Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 925: Hai phe đối thoại
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Vui vẻ là cái gì?Vui vẻ đại khái chính là dưới tình huống như thế này, mỗi một conlệ quỷ không biết bị nhốt trong phòng giam, chờ đợi để Tô Viễnđến đánh dấu, cảm giác đó giống như con chuột rơi vào thùnggạo, vui vẻ đến nỗi không biết Đông Tây Nam Bắc.Nhưng nói đi thì nói lại, trong quá trình đánh dấu, càng tiến lênphía trước, những thứ trong phòng giam càng khiến người ta cảmthấy kinh dị và khó hiểu.Tô Viễn có thể phát hiện, trong phòng giam có rất nhiều thứ ly kỳcổ quái.Có phòng giam có một tấm gương đen như mực, nhìn qua giốngnhư một vật phẩm linh dị, nhưng khi đứng trước gương lại khôngthấy phản chiếu gì.Tấm gương này bày trong phòng giam, tựa như không muốn aichạm vào.Cũng có nhà tù mà ánh đèn không thể chiếu sáng, phía sau hàngrào sắt là một khoảng tối đen, tạo cảm giác quỷ dị bất thường.Cũng có phòng giam trống rỗng, chẳng có gì cả, nhưng nhữngvết rỉ loang lổ trên hàng rào sắt lại vặn vẹo biến dạng, thậm chícó mấy chỗ đứt gấy, dường như từng có thứ gì đó bị nhốt ở bêntrong rồi đào thoát ra.Có phòng giam lại truyên đến âm thanh kỳ quái, giống như có aiđó đi qua đi lại bên trong, nhưng không hề thấy bóng dáng gì.Phần lớn các phòng giam đều có những hiện tượng linh dị vôpháp giải thích, dường như bất cứ lúc nào lệ quỷ cũng có thể xuấthiện.Thế nhưng kỳ lạ là, dù hiện tượng linh dị ở đây nhiều như vậy,bên ngoài nhà tù lại cực kỳ an toàn, đi lại trong đó cũng không hềbị lệ quỷ tập kích.Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là gan phải lớn một chút, nếukhông rất dễ bị dọa cho sợ chết khiếp.Nhưng có thể vào đây, phần lớn đều là người ngự quỷ, nhữngngười nhát gan không dám mạo hiểm tiến vào.Tô Viễn tất nhiên không cần phải nói, hắn thậm chí còn trực tiếpphá giải một số nhà tù, chủ động đi vào, đối mặt với lệ quỷ bịgiam giữ để khởi xướng tập kích, không chỉ dừng lại ở việc đánhdấu.Nhưng đồng thời, đối với một số nhà tù có không khí quỷ dị khácthường, hắn lại lựa chọn tránh đi, không muốn gây thêm phiênphức, không phải vì sợ hãi, mà đơn giản chỉ vì nếu bị cuốn vào sẽrất khó giải quyết và phiền toái mà thôi.Rất nhanh, vừa đi vừa nghỉ, ngục giam đã đi đến cuối con đường.Cuối ngục giam là một bức tường nặng nề bằng gạch đá xanh.Nhưng trước bức tường lại có một chiếc bàn gỗ cũ kỹ, giống nhưmột bàn làm việc.Trên bàn có một chiếc đèn bàn cũ, hiện giờ đèn bàn đang sáng,ánh sáng vàng ảm đạm chỉ chiếu được khu vực xung quanh chiếcbàn gỗ.Ngoài ra, trên bàn còn có một bình mực đen, cắm một chiếc bútmáy, bên cạnh là vài quyển sổ tay trang giấy đã ố vàng, dườngnhư trên đó vẫn còn ghi chép chưa viết xong.Lúc này có hai người đứng quanh chiếc bàn, dường như đangquan sát thứ gì đó, một người trong đó còn ôm một cái đầungười, chính là đầu của thanh niên tóc trắng lúc trước.