Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 874: Ta nhìn thấy các ngươi
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… 'Vì cái gì không?”Mặc dù cũng nhìn thấy dấu chân quỷ dị trên mặt đất dường nhưdo máu tươi ngưng tụ thành, nhưng Nhan Chân chỉ thay đổi sắcmặt, không có phản ứng gì quá lớn.Nếu như chỉ vì một hàng dấu chân mà sợ hãi, vậy cũng khôngcần cố gắng nữa, đi thẳng về mà chờ chết là được.Mặc dù nói như vậy, nhưng khi tiếp tục tiến lên, ba người vẫn cẩnthận tránh né những dấu chân quỷ dị này.Rất nhanh, căn phòng thứ ba đã xuất hiện trước mắt.Vẫn như hai căn phòng trước, sau khi lục soát một vòng bêntrong, không thu hoạch được gì.Thế là ba người Nhan Chân đành phải lui ra ngoài, tiếp tục tiếntới căn phòng kế tiếp.Căn phòng thứ tư lại là một căn phòng đã bị khóa.Trên cửa phòng treo một cái khóa đồng.Ổ khóa có kiểu dáng cũ kỹ, không phải loại thường gặp bênngoài, mà thuộc loại cổ, dường như cân chìa khóa đặc biệt mới cóthể mở ra.Mặc dù cửa sổ là chạm rỗng, nhưng quỷ dị ở chỗ, không giốngnhư những căn phòng khác, căn phòng bị khóa này khiến ngườita cảm thấy đặc biệt bất an.Vì qua cửa sổ chạm rỗng cũng không thể thấy rõ cảnh tượng bêntrong căn phòng.Cả căn phòng bị bóng tối bao phủ, không thể nhìn thấy gì.Đặc biệt hơn nữa, hàng dấu chân máu kia cũng dừng ngay trướccăn phòng bị khóa này.Nhìn tình hình, giống như chủ nhân của dấu chân đã vào cănphòng này.Ba người không hẹn mà cùng dừng bước, nhìn vê phía cănphòng, cau mày.Sau đó, Uông Thiên Hải và Vương Tuấn cùng nhìn về phía NhanChân.Ngoài Tô Viễn ra, chỉ có nàng là mạnh nhất, kẻ yếu phục tùng kẻmạnh, điều này không thể bình thường hơn được."Căn phòng này rất không bình thường, ta cảm thấy chúng takhông nên đến gần, nếu không thì vòng qua nó?"Vương Tuấn dò hỏi.Biết rõ có dị thường mà vẫn muốn mở, hoặc là vì tuyệt đối tintưởng vào thực lực của bản thân, hoặc là cuồng vọng tự đại,không biết sống chết.Rõ ràng Vương Tuấn không muốn họ trở thành trường hợp sau,nhưng nếu muốn là trường hợp đầu tiên, nếu có Tô Viễn ở đâythì có lẽ còn được...Nhan Chân nhìn Vương Tuấn một cái rồi nói:"Nếu đồ vật nằm ngay trong căn phòng này thì sao?”Một câu khiến Vương Tuấn á khẩu.Không sai, đúng như Nhan Chân nói, nếu đồ vật thật sự nằmtrong căn phòng này, mà không mở ra thì chính là bỏ lỡ.Điêu này cũng bất lợi cho việc đối phó với tình huống phía sau.Nhưng thật sự muốn mở, cho dù có Nến Quỷ, chỉ với thực lực củaba người, liệu có thể ứng phó nổi không? Nến Quỷ chỉ là vật tiêuhao, không phải vạn năng.Trong lúc Vương Tuấn và Uông Thiên Hải cho rằng nhất định phảimở căn phòng này, Nhan Chân lại lựa chọn một phương thức ổnthỏa hơn."Trước tiên ghi lại vị trí của căn phòng, nếu lát nữa không thuhoạch được gì, chúng ta sẽ quay lại đây xem..Dứt lời, nàng liên vòng qua căn phòng này, tiếp tục bước vê phíatrước.Căn phòng thứ năm không khóa, vẫn không có gì.Tiếp theo là căn phòng thứ sáu, căn phòng thứ bảy... Cho đếncăn phòng thứ tám, tình huống dị thường lại xuất hiện.Vẫn là một căn phòng không khóa, nhưng khi ba người còn chưakịp đến gần, đã nghe thấy động tĩnh truyên ra từ trong phòng.