Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 894: Khôi phục ý thức (2)

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Khi lấy dây đỏ ra, dây thừng liền bám chặt vào cánh tay của TôViễn, như thể muốn hòa làm một với hắn, rồi trực tiếp sinhtrưởng dính vào.Sau đó.Một đầu khác của dây thừng cũng tự động bay lên, như đang tìmkiếm thứ gì đó, trực tiếp mang theo Tô Viễn phiêu đãng hướng vềphía Quỷ Tân Nương.Lực kéo mạnh mẽ đến mức lạ thường.Điều này thật không hợp lý.Một đoạn dây thừng thông thường, theo lẽ thường, không có khảnăng kéo theo một người đàn ông trưởng thành.Nhưng sợi dây đỏ này không phải là dây thừng bình thường, màlà vật mang sức mạnh linh dj, chứa đựng linh lực, không thểdùng lẽ thường để phán đoán.Trong tình huống này, nếu Tô Viễn muốn tránh thoát thì hoàntoàn dễ dàng, nhưng hắn không làm vậy, mà ngược lại chủ độngtiến gân đến Quỷ Tân Nương.Rất nhanh, đầu dây thừng còn lại dường như đã cảm nhận đượcđiều gì đó, nhanh chóng và linh hoạt bám vào tay của Quỷ TânNương.Chỉ trong khoảnh khắc, hai người bị sợi dây đỏ buộc chặt lại vớinhau.Một cảnh tượng kinh ngạc xuất hiện.Hai người dường như thông qua sợi dây đỏ mà có một mối liên hệquỷ dị, di chứng do việc cưỡng ép dung hợp lệ quỷ của Tô Viễnđang hồi phục với tốc độ cực nhanh.Dường như bị sợi dây đỏ thông qua một phương thức quỷ dị nàođó, chuyển phần ảnh hưởng sang Quỷ Tân Nương.Cùng lúc đó, Tô Viễn dùng ánh mắt đầy khiếp sợ quan sát QuỷTân Nương, ý đồ nhìn xem liệu đối phương có phản ứng quákhích với hành động của hắn không.Nhưng Quỷ Tân Nương, ngay khi bị dây đỏ quấn quanh, chỉ dừngbước, đứng yên tại chỗ, như thể đang chống lại xung đột linh dịtừ sợi dây đỏ.Theo lý mà nói, dây đỏ này mang linh dị, ngoài việc làm cho cảhai bên đạt đến một sự cân bằng quỷ dị, còn có tác động ảnhhưởng ngược lại.Ví dụ như khiến cả hai bên sinh ra thiện cảm với nhau, nhưng giờđây cả hai người đều là quỷ, chỉ khác ở chỗ Tô Viễn có ý thức củangười sống, còn Quỷ Tân Nương thì không.Như vậy, tác động ngược này tự nhiên không thể phát huy hiệuquả.Sợi dây đỏ này giống như sợi dây đỏ của Nguyệt Lão trong truyềnthuyết, chỉ cần bị buộc lại với nhau, dù có từng là kẻ thù, bị cáchxa bởi giai cấp, hay trải qua những gian truân, xa cách, cuối cùngđều trở thành vợ chồng.Tất nhiên, truyền thuyết chỉ là truyền thuyết, chưa chắc là thật.Tuy nhiên, linh dị của sợi dây đỏ lại không thể coi thường.Chỉ có điều khuyết điểm của nó là quá ngắn, phạm vi sử dụng bịhạn chế rất nhiều, phải tiếp cận lệ quỷ mới có thể sử dụng.Ngoài một số ít người, rất ít ai có thể làm như Tô Viễn. Giờ khắcnày, mọi thứ dường như lâm vào tính lặng.Tất cả xung quanh đều chìm vào sự yên tĩnh.Tô Viễn đứng yên tại chỗ, Quỷ Tân Nương cũng không có độngtác nào, và những lệ quỷ đi dạo xung quanh cũng không có hànhvi gì khác.Chúng không rời đi, cũng không làm bất cứ điều gì, tất cả giốngnhư thời gian đang dừng lại.Thời gian châm chậm trôi qua.30 giây, 1 phút, 2 phút.Khoảng 3 phút sau.Tô Viễn đột nhiên khẽ động, đôi mắt trắng bệch đến đáng sợkhông có chút thân thái của người sống, chỉ còn sự tĩnh mịch vàrợn người.Giờ khắc này, hắn cảm thấy trạng thái hiện tại là vô cùng tuyệtvời, an nhàn, bình tĩnh, không có cảm xúc nào xáo động, càngkhông có bất kỳ khó chịu nào.Thoát khỏi mọi ràng buộc của thân xác, dường như trở thành lệquỷ mới là sống thực sự."Đây chính là cảm giác trở thành quỷ...Giờ khắc này, Tô Viễn có thể nhìn rõ ràng những sợi tơ màu đỏkhắp nơi trong dinh thự vẫn còn đó, nhưng dường như đang bịảnh hưởng bởi một sức mạnh linh dị khủng khiếp hơn, không cósợi tơ nào tiến lại gân hắn.Có lẽ là do món linh dị vật phẩm kia, nó đã chuyển một phân sứcmạnh linh dị của Quỷ Tân Nương sang cho Tô Viễn.Không giống như trước, khi cần phải nhờ Quỷ Tân Nương nắmtay mới có thể nhận biết, lúc này khi ở trạng thái dung hợp,dường như ngay cả Quỷ Nhãn cũng đã được tăng cường đáng kể.Xác nhận trạng thái của bản thân, Tô Viễn không do dự, liền lựachọn khởi động lại toàn bộ khu vực, muốn nghịch chuyển tất cả.Quỷ Vực được mở ra, lần này không giống trước kia, là bốn conquỷ tính cả sức mạnh linh dị mượn từ Quỷ Tân Nương, cùng nhauphát lực.Trong nháy mắt, hắc ám bắt đầu ăn mòn tất cả, lan tỏa khắp nơi,và tốc độ khuếch tán rất nhanh, như thể đang mất kiểm soát, sứcmạnh linh dị lan tràn không hề có quy tắc.Từ đầu đến cuối, Tô Viễn không cảm nhận thấy bất kỳ cảm giáckhó chịu nào, không hề có dấu hiệu áp chế không nổi, cũngkhông biết liệu có phải do bị sợi dây đỏ chuyển sang cho Quỷ TânNương hay không.Nhận thấy tình huống này, Tô Viễn càng thêm không do dự.Hắn muốn nhân cơ hội ngàn năm có một này để thử xem giới hạnmà Quỷ Tân Nương có thể chịu đựng là gì.Màu đen của Quỷ Vực nuốt trọn dinh thự, nuốt trọn con đườngđất xung quanh, thậm chí lan rộng về phía xa.Giờ đây, Quỷ Vực đã không còn có thể gọi là Quỷ Vực Hoàng Sơnthôn, mà là một mảnh hỗn độn.Không có gì, nhưng lại như có tất cả mọi thứ tôn tại.Giữa hỗn độn đó, dường như có vô số vật thể kh*ng b* đang thainghén, phạm vi dường như không có giới hạn và vẫn đang tiếptục mở rộng.Như thể phạm vi mà Quỷ Vực có thể lan tới chính là phạm vi khởiđộng lại.Nhưng phạm vi của Quỷ Vực càng lớn, việc khởi động lại sẽ càngkhó khăn, điều này là chắc chắn.Và trong phạm vi khởi động lại, tất cả mọi thứ đều trở nên khácbiệt.Mọi thứ xung quanh dù không có bất kỳ thay đổi nào, nhưng thờigian dường như đang bắt đầu lùi lại, Tô Viễn nhận thấy một số lệquỷ không quá khủng khiếp cũng bắt đầu bị ảnh hưởng.Dường như chúng không thể chống lại sức mạnh khởi động lại,linh dị của chúng cũng bị khởi động lại cuốn theo.Sau đó, Tô Viễn phát hiện trạng thái của bản thân có gì đó khôngổn, như thể đang bị ảnh hưởng bởi việc khởi động lại.Cùng với đó, sợi dây đỏ dường như muốn bị cắt đứt, như muốnquay trở lại trong tay của Tô Viễn."Cái này là ảnh hưởng của việc khởi động lại sao? Không, dây đỏkhông thể bị cắt đứt, ta còn cân sức mạnh linh dị của Quỷ TânNương.Tô Viễn hiểu rằng, hắn đang cố nghịch chuyển tất cả, nhưng bảnthân cũng phải trở lại trạng thái ban đầu.Nhưng hiện tại, hắn là người đang kiểm soát tất cả, nên khi tâmniệm vừa động, hắn lập tức cách ly bản thân và Quỷ Tân Nương,tránh bị ảnh hưởng của khởi động lại.Đây chính là sự vô lý của linh dị.Tô Viễn có thể khởi động lại nơi khác, linh dị khác, nhưng lại cóthể tránh bản thân mình bị khởi động lại.Sử dụng linh dị khác để cách ly bản thân, tự nhiên hắn không bịcuốn vào phạm vi khởi động lại.Vì vậy, mọi thứ xung quanh đang biến đổi, chỉ có Tô Viễn và QuỷTân Nương là không thay đổi.Không!Cũng còn hai con lệ quỷ ngồi trên chiếc ghế bành màu đỏ thẫm,chỉ là lúc này chúng dường như càng trở nên chân thật hơn, nhưthể từ quá khứ giáng xuống hiện thực.Sau đó, Tô Viễn không còn thời gian để quan tâm đến hai conquỷ đó, vì lúc này, hắn nhìn thấy một bóng người xuất hiện trướcmặt.