Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 878: Tác dụng của mũ tân lang
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Trong khoảnh khắc giai điệu vang lên, không chỉ lệ quỷ bị ảnhhưởng.Ngay cả Vương Tuấn và Uông Thiên Hải cũng đều bị ảnh hưởng,nhưng điều này lại là một chuyện tốt đối với họ.Dù sao trạng thái bản thân của họ không tốt, lại thêm việc phảithường xuyên vận dụng linh dị năng lực, không nói là đã đến cựchạn nhưng cũng gần đến rồi.Giai điệu truyên ra từ chiếc miệng mọc trên khuôn mặt của NhanChân dường như có thể khiến lệ quỷ rơi vào trạng thái ngủ Say.Vô hình trung, điều này khiến quá trình phục hồi của lệ quỷ bịngăn lại, cơn đau cũng dịu đi, khiến sắc mặt của hai người trởnên khá hơn rất nhiều.Nhưng phương pháp này chung quy chỉ là trị ngọn không trị gốc.Nó không thể triệt để xua đuổi lệ quỷ, cũng không thể hạn chếđược lâu dài.Kiên trì thêm vài phút, Nhan Chân rõ ràng cảm thấy chiếc miệngtrên khuôn mặt của mình có xu hướng mở rộng, đồng thời xuấthiện một cảm giác rung động không rõ trong lòng.Điều này không phải là một dấu hiệu tốt. Sử dụng linh dị năng lựcquá lâu, ngay cả khi nàng điều khiển hai con quỷ, cũng không thểchịu đựng nổi.Cảm giác này tựa như sự kích động từ sâu trong lòng, đại biểucho sự phục hồi của lệ quỷ, nếu tiếp tục cưỡng ép sử dụng, khichiếc miệng mở rộng đến một mức nhất định, nàng chắc chắncũng sẽ chết vì sự phục hồi của lệ quỷ.Rơi vào đường cùng, Nhan Chân đành thu hồi năng lực linh dị,Uông Thiên Hải thấy vậy lập tức đứng lên, chuẩn bị tiếp nhận.Ngay sau đó, sắc mặt của hắn trở nên tái nhợt, tro tàn và ảmđạm, nhưng lại quỷ dị và dữ tợn, dường như giờ khắc này, hắn đãhóa thành lệ quỷ.Nhưng trong vô hình, một vòng u xanh quang mang khuếch tán,bao phủ cả ba người.Đây chính là sức mạnh của Quỷ Vực.Uông Thiên Hải lựa chọn vận dụng linh dị của bản thân, đây làsức mạnh mà hắn đã đánh cắp từ một lệ quỷ trong sự kiện linh dịtrước đó, chính là Quỷ Vực, và đã giữ lại nó.Bởi lệ quỷ hắn điêu khiển có đặc tính đặc biệt, chỉ cân khôngchọn lệ quỷ khác để đánh cắp, năng lực mà hắn từng đánh cắpsẽ được giữ lại.Giữ lại sức mạnh Quỷ Vực đối với hắn là điều không thể thích hợphơn.Với lệ quỷ có linh dị cấp cao thì việc đánh cắp là không thể, cònvới lệ quỷ yếu kém hơn thì việc đánh cắp cũng không cần thiết, vìvậy Quỷ Vực hiển nhiên là lựa chọn phù hợp nhất.Chỉ cân vận dụng đúng cách, sức mạnh Quỷ Vực có thể trở thànhvũ khí đa năng, phù hợp cho các tình huống sự kiện linh dị hoặcđể chạy trốn.Chính vì thế, Uông Thiên Hải mới không thay thế nó.Nhưng dưới tình huống hiện tại, sức mạnh Quỷ Vực dường nhưkhông thể phát huy tốt.Mặc dù có tác dụng, nhưng phạm vi lại cực kỳ nhỏ, dưới sự ănmòn của bóng tối, Quỷ Vực màu xanh lục u ám dường như lunglay sắp đổ, không gian chiếm được liên tục bị hạn chế.May mắn thay, đặc tính của Quỷ Vực là phạm vi càng nhỏ thì sứcmạnh linh dị càng mạnh.Quỷ Vực thu hẹp đến phạm vi 5 mét quanh ba người, miễn cưỡngduy trì được.