Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 880: Chật vật

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Một vệt hông quang lóe lên, rất nhanh, thân ảnh của Tô Viễnxuất hiện."Thật xin lỗi, ta đến muộn!"Nói xong, Tô Viễn nhìn về phía thi thể của Vương Tuấn đã bị đóngđỉnh trên mặt đất, khuôn mặt hắn không có quá nhiều biểu cảm.Trong sự kiện linh dị, việc có người chết là điều không còn quá xalạ, nói không đau lòng thì là giả, nhưng chuyện đã xảy ra rồi, hắncũng không thể thay đổi được.Dù thực lực đủ mạnh, nhưng không có nghĩa là có thể thay đổimọi thứ, trên thế giới này luôn có quá nhiêu điêu không nhưmong muốn, dù cho cố gắng tránh né, kết cục vẫn chưa chắc sẽtheo ý muốn của mình mà diễn ra.Như lúc ban đầu, Tô Viễn không muốn để bọn họ tham gia,nhưng ai ngờ cuối cùng bọn họ vẫn bị cuốn vào vì hắn.Tô Viễn cũng không vội thu hồi chiếc đinh quan tài, mà nhìn vềphía Nhan Chân.Lúc này nhìn thấy chiếc miệng rộng không thể khép lại trênkhuôn mặt Nhan Chân, sắc mặt hắn không khỏi khẽ biến.Ngay sau đó, Sadako lặng lẽ xuất hiện phía sau Nhan Chân, nằmsấp trên người nàng, trợ giúp nàng áp chế trạng thái phục hồicủa lệ quỷ.Trong khoảnh khắc, Nhan Chân cảm nhận được sự xao động củalệ quỷ trong cơ thể hoàn toàn biến mất, lệ quỷ như đã chết, chiếcmiệng không thể khép lại trên khuôn mặt nàng cũng trong nháymắt đóng lại.Cảm giác trạng thái cơ thể chuyển biến tốt, nàng thở phào mộthơi.Xem ra, có lẽ mình không phải chết rồi."Không sao, ngươi đến là tốt rồi chỉ tiếc Vương Tuấn, hắn khôngthể kiên trì đợi ngươi đến."Nhan Chân nói, cũng liếc nhìn Vương Tuấn nằm bất động trênmặt đất, trong lòng có chút tiếc nuối.Chỉ thiếu một phút mà thôi, nếu có thể kiên trì thêm một phút,nói không chừng hắn đã không phải chất.Rất nhanh, nàng chú ý đến chiếc đỉnh quan tài trên trán VươngTuấn, trong mắt lóe lên vẻ tò mò."Hắc hắc hắc, ta thấy rồi, ta thấy rồi, còn hai người... còn haingười...Trong bóng tối, âm thanh quỷ dị lại một lân nữa vang lên.Tô Viễn nhìn vê phía tiếng nói, nhưng bóng tối dày đặc, khôngthể nhìn thấy gì. Nhưng có chút kỳ quái, giọng nói quỷ dị kia nóicòn hai người, chắc là đang nói vê số lượng người ở đây, nhưngrõ ràng bây giờ có ba người, vì sao nó cứ nói là hai?Trong lúc Tô Viễn còn nghi ngờ, Uông Thiên Hải cũng giải trừ tưthế kỳ quái kia, hắn nhìn tái nhợt và kinh hãi, làn da không có vẻkhỏe mạnh, trông như người sắp chất.Nhìn Tô Viễn, hắn nở một nụ cười nhợt nhạt."Boss, nếu ngươi đến muộn thêm chút nữa, ta cũng phải năm ởđây rồi.""Bây giờ không phải vẫn chưa chết sao." Tô Viễn thuận miệngnói, sau đó tiến tới chỗ thi thể Vương Tuấn, dưới chân Quỷ Ảnhlay động, dân lan rộng, chậm rãi nuốt lấy toàn bộ thi thể, thu vàoQuỷ Vực.Làm xong tất cả, Tô Viễn lại nhìn quanh một lần nữa, bóng tốitrong dinh thự càng dày đặc, như muốn nuốt chửng mọi thứ, tấtcả phảng phất như đang biến mất, bị một vực sâu nuốt trọn.Có lẽ suy đoán của hắn không sai.Bóng tối xâm lấn này có chút giống với Quỷ Vực, nhưng lại nhưmột loại linh dị không biết rõ, những con quỷ thật sự ẩn nấptrong bóng tối, luôn chờ thời cơ, nhìn chằm chằm vào ngườisống, với ý đồ tiêu diệt tất cả.Cách duy nhất để phá vỡ cục diện này chính là bộ lễ phục của tânlang.Bộ lễ phục đó khi kết hợp hoàn chỉnh có thể phát huy sức mạnhlinh dị mạnh hơn, và thông qua đó, có thể đối phó với bóng tốiđang ăn mòn dinh thự này.Nhưng vẫn còn một điều khiến người ta nghi ngờ, dù nói thế nàođi nữa, việc sử dụng linh dị vật phẩm luôn có cái giá phải trả.Giống như chiếc mũ này, mặc dù nó có thể cho người không cóQuỷ Vực sử dụng được linh dị Quỷ Vực, nhưng sau một thời gian,lại biến người sử dụng thành kẻ chết.Nhìn như vậy, việc sống sót qua ngày thứ hai cũng không phảichuyện dễ dàng.Trừ khi những bộ phận khác của lễ phục có một loại hiệu quả linhdị đặc biệt khác, nếu không, dù có được lễ phục, thì hơn nửacũng không thể kiên trì được lâu.