Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 992: Chân tướng của rừng gi

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Nhưng mà sau khi chặt xuống một đao, Dương Gian lại phát hiệnbản thân vẫn bình yên vô sự, không xuất hiện di chứng do sửdụng đao bổ củi.Sử dụng đao bổ củi phải chịu đựng nguyên rủa tương ứng.Trong lúc tách rời lệ quỷ, nguyên rủa cũng sẽ tách khỏi cơ thể,bất kể là thân thể bị tổn thương, ngay cả Quỷ Ảnh cũng như vậy.Chỉ là vì Quỷ Ảnh có năng lực ghép lại, nên có thể khôi phụctrong một đoạn thời gian, kháng lại bộc phát của nguyền rủa từđao bổ củi.Ngoài ra, hắn còn có thể tiêu trừ nguyền rủa bằng cách khởi độnglại trong nháy mắt, khôi phục trạng thái bản thân ngay lập tức.Nhưng hiện tại.Bản thân vẫn bình yên vô sự, phảng phất như nguyền rủa đãkhông còn.Chuyện này rốt cuộc là thế nào?Dương Gian trong lòng đầy ngạc nhiên, ánh mắt nhìn thoáng quaphía sau, rất nhanh liền phát hiện điều kỳ lạ.Đó là cây nhang còn sót lại lúc trước ở quan tài đã bị hao mòn,lúc đâu thiếu vài ngày cũng không cháy hết, nhưng sau một đao,trong nháy mắt đã cháy hơn nửa, chỉ còn lại một đoạn ngắn.Dường như phân bị cháy mất có liên quan đến nguyên rủa từ đaobổ củi.Là bị triệt tiêu rồi sao?Hay bị rời đi?Nhìn đến đây, Dương Gian trong nháy mắt liền hiểu ra tác dụngcủa cây nhang này.Chỉ là dù hiểu rõ, nhưng hắn vẫn không vui.Bởi vì số nhang quá ít, lại bị người trộm mất hai cây, căn bảnkhông thể duy trì đến sau 7 ngày.Một khi cây nhang này cháy hết, không ai biết sẽ có biến đổi nhưthế nào, đến lúc đó, có khả năng vị trí hậu đường này sẽ mất điphù hộ.Mà giờ khắc này, dù nói gì cũng đã muộn, chỉ có thể đi từng bướcmà xem xét.Cùng lúc đó, trong rừng già của cổ trạch, lại có ba thân ảnh đangđi dạo.Rừng già ban đêm vẫn tràn ngập âm lãnh, gió nhẹ lay độngnhững thân cây, khiến toàn bộ rừng cây lay chuyển, phát ra từngđợt tiếng sàn sạt.Nhưng ba người này vẫn lưu lại ở nơi đây, dường như không sợcó điều gì dị thường, chỉ là trong tay mỗi người đều nắm giữ mộtcây nhang đang cháy chậm rãi, người ở giữa còn cầm theo mộtchiếc đèn lồng màu trắng, trên đó chữ "Điện" rất nổi bật.Đèn lồng tuy phát sáng, nhưng ánh sáng trắng không màu lại trởnên vô cùng quỷ dị, giống như dẫn dắt vong hồn, trong bóng tốiu ám của khu rừng già càng thêm nổi bật.Chỉ là sắc mặt của bọn họ rất khó coi, bởi vì bọn họ bị lạc, mấtphương hướng trong rừng già này.Nguyên nhân có thể là vì bọn họ không muốn tiếp tục lưu lạitrong ngôi nhà cổ kia, không khí quỷ dị kia thực sự khiến người tabất an. So với ngôi nhà cổ, bọn họ thà trở lại xe buýt chờ đợi,hoặc rời khỏi cổ trạch tìm cách ra ngoài.Không ai muốn là đồ đần, nhất là trong tình huống phải tham giacùng Tô Viễn và Dương Gian, những người ngự quỷ cấp bậc này.Sự hiểm nguy trong đó không cân nói cũng biết, ở cùng họ, vớingười có thực lực không đủ, chỉ có thể chuốc lấy bất hạnh.Huống chỉ cả hai người đó đều là những kẻ coi trời bằng vung,nói không chừng chỉ một hành động nhỏ không đúng sẽ bị giếtchất.Ở đây không có nơi nào để trốn, cho nên ý nghĩ rời đi đã xuấthiện từ khi bọn họ mới bước vào cổ trạch, và họ vẫn tiếp tục lênkế hoạch rời khỏi đó.Dù cho khi ra khỏi đây xe buýt không còn, vẫn tốt hơn là đợitrong ngôi nhà đáng sợ kia.Tất nhiên, nguyên nhân chính vẫn dựa vào một người trong số họcó năng lực linh dị, đó là năng lực dự báo.Đúng vậy, là năng lực dự báo giống như của Hùng Văn Văn, thậmchí còn đặc thù hơn.Loại năng lực dự báo này có thể dự báo một mặt tương lai có lợicho bản thân.Cũng chính vì vậy mà hai người còn lại mới quyết tâm cùng hắnrời đi. Vì thế, bọn họ còn thông qua dự báo mà lấy đi hai câynhang ở hậu đường cùng một chiếc đèn lông.Bởi vì đây đều là vật phẩm linh dị có lợi cho bản thân, theo nhưdự báo.Còn về việc tại sao không lấy đi tất cả, thì hoàn toàn vì sợ rằngsau khi phát hiện đồ vật mất đi, hai cái sát tinh là Tô Viễn vàDương Gian sẽ không ngân ngại mà đuổi theo.Đặc biệt là Quỷ Vực của hai người đó, khu vực bao phủ có thể nóilà rộng đến kinh người.Nếu thật sự quyết tâm muốn giết họ, thì chưa chắc họ có thể trốnthoát, dù sao bọn họ không có Quỷ Vực.Cho nên bọn họ không dám làm quá triệt để.Chỉ là hiện tại, thế cục vẫn không ổn, bởi vì họ bị vây trong rừnggià.Một mảnh rừng vốn không lớn nhưng lại không có cách nào rakhỏi, và cho dù muốn quay về con đường cũ, cũng không thể tìmlại con đường nhỏ trước đó.Quay đi quẩn lại một vòng.Ba người ngự quỷ này liên hoàn toàn mất phương hướng, khôngthể rời khỏi, cũng không có cách nào quay lại.Điều duy nhất may mắn là đến giờ, họ vẫn chưa gặp phải linh dịtập kích, không biết có phải là do hai cây nhang và chiếc đèn lôngkia mang lại tác dụng hay không.Nhưng dù vậy, thời gian trôi qua khiến cho họ dần mất kiên nhẫn.Ở đây phảng phất như bị cả thế giới vứt bỏ, chỉ có sự yên tĩnhchết chóc, cùng với quỷ dị khó tả, loại cảm giác này cơ hồ khiếnngười ta muốn phát cuồng.Biết sớm như vậy, dù thế nào cũng không ngốc hồ hồ chạy khỏicổ trạch.Đáng tiếc, hiện tại đã muộn, bị nhốt trong rừng cây lâu như vậy,Tô Viễn cùng những người kia có lẽ cũng đã phát hiện đồ vật bịmất.Dù có thể quay lại, cũng sợ rằng họ sẽ không nói lời nào mà giếtchết, không còn đường lùi."Đáng chết! Cánh rừng này, sao đi thế nào cũng không ra được,ta đã nói nơi này không đơn giản như vậy, chúng ta không nênrời khỏi ngôi nhà cổi"Đột nhiên, một người ngự quỷ giơ tay lên, giận dữ đấm mạnh vàomột cành cây bên cạnh.Giờ phút này trong lòng hắn vô cùng hối hận, biết trước sẽ xảy rachuyện như vậy, hắn tuyệt đối sẽ không nghe lời Lâm Hải dụ dỗ.Người câm cây nhang còn lại cũng tái mặt nói:'Không sai, chúng ta không nên rời đi. Dù có rời đi, cũng nên đitheo con đường cũ, nếu đi theo con đường đó, có khi đã sớm rờikhỏi.Rõ ràng rừng già này là một Quỷ Vực, trừ khi tìm được đầunguồn linh dị trong rừng này mà giải quyết, nếu không, chúng tasẽ bị vây chết ở đây.'Lâm Hải đứng ở giữa, mặt tái xanh, im lặng không nói.Từ khi vào cổ trạch, hắn đã cảm thấy bất an, luôn nghĩ rằng tòanhà đó rất nguy hiểm, đặc biệt là thi thể của lão nhân kia, cànglàm cho hắn có một loại sợ hãi chưa từng có.Vì thế, hắn không tiếc dùng năng lực linh dị của mình.Kết quả là dự báo cho ra một tin vô cùng đáng sợ, chỉ có rời khỏicổ trạch mới có đường sống, nếu không, tất cả sẽ chết.