Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 1001: Áo trắng cùng áo đen

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… cùng áo đenQuỷ lâm rất đáng sợ, toàn bộ khu vực rừng đều là một mảnh Quỷvực, một khi đã tiến vào, sẽ bị linh dị lực lượng làm ảnh hưởngđến giác quan, khiến cho người ta không thể nào tìm được lối ra.Mặc dù tình huống này trong sự kiện linh dị là điều rất bìnhthường, nhưng sự khác biệt lại ở chỗ trong rừng này có quỷ, màrất khó để biết được những lệ quỷ trong đó là sản phẩm của linhdị hay là thực sự có quá nhiều lệ quỷ đã được mai táng.Dù sao cũng có một số lệ quỷ mang tính đặc thù, giống như QuỷChết Đói ban đầu, bản thể chỉ có một, nhưng lại có thể hìnhthành rất nhiêu linh dị chỉ vật.Những người khác mặc dù không hiểu rõ điều này, nhưng khinghe Tô Viễn cảm khái, không khỏi vô thức lui lại.Nếu không phải không dám rời khỏi phạm vi ánh đèn, bọn họchắc chắn sẽ kính sợ vùng này mà tránh xa, càng xa càng tốt.So với những người khác, trên mặt Dương Gian lại không hiện rathần sắc sợ hãi."Ngày thứ tư muốn tìm đồ vật ngay tại mảnh rừng này sao?”"Ứm”" Tô Viễn gật đầu nói:"Ngày thứ tư là phúng viếng, dựa theo truyền thống, là muốn đốtgiấy để tang, cho nên chúng ta cần một chút đồ tang, nhưng trớtrêu thay, những đồ tang đó lại ở trong khu rừng này, bị một sốquỷ mặc lên người."Lời này vừa thốt ra, khiến mọi người tê dại cả da đầu.Biết rõ rằng trong rừng này toàn là quỷ, là một mảnh quỷ lâm,vậy mà còn phải tiến vào tìm đồ tang, không chỉ tìm đồ tang màcòn phải lột từ trên người lệ quỷ xuống.Chuyện này khác gì muốn chết?Nhiệm vụ thư tín màu đỏ quả nhiên là khó khăn nhất, gân nhưkhông khác gì tìm đến cái chết.Lúc này, những người mang theo tin tức ngược lại còn cảm thấymay mắn, may mắn là có Tô Viễn và Dương Gian ở đây, nếukhông có hai người này, bọn họ có lẽ ngày đầu tiên ở cổ trạch đãkhông thể sống sót.Dương Gian nhìn Tô Viễn nói:"Ngươi làm sao có thể chắc chắn? Nếu nhầm thì sao? Ngươi cũngnói rồi, đây là một mảnh quỷ lâm rất đáng sợ, nếu sai lâm, làmkinh động đến những quỷ kia, dù chúng ta cũng chưa chắc có thểan toàn."Hắn không tin rằng Tô Viễn có thể rõ ràng như vậy mà chỉ là sựtrùng hợp.Trong sự kiện linh dị không thể tin tưởng trùng hợp, nhìn nhưtrùng hợp, thực chất chỉ là ngươi chưa biết chân tướng mà thôi.Đến khi ngươi biết được chân tướng rồi sẽ thấy, cái gọi là trùnghợp chỉ là kết quả tất yếu.Trên thực tế, Dương Gian vẫn hoài nghi Tô Viễn khi lần trước đếnđây đã có phải hay không có một loại giao dịch đặc biệt nào đóvới lão nhân đã chết trong ngôi nhà cổ kia, có lẽ lão nhân đó yêucầu Tô Viễn hỗ trợ an táng hoặc một điều gì khác.Nếu không thì Tô Viễn không thể nào biết rõ ràng như vậy.Nhưng Tô Viễn không biết rằng lúc này trong lòng Dương Gianđang nghĩ gì, nghe lời hắn nói, chỉ lắc đầu:"Không sao, cho dù có sai, chỉ cần trước khi hiệu quả của đènlông biến mất, cũng sẽ không xảy ra chuyện..Nói xong, hắn liên dẫn đầu đi vào phía trong rừng.Những người khác thấy vậy cũng chỉ có thể bất đắc dĩ đi theo,không còn cách nào khác, dù sao đèn lồng vẫn còn ở trên tay TôViễn.Mặc dù còn một chiếc đèn lông khác ở tay Chu Đăng, nhưng vẻnvẹn chỉ dựa vào một chiếc đèn lông thì không thể bảo vệ nhiềungười như vậy. Nhưng may mắn thay, Tô Viễn không mù quángxâm nhập vào sâu trong rừng, mà chỉ tiến đến gần cây nhất.Dương Gian mở Quỷ Nhãn nhìn một chút, nhìn nhiều lân cũngkhông phát hiện bất kỳ vật hữu dụng nào.Toàn bộ quỷ lâm ngoài cây ra thì vẫn chỉ có cây."