Đi mòn gót giày tìm chẳng thấy, đến khi tìm được lại không tốnchút công sức nào.Nhìn thấy bọn họ đang cẩn thận tìm kiếm Mặc Dương, Tô Viễnkhông khỏi thấy vui, nhàn nhạt nói:"Đừng tìm nữa, ở đó không có thứ các ngươi cần đâu."Nghe thấy giọng hắn, hai người kia vội quay đầu lại, khi phát hiệnlà Tô Viễn thì trên mặt lập tức lộ ra vẻ tuyệt vọng."Là Tô Viễn!""Xong rôi! Chúng ta chết chắc rồi!"Nghe hai người tuyệt vọng nói, cái đầu của Liễu Bạch Mục trongtay họ lại tỏ ra bình tĩnh hơn nhiều.Không biết có phải do mất máu quá nhiều hay vì bị Dương Gianchặt một đao mà hắn sớm biết mình không còn cứu được, chỉlặng lẽ nhìn chằm chằm vào Tô Viễn."Tô Viễn, nghiêm khắc mà nói, giữa chúng ta không oán khôngthù, không cần thiết phải đuổi tận giết tuyệt như vậy, phảikhông? Chúng ta cũng đâu tự ý xâm phạm vào Tân Hải thànhphố của ngươi.Ta nghĩ rằng cho dù ngươi có quan hệ tốt với Dương Gian, cũngkhông cần thiết phải giúp hắn đến mức này chứ?"Rõ ràng, hành vi của Tô Viễn khiến bọn họ cảm thấy khó hiểu.Tô Viễn nhìn cái đầu người kia, thực tế từ khi đối phương mất đithân thể, kết cục đã định trước.Dù có mượn được cái đầu lâu này, cũng không sống được baolâu, không có thân thể, nghĩ chỉ dựa vào lời nguyên của đồng hồquả lắc để kéo dài thời gian chết cũng không được.Người ngự quỷ đối kháng nhau là như vậy, một khi xảy ra xungđột, sử dụng linh dị năng lực, ai có thể thắng, sẽ phụ thuộc vào aicó lệ quỷ bên cạnh gần nhất.Và rõ ràng, trong điểm này, người chiến thắng là Dương Gian.Tô Viễn bình tĩnh nói:"Vậy ngươi cứ coi như đừng hiểu lâm, ta không phải là giúp ai,mà là có mục đích riêng của ta.Đồng hồ quả lắc và lời nguyên của nó, ta đã nghe nói từ lâu, tựnhiên phải đến kiến thức một chút.Còn các ngươi, chỉ là tiện thể thu thập mà thôi.Tiện thể thu thập.Những lời này lọt vào tai ba người, khiến họ cảm thấy khó chịu.Hóa ra trong mắt đối phương, bọn họ chẳng qua chỉ là tiện thểmà thu thập, giống như khi quét dọn tiện tay bắt vài con kiến venđường, hoàn toàn không đặt vào mắt.Phải có thực lực cỡ nào mới có thể nói ra những lời này?Phải biết rằng, ba người bọn họ dù không phải đặc biệt lợi hại,nhưng ít nhất cũng là nhất lưu người ngự quỷ bên ngoài, dù saocũng có đồng hồ quả lắc và lời nguyền của nó.Mặc dù lời nguyên này không phải thứ gì tốt, nhưng vào nhữngthời điểm nhất định, nó cũng có thể trở thành át chủ bài.Nhưng dù có như thế, cũng hoàn toàn không lọt vào mắt Tô Viễn.Nếu trước đó chưa trải qua chuyện này, nghe có người nói nhữnglời kiêu ngạo như vậy, bọn họ nhất định sẽ khịt mũi coi thường,cho rằng người kia không biết trời cao đất rộng.Nhưng giờ đây, sau khi tự mình trải nghiệm, họ lại không thể thốtra lời nào.Bởi vì đối phương thật sự có thực lực và sức mạnh như vậy!"Ta hiểu rồi, ngươi đến đây là để tìm cái đồng hồ quả lắc!"Liễu Bạch Mục tỏ ra bình tĩnh hơn hai người kia nhiều, nghe lờinói của Tô Viễn, ánh mắt không khỏi lóe sáng:Đã như vậy, chúng ta hoàn toàn có thể giao dịch.Ta có thể nói cho ngươi tất cả thông tin liên quan tới đông hồ quảlắc, nhưng ngươi phải thả chúng ta rời khỏi nơi