Đó cũng là nguyên nhân khiến hắn chọn rời đi.Tất nhiên, một mình hắn không đủ can đảm để dạo chơi trongnơi linh dị, thế nên hắn tìm thêm hai người nữa, nói cho họ biếtvề tương lai được dự báo, cuối cùng thành công thuyết phục họ.Mọi thứ đều thuận lợi, lấy được những vật phẩm linh dị có lợi chomình, và cũng thuận lợi rời khỏi cổ trạch.Lúc đầu mọi thứ đều rất bình an, nhưng khi rời đi, Lâm Hải độtnhiên nghĩ rằng nếu đi theo con đường cũ, có khi sẽ dễ dàng bịDương Gian và Tô Viễn đuổi kịp, vì cả hai đầu có Quỷ Vực.Cho nên, để an toàn tránh khỏi hai người đó, nhất định phải đicon đường không thường lệ.Cứ như vậy, mới có thể tránh mức độ lớn nhất khỏi bị hai ngườiđuổi kịp.Vì thế, họ quyết định chờ đợi và chọn rời đi qua con đường nhỏ,xuyên qua rừng già để tránh đi khả năng bị truy sát bởi DươngGian và Tô Viễn.Kết quả của quyết định sai lâm này là tất cả đều bị cuốn vào hốsâu.Hiện tại thì tốt rồi, ba người đều bị vây trong rừng già. Nói khônghối hận thì là giả, nếu biết trước sẽ xảy ra chuyện như vậy, dù cóthế nào, hắn cũng sẽ sử dụng năng lực linh dị thêm một lần đểdự báo nguy hiểm khi rời đi.Nhưng bây giờ đã muộn, bị vây trong rừng già và hoàn toàn mấtphương hướng.Nghe hai người kia phàn nàn, Lâm Hải gầm nhẹ:"Thế nào? Bây giờ các ngươi trách ta sao? Đừng quên, lúc trướckhi ta nói xuyên qua rừng già để tránh né truy sát của Tô Viễn vàDương Gian, các ngươi cũng đã đồng ý."Nói vậy, hai người còn lại cũng á khẩu không trả lời được. Bởi vìkhi quyết định xuyên qua rừng già, Lâm Hải thực sự đã hỏi ý kiếncủa họ và cũng đưa ra ý nghĩ của mình, cuối cùng cả hai đồng ý.Vì vậy, bọn họ cũng biết rõ, việc đổ toàn bộ trách nhiệm lên LâmHải là không thực tế.Những lời vừa rồi chỉ là để phát tiết sự bất mãn mà thôi."Thôi, hiện tại không phải lúc nói những chuyện này.Một trong số họ hít sâu một hơi rồi nói:"Nếu đã bị mắc kẹt, thì nên cùng nhau giải quyết vấn đề này.Các ngươi có phát hiện không, sau 12 giờ, mảnh rừng này càngthêm cổ quái, dường như có điều gì đó động tĩnh."Nói rồi, dùng năng lực dự báo thêm một lân đi, nếu cứ mùquáng thế này, chúng ta không có cách nào rời khỏi đây."Nghe vậy, Lâm Hải chỉ có thể gật đầu, cả ba người lúc này buôngxuống tranh chấp, đoàn kết lại để tìm cách cầu sinh.Đều là người ngự quỷ, mặc dù tinh thân có chút bất ổn, nhưng ítnhất vẫn còn lý trí, tỉnh táo.Sau đó Lâm Hải nhắm mắt lại, bắt đầu vận dụng năng lực linh dị.Một loại khí tức âm lãnh từ trên người hắn khuếch tán ra. Lúc vậndụng linh dị, sắc mặt hắn dần trở nên trắng bệch, giống như biếnthành một thi thể.Nhưng khi năng lực sử dụng, hai người còn lại rõ ràng thấy câynhang trong tay họ bắt đầu cháy với tốc độ quỷ dị, chỉ trong chốclát đã cháy hết gân một phần ba, và theo thời gian trôi qua, tốcđộ cháy càng nhanh.Vài phút trôi qua, cây nhang trong tay một người đã cháy gầnhết, mà Lâm Hải vẫn đang nhắm mắt, cố gắng dự báo ra mộtđiều có lợi cho mình."Thứ này thật đúng là bảo bối."Một người ngự quỷ nhìn cây nhang đang cháy trong tay mà cảmkhái nói. Đấn lúc này, bọn họ đã biết tác dụng của cây nhang, đólà có thể giúp người sử dụng năng lực linh dị mà không cần trảgiá.Bình thường người ngự quỷ khi vận dụng năng lực linh dị đều sẽkhiến lệ quỷ bên trong họ tiến thêm một bước khôi phục, nhưngvới cây nhang trong tay, điều này không xảy ra.Đây là tác dụng của vật phẩm linh dị, triệt tiêu cái giá phải trả khivận dụng linh dị.Đáng tiếc, đây chỉ là vật phẩm dùng một lần, không thể sử dụngvĩnh viễn."Đúng vậy, nếu trong tay chúng ta có nhiêu vật như thế này,chúng ta đâu cân phải mạo hiểm lên chiếc xe buýt kia, rồi quaylại nơi quái quỷ này.Nếu có đủ số lượng thứ này, cho dù là Dương Gian và Tô Viễn,chưa chắc chúng ta không thể đối đầu với họ.Sao có thể đến lượt họ kiêu ngạo như vậy chứ.Một người khác cũng cảm khái tương tự, dường như tiếc nuối vìsố lượng quá ít của vật phẩm này.Nhưng bọn họ cũng biết, loại vật phẩm có thể giúp người miễntrừ cái giá khi sử dụng linh dị thường chỉ có thể gặp mà khôngthể cầu.Lân sau muốn gặp lại loại bảo bối này, không chừng cũng khôngbiết phải đến bao giờ.Cho nên bọn họ hiện tại cũng có chút hối hận, biết sớm thì nênlấy hết ba cây nhang."Kia tòa nhà cổ chắc hẳn có nhiều đồ tốt, tiếc là hai người kia quábá đạo, không cho chúng ta lục soát, nếu không có thể đã kiếmđược không ít thứ hay.""Thôi bỏ đi, cái này cũng phải chịu nguy hiểm, ai biết ở đó sẽ xảyra chuyện gì, không chừng những người ở đó hiện tại đã chết hếtrồi."Khi bọn họ đang bàn luận, Lâm Hải lại mở mắt, xem ra là đã kếtthúc dự báo.Thế nhưng sắc mặt hắn lại hoàn toàn trắng bệch, mồ hôi lạnh túara, thần sắc tràn đây sợ hãi."Chuyện gì đã xảy ra? Ngươi dự báo thấy gì rồi phải không?”Thấy bộ dáng này của hắn, hai người khác không khỏi trong lòngdâng lên một dự cảm không tốt."Không... Không được rời khỏi phạm vi chiếu sáng của đèn lồng,tuyệt đối không được, tuyệt đối không được! Vừa rời đi liên sẽchết, chắc chắn sẽ chết!"Giọng nói này lộ ra sự điên cuồng, hoảng sợ và vô cùng tuyệtvọng.Sắc mặt hai người kia lập tức biến sắc, ý thức được mức độnghiêm trọng của sự việc. Theo lý mà nói, năng lực linh dị củaLâm Hải là dự báo tương lai có lợi cho bản thân.Nhưng bây giờ lại nói ra những lời như vậy, chẳng phải điều đó cóý nghĩa rằng...Nghĩ đến đây, hai người không khỏi rùng mình!"Chuyện gì xảy ra? Ngươi rốt cuộc đã biết điều gì?""Mau nói đi! Mau nói đi! Gấp chết mất!"Lâm Hải run rẩy, đôi môi mấp máy nhiêu lần, cuối cùng cũng gạtra được vài lời:"Quỷ... Toàn bộ đều là quỷ... Nơi này... Mỗi một cái cây đều làquỷ alh" Cái gì!Lời này vừa thốt ra, trong tai hai người kia nghe vào chẳng khácnào sấm sét giữa trời quang!Điều này sao có thểiMỗi một cái cây đều là quỷ, vậy rốt cuộc trong đây có bao nhiêucon quỷ?Nhìn cảnh tượng mênh mông vô bờ, những hàng cây lít nha lítnhít, một loại cảm giác tuyệt vọng lập tức dâng lên trong lòng.Nói đùa cái gì vậy! Cái này một chút cũng không vui, trong tìnhhuống này, ngươi đừng nói lung tung được không!Lúc này, một người vừa kinh hoàng vừa sợ hãi nói. Nhưng LâmHải lại với sắc mặt trắng bệch, tuyệt vọng nói:"Ta không đùa, không tin các ngươi nhìn sau lưng...Hai người vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy phía sau là mộtmảng lớn dấu chân xốc xếch, giống như có rất nhiều người vẫnluôn đi theo sau bọn họ, mà ba người lại hoàn toàn không pháthiện ra điều gì.Ở xa hơn, tại biên giới chiếu sáng của ánh đèn lồng trắng bệch,sau từng cây, có từng cái đầu âm u lạnh lẽo và đầy tử khí thò ratừ phía sau.Từng cái đầu, từng cái đầu, vô số đầu người ló ra, phảng phấtsau mỗi cái cây đều có gì đó, hoặc mỗi cái cây đều đại biểu chomột con quỷ.Gió âm lãnh thổi tới.Ba người toàn thân đầy mồ hôi lạnh, chỉ cảm thấy toàn thân lạnhnhư băng, giống như đang bước vào trong hâm băng.Nơi này đâu phải là một khu rừng cây già...Đây căn bản là một mảnh quỷ lâm.

