Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 807: Tô Viễn chiến Diệp Chân (1)

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Tô Viễn không ra tay thì thôi, một khi đã ra tay thì đó chính làquy luật giết người của lệ quỷ hẳn phải chết.Mãnh quỷ quay đầu, tất có người chất.Nếu đổi lại là người ngự quỷ khác, chắc chắn sẽ không đề phòngmà trúng chiêu, dù sao lệ quỷ giết người phương thức thiên kỳbách quái, ai có thể ngờ chỉ với một động tác quay đầu lại có thểđoạt mạng người.Nhưng Diệp Chân lại khác, vẻn vẹn điểm này vẫn không thể giếtđược hắn. Tô Viễn cũng biết rõ, nếu Diệp Chân dễ dàng bị xử lýnhư vậy, thì thật uổng xưng là người đứng đầu thành phố ĐạiHải.Quả nhiên, sau khi bị tập kích, cổ của Diệp Chân phát ra tiếngrăng rắc như muốn cắt lìa, xương cổ của hắn đều gấy vỡ, lúc nàynhận phải thương nặng, rơi thẳng từ không trung xuống.Nhưng rất nhanh, hắn lại xoay người nhảy lên từ đống phế tíchtrên mặt đất, đồng thời lớn tiếng gào lên:"Lẽ nào lại như vậy, Tiểu Tô, ngươi không nói võ đức, động thủcũng không hô chiêu thức gì, vừa lên liên muốn bẻ gấy cổ của ta,làm hại ta chủ quan, không kịp tránh.Tô Viễn liếc mắt:"Chẳng phải ta đã hỏi ngươi có muốn nghỉ ngơi không sao, tựngươi nói không muốn mà.""Ồ! Là như vậy sao?"Vừa mới nói xong, thình lình hắn lại đối mặt với một đôi conngươi tràn ngập oán độc, trong chốc lát, trái tim hắn kịch liệtnhảy lên, ngay sau đó lập tức nổ tung."Oa.Trong khoảnh khắc, Diệp Chân phun ra một ngụm máu: tươi,khóe miệng hắn lộ ra vẻ tươi cười:"Công kích thẳng vào trái tim ta? Đúng là điên cuông, nhưngcũng may ta chịu nổi! Tiếp tục đi."Tô Viễn cười ha ha:"Ngươi muốn thăm dò năng lực của ta? Không vấn đề gì, ta đểngươi thử cho đất"Trong lúc hắn đang nói, phía sau đầu của Diệp Chân đột nhiênxuất hiện một đôi tay, lặng lẽ bao phủ ánh mắt của hắn.Nhưng những thủ đoạn này không thể g**t ch*t Diệp Chân, nănglực chết thay của hắn quả thực quá vô giải, nhận nhiều tập kíchnhư vậy, hắn vẫn có thể nhảy nhót tưng bừng, thậm chí trước đóbị thương cũng đã khôi phục, loại biến hóa này quả thực khiếnngười ta không thể tưởng tượng nổi.Tô Viễn cũng không vội, nếu không sử dụng Đinh Quan Tài, thìchỉ có thể hao tổn với Diệp Chân như vậy.Nhưng hắn lại hao tổn được, dù sao không có nguy cơ khôi phụclệ quỷ, không giống như những người ngự quỷ khác, mỗi khi sửdụng năng lực còn phải tính toán số lần.Thế là tiếp theo, cảnh tượng biến thành Diệp Chân vô số kiểuchết, có thể nói đây là bao cát chịu đòn kiên nhẫn nhất mà TôViễn từng gặp, mà Diệp Chân cũng vô cùng hoảng sợ.Bởi vì thủ đoạn của Tô Viễn thực sự quá nhiều, nhiều đến mứchắn sắp không nhớ nổi đối phương điều khiển bao nhiêu lệ quỷ,dùng bao nhiêu cách giết người, cứ liên tục bị giết, năng lực chếtthay vừa có tác dụng, liền ngay lập tức lại gặp phải tập kích.Người ở ngoài nhìn vào, không khác gì Diệp Chân đang đơnphương bị đánh!Cùng lúc đó.Trong phòng họp khẩn cấp tại Tổng bộ.Một nhóm người đang theo dõi màn hình điện tử lớn trong phònghọp.Trên màn hình là hình ảnh vệ tinh.Hình ảnh rất rõ ràng, rõ đến mức có thể thấy rõ cả một chiếc túisóc không đáng chú ý trên mặt đất của thành phố Đại Hải.Loại vệ tinh cấp bậc này hiển nhiên không phải dành cho dân sự.Còn tại bàn hội nghị.Một người nam tử trẻ tuổi hơn 20 tuổi mang theo vài phần khinhbạc, đang cau mày nhìn vào ba vật trước mắt.Một pho tượng quỷ dị kh*ng b*, tản ra khí tức âm lãnh với miệngmở lớn, giống như một lệ quỷ chân thực, khiến người ta khôngrét mà run.