Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 947: Bình tĩnh dị thường
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Nhìn cảnh vật xung quanh trước mắt, Tô Viễn đứng yên tại chỗkhông nhúc nhích, hắn đang suy nghĩ và quan sát.Từ thông tin phản hồi từ xung quanh, những gì hắn nhìn thấytrước mắt đều không phải ảo giác, chỉ là tất cả quá quỷ dị, khiếnkhông ai có thể lý giải.Thế giới này chân thực, căn bản không giống như ảo giác.Mọi thứ mà hắn tiếp xúc đều không khác gì với thế giới thực, mởra màn cửa, thế giới bên ngoài vô cùng chân thực, tràn ngậpphong cách ngoại quốc với sân nhỏ, những con đường thẳng tắp,phòng ốc thưa thớt, xe cộ đi lại, và người đi dạo trên đường phố.Nhìn tất cả những điều này chẳng có gì khác biệt với thế giớithực.Nhưng Tô Viễn biết rõ, tất cả những điều này không thể nào là sựthật.Mở một cánh cửa, liên đi đến một thị trấn nhỏ nào đó ở nướcngoài sao?Đừng nói đùa, trong thế giới thân bí khôi phục, hoàn toàn khôngcó tồn tại thị trấn Derry, ngay từ lúc chuẩn bị giải quyết sự kiệnlinh dị này, Tô Viễn đã có ý thức tìm hiểu một chút thông tin. Vìvậy, nơi này nhất định có vấn đề."Bất kể ra sao, đã đến rồi thì nên làm xong việc trước đã..Rất nhanh, Tô Viễn tỉnh táo lại khỏi những suy nghĩ hỗn độn.Việc cân làm hiện tại là tìm ra thằng hê Pennywise, sau đó tìmcách rời khỏi đây.Tất cả những gì ở nơi này chắc chắn có liên quan đến thằng hề.Ngay sau đó, Tô Viễn bắt đầu tìm kiếm đồ vật trong phòng.Chỉ một lúc sau, hắn phát hiện thế giới này đích thực lộ ra sự quỷdị ở khắp mọi nơi, thậm chí còn chuẩn bị thân phận sẵn cho hắn,là một học sinh trung học, có thẻ học sinh, cần phải đi học.Sau khi chỉnh lý lại một chút thông tin trước mắt, Tô Viễn mở cửaphòng, rời khỏi phòng.Trong phòng khách, hắn gặp hai người ngoại quốc xa lạ, một nammột nữ, nhìn qua hẳn là cha mẹ của thân phận này.Người nam dáng người cao lớn, người nữ tóc nâu, vẻ đẹp mỹ lệlàm rung động lòng người.Nói ra thì cũng buôn cười, rõ ràng hai người này đều là ngườingoại quốc, lại có thể có một đứa trẻ Á châu?Thằng hề sắp đặt thân phận này cũng quá không hợp lý đi.Tô Viễn mặt không biểu tình, nhổ một câu trong lòng, sau đóquan sát trang trí trong phòng.Nhìn qua có vẻ thuộc về tâng lớp trung lưu, với một căn nhà haitầng độc lập được sửa sang sạch sẽ, từ trang phục và cách ănmặc của người cha cũng phù hợp với thân phận thương nhân củaông ta.Còn về cái gọi là người mẹ, đang chuẩn bị bữa sáng với giămbông, trứng tráng, và sữa bò với ngô mảnh.Đáng tiếc là, Tô Viễn không có bất kỳ khẩu vị nào đối với thứ này.Chỉ nhìn lướt qua, hắn nhàn nhạt nói:“Ta đi học.' Còn hai người này có phát hiện ra sự khác thường củahắn hay không, hắn cũng không để tâm.Chỉ là khi ra cửa, ánh mắt của Tô Viễn vốn định rời khỏi haingười, đột nhiên dừng lại.Dưới bàn ăn, lại lơ lửng một chiếc bóng bay màu đỏ.Bóng bay màu đỏ?Là người từng xem bộ phim thằng hề, Tô Viễn tự nhiên rất hiểu ýnghĩa của bóng bay màu đỏ.