Đó là tiếng sào sạt, giống như tiếng radio đời cũ phát ra, lạikhông ổn định, dường như đang thử nghiệm điều chỉnh tần số, ýđịnh khôi phục tín hiệu.Chỉ là tín hiệu không ổn định, âm thanh phát ra lúc được lúckhông, đứt quãng.'Gian phòng này có động tính, cẩn thận!"Nhan Chân nhắc nhở một câu, hít sâu một hơi, sau đó nhanhchân tiến tới.Mặc dù là nữ nhân, nhưng khí thế của nàng lúc này có thể sánhvới những bậc nam nhi không thua kém chút nào.Rất nhanh, nàng liên đi vào căn phòng thứ tám, đẩy cửa ra, liếcmắt liên thấy trên mặt bàn trong phòng có một chiếc ti vi đentrắng đời cũ.Hiện tại trên tỉ vi đang không ngừng nhấp nháy hình ảnh bôngtuyết, tiếng sào sạt phát ra từ đó.Hiển nhiên nơi này không có tín hiệu, đài tỉ vi đời cũ này vì vậykhông thể phát bất kỳ hình ảnh nào.Đôi mắt Nhan Chân khẽ động, trên khuôn mặt đột nhiên vỡ ra,hiện lên một tấm môi đỏ thẫm thật dày, môi đỏ khẽ nhấch, giốngnhư muốn phát ra âm thanh, nhưng từ đầu đến cuối không cótiếng nói nào.Đây là lúc Nhan Chân luôn sẵn sàng cho tình huống ra tay."Không phát hiện thấy quỷ..."Nàng nhìn Vương Tuấn và Uông Thiên Hải một cái, cả hai ngườiđều nhẹ gật đầu, sau đó cả ba cùng bước vào.Ngay khi họ bước vào căn phòng, chiếc ti vi vốn chỉ phát ra tiếngsào sạt bỗng nhiên truyền ra giọng nói.“Ai đó? Là ai đã vào? Có ai vào trong phòng này rồi? Sao: lạikhông nói gì?”Ngay lập tức, cả ba người đều cảm thấy lạnh buốt sống lưng, tấtcả đều không nói một lời, yên lặng như tờ, căn bản không dámđáp lại giọng nói đó.Này, này? Các ngươi nghe không? Mau lên tiếng đi! Sao lại khôngai nói gì cả?"Giọng nói trong ti vi lại lặp lại câu hỏi.Nhưng vẫn không có ai trả lời.Ba người đều là người ngự quỷ, không phải kẻ ngốc, loại âmthanh này ai dám đáp lại.Chắc chắn là lệ quỷ đang đối diện với người sống mà hỏi, một khiphát ra động tĩnh, không cẩn thận sẽ bị lệ quỷ để ý đến.Ba người nhìn nhau đây ăn ý, dò xét một lúc trong căn phòng,không tìm thấy gì cần tìm, liên chuẩn bị rời đi.Nhưng ngay lúc này, giọng nói trong tỉ vi lại tiếp tục:"Ta biết, ta biết các ngươi chắc chắn đang ở trong phòng.Nhưng tại sao các ngươi lại không nói gì? À, ta hiểu rồi, các ngươiđến để tìm đồ, đúng không? Ta biết đồ ở đâu đấy.Các ngươi hỏi ta đi, hỏi ta, ta sẽ nói cho các ngươi biết đồ ở đâu."Con quỷ này biết đồ ở đâu?Trong đầu Nhan Chân lóe lên ý nghĩ này, nhưng dù như vậy, nàngvẫn