Đây là một vật phẩm linh dị rất quỷ dị và tràn ngập tà tính, chỉcân có được môi giới, có thể cách không giết người, là một trongnhững nội tình của Tổng bộ.Môi giới chính là ba tấm ảnh chụp.Một tấm là Dương Gian, một tấm là Diệp Chân, và một tấm là TôViễn."Tin tức mới nhất truyên đến, Dương Gian và Diệp Chân đánhnhau bất phân thắng bại, hiện tại là Tô Viễn nhúng tay.Ngươi không phải muốn ta ra tay ám sát, len lén xử lý Tô Viễn đóchứ?"Tào Dương nhẹ nhàng cười một tiếng nhìn vê phía Tào Diên Hoa."Nói thật, cái đô chơi này chưa chắc đã làm rơi được Tô Viễn, nếulàm không xong, các ngươi có thể phải nghĩ cách đối phó với lửagiận của hắn.""Đừng nói bậy, chỉ để phòng ngừa vạn nhất mà thôi, ta cũngkhông nói muốn xử lý Tô Viễn."Tào Diên Hoa trâm giọng nói:"Trừ phi hai người đó đều phát điên, gây náo loạn quá mức tạithành phố Đại Hải, không màng đến sự sống chết của mọi người.Gọi ngươi tới là để chủ yếu giám sát Diệp Chân."Thời điểm then chốt, ngươi có thể phối hợp với Tô Viễn để xử lýDiệp Chân.Gia hỏa này dù không gây loạn tại thành phố Đại Hải, nhưngcũng là kẻ coi trời bằng vung.Tôn Thụy báo cáo rằng bọn họ đang lần theo dấu vết một sự kiệnlinh dị, liên quan đến một ít chuyện thời dân quốc, là do ngườicủa Linh Dị Diễn Đàn dẫn đầu ra quấy rối.""Giải quyết sự kiện linh dị chính là chuyện tốt, nhất là đối vớinhững người như Tô Viễn, đây mới là thời điểm phát huy tácdụng của hắn.Có thể mang lại bình ổn trong nước, Tổng bộ hẳn là nên chỉ việncho hắn, trợ giúp hắn, chứ không phải ngăn cản."Hiển nhiên, trong việc xử lý chuyện này, Tào Diên Hoa nghiêng vềphía Tô Viễn.Mặc dù hai người không phải là người của Tổng bộ, nhưng đềutừng có cơ sở hợp tác.Nhưng Diệp Chân thì lại không thể sánh với Dương Gian, khôngtham dự vào các sự kiện lớn, thiếu thành ý, cũng không nghĩ rằngTô Viễn lại có thể đảm đương xử lý sự kiện linh dị cấp bậc S.So sánh hai bên, ai quan trọng hơn, tự nhiên là có thể nhìn thấyngay.Ánh mắt của Tào Dương khẽ động, cười cười.Hắn hiểu được cái 'vạn nhất" trong miệng Tào Diên Hoa, đoánrằng là muốn giúp Tô Viễn dệt hoa trên gấm, vào thời điểm thenchốt quấy rối Diệp Chân, hoặc là sau khi Diệp Chân chết, giảmbớt nguy hại do ác quỷ hồi sinh, dễ dàng xử lý hậu sự.Dù là Tổng bộ cũng vậy, vẫn phải nhìn người.Tại thành phố Đại Hải, cuộc tranh đấu này vẫn đang tiếp diễn.Diệp Chân một phen thăm dò, phát hiện hắn căn bản không thểdò rõ nội tình của Tô Viễn.Linh dị của đối phương dường như tâng tâng lớp lớp, mỗi lần giếtngười đều không giống nhau, như thể hắn điều khiển lệ quỷ vôtận.Diệp Chân đã chết mấy chục lân, nhưng những tập kích của TôViễn vẫn không hề lặp lại.Tiếp tục như vậy thì làm sao chịu nổi!Người bên ngoài nhìn vào, chẳng phải là Tô Viễn đang hành hạhắn như hành hạ chó sao?Cái này không thể chấp nhận được, tiếp tục thế này thì đã đếnlúc Diệp mỗ phải thể hiện sức mạnh vô địch rồi.Ta, Diệp mỗ, sẽ trấn áp hết thảy những kẻ không phục!Nghĩ tới đây, Diệp Chân hét lớn:"Tiểu Tô, đến mà không trả lễ thì không hay, tiếp theo để ngươinhìn thấy bản lĩnh của tai"Ta, Diệp Chân, quang minh vạn trượng! Ăn ta một đòn TháiDương thân quyền!"Vừa nói, Diệp Chân chợt tuôn ra ánh sáng trắng chói mắt khắpngười, đây chính là một trò mèo từ Quỷ Vực, dùng để trang bứcthì không gì bằng.Ngay lập tức, Quỷ Vực ăn mòn đến, trong nháy mắt đã đến bêncạnh Tô Viễn, cả người Diệp Chân quỷ dị xuất hiện, đưa tay đấmmột quyền về phía Tô Viễn.Thế nhưng đòn này rất mạnh.Một nữ nhân mặc áo lam, tỏa ra khí tức âm lãnh kinh khủng,bỗng xuất hiện trước mặt Tô Viễn, chặn lại cú đấm này."Cái gì?Đồng tử của Diệp Chân đột nhiên co lại, một quyền của hắn đánhvào nữ quỷ kia mà chẳng hề nhúc nhích chút nào.Sao có thể như vậy!Phải biết rằng vừa rồi, dù là Dương Gian cũng vậy, khi bị mộtquyên đánh tới, cả người hắn đều bị bay ra ngoài.Ngay sau đó, thân thể quỷ cùng nhau chịu đựng, mãi mới có thểcử động lại được, mà bây giờ lại bị chặn lại như thết