này."Nghe qua, lời đề nghị này thật sự rất hợp lý.Dù sao, nhà cổ này có quá nhiều bí ẩn.Tất cả bí mật đều dựa vào vô số người liều mạng khám phá, từngchút một tìm ra.Dùng những thông tin này đổi lấy cơ hội sống sót, theo Liễu BạchMục, chắc chắn Tô Viễn sẽ đồng ý.Nếu không có những thông tin này, việc tìm được đồng hồ quảlắc có thể nói là khó gấp bội.Nhưng ngoài dự đoán, Tô Viễn lại một lần nữa từ chối."Ngươi không cần hao tâm tổn trí, những thứ ta biết không thuakém gì các ngươi.Nếu muốn tìm cái đồng hồ quả lắc đó, không phải là chuyện dễdàng, nhất định phải nắm được năng lực khởi động lại trước.Điểm này, sợ rằng ngươi cũng không biết? Vậy nên cái gọi làthông tin của ngươi đối với ta không có chút hấp dẫn nào. Luimột bước mà nói, cho dù ta bỏ qua cho ngươi, ngươi nghĩ vớitrạng thái hiện tại của ngươi, liệu có thể sống sót không?"
Vui vẻ là cái gì?
Vui vẻ đại khái chính là dưới tình huống như thế này, mỗi một con
lệ quỷ không biết bị nhốt trong phòng giam, chờ đợi để Tô Viễn
đến đánh dấu, cảm giác đó giống như con chuột rơi vào thùng
gạo, vui vẻ đến nỗi không biết Đông Tây Nam Bắc.
Nhưng nói đi thì nói lại, trong quá trình đánh dấu, càng tiến lên
phía trước, những thứ trong phòng giam càng khiến người ta cảm
thấy kinh dị và khó hiểu.
Tô Viễn có thể phát hiện, trong phòng giam có rất nhiều thứ ly kỳ
cổ quái.
Có phòng giam có một tấm gương đen như mực, nhìn qua giống
như một vật phẩm linh dị, nhưng khi đứng trước gương lại không
thấy phản chiếu gì.
Tấm gương này bày trong phòng giam, tựa như không muốn ai
chạm vào.
Cũng có nhà tù mà ánh đèn không thể chiếu sáng, phía sau hàng
rào sắt là một khoảng tối đen, tạo cảm giác quỷ dị bất thường.
Cũng có phòng giam trống rỗng, chẳng có gì cả, nhưng những
vết rỉ loang lổ trên hàng rào sắt lại vặn vẹo biến dạng, thậm chí
có mấy chỗ đứt gấy, dường như từng có thứ gì đó bị nhốt ở bên
trong rồi đào thoát ra.
Có phòng giam lại truyên đến âm thanh kỳ quái, giống như có ai
đó đi qua đi lại bên trong, nhưng không hề thấy bóng dáng gì.
Phần lớn các phòng giam đều có những hiện tượng linh dị vô
pháp giải thích, dường như bất cứ lúc nào lệ quỷ cũng có thể xuất
hiện.
Thế nhưng kỳ lạ là, dù hiện tượng linh dị ở đây nhiều như vậy,
bên ngoài nhà tù lại cực kỳ an toàn, đi lại trong đó cũng không hề
bị lệ quỷ tập kích.
Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là gan phải lớn một chút, nếu
không rất dễ bị dọa cho sợ chết khiếp.
Nhưng có thể vào đây, phần lớn đều là người ngự quỷ, những
người nhát gan không dám mạo hiểm tiến vào.
Tô Viễn tất nhiên không cần phải nói, hắn thậm chí còn trực tiếp
phá giải một số nhà tù, chủ động đi vào, đối mặt với lệ quỷ bị
giam giữ để khởi xướng tập kích, không chỉ dừng lại ở việc đánh
dấu.
Nhưng đồng thời, đối với một số nhà tù có không khí quỷ dị khác
thường, hắn lại lựa chọn tránh đi, không muốn gây thêm phiên
phức, không phải vì sợ hãi, mà đơn giản chỉ vì nếu bị cuốn vào sẽ
rất khó giải quyết và phiền toái mà thôi.
