Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 908: Kết thúc công việc

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Từ vô số ký ức trở vê, Dương Gian tay cầm đao bổ củi, đứngsừng sững bên trong quan tài, mặt không biểu tình, thân sắc lạnhlùng.Tuy nhiên, Quỷ Nhãn trên trán hắn lại dùng một loại ánh mắtkhông chút kiêng ky đánh giá tất cả mọi người ở đây, như lệ quỷthăm dò, khiến người khác không rét mà run.Hắn trở nên ngày càng khủng khiếp, cũng càng thêm nguy hiểm.Vốn đã là đỉnh tiêm nhất lưu, bây giờ lại trở thành dị loại. Chỉ cầnQuỷ Ảnh không tỉnh lại từ trạng thái chết máy, hắn sẽ Vĩnh viễnkhông cần lo lắng về vấn đề phục hồi của lệ quỷ.Nhưng Tô Viễn biết rằng, theo một ý nghĩa nào đó, giờ khắc nàyDương Gian đã thực sự chết đi, chỉ còn ý thức tồn tại trong thânthể của lệ quỷ.Nói cách khác, hắn đã trở thành một con quỷ thực sự.Ở trong Quỷ Vực, Dương Gian rất nhanh đã rõ ràng được nhữnggì đã xảy ra.Dù sao hắn có Quỷ Nhãn, rất khó có việc gì có thể ẩn giấu trướcmặt Quỷ Vực."Thì ra là thế, ta đã biết đại khái những gì xảy ra, lại nợ ngươimột lần.'Dương Gian ngẩng đầu, nhìn về hướng ngoại ô thành phố, nhưthể cảm nhận được điều gì đó, thân sắc hơi hòa hoãn lại nhìn vềphía Tô Viễn nói."Rận quá nhiều không ngứa, nợ quá nhiều không lo, tiện tay màthôi."Tô Viễn nhún vai, ngược lại không cảm thấy có vấn đề gì.Dù sao với hắn mà nói, thật sự cũng không phải chuyện lớn gì, vìngười đánh tới đây là nhắm vào Dương Gian, chứ không phải tìmhắn gây phiền phức.Dương Gian nhẹ gật đầu, không nói thêm gì. Thực tế, dù giờ phútnày đã điều khiển hoàn chỉnh Quỷ Ảnh, hắn vẫn như cũ khôngnhìn rõ sâu cạn của Tô Viễn.Trong tâm mắt Quỷ Nhãn, dung mạo của Tô Viễn trở nên mơ hồ,như có bốn khuôn mặt mơ hồ chồng lên nhau.Cảm giác này rất quỷ dị, cũng khiến người khác sợ hãi.Nhưng đó là bí mật và chuyện riêng của người ta, Dương Giancũng không muốn nhìn trộm.Sau đó, hắn quay đầu nhìn Lý Dương cùng Huỳnh Tử Nhã:'Các ngươi không sao chứ?”Không sao, không có gì."Đội trưởng, ngươi không sao thì quá tốt rồi."Dương Gian bình tính bước tới trước mặt Huỳnh Tử Nhã, cầm lấychiếc dây chuyên Gạt Người Quỷ.Vì sử dụng kéo dài quá độ, chiếc dây chuyên giờ đã tràn ngập vếtrách, đồng thời đen nhánh, như thể có thứ gì đó muốn thoát rangoài.Hiển nhiên là Gạt Người Quỷ bên trong sắp thành công xâm nhậpvào hiện thực.Nhưng khi Dương Gian lấy ra chiếc vòng cổ thủy tinh đã nứt, bàntay hăn lập tức phát sáng tia hông quang, màu đen bên trong dâychuyên lại lui tán, biến thành một đốm nhỏ không đáng chú ý.Quỷ lại bị giam giữ vào tận cùng bên trong.Nhìn thấy cảnh này, Tô Viễn nghĩ thâm, nếu Gạt Người Quỷ có ýthức và biết nói chuyện, e rằng giờ này tổ tiên của Dương Gianđều bị nhắc tới không ít lần.Dương Gian thật sự quá tàn ác, không hề coi quỷ là quỷ.Dương Gian ném dây chuyền cho Huỳnh Tử Nhã, sau đó chú ý tớimái tóc đen dài kỳ dị rủ xuống của nàng.Nhưng chính nàng lại không có dấu hiệu nào cho thấy ác quỷ hồisinh, khiến hắn không khỏi hỏi:"Ngươi đã điều khiển con quỷ thứ hai rồi?"Huỳnh Tử Nhã nhẹ gật đầu: "Đúng vậy, nhờ có Tô Viễn tiên sinhtrợ giúp, ta và Lý Dương đều đã thành công điều khiển con quỷthứ hai."Nghe vậy, Dương Gian câm đao bổ củi, sau đó vung lên, mái tócdài kỳ dị của Huỳnh Tử Nhã lập tức bị cắt đứt từ giữa.Hắn không nói gì thêm, mà quay đầu nhìn về phía Vương SanSan."Quỷ Đồng đã ăn gì?"Vương San San đứng đó, giống như một thiếu nữ băng sơn bìnhthường, mặt không biểu cảm, nghiêm túc trả lời:"Uy một con quỷ, hiện tại nó biết nói chuyện, có thể gọi tênngười. "Vậy hãy trông chừng nó cẩn thận, đừng