không mở miệng, chỉ không ngừng nháy mắt ra hiệu choUông Thiên Hải và Vương Tuấn rời khỏi căn phòng.Lời nói của lệ quỷ là không thể tin tưởng, hơn nữa âm thanh phátra từ chiếc ti vi này khiến người ta bất an vô cùng.Cách tốt nhất chính là không nên phản ứng lại.Vương Tuấn và Uông Thiên Hải cũng không phải tay mơ mới rađời, tự nhiên biết rõ trong đó có bao nhiêu nguy hiểm.Lúc này, ba người nhẹ nhàng và chậm rãi lui lại, nhưng đúng vàolúc đó, giọng nói trong tỉ vi lại vang lên:"Nếu các ngươi không nói gì, vậy ta chỉ có thể tự mình ra tìm cácngươi thôi.Để ta xem thử, các ngươi đang ở đâu, các ngươi rốt cuộc ở đâu."Giọng nói vừa dứt, màn hình ti vi bỗng nhiên biến đổi, không cònlà hình ảnh trắng đen bông tuyết nữa, mà hiện lên bóng ngườigây cao cực kỳ quỷ dị và dọa người.Trong tấm hình, quái nhân toàn thân trắng bệch, không có lôngtóc, cũng không có ngũ quan, nhìn qua vô cùng quỷ di.
'Vì cái gì không?”
Mặc dù cũng nhìn thấy dấu chân quỷ dị trên mặt đất dường như
do máu tươi ngưng tụ thành, nhưng Nhan Chân chỉ thay đổi sắc
mặt, không có phản ứng gì quá lớn.
Nếu như chỉ vì một hàng dấu chân mà sợ hãi, vậy cũng không
cần cố gắng nữa, đi thẳng về mà chờ chết là được.
Mặc dù nói như vậy, nhưng khi tiếp tục tiến lên, ba người vẫn cẩn
thận tránh né những dấu chân quỷ dị này.
Rất nhanh, căn phòng thứ ba đã xuất hiện trước mắt.
Vẫn như hai căn phòng trước, sau khi lục soát một vòng bên
trong, không thu hoạch được gì.
Thế là ba người Nhan Chân đành phải lui ra ngoài, tiếp tục tiến
tới căn phòng kế tiếp.
Căn phòng thứ tư lại là một căn phòng đã bị khóa.
Trên cửa phòng treo một cái khóa đồng.
Ổ khóa có kiểu dáng cũ kỹ, không phải loại thường gặp bên
ngoài, mà thuộc loại cổ, dường như cân chìa khóa đặc biệt mới có
thể mở ra.
Mặc dù cửa sổ là chạm rỗng, nhưng quỷ dị ở chỗ, không giống
như những căn phòng khác, căn phòng bị khóa này khiến người
ta cảm thấy đặc biệt bất an.
Vì qua cửa sổ chạm rỗng cũng không thể thấy rõ cảnh tượng bên
trong căn phòng.
Cả căn phòng bị bóng tối bao phủ, không thể nhìn thấy gì.
Đặc biệt hơn nữa, hàng dấu chân máu kia cũng dừng ngay trước
căn phòng bị khóa này.
Nhìn tình hình, giống như chủ nhân của dấu chân đã vào căn
phòng này.
Ba người không hẹn mà cùng dừng bước, nhìn vê phía căn
phòng, cau mày.
Sau đó, Uông Thiên Hải và Vương Tuấn cùng nhìn về phía Nhan
Chân.
Ngoài Tô Viễn ra, chỉ có nàng là mạnh nhất, kẻ yếu phục tùng kẻ
mạnh, điều này không thể bình thường hơn được.
"Căn phòng này rất không bình thường, ta cảm thấy chúng ta
không nên đến gần, nếu không thì vòng qua nó?"
Vương Tuấn dò hỏi.
Biết rõ có dị thường mà vẫn muốn mở, hoặc là vì tuyệt đối tin
tưởng vào thực lực của bản thân, hoặc là cuồng vọng tự đại,
không biết sống chết.