Tô Viễn không ra tay thì thôi, một khi đã ra tay thì đó chính là

quy luật giết người của lệ quỷ hẳn phải chết.

Mãnh quỷ quay đầu, tất có người chất.

Nếu đổi lại là người ngự quỷ khác, chắc chắn sẽ không đề phòng

mà trúng chiêu, dù sao lệ quỷ giết người phương thức thiên kỳ

bách quái, ai có thể ngờ chỉ với một động tác quay đầu lại có thể

đoạt mạng người.

Nhưng Diệp Chân lại khác, vẻn vẹn điểm này vẫn không thể giết

được hắn. Tô Viễn cũng biết rõ, nếu Diệp Chân dễ dàng bị xử lý

như vậy, thì thật uổng xưng là người đứng đầu thành phố Đại

Hải.

Quả nhiên, sau khi bị tập kích, cổ của Diệp Chân phát ra tiếng

răng rắc như muốn cắt lìa, xương cổ của hắn đều gấy vỡ, lúc này

nhận phải thương nặng, rơi thẳng từ không trung xuống.

Nhưng rất nhanh, hắn lại xoay người nhảy lên từ đống phế tích

trên mặt đất, đồng thời lớn tiếng gào lên:

"Lẽ nào lại như vậy, Tiểu Tô, ngươi không nói võ đức, động thủ

cũng không hô chiêu thức gì, vừa lên liên muốn bẻ gấy cổ của ta,

làm hại ta chủ quan, không kịp tránh.