Đó là bóng dáng của Uông Thiên Hải.Hắn từng cố gắng giúp Tô Viễn có cơ hội rời đi, cưỡng ép đối đầuvới Quỷ Tân Nương, nhưng đã bị những lệ quỷ khác kéo đi.Giờ đây, vì sự khởi động lại, hắn lại xuất hiện tại nơi này.Sau đó là Nhan Chân, nàng cũng xuất hiện trước mặt Tô Viễn,những tổn thương do ác quỷ hồi sinh gây ra đang dần đảo ngược,như một bộ phim đã kết thúc rồi bị tua ngược lại.Mọi thứ xung quanh đều đang không ngừng lùi lại, lùi vê 10 phúttrước, 11 phút trước, 12 phút trước.Nhưng như thế vẫn chưa đủ.Tô Viễn vẫn chưa dừng lại, quá trình khởi động lại vẫn tiếp tục.Dựa vào Quỷ Tân Nương, hắn muốn nghịch chuyển thời giancàng xa.Thế nên, theo ý muốn của Tô Viễn, một số lệ quỷ trong đình việncuối cùng cũng không chống cự nổi, bắt đầu rút lui theo thờigian, rời khỏi nơi này. Nhưng Tô Viễn vẫn không nhúc nhích,chiếc kiệu hoa màu đỏ thẫm không nhúc nhích, Quỷ Tân Nươngcũng không nhúc nhích, và cả hai con quỷ ngồi trên ghế bànhcũng không nhúc nhích.Nhưng nhiều lệ quỷ khác đã biến mất khỏi nơi đây."Đây đích thực là năng lực vô giải, khó trách khi nhìn thấy quyểnsách đó, đã có người đưa ra suy đoán rằng Dương Gian thôngqua chín tâng Quỷ Vực của Quỷ Nhãn để trở về quá khứ...""Nếu có thể khiến thời gian đảo ngược mãi mãi, có lẽ thật sự cóthể đưa người từ hiện tại trở lại quá khứ cũng không chừng.Chủ nhân của Quỷ Nhãn rốt cuộc là ai, có thể khiến Dương Gianchỉ với Quỷ Nhãn mà sử dụng được loại năng lực này, giờ đây nóđã thoát khỏi ràng buộc, liệu sẽ xuất hiện ở đâu? Ai là ngườitrước đây đã đóng đinh nó lại... 2”Trong suốt quá trình, Tô Viễn trâm mặc không nhúc nhích, suynghĩ trong đầu không ngừng chập trùng.Thời gian trong Quỷ Vực dường như trôi qua rất chậm, nhưngthực tế bên ngoài, tất cả chỉ là thoáng qua.15 phút trôi qua.16 phút trôi qua.Lúc này, mí mắt Tô Viễn giật giật, hắn nhìn vê phía sợi dây đỏđang liên kết Quỷ Tân Nương với mình.Giờ đây, sợi dây đỏ dường như đã không chịu nổi nữa, dây thừngbắt đầu nứt rạn, màu đỏ tươi ban đầu giờ trở nên nhợt nhạt,mang đến cảm giác u ám, như thể sắp đứt bất cứ lúc nào.Thấy cảnh này, Tô Viễn không khỏi nhíu mày.Dây đỏ chưa thể đứt, một khi đứt, trạng thái hiện tại của hắnchắc chắn sẽ không thể duy trì lâu, mà Quỷ Tân Nương vẫn cònnhìn chằm chằm vào hắn.Một khi thoát khỏi trạng thái dung hợp lệ quỷ, liệu hắn có thể đốiphó được với Quỷ Tân Nương hay không vẫn còn là ẩn số. Chưakể trong dinh thự vẫn còn những lệ quỷ khác đang dạo chơi.Dù cho so với trước đây, số lượng lệ quỷ còn lại không nhiều,nhưng độ nguy hiểm không giảm bớt bao nhiêu.Bởi vì chỉ có những lệ quỷ đủ đáng sợ mới có thể chống chọiđược với quá trình khởi động lại, những con quỷ không đủ cấpbậc đã sớm biến mất dưới ảnh hưởng của linh dị.Giờ đây, tình trạng của sợi dây đỏ đã đến giới hạn chịu đựng, nếutiếp tục khởi động lại, chắc chắn sẽ làm hỏng linh dị vật phẩmnày, điều này không phải là điêu Tô Viễn muốn. Không còn cáchnào khác, Tô Viễn chỉ có thể dừng quá trình khởi động lại, trừ khihắn có vật phẩm linh dị khác thay thế cho sợi dây đỏ, nếu khôngthì không thể kéo dài tiếp."Nhưng như vậy đã đủ rồi."Ý nghĩ này thoáng qua trong đầu Tô Viễn, nhưng khi hắn chuẩnbị dừng lại thì dị trạng xảy ra.Người phụ nữ ngồi trên chiếc ghế bành màu đỏ thẫm, đột nhiênđứng lên, chậm rãi tiến về phía Tô Viễn.Hành động này lập tức khiến Tô Viễn kinh ngạc, bởi giờ khắc này,ngoài bản thân hắn và Quỷ Tân Nương được cách ly khỏi ảnhhưởng của khởi động lại, tất cả các lệ quỷ khác đều chịu ảnhhưởng của Quỷ Vực, chỉ có hai con quỷ kia không nhúc nhích,giống như ảo ảnh, không bị bất kỳ linh dị nào ảnh hưởng.Vì thế, Tô Viễn vẫn luôn để mắt đến chúng, và bây giờ khi mộttrong số đó đột nhiên có động thái, hắn lập tức trở nên cảnh giác.Nhìn kỹ lại, người phụ nữ này thực sự rất xinh đẹp, hoàn mỹkhông một tì vết, mặc chiếc sườn xám mang phong cách thời dânquốc, mái tóc đen gợn sóng, dáng người đẫy đà phong vận, trôngtràn ngập sức quyến rũ.Chỉ có điều đôi mắt của nàng, mặc dù đen nhánh và sáng tỏ,nhưng lại không có thần thái, lộ ra vẻ âm u đây tử khí, giống nhưánh mắt của một tử thi.Giờ phút này, nàng đột nhiên bước vê phía Tô Viễn, trong khi hắnđang cảnh giác, nhưng nàng cũng không thực sự đến gân.Mà thay vào đó, nàng đột ngột mở miệng nói chuyện."Tô Viễn."Chuyện gì đang xảy ra thế này!Quỷ lại có thể nói chuyện!Trong khoảnh khắc, Tô Viễn chỉ cảm thấy tê dại cả da đầu, mộtluông khí lạnh dường như chạy thẳng l*n đ*nh đầu, giờ khắc nàylông tơ toàn thân đều dựng đứng lên.Quỷ... Vì sao lại nhận ra hắn!Nhưng trước khi Tô Viễn kịp mở miệng, người phụ nữ tiếp tụcnói:"Đừng dừng lại, ta chỉ có thể thông qua cách này để trò chuyệnvới ngươi! Hãy duy trì hết mức có thể."Ý là sao?Tô Viễn nhíu mày, nhạy bén nhận ra người phụ nữ này dườngnhư đang yêu câu hắn duy trì phạm vi khởi động lại, chỉ có thôngqua cách này mới có thể giao tiếp được.Ngươi là ai?Tô Viễn cũng mở miệng hỏi, giọng hắn lúc này nghe ngột ngạt,mang theo nhiều tiếng âm vọng, như thể có nhiều người cùng lúcnói một lời, nghe rất khủng khiếp, khiến người bình thường ngheđược cũng phải dựng cả tóc gáy."Một người đã chết từ rất lâu trước đây, hiện tại ngươi đang nóichuyện với ý thức còn lại của ta trong quá khứ.Người phụ nữ lên tiếng lần nữa, trong lời nói để lộ ra thông tinkhông hề đơn giản, một ý thức tôn tại từ quá khứ, chỉ có thểthông qua một phương thức đặc thù nào đó để giao tiếp.Thành thật mà nói, trước kia đã có những người có loại thủ đoạnnày, nên Tô Viễn cũng không lấy làm quá ngạc nhiên.Nhưng sự tồn tại của người phụ nữ này cùng với người đàn ôngbên cạnh nàng lại có chút Vượt qua sự tưởng tượng của hắn.Bởi vì, theo như kịch bản gốc, không hề có sự tồn tại của haingười này mới đúng.Đương nhiên, cũng không loại trừ việc có những nguyên nhânkhác, dù sao tiểu thuyết cũng chỉ là tiểu thuyết, còn nơi này làmột thế giới chân thật, nếu nghĩ như vậy thì cũng không có gì lạ."Ngươi là người ngự quỷ thời kỳ dân quốc? Còn người bên cạnhngươi là ai? Theo ta biết, trong thời kỳ dân quốc, những nhân vậtđỉnh cao không có ai giống các ngươi."Những người thời dân quốc mà ngươi biết là ai?"Người phụ nữ hỏi ngược lại.La Văn Tùng, Lý Khánh Chị, Trương Động, Mạnh Tiểu Đổng,Trương Ấu Hồng, La Thiên..."Từng người từng người một đã từng nổi danh trong thời kỳ dânquốc được Tô Viễn gọi tên, nhưng nghe đến những cái tên này,trên khuôn mặt của người phụ nữ vẫn tỏ ra thờ ơ, chỉ khẽ gậtđầu.'Không sai, xem ra ngươi cũng có nhiều kinh nghiệm, biết bọn họ,đúng vậy, bọn họ là những nhân vật của thời kỳ dân quốc, thờiđại đó thuộc vê họ."'Vậy còn ngươi?”"Ta?"Nghe Tô Viễn hỏi, trên khuôn mặt lạnh lẽo của người phụ nữdường như có chút biến động, như đang cười."Ta giống như ngươi, nghiêm chỉnh mà nói, đều không thuộc vênơi này...