để nó tùy tiệngọi tên người khác, cũng không cần để nó chạy lung tung.Hiện tại nó nguy hiểm hơn trước rất nhiều, chỉ sơ ý một chút thôicó thể sẽ trở thành Quỷ Chết Đói thứ hai."Ta sẽ khống chế tốt Quỷ Đồng, nhưng còn ngươi thì sao, tìnhtrạng bây giờ thế nào?""Ta rất ổn, trước nay chưa từng tốt như vậy."Nói xong, thân hình Dương Gian dần dần nhạt đi, hắn biến mấtngay tại chỗ và để lại một câu nói:"Hoàng Tử Nhã, Lý Dương, các ngươi xử lý hiện trường một chút,và ngoài ra giải trừ nguy hiểm ở thành phố Đại Xương."Ngay khi hắn biến mất, bầu trời khôi phục lại sự sáng tỏ, bóng tốitrên mặt đất tan đi.Tất cả một lần nữa trở lại ban ngày, ánh nắng tươi sáng.Những gì vừa xảy ra thoáng chốc như một cơn ác mộng, khiếnngười ta có chút cảm giác không chân thật.Thấy cảnh tượng này, Tô Viễn vội vàng nói:'Chờ ta với, cùng đi chứtRất nhanh sau đó, một tia đỏ lóe lên, Tô Viễn cũng biến mấtkhông thấy nữa.Nhìn hai người rời đi, Lý Dương không khỏi hít sâu một hơi, cảmgiác rằng những gì xảy ra hôm nay đêu giống như một giấcmộng.Nhưng may mắn là, tất cả đã kết thúc.Hoàng Tử Nhã thở dài:"Vê sau tình thế chỉ biết sẽ ngày càng khó khăn, chẳng nhữngphải đối phó với sự kiện linh dị, mà còn phải đối mặt với nhữngkẻ tập kích giống như chúng ta.Chúng ta không thể mất Dương Gian, nếu không dù có đi đếnđâu cũng sẽ không an toàn.'Đúng vậy, việc này cũng chứng minh một điều, tình hình phục hồicủa lệ quỷ ngày càng nghiêm trọng, tất cả mọi người đang điêncuồng cầu sinh."Sau cuộc trò chuyện, Tô Viễn cũng không biết gì thêm, nhưng giờphút này hắn và Dương Gian đã đi đến ngoại ô thành phố ĐạiXương, trên đường cao tốc.Quỷ dị thay, nơi này bị bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc,đến mức giơ tay cũng không thấy năm ngón.Không chỉ vậy, sương mù bao phủ phạm vi rất lớn, che phủ cảmột vùng mười cây số xung quanh, nhìn từ xa trông như mộtviên kẹo đường bị cắm trên đường cao tốc.Trong sương mù này nhốt không ít chiếc xe. Dù con đường đãsớm bị phong tỏa, nhưng vẫn còn một số tài xế xui xẻo bị kẹt lại."Đây là Quỷ Sương Mù của Phùng Toàn phải không? Với phạm vinhư thế này, hắn không phải là đã chết rồi sao?"Nhìn tình hình, Tô Viễn quan sát qua loa rồi nói.Quỷ Sương Mù có quy tắc giết người là càng đi lại trong sươngmù thì càng dễ bị quỷ tìm tới.Chỉ khi đứng im bất động mới an toàn nhất.Những người không biết tình hình mà ởi lại trong sương mù, chắcchắn sẽ thập tử vô sinh.Điều tệ nhất là, trong sương mù còn có những lệ quỷ khác tồntại.Đội của Dương Gian không chỉ có mỗi người, nhưng chỉ có LýDương và Huỳnh Tử Nhã xuất hiện để ngăn chặn, điều này đủ đểchứng minh nhiều vấn đề."Trong sương mù không chỉ có một con quỷ."Dương Gian dùng Quỷ Nhãn để thăm dò, như thể có thể nhìnthấu Quỷ Sương Mù.Đôi mắt hắn tỏa ra tia sáng yêu dị đỏ, và tại nơi sương mù nông,hắn nhìn thấy một xác chết đổ bên lề đường.Xác chết đó có biểu hiện cứng đờ, trên cơ thể còn có vài phần hơiấm, như thể vừa mới chết không lâu. Những người bị Quỷ SươngMù giết sẽ không để lại xác, mà sẽ dung nhập vào trong sươngmù, làm tăng độ dày của nó.Điêu này chứng tỏ xác chết đó bị một con quỷ khác g**t ch*t."Có gì khác biệt sao? Đối với chúng ta?”Dương Gian không nói thêm gì, mà trực tiếp hành động.Một tia hông quang bao trùm, bắt đầu xua tan sương mù.Với sự áp chế của Quỷ Nhãn Quỷ Vực, sương mù dân tiêu tán, sựlinh dị bị áp chế.Rất nhanh, hai bóng người lang thang xuất hiện trước mặt TôViễn, một người là kẻ ngự quỷ xa lạ không nhận ra, cũng chưatừng thấy qua, đoán chừng là một trong những người cùng thamgia tập kích thành phố Đại Xương.