Nhưng mà sau khi chặt xuống một đao, Dương Gian lại phát hiện

bản thân vẫn bình yên vô sự, không xuất hiện di chứng do sử

dụng đao bổ củi.

Sử dụng đao bổ củi phải chịu đựng nguyên rủa tương ứng.

Trong lúc tách rời lệ quỷ, nguyên rủa cũng sẽ tách khỏi cơ thể,

bất kể là thân thể bị tổn thương, ngay cả Quỷ Ảnh cũng như vậy.

Chỉ là vì Quỷ Ảnh có năng lực ghép lại, nên có thể khôi phục

trong một đoạn thời gian, kháng lại bộc phát của nguyền rủa từ

đao bổ củi.

Ngoài ra, hắn còn có thể tiêu trừ nguyền rủa bằng cách khởi động

lại trong nháy mắt, khôi phục trạng thái bản thân ngay lập tức.

Nhưng hiện tại.

Bản thân vẫn bình yên vô sự, phảng phất như nguyền rủa đã

không còn.

Chuyện này rốt cuộc là thế nào?

Dương Gian trong lòng đầy ngạc nhiên, ánh mắt nhìn thoáng qua

phía sau, rất nhanh liền phát hiện điều kỳ lạ.

Đó là cây nhang còn sót lại lúc trước ở quan tài đã bị hao mòn,

lúc đâu thiếu vài ngày cũng không cháy hết, nhưng sau một đao,

trong nháy mắt đã cháy hơn nửa, chỉ còn lại một đoạn ngắn.

Dường như phân bị cháy mất có liên quan đến nguyên rủa từ đao

bổ củi.

Là bị triệt tiêu rồi sao?

Hay bị rời đi?

Nhìn đến đây, Dương Gian trong nháy mắt liền hiểu ra tác dụng

của cây nhang này.

Chỉ là dù hiểu rõ, nhưng hắn vẫn không vui.

Bởi vì số nhang quá ít, lại bị người trộm mất hai cây, căn bản

không thể duy trì đến sau 7 ngày.

Một khi cây nhang này cháy hết, không ai biết sẽ có biến đổi như

thế nào, đến lúc đó, có khả năng vị trí hậu đường này sẽ mất đi

phù hộ.

Mà giờ khắc này, dù nói gì cũng đã muộn, chỉ có thể đi từng bước

mà xem xét.

Cùng lúc đó, trong rừng già của cổ trạch, lại có ba thân ảnh đang

đi dạo.

