Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 898: Vấn đề của thành phố Đại Xương

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Mượn nhờ giấy viết thư của Bưu Cục Quỷ, Tô Viễn thành côngthoát khỏi linh dị chi địa, đi vào Bưu Cục Quỷ.Bưu Cục Quỷ vẫn rực rỡ đèn neon như trước, dường như cho dùngoại giới có biến động mãnh liệt thế nào đi nữa, nơi này vẫn yênbình tĩnh lặng, giống như một chốn cực lạc.Nhưng đây chỉ là giả tượng mà thôi, sự kinh khủng của Bưu CụcQuỷ thực ra không hề kém so với linh dị chi địa.Khi thân hình của Tô Viễn hiện lên ở nơi này, sau một khắc, mộttiếng gõ quải trượng vang lên, Tôn Thụy với gương mặt như xácchết xuất hiện trong đại sảnh, vẻ lạnh như băng và chết lặng.Chỉ đến khi thấy là Tô Viễn, lập tức thân sắc trên mặt hắn thayđổi, như tắm trong gió xuân."Hóa ra là Tô cố vấn, ta còn tưởng rằng lại có người mới tiếnđến."Tô Viễn bình tĩnh nhìn hắn một cái, không có phản ứng quá lớn.Nhưng từ trạng thái của Tôn Thụy lúc này, sợ rằng khoảng thờigian này hắn đã b*p ch*t không ít người mới ở Bưu Cục Quỷ.Nhưng đây cũng là hành động bất đắc dĩ. Muốn giải quyết vấn đềcủa Bưu Cục Quỷ, hoặc là thành công lên đến tâng thứ sáu củabưu cục, hoặc là như Tôn Thụy, trực tiếp rút củi dưới đáy nồi.Dù là biện pháp nào cũng đều rất nguy hiểm, cần có thực lựctương ứng mới có thể làm được.Tôn Thụy dù là người ngự quỷ, nhưng tình trạng của hắn ở lạibưu cục quá lâu, tất nhiên khó tránh khỏi cái kết là tử vong."Gần đây vẫn ổn chứ, không có gì dị thường sao? Còn chịu đựngđược không?”Tô Viễn hỏi.Tôn Thụy gật nhẹ đầu, bình tĩnh nói: "Đa tạ Tô cố vấn quan tâm,tình trạng của ta không có vấn đề gì, chí ít có thể chịu đựng đếnkhi hai vị đưa tin lên tâng thứ năm.”"Vậy thì tốt.Tô Viễn gật nhẹ đầu, không nói thêm gì, mà dùng Quỷ Nhãn quétqua đại sảnh tâng một của bưu CỤc.Đại sảnh vẫn giống như trước đây, không có gì thay đổi quá lớn,trên tường vẫn treo rất nhiều bức tranh, nhìn qua không có gì đặcbiệt.Nhưng Tô Viễn biết, bên trong bức tranh tự thành một thế giớikhác, nơi đó vẫn tồn tại một Bưu Cục Quỷ khác.Chỉ là hiện tại chưa phải lúc để đi vào.Nói thật, Tô Viễn cũng chưa từng nghĩ muốn kiểm soát Bưu CụcQuỷ, vì cái giá phải trả là quá lớn.Dù trở thành người quản lý Bưu Cục Quỷ có thể không bị giếtchết khi ở trong phạm vi bưu cục, nhưng đồng thời cũng vĩnhviễn bị giới hạn trong đó.Điều này hắn không thể chấp nhận.Cho nên Bưu Cục Quỷ đối với hắn chỉ như gân gà, ăn vào thì vôvị, bỏ đi lại tiếc."Dương Gian đã đến Bưu Cục Quỷ chưa?"Sau khi dò xét một lúc, Tô Viễn đột nhiên hỏi.Nếu không nhớ lầm, thời gian trôi qua lâu như vậy, Dương Gianhẳn cũng đã hoàn thành việc đưa tin rồi.Không biết tình trạng của hắn hiện tại thế nào, có tìm lại đượcQuỷ Ảnh không?Liệu hắn có trở thành dị loại?"Không rõ, sau lần trước, Dương đội cũng chưa đến Bưu CụcQuỷ.Nhưng có một người phụ nữ tên Dương Tiểu Hoa đã từng đếnđây, nói rằng tình trạng của Dương đội không được tốt lắm."Tôn Thụy lắc đầu, hiển nhiên hắn không biết nhiều về tình hìnhbên ngoài.Dù sao hắn cũng đã ở lại bưu cục từ khi vào đây, phụ trách tiêudiệt tất cả những người mới đến.