Đây là tín vật độc quyên của thằng hề!Vậy nghĩa là thằng hê đã tìm đến hắn rồi sao?Khóe miệng Tô Viễn đột nhiên nở một nụ cười quỷ dị, đúng ýhắn.Vốn đang phiên muộn không biết làm sao để thằng hê xuất hiện,cuối cùng lại tự tìm đến hắn.Vậy thì cứ thử ôm cây đợi thỏ xem sao.Mang theo ý nghĩ đó, Tô Viễn theo chỉ dẫn đi đến cái gọi làtrường học.Trường học cách nhà khoảng bốn cây số.Nếu vận dụng Quỷ Vực, trong nháy mắt là có thể đến nơi, nhưngTô Viễn không làm vậy, để tránh đánh rắn động cỏ, mà chọn cáchchậm rãi đi bộ. Đi dọc theo con đường mòn trong rừng của thịtrấn Derry, cảm nhận không khí trong lành đã lâu không được trảinghiệm, Tô Viễn bỗng nhiên hồi tưởng lại trước khi trở thànhngười ngự quỷ, cùng những ký ức trước khi xuyên qua."Những hồi ức yên lặng từ lâu bỗng nhiên hiện lên trong đầu,như muốn nhắc nhở Tô Viễn không nên quên quá khứ."Đi học? Cảm giác quen thuộc này đã lâu rồi..."Nghĩ đến đây, Tô Viễn có chút nhíu mày."Thật thú vị, muốn khiến ta hoàn toàn hòa nhập vào, rôi sinh ratình cảm với thị trấn này sao? Đúng là tính cách ác liệt mà.Những điều này cũng không thể tạo ra ảnh hưởng quá lớn đến TôViễn, trong quá trình đi bộ, hắn để ý thấy rất nhiều "hình ảnhkhông bình thường.Cột điện, thùng rác dán đầy thông báo tìm người.Những ông lão cô độc ngôi trong sân, thân sắc lạc lõng.Giấy thông báo cấm đi lại ban đêm dán trên cổng của từng nhà.Đủ loại hình ảnh kết hợp với nhau, khiến cho thị trấn nhỏ này vốnnhìn như yên bình, lại trở nên quỷ di.Đoạn đường bốn cây số, nói dài không dài, nói ngắn không ngắn.Với người bình thường thì có thể mất kha khá thời gian, nhưngvới Tô Viễn, lại không đáng để nói đến.Thân thể của hắn khác hẳn với người thường, một khoảng cáchnhỏ như vậy thậm chí không thể làm hắn cảm thấy mệt mỏi.Rất nhanh, hắn đến nơi gọi là trường học.Trường trung học cơ sở Derry.Kiến trúc trường học chủ yếu sử dụng gạch đỏ, đỉnh được thiết kếhình tam giác, mái ngói màu xanh pha lẫn xanh lá.Đây là trường trung học duy nhất của thị trấn Derry, chiếm diệntích rất lớn.Ngoài tòa nhà chính còn có hai tòa nhà thí nghiệm, thư viện, sânvận động, nhà ăn và năm tòa ký túc xá học sinh.Cảm giác thậm chí còn tốt hơn một số trường đại học bậc ba.Số lượng học sinh ở đây cũng không ít, người ngoại quốc trưởngthành sớm, vóc dáng đều rất tốt, nam thì cao lớn, nữ thì nóngbỏng.Khuôn mặt người Châu Á của Tô Viễn đứng giữa đám này trở nênđặc biệt chú ý, như hạc giữa bầy gà.Kỳ lạ là, những học sinh xung quanh lại không có ai ném ánh mắtkỳ lạ nào về phía hắn.Trong mắt họ, Tô Viễn dường như không khác gì họ. Thậm chícòn có người vui vẻ chào hỏi hắn, trông giống như bạn học cùnglớp.Tô Viễn linh cơ khẽ động, quyết định đi theo những người đó, rấtnhanh liền đi vào phòng học.Sau khi chuông vào lớp vang lên, tiết học đầu tiên chính thức