Đáng tiếc, Tô Viễn nhận ra điều này quá muộn, lãng phí mất mộtngày, dẫn đến cục diện hiện tại.Nếu đổi lại là người ngự quỷ khác, khi chưa tìm thấy lễ phục tânlang, có lẽ cả nhóm đã bị diệt.Nhưng vì người thực hiện nhiệm vụ lần này là Tô Viễn, nên kếtquả đã khác. Bóng tối bao phủ dinh thự thực sự đáng sợ, khôngbiết loại lệ quỷ nào đã nhận được sức mạnh đặc biệt từ dinh thựđể phát huy loại linh dị này.Nếu để ở bên ngoài, sức mạnh của con quỷ này có lẽ đã tiếp cậncấp độ S của sự kiện linh dị, không còn chỗ để thay đổi.Dĩ nhiên, nếu muốn kiên trì chống cự lâu hơn, Tô Viễn có thể làmđược, nhưng hắn không có ý định làm như vậy.Đến đã đến, hơn nữa còn chịu thiệt hại lớn như vậy, nếu khôngthu vê một chút lợi tức, làm sao hắn có thể cam lòng.Lúc này, nếu có chiếc đao bổ củi kia thì tốt rôi, khi đó tất cảnhững con quỷ ở đây, không một con nào có thể thoát đi được."Nhan Chân, Uông Thiên Hải, đợi chút nữa ta sẽ đưa các ngươivào Quỷ Vực, đừng phản kháng.Chuyện tiếp theo để ta một mình xử lý, các ngươi cứ nghỉ ngơitrước.Đúng rồi, nếu cảm nhận được điêu gì bất thường, cũng khôngcần để ý, đó là ta đang điều khiển lệ quỷ."Tô Viễn mở miệng nói, chuyện kế tiếp, hắn không muốn haingười tiếp tục tham gia.Không nói đến việc liệu họ có giúp được hay không, chỉ với trạngthái hiện tại của hai người, không cản trở đã là tốt rồi. Vì vậy, TôViễn dự định thu hồi Sadako, sau đó đưa cả Nhan Chân và UôngThiên Hải vào ngôi nhà ma của Kayako, để Kayako trợ giúp họ ápchế lệ quỷ trong cơ thể, đạt đến trạng thái cân bằng.Điêu này giống như việc tạo ra một môi trường an toàn trên xebuýt, chỉ cân áp chế lệ quỷ đủ lâu, ác quỷ hồi sinh cũng sẽ dầndần yên tĩnh lại.Chỉ là đặt ở thế giới bên ngoài, không ai có thể làm được.Ai sẽ sẵn lòng sử dụng năng lực linh dị mọi lúc mọi nơi để trợgiúp người khác áp chế lệ quỷ trong cơ thể? Cho dù thực sự cóngười muốn làm, việc đó có làm được không, hay có thể kiên trìđược không, đó là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.Lệ quỷ có thể làm được, nhưng mong đợi một con quỷ trong sựkiện linh dị giúp ngươi áp chế lệ quỷ trong cơ thể mình cũngkhông khác gì mong đợi lệ quỷ từ bỏ tất cả, tu tâm dưỡng tính,ăn chay niệm Phật, và không giết người nữa.Ngươi dự định làm gì?”Nhan Chân ném vê phía Tô Viễn một ánh mắt nghi hoặc.Trên khuôn mặt Tô Viễn hiện lên một nụ cười dữ tợn:"Đương nhiên là tìm vê một chút lợi tức.Dứt lời không đợi hai người phản ứng, Quỷ Vực lóe lên, hai ngườiđã được đưa vào nhà ma của Kayako.Sau đó, Tô Viễn trực tiếp tháo xuống chiếc mũ tân lang trên đỉnhđầu.Ngay lập tức, bóng tối xung quanh liên ùa vào, như muốn ăn mònhắn.Nhưng lúc này, Tô Viễn như một con dã thú trong nháy mắt xôngra, lao thẳng vào bóng tối.Hắn đã chịu đủ rồi, cũng cảm thấy chán ghét.Dựa vào cái gì mà phải hành động theo bố trí của người khác?Dựa vào cái gì mà không thể tự làm theo ý mình? Bản thân đã bịliên lụy vào chuyện này, tại sao lại còn phải kéo thêm nhữngngười khác vào nữa?Hắn nhẫn nhịn lâu như vậy, chính là để có thể ổn định mà giảiquyết vấn đề, để không gây ra tổn thất quá lớn.Nhưng bây giờ mọi thứ đã đến mức này, hắn quyết định khôngmuốn nghĩ ngợi thêm gì nữa.Những gì xảy ra đêm nay, đội ngự quỷ ở thành phố Tân Hải tổnthất, thân nhân bị liên lụy vào chuyện này, tất cả những điêu nàynhư một que diêm, triệt để châm ngòi cơn giận của Tô Viễn.