Để có thể triệt để giải quyết chuyện ở đây, hắn thậm chí đã viếtxong di chúc, hoàn toàn bỏ qua bản thân mình, không thể khôngnói là hung ác.Tô Viễn gật nhẹ đầu, cũng đoán rằng tình trạng của Dương Gianlúc này có lẽ cũng đang ở trạng thái khôi phục lệ quỷ.Nói nghiêm khắc, dù là nhiệm vụ đưa tin của chính hắn hay làviệc Dương Gian đến thành phố 301 ở Đại Xuyên, đều không phảichuyện dễ dàng gì.Bà lão ở thành phố 301 kia cũng là một sự nan giải vô cùng, vớikhả năng từ quá khứ xâm nhập vào hiện thực linh dị, ngay cả TôViễn cũng không thể nghĩ ra cách giải quyết cụ thể.Thật sự đối mặt, đơn giản chỉ là dựa vào khởi động lại một cáchcứng rắn mà thôi.Nghĩ tới đây, Tô Viễn cũng không nói thêm gì nữa, chỉ lên tiếngchào hỏi rôi rời khỏi Bưu Cục Quỷ.Cùng lúc đó, ở một nơi khác, lại xảy ra một chuyện có chút vidiệu.Trên một đoạn cao tốc vùng ngoại ô thành phố Đại Xương, giờphút này đang tràn ngập một màn sương mù. Mọi thứ xungquanh đều bị bao phủ trong sương mù dày đặc.Màn sương dày đặc này không ngừng lan ra, không có dấu hiệutan biến, ngược lại theo thời gian càng bao trùm diện tích lớnhơn, đồng thời cũng càng trở nên dày đặc hơn.Trong màn sương mù, có mấy người đang giao chiến.Cũng có người đã ngã xuống, và ở nơi khởi nguôn của mànsương, có một ngôi mộ quỷ dị đứng sừng sững, một cái đầungười trên đỉnh mộ, và khuôn mặt đó lại chính là Phùng Toàn.Chỉ là, trạng thái của Phùng Toàn lúc này dường như không tốt,bản thân đã ở vào ranh giới khôi phục lệ quỷ, bị đất mộ chôn vùi,và Quỷ Sương Mù cũng đã rõ ràng mất kiểm soát.Ngoài Phùng Toàn, còn có ba người khác chạy đến đây, theo thứtự là Huỳnh Tử Nhã, Lý Dương, và Trương Hàn.Tô Viễn xuất hiện đã thay đổi rất nhiều thứ.Ít nhất là mặt quỷ của Đồng Thiến không còn, nó đã bị Toshionuốt vào bụng, trở thành một phần của hắn.Nhưng Lý Dương lại quay đi quay lại, cuối cùng vẫn gia nhập độicủa Dương Gian theo đúng kịch bản gốc.Còn Trương Hàn thì đã chết. Nguyên nhân cụ thể của xung đột làdo Phùng Toàn điều tra về những đồng nghiệp trước đây và lờinguyên của chiếc đồng hồ quả lắc, gây nên sự cảnh giác và thùđịch từ một số người.Vì vậy hắn bị truy sát.Trận đấu giữa những người ngự quỷ, từ trước đến nay đều làngươi chết ta sống.Nhưng Dương Gian không có ở đây, kết cục của những người nàylại rất thảm, căn bản không phải là đối thủ của đối phương.Phùng Toàn bị chôn trong ngôi mộ cao, phân lớn là đã chết,Trương Hàn cũng chết do bị linh dị của đối phương tấn công.Huỳnh Tử Nhã và Lý Dương chỉ điêu khiển được một con quỷ,hoàn toàn không phải đối thủ, huống chi đối phương còn mangtheo một linh dị vật phẩm, vô cùng khắc chế họ.Còn đối phương lại không chút tổn hại.Nói đến đây, đội của Dương Gian do sự xuất hiện của Tô Viễn màyếu đi rất nhiều so với kịch bản gốc, thiếu đi sức mạnh chiến đấuđỉnh cao.Giờ đây, mặc dù Huỳnh Tử Nhã và Lý Dương chưa chết, nhưngtình trạng cũng không tốt chút nào.Đặc biệt là Lý Dương, trong tình huống này, khả năng kiểm soátQuỷ Chặn Cửa của hắn không phát huy được nhiều tác dụng, cònHuỳnh Tử Nhã chỉ có thể vận dụng Quỷ Phát và dây chuyên GạtNgười Quỷ để cẩn thận đấu sức mà thôi.Thế cục có thể nói là cực kỳ bất lợi, có thể dự đoán rằng nếu tiếptục, thất bại chỉ là vấn đề thời gian.Đến lúc đó, đối phương chắc chăn sẽ không nương tay."Ha ha, đây là thành viên của đội Dương Gian sao? Thật sự làkhông chịu nổi một đòn, chẳng có ai đánh được.Xem ra lời đồn không sai, hắn và Diệp Chân đấu một trận, tìnhtrạng đúng là không ổn."Một người trong đám đối phương nhìn Lý Dương và những ngườikhác, phát ra tiếng cười lạnh."Đây chẳng phải là điều bình thường sao? Nếu không ai dám đếnthành phố Đại Xương, đứng trên địa bàn của đội trưởng Tổng bộmà dương oai.Chỉ là không ngờ dưới tay hắn, mấy đội viên kia lại vô dụng nhưVậy.Ngoài Phùng Toàn ra, chẳng có ai lợi hại cả.Nhưng vậy cũng tốt, tiện lợi cho chúng ta.Nghe nói trong tay hắn có nhiều linh dị vật phẩm, nếu có thể lấyđược, nói không chừng chúng ta lại có thể sống thêm một nămhay nửa năm nữa."