Rất nhanh, vừa đi vừa nghỉ, ngục giam đã đi đến cuối con đường.
Cuối ngục giam là một bức tường nặng nề bằng gạch đá xanh.
Nhưng trước bức tường lại có một chiếc bàn gỗ cũ kỹ, giống như
một bàn làm việc.
Trên bàn có một chiếc đèn bàn cũ, hiện giờ đèn bàn đang sáng,
ánh sáng vàng ảm đạm chỉ chiếu được khu vực xung quanh chiếc
bàn gỗ.
Ngoài ra, trên bàn còn có một bình mực đen, cắm một chiếc bút
máy, bên cạnh là vài quyển sổ tay trang giấy đã ố vàng, dường
như trên đó vẫn còn ghi chép chưa viết xong.
Lúc này có hai người đứng quanh chiếc bàn, dường như đang
quan sát thứ gì đó, một người trong đó còn ôm một cái đầu
người, chính là đầu của thanh niên tóc trắng lúc trước.
Đi mòn gót giày tìm chẳng thấy, đến khi tìm được lại không tốn
chút công sức nào.
Nhìn thấy bọn họ đang cẩn thận tìm kiếm Mặc Dương, Tô Viễn
không khỏi thấy vui, nhàn nhạt nói:
"Đừng tìm nữa, ở đó không có thứ các ngươi cần đâu."
Nghe thấy giọng hắn, hai người kia vội quay đầu lại, khi phát hiện
là Tô Viễn thì trên mặt lập tức lộ ra vẻ tuyệt vọng.
"Là Tô Viễn!"
"Xong rôi! Chúng ta chết chắc rồi!"
Nghe hai người tuyệt vọng nói, cái đầu của Liễu Bạch Mục trong
tay họ lại tỏ ra bình tĩnh hơn nhiều.
Không biết có phải do mất máu quá nhiều hay vì bị Dương Gian
chặt một đao mà hắn sớm biết mình không còn cứu được, chỉ
lặng lẽ nhìn chằm chằm vào Tô Viễn.
"Tô Viễn, nghiêm khắc mà nói, giữa chúng ta không oán không
thù, không cần thiết phải đuổi tận giết tuyệt như vậy, phải
không? Chúng ta cũng đâu tự ý xâm phạm vào Tân Hải thành
phố của ngươi.
Ta nghĩ rằng cho dù ngươi có quan hệ tốt với Dương Gian, cũng
không cần thiết phải giúp hắn đến mức này chứ?"
Rõ ràng, hành vi của Tô Viễn khiến bọn họ cảm thấy khó hiểu.
Tô Viễn nhìn cái đầu người kia, thực tế từ khi đối phương mất đi
thân thể, kết cục đã định trước.
Dù có mượn được cái đầu lâu này, cũng không sống được bao
lâu, không có thân thể, nghĩ chỉ dựa vào lời nguyên của đồng hồ
quả lắc để kéo dài thời gian chết cũng không được.
Người ngự quỷ đối kháng nhau là như vậy, một khi xảy ra xung
đột, sử dụng linh dị năng lực, ai có thể thắng, sẽ phụ thuộc vào ai
có lệ quỷ bên cạnh gần nhất.
Và rõ ràng, trong điểm này, người chiến thắng là Dương Gian.
Tô Viễn bình tĩnh nói:
"Vậy ngươi cứ coi như đừng hiểu lâm, ta không phải là giúp ai,
mà là có mục đích riêng của ta.
Đồng hồ quả lắc và lời nguyên của nó, ta đã nghe nói từ lâu, tự
nhiên phải đến kiến thức một chút.
Còn các ngươi, chỉ là tiện thể thu thập mà thôi.
Tiện thể thu thập.
Những lời này lọt vào tai ba người, khiến họ cảm thấy khó chịu.
Hóa ra trong mắt đối phương, bọn họ chẳng qua chỉ là tiện thể
mà thu thập, giống như khi quét dọn tiện tay bắt vài con kiến ven
đường, hoàn toàn không đặt vào mắt.
