mà không phải là trực tiếp nhận đượclinh dị đối ứng?Hệ thống này là muốn hắn tự đi tới một nơi như vậy sao?Ý nghĩ này lóe lên trong đầu Tô Viễn rôi biến mất, nhưng rõ rànglúc này không phải là thời điểm để xem xét thư mời, dù sao cũngđang ở trong khu mộ, mà bên cạnh còn có nhóm người củaDương Gian.Quan trọng nhất chính là, mặc dù quỷ đã bị hạn chế, nhưngchuyện này có lẽ vẫn chưa kết thúc.Nhiệm vụ đưa tin còn phải tiếp tục, nếu không có nhớ lầm, hậuquả sau khi đưa tin kết thúc mới là điểm chết người nhất.Khi Tô Viễn cùng nhóm người của hắn thành công hạn chế lệ quỷ,ở bên ngoài khu mộ, cũng có một nhóm người chạy đến.Nhưng bởi vì giờ phút này trong khu mộ xảy ra động tĩnh lớn, conđường dẫn đến Phúc Thọ viên đã bị phong tỏa.Tuyến phong tỏa đã kéo dài đến hai ba con đường bên ngoài.Sự phong tỏa đột ngột này khiến giao thông phụ cận đều tê liệt,rất nhiêu xe bị chặn trên đường, không thể tiến hay lùi, không íttài xế đứng trên đường mắng chửi."Lần này không xong rồi, Phúc Thọ viên bị phong tỏa, không aiđược ra vào..Lúc này, trên một đầu đường đi bộ, một người đàn ông gầy gòvới vẻ mặt hung ác ngẩng đầu nhìn vê phía Phúc Thọ viên ở xa,trên mặt hiện lên vẻ lo lắng.Hắn là một trong những tín sứ ở tâng Bưu Cục Quỷ, tên là VạnHưng, giống như Dương Gian và những người khác, cũng chịutrách nhiệm đưa lần này thư tín màu đỏ.Nhưng từ khi rời khỏi bưu cục, hắn liên lập tức lên máy bay đi tớithành phố Đại Hải, có thể nói là ngựa không dừng vó.Nhưng không ngờ vẫn chậm một bước."Vạn Hưng, cứ tưởng ngươi sẽ không đến, không ngờ vẫn sợ chếtmà đến."Một giọng nói mang theo nụ cười âm hiểm vang lên, một ngườikhác cũng xuất hiện bên cạnh đường, dường như vừa bướcxuống từ một chiếc taxi.Hắn tên Vương Thiện, cũng là tín sứ của bưu cục.Nhìn thấy Vương Thiện, trên mặt Vạn Hưng không có biểu hiện gìlạ, phối hợp đáp lời."Chúng ta đều đến trễ, nơi này đã bị phong tỏa, mà tám chínphần mười có liên quan đến hai người kia.Bọn họ đến Bưu Cục Quỷ mục đích không phải để đưa tin, mà làđể xử lý Bưu Cục Quỷ. Nếu thành công, có lẽ chúng ta có thểthoát khỏi thân phận tín sứ, trở lại làm người bình thường."Vương Thiện nghe vậy, cười nhạt:"Ngươi cũng đừng quên, tối qua ngươi còn chọc giận bọn hắn."Nghe đến đây, sắc mặt Vạn Hưng lập tức trâm xuống.Chuyện tối qua đều là ngoài ý muốn, nếu sớm biết hai người đóđặc biệt như vậy, nói gì hắn cũng không dám hành động nôngnổi.Sau đó hắn lại nghe Vương Thiện nói:"Bất quá ngươi mặc dù đắc tội bọn họ, nhưng bọn họ dường nhưcũng không đặt ngươi vào mắt, liên sát cũng chẳng muốn giếtngươi.Dù sao, chúng ta với bọn họ không cùng một đẳng cấp, lần nàygặp nhau chỉ là một lần ngẫu nhiên.Vạn Hưng không muốn xoắn xuýt mãi vê chủ đề này."Những chuyện kia tạm bỏ qua, tình huống hiện tại là làm saovào được đây, không vào được Phúc