Ở đâu?""Dưới mặt đất chôn đó."Nói xong, Tô Viễn không hề do dự, mà trực tiếp bắt đầu hànhđộng, không biết từ đâu móc ra một cái xẻng nhỏ bằng hoàngkim, giống như là một đạo cụ trong trò chơi nào đó, vàng óngánh, dị thường đáng chú ý, rồi bắt đầu đào bùn dưới một gốc câygià đen sì kỳ quái.Động tác của hắn rất nhanh, dưới ánh đèn lồng chiếu xuống, mộtcái hố từ từ xuất hiện trước mắt.Trong hố, bùn đất đen sì, bốc lên một mùi hôi thối, giống nhưhỗn hợp của máu đã bị phân hủy.Loại bùn đất này đối với Dương Gian không còn lạ lãm, thậm chícòn có chút quen thuộc, giống như loại bùn ở phân mộ Phúc Thọviên của Đại Hải thành.Là hỗn hợp của bùn và huyết nhục, không phải loại bùn đất bìnhthường đơn giản như thế.Nhìn động tác của Tô Viễn, trông không hề tốn sức, bùn đấtdường như rất tơi, chỉ cân nhẹ nhàng là có thể đào.Khi đào xuống khoảng hơn một mét, một thi thể vặn vẹo hiện ra,đây là một thi thể đã phân hủy, trên thi thể quấn đầy rễ cây,dường như cái cây này hấp thụ dinh dưỡng từ thi thể mà lớn lên.Thi thể quỷ dị, cây cối cũng lớn lên quỷ dị mười phần.Nhưng điều quỷ dị nhất là, trên thi thể lại mặc một bộ quần áomàu đen.Dương Tiễn tiến đến nhìn một chút:"Đó không phải màu trắng.""Vậy thì rõ rôi, quỷ này không phải là mục tiêu chúng ta cần tìm.Theo thông tin ta có được, trong rừng này có hai loại quỷ: mộtloại mặc quần áo màu trắng, và một loại mặc quần áo màu đen.Số lượng lệ quỷ mặc đồ đen nhiêu hơn lệ quỷ mặc đồ trắng, nênnếu muốn tìm thì cần phải có vận may.'Tô Viễn rất bình tĩnh giải thích, chỉ khi Dương Gian hỏi thì hắnmới trả lời, nếu là người khác thì hắn không thèm để ý.Sau đó, hắn nói với những tín sứ và người ngự quỷ:"Các ngươi đem cái hố này lấp lại." Đám người im lặng bắt đầuhành động, lúc này họ chỉ có thể tin tưởng Tô Viễn, lặng lẽ lấp hốlại.Trong khi đó, Tô Viễn lại nhảy đến một gốc cây khác, quơ cáixẻng vàng nhỏ, tiếp tục đào.Quá trình này chỉ có thể dùng tay.Bởi vì khu rừng già này tôn tại linh dị lực lượng, đồng thời có tínhđặc thù, ngay cả Quỷ vực cũng không thể ảnh hưởng.Nếu không thì có thể dùng Quỷ vực để di dời thi thể ra ngoài.Rất tiếc, dù là Dương Gian hay Tô Viễn, đầu chịu sự hạn chế củaquỷ lâm này. Những người khác cũng như vậy, cho nên chỉ có thểdùng cách ngốc nghếch nhất và kém hiệu quả nhất, đó là đàotừng gốc cây một.Có thể đào được gì, hay đào ra được thứ gì, trong lòng không aichắc chắn.Bị giới hạn bởi ánh đèn lồng trắng, đám người cũng không thểtách nhau quá xa, nhiều nhất chỉ có thể đảm bảo cùng lúc mở haihố, xa hơn thì lo lắng sẽ bị lệ quỷ gần đó tấn công.Hiện tại tuy rằng an toàn, nhưng đám người không quên, lệ quỷluôn bồi hồi bên cạnh.Đột nhiên, đang đào hố, động tác của Tô Viễn dừng lại, bởi vìdưới lớp bùn hiện ra một góc áo màu trắng, mặc dù dính đầy ôuế, nhưng vẫn có thể rõ ràng nhận ra.Chỉ là bộ quần áo này rất tổn hại, mục nát từng mảng, dườngnhư lúc nào cũng có thể bị oxy hóa mà vỡ vụn, không ai biết bộquần áo này đã chôn dưới gốc cây già bao lâu.Nhìn thấy cảnh này, Dương Gian hơi cảm thấy kinh ngạc."Thật sự có."Ban đầu, hắn đối với Tô Viễn chỉ là bán tín bán nghi, nhưng đếnlúc này, hắn không thể không tin.Đồng thời trong lòng càng thêm xác nhận, giữa Tô Viễn và lãonhân kia tuyệt đối có một bí mật không thể để ai biết.