Từ vô số ký ức trở vê, Dương Gian tay cầm đao bổ củi, đứng

sừng sững bên trong quan tài, mặt không biểu tình, thân sắc lạnh

lùng.

Tuy nhiên, Quỷ Nhãn trên trán hắn lại dùng một loại ánh mắt

không chút kiêng ky đánh giá tất cả mọi người ở đây, như lệ quỷ

thăm dò, khiến người khác không rét mà run.

Hắn trở nên ngày càng khủng khiếp, cũng càng thêm nguy hiểm.

Vốn đã là đỉnh tiêm nhất lưu, bây giờ lại trở thành dị loại. Chỉ cần

Quỷ Ảnh không tỉnh lại từ trạng thái chết máy, hắn sẽ Vĩnh viễn

không cần lo lắng về vấn đề phục hồi của lệ quỷ.

Nhưng Tô Viễn biết rằng, theo một ý nghĩa nào đó, giờ khắc này

Dương Gian đã thực sự chết đi, chỉ còn ý thức tồn tại trong thân

thể của lệ quỷ.

Nói cách khác, hắn đã trở thành một con quỷ thực sự.

Ở trong Quỷ Vực, Dương Gian rất nhanh đã rõ ràng được những

gì đã xảy ra.

Dù sao hắn có Quỷ Nhãn, rất khó có việc gì có thể ẩn giấu trước

mặt Quỷ Vực.