Thọ viên, nếu nhiệm vụ đưatin thất bại thì làm sao? Ta dù sao cũng không muốn chất.""Ngươi có thể vào được sao? Mức độ phong tỏa lần này, ngay cảdrone cũng không bay vào được.Ta trước đó đã thử qua, suýt nữa bị người ta câm súng xử bắn,mà đó mới chỉ là một tuyến phong tỏa.Bên trong ít nhất còn có hai đạo tuyến phong tỏa khác."Vương Thiện tự giễu cười, sau đó kể lại thử nghiệm của mình."Chết tiệt."Vạn Hưng giận dữ mắng một tiếng, càng thêm trâm mặc.Trong lúc hai người đang trò chuyện, không biết phải làm thếnào.Đột nhiên.Không biết từ lúc nào, bầu trời sáng sủa nguyên bản đột nhiênnhanh chóng trở nên u ám, giống như một cơn giông bão sắpđến, mây đen che phủ bâu trời, nhưng trên bầu trời lại không cómây đen, giống như thời gian đột ngột từ buổi chiều nhảy sangbuổi tối.Đèn đường trên phố lập tức toàn bộ sáng lên.Trời tối rồi?"Chuyện gì xảy ra?"Vương Thiện ngẩng đầu nhìn bầu trời, nhíu mày, không rõ chuyệngì đang diễn ra.Hiện tượng trời bỗng nhiên biến đổi như vậy đã gây ra sự tò mòcủa nhiều người, không ít người thậm chí đồng loạt lấy điện thoạidi động ra để quay lại.Cùng lúc đó.Trong khu mộ, Tô Viễn cũng trực tiếp vươn tay ra giật lấy chiếcđinh quan tài trong tay Lưu lão thái.Đây là chiến lợi phẩm của hắn.Mặc dù trong tay vẫn còn một chiếc khác, nhưng loại vật nàykhông ai lại ngại có nhiều cả.Thứ này chính là một đại sát khí, nếu sử dụng tốt, có lẽ ngay cảsự kiện linh dị cấp S cũng có thể giải quyết được.Cây rìu bổ củi hắn có thể không quan tâm, nhưng chiếc đinhquan tài này thì không thể bỏ qua.Vì vậy, hắn chỉ có thể hy sinh Dương Gian.Làm như vậy tuy không quá đạo đức, nhưng dù sao người tacũng là thiên mệnh chỉ tử, biết đâu một ngày nào đó từ trên trờilại rơi xuống một chiếc đinh quan tài cho hắn!Cho nên trong lòng âm thâm xin lỗi một lát, Tô Viễn liên khôngchút do dự giật lấy chiếc định quan tài từ tay lệ quỷ.Nhưng thi thể quá cứng đờ, bàn tay nắm chặt chiếc đinh quan tàinày, lúc đâu không dễ dàng gì lấy được.Nhưng điêu này không ảnh hưởng gì.Tô Viễn mặt lạnh, dưới sự trợ giúp của Toshio, nhờ vào hàm răngsắc nhọn của hắn, cứ thế cắn đứt cổ tay đang nắm chặt chiếcđinh quan tài của Lưu lão thái.Màn hung tàn này của Toshio khiến người khác không khỏi giậtmình.Khá thật, ngay cả cổ tay quỷ mà cũng cắn đứt được, nếu là ngườisống mà bị cắn một ngụm như vậy, thì đến mức nào nữalTô Viễn mặc kệ bọn họ nghĩ thế nào, sau khi cổ tay câm đỉnhquan tài bị cắn đứt, hắn để Toshio dùng hàm răng sắc nhọn tiếptục cắn mở.Cho dù có lực lượng linh dị tác động, nhưng trước Toshio, cũngmất đi tác dụng.Cuối cùng, toàn bộ cánh tay của Lưu lão thái đều bị Toshio nuốtvào bụng. Và chiếc đinh quan tài đầy vết gỉ ấy cũng đã được TôViễn rút ra.
"Cái này đã kết thúc rồi sao?" Cho đến giờ
phút này, Tôn Thụy
vẫn mang một vẻ mặt không dám tin.