Khi lấy dây đỏ ra, dây thừng liền bám chặt vào cánh tay của Tô

Viễn, như thể muốn hòa làm một với hắn, rồi trực tiếp sinh

trưởng dính vào.

Sau đó.

Một đầu khác của dây thừng cũng tự động bay lên, như đang tìm

kiếm thứ gì đó, trực tiếp mang theo Tô Viễn phiêu đãng hướng về

phía Quỷ Tân Nương.

Lực kéo mạnh mẽ đến mức lạ thường.

Điều này thật không hợp lý.

Một đoạn dây thừng thông thường, theo lẽ thường, không có khả

năng kéo theo một người đàn ông trưởng thành.

Nhưng sợi dây đỏ này không phải là dây thừng bình thường, mà

là vật mang sức mạnh linh dj, chứa đựng linh lực, không thể

dùng lẽ thường để phán đoán.

Trong tình huống này, nếu Tô Viễn muốn tránh thoát thì hoàn

toàn dễ dàng, nhưng hắn không làm vậy, mà ngược lại chủ động

tiến gân đến Quỷ Tân Nương.

Rất nhanh, đầu dây thừng còn lại dường như đã cảm nhận được

điều gì đó, nhanh chóng và linh hoạt bám vào tay của Quỷ Tân

Nương.

Chỉ trong khoảnh khắc, hai người bị sợi dây đỏ buộc chặt lại với

nhau.

Một cảnh tượng kinh ngạc xuất hiện.

Hai người dường như thông qua sợi dây đỏ mà có một mối liên hệ

quỷ dị, di chứng do việc cưỡng ép dung hợp lệ quỷ của Tô Viễn

đang hồi phục với tốc độ cực nhanh.

Dường như bị sợi dây đỏ thông qua một phương thức quỷ dị nào

đó, chuyển phần ảnh hưởng sang Quỷ Tân Nương.

Cùng lúc đó, Tô Viễn dùng ánh mắt đầy khiếp sợ quan sát Quỷ

Tân Nương, ý đồ nhìn xem liệu đối phương có phản ứng quá

khích với hành động của hắn không.

Nhưng Quỷ Tân Nương, ngay khi bị dây đỏ quấn quanh, chỉ dừng

bước, đứng yên tại chỗ, như thể đang chống lại xung đột linh dị

từ sợi dây đỏ.

Theo lý mà nói, dây đỏ này mang linh dị, ngoài việc làm cho cả

hai bên đạt đến một sự cân bằng quỷ dị, còn có tác động ảnh

hưởng ngược lại.