Tô Viễn liếc mắt:

"Chẳng phải ta đã hỏi ngươi có muốn nghỉ ngơi không sao, tự

ngươi nói không muốn mà."

"Ồ! Là như vậy sao?"

Vừa mới nói xong, thình lình hắn lại đối mặt với một đôi con

ngươi tràn ngập oán độc, trong chốc lát, trái tim hắn kịch liệt

nhảy lên, ngay sau đó lập tức nổ tung.

"Oa.

Trong khoảnh khắc, Diệp Chân phun ra một ngụm máu: tươi,

khóe miệng hắn lộ ra vẻ tươi cười:

"Công kích thẳng vào trái tim ta? Đúng là điên cuông, nhưng

cũng may ta chịu nổi! Tiếp tục đi."

Tô Viễn cười ha ha:

"Ngươi muốn thăm dò năng lực của ta? Không vấn đề gì, ta để

ngươi thử cho đất"

Trong lúc hắn đang nói, phía sau đầu của Diệp Chân đột nhiên

xuất hiện một đôi tay, lặng lẽ bao phủ ánh mắt của hắn.

Nhưng những thủ đoạn này không thể g**t ch*t Diệp Chân, năng

lực chết thay của hắn quả thực quá vô giải, nhận nhiều tập kích

như vậy, hắn vẫn có thể nhảy nhót tưng bừng, thậm chí trước đó

bị thương cũng đã khôi phục, loại biến hóa này quả thực khiến

người ta không thể tưởng tượng nổi.

Tô Viễn cũng không vội, nếu không sử dụng Đinh Quan Tài, thì

chỉ có thể hao tổn với Diệp Chân như vậy.

Nhưng hắn lại hao tổn được, dù sao không có nguy cơ khôi phục

lệ quỷ, không giống như những người ngự quỷ khác, mỗi khi sử

dụng năng lực còn phải tính toán số lần.

Thế là tiếp theo, cảnh tượng biến thành Diệp Chân vô số kiểu

chết, có thể nói đây là bao cát chịu đòn kiên nhẫn nhất mà Tô

Viễn từng gặp, mà Diệp Chân cũng vô cùng hoảng sợ.

Bởi vì thủ đoạn của Tô Viễn thực sự quá nhiều, nhiều đến mức

hắn sắp không nhớ nổi đối phương điều khiển bao nhiêu lệ quỷ,

dùng bao nhiêu cách giết người, cứ liên tục bị giết, năng lực chết

thay vừa có tác dụng, liền ngay lập tức lại gặp phải tập kích.

Người ở ngoài nhìn vào, không khác gì Diệp Chân đang đơn

phương bị đánh!

Cùng lúc đó.

Trong phòng họp khẩn cấp tại Tổng bộ.

Một nhóm người đang theo dõi màn hình điện tử lớn trong phòng

họp.

Trên màn hình là hình ảnh vệ tinh.

Hình ảnh rất rõ ràng, rõ đến mức có thể thấy rõ cả một chiếc túi

sóc không đáng chú ý trên mặt đất của thành phố Đại Hải.

Loại vệ tinh cấp bậc này hiển nhiên không phải dành cho dân sự.

Còn tại bàn hội nghị.

Một người nam tử trẻ tuổi hơn 20 tuổi mang theo vài phần khinh

bạc, đang cau mày nhìn vào ba vật trước mắt.

Một pho tượng quỷ dị kh*ng b*, tản ra khí tức âm lãnh với miệng

mở lớn, giống như một lệ quỷ chân thực, khiến người ta không

rét mà run.

Đây là một vật phẩm linh dị rất quỷ dị và tràn ngập tà tính, chỉ

cân có được môi giới, có thể cách không giết người, là một trong

những nội tình của Tổng bộ.

Môi giới chính là ba tấm ảnh chụp.

Một tấm là Dương Gian, một tấm là Diệp Chân, và một tấm là Tô

Viễn.

"Tin tức mới nhất truyên đến, Dương Gian và Diệp Chân đánh

nhau bất phân thắng bại, hiện tại là Tô Viễn nhúng tay.