"Thì ra là thế, ta đã biết đại khái những gì xảy ra, lại nợ ngươi

một lần.'

Dương Gian ngẩng đầu, nhìn về hướng ngoại ô thành phố, như

thể cảm nhận được điều gì đó, thân sắc hơi hòa hoãn lại nhìn về

phía Tô Viễn nói.

"Rận quá nhiều không ngứa, nợ quá nhiều không lo, tiện tay mà

thôi."

Tô Viễn nhún vai, ngược lại không cảm thấy có vấn đề gì.

Dù sao với hắn mà nói, thật sự cũng không phải chuyện lớn gì, vì

người đánh tới đây là nhắm vào Dương Gian, chứ không phải tìm

hắn gây phiền phức.

Dương Gian nhẹ gật đầu, không nói thêm gì. Thực tế, dù giờ phút

này đã điều khiển hoàn chỉnh Quỷ Ảnh, hắn vẫn như cũ không

nhìn rõ sâu cạn của Tô Viễn.

Trong tâm mắt Quỷ Nhãn, dung mạo của Tô Viễn trở nên mơ hồ,

như có bốn khuôn mặt mơ hồ chồng lên nhau.

Cảm giác này rất quỷ dị, cũng khiến người khác sợ hãi.

Nhưng đó là bí mật và chuyện riêng của người ta, Dương Gian

cũng không muốn nhìn trộm.

Sau đó, hắn quay đầu nhìn Lý Dương cùng Huỳnh Tử Nhã:

'Các ngươi không sao chứ?”

Không sao, không có gì.

"Đội trưởng, ngươi không sao thì quá tốt rồi."

Dương Gian bình tính bước tới trước mặt Huỳnh Tử Nhã, cầm lấy

chiếc dây chuyên Gạt Người Quỷ.

Vì sử dụng kéo dài quá độ, chiếc dây chuyên giờ đã tràn ngập vết

rách, đồng thời đen nhánh, như thể có thứ gì đó muốn thoát ra

ngoài.

Hiển nhiên là Gạt Người Quỷ bên trong sắp thành công xâm nhập

vào hiện thực.

Nhưng khi Dương Gian lấy ra chiếc vòng cổ thủy tinh đã nứt, bàn

tay hăn lập tức phát sáng tia hông quang, màu đen bên trong dây

chuyên lại lui tán, biến thành một đốm nhỏ không đáng chú ý.

Quỷ lại bị giam giữ vào tận cùng bên trong.

Nhìn thấy cảnh này, Tô Viễn nghĩ thâm, nếu Gạt Người Quỷ có ý

thức và biết nói chuyện, e rằng giờ này tổ tiên của Dương Gian

đều bị nhắc tới không ít lần.

Dương Gian thật sự quá tàn ác, không hề coi quỷ là quỷ.

Dương Gian ném dây chuyền cho Huỳnh Tử Nhã, sau đó chú ý tới

mái tóc đen dài kỳ dị rủ xuống của nàng.

Nhưng chính nàng lại không có dấu hiệu nào cho thấy ác quỷ hồi

sinh, khiến hắn không khỏi hỏi:

"Ngươi đã điều khiển con quỷ thứ hai rồi?"

Huỳnh Tử Nhã nhẹ gật đầu: "Đúng vậy, nhờ có Tô Viễn tiên sinh

trợ giúp, ta và Lý Dương đều đã thành công điều khiển con quỷ

thứ hai."

Nghe vậy, Dương Gian câm đao bổ củi, sau đó vung lên, mái tóc

dài kỳ dị của Huỳnh Tử Nhã lập tức bị cắt đứt từ giữa.

Hắn không nói gì thêm, mà quay đầu nhìn về phía Vương San

San.

"Quỷ Đồng đã ăn gì?"

Vương San San đứng đó, giống như một thiếu nữ băng sơn bình

thường, mặt không biểu cảm, nghiêm túc trả lời:

"Uy một con quỷ, hiện tại nó biết nói chuyện, có thể gọi tên

người. "Vậy hãy trông chừng nó cẩn thận, đừng để nó tùy tiện

gọi tên người khác, cũng không cần để nó chạy lung tung.