Rõ ràng Vương Tuấn không muốn họ trở thành trường hợp sau,
nhưng nếu muốn là trường hợp đầu tiên, nếu có Tô Viễn ở đây
thì có lẽ còn được...
Nhan Chân nhìn Vương Tuấn một cái rồi nói:
"Nếu đồ vật nằm ngay trong căn phòng này thì sao?”
Một câu khiến Vương Tuấn á khẩu.
Không sai, đúng như Nhan Chân nói, nếu đồ vật thật sự nằm
trong căn phòng này, mà không mở ra thì chính là bỏ lỡ.
Điêu này cũng bất lợi cho việc đối phó với tình huống phía sau.
Nhưng thật sự muốn mở, cho dù có Nến Quỷ, chỉ với thực lực của
ba người, liệu có thể ứng phó nổi không? Nến Quỷ chỉ là vật tiêu
hao, không phải vạn năng.
Trong lúc Vương Tuấn và Uông Thiên Hải cho rằng nhất định phải
mở căn phòng này, Nhan Chân lại lựa chọn một phương thức ổn
thỏa hơn.
"Trước tiên ghi lại vị trí của căn phòng, nếu lát nữa không thu
hoạch được gì, chúng ta sẽ quay lại đây xem..
Dứt lời, nàng liên vòng qua căn phòng này, tiếp tục bước vê phía
trước.
Căn phòng thứ năm không khóa, vẫn không có gì.
Tiếp theo là căn phòng thứ sáu, căn phòng thứ bảy... Cho đến
căn phòng thứ tám, tình huống dị thường lại xuất hiện.
Vẫn là một căn phòng không khóa, nhưng khi ba người còn chưa
kịp đến gần, đã nghe thấy động tĩnh truyên ra từ trong phòng.
Đó là tiếng sào sạt, giống như tiếng radio đời cũ phát ra, lại
không ổn định, dường như đang thử nghiệm điều chỉnh tần số, ý
định khôi phục tín hiệu.
Chỉ là tín hiệu không ổn định, âm thanh phát ra lúc được lúc
không, đứt quãng.
'Gian phòng này có động tính, cẩn thận!"
Nhan Chân nhắc nhở một câu, hít sâu một hơi, sau đó nhanh
chân tiến tới.
Mặc dù là nữ nhân, nhưng khí thế của nàng lúc này có thể sánh
với những bậc nam nhi không thua kém chút nào.
Rất nhanh, nàng liên đi vào căn phòng thứ tám, đẩy cửa ra, liếc
mắt liên thấy trên mặt bàn trong phòng có một chiếc ti vi đen
trắng đời cũ.
Hiện tại trên tỉ vi đang không ngừng nhấp nháy hình ảnh bông
tuyết, tiếng sào sạt phát ra từ đó.
Hiển nhiên nơi này không có tín hiệu, đài tỉ vi đời cũ này vì vậy
không thể phát bất kỳ hình ảnh nào.
Đôi mắt Nhan Chân khẽ động, trên khuôn mặt đột nhiên vỡ ra,
hiện lên một tấm môi đỏ thẫm thật dày, môi đỏ khẽ nhấch, giống
như muốn phát ra âm thanh, nhưng từ đầu đến cuối không có
tiếng nói nào.
Đây là lúc Nhan Chân luôn sẵn sàng cho tình huống ra tay.
"Không phát hiện thấy quỷ..."
Nàng nhìn Vương Tuấn và Uông Thiên Hải một cái, cả hai người
đều nhẹ gật đầu, sau đó cả ba cùng bước vào.
Ngay khi họ bước vào căn phòng, chiếc ti vi vốn chỉ phát ra tiếng
sào sạt bỗng nhiên truyền ra giọng nói.
“Ai đó? Là ai đã vào? Có ai vào trong phòng này rồi? Sao: lại
không nói gì?”
Ngay lập tức, cả ba người đều cảm thấy lạnh buốt sống lưng, tất
cả đều không nói một lời, yên lặng như tờ, căn bản không dám
đáp lại giọng nói đó.