bắtđầu.Trong suốt tiết học, mọi thứ đều rất bình thường, không có bất kỳđiêu gì bất thường xảy ra, như thể nơi này thực sự chỉ là một thếgiới yên bình, không có bất kỳ mối đe dọa nào.Tô Viễn cũng không buồn nghe những điều mà giáo viên đangthao thao bất tuyệt trên lớp.Hắn chỉ nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, đồng thời suy đoán vêý đồ của thằng hề.Mọi thứ trước mắt quá mức bình thường, rất khó đoán được ý đồcủa Pennywise.Theo lý thuyết, lệ quỷ không phải chỉ cân tuân thủ quy luật giếtngười của nó là sẽ trực tiếp tấn công sao?Thế còn thằng hề đâu?Hắn đã xuất hiện lâu như vậy, nhưng ngoài chiếc bóng bay đỏ lúcđầu, hắn không hề thấy bóng dáng thằng hề.Đây là ý gì?Hay là nói, thằng hề đang trốn trong bóng tối, quan sát hắn?Không phải như vậy chứ, nếu đúng vậy, thì thăng hề có vẻ quáthông minh, chẳng lẽ nó có ý thức?Đột ngột, nghĩ đến đây, sắc mặt Tô Viễn lập tức trở nên khó coi
Nhìn cảnh vật xung quanh trước mắt, Tô Viễn đứng yên tại chỗ
không nhúc nhích, hắn đang suy nghĩ và quan sát.
Từ thông tin phản hồi từ xung quanh, những gì hắn nhìn thấy
trước mắt đều không phải ảo giác, chỉ là tất cả quá quỷ dị, khiến
không ai có thể lý giải.
Thế giới này chân thực, căn bản không giống như ảo giác.
Mọi thứ mà hắn tiếp xúc đều không khác gì với thế giới thực, mở
ra màn cửa, thế giới bên ngoài vô cùng chân thực, tràn ngập
phong cách ngoại quốc với sân nhỏ, những con đường thẳng tắp,
phòng ốc thưa thớt, xe cộ đi lại, và người đi dạo trên đường phố.
Nhìn tất cả những điều này chẳng có gì khác biệt với thế giới
thực.
Nhưng Tô Viễn biết rõ, tất cả những điều này không thể nào là sự
thật.
Mở một cánh cửa, liên đi đến một thị trấn nhỏ nào đó ở nước
ngoài sao?
Đừng nói đùa, trong thế giới thân bí khôi phục, hoàn toàn không
có tồn tại thị trấn Derry, ngay từ lúc chuẩn bị giải quyết sự kiện
linh dị này, Tô Viễn đã có ý thức tìm hiểu một chút thông tin. Vì
vậy, nơi này nhất định có vấn đề.
"Bất kể ra sao, đã đến rồi thì nên làm xong việc trước đã..
Rất nhanh, Tô Viễn tỉnh táo lại khỏi những suy nghĩ hỗn độn.
Việc cân làm hiện tại là tìm ra thằng hê Pennywise, sau đó tìm
cách rời khỏi đây.
Tất cả những gì ở nơi này chắc chắn có liên quan đến thằng hề.
Ngay sau đó, Tô Viễn bắt đầu tìm kiếm đồ vật trong phòng.
Chỉ một lúc sau, hắn phát hiện thế giới này đích thực lộ ra sự quỷ
dị ở khắp mọi nơi, thậm chí còn chuẩn bị thân phận sẵn cho hắn,
là một học sinh trung học, có thẻ học sinh, cần phải đi học.
Sau khi chỉnh lý lại một chút thông tin trước mắt, Tô Viễn mở cửa
phòng, rời khỏi phòng.
Trong phòng khách, hắn gặp hai người ngoại quốc xa lạ, một nam
một nữ, nhìn qua hẳn là cha mẹ của thân phận này.
Người nam dáng người cao lớn, người nữ tóc nâu, vẻ đẹp mỹ lệ
làm rung động lòng người.
Nói ra thì cũng buôn cười, rõ ràng hai người này đều là người
ngoại quốc, lại có thể có một đứa trẻ Á châu?