Ngươi không phải muốn ta ra tay ám sát, len lén xử lý Tô Viễn đó

chứ?"

Tào Dương nhẹ nhàng cười một tiếng nhìn vê phía Tào Diên Hoa.

"Nói thật, cái đô chơi này chưa chắc đã làm rơi được Tô Viễn, nếu

làm không xong, các ngươi có thể phải nghĩ cách đối phó với lửa

giận của hắn."

"Đừng nói bậy, chỉ để phòng ngừa vạn nhất mà thôi, ta cũng

không nói muốn xử lý Tô Viễn."

Tào Diên Hoa trâm giọng nói:

"Trừ phi hai người đó đều phát điên, gây náo loạn quá mức tại

thành phố Đại Hải, không màng đến sự sống chết của mọi người.

Gọi ngươi tới là để chủ yếu giám sát Diệp Chân.

"Thời điểm then chốt, ngươi có thể phối hợp với Tô Viễn để xử lý

Diệp Chân.

Gia hỏa này dù không gây loạn tại thành phố Đại Hải, nhưng

cũng là kẻ coi trời bằng vung.

Tôn Thụy báo cáo rằng bọn họ đang lần theo dấu vết một sự kiện

linh dị, liên quan đến một ít chuyện thời dân quốc, là do người

của Linh Dị Diễn Đàn dẫn đầu ra quấy rối."

"Giải quyết sự kiện linh dị chính là chuyện tốt, nhất là đối với

những người như Tô Viễn, đây mới là thời điểm phát huy tác

dụng của hắn.

Có thể mang lại bình ổn trong nước, Tổng bộ hẳn là nên chỉ viện

cho hắn, trợ giúp hắn, chứ không phải ngăn cản."

Hiển nhiên, trong việc xử lý chuyện này, Tào Diên Hoa nghiêng về

phía Tô Viễn.

Mặc dù hai người không phải là người của Tổng bộ, nhưng đều

từng có cơ sở hợp tác.

Nhưng Diệp Chân thì lại không thể sánh với Dương Gian, không

tham dự vào các sự kiện lớn, thiếu thành ý, cũng không nghĩ rằng

Tô Viễn lại có thể đảm đương xử lý sự kiện linh dị cấp bậc S.

So sánh hai bên, ai quan trọng hơn, tự nhiên là có thể nhìn thấy

ngay.

Ánh mắt của Tào Dương khẽ động, cười cười.

Hắn hiểu được cái 'vạn nhất" trong miệng Tào Diên Hoa, đoán

rằng là muốn giúp Tô Viễn dệt hoa trên gấm, vào thời điểm then

chốt quấy rối Diệp Chân, hoặc là sau khi Diệp Chân chết, giảm

bớt nguy hại do ác quỷ hồi sinh, dễ dàng xử lý hậu sự.

Dù là Tổng bộ cũng vậy, vẫn phải nhìn người.

Tại thành phố Đại Hải, cuộc tranh đấu này vẫn đang tiếp diễn.

Diệp Chân một phen thăm dò, phát hiện hắn căn bản không thể

dò rõ nội tình của Tô Viễn.

Linh dị của đối phương dường như tâng tâng lớp lớp, mỗi lần giết

người đều không giống nhau, như thể hắn điều khiển lệ quỷ vô

tận.

Diệp Chân đã chết mấy chục lân, nhưng những tập kích của Tô

Viễn vẫn không hề lặp lại.

Tiếp tục như vậy thì làm sao chịu nổi!

Người bên ngoài nhìn vào, chẳng phải là Tô Viễn đang hành hạ

hắn như hành hạ chó sao?

Cái này không thể chấp nhận được, tiếp tục thế này thì đã đến

lúc Diệp mỗ phải thể hiện sức mạnh vô địch rồi.

Ta, Diệp mỗ, sẽ trấn áp hết thảy những kẻ không phục!