cùng áo đen

Quỷ lâm rất đáng sợ, toàn bộ khu vực rừng đều là một mảnh Quỷ

vực, một khi đã tiến vào, sẽ bị linh dị lực lượng làm ảnh hưởng

đến giác quan, khiến cho người ta không thể nào tìm được lối ra.

Mặc dù tình huống này trong sự kiện linh dị là điều rất bình

thường, nhưng sự khác biệt lại ở chỗ trong rừng này có quỷ, mà

rất khó để biết được những lệ quỷ trong đó là sản phẩm của linh

dị hay là thực sự có quá nhiều lệ quỷ đã được mai táng.

Dù sao cũng có một số lệ quỷ mang tính đặc thù, giống như Quỷ

Chết Đói ban đầu, bản thể chỉ có một, nhưng lại có thể hình

thành rất nhiêu linh dị chỉ vật.

Những người khác mặc dù không hiểu rõ điều này, nhưng khi

nghe Tô Viễn cảm khái, không khỏi vô thức lui lại.

Nếu không phải không dám rời khỏi phạm vi ánh đèn, bọn họ

chắc chắn sẽ kính sợ vùng này mà tránh xa, càng xa càng tốt.

So với những người khác, trên mặt Dương Gian lại không hiện ra

thần sắc sợ hãi.

"Ngày thứ tư muốn tìm đồ vật ngay tại mảnh rừng này sao?”

"Ứm”" Tô Viễn gật đầu nói:

"Ngày thứ tư là phúng viếng, dựa theo truyền thống, là muốn đốt

giấy để tang, cho nên chúng ta cần một chút đồ tang, nhưng trớ

trêu thay, những đồ tang đó lại ở trong khu rừng này, bị một số

quỷ mặc lên người."

Lời này vừa thốt ra, khiến mọi người tê dại cả da đầu.

Biết rõ rằng trong rừng này toàn là quỷ, là một mảnh quỷ lâm,

vậy mà còn phải tiến vào tìm đồ tang, không chỉ tìm đồ tang mà

còn phải lột từ trên người lệ quỷ xuống.

Chuyện này khác gì muốn chết?

Nhiệm vụ thư tín màu đỏ quả nhiên là khó khăn nhất, gân như

không khác gì tìm đến cái chết.

Lúc này, những người mang theo tin tức ngược lại còn cảm thấy

may mắn, may mắn là có Tô Viễn và Dương Gian ở đây, nếu

không có hai người này, bọn họ có lẽ ngày đầu tiên ở cổ trạch đã

không thể sống sót.

Dương Gian nhìn Tô Viễn nói:

"Ngươi làm sao có thể chắc chắn? Nếu nhầm thì sao? Ngươi cũng

nói rồi, đây là một mảnh quỷ lâm rất đáng sợ, nếu sai lâm, làm

kinh động đến những quỷ kia, dù chúng ta cũng chưa chắc có thể

an toàn."