Rừng già ban đêm vẫn tràn ngập âm lãnh, gió nhẹ lay động

những thân cây, khiến toàn bộ rừng cây lay chuyển, phát ra từng

đợt tiếng sàn sạt.

Nhưng ba người này vẫn lưu lại ở nơi đây, dường như không sợ

có điều gì dị thường, chỉ là trong tay mỗi người đều nắm giữ một

cây nhang đang cháy chậm rãi, người ở giữa còn cầm theo một

chiếc đèn lồng màu trắng, trên đó chữ "Điện" rất nổi bật.

Đèn lồng tuy phát sáng, nhưng ánh sáng trắng không màu lại trở

nên vô cùng quỷ dị, giống như dẫn dắt vong hồn, trong bóng tối

u ám của khu rừng già càng thêm nổi bật.

Chỉ là sắc mặt của bọn họ rất khó coi, bởi vì bọn họ bị lạc, mất

phương hướng trong rừng già này.

Nguyên nhân có thể là vì bọn họ không muốn tiếp tục lưu lại

trong ngôi nhà cổ kia, không khí quỷ dị kia thực sự khiến người ta

bất an. So với ngôi nhà cổ, bọn họ thà trở lại xe buýt chờ đợi,

hoặc rời khỏi cổ trạch tìm cách ra ngoài.

Không ai muốn là đồ đần, nhất là trong tình huống phải tham gia

cùng Tô Viễn và Dương Gian, những người ngự quỷ cấp bậc này.

Sự hiểm nguy trong đó không cân nói cũng biết, ở cùng họ, với

người có thực lực không đủ, chỉ có thể chuốc lấy bất hạnh.

Huống chỉ cả hai người đó đều là những kẻ coi trời bằng vung,

nói không chừng chỉ một hành động nhỏ không đúng sẽ bị giết

chất.

Ở đây không có nơi nào để trốn, cho nên ý nghĩ rời đi đã xuất

hiện từ khi bọn họ mới bước vào cổ trạch, và họ vẫn tiếp tục lên

kế hoạch rời khỏi đó.

Dù cho khi ra khỏi đây xe buýt không còn, vẫn tốt hơn là đợi

trong ngôi nhà đáng sợ kia.

Tất nhiên, nguyên nhân chính vẫn dựa vào một người trong số họ

có năng lực linh dị, đó là năng lực dự báo.

Đúng vậy, là năng lực dự báo giống như của Hùng Văn Văn, thậm

chí còn đặc thù hơn.

Loại năng lực dự báo này có thể dự báo một mặt tương lai có lợi

cho bản thân.

Cũng chính vì vậy mà hai người còn lại mới quyết tâm cùng hắn

rời đi. Vì thế, bọn họ còn thông qua dự báo mà lấy đi hai cây

nhang ở hậu đường cùng một chiếc đèn lông.

Bởi vì đây đều là vật phẩm linh dị có lợi cho bản thân, theo như

dự báo.

Còn về việc tại sao không lấy đi tất cả, thì hoàn toàn vì sợ rằng

sau khi phát hiện đồ vật mất đi, hai cái sát tinh là Tô Viễn và

Dương Gian sẽ không ngân ngại mà đuổi theo.

Đặc biệt là Quỷ Vực của hai người đó, khu vực bao phủ có thể nói

là rộng đến kinh người.

Nếu thật sự quyết tâm muốn giết họ, thì chưa chắc họ có thể trốn

thoát, dù sao bọn họ không có Quỷ Vực.

Cho nên bọn họ không dám làm quá triệt để.

Chỉ là hiện tại, thế cục vẫn không ổn, bởi vì họ bị vây trong rừng

già.

Một mảnh rừng vốn không lớn nhưng lại không có cách nào ra

khỏi, và cho dù muốn quay về con đường cũ, cũng không thể tìm

lại con đường nhỏ trước đó.

Quay đi quẩn lại một vòng.

Ba người ngự quỷ này liên hoàn toàn mất phương hướng, không

thể rời khỏi, cũng không có cách nào quay lại.

Điều duy nhất may mắn là đến giờ, họ vẫn chưa gặp phải linh dị

tập kích, không biết có phải là do hai cây nhang và chiếc đèn lông

kia mang lại tác dụng hay không.

Nhưng dù vậy, thời gian trôi qua khiến cho họ dần mất kiên nhẫn.

Ở đây phảng phất như bị cả thế giới vứt bỏ, chỉ có sự yên tĩnh

chết chóc, cùng với quỷ dị khó tả, loại cảm giác này cơ hồ khiến

người ta muốn phát cuồng.

Biết sớm như vậy, dù thế nào cũng không ngốc hồ hồ chạy khỏi

cổ trạch.

Đáng tiếc, hiện tại đã muộn, bị nhốt trong rừng cây lâu như vậy,

Tô Viễn cùng những người kia có lẽ cũng đã phát hiện đồ vật bị

mất.

Dù có thể quay lại, cũng sợ rằng họ sẽ không nói lời nào mà giết

chết, không còn đường lùi.

"Đáng chết! Cánh rừng này, sao đi thế nào cũng không ra được,

ta đã nói nơi này không đơn giản như vậy, chúng ta không nên

rời khỏi ngôi nhà cổi"

Đột nhiên, một người ngự quỷ giơ tay lên, giận dữ đấm mạnh vào

một cành cây bên cạnh.

Giờ phút này trong lòng hắn vô cùng hối hận, biết trước sẽ xảy ra

chuyện như vậy, hắn tuyệt đối sẽ không nghe lời Lâm Hải dụ dỗ.

Người câm cây nhang còn lại cũng tái mặt nói:

'Không sai, chúng ta không nên rời đi. Dù có rời đi, cũng nên đi

theo con đường cũ, nếu đi theo con đường đó, có khi đã sớm rời

khỏi.

Rõ ràng rừng già này là một Quỷ Vực, trừ khi tìm được đầu

nguồn linh dị trong rừng này mà giải quyết, nếu không, chúng ta

sẽ bị vây chết ở đây.'

Lâm Hải đứng ở giữa, mặt tái xanh, im lặng không nói.

Từ khi vào cổ trạch, hắn đã cảm thấy bất an, luôn nghĩ rằng tòa

nhà đó rất nguy hiểm, đặc biệt là thi thể của lão nhân kia, càng

làm cho hắn có một loại sợ hãi chưa từng có.

Vì thế, hắn không tiếc dùng năng lực linh dị của mình.

Kết quả là dự báo cho ra một tin vô cùng đáng sợ, chỉ có rời khỏi

cổ trạch mới có đường sống, nếu không, tất cả sẽ chết.

Đó cũng là nguyên nhân khiến hắn chọn rời đi.

Tất nhiên, một mình hắn không đủ can đảm để dạo chơi trong

nơi linh dị, thế nên hắn tìm thêm hai người nữa, nói cho họ biết

về tương lai được dự báo, cuối cùng thành công thuyết phục họ.

Mọi thứ đều thuận lợi, lấy được những vật phẩm linh dị có lợi cho

mình, và cũng thuận lợi rời khỏi cổ trạch.