Hiện tại nó nguy hiểm hơn trước rất nhiều, chỉ sơ ý một chút thôi

có thể sẽ trở thành Quỷ Chết Đói thứ hai.

"Ta sẽ khống chế tốt Quỷ Đồng, nhưng còn ngươi thì sao, tình

trạng bây giờ thế nào?"

"Ta rất ổn, trước nay chưa từng tốt như vậy."

Nói xong, thân hình Dương Gian dần dần nhạt đi, hắn biến mất

ngay tại chỗ và để lại một câu nói:

"Hoàng Tử Nhã, Lý Dương, các ngươi xử lý hiện trường một chút,

và ngoài ra giải trừ nguy hiểm ở thành phố Đại Xương."

Ngay khi hắn biến mất, bầu trời khôi phục lại sự sáng tỏ, bóng tối

trên mặt đất tan đi.

Tất cả một lần nữa trở lại ban ngày, ánh nắng tươi sáng.

Những gì vừa xảy ra thoáng chốc như một cơn ác mộng, khiến

người ta có chút cảm giác không chân thật.

Thấy cảnh tượng này, Tô Viễn vội vàng nói:

'Chờ ta với, cùng đi chứt

Rất nhanh sau đó, một tia đỏ lóe lên, Tô Viễn cũng biến mất

không thấy nữa.

Nhìn hai người rời đi, Lý Dương không khỏi hít sâu một hơi, cảm

giác rằng những gì xảy ra hôm nay đêu giống như một giấc

mộng.

Nhưng may mắn là, tất cả đã kết thúc.

Hoàng Tử Nhã thở dài:

"Vê sau tình thế chỉ biết sẽ ngày càng khó khăn, chẳng những

phải đối phó với sự kiện linh dị, mà còn phải đối mặt với những

kẻ tập kích giống như chúng ta.

Chúng ta không thể mất Dương Gian, nếu không dù có đi đến

đâu cũng sẽ không an toàn.'

Đúng vậy, việc này cũng chứng minh một điều, tình hình phục hồi

của lệ quỷ ngày càng nghiêm trọng, tất cả mọi người đang điên

cuồng cầu sinh."

Sau cuộc trò chuyện, Tô Viễn cũng không biết gì thêm, nhưng giờ

phút này hắn và Dương Gian đã đi đến ngoại ô thành phố Đại

Xương, trên đường cao tốc.

Quỷ dị thay, nơi này bị bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc,

đến mức giơ tay cũng không thấy năm ngón.

Không chỉ vậy, sương mù bao phủ phạm vi rất lớn, che phủ cả

một vùng mười cây số xung quanh, nhìn từ xa trông như một

viên kẹo đường bị cắm trên đường cao tốc.

Trong sương mù này nhốt không ít chiếc xe. Dù con đường đã

sớm bị phong tỏa, nhưng vẫn còn một số tài xế xui xẻo bị kẹt lại.

"Đây là Quỷ Sương Mù của Phùng Toàn phải không? Với phạm vi

như thế này, hắn không phải là đã chết rồi sao?"

Nhìn tình hình, Tô Viễn quan sát qua loa rồi nói.

Quỷ Sương Mù có quy tắc giết người là càng đi lại trong sương

mù thì càng dễ bị quỷ tìm tới.

Chỉ khi đứng im bất động mới an toàn nhất.

Những người không biết tình hình mà ởi lại trong sương mù, chắc

chắn sẽ thập tử vô sinh.

Điều tệ nhất là, trong sương mù còn có những lệ quỷ khác tồn

tại.

Đội của Dương Gian không chỉ có mỗi người, nhưng chỉ có Lý

Dương và Huỳnh Tử Nhã xuất hiện để ngăn chặn, điều này đủ để

chứng minh nhiều vấn đề.