Nghĩ tới đây, Diệp Chân hét lớn:

"Tiểu Tô, đến mà không trả lễ thì không hay, tiếp theo để ngươi

nhìn thấy bản lĩnh của tai"

Ta, Diệp Chân, quang minh vạn trượng! Ăn ta một đòn Thái

Dương thân quyền!"

Vừa nói, Diệp Chân chợt tuôn ra ánh sáng trắng chói mắt khắp

người, đây chính là một trò mèo từ Quỷ Vực, dùng để trang bức

thì không gì bằng.

Ngay lập tức, Quỷ Vực ăn mòn đến, trong nháy mắt đã đến bên

cạnh Tô Viễn, cả người Diệp Chân quỷ dị xuất hiện, đưa tay đấm

một quyền về phía Tô Viễn.

Thế nhưng đòn này rất mạnh.

Một nữ nhân mặc áo lam, tỏa ra khí tức âm lãnh kinh khủng,

bỗng xuất hiện trước mặt Tô Viễn, chặn lại cú đấm này.

"Cái gì?

Đồng tử của Diệp Chân đột nhiên co lại, một quyền của hắn đánh

vào nữ quỷ kia mà chẳng hề nhúc nhích chút nào.

Sao có thể như vậy!

Phải biết rằng vừa rồi, dù là Dương Gian cũng vậy, khi bị một

quyên đánh tới, cả người hắn đều bị bay ra ngoài.

