Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 1009: Lòng dạ hiểm độc

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Hoàng Sơn thôn Quỷ vực giống như một mảnh địa ngục màu đen,đưa tay ra không thấy năm ngón, tựa như một vực sâu khôngđáy, không có giới hạn, lại như thông đến lối vào địa ngục, khítức âm lãnh phả thẳng vào mặt.Giờ phút này, từng con từng con lệ quỷ đang không ngừng rơixuống trong đó, bị Quỷ vực thôn phệ.Đồng thời ra tay, không chỉ có Dương Gian và Tô Viễn, còn cóChu Đăng, Phiên Hưng, Đại Cường và Lão Ưng.Bọn hắn không thể tùy ý như Tô Viễn và Dương Gian, chỉ có thểhợp lực với nhau, nhưng hiệu quả cũng không hê chậm.Theo hành động của bọn họ, số lượng lệ quỷ giảm dần, tình hìnhmất kiểm soát có chuyển biến tốt đẹp, thi thể của lão nhân vốnmuốn ngã xuống cũng chậm rãi ngồi thẳng lại một chút.Mặc dù hiệu quả không quá rõ ràng, nhưng chỉ cần tiếp tục thìcũng có thể giảm bớt tốc độ mất cân bằng, thuận lợi sống sótqua hôm nay.Nhưng đột nhiên, Đại Cường phát ra một tiếng kêu thảm thiếtkinh khủng.Chỉ thấy hắn chạm vào một con lệ quỷ rất kỳ lạ, con quỷ đó toànthân trên dưới đều là những khối thịt thối rữa, ngay cả áo đentrên người cũng rách rưới, như thể đã bị ăn mòn không còn hìnhdáng, trên thân không có một mảng da nào lành lặn, ngũ quantrên mặt càng mơ hồ không rõ, không thể nhìn ra hình dạngkhuôn mặt, chỉ duy trì hình dáng người.Nhưng chính là con quỷ đó, nhìn qua không có gì quá khácthường, xen lẫn trong đám lệ quỷ mà không chút nào nổi bật, thếmà khi Đại Cường chạm vào, trên người hắn lập tức xuất hiệndấu hiệu thối rữa tương tự.Nhìn qua, dường như không thể nào nghịch chuyển, mặc dù hắncũng là người ngự quỷ, có thể tự mình điều khiển năng lực linhdị, nhưng với tình huống trước mắt thì không có chút tác dụngnào.Rất nhanh, từ bộ phận chạm vào con quỷ đó, huyết nhục của hắnbắt đầu thối rữa với tốc độ cực nhanh, toàn bộ quá trình, từ thânsắc thống khổ của Đại Cường nhìn ra, dường như đau đớn đếnmức không muốn sống, hắn lăn lộn trên mặt đất, nhưng vẫnkhông cách nào làm cho tình huống thay đổi.Huyết nhục nhanh chóng thối rữa, mất đi hoạt tính, lạch cạchlạch cạch rơi xuống, lộ ra xương trắng."Ngươi làm sao rồi?"Thấy cảnh này, Lão Ưng vô thức muốn tiến tới đỡ Đại Cường dậy,nhưng lại bị Chu Đăng kéo lại."