Một vệt hông quang lóe lên, rất nhanh, thân ảnh của Tô Viễn

xuất hiện.

"Thật xin lỗi, ta đến muộn!"

Nói xong, Tô Viễn nhìn về phía thi thể của Vương Tuấn đã bị đóng

đỉnh trên mặt đất, khuôn mặt hắn không có quá nhiều biểu cảm.

Trong sự kiện linh dị, việc có người chết là điều không còn quá xa

lạ, nói không đau lòng thì là giả, nhưng chuyện đã xảy ra rồi, hắn

cũng không thể thay đổi được.

Dù thực lực đủ mạnh, nhưng không có nghĩa là có thể thay đổi

mọi thứ, trên thế giới này luôn có quá nhiêu điêu không như

mong muốn, dù cho cố gắng tránh né, kết cục vẫn chưa chắc sẽ

theo ý muốn của mình mà diễn ra.

Như lúc ban đầu, Tô Viễn không muốn để bọn họ tham gia,

nhưng ai ngờ cuối cùng bọn họ vẫn bị cuốn vào vì hắn.

Tô Viễn cũng không vội thu hồi chiếc đinh quan tài, mà nhìn về

phía Nhan Chân.

Lúc này nhìn thấy chiếc miệng rộng không thể khép lại trên

khuôn mặt Nhan Chân, sắc mặt hắn không khỏi khẽ biến.

