Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 856: Quỷ ảnh trong rừng

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Trước không có thôn, sau không có cửa hàng.Rừng núi hoang vắng, tĩnh mịch và hoang vu.Sau khi gặp quỷ đón xe, Tô Viễn quyết định xuống xe ngay lậptức, vì theo manh mối từ bưu cục, sau khi dừng lại bảy lần thìxuống xe, sẽ đến Oán Ương trang.Thế nhưng, sau khi Tô Viễn y theo chỉ dẫn của bưu cục mà xuốngxe, hắn lại không phát hiện bất kỳ dấu vết kiến trúc nào, đừngnói đến Oán Ương trang, ngay cả một cái bóng quỷ cũng khôngthấy.Đến lúc này, ngay cả Tô Viễn cũng không khỏi nảy sinh nghi ngờ.Chẳng lẽ hắn đã xuống sai trạm?Nhưng nghĩ kỹ một chút, lại cảm thấy điêu đó không có khảnăng, nếu thật sự xuống sai trạm, thì nhiệm vụ đưa tin lẽ ra đãhoàn thành.Lúc này, hắn đã phải đối diện với nguyền rủa từ Bưu Cục Quỷ vìđưa tin thất bại, làm sao có thể đến hiện tại mà vẫn bình yên vôsự được.Có lẽ địa điểm đưa tin nằm ngay gân đây. Nghĩ như vậy, Tô Viễnphát hiện một con đường nhỏ, nó bắt đầu từ nơi sâu trong rừngcây và uốn lượn ra ngoài.Có vẻ như lệ quỷ bán hàng rong vừa rôi cũng xuất phát từ conđường này.Không có lý do gì mà quỷ có thể đi mà hắn lại không đi được.Vậy nên, Tô Viễn bước chân lên con đường mòn đó, tiến về phíasâu trong rừng cây.Con đường nhỏ này uốn lượn ngoằn ngoèo, tại nơi sâu trong rừngcây nó quẹo qua quẹo lại bảy lân tám lần, nhìn thoáng qua dườngnhư không thấy điểm kết thúc.Nhưng mỗi lần tưởng rằng phía trước không còn đường, thì lạiđột ngột xuất hiện một khúc ngoặt mới kéo dài xuống phía dưới.Đi trong rừng cây kỳ bí này, người ta có một cảm giác an tĩnh lạthường, giống như đã bước vào một thế giới khác, rất khôngthực.Trong rừng, các loại cây đều là những loại không rõ tên, cành láthưa thớt, thân cây thì mảnh mai và dày đặc, không có nhiềunhánh, giống như là được người ta cố ý trông và bồi dưỡng thànhdáng vẻ như vậy.Điều kỳ lạ là trong khu rừng này không có cỏ dại, trên mặt đất chỉcó một tầng lá rụng dày cùng những nhánh cây khô héo. Trongrừng còn có một tầng sương mù, tạo cảm giác âm u, khiến chokhu rừng thêm phần lạnh lẽếo.Nếu quan sát kỹ, sẽ phát hiện ra rất nhiều manh mối bất thường.Đi trong khu rừng già này, Tô Viễn không sử dụng Quỷ Vực,nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được như có thứ gì đó đangdòm ngó mình.Loại cảm giác này khiến người ta rất khó chịu, giống như biết cómột kẻ cuồng nhìn trộm tồn tại, thậm chí còn có thể cảm giácđược hắn đang rình mò mình, nhưng lại không thể nào tìm rahắn. Thật là khiến người ta tức giận.Nếu không phải vì ở trong khu vực kỳ bí này cân tránh trêu chọcnhững tôn tại đáng sợ, thì Tô Viễn chắc chắn sẽ không ngại màsử dụng dao quỷ linh hoặc là Nến Quỷ ngay lập tức.Chỉ là, khu rừng này có phải giống như khu rừng ở cổ trạch, nơimỗi gốc cây đều chôn một con quỷ không?Nếu thật sự là như vậy, thì quả thật quá nguy hiểm.Nghĩ đến đây, Tô Viễn lấy ra công cụ để thử thăm dò, đào thửdưới gốc cây, nhưng cũng may, dưới rễ cây vẫn chỉ là bùn đất đennhánh, bốc ra mùi hôi thối, không phải thi thể lệ quỷ như hắntưởng tượng.Chỉ là bùn đất bình thường mà thôi.Tô Viễn hơi trầm tĩnh lại, sau đó thử thí nghiệm với cây cối trongrừng.Hỗn hợp chất liệu hoàng kim của chủy thủ nhanh chóng lưu lạivết tích trên cành cây.Chỉ là, Tô Viễn không nhận ra rằng, tại thời điểm hắn ra tay, cáchhắn không xa có một hình dáng mờ mờ màu đen đứng yên, lặnglẽ quan sát nhất cử nhất động