"Trong sương mù không chỉ có một con quỷ."

Dương Gian dùng Quỷ Nhãn để thăm dò, như thể có thể nhìn

thấu Quỷ Sương Mù.

Đôi mắt hắn tỏa ra tia sáng yêu dị đỏ, và tại nơi sương mù nông,

hắn nhìn thấy một xác chết đổ bên lề đường.

Xác chết đó có biểu hiện cứng đờ, trên cơ thể còn có vài phần hơi

ấm, như thể vừa mới chết không lâu. Những người bị Quỷ Sương

Mù giết sẽ không để lại xác, mà sẽ dung nhập vào trong sương

mù, làm tăng độ dày của nó.

Điêu này chứng tỏ xác chết đó bị một con quỷ khác g**t ch*t.

"Có gì khác biệt sao? Đối với chúng ta?”

Dương Gian không nói thêm gì, mà trực tiếp hành động.

Một tia hông quang bao trùm, bắt đầu xua tan sương mù.

Với sự áp chế của Quỷ Nhãn Quỷ Vực, sương mù dân tiêu tán, sự

linh dị bị áp chế.

Rất nhanh, hai bóng người lang thang xuất hiện trước mặt Tô

Viễn, một người là kẻ ngự quỷ xa lạ không nhận ra, cũng chưa

từng thấy qua, đoán chừng là một trong những người cùng tham

gia tập kích thành phố Đại Xương.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Từ vô số ký ức trở vê, Dương Gian tay cầm đao bổ củi, đứngsừng sững bên trong quan tài, mặt không biểu tình, thân sắc lạnhlùng.Tuy nhiên, Quỷ Nhãn trên trán hắn lại dùng một loại ánh mắtkhông chút kiêng ky đánh giá tất cả mọi người ở đây, như lệ quỷthăm dò, khiến người khác không rét mà run.Hắn trở nên ngày càng khủng khiếp, cũng càng thêm nguy hiểm.Vốn đã là đỉnh tiêm nhất lưu, bây giờ lại trở thành dị loại. Chỉ cầnQuỷ Ảnh không tỉnh lại từ trạng thái chết máy, hắn sẽ Vĩnh viễnkhông cần lo lắng về vấn đề phục hồi của lệ quỷ.Nhưng Tô Viễn biết rằng, theo một ý nghĩa nào đó, giờ khắc nàyDương Gian đã thực sự chết đi, chỉ còn ý thức tồn tại trong thânthể của lệ quỷ.Nói cách khác, hắn đã trở thành một con quỷ thực sự.Ở trong Quỷ Vực, Dương Gian rất nhanh đã rõ ràng được nhữnggì đã xảy ra.Dù sao hắn có Quỷ Nhãn, rất khó có việc gì có thể ẩn giấu trướcmặt Quỷ Vực."Thì ra là thế, ta đã biết đại khái những gì xảy ra, lại nợ ngươimột lần.'Dương Gian ngẩng đầu, nhìn về hướng ngoại ô thành phố, nhưthể cảm nhận được điều gì đó, thân sắc hơi hòa hoãn lại nhìn vềphía Tô Viễn nói."Rận quá nhiều không ngứa, nợ quá nhiều không lo, tiện tay màthôi."Tô Viễn nhún vai, ngược lại không cảm thấy có vấn đề gì.Dù sao với hắn mà nói, thật sự cũng không phải chuyện lớn gì, vìngười đánh tới đây là nhắm vào Dương Gian, chứ không phải tìmhắn gây phiền phức.Dương Gian nhẹ gật đầu, không nói thêm gì. Thực tế, dù giờ phútnày đã điều khiển hoàn chỉnh Quỷ Ảnh, hắn vẫn như cũ khôngnhìn rõ sâu cạn của Tô Viễn.Trong tâm mắt Quỷ Nhãn, dung mạo của Tô Viễn trở nên mơ hồ,như có bốn khuôn mặt mơ hồ chồng lên nhau.Cảm giác này rất quỷ dị, cũng khiến người khác sợ hãi.Nhưng đó là bí mật và chuyện riêng của người ta, Dương Giancũng không muốn nhìn trộm.Sau đó, hắn quay đầu nhìn Lý Dương cùng Huỳnh Tử Nhã:'Các ngươi không sao chứ?”Không sao, không có gì."