Ngay sau đó, Sadako lặng lẽ xuất hiện phía sau Nhan Chân, nằm

sấp trên người nàng, trợ giúp nàng áp chế trạng thái phục hồi

của lệ quỷ.

Trong khoảnh khắc, Nhan Chân cảm nhận được sự xao động của

lệ quỷ trong cơ thể hoàn toàn biến mất, lệ quỷ như đã chết, chiếc

miệng không thể khép lại trên khuôn mặt nàng cũng trong nháy

mắt đóng lại.

Cảm giác trạng thái cơ thể chuyển biến tốt, nàng thở phào một

hơi.

Xem ra, có lẽ mình không phải chết rồi.

"Không sao, ngươi đến là tốt rồi chỉ tiếc Vương Tuấn, hắn không

thể kiên trì đợi ngươi đến."

Nhan Chân nói, cũng liếc nhìn Vương Tuấn nằm bất động trên

mặt đất, trong lòng có chút tiếc nuối.

Chỉ thiếu một phút mà thôi, nếu có thể kiên trì thêm một phút,

nói không chừng hắn đã không phải chất.

Rất nhanh, nàng chú ý đến chiếc đỉnh quan tài trên trán Vương

Tuấn, trong mắt lóe lên vẻ tò mò.

"Hắc hắc hắc, ta thấy rồi, ta thấy rồi, còn hai người... còn hai

người...

Trong bóng tối, âm thanh quỷ dị lại một lân nữa vang lên.

Tô Viễn nhìn vê phía tiếng nói, nhưng bóng tối dày đặc, không

thể nhìn thấy gì. Nhưng có chút kỳ quái, giọng nói quỷ dị kia nói

còn hai người, chắc là đang nói vê số lượng người ở đây, nhưng

rõ ràng bây giờ có ba người, vì sao nó cứ nói là hai?

Trong lúc Tô Viễn còn nghi ngờ, Uông Thiên Hải cũng giải trừ tư

thế kỳ quái kia, hắn nhìn tái nhợt và kinh hãi, làn da không có vẻ

khỏe mạnh, trông như người sắp chất.

Nhìn Tô Viễn, hắn nở một nụ cười nhợt nhạt.

"Boss, nếu ngươi đến muộn thêm chút nữa, ta cũng phải năm ở

đây rồi."

"Bây giờ không phải vẫn chưa chết sao." Tô Viễn thuận miệng

nói, sau đó tiến tới chỗ thi thể Vương Tuấn, dưới chân Quỷ Ảnh

lay động, dân lan rộng, chậm rãi nuốt lấy toàn bộ thi thể, thu vào

Quỷ Vực.

Làm xong tất cả, Tô Viễn lại nhìn quanh một lần nữa, bóng tối

trong dinh thự càng dày đặc, như muốn nuốt chửng mọi thứ, tất

cả phảng phất như đang biến mất, bị một vực sâu nuốt trọn.

Có lẽ suy đoán của hắn không sai.

Bóng tối xâm lấn này có chút giống với Quỷ Vực, nhưng lại như

một loại linh dị không biết rõ, những con quỷ thật sự ẩn nấp

trong bóng tối, luôn chờ thời cơ, nhìn chằm chằm vào người

sống, với ý đồ tiêu diệt tất cả.

Cách duy nhất để phá vỡ cục diện này chính là bộ lễ phục của tân

lang.

Bộ lễ phục đó khi kết hợp hoàn chỉnh có thể phát huy sức mạnh

linh dị mạnh hơn, và thông qua đó, có thể đối phó với bóng tối

đang ăn mòn dinh thự này.

Nhưng vẫn còn một điều khiến người ta nghi ngờ, dù nói thế nào

đi nữa, việc sử dụng linh dị vật phẩm luôn có cái giá phải trả.

Giống như chiếc mũ này, mặc dù nó có thể cho người không có

Quỷ Vực sử dụng được linh dị Quỷ Vực, nhưng sau một thời gian,

lại biến người sử dụng thành kẻ chết.