Đáng tiếc, hắn cũng không thể kiên trì lâu hơn, chỉ vẻn vẹnkhoảng năm phút, toàn thân Uông Thiên Hải đã đau đớn, mồ hôitoát ra, da thịt nứt nẻ, máu tươi chảy ròng.Mơ hồ có thể thấy bên dưới da thịt có gì đó đang ngọ nguậy, giẫygiụa, như muốn thoát khỏi sự giam cầm của thân thể.Linh dị Quỷ Vực không dễ dàng gì để chi phối, nên biết rằng mộtnăm trước, nó từng được xem là một trong những năng lựckhông thể giải quyết.Những lệ quỷ sở hữu Quỷ Vực, ít nhất cũng ở cấp A của sự kiệnlinh dị.Cho dù lệ quỷ hắn điều khiển có thể đánh cắp năng lực linh dị,nhưng không phải không có cái giá phải trả.Dường như đã sớm dự đoán trước, Vương Tuấn ở bên cạnh liênnhóm lửa cho cây Nến Quỷ thứ hai ngay khi Uông Thiên Hảikhông thể kiên trì thêm. Trong bóng tối, ánh lửa màu xanh lụcmột lần nữa bùng lên, ngăn chặn tình huống chuyển biến xấuthêm.Ánh nến quỷ dị chập chờn trong bóng đêm, như chiếu rọi ra vô sốbóng ma ác quỷ.Ngọn lửa giống như được thêm xăng, bùng cháy mạnh mẽ, lúcnày xung quanh đều là lệ quỷ, khiến Nến Quỷ bị tiêu hao vô cùnglớn.Dù ngắn ngủi giữ được sự an toàn, nhưng nếu không thể kịp thờinghĩ ra biện pháp đối phó, thì đây chỉ là việc kéo dài hơi tàn màthôi.Nhìn tình hình hai người không thể tiếp tục vận dụng năng lựclinh dị, trên khuôn mặt Nhan Chân không khỏi lộ ra vẻ mệt mỏi.Lúc này đấu tranh với lệ quỷ chỉ có thể kéo dài thêm chút thờigian mà thôi, nếu Tô Viễn không xuất hiện, bọn họ có lẽ sẽ chếttại đây.Dưới ánh lửa của Nến Quỷ, trong bóng tối thỉnh thoảng hiện lênnhững bóng người quỷ dị và những cảnh tượng kinh hoàng,nhưng không còn vật gì khác xuất hiện.Cũng vào lúc ba người rơi vào thời khắc nguy hiểm, Tô Viễn cũngđang phải đối mặt với những cuộc tập kích từ lệ quỷ.Hơn nữa, mức độ tập kích mà hắn gặp phải còn hung hiểm hơncủa ba người kia.Một khuôn mặt trắng bệch chết chóc đến gần, có thể rõ ràng thấykhuôn mặt đó rất lớn, so với khuôn mặt người bình thường cònlớn hơn mấy phần, mà ngũ quan thì mơ hồ, cái miệng há to, nhưmuốn hét lên với Tô Viễn.Nhưng hắn chỉ trực tiếp vung nắm đấm, đánh mạnh vào khuônmặt đó.Như thể theo phong cách quyên pháp của Diệp Chân, một quyềnđập bay khuôn mặt kia, đồng thời hắn lại duỗi chân, đá bay mộtbóng dáng mờ ảo.Lúc này trong dinh thự có rất nhiều lệ quỷ xuất hiện, trong đócòn có những con lệ quỷ kinh khủng đến cực điểm, khiến ngay cảTô Viễn cũng cảm thấy vô cùng mệt mỏi.Hệ thống đánh dấu liên tục vang lên trong đầu, nhưng hắn khôngcó thời gian để kiểm tra đã đánh dấu được gì.Trong khi đối đầu với lệ quỷ, hắn cũng chịu đựng những cuộc tấncông, nhưng tất cả đều rơi vào Sở Nhân Mỹ.Nếu không phải quỷ không thể bị g**t ch*t, đổi lại là bất kỳ ngườingự quỷ nào khác, cho dù là đội trưởng cấp bậc, cũng đều khómà sống sót ở đây.Giờ đây ngoài Sở Nhân Mỹ, Sadako và Toshio cũng đã được thảra, du tẩu bên cạnh Tô Viễn, tập kích những lệ quỷ khác, đồngthời chia sẻ áp lực cho hắn.Nhưng dù vậy, tốc độ tiến lên vẫn vô cùng chậm