của hắn.'Không có gì dị thường..Nhìn vết tích do mình dùng tiểu đao tạo ra, Tô Viễn không pháthiện được điều gì bất thường, rõ ràng cây cối ở đây không phảiloại lệ quỷ biến thành, chỉ có thể nói là hắn đã sợ bóng sợ gió màthôi.Thế nhưng loại cảm giác thăm dò quỷ dị kia vẫn không biến mất,đến nỗi Quỷ Nhãn ở đây có thể tác dụng cũng cực kỳ nhỏ, bởi vìlinh dị quấy nhiễu quá nghiêm trọng.Dù có thể nhìn rõ mọi thứ xung quanh, nhưng không phát hiệnđược điều gì khác.Dù thế nào đi nữa, cảm giác thăm dò đó vẫn luôn tồn tại, nhưngkhông thể phát hiện ra nguyên nhân, Tô Viễn chỉ có thể âm thầmnâng cao cảnh giác, tiếp tục tiến lên theo con đường mòn.Một trận gió thổi qua, rừng cây phát ra tiếng sào sạt, gió nhẹ layđộng thân cây, lung lay cả khu rừng.Đi hồi lâu, Tô Viễn dừng bước, sắc mặt âm trâm như nước, nhìnthấy bên đường một thân cây có vết cắt rõ ràng mà hắn đã lưulại, gương mặt đen như đáy nồi.Một chuyện tôi tệ đã xảy ra, hắn bị vây trong khu rừng này.Đây đã là lần thứ ba hắn phát hiện cây này đã bị chính mình cắtdấu vết, bởi vì cái gọi là "quá tam ba bận,' liên tiếp ba lần đi quacây này, dù có ngu ngốc đến đâu cũng sẽ nhận ra có điều bấtthường, huống chỉ là hắn.Thật ra ngay từ lân đầu tiên phát hiện vết cắt, hắn đã nhận thấyđiêu không đúng, vậy nên đã sử dụng thủ đoạn linh dị, ý đồmuốn thoát khỏi hoặc tìm ra con lệ quỷ.Nhưng hiển nhiên hắn đã thất bại, không thể tìm ra con quỷ kia,đồng thời bản thân còn bị vây trong khu rừng này.Đây không phải là dấu hiệu tốt, ở trong rừng càng lâu, cảm giácthăm dò đó càng khiến người ta sợ hãi.Đến lúc này, ngay cả Tô Viễn cũng cảm thấy bất an.Rõ ràng, càng ở lại trong khu rừng này lâu thì càng nguy hiểm.Thế nhưng hắn đã thử qua Quỷ Vực, cũng đã dùng đến Nến Quỷmàu đỏ, các loại linh dị mà hắn điều khiển cũng đã thử qua,nhưng thủy chung vẫn không tìm ra được manh mối.Đây mới chính là điều khiến người ta đau đầu nhất.Không còn cách nào khác, Tô Viễn đành phải lấy ra đòn sát thủ.Một cái kéo loang lổ vết rỉ sét được lấy ra.Quỷ Kéo có tác dụng rất đặc biệt, có thể cắt đứt nguyền rủa,cũng có thể phát hiện quy luật giết người của lệ quỷ, có lẽ thôngqua nó có thể phát hiện trên người mình có chỗ nào bất thườngkhông. Ngay sau đó, Tô Viễn rút ra một sợi tóc của chính mình,rôi quấn sợi tóc lên cái kéo câm trong tay.Tóc là môi giới, nhờ Quỷ Kéo có thể nhìn thấy những nguyên rủamà bất kỳ ai đều khó có thể phát hiện.Sau đó, ánh mắt của Tô Viễn liên xuất hiện sự biến hóa quỷ dị,ánh sáng xung quanh bỗng dưng ảm đạm, bên cạnh hắn bắt đầuhiện ra các loại vật kh*ng b*.Trên mặt đất có đầu của người chết đang thăm dò, có những tứchi không trọn vẹn, có máu tươi sên sệt nhỏ xuống, còn có cảtiếng bước chân dân dần tới gần.Những thứ này không phải là lệ quỷ, mà là quy luật giết ngườicủa lệ quy, tất cả đều là những nguyên rủa do Quỷ Kéo cắt đứttrước kia để lại.Những nguyên rủa này phía sau đều đại diện cho từng con lệquỷ, nếu như nhiễm phải, liền đồng nghĩa với việc phải vô duyênvô cớ chịu đựng một con quỷ tập kích.Nhưng Tô Viễn không để ý đến những hiện tượng linh dị đó, màtrực tiếp đánh giá hoàn cảnh bên cạnh mình.Quả nhiên, vấn đề đã xuất hiện.Quay đầu lại, hắn liên nhìn thấy một bóng đen mờ nhạt đang kềsát bên mình, đồng thời vươn một bàn tay, đặt lên vai hắn.Bóng đen đó dường như chỉ là một đoàn bóng tối ngưng tụ màthành, mờ nhạt chỉ có thể thấy hình dáng người, ngoài ra khôngcó bất kỳ chi tiết nào khác, lộ ra sự quỷ dị vô cùng.