Nhìn như vậy, việc sống sót qua ngày thứ hai cũng không phải

chuyện dễ dàng.

Trừ khi những bộ phận khác của lễ phục có một loại hiệu quả linh

dị đặc biệt khác, nếu không, dù có được lễ phục, thì hơn nửa

cũng không thể kiên trì được lâu.

Đáng tiếc, Tô Viễn nhận ra điều này quá muộn, lãng phí mất một

ngày, dẫn đến cục diện hiện tại.

Nếu đổi lại là người ngự quỷ khác, khi chưa tìm thấy lễ phục tân

lang, có lẽ cả nhóm đã bị diệt.

Nhưng vì người thực hiện nhiệm vụ lần này là Tô Viễn, nên kết

quả đã khác. Bóng tối bao phủ dinh thự thực sự đáng sợ, không

biết loại lệ quỷ nào đã nhận được sức mạnh đặc biệt từ dinh thự

để phát huy loại linh dị này.

Nếu để ở bên ngoài, sức mạnh của con quỷ này có lẽ đã tiếp cận

cấp độ S của sự kiện linh dị, không còn chỗ để thay đổi.

Dĩ nhiên, nếu muốn kiên trì chống cự lâu hơn, Tô Viễn có thể làm

được, nhưng hắn không có ý định làm như vậy.

Đến đã đến, hơn nữa còn chịu thiệt hại lớn như vậy, nếu không

thu vê một chút lợi tức, làm sao hắn có thể cam lòng.

Lúc này, nếu có chiếc đao bổ củi kia thì tốt rôi, khi đó tất cả

những con quỷ ở đây, không một con nào có thể thoát đi được.

"Nhan Chân, Uông Thiên Hải, đợi chút nữa ta sẽ đưa các ngươi

vào Quỷ Vực, đừng phản kháng.

Chuyện tiếp theo để ta một mình xử lý, các ngươi cứ nghỉ ngơi

trước.

Đúng rồi, nếu cảm nhận được điêu gì bất thường, cũng không

cần để ý, đó là ta đang điều khiển lệ quỷ."

Tô Viễn mở miệng nói, chuyện kế tiếp, hắn không muốn hai

người tiếp tục tham gia.

Không nói đến việc liệu họ có giúp được hay không, chỉ với trạng

thái hiện tại của hai người, không cản trở đã là tốt rồi. Vì vậy, Tô

Viễn dự định thu hồi Sadako, sau đó đưa cả Nhan Chân và Uông

Thiên Hải vào ngôi nhà ma của Kayako, để Kayako trợ giúp họ áp

chế lệ quỷ trong cơ thể, đạt đến trạng thái cân bằng.

Điêu này giống như việc tạo ra một môi trường an toàn trên xe

buýt, chỉ cân áp chế lệ quỷ đủ lâu, ác quỷ hồi sinh cũng sẽ dần

dần yên tĩnh lại.

Chỉ là đặt ở thế giới bên ngoài, không ai có thể làm được.

Ai sẽ sẵn lòng sử dụng năng lực linh dị mọi lúc mọi nơi để trợ

giúp người khác áp chế lệ quỷ trong cơ thể? Cho dù thực sự có

người muốn làm, việc đó có làm được không, hay có thể kiên trì

được không, đó là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Lệ quỷ có thể làm được, nhưng mong đợi một con quỷ trong sự

kiện linh dị giúp ngươi áp chế lệ quỷ trong cơ thể mình cũng

không khác gì mong đợi lệ quỷ từ bỏ tất cả, tu tâm dưỡng tính,

ăn chay niệm Phật, và không giết người nữa.

Ngươi dự định làm gì?”

Nhan Chân ném vê phía Tô Viễn một ánh mắt nghi hoặc.

Trên khuôn mặt Tô Viễn hiện lên một nụ cười dữ tợn:

"Đương nhiên là tìm vê một chút lợi tức.