Mặc dù quỷ giết người có phương thức rất chậm, mỗi lần chỉ có
thể giết một người, nhưng độ khủng khiếp lại cao không hợp lẽ
thường, vê cơ bản, một khi bị nó để mắt tới thì kết quả chỉ có
chết chắc.
Nếu đổi lại là chính hắn, nếu bị quỷ để mắt tới, hắn cũng không
có lòng tin rằng mình có thể thoát khỏi.
Nhưng một con lệ quỷ đáng sợ như vậy, từ lúc xuất hiện đến khi
bị Tô Viễn ra tay giải quyết, chỉ trong thời gian ngắn ngủi chưa
đầy một phút, điêu này vẫn khiến Tôn Thụy cảm thấy như đang
năm mơ.
Đây chính là sự chênh lệch giữa người và người al"
Tôn Thụy không nhịn được trong lòng cảm thán, giờ phút này
cảm thấy bản thân giống như một kẻ vô dụng, đến đây mà cơ
bản không có cơ hội xuất thủ, ngoài sự kinh ngạc thì chỉ còn lại
sự khiếp sợ.
Hắn suy nghĩ, Tô Viễn vậy mà không hề để ý, chỉ nghe thấy lời
nói đó, thản nhiên đáp:
"Vốn dĩ không khó, chỉ là trước khi tìm hiểu rõ ràng quy luật giết
người của quỷ, có chút phiên phức mà thôi.
Sau đó, Tô Viễn trong lòng thâm niệm:
"Hệ thống! Đánh dấu cho tai"
Đánh dấu thành công, thu hoạch được vật phẩm: Silent Hill thư
mời.
Silent HIlI?2
Tô Viễn trong lòng hơi động, trong đầu lập tức hiện lên hình ảnh
một bé gái nhỏ, cùng với một tam giác sắt đầu vô cùng cao lớn,
còn có những nữ y tá không mặt với dáng người bốc lửa, có thể
so với những siêu mẫu gợi cảm.
Chỉ là khiến Tô Viễn có chút kỳ quái chính là, tại sao lại đánh dấu
ra cái gọi là thư mời này, mà không phải là trực tiếp nhận được
linh dị đối ứng?
Hệ thống này là muốn hắn tự đi tới một nơi như vậy sao?
Ý nghĩ này lóe lên trong đầu Tô Viễn rôi biến mất, nhưng rõ ràng
lúc này không phải là thời điểm để xem xét thư mời, dù sao cũng
đang ở trong khu mộ, mà bên cạnh còn có nhóm người của
Dương Gian.
Quan trọng nhất chính là, mặc dù quỷ đã bị hạn chế, nhưng
chuyện này có lẽ vẫn chưa kết thúc.
Nhiệm vụ đưa tin còn phải tiếp tục, nếu không có nhớ lầm, hậu
quả sau khi đưa tin kết thúc mới là điểm chết người nhất.
Khi Tô Viễn cùng nhóm người của hắn thành công hạn chế lệ quỷ,
ở bên ngoài khu mộ, cũng có một nhóm người chạy đến.
Nhưng bởi vì giờ phút này trong khu mộ xảy ra động tĩnh lớn, con
đường dẫn đến Phúc Thọ viên đã bị phong tỏa.
Tuyến phong tỏa đã kéo dài đến hai ba con đường bên ngoài.
Sự phong tỏa đột ngột này khiến giao thông phụ cận đều tê liệt,
rất nhiêu xe bị chặn trên đường, không thể tiến hay lùi, không ít
tài xế đứng trên đường mắng chửi.
"Lần này không xong rồi, Phúc Thọ viên bị phong tỏa, không ai
được ra vào..
Lúc này, trên một đầu đường đi bộ, một người đàn ông gầy gò
với vẻ mặt hung ác ngẩng đầu nhìn vê phía Phúc Thọ viên ở xa,
trên mặt hiện lên vẻ lo lắng.
Hắn là một trong những tín sứ ở tâng Bưu Cục Quỷ, tên là Vạn
Hưng, giống như Dương Gian và những người khác, cũng chịu
trách nhiệm đưa lần này thư tín màu đỏ.