Đừng qua đó, ngươi muốn chết sao?""Hắn... Hắn đây là...""Không thể cứu được, đây không phải là thứ mà ngươi ở cấp độnày có thể đối phó.Hắn chạm vào con quỷ đó, hơn phân nửa là đã bị nhiễm phải mộtloại nguyên rủa linh dị đáng sợ, cho nên mới có tình trạng hiệntại.Mặc dù quỷ vì nguyên nhân nào đó không thể động đậy, nhưnglinh dị lực lượng vẫn còn, có lẽ không g**t ch*t được ngươi,nhưng lại có thể ăn mòn thân thể của ngươi.Hiện tại hắn chính là đang ở tình trạng đó.'Lệ quỷ trong tình huống này vẫn còn uy h**p sao?Nghe đến đây, Lão Ưng liền hiểu ra, chỉ có thể dừng bước chân,tiếc nuối nhìn Đại Cường.Người ngự quỷ quả thực rất mạnh, nhưng cũng rất yếu ớt.Sau tiếng kêu ngắn ngủi, rất nhanh cả người Đại Cường bị linh dịlực ăn mòn đến mất đi ý thức, như thể đã dính phải một loạinguyền rủa cực kỳ khủng khiếp, căn bản không có cách nào cứu.Dù sao hắn không phải như Tô Viễn hoặc Dương Gian, cùng lắmthì vẫn có thể khởi động lại.Chỉ là khởi động lại kiểu linh dị này, không phải ai cũng có thể họcđược.Lúc này, Sở Nhân Mỹ đi tới, vì cũng là lệ quỷ nên không có gì phảicố ky, nàng trực tiếp nắm lấy cái xác thối đáng sợ kia.Sau một khắc, hắc quang hiện lên trên thân nàng, cái xác thốitrong nháy mắt biến mất không còn dấu vết.Nhưng đồng thời, đôi tay tưởng như hoàn mỹ và ngây thơ củanàng cũng xuất hiện hai vết đen, nhìn giống như máu ứ đọng, lạigiống như thi ban.Đây là cái giá phải trả khi chạm vào con quỷ đó, nhưng vì nàngcũng là lệ quỷ nên điểm linh dị ăn mòn này không tạo thành ảnhhưởng quá lớn.Rất nhanh, máu ứ đọng liên bắt đầu chậm rãi nhạt đi, có vẻ quamột thời gian nữa sẽ triệt để biến mất.Thế nhưng Đại Cường vừa chết, đối với những người còn lại, áplực lập tức tăng thêm, nhưng họ cũng không dám dừng lại.Bởi vì Tô Viễn và Dương Gian đều đang hành động, những ngườikhác không dám dừng lại, nếu không sẽ bị cho là trong lúc nàymà còn lười biếng, điều đó không hề hay ho chút nào.Giờ phút này, Phiên Hưng bắt lấy một người giấy màu đen, địnhném nó vào Quỷ vực của Tô Viễn, nhưng khi vừa chạm vào ngườigiấy đó, người giấy bỗng nghiêng đầu lại, trên trang giấy vẽ rakhuôn mặt quái dị quay vê phía hắn, đôi mắt nhìn chằm chằmvào hắn.Trong nháy mắt đó, mồ hôi lạnh của Phiên Hưng toát ra ngay lậptức.Đáng sợ hơn nữa, cái đầu giấy đó từ từ ngẩng lên, đang hướngvê phía hắn.Phiên Hưng muốn lui lại, nhưng người giấy đã nắm lấy cánh tayhắn, khiến hắn không thể thoát ra được.Người giấy giống như phát hiện con mồi, nó cười, một nụ cười vôcùng méo mó, giống hệt như trên giấy đã vẽ.Chỉ nghe thấy Rắc' một tiếng, cánh tay của Phiên Hưng bị bẻ gấy.Rõ ràng thứ trước mắt này chỉ là một người giấy, vậy mà lại cóthể bẻ gấy cánh tay của một người bình thường.Đúng lúc hắn nghĩ mình sẽ chết, sau một khắc, một đôi tay nhỏbâm đen nhẹ nhàng bẻ gãy cánh tay người giấy, để hắn có thểthoát khỏi tình huống nguy hiểm.Phiên Hưng, chưa hoàn hồn, lui lại phía sau, nhìn sang bên cạnh,thấy Toshio đang há miệng nhai cánh tay người giấy, đồng thờidùng đôi mắt không có con ngươi đen láy nhìn hắn.Không lâu sau, con quỷ kia liền bị Toshio kéo đi."