Hắn không tin rằng Tô Viễn có thể rõ ràng như vậy mà chỉ là sự

trùng hợp.

Trong sự kiện linh dị không thể tin tưởng trùng hợp, nhìn như

trùng hợp, thực chất chỉ là ngươi chưa biết chân tướng mà thôi.

Đến khi ngươi biết được chân tướng rồi sẽ thấy, cái gọi là trùng

hợp chỉ là kết quả tất yếu.

Trên thực tế, Dương Gian vẫn hoài nghi Tô Viễn khi lần trước đến

đây đã có phải hay không có một loại giao dịch đặc biệt nào đó

với lão nhân đã chết trong ngôi nhà cổ kia, có lẽ lão nhân đó yêu

cầu Tô Viễn hỗ trợ an táng hoặc một điều gì khác.

Nếu không thì Tô Viễn không thể nào biết rõ ràng như vậy.

Nhưng Tô Viễn không biết rằng lúc này trong lòng Dương Gian

đang nghĩ gì, nghe lời hắn nói, chỉ lắc đầu:

"Không sao, cho dù có sai, chỉ cần trước khi hiệu quả của đèn

lông biến mất, cũng sẽ không xảy ra chuyện..

Nói xong, hắn liên dẫn đầu đi vào phía trong rừng.

Những người khác thấy vậy cũng chỉ có thể bất đắc dĩ đi theo,

không còn cách nào khác, dù sao đèn lồng vẫn còn ở trên tay Tô

Viễn.

Mặc dù còn một chiếc đèn lông khác ở tay Chu Đăng, nhưng vẻn

vẹn chỉ dựa vào một chiếc đèn lông thì không thể bảo vệ nhiều

người như vậy. Nhưng may mắn thay, Tô Viễn không mù quáng

xâm nhập vào sâu trong rừng, mà chỉ tiến đến gần cây nhất.

Dương Gian mở Quỷ Nhãn nhìn một chút, nhìn nhiều lân cũng

không phát hiện bất kỳ vật hữu dụng nào.

Toàn bộ quỷ lâm ngoài cây ra thì vẫn chỉ có cây.

"Ở đâu?"

"Dưới mặt đất chôn đó."

Nói xong, Tô Viễn không hề do dự, mà trực tiếp bắt đầu hành

động, không biết từ đâu móc ra một cái xẻng nhỏ bằng hoàng

kim, giống như là một đạo cụ trong trò chơi nào đó, vàng óng

ánh, dị thường đáng chú ý, rồi bắt đầu đào bùn dưới một gốc cây

già đen sì kỳ quái.

Động tác của hắn rất nhanh, dưới ánh đèn lồng chiếu xuống, một

cái hố từ từ xuất hiện trước mắt.

Trong hố, bùn đất đen sì, bốc lên một mùi hôi thối, giống như

hỗn hợp của máu đã bị phân hủy.

Loại bùn đất này đối với Dương Gian không còn lạ lãm, thậm chí

còn có chút quen thuộc, giống như loại bùn ở phân mộ Phúc Thọ

viên của Đại Hải thành.

Là hỗn hợp của bùn và huyết nhục, không phải loại bùn đất bình

thường đơn giản như thế.

Nhìn động tác của Tô Viễn, trông không hề tốn sức, bùn đất

dường như rất tơi, chỉ cân nhẹ nhàng là có thể đào.

Khi đào xuống khoảng hơn một mét, một thi thể vặn vẹo hiện ra,

đây là một thi thể đã phân hủy, trên thi thể quấn đầy rễ cây,

dường như cái cây này hấp thụ dinh dưỡng từ thi thể mà lớn lên.

Thi thể quỷ dị, cây cối cũng lớn lên quỷ dị mười phần.

Nhưng điều quỷ dị nhất là, trên thi thể lại mặc một bộ quần áo

màu đen.

Dương Tiễn tiến đến nhìn một chút:

"Đó không phải màu trắng."

"Vậy thì rõ rôi, quỷ này không phải là mục tiêu chúng ta cần tìm.

Theo thông tin ta có được, trong rừng này có hai loại quỷ: một

loại mặc quần áo màu trắng, và một loại mặc quần áo màu đen.