Trước không có thôn, sau không có cửa hàng.

Rừng núi hoang vắng, tĩnh mịch và hoang vu.

Sau khi gặp quỷ đón xe, Tô Viễn quyết định xuống xe ngay lập

tức, vì theo manh mối từ bưu cục, sau khi dừng lại bảy lần thì

xuống xe, sẽ đến Oán Ương trang.

Thế nhưng, sau khi Tô Viễn y theo chỉ dẫn của bưu cục mà xuống

xe, hắn lại không phát hiện bất kỳ dấu vết kiến trúc nào, đừng

nói đến Oán Ương trang, ngay cả một cái bóng quỷ cũng không

thấy.

Đến lúc này, ngay cả Tô Viễn cũng không khỏi nảy sinh nghi ngờ.

Chẳng lẽ hắn đã xuống sai trạm?

Nhưng nghĩ kỹ một chút, lại cảm thấy điêu đó không có khả

năng, nếu thật sự xuống sai trạm, thì nhiệm vụ đưa tin lẽ ra đã

hoàn thành.

Lúc này, hắn đã phải đối diện với nguyền rủa từ Bưu Cục Quỷ vì

đưa tin thất bại, làm sao có thể đến hiện tại mà vẫn bình yên vô

sự được.

Có lẽ địa điểm đưa tin nằm ngay gân đây. Nghĩ như vậy, Tô Viễn

phát hiện một con đường nhỏ, nó bắt đầu từ nơi sâu trong rừng

cây và uốn lượn ra ngoài.

Có vẻ như lệ quỷ bán hàng rong vừa rôi cũng xuất phát từ con

đường này.

Không có lý do gì mà quỷ có thể đi mà hắn lại không đi được.

Vậy nên, Tô Viễn bước chân lên con đường mòn đó, tiến về phía

sâu trong rừng cây.

Con đường nhỏ này uốn lượn ngoằn ngoèo, tại nơi sâu trong rừng

cây nó quẹo qua quẹo lại bảy lân tám lần, nhìn thoáng qua dường

như không thấy điểm kết thúc.

Nhưng mỗi lần tưởng rằng phía trước không còn đường, thì lại

đột ngột xuất hiện một khúc ngoặt mới kéo dài xuống phía dưới.

Đi trong rừng cây kỳ bí này, người ta có một cảm giác an tĩnh lạ

thường, giống như đã bước vào một thế giới khác, rất không

thực.

Trong rừng, các loại cây đều là những loại không rõ tên, cành lá

thưa thớt, thân cây thì mảnh mai và dày đặc, không có nhiều

nhánh, giống như là được người ta cố ý trông và bồi dưỡng thành

dáng vẻ như vậy.

Điều kỳ lạ là trong khu rừng này không có cỏ dại, trên mặt đất chỉ

có một tầng lá rụng dày cùng những nhánh cây khô héo. Trong

rừng còn có một tầng sương mù, tạo cảm giác âm u, khiến cho

khu rừng thêm phần lạnh lẽếo.