Được cứu rồi..."Phiên Hưng vừa sợ hãi, vừa may mắn.Với sự ra tay đồng loạt của mấy người, số lượng quỷ đang giảmnhanh chóng.Những con quỷ này không hê biến mất, cũng không bị áp chế,mà chỉ bị chuyển đến Quỷ vực của Sở Nhân Mỹ.Nhưng với cường độ và tính đặc thù của Quỷ vực của Tô Viễn,việc thoát ra không dễ dàng chút nào. Lúc này, lão nhân đã mộtlần nữa ngồi dậy, trên mặt vẫn là vẻ nghiêm túc, hung ác và quỷdị, theo số lượng lệ quỷ giảm, linh dị cân băng lại một lần nữa trởlại."Có thể dừng tay được rồi."Khi đến một mức độ nhất định, Tô Viễn nói với Dương Gian:"Những con quỷ trong đại đường cơ bản đều đã được thanh lý,những con còn lại đêu không đơn giản, tiếp tục sẽ rất phiênphức, thấy tốt thì nên dừng."Dương Gian nghe vậy nhẹ gật đầu, nhìn đại đường trống rỗng,trong lòng cũng nhẹ nhõm đi phân nào.Giờ phút này, ngoài khu vực sân vườn thì cơ bản không còn quánhiều uy h**p."Vậy nghỉ ngơi một chút đi, tiếp theo vài giờ sẽ không có vấn đềgì, nhưng cũng không thể lơ là, phải để ý xem liệu trong khoảngtừ 11 giờ đến 12 giờ có xảy ra điều gì không.Nhưng với việc đã đưa đi nhiêu lệ quỷ như vậy, tin rằng sẽ khôngcòn chuyện ngoài ý muốn nào xảy ra."Thời gian tiếp tục trôi qua.Từng giờ từng giờ trôi qua, ngày thứ năm càng ngày càng đếngần.Thời gian đã đến 11 giờ 30 phút.Lúc này, đám người thấy thi thể lão nhân trong quan tài khôngcòn cứng đờ nữa, mà từ từ nằm xuống, giống như đã dùng hếthơi cuối cùng, không còn cách nào tiếp tục áp chế cổ trạch.Chỉ là quỷ còn chưa tiếp tục hành động, nửa giờ còn lại cũngđang chầm chậm trôi qua.Cuối cùng.Vào lúc chuông đồng hồ điểm 11 giờ 50 phút, biến hóa xuất hiện.Thi thể lão nhân cuối cùng cũng không còn cứng đờ nữa, triệt đểnằm xuống trong quan tài, trên mặt hung ác và nghiêm túc mộtlần nữa biến thành vẻ an tường, dường như thọ hết chết già vậy.Ngày thứ tư phúng viếng triệt để kết thúc, đồng thời tang phụccũng mất đi tác dụng vào giờ phút này.Dù sao đây vốn là đồ chuẩn bị cho việc phúng viếng, giờ ngàythứ tư đã qua, mất hiệu lực cũng là chuyện bình thường.Thế nhưng loại mất hiệu lực này, đối với những người còn lạiđang ở hậu đường là không thể nghi ngờ sẽ mang đến cái chết.Bởi vì áp chế của cổ trạch triệt để mất hiệu lực.Hậu quả là các lệ quỷ xung quanh sân vườn đều bắt đầu hoạtđộng, đôi mắt quỷ dị chuyển động, cổ cứng ngắc vặn vẹo, từngkhuôn mặt tĩnh mịch nhìn vê phía này.