Mượn nhờ giấy viết thư của Bưu Cục Quỷ, Tô Viễn thành công

thoát khỏi linh dị chi địa, đi vào Bưu Cục Quỷ.

Bưu Cục Quỷ vẫn rực rỡ đèn neon như trước, dường như cho dù

ngoại giới có biến động mãnh liệt thế nào đi nữa, nơi này vẫn yên

bình tĩnh lặng, giống như một chốn cực lạc.

Nhưng đây chỉ là giả tượng mà thôi, sự kinh khủng của Bưu Cục

Quỷ thực ra không hề kém so với linh dị chi địa.

Khi thân hình của Tô Viễn hiện lên ở nơi này, sau một khắc, một

tiếng gõ quải trượng vang lên, Tôn Thụy với gương mặt như xác

chết xuất hiện trong đại sảnh, vẻ lạnh như băng và chết lặng.

Chỉ đến khi thấy là Tô Viễn, lập tức thân sắc trên mặt hắn thay

đổi, như tắm trong gió xuân.

"Hóa ra là Tô cố vấn, ta còn tưởng rằng lại có người mới tiến

đến."

Tô Viễn bình tĩnh nhìn hắn một cái, không có phản ứng quá lớn.

Nhưng từ trạng thái của Tôn Thụy lúc này, sợ rằng khoảng thời

gian này hắn đã b*p ch*t không ít người mới ở Bưu Cục Quỷ.