Thằng hề sắp đặt thân phận này cũng quá không hợp lý đi.
Tô Viễn mặt không biểu tình, nhổ một câu trong lòng, sau đó
quan sát trang trí trong phòng.
Nhìn qua có vẻ thuộc về tâng lớp trung lưu, với một căn nhà hai
tầng độc lập được sửa sang sạch sẽ, từ trang phục và cách ăn
mặc của người cha cũng phù hợp với thân phận thương nhân của
ông ta.
Còn về cái gọi là người mẹ, đang chuẩn bị bữa sáng với giăm
bông, trứng tráng, và sữa bò với ngô mảnh.
Đáng tiếc là, Tô Viễn không có bất kỳ khẩu vị nào đối với thứ này.
Chỉ nhìn lướt qua, hắn nhàn nhạt nói:
“Ta đi học.' Còn hai người này có phát hiện ra sự khác thường của
hắn hay không, hắn cũng không để tâm.
Chỉ là khi ra cửa, ánh mắt của Tô Viễn vốn định rời khỏi hai
người, đột nhiên dừng lại.
Dưới bàn ăn, lại lơ lửng một chiếc bóng bay màu đỏ.
Bóng bay màu đỏ?
Là người từng xem bộ phim thằng hề, Tô Viễn tự nhiên rất hiểu ý
nghĩa của bóng bay màu đỏ.
Đây là tín vật độc quyên của thằng hề!
Vậy nghĩa là thằng hê đã tìm đến hắn rồi sao?
Khóe miệng Tô Viễn đột nhiên nở một nụ cười quỷ dị, đúng ý
hắn.
Vốn đang phiên muộn không biết làm sao để thằng hê xuất hiện,
cuối cùng lại tự tìm đến hắn.
Vậy thì cứ thử ôm cây đợi thỏ xem sao.
Mang theo ý nghĩ đó, Tô Viễn theo chỉ dẫn đi đến cái gọi là
trường học.
Trường học cách nhà khoảng bốn cây số.
Nếu vận dụng Quỷ Vực, trong nháy mắt là có thể đến nơi, nhưng
Tô Viễn không làm vậy, để tránh đánh rắn động cỏ, mà chọn cách
chậm rãi đi bộ. Đi dọc theo con đường mòn trong rừng của thị
trấn Derry, cảm nhận không khí trong lành đã lâu không được trải
nghiệm, Tô Viễn bỗng nhiên hồi tưởng lại trước khi trở thành
người ngự quỷ, cùng những ký ức trước khi xuyên qua.
"Những hồi ức yên lặng từ lâu bỗng nhiên hiện lên trong đầu,
như muốn nhắc nhở Tô Viễn không nên quên quá khứ.
"Đi học? Cảm giác quen thuộc này đã lâu rồi..."
Nghĩ đến đây, Tô Viễn có chút nhíu mày.
"Thật thú vị, muốn khiến ta hoàn toàn hòa nhập vào, rôi sinh ra
tình cảm với thị trấn này sao? Đúng là tính cách ác liệt mà.
Những điều này cũng không thể tạo ra ảnh hưởng quá lớn đến Tô
Viễn, trong quá trình đi bộ, hắn để ý thấy rất nhiều "hình ảnh
không bình thường.
Cột điện, thùng rác dán đầy thông báo tìm người.
Những ông lão cô độc ngôi trong sân, thân sắc lạc lõng.
Giấy thông báo cấm đi lại ban đêm dán trên cổng của từng nhà.
Đủ loại hình ảnh kết hợp với nhau, khiến cho thị trấn nhỏ này vốn
nhìn như yên bình, lại trở nên quỷ di.
Đoạn đường bốn cây số, nói dài không dài, nói ngắn không ngắn.
Với người bình thường thì có thể mất kha khá thời gian, nhưng
với Tô Viễn, lại không đáng để nói đến.
Thân thể của hắn khác hẳn với người thường, một khoảng cách
nhỏ như vậy thậm chí không thể làm hắn cảm thấy mệt mỏi.