Lúc đầu mọi thứ đều rất bình an, nhưng khi rời đi, Lâm Hải đột

nhiên nghĩ rằng nếu đi theo con đường cũ, có khi sẽ dễ dàng bị

Dương Gian và Tô Viễn đuổi kịp, vì cả hai đầu có Quỷ Vực.

Cho nên, để an toàn tránh khỏi hai người đó, nhất định phải đi

con đường không thường lệ.

Cứ như vậy, mới có thể tránh mức độ lớn nhất khỏi bị hai người

đuổi kịp.

Vì thế, họ quyết định chờ đợi và chọn rời đi qua con đường nhỏ,

xuyên qua rừng già để tránh đi khả năng bị truy sát bởi Dương

Gian và Tô Viễn.

Kết quả của quyết định sai lâm này là tất cả đều bị cuốn vào hố

sâu.

Hiện tại thì tốt rồi, ba người đều bị vây trong rừng già. Nói không

hối hận thì là giả, nếu biết trước sẽ xảy ra chuyện như vậy, dù có

thế nào, hắn cũng sẽ sử dụng năng lực linh dị thêm một lần để

dự báo nguy hiểm khi rời đi.

Nhưng bây giờ đã muộn, bị vây trong rừng già và hoàn toàn mất

phương hướng.

Nghe hai người kia phàn nàn, Lâm Hải gầm nhẹ:

"Thế nào? Bây giờ các ngươi trách ta sao? Đừng quên, lúc trước

khi ta nói xuyên qua rừng già để tránh né truy sát của Tô Viễn và

Dương Gian, các ngươi cũng đã đồng ý."

Nói vậy, hai người còn lại cũng á khẩu không trả lời được. Bởi vì

khi quyết định xuyên qua rừng già, Lâm Hải thực sự đã hỏi ý kiến

của họ và cũng đưa ra ý nghĩ của mình, cuối cùng cả hai đồng ý.

Vì vậy, bọn họ cũng biết rõ, việc đổ toàn bộ trách nhiệm lên Lâm

Hải là không thực tế.

Những lời vừa rồi chỉ là để phát tiết sự bất mãn mà thôi.

"Thôi, hiện tại không phải lúc nói những chuyện này.

Một trong số họ hít sâu một hơi rồi nói:

"Nếu đã bị mắc kẹt, thì nên cùng nhau giải quyết vấn đề này.

Các ngươi có phát hiện không, sau 12 giờ, mảnh rừng này càng

thêm cổ quái, dường như có điều gì đó động tĩnh.

"Nói rồi, dùng năng lực dự báo thêm một lân đi, nếu cứ mù

quáng thế này, chúng ta không có cách nào rời khỏi đây."

Nghe vậy, Lâm Hải chỉ có thể gật đầu, cả ba người lúc này buông

xuống tranh chấp, đoàn kết lại để tìm cách cầu sinh.

Đều là người ngự quỷ, mặc dù tinh thân có chút bất ổn, nhưng ít

nhất vẫn còn lý trí, tỉnh táo.

Sau đó Lâm Hải nhắm mắt lại, bắt đầu vận dụng năng lực linh dị.

Một loại khí tức âm lãnh từ trên người hắn khuếch tán ra. Lúc vận

dụng linh dị, sắc mặt hắn dần trở nên trắng bệch, giống như biến

thành một thi thể.

Nhưng khi năng lực sử dụng, hai người còn lại rõ ràng thấy cây

nhang trong tay họ bắt đầu cháy với tốc độ quỷ dị, chỉ trong chốc

lát đã cháy hết gân một phần ba, và theo thời gian trôi qua, tốc

độ cháy càng nhanh.

Vài phút trôi qua, cây nhang trong tay một người đã cháy gần

hết, mà Lâm Hải vẫn đang nhắm mắt, cố gắng dự báo ra một

điều có lợi cho mình.

"Thứ này thật đúng là bảo bối."

Một người ngự quỷ nhìn cây nhang đang cháy trong tay mà cảm

khái nói. Đấn lúc này, bọn họ đã biết tác dụng của cây nhang, đó

là có thể giúp người sử dụng năng lực linh dị mà không cần trả

giá.

Bình thường người ngự quỷ khi vận dụng năng lực linh dị đều sẽ

khiến lệ quỷ bên trong họ tiến thêm một bước khôi phục, nhưng

với cây nhang trong tay, điều này không xảy ra.

Đây là tác dụng của vật phẩm linh dị, triệt tiêu cái giá phải trả khi

vận dụng linh dị.

Đáng tiếc, đây chỉ là vật phẩm dùng một lần, không thể sử dụng

vĩnh viễn.

"Đúng vậy, nếu trong tay chúng ta có nhiêu vật như thế này,

chúng ta đâu cân phải mạo hiểm lên chiếc xe buýt kia, rồi quay

lại nơi quái quỷ này.

Nếu có đủ số lượng thứ này, cho dù là Dương Gian và Tô Viễn,

chưa chắc chúng ta không thể đối đầu với họ.

Sao có thể đến lượt họ kiêu ngạo như vậy chứ.

Một người khác cũng cảm khái tương tự, dường như tiếc nuối vì

số lượng quá ít của vật phẩm này.

Nhưng bọn họ cũng biết, loại vật phẩm có thể giúp người miễn

trừ cái giá khi sử dụng linh dị thường chỉ có thể gặp mà không

thể cầu.

Lân sau muốn gặp lại loại bảo bối này, không chừng cũng không

biết phải đến bao giờ.

Cho nên bọn họ hiện tại cũng có chút hối hận, biết sớm thì nên

lấy hết ba cây nhang.

"Kia tòa nhà cổ chắc hẳn có nhiều đồ tốt, tiếc là hai người kia quá

bá đạo, không cho chúng ta lục soát, nếu không có thể đã kiếm

được không ít thứ hay."

"Thôi bỏ đi, cái này cũng phải chịu nguy hiểm, ai biết ở đó sẽ xảy

ra chuyện gì, không chừng những người ở đó hiện tại đã chết hết

rồi."

Khi bọn họ đang bàn luận, Lâm Hải lại mở mắt, xem ra là đã kết

thúc dự báo.

Thế nhưng sắc mặt hắn lại hoàn toàn trắng bệch, mồ hôi lạnh túa

ra, thần sắc tràn đây sợ hãi.

"Chuyện gì đã xảy ra? Ngươi dự báo thấy gì rồi phải không?”

Thấy bộ dáng này của hắn, hai người khác không khỏi trong lòng

dâng lên một dự cảm không tốt.

"Không... Không được rời khỏi phạm vi chiếu sáng của đèn lồng,

tuyệt đối không được, tuyệt đối không được! Vừa rời đi liên sẽ

chết, chắc chắn sẽ chết!"

Giọng nói này lộ ra sự điên cuồng, hoảng sợ và vô cùng tuyệt

vọng.

Sắc mặt hai người kia lập tức biến sắc, ý thức được mức độ

nghiêm trọng của sự việc. Theo lý mà nói, năng lực linh dị của

Lâm Hải là dự báo tương lai có lợi cho bản thân.