Nhưng đây cũng là hành động bất đắc dĩ. Muốn giải quyết vấn đề

của Bưu Cục Quỷ, hoặc là thành công lên đến tâng thứ sáu của

bưu cục, hoặc là như Tôn Thụy, trực tiếp rút củi dưới đáy nồi.

Dù là biện pháp nào cũng đều rất nguy hiểm, cần có thực lực

tương ứng mới có thể làm được.

Tôn Thụy dù là người ngự quỷ, nhưng tình trạng của hắn ở lại

bưu cục quá lâu, tất nhiên khó tránh khỏi cái kết là tử vong.

"Gần đây vẫn ổn chứ, không có gì dị thường sao? Còn chịu đựng

được không?”

Tô Viễn hỏi.

Tôn Thụy gật nhẹ đầu, bình tĩnh nói: "Đa tạ Tô cố vấn quan tâm,

tình trạng của ta không có vấn đề gì, chí ít có thể chịu đựng đến

khi hai vị đưa tin lên tâng thứ năm.”

"Vậy thì tốt.

Tô Viễn gật nhẹ đầu, không nói thêm gì, mà dùng Quỷ Nhãn quét

qua đại sảnh tâng một của bưu CỤc.

Đại sảnh vẫn giống như trước đây, không có gì thay đổi quá lớn,

trên tường vẫn treo rất nhiều bức tranh, nhìn qua không có gì đặc

biệt.

Nhưng Tô Viễn biết, bên trong bức tranh tự thành một thế giới

khác, nơi đó vẫn tồn tại một Bưu Cục Quỷ khác.

Chỉ là hiện tại chưa phải lúc để đi vào.

Nói thật, Tô Viễn cũng chưa từng nghĩ muốn kiểm soát Bưu Cục

Quỷ, vì cái giá phải trả là quá lớn.

Dù trở thành người quản lý Bưu Cục Quỷ có thể không bị giết

chết khi ở trong phạm vi bưu cục, nhưng đồng thời cũng vĩnh

viễn bị giới hạn trong đó.

Điều này hắn không thể chấp nhận.

Cho nên Bưu Cục Quỷ đối với hắn chỉ như gân gà, ăn vào thì vô

vị, bỏ đi lại tiếc.

"Dương Gian đã đến Bưu Cục Quỷ chưa?"

Sau khi dò xét một lúc, Tô Viễn đột nhiên hỏi.

Nếu không nhớ lầm, thời gian trôi qua lâu như vậy, Dương Gian

hẳn cũng đã hoàn thành việc đưa tin rồi.

Không biết tình trạng của hắn hiện tại thế nào, có tìm lại được

Quỷ Ảnh không?

Liệu hắn có trở thành dị loại?

"Không rõ, sau lần trước, Dương đội cũng chưa đến Bưu Cục

Quỷ.

Nhưng có một người phụ nữ tên Dương Tiểu Hoa đã từng đến

đây, nói rằng tình trạng của Dương đội không được tốt lắm."

Tôn Thụy lắc đầu, hiển nhiên hắn không biết nhiều về tình hình

bên ngoài.

Dù sao hắn cũng đã ở lại bưu cục từ khi vào đây, phụ trách tiêu

diệt tất cả những người mới đến.

Để có thể triệt để giải quyết chuyện ở đây, hắn thậm chí đã viết

xong di chúc, hoàn toàn bỏ qua bản thân mình, không thể không

nói là hung ác.

Tô Viễn gật nhẹ đầu, cũng đoán rằng tình trạng của Dương Gian

lúc này có lẽ cũng đang ở trạng thái khôi phục lệ quỷ.

Nói nghiêm khắc, dù là nhiệm vụ đưa tin của chính hắn hay là

việc Dương Gian đến thành phố 301 ở Đại Xuyên, đều không phải

chuyện dễ dàng gì.