chạp.Nếu cho Tô Viễn đủ thời gian, hắn có thể không nói đến việc xửlý sạch sẽ toàn bộ những lệ quỷ này, nhưng tuyệt đại bộ phậnđều có thể giải quyết.Nhưng điều hắn thiếu nhất lúc này chính là thời gian.Nếu cứ tiếp tục trì hoãn, có lẽ bản thân hắn không sao, nhưng bangười Nhan Chân chắc chắn sẽ chất.Ba người bọn họ không phải là những người ngự quỷ dị loại, chodù có Nến Quỷ giúp kéo dài thời gian, nhưng cũng không thể duytrì được lâu.Tô Viễn hiểu rõ rằng nếu cứ dây dưa tại đây, đến lúc đó có lẽ hắnchỉ còn có thể nhìn thấy ba thi thể sau khi lệ quỷ phục hồi."Nếu cứ tiếp tục như vậy thì không phải cách, nếu họ chết, dùchuyến này có thành công truyền tin, đối với ta cũng là một tổnthất lớn.Nghĩ vậy, Tô Viễn không khỏi nghĩ đến chiếc mũ vừa cướp đượctừ quỷ kia rõ ràng là mũ của tân lang.Có lẽ trong dinh thự này, nó sẽ mang lại tác dụng không ngờ tới.Ôm tâm thái thử một chút, hắn lấy chiếc mũ ra, sau đó chậm rãiđội lên.
Trong khoảnh khắc giai điệu vang lên, không chỉ lệ quỷ bị ảnh
hưởng.
Ngay cả Vương Tuấn và Uông Thiên Hải cũng đều bị ảnh hưởng,
nhưng điều này lại là một chuyện tốt đối với họ.
Dù sao trạng thái bản thân của họ không tốt, lại thêm việc phải
thường xuyên vận dụng linh dị năng lực, không nói là đã đến cực
hạn nhưng cũng gần đến rồi.
Giai điệu truyên ra từ chiếc miệng mọc trên khuôn mặt của Nhan
Chân dường như có thể khiến lệ quỷ rơi vào trạng thái ngủ Say.
Vô hình trung, điều này khiến quá trình phục hồi của lệ quỷ bị
ngăn lại, cơn đau cũng dịu đi, khiến sắc mặt của hai người trở
nên khá hơn rất nhiều.
Nhưng phương pháp này chung quy chỉ là trị ngọn không trị gốc.
Nó không thể triệt để xua đuổi lệ quỷ, cũng không thể hạn chế
được lâu dài.
Kiên trì thêm vài phút, Nhan Chân rõ ràng cảm thấy chiếc miệng
trên khuôn mặt của mình có xu hướng mở rộng, đồng thời xuất
hiện một cảm giác rung động không rõ trong lòng.
Điều này không phải là một dấu hiệu tốt. Sử dụng linh dị năng lực
quá lâu, ngay cả khi nàng điều khiển hai con quỷ, cũng không thể
chịu đựng nổi.
Cảm giác này tựa như sự kích động từ sâu trong lòng, đại biểu
cho sự phục hồi của lệ quỷ, nếu tiếp tục cưỡng ép sử dụng, khi
chiếc miệng mở rộng đến một mức nhất định, nàng chắc chắn
cũng sẽ chết vì sự phục hồi của lệ quỷ.
Rơi vào đường cùng, Nhan Chân đành thu hồi năng lực linh dị,
Uông Thiên Hải thấy vậy lập tức đứng lên, chuẩn bị tiếp nhận.
Ngay sau đó, sắc mặt của hắn trở nên tái nhợt, tro tàn và ảm
đạm, nhưng lại quỷ dị và dữ tợn, dường như giờ khắc này, hắn đã
hóa thành lệ quỷ.
Nhưng trong vô hình, một vòng u xanh quang mang khuếch tán,
bao phủ cả ba người.
Đây chính là sức mạnh của Quỷ Vực.
Uông Thiên Hải lựa chọn vận dụng linh dị của bản thân, đây là
sức mạnh mà hắn đã đánh cắp từ một lệ quỷ trong sự kiện linh dị
trước đó, chính là Quỷ Vực, và đã giữ lại nó.
Bởi lệ quỷ hắn điêu khiển có đặc tính đặc biệt, chỉ cân không
chọn lệ quỷ khác để đánh cắp, năng lực mà hắn từng đánh cắp
sẽ được giữ lại.