Nếu quan sát kỹ, sẽ phát hiện ra rất nhiều manh mối bất thường.

Đi trong khu rừng già này, Tô Viễn không sử dụng Quỷ Vực,

nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được như có thứ gì đó đang

dòm ngó mình.

Loại cảm giác này khiến người ta rất khó chịu, giống như biết có

một kẻ cuồng nhìn trộm tồn tại, thậm chí còn có thể cảm giác

được hắn đang rình mò mình, nhưng lại không thể nào tìm ra

hắn. Thật là khiến người ta tức giận.

Nếu không phải vì ở trong khu vực kỳ bí này cân tránh trêu chọc

những tôn tại đáng sợ, thì Tô Viễn chắc chắn sẽ không ngại mà

sử dụng dao quỷ linh hoặc là Nến Quỷ ngay lập tức.

Chỉ là, khu rừng này có phải giống như khu rừng ở cổ trạch, nơi

mỗi gốc cây đều chôn một con quỷ không?

Nếu thật sự là như vậy, thì quả thật quá nguy hiểm.

Nghĩ đến đây, Tô Viễn lấy ra công cụ để thử thăm dò, đào thử

dưới gốc cây, nhưng cũng may, dưới rễ cây vẫn chỉ là bùn đất đen

nhánh, bốc ra mùi hôi thối, không phải thi thể lệ quỷ như hắn

tưởng tượng.

Chỉ là bùn đất bình thường mà thôi.

Tô Viễn hơi trầm tĩnh lại, sau đó thử thí nghiệm với cây cối trong

rừng.

Hỗn hợp chất liệu hoàng kim của chủy thủ nhanh chóng lưu lại

vết tích trên cành cây.

Chỉ là, Tô Viễn không nhận ra rằng, tại thời điểm hắn ra tay, cách

hắn không xa có một hình dáng mờ mờ màu đen đứng yên, lặng

lẽ quan sát nhất cử nhất động của hắn.

'Không có gì dị thường..

Nhìn vết tích do mình dùng tiểu đao tạo ra, Tô Viễn không phát

hiện được điều gì bất thường, rõ ràng cây cối ở đây không phải

loại lệ quỷ biến thành, chỉ có thể nói là hắn đã sợ bóng sợ gió mà

thôi.

Thế nhưng loại cảm giác thăm dò quỷ dị kia vẫn không biến mất,

đến nỗi Quỷ Nhãn ở đây có thể tác dụng cũng cực kỳ nhỏ, bởi vì

linh dị quấy nhiễu quá nghiêm trọng.

Dù có thể nhìn rõ mọi thứ xung quanh, nhưng không phát hiện

được điều gì khác.

Dù thế nào đi nữa, cảm giác thăm dò đó vẫn luôn tồn tại, nhưng

không thể phát hiện ra nguyên nhân, Tô Viễn chỉ có thể âm thầm

nâng cao cảnh giác, tiếp tục tiến lên theo con đường mòn.

Một trận gió thổi qua, rừng cây phát ra tiếng sào sạt, gió nhẹ lay

động thân cây, lung lay cả khu rừng.

Đi hồi lâu, Tô Viễn dừng bước, sắc mặt âm trâm như nước, nhìn

thấy bên đường một thân cây có vết cắt rõ ràng mà hắn đã lưu

lại, gương mặt đen như đáy nồi.

Một chuyện tôi tệ đã xảy ra, hắn bị vây trong khu rừng này.

Đây đã là lần thứ ba hắn phát hiện cây này đã bị chính mình cắt

dấu vết, bởi vì cái gọi là "quá tam ba bận,' liên tiếp ba lần đi qua

cây này, dù có ngu ngốc đến đâu cũng sẽ nhận ra có điều bất

thường, huống chỉ là hắn.

Thật ra ngay từ lân đầu tiên phát hiện vết cắt, hắn đã nhận thấy

điêu không đúng, vậy nên đã sử dụng thủ đoạn linh dị, ý đồ

muốn thoát khỏi hoặc tìm ra con lệ quỷ.

Nhưng hiển nhiên hắn đã thất bại, không thể tìm ra con quỷ kia,

đồng thời bản thân còn bị vây trong khu rừng này.