Rất nhanh, hắn đến nơi gọi là trường học.
Trường trung học cơ sở Derry.
Kiến trúc trường học chủ yếu sử dụng gạch đỏ, đỉnh được thiết kế
hình tam giác, mái ngói màu xanh pha lẫn xanh lá.
Đây là trường trung học duy nhất của thị trấn Derry, chiếm diện
tích rất lớn.
Ngoài tòa nhà chính còn có hai tòa nhà thí nghiệm, thư viện, sân
vận động, nhà ăn và năm tòa ký túc xá học sinh.
Cảm giác thậm chí còn tốt hơn một số trường đại học bậc ba.
Số lượng học sinh ở đây cũng không ít, người ngoại quốc trưởng
thành sớm, vóc dáng đều rất tốt, nam thì cao lớn, nữ thì nóng
bỏng.
Khuôn mặt người Châu Á của Tô Viễn đứng giữa đám này trở nên
đặc biệt chú ý, như hạc giữa bầy gà.
Kỳ lạ là, những học sinh xung quanh lại không có ai ném ánh mắt
kỳ lạ nào về phía hắn.
Trong mắt họ, Tô Viễn dường như không khác gì họ. Thậm chí
còn có người vui vẻ chào hỏi hắn, trông giống như bạn học cùng
lớp.
Tô Viễn linh cơ khẽ động, quyết định đi theo những người đó, rất
nhanh liền đi vào phòng học.
Sau khi chuông vào lớp vang lên, tiết học đầu tiên chính thức bắt
đầu.
Trong suốt tiết học, mọi thứ đều rất bình thường, không có bất kỳ
điêu gì bất thường xảy ra, như thể nơi này thực sự chỉ là một thế
giới yên bình, không có bất kỳ mối đe dọa nào.
Tô Viễn cũng không buồn nghe những điều mà giáo viên đang
thao thao bất tuyệt trên lớp.
Hắn chỉ nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, đồng thời suy đoán vê
ý đồ của thằng hề.
Mọi thứ trước mắt quá mức bình thường, rất khó đoán được ý đồ
của Pennywise.
Theo lý thuyết, lệ quỷ không phải chỉ cân tuân thủ quy luật giết
người của nó là sẽ trực tiếp tấn công sao?
Thế còn thằng hề đâu?
Hắn đã xuất hiện lâu như vậy, nhưng ngoài chiếc bóng bay đỏ lúc
đầu, hắn không hề thấy bóng dáng thằng hề.
Đây là ý gì?
Hay là nói, thằng hề đang trốn trong bóng tối, quan sát hắn?
Không phải như vậy chứ, nếu đúng vậy, thì thăng hề có vẻ quá
thông minh, chẳng lẽ nó có ý thức?
Đột ngột, nghĩ đến đây, sắc mặt Tô Viễn lập tức trở nên khó coi
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Nhìn cảnh vật xung quanh trước mắt, Tô Viễn đứng yên tại chỗkhông nhúc nhích, hắn đang suy nghĩ và quan sát.Từ thông tin phản hồi từ xung quanh, những gì hắn nhìn thấytrước mắt đều không phải ảo giác, chỉ là tất cả quá quỷ dị, khiếnkhông ai có thể lý giải.Thế giới này chân thực, căn bản không giống như ảo giác.Mọi thứ mà hắn tiếp xúc đều không khác gì với thế giới thực, mởra màn cửa, thế giới bên ngoài vô cùng chân thực, tràn ngậpphong cách ngoại quốc với sân nhỏ, những con đường thẳng tắp,phòng ốc thưa thớt, xe cộ đi lại, và người đi dạo trên đường phố.Nhìn tất cả những điều này chẳng có gì khác biệt với thế giớithực.Nhưng Tô Viễn biết rõ, tất cả những điều này không thể nào là sựthật.Mở một cánh cửa, liên đi đến một thị trấn nhỏ nào đó ở nướcngoài sao?