Nhưng từ khi rời khỏi bưu cục, hắn liên lập tức lên máy bay đi tới
thành phố Đại Hải, có thể nói là ngựa không dừng vó.
Nhưng không ngờ vẫn chậm một bước.
"Vạn Hưng, cứ tưởng ngươi sẽ không đến, không ngờ vẫn sợ chết
mà đến."
Một giọng nói mang theo nụ cười âm hiểm vang lên, một người
khác cũng xuất hiện bên cạnh đường, dường như vừa bước
xuống từ một chiếc taxi.
Hắn tên Vương Thiện, cũng là tín sứ của bưu cục.
Nhìn thấy Vương Thiện, trên mặt Vạn Hưng không có biểu hiện gì
lạ, phối hợp đáp lời.
"Chúng ta đều đến trễ, nơi này đã bị phong tỏa, mà tám chín
phần mười có liên quan đến hai người kia.
Bọn họ đến Bưu Cục Quỷ mục đích không phải để đưa tin, mà là
để xử lý Bưu Cục Quỷ. Nếu thành công, có lẽ chúng ta có thể
thoát khỏi thân phận tín sứ, trở lại làm người bình thường."
Vương Thiện nghe vậy, cười nhạt:
"Ngươi cũng đừng quên, tối qua ngươi còn chọc giận bọn hắn."
Nghe đến đây, sắc mặt Vạn Hưng lập tức trâm xuống.
Chuyện tối qua đều là ngoài ý muốn, nếu sớm biết hai người đó
đặc biệt như vậy, nói gì hắn cũng không dám hành động nông
nổi.
Sau đó hắn lại nghe Vương Thiện nói:
"Bất quá ngươi mặc dù đắc tội bọn họ, nhưng bọn họ dường như
cũng không đặt ngươi vào mắt, liên sát cũng chẳng muốn giết
ngươi.
Dù sao, chúng ta với bọn họ không cùng một đẳng cấp, lần này
gặp nhau chỉ là một lần ngẫu nhiên.
Vạn Hưng không muốn xoắn xuýt mãi vê chủ đề này.
"Những chuyện kia tạm bỏ qua, tình huống hiện tại là làm sao
vào được đây, không vào được Phúc Thọ viên, nếu nhiệm vụ đưa
tin thất bại thì làm sao? Ta dù sao cũng không muốn chất."
"Ngươi có thể vào được sao? Mức độ phong tỏa lần này, ngay cả
drone cũng không bay vào được.
Ta trước đó đã thử qua, suýt nữa bị người ta câm súng xử bắn,
mà đó mới chỉ là một tuyến phong tỏa.
Bên trong ít nhất còn có hai đạo tuyến phong tỏa khác."
Vương Thiện tự giễu cười, sau đó kể lại thử nghiệm của mình.
"Chết tiệt."
Vạn Hưng giận dữ mắng một tiếng, càng thêm trâm mặc.
Trong lúc hai người đang trò chuyện, không biết phải làm thế
nào.
Đột nhiên.
Không biết từ lúc nào, bầu trời sáng sủa nguyên bản đột nhiên
nhanh chóng trở nên u ám, giống như một cơn giông bão sắp
đến, mây đen che phủ bâu trời, nhưng trên bầu trời lại không có
mây đen, giống như thời gian đột ngột từ buổi chiều nhảy sang
buổi tối.
Đèn đường trên phố lập tức toàn bộ sáng lên.
Trời tối rồi?
"Chuyện gì xảy ra?"
Vương Thiện ngẩng đầu nhìn bầu trời, nhíu mày, không rõ chuyện
gì đang diễn ra.
Hiện tượng trời bỗng nhiên biến đổi như vậy đã gây ra sự tò mò
của nhiều người, không ít người thậm chí đồng loạt lấy điện thoại
di động ra để quay lại.
Cùng lúc đó.
Trong khu mộ, Tô Viễn cũng trực tiếp vươn tay ra giật lấy chiếc
đinh quan tài trong tay Lưu lão thái.
Đây là chiến lợi phẩm của hắn.
Mặc dù trong tay vẫn còn một chiếc khác, nhưng loại vật này
không ai lại ngại có nhiều cả.