Đây không phải là dấu hiệu tốt, ở trong rừng càng lâu, cảm giác

thăm dò đó càng khiến người ta sợ hãi.

Đến lúc này, ngay cả Tô Viễn cũng cảm thấy bất an.

Rõ ràng, càng ở lại trong khu rừng này lâu thì càng nguy hiểm.

Thế nhưng hắn đã thử qua Quỷ Vực, cũng đã dùng đến Nến Quỷ

màu đỏ, các loại linh dị mà hắn điều khiển cũng đã thử qua,

nhưng thủy chung vẫn không tìm ra được manh mối.

Đây mới chính là điều khiến người ta đau đầu nhất.

Không còn cách nào khác, Tô Viễn đành phải lấy ra đòn sát thủ.

Một cái kéo loang lổ vết rỉ sét được lấy ra.

Quỷ Kéo có tác dụng rất đặc biệt, có thể cắt đứt nguyền rủa,

cũng có thể phát hiện quy luật giết người của lệ quỷ, có lẽ thông

qua nó có thể phát hiện trên người mình có chỗ nào bất thường

không. Ngay sau đó, Tô Viễn rút ra một sợi tóc của chính mình,

rôi quấn sợi tóc lên cái kéo câm trong tay.

Tóc là môi giới, nhờ Quỷ Kéo có thể nhìn thấy những nguyên rủa

mà bất kỳ ai đều khó có thể phát hiện.

Sau đó, ánh mắt của Tô Viễn liên xuất hiện sự biến hóa quỷ dị,

ánh sáng xung quanh bỗng dưng ảm đạm, bên cạnh hắn bắt đầu

hiện ra các loại vật kh*ng b*.

Trên mặt đất có đầu của người chết đang thăm dò, có những tứ

chi không trọn vẹn, có máu tươi sên sệt nhỏ xuống, còn có cả

tiếng bước chân dân dần tới gần.

Những thứ này không phải là lệ quỷ, mà là quy luật giết người

của lệ quy, tất cả đều là những nguyên rủa do Quỷ Kéo cắt đứt

trước kia để lại.

Những nguyên rủa này phía sau đều đại diện cho từng con lệ

quỷ, nếu như nhiễm phải, liền đồng nghĩa với việc phải vô duyên

vô cớ chịu đựng một con quỷ tập kích.

Nhưng Tô Viễn không để ý đến những hiện tượng linh dị đó, mà

trực tiếp đánh giá hoàn cảnh bên cạnh mình.

Quả nhiên, vấn đề đã xuất hiện.

Quay đầu lại, hắn liên nhìn thấy một bóng đen mờ nhạt đang kề

sát bên mình, đồng thời vươn một bàn tay, đặt lên vai hắn.