Phải có thực lực cỡ nào mới có thể nói ra những lời này?
Phải biết rằng, ba người bọn họ dù không phải đặc biệt lợi hại,
nhưng ít nhất cũng là nhất lưu người ngự quỷ bên ngoài, dù sao
cũng có đồng hồ quả lắc và lời nguyền của nó.
Mặc dù lời nguyên này không phải thứ gì tốt, nhưng vào những
thời điểm nhất định, nó cũng có thể trở thành át chủ bài.
Nhưng dù có như thế, cũng hoàn toàn không lọt vào mắt Tô Viễn.
Nếu trước đó chưa trải qua chuyện này, nghe có người nói những
lời kiêu ngạo như vậy, bọn họ nhất định sẽ khịt mũi coi thường,
cho rằng người kia không biết trời cao đất rộng.
Nhưng giờ đây, sau khi tự mình trải nghiệm, họ lại không thể thốt
ra lời nào.
Bởi vì đối phương thật sự có thực lực và sức mạnh như vậy!
"Ta hiểu rồi, ngươi đến đây là để tìm cái đồng hồ quả lắc!"
Liễu Bạch Mục tỏ ra bình tĩnh hơn hai người kia nhiều, nghe lời
nói của Tô Viễn, ánh mắt không khỏi lóe sáng:
Đã như vậy, chúng ta hoàn toàn có thể giao dịch.
Ta có thể nói cho ngươi tất cả thông tin liên quan tới đông hồ quả
lắc, nhưng ngươi phải thả chúng ta rời khỏi nơi này."
Nghe qua, lời đề nghị này thật sự rất hợp lý.
Dù sao, nhà cổ này có quá nhiều bí ẩn.
Tất cả bí mật đều dựa vào vô số người liều mạng khám phá, từng
chút một tìm ra.
Dùng những thông tin này đổi lấy cơ hội sống sót, theo Liễu Bạch
Mục, chắc chắn Tô Viễn sẽ đồng ý.
Nếu không có những thông tin này, việc tìm được đồng hồ quả
lắc có thể nói là khó gấp bội.
Nhưng ngoài dự đoán, Tô Viễn lại một lần nữa từ chối.
"Ngươi không cần hao tâm tổn trí, những thứ ta biết không thua
kém gì các ngươi.
Nếu muốn tìm cái đồng hồ quả lắc đó, không phải là chuyện dễ
dàng, nhất định phải nắm được năng lực khởi động lại trước.
Điểm này, sợ rằng ngươi cũng không biết? Vậy nên cái gọi là
thông tin của ngươi đối với ta không có chút hấp dẫn nào. Lui
một bước mà nói, cho dù ta bỏ qua cho ngươi, ngươi nghĩ với
trạng thái hiện tại của ngươi, liệu có thể sống sót không?"
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Vui vẻ là cái gì?Vui vẻ đại khái chính là dưới tình huống như thế này, mỗi một conlệ quỷ không biết bị nhốt trong phòng giam, chờ đợi để Tô Viễnđến đánh dấu, cảm giác đó giống như con chuột rơi vào thùnggạo, vui vẻ đến nỗi không biết Đông Tây Nam Bắc.Nhưng nói đi thì nói lại, trong quá trình đánh dấu, càng tiến lênphía trước, những thứ trong phòng giam càng khiến người ta cảmthấy kinh dị và khó hiểu.Tô Viễn có thể phát hiện, trong phòng giam có rất nhiều thứ ly kỳcổ quái.Có phòng giam có một tấm gương đen như mực, nhìn qua giốngnhư một vật phẩm linh dị, nhưng khi đứng trước gương lại khôngthấy phản chiếu gì.Tấm gương này bày trong phòng giam, tựa như không muốn aichạm vào.Cũng có nhà tù mà ánh đèn không thể chiếu sáng, phía sau hàngrào sắt là một khoảng tối đen, tạo cảm giác quỷ dị bất thường.Cũng có phòng giam trống rỗng, chẳng có gì cả, nhưng nhữngvết rỉ loang lổ trên hàng rào sắt lại vặn vẹo biến dạng, thậm chícó mấy chỗ đứt gấy, dường như từng có thứ gì đó bị nhốt ở bêntrong rồi đào thoát ra.Có phòng giam lại truyên đến âm thanh kỳ quái, giống như có aiđó đi qua đi lại bên trong, nhưng không hề thấy bóng dáng gì.Phần lớn các phòng giam đều có những hiện tượng linh dị vôpháp giải thích, dường như bất cứ lúc nào lệ quỷ cũng có thể xuấthiện.Thế nhưng kỳ lạ là, dù hiện tượng linh dị ở đây nhiều như vậy,bên ngoài nhà tù lại cực kỳ an toàn, đi lại trong đó cũng không hềbị lệ quỷ tập kích.Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là gan phải lớn một chút, nếukhông rất dễ bị dọa cho sợ chết khiếp.Nhưng có thể vào đây, phần lớn đều là người ngự quỷ, nhữngngười nhát gan không dám mạo hiểm tiến vào.Tô Viễn tất nhiên không cần phải nói, hắn thậm chí còn trực tiếpphá giải một số nhà tù, chủ động đi vào, đối mặt với lệ quỷ bịgiam giữ để khởi xướng tập kích, không chỉ dừng lại ở việc đánhdấu.Nhưng đồng thời, đối với một số nhà tù có không khí quỷ dị khácthường, hắn lại lựa chọn tránh đi, không muốn gây thêm phiênphức, không phải vì sợ hãi, mà đơn giản chỉ vì nếu bị cuốn vào sẽrất khó giải quyết và phiền toái mà thôi.Rất nhanh, vừa đi vừa nghỉ, ngục giam đã đi đến cuối con đường.Cuối ngục giam là một bức tường nặng nề bằng gạch đá xanh.Nhưng trước bức tường lại có một chiếc bàn gỗ cũ kỹ, giống nhưmột bàn làm việc.Trên bàn có một chiếc đèn bàn cũ, hiện giờ đèn bàn đang sáng,ánh sáng vàng ảm đạm chỉ chiếu được khu vực xung quanh chiếcbàn gỗ.Ngoài ra, trên bàn còn có một bình mực đen, cắm một chiếc bútmáy, bên cạnh là vài quyển sổ tay trang giấy đã ố vàng, dườngnhư trên đó vẫn còn ghi chép chưa viết xong.Lúc này có hai người đứng quanh chiếc bàn, dường như đangquan sát thứ gì đó, một người trong đó còn ôm một cái đầungười, chính là đầu của thanh niên tóc trắng lúc trước.Đi mòn gót giày tìm chẳng thấy, đến khi tìm được lại không tốnchút công sức nào.Nhìn thấy bọn họ đang cẩn thận tìm kiếm Mặc Dương, Tô Viễnkhông khỏi thấy vui, nhàn nhạt nói:"Đừng tìm nữa, ở đó không có thứ các ngươi cần đâu."Nghe thấy giọng hắn, hai người kia vội quay đầu lại, khi phát hiệnlà Tô Viễn thì trên mặt lập tức lộ ra vẻ tuyệt vọng."Là Tô Viễn!""Xong rôi! Chúng ta chết chắc rồi!"Nghe hai người tuyệt vọng nói, cái đầu của Liễu Bạch Mục trongtay họ lại tỏ ra bình tĩnh hơn nhiều.Không biết có phải do mất máu quá nhiều hay vì bị Dương Gianchặt một đao mà hắn sớm biết mình không còn cứu được, chỉlặng lẽ nhìn chằm chằm vào Tô Viễn."Tô Viễn, nghiêm khắc mà nói, giữa chúng ta không oán khôngthù, không cần thiết phải đuổi tận giết tuyệt như vậy, phảikhông? Chúng ta cũng đâu tự ý xâm phạm vào Tân Hải thànhphố của ngươi.Ta nghĩ rằng cho dù ngươi có quan hệ tốt với Dương Gian, cũngkhông cần thiết phải giúp hắn đến mức này chứ?"Rõ ràng, hành vi của Tô Viễn khiến bọn họ cảm thấy khó hiểu.Tô Viễn nhìn cái