Ví dụ như khiến cả hai bên sinh ra thiện cảm với nhau, nhưng giờ

đây cả hai người đều là quỷ, chỉ khác ở chỗ Tô Viễn có ý thức của

người sống, còn Quỷ Tân Nương thì không.

Như vậy, tác động ngược này tự nhiên không thể phát huy hiệu

quả.

Sợi dây đỏ này giống như sợi dây đỏ của Nguyệt Lão trong truyền

thuyết, chỉ cần bị buộc lại với nhau, dù có từng là kẻ thù, bị cách

xa bởi giai cấp, hay trải qua những gian truân, xa cách, cuối cùng

đều trở thành vợ chồng.

Tất nhiên, truyền thuyết chỉ là truyền thuyết, chưa chắc là thật.

Tuy nhiên, linh dị của sợi dây đỏ lại không thể coi thường.

Chỉ có điều khuyết điểm của nó là quá ngắn, phạm vi sử dụng bị

hạn chế rất nhiều, phải tiếp cận lệ quỷ mới có thể sử dụng.

Ngoài một số ít người, rất ít ai có thể làm như Tô Viễn. Giờ khắc

này, mọi thứ dường như lâm vào tính lặng.

Tất cả xung quanh đều chìm vào sự yên tĩnh.

Tô Viễn đứng yên tại chỗ, Quỷ Tân Nương cũng không có động

tác nào, và những lệ quỷ đi dạo xung quanh cũng không có hành

vi gì khác.

Chúng không rời đi, cũng không làm bất cứ điều gì, tất cả giống

như thời gian đang dừng lại.

Thời gian châm chậm trôi qua.

30 giây, 1 phút, 2 phút.

Khoảng 3 phút sau.

Tô Viễn đột nhiên khẽ động, đôi mắt trắng bệch đến đáng sợ

không có chút thân thái của người sống, chỉ còn sự tĩnh mịch và

rợn người.

Giờ khắc này, hắn cảm thấy trạng thái hiện tại là vô cùng tuyệt

vời, an nhàn, bình tĩnh, không có cảm xúc nào xáo động, càng

không có bất kỳ khó chịu nào.

Thoát khỏi mọi ràng buộc của thân xác, dường như trở thành lệ

quỷ mới là sống thực sự.

"Đây chính là cảm giác trở thành quỷ...

Giờ khắc này, Tô Viễn có thể nhìn rõ ràng những sợi tơ màu đỏ

khắp nơi trong dinh thự vẫn còn đó, nhưng dường như đang bị

ảnh hưởng bởi một sức mạnh linh dị khủng khiếp hơn, không có

sợi tơ nào tiến lại gân hắn.

Có lẽ là do món linh dị vật phẩm kia, nó đã chuyển một phân sức

mạnh linh dị của Quỷ Tân Nương sang cho Tô Viễn.

Không giống như trước, khi cần phải nhờ Quỷ Tân Nương nắm

tay mới có thể nhận biết, lúc này khi ở trạng thái dung hợp,

dường như ngay cả Quỷ Nhãn cũng đã được tăng cường đáng kể.

Xác nhận trạng thái của bản thân, Tô Viễn không do dự, liền lựa

chọn khởi động lại toàn bộ khu vực, muốn nghịch chuyển tất cả.

Quỷ Vực được mở ra, lần này không giống trước kia, là bốn con

quỷ tính cả sức mạnh linh dị mượn từ Quỷ Tân Nương, cùng nhau

phát lực.

Trong nháy mắt, hắc ám bắt đầu ăn mòn tất cả, lan tỏa khắp nơi,

và tốc độ khuếch tán rất nhanh, như thể đang mất kiểm soát, sức

mạnh linh dị lan tràn không hề có quy tắc.

Từ đầu đến cuối, Tô Viễn không cảm nhận thấy bất kỳ cảm giác

khó chịu nào, không hề có dấu hiệu áp chế không nổi, cũng

không biết liệu có phải do bị sợi dây đỏ chuyển sang cho Quỷ Tân

Nương hay không.

Nhận thấy tình huống này, Tô Viễn càng thêm không do dự.

Hắn muốn nhân cơ hội ngàn năm có một này để thử xem giới hạn

mà Quỷ Tân Nương có thể chịu đựng là gì.

Màu đen của Quỷ Vực nuốt trọn dinh thự, nuốt trọn con đường

đất xung quanh, thậm chí lan rộng về phía xa.

Giờ đây, Quỷ Vực đã không còn có thể gọi là Quỷ Vực Hoàng Sơn

thôn, mà là một mảnh hỗn độn.

Không có gì, nhưng lại như có tất cả mọi thứ tôn tại.

Giữa hỗn độn đó, dường như có vô số vật thể kh*ng b* đang thai

nghén, phạm vi dường như không có giới hạn và vẫn đang tiếp

tục mở rộng.

Như thể phạm vi mà Quỷ Vực có thể lan tới chính là phạm vi khởi

động lại.

Nhưng phạm vi của Quỷ Vực càng lớn, việc khởi động lại sẽ càng

khó khăn, điều này là chắc chắn.

Và trong phạm vi khởi động lại, tất cả mọi thứ đều trở nên khác

biệt.

Mọi thứ xung quanh dù không có bất kỳ thay đổi nào, nhưng thời

gian dường như đang bắt đầu lùi lại, Tô Viễn nhận thấy một số lệ

quỷ không quá khủng khiếp cũng bắt đầu bị ảnh hưởng.

Dường như chúng không thể chống lại sức mạnh khởi động lại,

linh dị của chúng cũng bị khởi động lại cuốn theo.

Sau đó, Tô Viễn phát hiện trạng thái của bản thân có gì đó không

ổn, như thể đang bị ảnh hưởng bởi việc khởi động lại.

Cùng với đó, sợi dây đỏ dường như muốn bị cắt đứt, như muốn

quay trở lại trong tay của Tô Viễn.

"Cái này là ảnh hưởng của việc khởi động lại sao? Không, dây đỏ

không thể bị cắt đứt, ta còn cân sức mạnh linh dị của Quỷ Tân

Nương.

Tô Viễn hiểu rằng, hắn đang cố nghịch chuyển tất cả, nhưng bản

thân cũng phải trở lại trạng thái ban đầu.

Nhưng hiện tại, hắn là người đang kiểm soát tất cả, nên khi tâm

niệm vừa động, hắn lập tức cách ly bản thân và Quỷ Tân Nương,

tránh bị ảnh hưởng của khởi động lại.

Đây chính là sự vô lý của linh dị.

Tô Viễn có thể khởi động lại nơi khác, linh dị khác, nhưng lại có

thể tránh bản thân mình bị khởi động lại.

Sử dụng linh dị khác để cách ly bản thân, tự nhiên hắn không bị

cuốn vào phạm vi khởi động lại.

Vì vậy, mọi thứ xung quanh đang biến đổi, chỉ có Tô Viễn và Quỷ

Tân Nương là không thay đổi.

Không!

Cũng còn hai con lệ quỷ ngồi trên chiếc ghế bành màu đỏ thẫm,

chỉ là lúc này chúng dường như càng trở nên chân thật hơn, như

thể từ quá khứ giáng xuống hiện thực.

Sau đó, Tô Viễn không còn thời gian để quan tâm đến hai con

quỷ đó, vì lúc này, hắn nhìn thấy một bóng người xuất hiện trước

mặt.

Đó là bóng dáng của Uông Thiên Hải.