Bóng đen đó dường như chỉ là một đoàn bóng tối ngưng tụ mà

thành, mờ nhạt chỉ có thể thấy hình dáng người, ngoài ra không

có bất kỳ chi tiết nào khác, lộ ra sự quỷ dị vô cùng.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Trước không có thôn, sau không có cửa hàng.Rừng núi hoang vắng, tĩnh mịch và hoang vu.Sau khi gặp quỷ đón xe, Tô Viễn quyết định xuống xe ngay lậptức, vì theo manh mối từ bưu cục, sau khi dừng lại bảy lần thìxuống xe, sẽ đến Oán Ương trang.Thế nhưng, sau khi Tô Viễn y theo chỉ dẫn của bưu cục mà xuốngxe, hắn lại không phát hiện bất kỳ dấu vết kiến trúc nào, đừngnói đến Oán Ương trang, ngay cả một cái bóng quỷ cũng khôngthấy.Đến lúc này, ngay cả Tô Viễn cũng không khỏi nảy sinh nghi ngờ.Chẳng lẽ hắn đã xuống sai trạm?Nhưng nghĩ kỹ một chút, lại cảm thấy điêu đó không có khảnăng, nếu thật sự xuống sai trạm, thì nhiệm vụ đưa tin lẽ ra đãhoàn thành.Lúc này, hắn đã phải đối diện với nguyền rủa từ Bưu Cục Quỷ vìđưa tin thất bại, làm sao có thể đến hiện tại mà vẫn bình yên vôsự được.Có lẽ địa điểm đưa tin nằm ngay gân đây. Nghĩ như vậy, Tô Viễnphát hiện một con đường nhỏ, nó bắt đầu từ nơi sâu trong rừngcây và uốn lượn ra ngoài.Có vẻ như lệ quỷ bán hàng rong vừa rôi cũng xuất phát từ conđường này.Không có lý do gì mà quỷ có thể đi mà hắn lại không đi được.Vậy nên, Tô Viễn bước chân lên con đường mòn đó, tiến về phíasâu trong rừng cây.Con đường nhỏ này uốn lượn ngoằn ngoèo, tại nơi sâu trong rừngcây nó quẹo qua quẹo lại bảy lân tám lần, nhìn thoáng qua dườngnhư không thấy điểm kết thúc.Nhưng mỗi lần tưởng rằng phía trước không còn đường, thì lạiđột ngột xuất hiện một khúc ngoặt mới kéo dài xuống phía dưới.Đi trong rừng cây kỳ bí này, người ta có một cảm giác an tĩnh lạthường, giống như đã bước vào một thế giới khác, rất khôngthực.Trong rừng, các loại cây đều là những loại không rõ tên, cành láthưa thớt, thân cây thì mảnh mai và dày đặc, không có nhiềunhánh, giống như là được người ta cố ý trông và bồi dưỡng thànhdáng vẻ như vậy.Điều kỳ lạ là trong khu rừng này không có cỏ dại, trên mặt đất chỉcó một tầng lá rụng dày cùng những nhánh cây khô héo. Trongrừng còn có một tầng sương mù, tạo cảm giác âm u, khiến chokhu rừng thêm phần lạnh lẽếo.Nếu quan sát kỹ, sẽ phát hiện ra rất nhiều manh mối bất thường.Đi trong khu rừng già này, Tô Viễn không sử dụng Quỷ Vực,nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được như có thứ gì đó đangdòm ngó mình.Loại cảm giác này khiến người ta rất khó chịu, giống như biết cómột kẻ cuồng nhìn trộm tồn tại, thậm chí còn có thể cảm giácđược hắn đang rình mò mình, nhưng lại không thể nào tìm rahắn. Thật là khiến người ta tức giận.Nếu không phải vì ở trong khu vực kỳ bí này cân tránh trêu chọcnhững tôn tại đáng sợ, thì Tô Viễn chắc chắn sẽ không ngại màsử dụng dao quỷ linh hoặc là Nến Quỷ ngay lập tức.Chỉ là, khu rừng này có phải giống như khu rừng ở cổ trạch, nơimỗi gốc cây đều chôn một con quỷ không?Nếu thật sự là như vậy, thì quả thật quá nguy hiểm.Nghĩ đến đây, Tô Viễn lấy ra công cụ để thử thăm dò, đào thửdưới gốc cây, nhưng cũng may, dưới rễ cây vẫn chỉ là bùn đất đennhánh, bốc ra mùi hôi thối, không phải thi thể lệ quỷ như hắntưởng tượng.Chỉ là bùn đất bình thường mà thôi.Tô Viễn hơi trầm tĩnh lại, sau đó thử thí nghiệm với cây cối trongrừng.Hỗn hợp chất liệu hoàng kim của chủy thủ nhanh chóng lưu lạivết tích trên cành cây.Chỉ là, Tô Viễn không nhận ra rằng, tại thời điểm hắn ra tay, cáchhắn không xa có một hình dáng mờ mờ màu đen đứng yên, lặnglẽ quan sát nhất cử nhất động của hắn.'Không có gì dị thường..Nhìn vết tích do mình dùng tiểu đao tạo ra, Tô Viễn không pháthiện được điều gì bất thường, rõ ràng cây cối ở đây không phảiloại lệ quỷ biến thành, chỉ có thể nói là hắn đã sợ bóng sợ gió màthôi.Thế nhưng loại cảm giác thăm dò quỷ dị kia vẫn không biến mất,đến nỗi Quỷ Nhãn ở đây có thể tác dụng cũng cực kỳ nhỏ, bởi vìlinh dị quấy nhiễu quá nghiêm trọng.Dù có thể nhìn rõ mọi thứ xung quanh, nhưng không phát hiệnđược điều gì khác.Dù thế nào đi nữa, cảm giác thăm dò đó vẫn luôn tồn tại, nhưngkhông thể phát hiện ra nguyên nhân, Tô Viễn chỉ có thể âm thầmnâng cao cảnh giác, tiếp tục tiến lên theo con đường mòn.Một trận gió thổi qua, rừng cây phát ra tiếng sào sạt, gió nhẹ layđộng thân cây, lung lay cả khu rừng.Đi hồi lâu, Tô Viễn dừng bước, sắc mặt âm trâm như nước, nhìnthấy bên đường một thân cây có vết cắt rõ ràng mà hắn đã lưulại, gương mặt đen như đáy nồi.Một chuyện tôi tệ đã xảy ra, hắn bị vây trong khu rừng này.Đây đã là lần thứ ba hắn phát hiện cây này đã bị chính mình cắtdấu vết, bởi vì cái gọi là "quá tam ba bận,' liên tiếp ba lần đi quacây này, dù có ngu ngốc đến đâu cũng sẽ nhận ra có điều bấtthường, huống chỉ là hắn.Thật ra ngay từ lân đầu tiên phát hiện vết cắt, hắn đã nhận thấyđiêu không đúng, vậy nên đã sử dụng thủ đoạn linh dị, ý đồmuốn thoát khỏi hoặc tìm ra con lệ quỷ.Nhưng hiển nhiên hắn đã thất bại, không thể tìm ra con quỷ kia,đồng thời bản thân còn bị vây trong khu rừng này.Đây không phải là dấu hiệu tốt, ở trong rừng càng lâu, cảm giácthăm dò đó càng khiến người ta sợ hãi.Đến lúc này, ngay cả Tô Viễn cũng cảm thấy bất an.Rõ ràng, càng ở lại trong khu rừng này lâu thì càng nguy hiểm.Thế nhưng hắn đã thử qua Quỷ Vực, cũng đã dùng đến Nến Quỷmàu đỏ, các loại linh dị mà hắn điều khiển cũng đã thử qua,nhưng thủy chung vẫn không tìm ra được manh mối.Đây mới chính là điều khiến người ta đau đầu nhất.Không còn cách nào khác, Tô Viễn đành phải lấy ra đòn sát thủ.Một cái kéo loang lổ vết rỉ sét được lấy ra.Quỷ Kéo có tác dụng rất đặc biệt, có thể cắt đứt nguyền rủa,cũng có thể phát hiện quy luật giết người của lệ quỷ, có lẽ thôngqua nó có thể phát hiện trên người mình có chỗ nào bất thườngkhông. Ngay sau đó, Tô Viễn rút ra một sợi tóc của chính mình,rôi quấn sợi tóc lên cái kéo câm trong tay.Tóc là môi giới, nhờ Quỷ Kéo có thể nhìn thấy những nguyên rủamà bất kỳ ai đều khó có thể phát hiện.Sau đó, ánh mắt của Tô Viễn liên xuất hiện sự biến hóa quỷ dị,ánh sáng xung quanh bỗng dưng ảm đạm, bên cạnh hắn bắt đầuhiện ra các loại vật kh*ng b*.Trên mặt đất có đầu của người chết đang thăm dò, có những tứchi không trọn vẹn, có máu tươi sên sệt nhỏ xuống, còn có cảtiếng bước chân dân dần tới gần.Những thứ này không phải là lệ quỷ, mà là quy luật giết ngườicủa lệ quy, tất cả đều là những nguyên rủa do Quỷ Kéo cắt đứttrước kia để lại.Những nguyên rủa này phía sau đều đại diện cho từng con lệquỷ, nếu như nhiễm phải, liền đồng nghĩa với việc phải vô duyênvô cớ chịu đựng một con quỷ tập kích.Nhưng Tô Viễn không để ý đến những hiện tượng linh dị đó, màtrực tiếp đánh giá hoàn cảnh bên cạnh mình.Quả nhiên, vấn đề đã xuất hiện.Quay đầu lại, hắn liên nhìn thấy một bóng đen mờ nhạt đang kềsát bên mình, đồng thời vươn một bàn tay, đặt lên vai hắn.Bóng đen đó dường như chỉ là một đoàn bóng tối ngưng tụ màthành, mờ nhạt chỉ có thể thấy hình dáng người, ngoài ra khôngcó bất kỳ chi tiết nào khác, lộ ra sự quỷ dị vô cùng.

Chương 856: Quỷ ảnh trong rừng