Số lượng lệ quỷ mặc đồ đen nhiêu hơn lệ quỷ mặc đồ trắng, nên

nếu muốn tìm thì cần phải có vận may.'

Tô Viễn rất bình tĩnh giải thích, chỉ khi Dương Gian hỏi thì hắn

mới trả lời, nếu là người khác thì hắn không thèm để ý.

Sau đó, hắn nói với những tín sứ và người ngự quỷ:

"Các ngươi đem cái hố này lấp lại." Đám người im lặng bắt đầu

hành động, lúc này họ chỉ có thể tin tưởng Tô Viễn, lặng lẽ lấp hố

lại.

Trong khi đó, Tô Viễn lại nhảy đến một gốc cây khác, quơ cái

xẻng vàng nhỏ, tiếp tục đào.

Quá trình này chỉ có thể dùng tay.

Bởi vì khu rừng già này tôn tại linh dị lực lượng, đồng thời có tính

đặc thù, ngay cả Quỷ vực cũng không thể ảnh hưởng.

Nếu không thì có thể dùng Quỷ vực để di dời thi thể ra ngoài.

Rất tiếc, dù là Dương Gian hay Tô Viễn, đầu chịu sự hạn chế của

quỷ lâm này. Những người khác cũng như vậy, cho nên chỉ có thể

dùng cách ngốc nghếch nhất và kém hiệu quả nhất, đó là đào

từng gốc cây một.

Có thể đào được gì, hay đào ra được thứ gì, trong lòng không ai

chắc chắn.

Bị giới hạn bởi ánh đèn lồng trắng, đám người cũng không thể

tách nhau quá xa, nhiều nhất chỉ có thể đảm bảo cùng lúc mở hai

hố, xa hơn thì lo lắng sẽ bị lệ quỷ gần đó tấn công.

Hiện tại tuy rằng an toàn, nhưng đám người không quên, lệ quỷ

luôn bồi hồi bên cạnh.

Đột nhiên, đang đào hố, động tác của Tô Viễn dừng lại, bởi vì

dưới lớp bùn hiện ra một góc áo màu trắng, mặc dù dính đầy ô

uế, nhưng vẫn có thể rõ ràng nhận ra.

Chỉ là bộ quần áo này rất tổn hại, mục nát từng mảng, dường

như lúc nào cũng có thể bị oxy hóa mà vỡ vụn, không ai biết bộ

quần áo này đã chôn dưới gốc cây già bao lâu.

Nhìn thấy cảnh này, Dương Gian hơi cảm thấy kinh ngạc.

"Thật sự có."

Ban đầu, hắn đối với Tô Viễn chỉ là bán tín bán nghi, nhưng đến

lúc này, hắn không thể không tin.