Dứt lời không đợi hai người phản ứng, Quỷ Vực lóe lên, hai người

đã được đưa vào nhà ma của Kayako.

Sau đó, Tô Viễn trực tiếp tháo xuống chiếc mũ tân lang trên đỉnh

đầu.

Ngay lập tức, bóng tối xung quanh liên ùa vào, như muốn ăn mòn

hắn.

Nhưng lúc này, Tô Viễn như một con dã thú trong nháy mắt xông

ra, lao thẳng vào bóng tối.

Hắn đã chịu đủ rồi, cũng cảm thấy chán ghét.

Dựa vào cái gì mà phải hành động theo bố trí của người khác?

Dựa vào cái gì mà không thể tự làm theo ý mình? Bản thân đã bị

liên lụy vào chuyện này, tại sao lại còn phải kéo thêm những

người khác vào nữa?

Hắn nhẫn nhịn lâu như vậy, chính là để có thể ổn định mà giải

quyết vấn đề, để không gây ra tổn thất quá lớn.

Nhưng bây giờ mọi thứ đã đến mức này, hắn quyết định không

muốn nghĩ ngợi thêm gì nữa.

Những gì xảy ra đêm nay, đội ngự quỷ ở thành phố Tân Hải tổn

thất, thân nhân bị liên lụy vào chuyện này, tất cả những điêu này

như một que diêm, triệt để châm ngòi cơn giận của Tô Viễn.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Một vệt hông quang lóe lên, rất nhanh, thân ảnh của Tô Viễnxuất hiện."Thật xin lỗi, ta đến muộn!"Nói xong, Tô Viễn nhìn về phía thi thể của Vương Tuấn đã bị đóngđỉnh trên mặt đất, khuôn mặt hắn không có quá nhiều biểu cảm.Trong sự kiện linh dị, việc có người chết là điều không còn quá xalạ, nói không đau lòng thì là giả, nhưng chuyện đã xảy ra rồi, hắncũng không thể thay đổi được.Dù thực lực đủ mạnh, nhưng không có nghĩa là có thể thay đổimọi thứ, trên thế giới này luôn có quá nhiêu điêu không nhưmong muốn, dù cho cố gắng tránh né, kết cục vẫn chưa chắc sẽtheo ý muốn của mình mà diễn ra.Như lúc ban đầu, Tô Viễn không muốn để bọn họ tham gia,nhưng ai ngờ cuối cùng bọn họ vẫn bị cuốn vào vì hắn.Tô Viễn cũng không vội thu hồi chiếc đinh quan tài, mà nhìn vềphía Nhan Chân.Lúc này nhìn thấy chiếc miệng rộng không thể khép lại trênkhuôn mặt Nhan Chân, sắc mặt hắn không khỏi khẽ biến.Ngay sau đó, Sadako lặng lẽ xuất hiện phía sau Nhan Chân, nằmsấp trên người nàng, trợ giúp nàng áp chế trạng thái phục hồicủa lệ quỷ.Trong khoảnh khắc, Nhan Chân cảm nhận được sự xao động củalệ quỷ trong cơ thể hoàn toàn biến mất, lệ quỷ như đã chết, chiếcmiệng không thể khép lại trên khuôn mặt nàng cũng trong nháymắt đóng lại.Cảm giác trạng thái cơ thể chuyển biến tốt, nàng thở phào mộthơi.Xem ra, có lẽ mình không phải chết rồi."Không sao, ngươi đến là tốt rồi chỉ tiếc Vương Tuấn, hắn khôngthể kiên trì đợi ngươi đến."Nhan Chân nói, cũng liếc nhìn Vương Tuấn nằm bất động trênmặt đất, trong lòng có chút tiếc nuối.Chỉ thiếu một phút mà thôi, nếu có thể kiên trì thêm một phút,nói không chừng hắn đã không phải chất.Rất nhanh, nàng chú ý đến chiếc đỉnh quan