Đây không phải chỉ là một vài lệ quỷ có thể hoạt động, mà là tấtcả các lệ quỷ đều có thể hoạt động.12giờ.Lão Ưng vội vàng kêu lên.Ngày thứ năm tại cổ trạch, quỷ yến, bắt đầu.Lệ quỷ đang tràn vào cổ trạch, ngay cả màu đỏ trong quan tài lãonhân cũng không thể ngăn cản.Thi thể lão nhân kia dường như triệt để yên tĩnh, không có bất kỳdị thường nào.Mà giờ phút này người sống sót lại vẻn vẹn chỉ còn Tô Viễn,Dương Gian, Chu Đăng, Lão Ưng, Phiên Hưng năm người.Không đúng, còn phải tính thêm một người Dương Tiểu Hoa, chỉlà Dương Tiểu Hoa may mắn được Tô Viễn thu vào nhà ma, tránhthoát khỏi cái chết.Cho nên giờ phút này đang ở trong nhà ma cùng chơi đùa vui vẻvới quả dừa, chắc là rất sung Sướng.Lúc này chính là lúc cơm trắng trước mộ phát huy tác dụng.Không chân chừ chút nào, Tô Viễn trực tiếp lấy ra cơm trắng, babát lớn bằng sứ thanh hoa, ba bát cơm không sinh không tử đặttrước quan tài màu đỏ.Dĩ nhiên, trước mộ phần không chỉ có nhiều như vậy, nhưng TôViễn cũng không định lấy hết ra.Đừng đùa, món này hắn bỏ vàng thật bạc thật mua, làm sao cóthể tặng không cho người khác được.Cho Dương Gian một bát, Tô Viễn nói với Chu Đăng, Lão Ưng vàPhiên Hưng:"Mặc dù thứ này là của cổ trạch, nhưng ta đã tốn tiền mua, chonên không thể cho không các ngươi được.Hiện tại ta cho các ngươi ba lựa chọn: một là dùng năng lực củamình mà vượt qua, hai là trả gấp đôi giá để mua lại từ ta, thứ balà ký văn tự bán mình, làm việc cho ta đến chết. Các ngươi tựchọn đi.Nghe đến đây, Chu Đăng và những người khác quả thực muốnchửi thê.Đây chẳng phải lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, làm khóngười khác sao! Nếu bọn hắn đủ năng lực, cần gì phải nhìn sắcmặt của hai người này, đã sớm tự làm một mình hoặc rời khỏi nơiquỷ quái này rồi.Còn điều kiện thứ hai, quỷ tiên là thứ bọn hắn không có khả năngcó, hơn nữa dựa theo lời của Tô Viễn, còn phải trả gấp đôi giá đểmua lại, không phải là hố người saolRõ ràng hắn chỉ lấy ra một phần, vậy mà chuyển tay muốn kiếmlại gấp đôi?Còn điều thứ ba thì càng không cần nói, lòng dạ hiểm độc, vắtkiệt sức của người khác còn hơn cả xưởng bóc lột.Dù sao những ngày qua, bọn hắn chủ yếu dựa vào Tô Viễn vàDương Gian mới có thể sống sót, nếu không thì e là ngay cả ngàythứ hai cũng không sống qua được.Cho nên giờ phút này nếu cự tuyệt, chỉ có thể chuyển đổi thânphận mà thôi, Chu Đăng có lẽ còn cơ hội sống, nhưng Lão Ưng vàPhiên Hưng căn bản không có chút hy vọng nào.Nghĩ tới đây, sắc mặt của Phiên Hưng cứng lại, trên mặt nở nụcười còn khó coi hơn khóc:"Ta... không có quỷ tiền, nhưng ta dùng 1 tỷ mua, cộng thêm 100ki lô gram hoàng kim, được không...Số tiên lớn như vậy, dù hắn là người ngự quỷ, cũng không phảidễ dàng mà có, nhưng trong tình huống này, hắn không còn lựachọn nào khác.Nếu không có bát cơm này, thêm nữa không có sự bảo hộ của TôViễn, hắn thực sự sẽ chết."Một tỷ? Hoàng kim?"Tô Viễn sâu kín nhìn hắn, trên mặt biểu lộ bình tĩnh:"Ngươi nghĩ rằng những vật này đối với đội ngũ này quan trọnglắm