Đồng thời trong lòng càng thêm xác nhận, giữa Tô Viễn và lão

nhân kia tuyệt đối có một bí mật không thể để ai biết.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… cùng áo đenQuỷ lâm rất đáng sợ, toàn bộ khu vực rừng đều là một mảnh Quỷvực, một khi đã tiến vào, sẽ bị linh dị lực lượng làm ảnh hưởngđến giác quan, khiến cho người ta không thể nào tìm được lối ra.Mặc dù tình huống này trong sự kiện linh dị là điều rất bìnhthường, nhưng sự khác biệt lại ở chỗ trong rừng này có quỷ, màrất khó để biết được những lệ quỷ trong đó là sản phẩm của linhdị hay là thực sự có quá nhiều lệ quỷ đã được mai táng.Dù sao cũng có một số lệ quỷ mang tính đặc thù, giống như QuỷChết Đói ban đầu, bản thể chỉ có một, nhưng lại có thể hìnhthành rất nhiêu linh dị chỉ vật.Những người khác mặc dù không hiểu rõ điều này, nhưng khinghe Tô Viễn cảm khái, không khỏi vô thức lui lại.Nếu không phải không dám rời khỏi phạm vi ánh đèn, bọn họchắc chắn sẽ kính sợ vùng này mà tránh xa, càng xa càng tốt.So với những người khác, trên mặt Dương Gian lại không hiện rathần sắc sợ hãi."Ngày thứ tư muốn tìm đồ vật ngay tại mảnh rừng này sao?”"Ứm”" Tô Viễn gật đầu nói:"Ngày thứ tư là phúng viếng, dựa theo truyền thống, là muốn đốtgiấy để tang, cho nên chúng ta cần một chút đồ tang, nhưng trớtrêu thay, những đồ tang đó lại ở trong khu rừng này, bị một sốquỷ mặc lên người."Lời này vừa thốt ra, khiến mọi người tê dại cả da đầu.Biết rõ rằng trong rừng này toàn là quỷ, là một mảnh quỷ lâm,vậy mà còn phải tiến vào tìm đồ tang, không chỉ tìm đồ tang màcòn phải lột từ trên người lệ quỷ xuống.Chuyện này khác gì muốn chết?Nhiệm vụ thư tín màu đỏ quả nhiên là khó khăn nhất, gân nhưkhông khác gì tìm đến cái chết.Lúc này, những người mang theo tin tức ngược lại còn cảm thấymay mắn, may mắn là có Tô Viễn và Dương Gian ở đây, nếukhông có hai người này, bọn họ có lẽ ngày đầu tiên ở cổ trạch đãkhông thể sống sót.Dương Gian nhìn Tô Viễn nói:"Ngươi làm sao có thể chắc chắn? Nếu nhầm thì sao? Ngươi cũngnói rồi, đây là một mảnh quỷ lâm rất đáng sợ, nếu sai lâm, làmkinh động đến những quỷ kia, dù chúng ta cũng chưa chắc có thểan toàn."Hắn không tin rằng Tô Viễn có thể rõ ràng như vậy mà chỉ là sựtrùng hợp.Trong sự kiện linh dị không thể tin tưởng trùng hợp, nhìn nhưtrùng hợp, thực chất chỉ là ngươi chưa biết chân tướng mà thôi.Đến khi ngươi biết được chân tướng rồi sẽ thấy, cái gọi là trùnghợp chỉ là kết quả tất yếu.Trên thực tế, Dương Gian vẫn hoài nghi Tô Viễn khi lần trước đếnđây đã có phải hay không có một loại giao dịch đặc biệt nào đóvới lão nhân đã chết trong ngôi nhà cổ kia, có lẽ lão nhân đó yêucầu Tô Viễn hỗ trợ an táng hoặc một điều gì khác.Nếu không thì Tô Viễn không thể nào biết rõ ràng như vậy.Nhưng Tô Viễn không biết rằng lúc này trong lòng Dương Gianđang nghĩ gì, nghe lời hắn nói, chỉ lắc đầu:"Không sao, cho dù có sai, chỉ cần trước khi hiệu quả của đènlông biến mất, cũng sẽ không xảy ra chuyện..Nói xong, hắn liên dẫn đầu đi vào phía trong rừng.Những người khác thấy vậy cũng chỉ có thể bất đắc dĩ đi theo,không còn cách nào khác, dù sao đèn lồng vẫn còn ở trên tay TôViễn.Mặc dù còn một chiếc đèn lông khác ở tay Chu Đăng, nhưng vẻnvẹn chỉ dựa vào một chiếc đèn lông thì không thể bảo vệ nhiềungười như vậy. Nhưng may mắn thay, Tô Viễn không mù quángxâm nhập vào sâu trong rừng, mà chỉ tiến đến gần cây nhất.Dương Gian mở Quỷ Nhãn nhìn một chút, nhìn nhiều lân cũngkhông phát hiện bất kỳ vật hữu dụng nào.Toàn bộ quỷ lâm ngoài cây ra thì vẫn chỉ có cây."