Này, này? Các ngươi nghe không? Mau lên tiếng đi! Sao lại không
ai nói gì cả?"
Giọng nói trong ti vi lại lặp lại câu hỏi.
Nhưng vẫn không có ai trả lời.
Ba người đều là người ngự quỷ, không phải kẻ ngốc, loại âm
thanh này ai dám đáp lại.
Chắc chắn là lệ quỷ đang đối diện với người sống mà hỏi, một khi
phát ra động tĩnh, không cẩn thận sẽ bị lệ quỷ để ý đến.
Ba người nhìn nhau đây ăn ý, dò xét một lúc trong căn phòng,
không tìm thấy gì cần tìm, liên chuẩn bị rời đi.
Nhưng ngay lúc này, giọng nói trong tỉ vi lại tiếp tục:
"Ta biết, ta biết các ngươi chắc chắn đang ở trong phòng.
Nhưng tại sao các ngươi lại không nói gì? À, ta hiểu rồi, các ngươi
đến để tìm đồ, đúng không? Ta biết đồ ở đâu đấy.
Các ngươi hỏi ta đi, hỏi ta, ta sẽ nói cho các ngươi biết đồ ở đâu."
Con quỷ này biết đồ ở đâu?
Trong đầu Nhan Chân lóe lên ý nghĩ này, nhưng dù như vậy, nàng
vẫn không mở miệng, chỉ không ngừng nháy mắt ra hiệu cho
Uông Thiên Hải và Vương Tuấn rời khỏi căn phòng.
Lời nói của lệ quỷ là không thể tin tưởng, hơn nữa âm thanh phát
ra từ chiếc ti vi này khiến người ta bất an vô cùng.
Cách tốt nhất chính là không nên phản ứng lại.
Vương Tuấn và Uông Thiên Hải cũng không phải tay mơ mới ra
đời, tự nhiên biết rõ trong đó có bao nhiêu nguy hiểm.
Lúc này, ba người nhẹ nhàng và chậm rãi lui lại, nhưng đúng vào
lúc đó, giọng nói trong tỉ vi lại vang lên:
"Nếu các ngươi không nói gì, vậy ta chỉ có thể tự mình ra tìm các
ngươi thôi.
Để ta xem thử, các ngươi đang ở đâu, các ngươi rốt cuộc ở đâu."
Giọng nói vừa dứt, màn hình ti vi bỗng nhiên biến đổi, không còn
là hình ảnh trắng đen bông tuyết nữa, mà hiện lên bóng người
gây cao cực kỳ quỷ dị và dọa người.
Trong tấm hình, quái nhân toàn thân trắng bệch, không có lông
tóc, cũng không có ngũ quan, nhìn qua vô cùng quỷ di.
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… 'Vì cái gì không?”Mặc dù cũng nhìn thấy dấu chân quỷ dị trên mặt đất dường nhưdo máu tươi ngưng tụ thành, nhưng Nhan Chân chỉ thay đổi sắcmặt, không có phản ứng gì quá lớn.Nếu như chỉ vì một hàng dấu chân mà sợ hãi, vậy cũng khôngcần cố gắng nữa, đi thẳng về mà chờ chết là được.Mặc dù nói như vậy, nhưng khi tiếp tục tiến lên, ba người vẫn cẩnthận tránh né những dấu chân quỷ dị này.Rất nhanh, căn phòng thứ ba đã xuất hiện trước mắt.Vẫn như hai căn phòng trước, sau khi lục soát một vòng bêntrong, không thu hoạch được gì.Thế là ba người Nhan Chân đành phải lui ra ngoài, tiếp tục tiếntới căn phòng kế tiếp.Căn phòng thứ tư lại là một căn phòng đã bị khóa.Trên cửa phòng treo một cái khóa đồng.