Hắn từng cố gắng giúp Tô Viễn có cơ hội rời đi, cưỡng ép đối đầu

với Quỷ Tân Nương, nhưng đã bị những lệ quỷ khác kéo đi.

Giờ đây, vì sự khởi động lại, hắn lại xuất hiện tại nơi này.

Sau đó là Nhan Chân, nàng cũng xuất hiện trước mặt Tô Viễn,

những tổn thương do ác quỷ hồi sinh gây ra đang dần đảo ngược,

như một bộ phim đã kết thúc rồi bị tua ngược lại.

Mọi thứ xung quanh đều đang không ngừng lùi lại, lùi vê 10 phút

trước, 11 phút trước, 12 phút trước.

Nhưng như thế vẫn chưa đủ.

Tô Viễn vẫn chưa dừng lại, quá trình khởi động lại vẫn tiếp tục.

Dựa vào Quỷ Tân Nương, hắn muốn nghịch chuyển thời gian

càng xa.

Thế nên, theo ý muốn của Tô Viễn, một số lệ quỷ trong đình viện

cuối cùng cũng không chống cự nổi, bắt đầu rút lui theo thời

gian, rời khỏi nơi này. Nhưng Tô Viễn vẫn không nhúc nhích,

chiếc kiệu hoa màu đỏ thẫm không nhúc nhích, Quỷ Tân Nương

cũng không nhúc nhích, và cả hai con quỷ ngồi trên ghế bành

cũng không nhúc nhích.

Nhưng nhiều lệ quỷ khác đã biến mất khỏi nơi đây.

"Đây đích thực là năng lực vô giải, khó trách khi nhìn thấy quyển

sách đó, đã có người đưa ra suy đoán rằng Dương Gian thông

qua chín tâng Quỷ Vực của Quỷ Nhãn để trở về quá khứ..."

"Nếu có thể khiến thời gian đảo ngược mãi mãi, có lẽ thật sự có

thể đưa người từ hiện tại trở lại quá khứ cũng không chừng.

Chủ nhân của Quỷ Nhãn rốt cuộc là ai, có thể khiến Dương Gian

chỉ với Quỷ Nhãn mà sử dụng được loại năng lực này, giờ đây nó

đã thoát khỏi ràng buộc, liệu sẽ xuất hiện ở đâu? Ai là người

trước đây đã đóng đinh nó lại... 2”

Trong suốt quá trình, Tô Viễn trâm mặc không nhúc nhích, suy

nghĩ trong đầu không ngừng chập trùng.

Thời gian trong Quỷ Vực dường như trôi qua rất chậm, nhưng

thực tế bên ngoài, tất cả chỉ là thoáng qua.

15 phút trôi qua.

16 phút trôi qua.

Lúc này, mí mắt Tô Viễn giật giật, hắn nhìn vê phía sợi dây đỏ

đang liên kết Quỷ Tân Nương với mình.

Giờ đây, sợi dây đỏ dường như đã không chịu nổi nữa, dây thừng

bắt đầu nứt rạn, màu đỏ tươi ban đầu giờ trở nên nhợt nhạt,

mang đến cảm giác u ám, như thể sắp đứt bất cứ lúc nào.

Thấy cảnh này, Tô Viễn không khỏi nhíu mày.

Dây đỏ chưa thể đứt, một khi đứt, trạng thái hiện tại của hắn

chắc chắn sẽ không thể duy trì lâu, mà Quỷ Tân Nương vẫn còn

nhìn chằm chằm vào hắn.

Một khi thoát khỏi trạng thái dung hợp lệ quỷ, liệu hắn có thể đối

phó được với Quỷ Tân Nương hay không vẫn còn là ẩn số. Chưa

kể trong dinh thự vẫn còn những lệ quỷ khác đang dạo chơi.

Dù cho so với trước đây, số lượng lệ quỷ còn lại không nhiều,

nhưng độ nguy hiểm không giảm bớt bao nhiêu.

Bởi vì chỉ có những lệ quỷ đủ đáng sợ mới có thể chống chọi

được với quá trình khởi động lại, những con quỷ không đủ cấp

bậc đã sớm biến mất dưới ảnh hưởng của linh dị.

Giờ đây, tình trạng của sợi dây đỏ đã đến giới hạn chịu đựng, nếu

tiếp tục khởi động lại, chắc chắn sẽ làm hỏng linh dị vật phẩm

này, điều này không phải là điêu Tô Viễn muốn. Không còn cách

nào khác, Tô Viễn chỉ có thể dừng quá trình khởi động lại, trừ khi

hắn có vật phẩm linh dị khác thay thế cho sợi dây đỏ, nếu không

thì không thể kéo dài tiếp.

"Nhưng như vậy đã đủ rồi."

Ý nghĩ này thoáng qua trong đầu Tô Viễn, nhưng khi hắn chuẩn

bị dừng lại thì dị trạng xảy ra.

Người phụ nữ ngồi trên chiếc ghế bành màu đỏ thẫm, đột nhiên

đứng lên, chậm rãi tiến về phía Tô Viễn.

Hành động này lập tức khiến Tô Viễn kinh ngạc, bởi giờ khắc này,

ngoài bản thân hắn và Quỷ Tân Nương được cách ly khỏi ảnh

hưởng của khởi động lại, tất cả các lệ quỷ khác đều chịu ảnh

hưởng của Quỷ Vực, chỉ có hai con quỷ kia không nhúc nhích,

giống như ảo ảnh, không bị bất kỳ linh dị nào ảnh hưởng.

Vì thế, Tô Viễn vẫn luôn để mắt đến chúng, và bây giờ khi một

trong số đó đột nhiên có động thái, hắn lập tức trở nên cảnh giác.

Nhìn kỹ lại, người phụ nữ này thực sự rất xinh đẹp, hoàn mỹ

không một tì vết, mặc chiếc sườn xám mang phong cách thời dân

quốc, mái tóc đen gợn sóng, dáng người đẫy đà phong vận, trông

tràn ngập sức quyến rũ.

Chỉ có điều đôi mắt của nàng, mặc dù đen nhánh và sáng tỏ,

nhưng lại không có thần thái, lộ ra vẻ âm u đây tử khí, giống như

ánh mắt của một tử thi.

Giờ phút này, nàng đột nhiên bước vê phía Tô Viễn, trong khi hắn

đang cảnh giác, nhưng nàng cũng không thực sự đến gân.

Mà thay vào đó, nàng đột ngột mở miệng nói chuyện.

"Tô Viễn."

Chuyện gì đang xảy ra thế này!

Quỷ lại có thể nói chuyện!

Trong khoảnh khắc, Tô Viễn chỉ cảm thấy tê dại cả da đầu, một

luông khí lạnh dường như chạy thẳng l*n đ*nh đầu, giờ khắc này

lông tơ toàn thân đều dựng đứng lên.

Quỷ... Vì sao lại nhận ra hắn!

Nhưng trước khi Tô Viễn kịp mở miệng, người phụ nữ tiếp tục

nói:

"Đừng dừng lại, ta chỉ có thể thông qua cách này để trò chuyện

với ngươi! Hãy duy trì hết mức có thể."

Ý là sao?

Tô Viễn nhíu mày, nhạy bén nhận ra người phụ nữ này dường

như đang yêu câu hắn duy trì phạm vi khởi động lại, chỉ có thông

qua cách này mới có thể giao tiếp được.

Ngươi là ai?