Giữ lại sức mạnh Quỷ Vực đối với hắn là điều không thể thích hợp
hơn.
Với lệ quỷ có linh dị cấp cao thì việc đánh cắp là không thể, còn
với lệ quỷ yếu kém hơn thì việc đánh cắp cũng không cần thiết, vì
vậy Quỷ Vực hiển nhiên là lựa chọn phù hợp nhất.
Chỉ cân vận dụng đúng cách, sức mạnh Quỷ Vực có thể trở thành
vũ khí đa năng, phù hợp cho các tình huống sự kiện linh dị hoặc
để chạy trốn.
Chính vì thế, Uông Thiên Hải mới không thay thế nó.
Nhưng dưới tình huống hiện tại, sức mạnh Quỷ Vực dường như
không thể phát huy tốt.
Mặc dù có tác dụng, nhưng phạm vi lại cực kỳ nhỏ, dưới sự ăn
mòn của bóng tối, Quỷ Vực màu xanh lục u ám dường như lung
lay sắp đổ, không gian chiếm được liên tục bị hạn chế.
May mắn thay, đặc tính của Quỷ Vực là phạm vi càng nhỏ thì sức
mạnh linh dị càng mạnh.
Quỷ Vực thu hẹp đến phạm vi 5 mét quanh ba người, miễn cưỡng
duy trì được.
Đáng tiếc, hắn cũng không thể kiên trì lâu hơn, chỉ vẻn vẹn
khoảng năm phút, toàn thân Uông Thiên Hải đã đau đớn, mồ hôi
toát ra, da thịt nứt nẻ, máu tươi chảy ròng.
Mơ hồ có thể thấy bên dưới da thịt có gì đó đang ngọ nguậy, giẫy
giụa, như muốn thoát khỏi sự giam cầm của thân thể.
Linh dị Quỷ Vực không dễ dàng gì để chi phối, nên biết rằng một
năm trước, nó từng được xem là một trong những năng lực
không thể giải quyết.
Những lệ quỷ sở hữu Quỷ Vực, ít nhất cũng ở cấp A của sự kiện
linh dị.
Cho dù lệ quỷ hắn điều khiển có thể đánh cắp năng lực linh dị,
nhưng không phải không có cái giá phải trả.
Dường như đã sớm dự đoán trước, Vương Tuấn ở bên cạnh liên
nhóm lửa cho cây Nến Quỷ thứ hai ngay khi Uông Thiên Hải
không thể kiên trì thêm. Trong bóng tối, ánh lửa màu xanh lục
một lần nữa bùng lên, ngăn chặn tình huống chuyển biến xấu
thêm.
Ánh nến quỷ dị chập chờn trong bóng đêm, như chiếu rọi ra vô số
bóng ma ác quỷ.
Ngọn lửa giống như được thêm xăng, bùng cháy mạnh mẽ, lúc
này xung quanh đều là lệ quỷ, khiến Nến Quỷ bị tiêu hao vô cùng
lớn.
Dù ngắn ngủi giữ được sự an toàn, nhưng nếu không thể kịp thời
nghĩ ra biện pháp đối phó, thì đây chỉ là việc kéo dài hơi tàn mà
thôi.
Nhìn tình hình hai người không thể tiếp tục vận dụng năng lực
linh dị, trên khuôn mặt Nhan Chân không khỏi lộ ra vẻ mệt mỏi.
Lúc này đấu tranh với lệ quỷ chỉ có thể kéo dài thêm chút thời
gian mà thôi, nếu Tô Viễn không xuất hiện, bọn họ có lẽ sẽ chết
tại đây.
Dưới ánh lửa của Nến Quỷ, trong bóng tối thỉnh thoảng hiện lên
những bóng người quỷ dị và những cảnh tượng kinh hoàng,
nhưng không còn vật gì khác xuất hiện.
Cũng vào lúc ba người rơi vào thời khắc nguy hiểm, Tô Viễn cũng
đang phải đối mặt với những cuộc tập kích từ lệ quỷ.
Hơn nữa, mức độ tập kích mà hắn gặp phải còn hung hiểm hơn
của ba người kia.
Một khuôn mặt trắng bệch chết chóc đến gần, có thể rõ ràng thấy
khuôn mặt đó rất lớn, so với khuôn mặt người bình thường còn
lớn hơn mấy phần, mà ngũ quan thì mơ hồ, cái miệng há to, như
muốn hét lên với Tô Viễn.