Ổ khóa có kiểu dáng cũ kỹ, không phải loại thường gặp bênngoài, mà thuộc loại cổ, dường như cân chìa khóa đặc biệt mới cóthể mở ra.Mặc dù cửa sổ là chạm rỗng, nhưng quỷ dị ở chỗ, không giốngnhư những căn phòng khác, căn phòng bị khóa này khiến ngườita cảm thấy đặc biệt bất an.Vì qua cửa sổ chạm rỗng cũng không thể thấy rõ cảnh tượng bêntrong căn phòng.Cả căn phòng bị bóng tối bao phủ, không thể nhìn thấy gì.Đặc biệt hơn nữa, hàng dấu chân máu kia cũng dừng ngay trướccăn phòng bị khóa này.Nhìn tình hình, giống như chủ nhân của dấu chân đã vào cănphòng này.Ba người không hẹn mà cùng dừng bước, nhìn vê phía cănphòng, cau mày.Sau đó, Uông Thiên Hải và Vương Tuấn cùng nhìn về phía NhanChân.Ngoài Tô Viễn ra, chỉ có nàng là mạnh nhất, kẻ yếu phục tùng kẻmạnh, điều này không thể bình thường hơn được."Căn phòng này rất không bình thường, ta cảm thấy chúng takhông nên đến gần, nếu không thì vòng qua nó?"Vương Tuấn dò hỏi.Biết rõ có dị thường mà vẫn muốn mở, hoặc là vì tuyệt đối tintưởng vào thực lực của bản thân, hoặc là cuồng vọng tự đại,không biết sống chết.Rõ ràng Vương Tuấn không muốn họ trở thành trường hợp sau,nhưng nếu muốn là trường hợp đầu tiên, nếu có Tô Viễn ở đâythì có lẽ còn được...Nhan Chân nhìn Vương Tuấn một cái rồi nói:"Nếu đồ vật nằm ngay trong căn phòng này thì sao?”Một câu khiến Vương Tuấn á khẩu.Không sai, đúng như Nhan Chân nói, nếu đồ vật thật sự nằmtrong căn phòng này, mà không mở ra thì chính là bỏ lỡ.Điêu này cũng bất lợi cho việc đối phó với tình huống phía sau.Nhưng thật sự muốn mở, cho dù có Nến Quỷ, chỉ với thực lực củaba người, liệu có thể ứng phó nổi không? Nến Quỷ chỉ là vật tiêuhao, không phải vạn năng.Trong lúc Vương Tuấn và Uông Thiên Hải cho rằng nhất định phảimở căn phòng này, Nhan Chân lại lựa chọn một phương thức ổnthỏa hơn."Trước tiên ghi lại vị trí của căn phòng, nếu lát nữa không thuhoạch được gì, chúng ta sẽ quay lại đây xem..Dứt lời, nàng liên vòng qua căn phòng này, tiếp tục bước vê phíatrước.Căn phòng thứ năm không khóa, vẫn không có gì.Tiếp theo là căn phòng thứ sáu, căn phòng thứ bảy... Cho đếncăn phòng thứ tám, tình huống dị thường lại xuất hiện.Vẫn là một căn phòng không khóa, nhưng khi ba người còn chưakịp đến gần, đã nghe thấy động tĩnh truyên ra từ trong phòng.Đó là tiếng sào sạt, giống như tiếng radio đời cũ phát ra, lạikhông ổn định, dường như đang thử nghiệm điều chỉnh tần số, ýđịnh khôi phục tín hiệu.Chỉ là tín hiệu không ổn định, âm thanh phát ra lúc được lúckhông, đứt quãng.'Gian phòng này có động tính, cẩn thận!"Nhan Chân nhắc nhở một câu, hít sâu một hơi, sau đó nhanhchân tiến tới.Mặc dù là nữ nhân, nhưng khí thế của nàng lúc này có thể sánhvới những bậc nam nhi không thua kém chút nào.Rất nhanh, nàng liên đi vào căn phòng thứ tám, đẩy cửa ra, liếcmắt liên thấy trên mặt bàn trong phòng có một chiếc ti vi đentrắng đời cũ.Hiện tại trên tỉ vi đang không ngừng nhấp nháy hình ảnh bôngtuyết, tiếng sào sạt phát ra từ đó.Hiển nhiên nơi này không có tín hiệu, đài tỉ vi đời cũ này vì vậykhông thể phát bất kỳ hình ảnh nào.