Tô Viễn cũng mở miệng hỏi, giọng hắn lúc này nghe ngột ngạt,

mang theo nhiều tiếng âm vọng, như thể có nhiều người cùng lúc

nói một lời, nghe rất khủng khiếp, khiến người bình thường nghe

được cũng phải dựng cả tóc gáy.

"Một người đã chết từ rất lâu trước đây, hiện tại ngươi đang nói

chuyện với ý thức còn lại của ta trong quá khứ.

Người phụ nữ lên tiếng lần nữa, trong lời nói để lộ ra thông tin

không hề đơn giản, một ý thức tôn tại từ quá khứ, chỉ có thể

thông qua một phương thức đặc thù nào đó để giao tiếp.

Thành thật mà nói, trước kia đã có những người có loại thủ đoạn

này, nên Tô Viễn cũng không lấy làm quá ngạc nhiên.

Nhưng sự tồn tại của người phụ nữ này cùng với người đàn ông

bên cạnh nàng lại có chút Vượt qua sự tưởng tượng của hắn.

Bởi vì, theo như kịch bản gốc, không hề có sự tồn tại của hai

người này mới đúng.

Đương nhiên, cũng không loại trừ việc có những nguyên nhân

khác, dù sao tiểu thuyết cũng chỉ là tiểu thuyết, còn nơi này là

một thế giới chân thật, nếu nghĩ như vậy thì cũng không có gì lạ.

"Ngươi là người ngự quỷ thời kỳ dân quốc? Còn người bên cạnh

ngươi là ai? Theo ta biết, trong thời kỳ dân quốc, những nhân vật

đỉnh cao không có ai giống các ngươi.

"Những người thời dân quốc mà ngươi biết là ai?"

Người phụ nữ hỏi ngược lại.

La Văn Tùng, Lý Khánh Chị, Trương Động, Mạnh Tiểu Đổng,

Trương Ấu Hồng, La Thiên..."

Từng người từng người một đã từng nổi danh trong thời kỳ dân

quốc được Tô Viễn gọi tên, nhưng nghe đến những cái tên này,

trên khuôn mặt của người phụ nữ vẫn tỏ ra thờ ơ, chỉ khẽ gật

đầu.

'Không sai, xem ra ngươi cũng có nhiều kinh nghiệm, biết bọn họ,

đúng vậy, bọn họ là những nhân vật của thời kỳ dân quốc, thời

đại đó thuộc vê họ."

'Vậy còn ngươi?”

"Ta?"

Nghe Tô Viễn hỏi, trên khuôn mặt lạnh lẽo của người phụ nữ

dường như có chút biến động, như đang cười.

"Ta giống như ngươi, nghiêm chỉnh mà nói, đều không thuộc vê

nơi này...