Nhưng bây giờ lại nói ra những lời như vậy, chẳng phải điều đó có

ý nghĩa rằng...

Nghĩ đến đây, hai người không khỏi rùng mình!

"Chuyện gì xảy ra? Ngươi rốt cuộc đã biết điều gì?"

"Mau nói đi! Mau nói đi! Gấp chết mất!"

Lâm Hải run rẩy, đôi môi mấp máy nhiêu lần, cuối cùng cũng gạt

ra được vài lời:

"Quỷ... Toàn bộ đều là quỷ... Nơi này... Mỗi một cái cây đều là

quỷ alh" Cái gì!

Lời này vừa thốt ra, trong tai hai người kia nghe vào chẳng khác

nào sấm sét giữa trời quang!

Điều này sao có thểi

Mỗi một cái cây đều là quỷ, vậy rốt cuộc trong đây có bao nhiêu

con quỷ?

Nhìn cảnh tượng mênh mông vô bờ, những hàng cây lít nha lít

nhít, một loại cảm giác tuyệt vọng lập tức dâng lên trong lòng.

Nói đùa cái gì vậy! Cái này một chút cũng không vui, trong tình

huống này, ngươi đừng nói lung tung được không!

Lúc này, một người vừa kinh hoàng vừa sợ hãi nói. Nhưng Lâm

Hải lại với sắc mặt trắng bệch, tuyệt vọng nói:

"Ta không đùa, không tin các ngươi nhìn sau lưng...

Hai người vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy phía sau là một

mảng lớn dấu chân xốc xếch, giống như có rất nhiều người vẫn

luôn đi theo sau bọn họ, mà ba người lại hoàn toàn không phát

hiện ra điều gì.

Ở xa hơn, tại biên giới chiếu sáng của ánh đèn lồng trắng bệch,

sau từng cây, có từng cái đầu âm u lạnh lẽo và đầy tử khí thò ra

từ phía sau.

Từng cái đầu, từng cái đầu, vô số đầu người ló ra, phảng phất

sau mỗi cái cây đều có gì đó, hoặc mỗi cái cây đều đại biểu cho

một con quỷ.

Gió âm lãnh thổi tới.

Ba người toàn thân đầy mồ hôi lạnh, chỉ cảm thấy toàn thân lạnh

như băng, giống như đang bước vào trong hâm băng.

Nơi này đâu phải là một khu rừng cây già...