Ngay sau đó, thân thể quỷ cùng nhau chịu đựng, mãi mới có thể

cử động lại được, mà bây giờ lại bị chặn lại như thết

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Tô Viễn không ra tay thì thôi, một khi đã ra tay thì đó chính làquy luật giết người của lệ quỷ hẳn phải chết.Mãnh quỷ quay đầu, tất có người chất.Nếu đổi lại là người ngự quỷ khác, chắc chắn sẽ không đề phòngmà trúng chiêu, dù sao lệ quỷ giết người phương thức thiên kỳbách quái, ai có thể ngờ chỉ với một động tác quay đầu lại có thểđoạt mạng người.Nhưng Diệp Chân lại khác, vẻn vẹn điểm này vẫn không thể giếtđược hắn. Tô Viễn cũng biết rõ, nếu Diệp Chân dễ dàng bị xử lýnhư vậy, thì thật uổng xưng là người đứng đầu thành phố ĐạiHải.Quả nhiên, sau khi bị tập kích, cổ của Diệp Chân phát ra tiếngrăng rắc như muốn cắt lìa, xương cổ của hắn đều gấy vỡ, lúc nàynhận phải thương nặng, rơi thẳng từ không trung xuống.Nhưng rất nhanh, hắn lại xoay người nhảy lên từ đống phế tíchtrên mặt đất, đồng thời lớn tiếng gào lên:"Lẽ nào lại như vậy, Tiểu Tô, ngươi không nói võ đức, động thủcũng không hô chiêu thức gì, vừa lên liên muốn bẻ gấy cổ của ta,làm hại ta chủ quan, không kịp tránh.Tô Viễn liếc mắt:"Chẳng phải ta đã hỏi ngươi có muốn nghỉ ngơi không sao, tựngươi nói không muốn mà.""Ồ! Là như vậy sao?"Vừa mới nói xong, thình lình hắn lại đối mặt với một đôi conngươi tràn ngập oán độc, trong chốc lát, trái tim hắn kịch liệtnhảy lên, ngay sau đó lập tức nổ tung."Oa.Trong khoảnh khắc, Diệp Chân phun ra một ngụm máu: tươi,khóe miệng hắn lộ ra vẻ tươi cười:"Công kích thẳng vào trái tim ta? Đúng là điên cuông, nhưngcũng may ta chịu nổi! Tiếp tục đi."Tô Viễn cười ha ha:"Ngươi muốn thăm dò năng lực của ta? Không vấn đề gì, ta đểngươi thử cho đất"Trong lúc hắn đang nói, phía sau đầu của Diệp Chân đột nhiênxuất hiện một đôi tay, lặng lẽ bao phủ ánh mắt của hắn.Nhưng những thủ đoạn này không thể g**t ch*t Diệp Chân, nănglực chết thay của hắn quả thực quá vô giải, nhận nhiều tập kíchnhư vậy, hắn vẫn có thể nhảy nhót tưng bừng, thậm chí trước đóbị thương cũng đã khôi phục, loại biến hóa này quả thực khiếnngười ta không thể tưởng tượng nổi.Tô Viễn cũng không vội, nếu không sử dụng Đinh Quan Tài, thìchỉ có thể hao tổn với Diệp Chân như vậy.Nhưng hắn lại hao tổn được, dù sao không có nguy cơ khôi phụclệ quỷ, không giống như những người ngự quỷ khác, mỗi khi sửdụng năng lực còn phải tính toán số lần.Thế là tiếp theo, cảnh tượng biến thành Diệp Chân vô số kiểuchết, có thể nói đây là bao cát chịu đòn kiên nhẫn nhất mà TôViễn từng gặp, mà Diệp Chân cũng vô cùng hoảng sợ.Bởi vì thủ đoạn của Tô Viễn thực sự quá nhiều, nhiều đến mứchắn sắp không nhớ nổi đối phương điều khiển bao nhiêu lệ quỷ,dùng bao nhiêu cách giết người, cứ liên tục bị giết, năng lực chếtthay vừa có tác dụng, liền ngay lập tức lại gặp phải tập kích.Người ở ngoài nhìn vào, không khác gì Diệp Chân đang đơnphương bị đánh!Cùng lúc đó.Trong phòng họp khẩn cấp tại Tổng bộ.Một nhóm người đang theo dõi màn hình điện tử lớn trong phònghọp.Trên màn hình là hình ảnh vệ tinh.Hình ảnh rất rõ ràng, rõ đến mức có thể thấy rõ cả một chiếc túisóc không đáng chú ý trên mặt đất của thành phố Đại Hải.Loại vệ tinh cấp bậc này hiển nhiên không phải dành cho dân sự.Còn tại bàn hội nghị.Một người nam tử trẻ tuổi hơn 20 tuổi mang theo vài phần khinhbạc, đang cau mày nhìn vào ba vật trước mắt.Một pho tượng quỷ dị kh*ng b*, tản ra khí tức âm lãnh với miệngmở lớn, giống như một lệ quỷ chân thực, khiến người ta khôngrét mà run.