Bà lão ở thành phố 301 kia cũng là một sự nan giải vô cùng, với

khả năng từ quá khứ xâm nhập vào hiện thực linh dị, ngay cả Tô

Viễn cũng không thể nghĩ ra cách giải quyết cụ thể.

Thật sự đối mặt, đơn giản chỉ là dựa vào khởi động lại một cách

cứng rắn mà thôi.

Nghĩ tới đây, Tô Viễn cũng không nói thêm gì nữa, chỉ lên tiếng

chào hỏi rôi rời khỏi Bưu Cục Quỷ.

Cùng lúc đó, ở một nơi khác, lại xảy ra một chuyện có chút vi

diệu.

Trên một đoạn cao tốc vùng ngoại ô thành phố Đại Xương, giờ

phút này đang tràn ngập một màn sương mù. Mọi thứ xung

quanh đều bị bao phủ trong sương mù dày đặc.

Màn sương dày đặc này không ngừng lan ra, không có dấu hiệu

tan biến, ngược lại theo thời gian càng bao trùm diện tích lớn

hơn, đồng thời cũng càng trở nên dày đặc hơn.

Trong màn sương mù, có mấy người đang giao chiến.

Cũng có người đã ngã xuống, và ở nơi khởi nguôn của màn

sương, có một ngôi mộ quỷ dị đứng sừng sững, một cái đầu

người trên đỉnh mộ, và khuôn mặt đó lại chính là Phùng Toàn.

Chỉ là, trạng thái của Phùng Toàn lúc này dường như không tốt,

bản thân đã ở vào ranh giới khôi phục lệ quỷ, bị đất mộ chôn vùi,

và Quỷ Sương Mù cũng đã rõ ràng mất kiểm soát.

Ngoài Phùng Toàn, còn có ba người khác chạy đến đây, theo thứ

tự là Huỳnh Tử Nhã, Lý Dương, và Trương Hàn.

Tô Viễn xuất hiện đã thay đổi rất nhiều thứ.

Ít nhất là mặt quỷ của Đồng Thiến không còn, nó đã bị Toshio

nuốt vào bụng, trở thành một phần của hắn.

Nhưng Lý Dương lại quay đi quay lại, cuối cùng vẫn gia nhập đội

của Dương Gian theo đúng kịch bản gốc.

Còn Trương Hàn thì đã chết. Nguyên nhân cụ thể của xung đột là

do Phùng Toàn điều tra về những đồng nghiệp trước đây và lời

nguyên của chiếc đồng hồ quả lắc, gây nên sự cảnh giác và thù

địch từ một số người.

Vì vậy hắn bị truy sát.

Trận đấu giữa những người ngự quỷ, từ trước đến nay đều là

ngươi chết ta sống.

Nhưng Dương Gian không có ở đây, kết cục của những người này

lại rất thảm, căn bản không phải là đối thủ của đối phương.

Phùng Toàn bị chôn trong ngôi mộ cao, phân lớn là đã chết,

Trương Hàn cũng chết do bị linh dị của đối phương tấn công.

Huỳnh Tử Nhã và Lý Dương chỉ điêu khiển được một con quỷ,

hoàn toàn không phải đối thủ, huống chi đối phương còn mang

theo một linh dị vật phẩm, vô cùng khắc chế họ.

Còn đối phương lại không chút tổn hại.

Nói đến đây, đội của Dương Gian do sự xuất hiện của Tô Viễn mà

yếu đi rất nhiều so với kịch bản gốc, thiếu đi sức mạnh chiến đấu

đỉnh cao.

Giờ đây, mặc dù Huỳnh Tử Nhã và Lý Dương chưa chết, nhưng

tình trạng cũng không tốt chút nào.

Đặc biệt là Lý Dương, trong tình huống này, khả năng kiểm soát

Quỷ Chặn Cửa của hắn không phát huy được nhiều tác dụng, còn

Huỳnh Tử Nhã chỉ có thể vận dụng Quỷ Phát và dây chuyên Gạt

Người Quỷ để cẩn thận đấu sức mà thôi.