Nhưng hắn chỉ trực tiếp vung nắm đấm, đánh mạnh vào khuôn
mặt đó.
Như thể theo phong cách quyên pháp của Diệp Chân, một quyền
đập bay khuôn mặt kia, đồng thời hắn lại duỗi chân, đá bay một
bóng dáng mờ ảo.
Lúc này trong dinh thự có rất nhiều lệ quỷ xuất hiện, trong đó
còn có những con lệ quỷ kinh khủng đến cực điểm, khiến ngay cả
Tô Viễn cũng cảm thấy vô cùng mệt mỏi.
Hệ thống đánh dấu liên tục vang lên trong đầu, nhưng hắn không
có thời gian để kiểm tra đã đánh dấu được gì.
Trong khi đối đầu với lệ quỷ, hắn cũng chịu đựng những cuộc tấn
công, nhưng tất cả đều rơi vào Sở Nhân Mỹ.
Nếu không phải quỷ không thể bị g**t ch*t, đổi lại là bất kỳ người
ngự quỷ nào khác, cho dù là đội trưởng cấp bậc, cũng đều khó
mà sống sót ở đây.
Giờ đây ngoài Sở Nhân Mỹ, Sadako và Toshio cũng đã được thả
ra, du tẩu bên cạnh Tô Viễn, tập kích những lệ quỷ khác, đồng
thời chia sẻ áp lực cho hắn.
Nhưng dù vậy, tốc độ tiến lên vẫn vô cùng chậm chạp.
Nếu cho Tô Viễn đủ thời gian, hắn có thể không nói đến việc xử
lý sạch sẽ toàn bộ những lệ quỷ này, nhưng tuyệt đại bộ phận
đều có thể giải quyết.
Nhưng điều hắn thiếu nhất lúc này chính là thời gian.
Nếu cứ tiếp tục trì hoãn, có lẽ bản thân hắn không sao, nhưng ba
người Nhan Chân chắc chắn sẽ chất.
Ba người bọn họ không phải là những người ngự quỷ dị loại, cho
dù có Nến Quỷ giúp kéo dài thời gian, nhưng cũng không thể duy
trì được lâu.
Tô Viễn hiểu rõ rằng nếu cứ dây dưa tại đây, đến lúc đó có lẽ hắn
chỉ còn có thể nhìn thấy ba thi thể sau khi lệ quỷ phục hồi.
"Nếu cứ tiếp tục như vậy thì không phải cách, nếu họ chết, dù
chuyến này có thành công truyền tin, đối với ta cũng là một tổn
thất lớn.
Nghĩ vậy, Tô Viễn không khỏi nghĩ đến chiếc mũ vừa cướp được
từ quỷ kia rõ ràng là mũ của tân lang.
Có lẽ trong dinh thự này, nó sẽ mang lại tác dụng không ngờ tới.
Ôm tâm thái thử một chút, hắn lấy chiếc mũ ra, sau đó chậm rãi
đội lên.
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Trong khoảnh khắc giai điệu vang lên, không chỉ lệ quỷ bị ảnhhưởng.Ngay cả Vương Tuấn và Uông Thiên Hải cũng đều bị ảnh hưởng,nhưng điều này lại là một chuyện tốt đối với họ.Dù sao trạng thái bản thân của họ không tốt, lại thêm việc phảithường xuyên vận dụng linh dị năng lực, không nói là đã đến cựchạn nhưng cũng gần đến rồi.Giai điệu truyên ra từ chiếc miệng mọc trên khuôn mặt của NhanChân dường như có thể khiến lệ quỷ rơi vào trạng thái ngủ Say.Vô hình trung, điều này khiến quá trình phục hồi của lệ quỷ bịngăn lại, cơn đau cũng dịu đi, khiến sắc mặt của hai người trởnên khá hơn rất nhiều.Nhưng phương pháp này chung quy chỉ là trị ngọn không trị gốc.Nó không thể triệt để xua đuổi lệ quỷ, cũng không thể hạn chếđược lâu dài.Kiên trì thêm vài phút, Nhan Chân rõ ràng cảm thấy chiếc miệngtrên khuôn mặt của mình có xu hướng mở rộng, đồng thời xuấthiện một cảm giác rung động không rõ trong lòng.