Đừng nói đùa, trong thế giới thân bí khôi phục, hoàn toàn khôngcó tồn tại thị trấn Derry, ngay từ lúc chuẩn bị giải quyết sự kiệnlinh dị này, Tô Viễn đã có ý thức tìm hiểu một chút thông tin. Vìvậy, nơi này nhất định có vấn đề."Bất kể ra sao, đã đến rồi thì nên làm xong việc trước đã..Rất nhanh, Tô Viễn tỉnh táo lại khỏi những suy nghĩ hỗn độn.Việc cân làm hiện tại là tìm ra thằng hê Pennywise, sau đó tìmcách rời khỏi đây.Tất cả những gì ở nơi này chắc chắn có liên quan đến thằng hề.Ngay sau đó, Tô Viễn bắt đầu tìm kiếm đồ vật trong phòng.Chỉ một lúc sau, hắn phát hiện thế giới này đích thực lộ ra sự quỷdị ở khắp mọi nơi, thậm chí còn chuẩn bị thân phận sẵn cho hắn,là một học sinh trung học, có thẻ học sinh, cần phải đi học.Sau khi chỉnh lý lại một chút thông tin trước mắt, Tô Viễn mở cửaphòng, rời khỏi phòng.Trong phòng khách, hắn gặp hai người ngoại quốc xa lạ, một nammột nữ, nhìn qua hẳn là cha mẹ của thân phận này.Người nam dáng người cao lớn, người nữ tóc nâu, vẻ đẹp mỹ lệlàm rung động lòng người.Nói ra thì cũng buôn cười, rõ ràng hai người này đều là ngườingoại quốc, lại có thể có một đứa trẻ Á châu?Thằng hề sắp đặt thân phận này cũng quá không hợp lý đi.Tô Viễn mặt không biểu tình, nhổ một câu trong lòng, sau đóquan sát trang trí trong phòng.Nhìn qua có vẻ thuộc về tâng lớp trung lưu, với một căn nhà haitầng độc lập được sửa sang sạch sẽ, từ trang phục và cách ănmặc của người cha cũng phù hợp với thân phận thương nhân củaông ta.Còn về cái gọi là người mẹ, đang chuẩn bị bữa sáng với giămbông, trứng tráng, và sữa bò với ngô mảnh.Đáng tiếc là, Tô Viễn không có bất kỳ khẩu vị nào đối với thứ này.Chỉ nhìn lướt qua, hắn nhàn nhạt nói:“Ta đi học.' Còn hai người này có phát hiện ra sự khác thường củahắn hay không, hắn cũng không để tâm.Chỉ là khi ra cửa, ánh mắt của Tô Viễn vốn định rời khỏi haingười, đột nhiên dừng lại.Dưới bàn ăn, lại lơ lửng một chiếc bóng bay màu đỏ.Bóng bay màu đỏ?Là người từng xem bộ phim thằng hề, Tô Viễn tự nhiên rất hiểu ýnghĩa của bóng bay màu đỏ.Đây là tín vật độc quyên của thằng hề!Vậy nghĩa là thằng hê đã tìm đến hắn rồi sao?Khóe miệng Tô Viễn đột nhiên nở một nụ cười quỷ dị, đúng ýhắn.Vốn đang phiên muộn không biết làm sao để thằng hê xuất hiện,cuối cùng lại tự tìm đến hắn.Vậy thì cứ thử ôm cây đợi thỏ xem sao.Mang theo ý nghĩ đó, Tô Viễn theo chỉ dẫn đi đến cái gọi làtrường học.Trường học cách nhà khoảng bốn cây số.Nếu vận dụng Quỷ Vực, trong nháy mắt là có thể đến nơi, nhưngTô Viễn không làm vậy, để tránh đánh rắn động cỏ, mà chọn cáchchậm rãi đi bộ. Đi dọc theo con đường mòn trong rừng của thịtrấn Derry, cảm nhận không khí trong lành đã lâu không được trảinghiệm, Tô Viễn bỗng nhiên hồi tưởng lại trước khi trở thànhngười ngự quỷ, cùng những ký ức trước khi xuyên qua."Những hồi ức yên lặng từ lâu bỗng nhiên hiện lên trong đầu,như muốn nhắc nhở Tô Viễn không nên quên quá khứ."