Ở đâu?""Dưới mặt đất chôn đó."Nói xong, Tô Viễn không hề do dự, mà trực tiếp bắt đầu hànhđộng, không biết từ đâu móc ra một cái xẻng nhỏ bằng hoàngkim, giống như là một đạo cụ trong trò chơi nào đó, vàng óngánh, dị thường đáng chú ý, rồi bắt đầu đào bùn dưới một gốc câygià đen sì kỳ quái.Động tác của hắn rất nhanh, dưới ánh đèn lồng chiếu xuống, mộtcái hố từ từ xuất hiện trước mắt.Trong hố, bùn đất đen sì, bốc lên một mùi hôi thối, giống nhưhỗn hợp của máu đã bị phân hủy.Loại bùn đất này đối với Dương Gian không còn lạ lãm, thậm chícòn có chút quen thuộc, giống như loại bùn ở phân mộ Phúc Thọviên của Đại Hải thành.Là hỗn hợp của bùn và huyết nhục, không phải loại bùn đất bìnhthường đơn giản như thế.Nhìn động tác của Tô Viễn, trông không hề tốn sức, bùn đấtdường như rất tơi, chỉ cân nhẹ nhàng là có thể đào.Khi đào xuống khoảng hơn một mét, một thi thể vặn vẹo hiện ra,đây là một thi thể đã phân hủy, trên thi thể quấn đầy rễ cây,dường như cái cây này hấp thụ dinh dưỡng từ thi thể mà lớn lên.Thi thể quỷ dị, cây cối cũng lớn lên quỷ dị mười phần.Nhưng điều quỷ dị nhất là, trên thi thể lại mặc một bộ quần áomàu đen.Dương Tiễn tiến đến nhìn một chút:"Đó không phải màu trắng.""Vậy thì rõ rôi, quỷ này không phải là mục tiêu chúng ta cần tìm.Theo thông tin ta có được, trong rừng này có hai loại quỷ: mộtloại mặc quần áo màu trắng, và một loại mặc quần áo màu đen.Số lượng lệ quỷ mặc đồ đen nhiêu hơn lệ quỷ mặc đồ trắng, nênnếu muốn tìm thì cần phải có vận may.'Tô Viễn rất bình tĩnh giải thích, chỉ khi Dương Gian hỏi thì hắnmới trả lời, nếu là người khác thì hắn không thèm để ý.Sau đó, hắn nói với những tín sứ và người ngự quỷ:"Các ngươi đem cái hố này lấp lại." Đám người im lặng bắt đầuhành động, lúc này họ chỉ có thể tin tưởng Tô Viễn, lặng lẽ lấp hốlại.Trong khi đó, Tô Viễn lại nhảy đến một gốc cây khác, quơ cáixẻng vàng nhỏ, tiếp tục đào.Quá trình này chỉ có thể dùng tay.Bởi vì khu rừng già này tôn tại linh dị lực lượng, đồng thời có tínhđặc thù, ngay cả Quỷ vực cũng không thể ảnh hưởng.Nếu không thì có thể dùng Quỷ vực để di dời thi thể ra ngoài.Rất tiếc, dù là Dương Gian hay Tô Viễn, đầu chịu sự hạn chế củaquỷ lâm này. Những người khác cũng như vậy, cho nên chỉ có thểdùng cách ngốc nghếch nhất và kém hiệu quả nhất, đó là đàotừng gốc cây một.Có thể đào được gì, hay đào ra được thứ gì, trong lòng không aichắc chắn.Bị giới hạn bởi ánh đèn lồng trắng, đám người cũng không thểtách nhau quá xa, nhiều nhất chỉ có thể đảm bảo cùng lúc mở haihố, xa hơn thì lo lắng sẽ bị lệ quỷ gần đó tấn công.Hiện tại tuy rằng an toàn, nhưng đám người không quên, lệ quỷluôn bồi hồi bên cạnh.Đột nhiên, đang đào hố, động tác của Tô Viễn dừng lại, bởi vìdưới lớp bùn hiện ra một góc áo màu trắng, mặc dù dính đầy ôuế, nhưng vẫn có thể rõ ràng nhận ra.Chỉ là bộ quần áo này rất tổn hại, mục nát từng mảng, dườngnhư lúc nào cũng có thể bị oxy hóa mà vỡ vụn, không ai biết bộquần áo này đã chôn dưới gốc cây già bao lâu.Nhìn thấy cảnh này, Dương Gian hơi cảm thấy kinh ngạc."Thật sự có."Ban đầu, hắn đối với Tô Viễn chỉ là bán tín bán nghi, nhưng đếnlúc này, hắn không thể không tin.Đồng thời trong lòng càng thêm xác nhận, giữa Tô Viễn và lãonhân kia tuyệt đối có một bí mật không thể để ai biết.

Chương 1001: Áo trắng cùng áo đen