Điều này không phải là một dấu hiệu tốt. Sử dụng linh dị năng lựcquá lâu, ngay cả khi nàng điều khiển hai con quỷ, cũng không thểchịu đựng nổi.Cảm giác này tựa như sự kích động từ sâu trong lòng, đại biểucho sự phục hồi của lệ quỷ, nếu tiếp tục cưỡng ép sử dụng, khichiếc miệng mở rộng đến một mức nhất định, nàng chắc chắncũng sẽ chết vì sự phục hồi của lệ quỷ.Rơi vào đường cùng, Nhan Chân đành thu hồi năng lực linh dị,Uông Thiên Hải thấy vậy lập tức đứng lên, chuẩn bị tiếp nhận.Ngay sau đó, sắc mặt của hắn trở nên tái nhợt, tro tàn và ảmđạm, nhưng lại quỷ dị và dữ tợn, dường như giờ khắc này, hắn đãhóa thành lệ quỷ.Nhưng trong vô hình, một vòng u xanh quang mang khuếch tán,bao phủ cả ba người.Đây chính là sức mạnh của Quỷ Vực.Uông Thiên Hải lựa chọn vận dụng linh dị của bản thân, đây làsức mạnh mà hắn đã đánh cắp từ một lệ quỷ trong sự kiện linh dịtrước đó, chính là Quỷ Vực, và đã giữ lại nó.Bởi lệ quỷ hắn điêu khiển có đặc tính đặc biệt, chỉ cân khôngchọn lệ quỷ khác để đánh cắp, năng lực mà hắn từng đánh cắpsẽ được giữ lại.Giữ lại sức mạnh Quỷ Vực đối với hắn là điều không thể thích hợphơn.Với lệ quỷ có linh dị cấp cao thì việc đánh cắp là không thể, cònvới lệ quỷ yếu kém hơn thì việc đánh cắp cũng không cần thiết, vìvậy Quỷ Vực hiển nhiên là lựa chọn phù hợp nhất.Chỉ cân vận dụng đúng cách, sức mạnh Quỷ Vực có thể trở thànhvũ khí đa năng, phù hợp cho các tình huống sự kiện linh dị hoặcđể chạy trốn.Chính vì thế, Uông Thiên Hải mới không thay thế nó.Nhưng dưới tình huống hiện tại, sức mạnh Quỷ Vực dường nhưkhông thể phát huy tốt.Mặc dù có tác dụng, nhưng phạm vi lại cực kỳ nhỏ, dưới sự ănmòn của bóng tối, Quỷ Vực màu xanh lục u ám dường như lunglay sắp đổ, không gian chiếm được liên tục bị hạn chế.May mắn thay, đặc tính của Quỷ Vực là phạm vi càng nhỏ thì sứcmạnh linh dị càng mạnh.Quỷ Vực thu hẹp đến phạm vi 5 mét quanh ba người, miễn cưỡngduy trì được.Đáng tiếc, hắn cũng không thể kiên trì lâu hơn, chỉ vẻn vẹnkhoảng năm phút, toàn thân Uông Thiên Hải đã đau đớn, mồ hôitoát ra, da thịt nứt nẻ, máu tươi chảy ròng.Mơ hồ có thể thấy bên dưới da thịt có gì đó đang ngọ nguậy, giẫygiụa, như muốn thoát khỏi sự giam cầm của thân thể.Linh dị Quỷ Vực không dễ dàng gì để chi phối, nên biết rằng mộtnăm trước, nó từng được xem là một trong những năng lựckhông thể giải quyết.Những lệ quỷ sở hữu Quỷ Vực, ít nhất cũng ở cấp A của sự kiệnlinh dị.Cho dù lệ quỷ hắn điều khiển có thể đánh cắp năng lực linh dị,nhưng không phải không có cái giá phải trả.Dường như đã sớm dự đoán trước, Vương Tuấn ở bên cạnh liênnhóm lửa cho cây Nến Quỷ thứ hai ngay khi Uông Thiên Hảikhông thể kiên trì thêm. Trong bóng tối, ánh lửa màu xanh lụcmột lần nữa bùng lên, ngăn chặn tình huống chuyển biến xấuthêm.