Đôi mắt Nhan Chân khẽ động, trên khuôn mặt đột nhiên vỡ ra,hiện lên một tấm môi đỏ thẫm thật dày, môi đỏ khẽ nhấch, giốngnhư muốn phát ra âm thanh, nhưng từ đầu đến cuối không cótiếng nói nào.Đây là lúc Nhan Chân luôn sẵn sàng cho tình huống ra tay."Không phát hiện thấy quỷ..."Nàng nhìn Vương Tuấn và Uông Thiên Hải một cái, cả hai ngườiđều nhẹ gật đầu, sau đó cả ba cùng bước vào.Ngay khi họ bước vào căn phòng, chiếc ti vi vốn chỉ phát ra tiếngsào sạt bỗng nhiên truyền ra giọng nói.“Ai đó? Là ai đã vào? Có ai vào trong phòng này rồi? Sao: lạikhông nói gì?”Ngay lập tức, cả ba người đều cảm thấy lạnh buốt sống lưng, tấtcả đều không nói một lời, yên lặng như tờ, căn bản không dámđáp lại giọng nói đó.Này, này? Các ngươi nghe không? Mau lên tiếng đi! Sao lại khôngai nói gì cả?"Giọng nói trong ti vi lại lặp lại câu hỏi.Nhưng vẫn không có ai trả lời.Ba người đều là người ngự quỷ, không phải kẻ ngốc, loại âmthanh này ai dám đáp lại.Chắc chắn là lệ quỷ đang đối diện với người sống mà hỏi, một khiphát ra động tĩnh, không cẩn thận sẽ bị lệ quỷ để ý đến.Ba người nhìn nhau đây ăn ý, dò xét một lúc trong căn phòng,không tìm thấy gì cần tìm, liên chuẩn bị rời đi.Nhưng ngay lúc này, giọng nói trong tỉ vi lại tiếp tục:"Ta biết, ta biết các ngươi chắc chắn đang ở trong phòng.Nhưng tại sao các ngươi lại không nói gì? À, ta hiểu rồi, các ngươiđến để tìm đồ, đúng không? Ta biết đồ ở đâu đấy.Các ngươi hỏi ta đi, hỏi ta, ta sẽ nói cho các ngươi biết đồ ở đâu."Con quỷ này biết đồ ở đâu?Trong đầu Nhan Chân lóe lên ý nghĩ này, nhưng dù như vậy, nàngvẫn không mở miệng, chỉ không ngừng nháy mắt ra hiệu choUông Thiên Hải và Vương Tuấn rời khỏi căn phòng.Lời nói của lệ quỷ là không thể tin tưởng, hơn nữa âm thanh phátra từ chiếc ti vi này khiến người ta bất an vô cùng.Cách tốt nhất chính là không nên phản ứng lại.Vương Tuấn và Uông Thiên Hải cũng không phải tay mơ mới rađời, tự nhiên biết rõ trong đó có bao nhiêu nguy hiểm.Lúc này, ba người nhẹ nhàng và chậm rãi lui lại, nhưng đúng vàolúc đó, giọng nói trong tỉ vi lại vang lên:"Nếu các ngươi không nói gì, vậy ta chỉ có thể tự mình ra tìm cácngươi thôi.Để ta xem thử, các ngươi đang ở đâu, các ngươi rốt cuộc ở đâu."Giọng nói vừa dứt, màn hình ti vi bỗng nhiên biến đổi, không cònlà hình ảnh trắng đen bông tuyết nữa, mà hiện lên bóng ngườigây cao cực kỳ quỷ dị và dọa người.Trong tấm hình, quái nhân toàn thân trắng bệch, không có lôngtóc, cũng không có ngũ quan, nhìn qua vô cùng quỷ di.