Đây là một vật phẩm linh dị rất quỷ dị và tràn ngập tà tính, chỉcân có được môi giới, có thể cách không giết người, là một trongnhững nội tình của Tổng bộ.Môi giới chính là ba tấm ảnh chụp.Một tấm là Dương Gian, một tấm là Diệp Chân, và một tấm là TôViễn."Tin tức mới nhất truyên đến, Dương Gian và Diệp Chân đánhnhau bất phân thắng bại, hiện tại là Tô Viễn nhúng tay.Ngươi không phải muốn ta ra tay ám sát, len lén xử lý Tô Viễn đóchứ?"Tào Dương nhẹ nhàng cười một tiếng nhìn vê phía Tào Diên Hoa."Nói thật, cái đô chơi này chưa chắc đã làm rơi được Tô Viễn, nếulàm không xong, các ngươi có thể phải nghĩ cách đối phó với lửagiận của hắn.""Đừng nói bậy, chỉ để phòng ngừa vạn nhất mà thôi, ta cũngkhông nói muốn xử lý Tô Viễn."Tào Diên Hoa trâm giọng nói:"Trừ phi hai người đó đều phát điên, gây náo loạn quá mức tạithành phố Đại Hải, không màng đến sự sống chết của mọi người.Gọi ngươi tới là để chủ yếu giám sát Diệp Chân."Thời điểm then chốt, ngươi có thể phối hợp với Tô Viễn để xử lýDiệp Chân.Gia hỏa này dù không gây loạn tại thành phố Đại Hải, nhưngcũng là kẻ coi trời bằng vung.Tôn Thụy báo cáo rằng bọn họ đang lần theo dấu vết một sự kiệnlinh dị, liên quan đến một ít chuyện thời dân quốc, là do ngườicủa Linh Dị Diễn Đàn dẫn đầu ra quấy rối.""Giải quyết sự kiện linh dị chính là chuyện tốt, nhất là đối vớinhững người như Tô Viễn, đây mới là thời điểm phát huy tácdụng của hắn.Có thể mang lại bình ổn trong nước, Tổng bộ hẳn là nên chỉ việncho hắn, trợ giúp hắn, chứ không phải ngăn cản."Hiển nhiên, trong việc xử lý chuyện này, Tào Diên Hoa nghiêng vềphía Tô Viễn.Mặc dù hai người không phải là người của Tổng bộ, nhưng đềutừng có cơ sở hợp tác.Nhưng Diệp Chân thì lại không thể sánh với Dương Gian, khôngtham dự vào các sự kiện lớn, thiếu thành ý, cũng không nghĩ rằngTô Viễn lại có thể đảm đương xử lý sự kiện linh dị cấp bậc S.So sánh hai bên, ai quan trọng hơn, tự nhiên là có thể nhìn thấyngay.Ánh mắt của Tào Dương khẽ động, cười cười.Hắn hiểu được cái 'vạn nhất" trong miệng Tào Diên Hoa, đoánrằng là muốn giúp Tô Viễn dệt hoa trên gấm, vào thời điểm thenchốt quấy rối Diệp Chân, hoặc là sau khi Diệp Chân chết, giảmbớt nguy hại do ác quỷ hồi sinh, dễ dàng xử lý hậu sự.Dù là Tổng bộ cũng vậy, vẫn phải nhìn người.Tại thành phố Đại Hải, cuộc tranh đấu này vẫn đang tiếp diễn.Diệp Chân một phen thăm dò, phát hiện hắn căn bản không thểdò rõ nội tình của Tô Viễn.Linh dị của đối phương dường như tâng tâng lớp lớp, mỗi lần giếtngười đều không giống nhau, như thể hắn điều khiển lệ quỷ vôtận.Diệp Chân đã chết mấy chục lân, nhưng những tập kích của TôViễn vẫn không hề lặp lại.Tiếp tục như vậy thì làm sao chịu nổi!Người bên ngoài nhìn vào, chẳng phải là Tô Viễn đang hành hạhắn như hành hạ chó sao?Cái này không thể chấp nhận được, tiếp tục thế này thì đã đếnlúc Diệp mỗ phải thể hiện sức mạnh vô địch rồi.Ta, Diệp mỗ, sẽ trấn áp hết thảy những kẻ không phục!Nghĩ tới đây, Diệp Chân hét lớn:"Tiểu Tô, đến mà không trả lễ thì không hay, tiếp theo để ngươinhìn thấy bản lĩnh của tai"Ta, Diệp Chân, quang minh vạn trượng! Ăn ta một đòn TháiDương thân quyền!"Vừa nói, Diệp Chân chợt tuôn ra ánh sáng trắng chói mắt khắpngười, đây chính là một trò mèo từ Quỷ Vực, dùng để trang bứcthì không gì bằng.Ngay lập tức, Quỷ Vực ăn mòn đến, trong nháy mắt đã đến bêncạnh Tô Viễn, cả người Diệp Chân quỷ dị xuất hiện, đưa tay đấmmột quyền về phía Tô Viễn.Thế nhưng đòn này rất mạnh.Một nữ nhân mặc áo lam, tỏa ra khí tức âm lãnh kinh khủng,bỗng xuất hiện trước mặt Tô Viễn, chặn lại cú đấm này."Cái gì?Đồng tử của Diệp Chân đột nhiên co lại, một quyền của hắn đánhvào nữ quỷ kia mà chẳng hề nhúc nhích chút nào.Sao có thể như vậy!Phải biết rằng vừa rồi, dù là Dương Gian cũng vậy, khi bị mộtquyên đánh tới, cả người hắn đều bị bay ra ngoài.Ngay sau đó, thân thể quỷ cùng nhau chịu đựng, mãi mới có thểcử động lại được, mà bây giờ lại bị chặn lại như thết

Chương 807: Tô Viễn chiến Diệp Chân (1)