Thứ này chính là một đại sát khí, nếu sử dụng tốt, có lẽ ngay cả
sự kiện linh dị cấp S cũng có thể giải quyết được.
Cây rìu bổ củi hắn có thể không quan tâm, nhưng chiếc đinh
quan tài này thì không thể bỏ qua.
Vì vậy, hắn chỉ có thể hy sinh Dương Gian.
Làm như vậy tuy không quá đạo đức, nhưng dù sao người ta
cũng là thiên mệnh chỉ tử, biết đâu một ngày nào đó từ trên trời
lại rơi xuống một chiếc đinh quan tài cho hắn!
Cho nên trong lòng âm thâm xin lỗi một lát, Tô Viễn liên không
chút do dự giật lấy chiếc định quan tài từ tay lệ quỷ.
Nhưng thi thể quá cứng đờ, bàn tay nắm chặt chiếc đinh quan tài
này, lúc đâu không dễ dàng gì lấy được.
Nhưng điêu này không ảnh hưởng gì.
Tô Viễn mặt lạnh, dưới sự trợ giúp của Toshio, nhờ vào hàm răng
sắc nhọn của hắn, cứ thế cắn đứt cổ tay đang nắm chặt chiếc
đinh quan tài của Lưu lão thái.
Màn hung tàn này của Toshio khiến người khác không khỏi giật
mình.
Khá thật, ngay cả cổ tay quỷ mà cũng cắn đứt được, nếu là người
sống mà bị cắn một ngụm như vậy, thì đến mức nào nữal
Tô Viễn mặc kệ bọn họ nghĩ thế nào, sau khi cổ tay câm đỉnh
quan tài bị cắn đứt, hắn để Toshio dùng hàm răng sắc nhọn tiếp
tục cắn mở.
Cho dù có lực lượng linh dị tác động, nhưng trước Toshio, cũng
mất đi tác dụng.
Cuối cùng, toàn bộ cánh tay của Lưu lão thái đều bị Toshio nuốt
vào bụng. Và chiếc đinh quan tài đầy vết gỉ ấy cũng đã được Tô
Viễn rút ra.
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… "Cái này đã kết thúc rồi sao?" Cho đến giờphút này, Tôn Thụyvẫn mang một vẻ mặt không dám tin.Mặc dù quỷ giết người có phương thức rất chậm, mỗi lần chỉ cóthể giết một người, nhưng độ khủng khiếp lại cao không hợp lẽthường, vê cơ bản, một khi bị nó để mắt tới thì kết quả chỉ cóchết chắc.Nếu đổi lại là chính hắn, nếu bị quỷ để mắt tới, hắn cũng khôngcó lòng tin rằng mình có thể thoát khỏi.Nhưng một con lệ quỷ đáng sợ như vậy, từ lúc xuất hiện đến khibị Tô Viễn ra tay giải quyết, chỉ trong thời gian ngắn ngủi chưađầy một phút, điêu này vẫn khiến Tôn Thụy cảm thấy như đangnăm mơ.Đây chính là sự chênh lệch giữa người và người al"Tôn Thụy không nhịn được trong lòng cảm thán, giờ phút nàycảm thấy bản thân giống như một kẻ vô dụng, đến đây mà cơbản không có cơ hội xuất thủ, ngoài sự kinh ngạc thì chỉ còn lạisự khiếp sợ.Hắn suy nghĩ, Tô Viễn vậy mà không hề để ý, chỉ nghe thấy lờinói đó, thản nhiên đáp:"Vốn dĩ không khó, chỉ là trước khi tìm hiểu rõ ràng quy luật giếtngười của quỷ, có chút phiên phức mà thôi.Sau đó, Tô Viễn trong lòng thâm niệm:"Hệ thống! Đánh dấu cho tai"Đánh dấu thành công, thu hoạch được vật phẩm: Silent Hill thưmời.Silent HIlI?2Tô Viễn trong lòng hơi động, trong đầu lập tức hiện lên hình ảnhmột bé gái nhỏ, cùng với một tam giác sắt đầu vô cùng cao lớn,còn có những nữ y tá không mặt với dáng người bốc lửa, có thểso với những siêu mẫu gợi cảm.Chỉ là khiến Tô Viễn có chút kỳ quái chính là, tại sao lại đánh dấura cái gọi là thư mời này, mà không phải là trực tiếp nhận đượclinh dị đối ứng?Hệ thống này là muốn hắn tự đi tới một nơi như vậy sao?