sao? Hay ngươi nghĩ rằng ta thiếu 1 tỷ cùng 100 ki lô gramhoàng kim?”Phiên Hưng lập tức nghẹn lời, giống như... đối phương thực sựkhông thiếu những thứ này.Dù sao với thân phận và địa vị của Tô Viễn, chỉ cần hắn muốn,chắc chắn có rất nhiều thế lực tranh nhau dâng lên, không muốncũng không được.Một người ngự quỷ đỉnh tiêm có tác dụng không thua gì một vũkhí hạt nhân hình người, cho dù không thể kết giao, thì cũngtuyệt đối không thể đắc tội.Đây cơ bản là nhận thức chung của tất cả các thế lực.Lão Ưng thì phản ứng rất dứt khoát, trực tiếp giơ hai tay nói:"Ta chẳng có gì cả, nếu ngươi không chê, vậy sau này ta liên theongươi.Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, chắc là phải bao ăn bao ở đấychứ?”Hắn ngược lại nhìn rất rõ, nếu không phải hai người này, có lẽhắn đã sớm chết rồi.Nhiệm vụ lần này mức độ nguy hiểm cao không bình thường,hoàn toàn không phải là thứ hắn, người bình thường ở tầng bốnchuyên đưa tin có thể tiếp nhận.Tất cả dường như đều chuẩn bị vì hai người này.Bây giờ có cơ hội ôm bắp đùi, cớ sao lại không làm?Chu Đăng thì càng dứt khoát hơn:"Hai vị đều là nhân vật cấp cao của tổng bộ, ta chắc chắn sẽnghe theo các ngươi.Ba người, hai người đã tỏ thái độ, Phiên Hưng tự nhiên cũngkhông thể làm gì khác hơn, lúc này còn không biết điều, chỉ sợchưa đợi quỷ ra tay, Tô Viễn sẽ động thủ trước.Thấy mấy người đều rất thức thời, Tô Viễn hài lòng gật nhẹ đầu,ném hai bát cơm qua:"Bát cơm này cân máu tươi làm môi giới, sau đó cho lệ quỷ ăn,đồng thời không thể rời đi quá xa. Nếu không, quỷ dù có ăn hếtcũng vô dụng.Nhớ kỹ, nhất định phải nhuốm máu tươi của người sống, điều nàyrất quan trọng."Nói rồi, trên người Tô Viễn hiện lên hắc quang, ngay sau đó hắncùng Dương Gian lập tức biến mất tại chỗ, vẫn như trước, ẩn nấptrong Quỷ vực."Thật có hiệu quả sao?"Nghe lời Tô Viễn, Chu Đăng hơi nghi ngờ một chút, nhưng lập tứcliền cắt da, để máu tươi nhuộm đỏ bát cơm.Hai người khác cũng làm theo.Giờ phút này không còn do bọn hắn chân chừ nữa, quỷ đã đếngần.Cũng ngay khi họ làm tất cả điều này, cảnh tượng khó tin xuấthiện.Những lệ quỷ đến gần, vậy mà thật sự không hê tấn công bọnhọ, mà chỉ lấy đi một hạt cơm nhuốm máu đỏ.Ngay sau đó, thân hình của chúng mờ đi, biến nhạt, nhưng vẫnchưa hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một hình dáng mơ hồ, giốngnhư bị ngăn cách trong một loại Quỷ vực nào đó."Thật sự có hiệu quải Cơm nhuốm máu có thể làm lệ quỷ ăn,khiến chúng tạm thời đình trệ hoạt động!"Nhìn thấy cảnh này, ba người vui mừng quá đỗi.Bất kể thế nào, cuối cùng cũng có cơ hội sống sót.Dù sao với một bát cơm cho mỗi người, hoàn toàn đủ để họchống đỡ đến khi quỷ yến kết thúc vào ngày thứ năm.