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Khi lấy dây đỏ ra, dây thừng liền bám chặt vào cánh tay của TôViễn, như thể muốn hòa làm một với hắn, rồi trực tiếp sinhtrưởng dính vào.Sau đó.Một đầu khác của dây thừng cũng tự động bay lên, như đang tìmkiếm thứ gì đó, trực tiếp mang theo Tô Viễn phiêu đãng hướng vềphía Quỷ Tân Nương.Lực kéo mạnh mẽ đến mức lạ thường.Điều này thật không hợp lý.Một đoạn dây thừng thông thường, theo lẽ thường, không có khảnăng kéo theo một người đàn ông trưởng thành.Nhưng sợi dây đỏ này không phải là dây thừng bình thường, màlà vật mang sức mạnh linh dj, chứa đựng linh lực, không thểdùng lẽ thường để phán đoán.Trong tình huống này, nếu Tô Viễn muốn tránh thoát thì hoàntoàn dễ dàng, nhưng hắn không làm vậy, mà ngược lại chủ độngtiến gân đến Quỷ Tân Nương.Rất nhanh, đầu dây thừng còn lại dường như đã cảm nhận đượcđiều gì đó, nhanh chóng và linh hoạt bám vào tay của Quỷ TânNương.Chỉ trong khoảnh khắc, hai người bị sợi dây đỏ buộc chặt lại vớinhau.Một cảnh tượng kinh ngạc xuất hiện.Hai người dường như thông qua sợi dây đỏ mà có một mối liên hệquỷ dị, di chứng do việc cưỡng ép dung hợp lệ quỷ của Tô Viễnđang hồi phục với tốc độ cực nhanh.Dường như bị sợi dây đỏ thông qua một phương thức quỷ dị nàođó, chuyển phần ảnh hưởng sang Quỷ Tân Nương.Cùng lúc đó, Tô Viễn dùng ánh mắt đầy khiếp sợ quan sát QuỷTân Nương, ý đồ nhìn xem liệu đối phương có phản ứng quákhích với hành động của hắn không.Nhưng Quỷ Tân Nương, ngay khi bị dây đỏ quấn quanh, chỉ dừngbước, đứng yên tại chỗ, như thể đang chống lại xung đột linh dịtừ sợi dây đỏ.Theo lý mà nói, dây đỏ này mang linh dị, ngoài việc làm cho cảhai bên đạt đến một sự cân bằng quỷ dị, còn có tác động ảnhhưởng ngược lại.Ví dụ như khiến cả hai bên sinh ra thiện cảm với nhau, nhưng giờđây cả hai người đều là quỷ, chỉ khác ở chỗ Tô Viễn có ý thức củangười sống, còn Quỷ Tân Nương thì không.Như vậy, tác động ngược này tự nhiên không thể phát huy hiệuquả.Sợi dây đỏ này giống như sợi dây đỏ của Nguyệt Lão trong truyềnthuyết, chỉ cần bị buộc lại với nhau, dù có từng là kẻ thù, bị cáchxa bởi giai cấp, hay trải qua những gian truân, xa cách, cuối cùngđều trở thành vợ chồng.Tất nhiên, truyền thuyết chỉ là truyền thuyết, chưa chắc là thật.Tuy nhiên, linh dị của sợi dây đỏ lại không thể coi thường.Chỉ có điều khuyết điểm của nó là quá ngắn, phạm vi sử dụng bịhạn chế rất nhiều, phải tiếp cận lệ quỷ mới có thể sử dụng.Ngoài một số ít người, rất ít ai có thể làm như Tô Viễn. Giờ khắcnày, mọi thứ dường như lâm vào tính lặng.Tất cả xung quanh đều chìm vào sự yên tĩnh.Tô Viễn đứng yên tại chỗ, Quỷ Tân Nương cũng không có độngtác nào, và những lệ quỷ đi dạo xung quanh cũng không có hànhvi gì khác.Chúng không rời đi, cũng không làm bất cứ điều gì, tất cả giốngnhư thời gian đang dừng lại.Thời gian châm chậm trôi qua.30 giây, 1 phút, 2 phút.Khoảng 3 phút sau.Tô Viễn đột nhiên khẽ động, đôi mắt trắng bệch đến đáng sợkhông có chút thân thái của người sống, chỉ còn sự tĩnh mịch vàrợn người.Giờ khắc này, hắn cảm thấy trạng thái hiện tại là vô cùng tuyệtvời, an nhàn, bình tĩnh, không có cảm xúc nào xáo động, càngkhông có bất kỳ khó chịu nào.Thoát khỏi mọi ràng buộc của thân xác, dường như trở thành lệquỷ mới là sống thực sự."Đây chính là cảm giác trở thành quỷ...Giờ khắc này, Tô Viễn có thể nhìn rõ ràng những sợi tơ màu đỏkhắp nơi trong dinh thự vẫn còn đó, nhưng dường như đang bịảnh hưởng bởi một sức mạnh linh dị khủng khiếp hơn, không cósợi tơ nào tiến lại gân hắn.Có lẽ là do món linh dị vật phẩm kia, nó đã chuyển một phân sứcmạnh linh dị của Quỷ Tân Nương sang cho Tô Viễn.Không giống như trước, khi cần phải nhờ Quỷ Tân Nương nắmtay mới có thể nhận biết, lúc này khi ở trạng thái dung hợp,dường như ngay cả Quỷ Nhãn cũng đã được tăng cường đáng kể.Xác nhận trạng thái của bản thân, Tô Viễn không do dự, liền lựachọn khởi động lại toàn bộ khu vực, muốn nghịch chuyển tất cả.Quỷ Vực được mở ra, lần này không giống trước kia, là bốn conquỷ tính cả sức mạnh linh dị mượn từ Quỷ Tân Nương, cùng nhauphát lực.Trong nháy mắt, hắc ám bắt đầu ăn mòn tất cả, lan tỏa khắp nơi,và tốc độ khuếch tán rất nhanh, như thể đang mất kiểm soát, sứcmạnh linh dị lan tràn không hề có quy tắc.Từ đầu đến cuối, Tô Viễn không cảm nhận thấy bất kỳ cảm giáckhó chịu nào, không hề có dấu hiệu áp chế không nổi, cũngkhông biết liệu có phải do bị sợi dây đỏ chuyển sang cho Quỷ TânNương hay không.Nhận thấy tình huống này, Tô Viễn càng thêm không do dự.Hắn muốn nhân cơ hội ngàn năm có một này để thử xem giới hạnmà Quỷ Tân Nương có thể chịu đựng là gì.Màu đen của Quỷ Vực nuốt trọn dinh thự, nuốt trọn con đườngđất xung quanh, thậm chí lan rộng về phía xa.Giờ đây, Quỷ Vực đã không còn có thể gọi là Quỷ Vực Hoàng Sơnthôn, mà là một mảnh hỗn độn.Không có gì, nhưng lại như có tất cả mọi thứ tôn tại.Giữa hỗn độn đó, dường như có vô số vật thể kh*ng b* đang thainghén, phạm vi dường như không có giới hạn và vẫn đang tiếptục mở rộng.Như thể phạm vi mà Quỷ Vực có thể lan tới chính là phạm vi khởiđộng lại.Nhưng phạm vi của Quỷ Vực càng lớn, việc khởi động lại sẽ càngkhó khăn, điều này là chắc chắn.Và trong phạm vi khởi động lại, tất cả mọi thứ đều trở nên khácbiệt.Mọi thứ xung quanh dù không có bất kỳ thay đổi nào, nhưng thờigian dường như đang bắt đầu lùi lại, Tô Viễn nhận thấy một số lệquỷ không quá khủng khiếp cũng bắt đầu bị ảnh hưởng.Dường như chúng không thể chống lại sức mạnh khởi động lại,linh dị của chúng cũng bị khởi động lại cuốn theo.Sau đó, Tô Viễn phát hiện trạng thái của bản thân có gì đó khôngổn, như thể đang bị ảnh hưởng bởi việc khởi động lại.Cùng với đó, sợi dây đỏ dường như muốn bị cắt đứt, như muốnquay trở lại trong tay của Tô Viễn."Cái này là ảnh hưởng của việc khởi động lại sao? Không, dây đỏkhông thể bị cắt đứt, ta còn cân sức mạnh linh dị của Quỷ TânNương.Tô Viễn hiểu rằng, hắn đang cố nghịch chuyển tất cả, nhưng bảnthân cũng phải trở lại trạng thái ban đầu.Nhưng hiện tại, hắn là người đang kiểm soát tất cả, nên khi tâmniệm vừa động, hắn lập tức cách ly bản thân và Quỷ Tân Nương,tránh bị ảnh hưởng của khởi động lại.Đây chính là sự vô lý của linh dị.Tô Viễn có thể khởi động lại nơi khác, linh dị khác, nhưng lại cóthể tránh bản thân mình bị khởi động lại.Sử dụng linh dị khác để cách ly bản thân, tự nhiên hắn không bịcuốn vào phạm vi khởi động lại.Vì vậy, mọi thứ xung quanh đang biến đổi, chỉ có Tô Viễn và QuỷTân Nương là không thay đổi.Không!Cũng còn hai con lệ quỷ ngồi trên chiếc ghế bành màu đỏ thẫm,chỉ là lúc này chúng dường như càng trở nên chân thật hơn, nhưthể từ quá khứ giáng xuống hiện thực.Sau đó, Tô Viễn không còn thời gian để quan tâm đến hai conquỷ đó, vì lúc này, hắn nhìn thấy một bóng người xuất hiện trướcmặt.