Ý nghĩ này lóe lên trong đầu Tô Viễn rôi biến mất, nhưng rõ rànglúc này không phải là thời điểm để xem xét thư mời, dù sao cũngđang ở trong khu mộ, mà bên cạnh còn có nhóm người củaDương Gian.Quan trọng nhất chính là, mặc dù quỷ đã bị hạn chế, nhưngchuyện này có lẽ vẫn chưa kết thúc.Nhiệm vụ đưa tin còn phải tiếp tục, nếu không có nhớ lầm, hậuquả sau khi đưa tin kết thúc mới là điểm chết người nhất.Khi Tô Viễn cùng nhóm người của hắn thành công hạn chế lệ quỷ,ở bên ngoài khu mộ, cũng có một nhóm người chạy đến.Nhưng bởi vì giờ phút này trong khu mộ xảy ra động tĩnh lớn, conđường dẫn đến Phúc Thọ viên đã bị phong tỏa.Tuyến phong tỏa đã kéo dài đến hai ba con đường bên ngoài.Sự phong tỏa đột ngột này khiến giao thông phụ cận đều tê liệt,rất nhiêu xe bị chặn trên đường, không thể tiến hay lùi, không íttài xế đứng trên đường mắng chửi."Lần này không xong rồi, Phúc Thọ viên bị phong tỏa, không aiđược ra vào..Lúc này, trên một đầu đường đi bộ, một người đàn ông gầy gòvới vẻ mặt hung ác ngẩng đầu nhìn vê phía Phúc Thọ viên ở xa,trên mặt hiện lên vẻ lo lắng.Hắn là một trong những tín sứ ở tâng Bưu Cục Quỷ, tên là VạnHưng, giống như Dương Gian và những người khác, cũng chịutrách nhiệm đưa lần này thư tín màu đỏ.Nhưng từ khi rời khỏi bưu cục, hắn liên lập tức lên máy bay đi tớithành phố Đại Hải, có thể nói là ngựa không dừng vó.Nhưng không ngờ vẫn chậm một bước."Vạn Hưng, cứ tưởng ngươi sẽ không đến, không ngờ vẫn sợ chếtmà đến."Một giọng nói mang theo nụ cười âm hiểm vang lên, một ngườikhác cũng xuất hiện bên cạnh đường, dường như vừa bướcxuống từ một chiếc taxi.Hắn tên Vương Thiện, cũng là tín sứ của bưu cục.Nhìn thấy Vương Thiện, trên mặt Vạn Hưng không có biểu hiện gìlạ, phối hợp đáp lời."Chúng ta đều đến trễ, nơi này đã bị phong tỏa, mà tám chínphần mười có liên quan đến hai người kia.Bọn họ đến Bưu Cục Quỷ mục đích không phải để đưa tin, mà làđể xử lý Bưu Cục Quỷ. Nếu thành công, có lẽ chúng ta có thểthoát khỏi thân phận tín sứ, trở lại làm người bình thường."Vương Thiện nghe vậy, cười nhạt:"Ngươi cũng đừng quên, tối qua ngươi còn chọc giận bọn hắn."Nghe đến đây, sắc mặt Vạn Hưng lập tức trâm xuống.Chuyện tối qua đều là ngoài ý muốn, nếu sớm biết hai người đóđặc biệt như vậy, nói gì hắn cũng không dám hành động nôngnổi.Sau đó hắn lại nghe Vương Thiện nói:"Bất quá ngươi mặc dù đắc tội bọn họ, nhưng bọn họ dường nhưcũng không đặt ngươi vào mắt, liên sát cũng chẳng muốn giếtngươi.Dù sao, chúng ta với bọn họ không cùng một đẳng cấp, lần nàygặp nhau chỉ là một lần ngẫu nhiên.Vạn Hưng không muốn xoắn xuýt