Đội trưởng, ngươi không sao thì quá tốt rồi."Dương Gian bình tính bước tới trước mặt Huỳnh Tử Nhã, cầm lấychiếc dây chuyên Gạt Người Quỷ.Vì sử dụng kéo dài quá độ, chiếc dây chuyên giờ đã tràn ngập vếtrách, đồng thời đen nhánh, như thể có thứ gì đó muốn thoát rangoài.Hiển nhiên là Gạt Người Quỷ bên trong sắp thành công xâm nhậpvào hiện thực.Nhưng khi Dương Gian lấy ra chiếc vòng cổ thủy tinh đã nứt, bàntay hăn lập tức phát sáng tia hông quang, màu đen bên trong dâychuyên lại lui tán, biến thành một đốm nhỏ không đáng chú ý.Quỷ lại bị giam giữ vào tận cùng bên trong.Nhìn thấy cảnh này, Tô Viễn nghĩ thâm, nếu Gạt Người Quỷ có ýthức và biết nói chuyện, e rằng giờ này tổ tiên của Dương Gianđều bị nhắc tới không ít lần.Dương Gian thật sự quá tàn ác, không hề coi quỷ là quỷ.Dương Gian ném dây chuyền cho Huỳnh Tử Nhã, sau đó chú ý tớimái tóc đen dài kỳ dị rủ xuống của nàng.Nhưng chính nàng lại không có dấu hiệu nào cho thấy ác quỷ hồisinh, khiến hắn không khỏi hỏi:"Ngươi đã điều khiển con quỷ thứ hai rồi?"Huỳnh Tử Nhã nhẹ gật đầu: "Đúng vậy, nhờ có Tô Viễn tiên sinhtrợ giúp, ta và Lý Dương đều đã thành công điều khiển con quỷthứ hai."Nghe vậy, Dương Gian câm đao bổ củi, sau đó vung lên, mái tócdài kỳ dị của Huỳnh Tử Nhã lập tức bị cắt đứt từ giữa.Hắn không nói gì thêm, mà quay đầu nhìn về phía Vương SanSan."Quỷ Đồng đã ăn gì?"Vương San San đứng đó, giống như một thiếu nữ băng sơn bìnhthường, mặt không biểu cảm, nghiêm túc trả lời:"Uy một con quỷ, hiện tại nó biết nói chuyện, có thể gọi tênngười. "Vậy hãy trông chừng nó cẩn thận, đừng để nó tùy tiệngọi tên người khác, cũng không cần để nó chạy lung tung.Hiện tại nó nguy hiểm hơn trước rất nhiều, chỉ sơ ý một chút thôicó thể sẽ trở thành Quỷ Chết Đói thứ hai."Ta sẽ khống chế tốt Quỷ Đồng, nhưng còn ngươi thì sao, tìnhtrạng bây giờ thế nào?""Ta rất ổn, trước nay chưa từng tốt như vậy."Nói xong, thân hình Dương Gian dần dần nhạt đi, hắn biến mấtngay tại chỗ và để lại một câu nói:"Hoàng Tử Nhã, Lý Dương, các ngươi xử lý hiện trường một chút,và ngoài ra giải trừ nguy hiểm ở thành phố Đại Xương."Ngay khi hắn biến mất, bầu trời khôi phục lại sự sáng tỏ, bóng tốitrên mặt đất tan đi.Tất cả một lần nữa trở lại ban ngày, ánh nắng tươi sáng.Những gì vừa xảy ra thoáng chốc như một cơn ác mộng, khiếnngười ta có chút cảm giác không chân thật.Thấy cảnh tượng này, Tô Viễn vội vàng nói:'Chờ ta với, cùng đi chứtRất nhanh sau đó, một tia đỏ lóe lên, Tô Viễn cũng biến mấtkhông thấy