Ánh nến quỷ dị chập chờn trong bóng đêm, như chiếu rọi ra vô sốbóng ma ác quỷ.Ngọn lửa giống như được thêm xăng, bùng cháy mạnh mẽ, lúcnày xung quanh đều là lệ quỷ, khiến Nến Quỷ bị tiêu hao vô cùnglớn.Dù ngắn ngủi giữ được sự an toàn, nhưng nếu không thể kịp thờinghĩ ra biện pháp đối phó, thì đây chỉ là việc kéo dài hơi tàn màthôi.Nhìn tình hình hai người không thể tiếp tục vận dụng năng lựclinh dị, trên khuôn mặt Nhan Chân không khỏi lộ ra vẻ mệt mỏi.Lúc này đấu tranh với lệ quỷ chỉ có thể kéo dài thêm chút thờigian mà thôi, nếu Tô Viễn không xuất hiện, bọn họ có lẽ sẽ chếttại đây.Dưới ánh lửa của Nến Quỷ, trong bóng tối thỉnh thoảng hiện lênnhững bóng người quỷ dị và những cảnh tượng kinh hoàng,nhưng không còn vật gì khác xuất hiện.Cũng vào lúc ba người rơi vào thời khắc nguy hiểm, Tô Viễn cũngđang phải đối mặt với những cuộc tập kích từ lệ quỷ.Hơn nữa, mức độ tập kích mà hắn gặp phải còn hung hiểm hơncủa ba người kia.Một khuôn mặt trắng bệch chết chóc đến gần, có thể rõ ràng thấykhuôn mặt đó rất lớn, so với khuôn mặt người bình thường cònlớn hơn mấy phần, mà ngũ quan thì mơ hồ, cái miệng há to, nhưmuốn hét lên với Tô Viễn.Nhưng hắn chỉ trực tiếp vung nắm đấm, đánh mạnh vào khuônmặt đó.Như thể theo phong cách quyên pháp của Diệp Chân, một quyềnđập bay khuôn mặt kia, đồng thời hắn lại duỗi chân, đá bay mộtbóng dáng mờ ảo.Lúc này trong dinh thự có rất nhiều lệ quỷ xuất hiện, trong đócòn có những con lệ quỷ kinh khủng đến cực điểm, khiến ngay cảTô Viễn cũng cảm thấy vô cùng mệt mỏi.Hệ thống đánh dấu liên tục vang lên trong đầu, nhưng hắn khôngcó thời gian để kiểm tra đã đánh dấu được gì.Trong khi đối đầu với lệ quỷ, hắn cũng chịu đựng những cuộc tấncông, nhưng tất cả đều rơi vào Sở Nhân Mỹ.Nếu không phải quỷ không thể bị g**t ch*t, đổi lại là bất kỳ ngườingự quỷ nào khác, cho dù là đội trưởng cấp bậc, cũng đều khómà sống sót ở đây.Giờ đây ngoài Sở Nhân Mỹ, Sadako và Toshio cũng đã được thảra, du tẩu bên cạnh Tô Viễn, tập kích những lệ quỷ khác, đồngthời chia sẻ áp lực cho hắn.Nhưng dù vậy, tốc độ tiến lên vẫn vô cùng chậm chạp.Nếu cho Tô Viễn đủ thời gian, hắn có thể không nói đến việc xửlý sạch sẽ toàn bộ những lệ quỷ này, nhưng tuyệt đại bộ phậnđều có thể giải quyết.Nhưng điều hắn thiếu nhất lúc này chính là thời gian.Nếu cứ tiếp tục trì hoãn, có lẽ bản thân hắn không sao, nhưng bangười Nhan Chân chắc chắn sẽ chất.Ba người bọn họ không phải là những người ngự quỷ dị loại, chodù có Nến Quỷ giúp kéo dài thời gian, nhưng cũng không thể duytrì được lâu.Tô Viễn hiểu rõ rằng nếu cứ dây dưa tại đây, đến lúc đó có lẽ hắnchỉ còn có thể nhìn thấy ba thi thể sau khi lệ quỷ phục hồi."Nếu cứ tiếp tục như vậy thì không phải cách, nếu họ chết, dùchuyến này có thành công truyền tin, đối với ta cũng là một tổnthất lớn.Nghĩ vậy, Tô Viễn không khỏi nghĩ đến chiếc mũ vừa cướp đượctừ quỷ kia rõ ràng là mũ của tân lang.Có lẽ trong dinh thự này, nó sẽ mang lại tác dụng không ngờ tới.Ôm tâm thái thử một chút, hắn lấy chiếc mũ ra, sau đó chậm rãiđội lên.