Đây căn bản là một mảnh quỷ lâm.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Nhưng mà sau khi chặt xuống một đao, Dương Gian lại phát hiệnbản thân vẫn bình yên vô sự, không xuất hiện di chứng do sửdụng đao bổ củi.Sử dụng đao bổ củi phải chịu đựng nguyên rủa tương ứng.Trong lúc tách rời lệ quỷ, nguyên rủa cũng sẽ tách khỏi cơ thể,bất kể là thân thể bị tổn thương, ngay cả Quỷ Ảnh cũng như vậy.Chỉ là vì Quỷ Ảnh có năng lực ghép lại, nên có thể khôi phụctrong một đoạn thời gian, kháng lại bộc phát của nguyền rủa từđao bổ củi.Ngoài ra, hắn còn có thể tiêu trừ nguyền rủa bằng cách khởi độnglại trong nháy mắt, khôi phục trạng thái bản thân ngay lập tức.Nhưng hiện tại.Bản thân vẫn bình yên vô sự, phảng phất như nguyền rủa đãkhông còn.Chuyện này rốt cuộc là thế nào?Dương Gian trong lòng đầy ngạc nhiên, ánh mắt nhìn thoáng quaphía sau, rất nhanh liền phát hiện điều kỳ lạ.Đó là cây nhang còn sót lại lúc trước ở quan tài đã bị hao mòn,lúc đâu thiếu vài ngày cũng không cháy hết, nhưng sau một đao,trong nháy mắt đã cháy hơn nửa, chỉ còn lại một đoạn ngắn.Dường như phân bị cháy mất có liên quan đến nguyên rủa từ đaobổ củi.Là bị triệt tiêu rồi sao?Hay bị rời đi?Nhìn đến đây, Dương Gian trong nháy mắt liền hiểu ra tác dụngcủa cây nhang này.Chỉ là dù hiểu rõ, nhưng hắn vẫn không vui.Bởi vì số nhang quá ít, lại bị người trộm mất hai cây, căn bảnkhông thể duy trì đến sau 7 ngày.Một khi cây nhang này cháy hết, không ai biết sẽ có biến đổi nhưthế nào, đến lúc đó, có khả năng vị trí hậu đường này sẽ mất điphù hộ.Mà giờ khắc này, dù nói gì cũng đã muộn, chỉ có thể đi từng bướcmà xem xét.Cùng lúc đó, trong rừng già của cổ trạch, lại có ba thân ảnh đangđi dạo.Rừng già ban đêm vẫn tràn ngập âm lãnh, gió nhẹ lay độngnhững thân cây, khiến toàn bộ rừng cây lay chuyển, phát ra từngđợt tiếng sàn sạt.Nhưng ba người này vẫn lưu lại ở nơi đây, dường như không sợcó điều gì dị thường, chỉ là trong tay mỗi người đều nắm giữ mộtcây nhang đang cháy chậm rãi, người ở giữa còn cầm theo mộtchiếc đèn lồng màu trắng, trên đó chữ "Điện" rất nổi bật.Đèn lồng tuy phát sáng, nhưng ánh sáng trắng không màu lại trởnên vô cùng quỷ dị, giống như dẫn dắt vong hồn, trong bóng tốiu ám của khu rừng già càng thêm nổi bật.Chỉ là sắc mặt của bọn họ rất khó coi, bởi vì bọn họ bị lạc, mấtphương hướng trong rừng già này.Nguyên nhân có thể là vì bọn họ không muốn tiếp tục lưu lạitrong ngôi nhà cổ kia, không khí quỷ dị kia thực sự khiến người tabất an. So với ngôi nhà cổ, bọn họ thà trở lại xe buýt chờ đợi,hoặc rời khỏi cổ trạch tìm cách ra ngoài.Không ai muốn là đồ đần, nhất là trong tình huống phải tham giacùng Tô Viễn và Dương Gian, những người ngự quỷ cấp bậc này.Sự hiểm nguy trong đó không cân nói cũng biết, ở cùng họ, vớingười có thực lực không đủ, chỉ có thể chuốc lấy bất hạnh.Huống chỉ cả hai người đó đều là những kẻ coi trời bằng vung,nói không chừng chỉ một hành động nhỏ không đúng sẽ bị giếtchất.Ở đây không có nơi nào để trốn, cho nên ý nghĩ rời đi đã xuấthiện từ khi bọn họ mới bước vào cổ trạch, và họ vẫn tiếp tục lênkế hoạch rời khỏi đó.Dù cho khi ra khỏi đây xe buýt không còn, vẫn tốt hơn là đợitrong ngôi nhà đáng sợ kia.Tất nhiên, nguyên nhân chính vẫn dựa vào một người trong số họcó năng lực linh dị, đó là năng lực dự báo.Đúng vậy, là năng lực dự báo giống như của Hùng Văn Văn, thậmchí còn đặc thù hơn.Loại năng lực dự báo này có thể dự báo một mặt tương lai có lợicho bản thân.Cũng chính vì vậy mà hai người còn lại mới quyết tâm cùng hắnrời đi. Vì thế, bọn họ còn thông qua dự báo mà lấy đi hai câynhang ở hậu đường cùng một chiếc đèn lông.Bởi vì đây đều là vật phẩm linh dị có lợi cho bản thân, theo nhưdự báo.Còn về việc tại sao không lấy đi tất cả, thì hoàn toàn vì sợ rằngsau khi phát hiện đồ vật mất đi, hai cái sát tinh là Tô Viễn vàDương Gian sẽ không ngân ngại mà đuổi theo.Đặc biệt là Quỷ Vực của hai người đó, khu vực bao phủ có thể nóilà rộng đến kinh người.Nếu thật sự quyết tâm muốn giết họ, thì chưa chắc họ có thể trốnthoát, dù sao bọn họ không có Quỷ Vực.Cho nên bọn họ không dám làm quá triệt để.Chỉ là hiện tại, thế cục vẫn không ổn, bởi vì họ bị vây trong rừnggià.Một mảnh rừng vốn không lớn nhưng lại không có cách nào rakhỏi, và cho dù muốn quay về con đường cũ, cũng không thể tìmlại con đường nhỏ trước đó.Quay đi quẩn lại một vòng.Ba người ngự quỷ này liên hoàn toàn mất phương hướng, khôngthể rời khỏi, cũng không có cách nào quay lại.Điều duy nhất may mắn là đến giờ, họ vẫn chưa gặp phải linh dịtập kích, không biết có phải là do hai cây nhang và chiếc đèn lôngkia mang lại tác dụng hay không.Nhưng dù vậy, thời gian trôi qua khiến cho họ dần mất kiên nhẫn.Ở đây phảng phất như bị cả thế giới vứt bỏ, chỉ có sự yên tĩnhchết chóc, cùng với quỷ dị khó tả, loại cảm giác này cơ hồ khiếnngười ta muốn phát cuồng.Biết sớm như vậy, dù thế nào cũng không ngốc hồ hồ chạy khỏicổ trạch.Đáng tiếc, hiện tại đã muộn, bị nhốt trong rừng cây lâu như vậy,Tô Viễn cùng những người kia có lẽ cũng đã phát hiện đồ vật bịmất.Dù có thể quay lại, cũng sợ rằng họ sẽ không nói lời nào mà giếtchết, không còn đường lùi."Đáng chết! Cánh rừng này, sao đi thế nào cũng không ra được,ta đã nói nơi này không đơn giản như vậy, chúng ta không nênrời khỏi ngôi nhà cổi"Đột nhiên, một người ngự quỷ giơ tay lên, giận dữ đấm mạnh vàomột cành cây bên cạnh.Giờ phút này trong lòng hắn vô cùng hối hận, biết trước sẽ xảy rachuyện như vậy, hắn tuyệt đối sẽ không nghe lời Lâm Hải dụ dỗ.Người câm cây nhang còn lại cũng tái mặt nói:'Không sai, chúng ta không nên rời đi. Dù có rời đi, cũng nên đitheo con đường cũ, nếu đi theo con đường đó, có khi đã sớm rờikhỏi.Rõ ràng rừng già này là một Quỷ Vực, trừ khi tìm được đầunguồn linh dị trong rừng này mà giải quyết, nếu không, chúng tasẽ bị vây chết ở đây.'Lâm Hải đứng ở giữa, mặt tái xanh, im lặng không nói.Từ khi vào cổ trạch, hắn đã cảm thấy bất an, luôn nghĩ rằng tòanhà đó rất nguy hiểm, đặc biệt là thi thể của lão nhân kia, cànglàm cho hắn có một loại sợ hãi chưa từng có.Vì thế, hắn không tiếc dùng năng lực linh dị của mình.Kết quả là dự báo cho ra một tin vô cùng đáng sợ, chỉ có rời khỏicổ trạch mới có đường sống, nếu không, tất cả sẽ chết.