Đó là bóng dáng của Uông Thiên Hải.Hắn từng cố gắng giúp Tô Viễn có cơ hội rời đi, cưỡng ép đối đầuvới Quỷ Tân Nương, nhưng đã bị những lệ quỷ khác kéo đi.Giờ đây, vì sự khởi động lại, hắn lại xuất hiện tại nơi này.Sau đó là Nhan Chân, nàng cũng xuất hiện trước mặt Tô Viễn,những tổn thương do ác quỷ hồi sinh gây ra đang dần đảo ngược,như một bộ phim đã kết thúc rồi bị tua ngược lại.Mọi thứ xung quanh đều đang không ngừng lùi lại, lùi vê 10 phúttrước, 11 phút trước, 12 phút trước.Nhưng như thế vẫn chưa đủ.Tô Viễn vẫn chưa dừng lại, quá trình khởi động lại vẫn tiếp tục.Dựa vào Quỷ Tân Nương, hắn muốn nghịch chuyển thời giancàng xa.Thế nên, theo ý muốn của Tô Viễn, một số lệ quỷ trong đình việncuối cùng cũng không chống cự nổi, bắt đầu rút lui theo thờigian, rời khỏi nơi này. Nhưng Tô Viễn vẫn không nhúc nhích,chiếc kiệu hoa màu đỏ thẫm không nhúc nhích, Quỷ Tân Nươngcũng không nhúc nhích, và cả hai con quỷ ngồi trên ghế bànhcũng không nhúc nhích.Nhưng nhiều lệ quỷ khác đã biến mất khỏi nơi đây."Đây đích thực là năng lực vô giải, khó trách khi nhìn thấy quyểnsách đó, đã có người đưa ra suy đoán rằng Dương Gian thôngqua chín tâng Quỷ Vực của Quỷ Nhãn để trở về quá khứ...""Nếu có thể khiến thời gian đảo ngược mãi mãi, có lẽ thật sự cóthể đưa người từ hiện tại trở lại quá khứ cũng không chừng.Chủ nhân của Quỷ Nhãn rốt cuộc là ai, có thể khiến Dương Gianchỉ với Quỷ Nhãn mà sử dụng được loại năng lực này, giờ đây nóđã thoát khỏi ràng buộc, liệu sẽ xuất hiện ở đâu? Ai là ngườitrước đây đã đóng đinh nó lại... 2”Trong suốt quá trình, Tô Viễn trâm mặc không nhúc nhích, suynghĩ trong đầu không ngừng chập trùng.Thời gian trong Quỷ Vực dường như trôi qua rất chậm, nhưngthực tế bên ngoài, tất cả chỉ là thoáng qua.15 phút trôi qua.16 phút trôi qua.Lúc này, mí mắt Tô Viễn giật giật, hắn nhìn vê phía sợi dây đỏđang liên kết Quỷ Tân Nương với mình.Giờ đây, sợi dây đỏ dường như đã không chịu nổi nữa, dây thừngbắt đầu nứt rạn, màu đỏ tươi ban đầu giờ trở nên nhợt nhạt,mang đến cảm giác u ám, như thể sắp đứt bất cứ lúc nào.Thấy cảnh này, Tô Viễn không khỏi nhíu mày.Dây đỏ chưa thể đứt, một khi đứt, trạng thái hiện tại của hắnchắc chắn sẽ không thể duy trì lâu, mà Quỷ Tân Nương vẫn cònnhìn chằm chằm vào hắn.Một khi thoát khỏi trạng thái dung hợp lệ quỷ, liệu hắn có thể đốiphó được với Quỷ Tân Nương hay không vẫn còn là ẩn số. Chưakể trong dinh thự vẫn còn những lệ quỷ khác đang dạo chơi.Dù cho so với trước đây, số lượng lệ quỷ còn lại không nhiều,nhưng độ nguy hiểm không giảm bớt bao nhiêu.Bởi vì chỉ có những lệ quỷ đủ đáng sợ mới có thể chống chọiđược với quá trình khởi động lại, những con quỷ không đủ cấpbậc đã sớm biến mất dưới ảnh hưởng của linh dị.Giờ đây, tình trạng của sợi dây đỏ đã đến giới hạn chịu đựng, nếutiếp tục khởi động lại, chắc chắn sẽ làm hỏng linh dị vật phẩmnày, điều này không phải là điêu Tô Viễn muốn. Không còn cáchnào khác, Tô Viễn chỉ có thể dừng quá trình khởi động lại, trừ khihắn có vật phẩm linh dị khác thay thế cho sợi dây đỏ, nếu khôngthì không thể kéo dài tiếp."Nhưng như vậy đã đủ rồi."Ý nghĩ này thoáng qua trong đầu Tô Viễn, nhưng khi hắn chuẩnbị dừng lại thì dị trạng xảy ra.Người phụ nữ ngồi trên chiếc ghế bành màu đỏ thẫm, đột nhiênđứng lên, chậm rãi tiến về phía Tô Viễn.Hành động này lập tức khiến Tô Viễn kinh ngạc, bởi giờ khắc này,ngoài bản thân hắn và Quỷ Tân Nương được cách ly khỏi ảnhhưởng của khởi động lại, tất cả các lệ quỷ khác đều chịu ảnhhưởng của Quỷ Vực, chỉ có hai con quỷ kia không nhúc nhích,giống như ảo ảnh, không bị bất kỳ linh dị nào ảnh hưởng.Vì thế, Tô Viễn vẫn luôn để mắt đến chúng, và bây giờ khi mộttrong số đó đột nhiên có động thái, hắn lập tức trở nên cảnh giác.Nhìn kỹ lại, người phụ nữ này thực sự rất xinh đẹp, hoàn mỹkhông một tì vết, mặc chiếc sườn xám mang phong cách thời dânquốc, mái tóc đen gợn sóng, dáng người đẫy đà phong vận, trôngtràn ngập sức quyến rũ.Chỉ có điều đôi mắt của nàng, mặc dù đen nhánh và sáng tỏ,nhưng lại không có thần thái, lộ ra vẻ âm u đây tử khí, giống nhưánh mắt của một tử thi.Giờ phút này, nàng đột nhiên bước vê phía Tô Viễn, trong khi hắnđang cảnh giác, nhưng nàng cũng không thực sự đến gân.Mà thay vào đó, nàng đột ngột mở miệng nói chuyện."Tô Viễn."Chuyện gì đang xảy ra thế này!Quỷ lại có thể nói chuyện!Trong khoảnh khắc, Tô Viễn chỉ cảm thấy tê dại cả da đầu, mộtluông khí lạnh dường như chạy thẳng l*n đ*nh đầu, giờ khắc nàylông tơ toàn thân đều dựng đứng lên.Quỷ... Vì sao lại nhận ra hắn!Nhưng trước khi Tô Viễn kịp mở miệng, người phụ nữ tiếp tụcnói:"Đừng dừng lại, ta chỉ có thể thông qua cách này để trò chuyệnvới ngươi! Hãy duy trì hết mức có thể."Ý là sao?Tô Viễn nhíu mày, nhạy bén nhận ra người phụ nữ này dườngnhư đang yêu câu hắn duy trì phạm vi khởi động lại, chỉ có thôngqua cách này mới có thể giao tiếp được.Ngươi là ai?Tô Viễn cũng mở miệng hỏi, giọng hắn lúc này nghe ngột ngạt,mang theo nhiều tiếng âm vọng, như thể có nhiều người cùng lúcnói một lời, nghe rất khủng khiếp, khiến người bình thường ngheđược cũng phải dựng cả tóc gáy."Một người đã chết từ rất lâu trước đây, hiện tại ngươi đang nóichuyện với ý thức còn lại của ta trong quá khứ.Người phụ nữ lên tiếng lần nữa, trong lời nói để lộ ra thông tinkhông hề đơn giản, một ý thức tôn tại từ quá khứ, chỉ có thểthông qua một phương thức đặc thù nào đó để giao tiếp.Thành thật mà nói, trước kia đã có những người có loại thủ đoạnnày, nên Tô Viễn cũng không lấy làm quá ngạc nhiên.Nhưng sự tồn tại của người phụ nữ này cùng với người đàn ôngbên cạnh nàng lại có chút Vượt qua sự tưởng tượng của hắn.Bởi vì, theo như kịch bản gốc, không hề có sự tồn tại của haingười này mới đúng.Đương nhiên, cũng không loại trừ việc có những nguyên nhânkhác, dù sao tiểu thuyết cũng chỉ là tiểu thuyết, còn nơi này làmột thế giới chân thật, nếu nghĩ như vậy thì cũng không có gì lạ."Ngươi là người ngự quỷ thời kỳ dân quốc? Còn người bên cạnhngươi là ai? Theo ta biết, trong thời kỳ dân quốc, những nhân vậtđỉnh cao không có ai giống các ngươi."Những người thời dân quốc mà ngươi biết là ai?"Người phụ nữ hỏi ngược lại.La Văn Tùng, Lý Khánh Chị, Trương Động, Mạnh Tiểu Đổng,Trương Ấu Hồng, La Thiên..."Từng người từng người một đã từng nổi danh trong thời kỳ dânquốc được Tô Viễn gọi tên, nhưng nghe đến những cái tên này,trên khuôn mặt của người phụ nữ vẫn tỏ ra thờ ơ, chỉ khẽ gậtđầu.'Không sai, xem ra ngươi cũng có nhiều kinh nghiệm, biết bọn họ,đúng vậy, bọn họ là những nhân vật của thời kỳ dân quốc, thờiđại đó thuộc vê họ."'Vậy còn ngươi?”"Ta?"Nghe Tô Viễn hỏi, trên khuôn mặt lạnh lẽo của người phụ nữdường như có chút biến động, như đang cười."Ta giống như ngươi, nghiêm chỉnh mà nói, đều không thuộc vênơi này...

Chương 894: Khôi phục ý thức (2)