tài trên trán VươngTuấn, trong mắt lóe lên vẻ tò mò."Hắc hắc hắc, ta thấy rồi, ta thấy rồi, còn hai người... còn haingười...Trong bóng tối, âm thanh quỷ dị lại một lân nữa vang lên.Tô Viễn nhìn vê phía tiếng nói, nhưng bóng tối dày đặc, khôngthể nhìn thấy gì. Nhưng có chút kỳ quái, giọng nói quỷ dị kia nóicòn hai người, chắc là đang nói vê số lượng người ở đây, nhưngrõ ràng bây giờ có ba người, vì sao nó cứ nói là hai?Trong lúc Tô Viễn còn nghi ngờ, Uông Thiên Hải cũng giải trừ tưthế kỳ quái kia, hắn nhìn tái nhợt và kinh hãi, làn da không có vẻkhỏe mạnh, trông như người sắp chất.Nhìn Tô Viễn, hắn nở một nụ cười nhợt nhạt."Boss, nếu ngươi đến muộn thêm chút nữa, ta cũng phải năm ởđây rồi.""Bây giờ không phải vẫn chưa chết sao." Tô Viễn thuận miệngnói, sau đó tiến tới chỗ thi thể Vương Tuấn, dưới chân Quỷ Ảnhlay động, dân lan rộng, chậm rãi nuốt lấy toàn bộ thi thể, thu vàoQuỷ Vực.Làm xong tất cả, Tô Viễn lại nhìn quanh một lần nữa, bóng tốitrong dinh thự càng dày đặc, như muốn nuốt chửng mọi thứ, tấtcả phảng phất như đang biến mất, bị một vực sâu nuốt trọn.Có lẽ suy đoán của hắn không sai.Bóng tối xâm lấn này có chút giống với Quỷ Vực, nhưng lại nhưmột loại linh dị không biết rõ, những con quỷ thật sự ẩn nấptrong bóng tối, luôn chờ thời cơ, nhìn chằm chằm vào ngườisống, với ý đồ tiêu diệt tất cả.Cách duy nhất để phá vỡ cục diện này chính là bộ lễ phục của tânlang.Bộ lễ phục đó khi kết hợp hoàn chỉnh có thể phát huy sức mạnhlinh dị mạnh hơn, và thông qua đó, có thể đối phó với bóng tốiđang ăn mòn dinh thự này.Nhưng vẫn còn một điều khiến người ta nghi ngờ, dù nói thế nàođi nữa, việc sử dụng linh dị vật phẩm luôn có cái giá phải trả.Giống như chiếc mũ này, mặc dù nó có thể cho người không cóQuỷ Vực sử dụng được linh dị Quỷ Vực, nhưng sau một thời gian,lại biến người sử dụng thành kẻ chết.Nhìn như vậy, việc sống sót qua ngày thứ hai cũng không phảichuyện dễ dàng.Trừ khi những bộ phận khác của lễ phục có một loại hiệu quả linhdị đặc biệt khác, nếu không, dù có được lễ phục, thì hơn nửacũng không thể kiên trì được lâu.Đáng tiếc, Tô Viễn nhận ra điều này quá muộn, lãng phí mất mộtngày, dẫn đến cục diện hiện tại.Nếu đổi lại là người ngự quỷ khác, khi chưa tìm thấy lễ phục tânlang, có lẽ cả nhóm đã bị diệt.Nhưng vì người thực hiện nhiệm vụ lần này là Tô Viễn, nên kếtquả đã khác. Bóng tối bao phủ dinh thự thực sự đáng sợ, khôngbiết loại lệ quỷ nào đã nhận được sức mạnh đặc biệt từ dinh thựđể phát huy loại linh dị này.Nếu để ở bên ngoài, sức mạnh của con quỷ này có lẽ đã tiếp cậncấp độ S của sự kiện linh dị, không còn chỗ để thay đổi.Dĩ nhiên, nếu muốn kiên trì chống cự lâu hơn, Tô Viễn có thể làmđược, nhưng hắn không có ý định làm như vậy.