đầu người kia, thực tế từ khi đối phương mất đithân thể, kết cục đã định trước.Dù có mượn được cái đầu lâu này, cũng không sống được baolâu, không có thân thể, nghĩ chỉ dựa vào lời nguyên của đồng hồquả lắc để kéo dài thời gian chết cũng không được.Người ngự quỷ đối kháng nhau là như vậy, một khi xảy ra xungđột, sử dụng linh dị năng lực, ai có thể thắng, sẽ phụ thuộc vào aicó lệ quỷ bên cạnh gần nhất.Và rõ ràng, trong điểm này, người chiến thắng là Dương Gian.Tô Viễn bình tĩnh nói:"Vậy ngươi cứ coi như đừng hiểu lâm, ta không phải là giúp ai,mà là có mục đích riêng của ta.Đồng hồ quả lắc và lời nguyên của nó, ta đã nghe nói từ lâu, tựnhiên phải đến kiến thức một chút.Còn các ngươi, chỉ là tiện thể thu thập mà thôi.Tiện thể thu thập.Những lời này lọt vào tai ba người, khiến họ cảm thấy khó chịu.Hóa ra trong mắt đối phương, bọn họ chẳng qua chỉ là tiện thểmà thu thập, giống như khi quét dọn tiện tay bắt vài con kiến venđường, hoàn toàn không đặt vào mắt.Phải có thực lực cỡ nào mới có thể nói ra những lời này?Phải biết rằng, ba người bọn họ dù không phải đặc biệt lợi hại,nhưng ít nhất cũng là nhất lưu người ngự quỷ bên ngoài, dù saocũng có đồng hồ quả lắc và lời nguyền của nó.Mặc dù lời nguyên này không phải thứ gì tốt, nhưng vào nhữngthời điểm nhất định, nó cũng có thể trở thành át chủ bài.Nhưng dù có như thế, cũng hoàn toàn không lọt vào mắt Tô Viễn.Nếu trước đó chưa trải qua chuyện này, nghe có người nói nhữnglời kiêu ngạo như vậy, bọn họ nhất định sẽ khịt mũi coi thường,cho rằng người kia không biết trời cao đất rộng.Nhưng giờ đây, sau khi tự mình trải nghiệm, họ lại không thể thốtra lời nào.Bởi vì đối phương thật sự có thực lực và sức mạnh như vậy!"Ta hiểu rồi, ngươi đến đây là để tìm cái đồng hồ quả lắc!"Liễu Bạch Mục tỏ ra bình tĩnh hơn hai người kia nhiều, nghe lờinói của Tô Viễn, ánh mắt không khỏi lóe sáng:Đã như vậy, chúng ta hoàn toàn có thể giao dịch.Ta có thể nói cho ngươi tất cả thông tin liên quan tới đông hồ quảlắc, nhưng ngươi phải thả chúng ta rời khỏi nơi này."Nghe qua, lời đề nghị này thật sự rất hợp lý.Dù sao, nhà cổ này có quá nhiều bí ẩn.Tất cả bí mật đều dựa vào vô số người liều mạng khám phá, từngchút một tìm ra.Dùng những thông tin này đổi lấy cơ hội sống sót, theo Liễu BạchMục, chắc chắn Tô Viễn sẽ đồng ý.Nếu không có những thông tin này, việc tìm được đồng hồ quảlắc có thể nói là khó gấp bội.Nhưng ngoài dự đoán, Tô Viễn lại một lần nữa từ chối."Ngươi không cần hao tâm tổn trí, những thứ ta biết không thuakém gì các ngươi.Nếu muốn tìm cái đồng hồ quả lắc đó, không phải là chuyện dễdàng, nhất định phải nắm được năng lực khởi động lại trước.Điểm này, sợ rằng ngươi cũng không biết? Vậy nên cái gọi làthông tin của ngươi đối với ta không có chút hấp dẫn nào. Luimột bước mà nói, cho dù ta bỏ qua cho ngươi, ngươi nghĩ vớitrạng thái hiện tại của ngươi, liệu có thể sống sót không?"