mãi vê chủ đề này."Những chuyện kia tạm bỏ qua, tình huống hiện tại là làm saovào được đây, không vào được Phúc Thọ viên, nếu nhiệm vụ đưatin thất bại thì làm sao? Ta dù sao cũng không muốn chất.""Ngươi có thể vào được sao? Mức độ phong tỏa lần này, ngay cảdrone cũng không bay vào được.Ta trước đó đã thử qua, suýt nữa bị người ta câm súng xử bắn,mà đó mới chỉ là một tuyến phong tỏa.Bên trong ít nhất còn có hai đạo tuyến phong tỏa khác."Vương Thiện tự giễu cười, sau đó kể lại thử nghiệm của mình."Chết tiệt."Vạn Hưng giận dữ mắng một tiếng, càng thêm trâm mặc.Trong lúc hai người đang trò chuyện, không biết phải làm thếnào.Đột nhiên.Không biết từ lúc nào, bầu trời sáng sủa nguyên bản đột nhiênnhanh chóng trở nên u ám, giống như một cơn giông bão sắpđến, mây đen che phủ bâu trời, nhưng trên bầu trời lại không cómây đen, giống như thời gian đột ngột từ buổi chiều nhảy sangbuổi tối.Đèn đường trên phố lập tức toàn bộ sáng lên.Trời tối rồi?"Chuyện gì xảy ra?"Vương Thiện ngẩng đầu nhìn bầu trời, nhíu mày, không rõ chuyệngì đang diễn ra.Hiện tượng trời bỗng nhiên biến đổi như vậy đã gây ra sự tò mòcủa nhiều người, không ít người thậm chí đồng loạt lấy điện thoạidi động ra để quay lại.Cùng lúc đó.Trong khu mộ, Tô Viễn cũng trực tiếp vươn tay ra giật lấy chiếcđinh quan tài trong tay Lưu lão thái.Đây là chiến lợi phẩm của hắn.Mặc dù trong tay vẫn còn một chiếc khác, nhưng loại vật nàykhông ai lại ngại có nhiều cả.Thứ này chính là một đại sát khí, nếu sử dụng tốt, có lẽ ngay cảsự kiện linh dị cấp S cũng có thể giải quyết được.Cây rìu bổ củi hắn có thể không quan tâm, nhưng chiếc đinhquan tài này thì không thể bỏ qua.Vì vậy, hắn chỉ có thể hy sinh Dương Gian.Làm như vậy tuy không quá đạo đức, nhưng dù sao người tacũng là thiên mệnh chỉ tử, biết đâu một ngày nào đó từ trên trờilại rơi xuống một chiếc đinh quan tài cho hắn!Cho nên trong lòng âm thâm xin lỗi một lát, Tô Viễn liên khôngchút do dự giật lấy chiếc định quan tài từ tay lệ quỷ.Nhưng thi thể quá cứng đờ, bàn tay nắm chặt chiếc đinh quan tàinày, lúc đâu không dễ dàng gì lấy được.Nhưng điêu này không ảnh hưởng gì.Tô Viễn mặt lạnh, dưới sự trợ giúp của Toshio, nhờ vào hàm răngsắc nhọn của hắn, cứ thế cắn đứt cổ tay đang nắm chặt chiếcđinh quan tài của Lưu lão thái.Màn hung tàn này của Toshio khiến người khác không khỏi giậtmình.Khá thật, ngay cả cổ tay quỷ mà cũng cắn đứt được, nếu là ngườisống mà bị cắn một ngụm như vậy, thì đến mức nào nữalTô Viễn mặc kệ bọn họ nghĩ thế nào, sau khi cổ tay câm đỉnhquan tài bị cắn đứt, hắn để Toshio dùng hàm răng sắc nhọn tiếptục cắn mở.Cho dù có lực lượng linh dị tác động, nhưng trước Toshio, cũngmất đi tác dụng.Cuối cùng, toàn bộ cánh tay của Lưu lão thái đều bị Toshio nuốtvào bụng. Và chiếc đinh quan tài đầy vết gỉ ấy cũng đã được TôViễn rút ra.