Đến đã đến, hơn nữa còn chịu thiệt hại lớn như vậy, nếu khôngthu vê một chút lợi tức, làm sao hắn có thể cam lòng.Lúc này, nếu có chiếc đao bổ củi kia thì tốt rôi, khi đó tất cảnhững con quỷ ở đây, không một con nào có thể thoát đi được."Nhan Chân, Uông Thiên Hải, đợi chút nữa ta sẽ đưa các ngươivào Quỷ Vực, đừng phản kháng.Chuyện tiếp theo để ta một mình xử lý, các ngươi cứ nghỉ ngơitrước.Đúng rồi, nếu cảm nhận được điêu gì bất thường, cũng khôngcần để ý, đó là ta đang điều khiển lệ quỷ."Tô Viễn mở miệng nói, chuyện kế tiếp, hắn không muốn haingười tiếp tục tham gia.Không nói đến việc liệu họ có giúp được hay không, chỉ với trạngthái hiện tại của hai người, không cản trở đã là tốt rồi. Vì vậy, TôViễn dự định thu hồi Sadako, sau đó đưa cả Nhan Chân và UôngThiên Hải vào ngôi nhà ma của Kayako, để Kayako trợ giúp họ ápchế lệ quỷ trong cơ thể, đạt đến trạng thái cân bằng.Điêu này giống như việc tạo ra một môi trường an toàn trên xebuýt, chỉ cân áp chế lệ quỷ đủ lâu, ác quỷ hồi sinh cũng sẽ dầndần yên tĩnh lại.Chỉ là đặt ở thế giới bên ngoài, không ai có thể làm được.Ai sẽ sẵn lòng sử dụng năng lực linh dị mọi lúc mọi nơi để trợgiúp người khác áp chế lệ quỷ trong cơ thể? Cho dù thực sự cóngười muốn làm, việc đó có làm được không, hay có thể kiên trìđược không, đó là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.Lệ quỷ có thể làm được, nhưng mong đợi một con quỷ trong sựkiện linh dị giúp ngươi áp chế lệ quỷ trong cơ thể mình cũngkhông khác gì mong đợi lệ quỷ từ bỏ tất cả, tu tâm dưỡng tính,ăn chay niệm Phật, và không giết người nữa.Ngươi dự định làm gì?”Nhan Chân ném vê phía Tô Viễn một ánh mắt nghi hoặc.Trên khuôn mặt Tô Viễn hiện lên một nụ cười dữ tợn:"Đương nhiên là tìm vê một chút lợi tức.Dứt lời không đợi hai người phản ứng, Quỷ Vực lóe lên, hai ngườiđã được đưa vào nhà ma của Kayako.Sau đó, Tô Viễn trực tiếp tháo xuống chiếc mũ tân lang trên đỉnhđầu.Ngay lập tức, bóng tối xung quanh liên ùa vào, như muốn ăn mònhắn.Nhưng lúc này, Tô Viễn như một con dã thú trong nháy mắt xôngra, lao thẳng vào bóng tối.Hắn đã chịu đủ rồi, cũng cảm thấy chán ghét.Dựa vào cái gì mà phải hành động theo bố trí của người khác?Dựa vào cái gì mà không thể tự làm theo ý mình? Bản thân đã bịliên lụy vào chuyện này, tại sao lại còn phải kéo thêm nhữngngười khác vào nữa?Hắn nhẫn nhịn lâu như vậy, chính là để có thể ổn định mà giảiquyết vấn đề, để không gây ra tổn thất quá lớn.Nhưng bây giờ mọi thứ đã đến mức này, hắn quyết định khôngmuốn nghĩ ngợi thêm gì nữa.Những gì xảy ra đêm nay, đội ngự quỷ ở thành phố Tân Hải tổnthất, thân nhân bị liên lụy vào chuyện này, tất cả những điêu nàynhư một que diêm, triệt để châm ngòi cơn giận của Tô Viễn.

Chương 880: Chật vật