Đi học? Cảm giác quen thuộc này đã lâu rồi..."Nghĩ đến đây, Tô Viễn có chút nhíu mày."Thật thú vị, muốn khiến ta hoàn toàn hòa nhập vào, rôi sinh ratình cảm với thị trấn này sao? Đúng là tính cách ác liệt mà.Những điều này cũng không thể tạo ra ảnh hưởng quá lớn đến TôViễn, trong quá trình đi bộ, hắn để ý thấy rất nhiều "hình ảnhkhông bình thường.Cột điện, thùng rác dán đầy thông báo tìm người.Những ông lão cô độc ngôi trong sân, thân sắc lạc lõng.Giấy thông báo cấm đi lại ban đêm dán trên cổng của từng nhà.Đủ loại hình ảnh kết hợp với nhau, khiến cho thị trấn nhỏ này vốnnhìn như yên bình, lại trở nên quỷ di.Đoạn đường bốn cây số, nói dài không dài, nói ngắn không ngắn.Với người bình thường thì có thể mất kha khá thời gian, nhưngvới Tô Viễn, lại không đáng để nói đến.Thân thể của hắn khác hẳn với người thường, một khoảng cáchnhỏ như vậy thậm chí không thể làm hắn cảm thấy mệt mỏi.Rất nhanh, hắn đến nơi gọi là trường học.Trường trung học cơ sở Derry.Kiến trúc trường học chủ yếu sử dụng gạch đỏ, đỉnh được thiết kếhình tam giác, mái ngói màu xanh pha lẫn xanh lá.Đây là trường trung học duy nhất của thị trấn Derry, chiếm diệntích rất lớn.Ngoài tòa nhà chính còn có hai tòa nhà thí nghiệm, thư viện, sânvận động, nhà ăn và năm tòa ký túc xá học sinh.Cảm giác thậm chí còn tốt hơn một số trường đại học bậc ba.Số lượng học sinh ở đây cũng không ít, người ngoại quốc trưởngthành sớm, vóc dáng đều rất tốt, nam thì cao lớn, nữ thì nóngbỏng.Khuôn mặt người Châu Á của Tô Viễn đứng giữa đám này trở nênđặc biệt chú ý, như hạc giữa bầy gà.Kỳ lạ là, những học sinh xung quanh lại không có ai ném ánh mắtkỳ lạ nào về phía hắn.Trong mắt họ, Tô Viễn dường như không khác gì họ. Thậm chícòn có người vui vẻ chào hỏi hắn, trông giống như bạn học cùnglớp.Tô Viễn linh cơ khẽ động, quyết định đi theo những người đó, rấtnhanh liền đi vào phòng học.Sau khi chuông vào lớp vang lên, tiết học đầu tiên chính thức bắtđầu.Trong suốt tiết học, mọi thứ đều rất bình thường, không có bất kỳđiêu gì bất thường xảy ra, như thể nơi này thực sự chỉ là một thếgiới yên bình, không có bất kỳ mối đe dọa nào.Tô Viễn cũng không buồn nghe những điều mà giáo viên đangthao thao bất tuyệt trên lớp.Hắn chỉ nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, đồng thời suy đoán vêý đồ của thằng hề.Mọi thứ trước mắt quá mức bình thường, rất khó đoán được ý đồcủa Pennywise.Theo lý thuyết, lệ quỷ không phải chỉ cân tuân thủ quy luật giếtngười của nó là sẽ trực tiếp tấn công sao?Thế còn thằng hề đâu?Hắn đã xuất hiện lâu như vậy, nhưng ngoài chiếc bóng bay đỏ lúcđầu, hắn không hề thấy bóng dáng thằng hề.Đây là ý gì?Hay là nói, thằng hề đang trốn trong bóng tối, quan sát hắn?Không phải như vậy chứ, nếu đúng vậy, thì thăng hề có vẻ quáthông minh, chẳng lẽ nó có ý thức?Đột ngột, nghĩ đến đây, sắc mặt Tô Viễn lập tức trở nên khó coi