Đó cũng là nguyên nhân khiến hắn chọn rời đi.Tất nhiên, một mình hắn không đủ can đảm để dạo chơi trongnơi linh dị, thế nên hắn tìm thêm hai người nữa, nói cho họ biếtvề tương lai được dự báo, cuối cùng thành công thuyết phục họ.Mọi thứ đều thuận lợi, lấy được những vật phẩm linh dị có lợi chomình, và cũng thuận lợi rời khỏi cổ trạch.Lúc đầu mọi thứ đều rất bình an, nhưng khi rời đi, Lâm Hải độtnhiên nghĩ rằng nếu đi theo con đường cũ, có khi sẽ dễ dàng bịDương Gian và Tô Viễn đuổi kịp, vì cả hai đầu có Quỷ Vực.Cho nên, để an toàn tránh khỏi hai người đó, nhất định phải đicon đường không thường lệ.Cứ như vậy, mới có thể tránh mức độ lớn nhất khỏi bị hai ngườiđuổi kịp.Vì thế, họ quyết định chờ đợi và chọn rời đi qua con đường nhỏ,xuyên qua rừng già để tránh đi khả năng bị truy sát bởi DươngGian và Tô Viễn.Kết quả của quyết định sai lâm này là tất cả đều bị cuốn vào hốsâu.Hiện tại thì tốt rồi, ba người đều bị vây trong rừng già. Nói khônghối hận thì là giả, nếu biết trước sẽ xảy ra chuyện như vậy, dù cóthế nào, hắn cũng sẽ sử dụng năng lực linh dị thêm một lần đểdự báo nguy hiểm khi rời đi.Nhưng bây giờ đã muộn, bị vây trong rừng già và hoàn toàn mấtphương hướng.Nghe hai người kia phàn nàn, Lâm Hải gầm nhẹ:"Thế nào? Bây giờ các ngươi trách ta sao? Đừng quên, lúc trướckhi ta nói xuyên qua rừng già để tránh né truy sát của Tô Viễn vàDương Gian, các ngươi cũng đã đồng ý."Nói vậy, hai người còn lại cũng á khẩu không trả lời được. Bởi vìkhi quyết định xuyên qua rừng già, Lâm Hải thực sự đã hỏi ý kiếncủa họ và cũng đưa ra ý nghĩ của mình, cuối cùng cả hai đồng ý.Vì vậy, bọn họ cũng biết rõ, việc đổ toàn bộ trách nhiệm lên LâmHải là không thực tế.Những lời vừa rồi chỉ là để phát tiết sự bất mãn mà thôi."Thôi, hiện tại không phải lúc nói những chuyện này.Một trong số họ hít sâu một hơi rồi nói:"Nếu đã bị mắc kẹt, thì nên cùng nhau giải quyết vấn đề này.Các ngươi có phát hiện không, sau 12 giờ, mảnh rừng này càngthêm cổ quái, dường như có điều gì đó động tĩnh."Nói rồi, dùng năng lực dự báo thêm một lân đi, nếu cứ mùquáng thế này, chúng ta không có cách nào rời khỏi đây."Nghe vậy, Lâm Hải chỉ có thể gật đầu, cả ba người lúc này buôngxuống tranh chấp, đoàn kết lại để tìm cách cầu sinh.Đều là người ngự quỷ, mặc dù tinh thân có chút bất ổn, nhưng ítnhất vẫn còn lý trí, tỉnh táo.Sau đó Lâm Hải nhắm mắt lại, bắt đầu vận dụng năng lực linh dị.Một loại khí tức âm lãnh từ trên người hắn khuếch tán ra. Lúc vậndụng linh dị, sắc mặt hắn dần trở nên trắng bệch, giống như biếnthành một thi thể.Nhưng khi năng lực sử dụng, hai người còn lại rõ ràng thấy câynhang trong tay họ bắt đầu cháy với tốc độ quỷ dị, chỉ trong chốclát đã cháy hết gân một phần ba, và theo thời gian trôi qua, tốcđộ cháy càng nhanh.Vài phút trôi qua, cây nhang trong tay một người đã cháy gầnhết, mà Lâm Hải vẫn đang nhắm mắt, cố gắng dự báo ra mộtđiều có lợi cho mình."Thứ này thật đúng là bảo bối."Một người ngự quỷ nhìn cây nhang đang cháy trong tay mà cảmkhái nói. Đấn lúc này, bọn họ đã biết tác dụng của cây nhang, đólà có thể giúp người sử dụng năng lực linh dị mà không cần trảgiá.Bình thường người ngự quỷ khi vận dụng năng lực linh dị đều sẽkhiến lệ quỷ bên trong họ tiến thêm một bước khôi phục, nhưngvới cây nhang trong tay, điều này không xảy ra.Đây là tác dụng của vật phẩm linh dị, triệt tiêu cái giá phải trả khivận dụng linh dị.Đáng tiếc, đây chỉ là vật phẩm dùng một lần, không thể sử dụngvĩnh viễn."Đúng vậy, nếu trong tay chúng ta có nhiêu vật như thế này,chúng ta đâu cân phải mạo hiểm lên chiếc xe buýt kia, rồi quaylại nơi quái quỷ này.Nếu có đủ số lượng thứ này, cho dù là Dương Gian và Tô Viễn,chưa chắc chúng ta không thể đối đầu với họ.Sao có thể đến lượt họ kiêu ngạo như vậy chứ.Một người khác cũng cảm khái tương tự, dường như tiếc nuối vìsố lượng quá ít của vật phẩm này.Nhưng bọn họ cũng biết, loại vật phẩm có thể giúp người miễntrừ cái giá khi sử dụng linh dị thường chỉ có thể gặp mà khôngthể cầu.Lân sau muốn gặp lại loại bảo bối này, không chừng cũng khôngbiết phải đến bao giờ.Cho nên bọn họ hiện tại cũng có chút hối hận, biết sớm thì nênlấy hết ba cây nhang."Kia tòa nhà cổ chắc hẳn có nhiều đồ tốt, tiếc là hai người kia quábá đạo, không cho chúng ta lục soát, nếu không có thể đã kiếmđược không ít thứ hay.""Thôi bỏ đi, cái này cũng phải chịu nguy hiểm, ai biết ở đó sẽ xảyra chuyện gì, không chừng những người ở đó hiện tại đã chết hếtrồi."Khi bọn họ đang bàn luận, Lâm Hải lại mở mắt, xem ra là đã kếtthúc dự báo.Thế nhưng sắc mặt hắn lại hoàn toàn trắng bệch, mồ hôi lạnh túara, thần sắc tràn đây sợ hãi."Chuyện gì đã xảy ra? Ngươi dự báo thấy gì rồi phải không?”Thấy bộ dáng này của hắn, hai người khác không khỏi trong lòngdâng lên một dự cảm không tốt."Không... Không được rời khỏi phạm vi chiếu sáng của đèn lồng,tuyệt đối không được, tuyệt đối không được! Vừa rời đi liên sẽchết, chắc chắn sẽ chết!"Giọng nói này lộ ra sự điên cuồng, hoảng sợ và vô cùng tuyệtvọng.Sắc mặt hai người kia lập tức biến sắc, ý thức được mức độnghiêm trọng của sự việc. Theo lý mà nói, năng lực linh dị củaLâm Hải là dự báo tương lai có lợi cho bản thân.Nhưng bây giờ lại nói ra những lời như vậy, chẳng phải điều đó cóý nghĩa rằng...Nghĩ đến đây, hai người không khỏi rùng mình!"Chuyện gì xảy ra? Ngươi rốt cuộc đã biết điều gì?""Mau nói đi! Mau nói đi! Gấp chết mất!"Lâm Hải run rẩy, đôi môi mấp máy nhiêu lần, cuối cùng cũng gạtra được vài lời:"Quỷ... Toàn bộ đều là quỷ... Nơi này... Mỗi một cái cây đều làquỷ alh" Cái gì!Lời này vừa thốt ra, trong tai hai người kia nghe vào chẳng khácnào sấm sét giữa trời quang!Điều này sao có thểiMỗi một cái cây đều là quỷ, vậy rốt cuộc trong đây có bao nhiêucon quỷ?Nhìn cảnh tượng mênh mông vô bờ, những hàng cây lít nha lítnhít, một loại cảm giác tuyệt vọng lập tức dâng lên trong lòng.Nói đùa cái gì vậy! Cái này một chút cũng không vui, trong tìnhhuống này, ngươi đừng nói lung tung được không!Lúc này, một người vừa kinh hoàng vừa sợ hãi nói. Nhưng LâmHải lại với sắc mặt trắng bệch, tuyệt vọng nói:"Ta không đùa, không tin các ngươi nhìn sau lưng...Hai người vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy phía sau là mộtmảng lớn dấu chân xốc xếch, giống như có rất nhiều người vẫnluôn đi theo sau bọn họ, mà ba người lại hoàn toàn không pháthiện ra điều gì.Ở xa hơn, tại biên giới chiếu sáng của ánh đèn lồng trắng bệch,sau từng cây, có từng cái đầu âm u lạnh lẽo và đầy tử khí thò ratừ phía sau.Từng cái đầu, từng cái đầu, vô số đầu người ló ra, phảng phấtsau mỗi cái cây đều có gì đó, hoặc mỗi cái cây đều đại biểu chomột con quỷ.Gió âm lãnh thổi tới.Ba người toàn thân đầy mồ hôi lạnh, chỉ cảm thấy toàn thân lạnhnhư băng, giống như đang bước vào trong hâm băng.Nơi này đâu phải là một khu rừng cây già...Đây căn bản là một mảnh quỷ lâm.

Chương 992: Chân tướng của rừng gi