Thế cục có thể nói là cực kỳ bất lợi, có thể dự đoán rằng nếu tiếp

tục, thất bại chỉ là vấn đề thời gian.

Đến lúc đó, đối phương chắc chăn sẽ không nương tay.

"Ha ha, đây là thành viên của đội Dương Gian sao? Thật sự là

không chịu nổi một đòn, chẳng có ai đánh được.

Xem ra lời đồn không sai, hắn và Diệp Chân đấu một trận, tình

trạng đúng là không ổn."

Một người trong đám đối phương nhìn Lý Dương và những người

khác, phát ra tiếng cười lạnh.

"Đây chẳng phải là điều bình thường sao? Nếu không ai dám đến

thành phố Đại Xương, đứng trên địa bàn của đội trưởng Tổng bộ

mà dương oai.

Chỉ là không ngờ dưới tay hắn, mấy đội viên kia lại vô dụng như

Vậy.

Ngoài Phùng Toàn ra, chẳng có ai lợi hại cả.

Nhưng vậy cũng tốt, tiện lợi cho chúng ta.

Nghe nói trong tay hắn có nhiều linh dị vật phẩm, nếu có thể lấy

được, nói không chừng chúng ta lại có thể sống thêm một năm

hay nửa năm nữa."

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Mượn nhờ giấy viết thư của Bưu Cục Quỷ, Tô Viễn thành côngthoát khỏi linh dị chi địa, đi vào Bưu Cục Quỷ.Bưu Cục Quỷ vẫn rực rỡ đèn neon như trước, dường như cho dùngoại giới có biến động mãnh liệt thế nào đi nữa, nơi này vẫn yênbình tĩnh lặng, giống như một chốn cực lạc.Nhưng đây chỉ là giả tượng mà thôi, sự kinh khủng của Bưu CụcQuỷ thực ra không hề kém so với linh dị chi địa.Khi thân hình của Tô Viễn hiện lên ở nơi này, sau một khắc, mộttiếng gõ quải trượng vang lên, Tôn Thụy với gương mặt như xácchết xuất hiện trong đại sảnh, vẻ lạnh như băng và chết lặng.Chỉ đến khi thấy là Tô Viễn, lập tức thân sắc trên mặt hắn thayđổi, như tắm trong gió xuân."Hóa ra là Tô cố vấn, ta còn tưởng rằng lại có người mới tiếnđến."Tô Viễn bình tĩnh nhìn hắn một cái, không có phản ứng quá lớn.Nhưng từ trạng thái của Tôn Thụy lúc này, sợ rằng khoảng thờigian này hắn đã b*p ch*t không ít người mới ở Bưu Cục Quỷ.Nhưng đây cũng là hành động bất đắc dĩ. Muốn giải quyết vấn đềcủa Bưu Cục Quỷ, hoặc là thành công lên đến tâng thứ sáu củabưu cục, hoặc là như Tôn Thụy, trực tiếp rút củi dưới đáy nồi.Dù là biện pháp nào cũng đều rất nguy hiểm, cần có thực lựctương ứng mới có thể làm được.Tôn Thụy dù là người ngự quỷ, nhưng tình trạng của hắn ở lạibưu cục quá lâu, tất nhiên khó tránh khỏi cái kết là tử vong."Gần đây vẫn ổn chứ, không có gì dị thường sao? Còn chịu đựngđược không?”Tô Viễn hỏi.Tôn Thụy gật nhẹ đầu, bình tĩnh nói: "Đa tạ Tô cố vấn quan tâm,tình trạng của ta không có vấn đề gì, chí ít có thể chịu đựng đếnkhi hai vị đưa tin lên tâng thứ năm.”"Vậy thì tốt.Tô Viễn gật nhẹ đầu, không nói thêm gì, mà dùng Quỷ Nhãn quétqua đại sảnh tâng một của bưu CỤc.