nữa.Nhìn hai người rời đi, Lý Dương không khỏi hít sâu một hơi, cảmgiác rằng những gì xảy ra hôm nay đêu giống như một giấcmộng.Nhưng may mắn là, tất cả đã kết thúc.Hoàng Tử Nhã thở dài:"Vê sau tình thế chỉ biết sẽ ngày càng khó khăn, chẳng nhữngphải đối phó với sự kiện linh dị, mà còn phải đối mặt với nhữngkẻ tập kích giống như chúng ta.Chúng ta không thể mất Dương Gian, nếu không dù có đi đếnđâu cũng sẽ không an toàn.'Đúng vậy, việc này cũng chứng minh một điều, tình hình phục hồicủa lệ quỷ ngày càng nghiêm trọng, tất cả mọi người đang điêncuồng cầu sinh."Sau cuộc trò chuyện, Tô Viễn cũng không biết gì thêm, nhưng giờphút này hắn và Dương Gian đã đi đến ngoại ô thành phố ĐạiXương, trên đường cao tốc.Quỷ dị thay, nơi này bị bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc,đến mức giơ tay cũng không thấy năm ngón.Không chỉ vậy, sương mù bao phủ phạm vi rất lớn, che phủ cảmột vùng mười cây số xung quanh, nhìn từ xa trông như mộtviên kẹo đường bị cắm trên đường cao tốc.Trong sương mù này nhốt không ít chiếc xe. Dù con đường đãsớm bị phong tỏa, nhưng vẫn còn một số tài xế xui xẻo bị kẹt lại."Đây là Quỷ Sương Mù của Phùng Toàn phải không? Với phạm vinhư thế này, hắn không phải là đã chết rồi sao?"Nhìn tình hình, Tô Viễn quan sát qua loa rồi nói.Quỷ Sương Mù có quy tắc giết người là càng đi lại trong sươngmù thì càng dễ bị quỷ tìm tới.Chỉ khi đứng im bất động mới an toàn nhất.Những người không biết tình hình mà ởi lại trong sương mù, chắcchắn sẽ thập tử vô sinh.Điều tệ nhất là, trong sương mù còn có những lệ quỷ khác tồntại.Đội của Dương Gian không chỉ có mỗi người, nhưng chỉ có LýDương và Huỳnh Tử Nhã xuất hiện để ngăn chặn, điều này đủ đểchứng minh nhiều vấn đề."Trong sương mù không chỉ có một con quỷ."Dương Gian dùng Quỷ Nhãn để thăm dò, như thể có thể nhìnthấu Quỷ Sương Mù.Đôi mắt hắn tỏa ra tia sáng yêu dị đỏ, và tại nơi sương mù nông,hắn nhìn thấy một xác chết đổ bên lề đường.Xác chết đó có biểu hiện cứng đờ, trên cơ thể còn có vài phần hơiấm, như thể vừa mới chết không lâu. Những người bị Quỷ SươngMù giết sẽ không để lại xác, mà sẽ dung nhập vào trong sươngmù, làm tăng độ dày của nó.Điêu này chứng tỏ xác chết đó bị một con quỷ khác g**t ch*t."Có gì khác biệt sao? Đối với chúng ta?”Dương Gian không nói thêm gì, mà trực tiếp hành động.Một tia hông quang bao trùm, bắt đầu xua tan sương mù.Với sự áp chế của Quỷ Nhãn Quỷ Vực, sương mù dân tiêu tán, sựlinh dị bị áp chế.Rất nhanh, hai bóng người lang thang xuất hiện trước mặt TôViễn, một người là kẻ ngự quỷ xa lạ không nhận ra, cũng chưatừng thấy qua, đoán chừng là một trong những người cùng thamgia tập kích thành phố Đại Xương.

Chương 908: Kết thúc công việc