Đại sảnh vẫn giống như trước đây, không có gì thay đổi quá lớn,trên tường vẫn treo rất nhiều bức tranh, nhìn qua không có gì đặcbiệt.Nhưng Tô Viễn biết, bên trong bức tranh tự thành một thế giớikhác, nơi đó vẫn tồn tại một Bưu Cục Quỷ khác.Chỉ là hiện tại chưa phải lúc để đi vào.Nói thật, Tô Viễn cũng chưa từng nghĩ muốn kiểm soát Bưu CụcQuỷ, vì cái giá phải trả là quá lớn.Dù trở thành người quản lý Bưu Cục Quỷ có thể không bị giếtchết khi ở trong phạm vi bưu cục, nhưng đồng thời cũng vĩnhviễn bị giới hạn trong đó.Điều này hắn không thể chấp nhận.Cho nên Bưu Cục Quỷ đối với hắn chỉ như gân gà, ăn vào thì vôvị, bỏ đi lại tiếc."Dương Gian đã đến Bưu Cục Quỷ chưa?"Sau khi dò xét một lúc, Tô Viễn đột nhiên hỏi.Nếu không nhớ lầm, thời gian trôi qua lâu như vậy, Dương Gianhẳn cũng đã hoàn thành việc đưa tin rồi.Không biết tình trạng của hắn hiện tại thế nào, có tìm lại đượcQuỷ Ảnh không?Liệu hắn có trở thành dị loại?"Không rõ, sau lần trước, Dương đội cũng chưa đến Bưu CụcQuỷ.Nhưng có một người phụ nữ tên Dương Tiểu Hoa đã từng đếnđây, nói rằng tình trạng của Dương đội không được tốt lắm."Tôn Thụy lắc đầu, hiển nhiên hắn không biết nhiều về tình hìnhbên ngoài.Dù sao hắn cũng đã ở lại bưu cục từ khi vào đây, phụ trách tiêudiệt tất cả những người mới đến.Để có thể triệt để giải quyết chuyện ở đây, hắn thậm chí đã viếtxong di chúc, hoàn toàn bỏ qua bản thân mình, không thể khôngnói là hung ác.Tô Viễn gật nhẹ đầu, cũng đoán rằng tình trạng của Dương Gianlúc này có lẽ cũng đang ở trạng thái khôi phục lệ quỷ.Nói nghiêm khắc, dù là nhiệm vụ đưa tin của chính hắn hay làviệc Dương Gian đến thành phố 301 ở Đại Xuyên, đều không phảichuyện dễ dàng gì.Bà lão ở thành phố 301 kia cũng là một sự nan giải vô cùng, vớikhả năng từ quá khứ xâm nhập vào hiện thực linh dị, ngay cả TôViễn cũng không thể nghĩ ra cách giải quyết cụ thể.Thật sự đối mặt, đơn giản chỉ là dựa vào khởi động lại một cáchcứng rắn mà thôi.Nghĩ tới đây, Tô Viễn cũng không nói thêm gì nữa, chỉ lên tiếngchào hỏi rôi rời khỏi Bưu Cục Quỷ.Cùng lúc đó, ở một nơi khác, lại xảy ra một chuyện có chút vidiệu.Trên một đoạn cao tốc vùng ngoại ô thành phố Đại Xương, giờphút này đang tràn ngập một màn sương mù. Mọi thứ xungquanh đều bị bao phủ trong sương mù dày đặc.Màn sương dày đặc này không ngừng lan ra, không có dấu hiệutan biến, ngược lại theo thời gian càng bao trùm diện tích lớnhơn, đồng thời cũng càng trở nên dày đặc hơn.Trong màn sương mù, có mấy người đang giao chiến.Cũng có người đã ngã xuống, và ở nơi khởi nguôn của mànsương, có một ngôi mộ quỷ dị đứng sừng sững, một cái đầungười trên đỉnh mộ, và khuôn mặt đó lại chính là Phùng Toàn.Chỉ là, trạng thái của Phùng Toàn lúc này dường như không tốt,bản thân đã ở vào ranh giới khôi phục lệ quỷ, bị đất mộ chôn vùi,và Quỷ Sương Mù cũng đã rõ ràng mất kiểm soát.Ngoài Phùng Toàn, còn có ba người khác chạy đến đây, theo thứtự là Huỳnh Tử Nhã, Lý Dương, và Trương Hàn.Tô Viễn xuất hiện đã thay đổi rất nhiều thứ.Ít nhất là mặt quỷ của Đồng Thiến không còn, nó đã bị Toshionuốt vào bụng, trở thành một phần của hắn.Nhưng Lý Dương lại quay đi quay lại, cuối cùng vẫn gia nhập độicủa Dương Gian theo đúng kịch bản gốc.Còn Trương Hàn thì đã chết. Nguyên nhân cụ thể của xung đột làdo Phùng Toàn điều tra về những đồng nghiệp trước đây và lờinguyên của chiếc đồng hồ quả lắc, gây nên sự cảnh giác và thùđịch từ một số người.Vì vậy hắn bị truy sát.Trận đấu giữa những người ngự quỷ, từ trước đến nay đều làngươi chết ta sống.Nhưng Dương Gian không có ở đây, kết cục của những người nàylại rất thảm, căn bản không phải là đối thủ của đối phương.Phùng Toàn bị chôn trong ngôi mộ cao, phân lớn là đã chết,Trương Hàn cũng chết do bị linh dị của đối phương tấn công.Huỳnh Tử Nhã và Lý Dương chỉ điêu khiển được một con quỷ,hoàn toàn không phải đối thủ, huống chi đối phương còn mangtheo một linh dị vật phẩm, vô cùng khắc chế họ.Còn đối phương lại không chút tổn hại.Nói đến đây, đội của Dương Gian do sự xuất hiện của Tô Viễn màyếu đi rất nhiều so với kịch bản gốc, thiếu đi sức mạnh chiến đấuđỉnh cao.Giờ đây, mặc dù Huỳnh Tử Nhã và Lý Dương chưa chết, nhưngtình trạng cũng không tốt chút nào.Đặc biệt là Lý Dương, trong tình huống này, khả năng kiểm soátQuỷ Chặn Cửa của hắn không phát huy được nhiều tác dụng, cònHuỳnh Tử Nhã chỉ có thể vận dụng Quỷ Phát và dây chuyên GạtNgười Quỷ để cẩn thận đấu sức mà thôi.Thế cục có thể nói là cực kỳ bất lợi, có thể dự đoán rằng nếu tiếptục, thất bại chỉ là vấn đề thời gian.Đến lúc đó, đối phương chắc chăn sẽ không nương tay."Ha ha, đây là thành viên của đội Dương Gian sao? Thật sự làkhông chịu nổi một đòn, chẳng có ai đánh được.Xem ra lời đồn không sai, hắn và Diệp Chân đấu một trận, tìnhtrạng đúng là không ổn."Một người trong đám đối phương nhìn Lý Dương và những ngườikhác, phát ra tiếng cười lạnh."Đây chẳng phải là điều bình thường sao? Nếu không ai dám đếnthành phố Đại Xương, đứng trên địa bàn của đội trưởng Tổng bộmà dương oai.Chỉ là không ngờ dưới tay hắn, mấy đội viên kia lại vô dụng nhưVậy.Ngoài Phùng Toàn ra, chẳng có ai lợi hại cả.Nhưng vậy cũng tốt, tiện lợi cho chúng ta.Nghe nói trong tay hắn có nhiều linh dị vật phẩm, nếu có thể lấyđược, nói không chừng chúng ta lại có thể sống thêm một nămhay nửa năm nữa."

Chương 898: Vấn đề của thành phố Đại Xương