Hoàng Sơn thôn Quỷ vực giống như một mảnh địa ngục màu đen,

đưa tay ra không thấy năm ngón, tựa như một vực sâu không

đáy, không có giới hạn, lại như thông đến lối vào địa ngục, khí

tức âm lãnh phả thẳng vào mặt.

Giờ phút này, từng con từng con lệ quỷ đang không ngừng rơi

xuống trong đó, bị Quỷ vực thôn phệ.

Đồng thời ra tay, không chỉ có Dương Gian và Tô Viễn, còn có

Chu Đăng, Phiên Hưng, Đại Cường và Lão Ưng.

Bọn hắn không thể tùy ý như Tô Viễn và Dương Gian, chỉ có thể

hợp lực với nhau, nhưng hiệu quả cũng không hê chậm.

Theo hành động của bọn họ, số lượng lệ quỷ giảm dần, tình hình

mất kiểm soát có chuyển biến tốt đẹp, thi thể của lão nhân vốn

muốn ngã xuống cũng chậm rãi ngồi thẳng lại một chút.

Mặc dù hiệu quả không quá rõ ràng, nhưng chỉ cần tiếp tục thì

cũng có thể giảm bớt tốc độ mất cân bằng, thuận lợi sống sót

qua hôm nay.

Nhưng đột nhiên, Đại Cường phát ra một tiếng kêu thảm thiết

kinh khủng.

Chỉ thấy hắn chạm vào một con lệ quỷ rất kỳ lạ, con quỷ đó toàn

thân trên dưới đều là những khối thịt thối rữa, ngay cả áo đen

trên người cũng rách rưới, như thể đã bị ăn mòn không còn hình

dáng, trên thân không có một mảng da nào lành lặn, ngũ quan

trên mặt càng mơ hồ không rõ, không thể nhìn ra hình dạng

khuôn mặt, chỉ duy trì hình dáng người.

Nhưng chính là con quỷ đó, nhìn qua không có gì quá khác

thường, xen lẫn trong đám lệ quỷ mà không chút nào nổi bật, thế

mà khi Đại Cường chạm vào, trên người hắn lập tức xuất hiện

dấu hiệu thối rữa tương tự.

Nhìn qua, dường như không thể nào nghịch chuyển, mặc dù hắn

cũng là người ngự quỷ, có thể tự mình điều khiển năng lực linh

dị, nhưng với tình huống trước mắt thì không có chút tác dụng

nào.

Rất nhanh, từ bộ phận chạm vào con quỷ đó, huyết nhục của hắn

bắt đầu thối rữa với tốc độ cực nhanh, toàn bộ quá trình, từ thân

sắc thống khổ của Đại Cường nhìn ra, dường như đau đớn đến

mức không muốn sống, hắn lăn lộn trên mặt đất, nhưng vẫn

không cách nào làm cho tình huống thay đổi.

Huyết nhục nhanh chóng thối rữa, mất đi hoạt tính, lạch cạch

lạch cạch rơi xuống, lộ ra xương trắng.

"Ngươi làm sao rồi?"

Thấy cảnh này, Lão Ưng vô thức muốn tiến tới đỡ Đại Cường dậy,

nhưng lại bị Chu Đăng kéo lại.

"Đừng qua đó, ngươi muốn chết sao?"

"Hắn... Hắn đây là..."

"Không thể cứu được, đây không phải là thứ mà ngươi ở cấp độ

này có thể đối phó.

Hắn chạm vào con quỷ đó, hơn phân nửa là đã bị nhiễm phải một

loại nguyên rủa linh dị đáng sợ, cho nên mới có tình trạng hiện

tại.

Mặc dù quỷ vì nguyên nhân nào đó không thể động đậy, nhưng

linh dị lực lượng vẫn còn, có lẽ không g**t ch*t được ngươi,

nhưng lại có thể ăn mòn thân thể của ngươi.

Hiện tại hắn chính là đang ở tình trạng đó.'

Lệ quỷ trong tình huống này vẫn còn uy h**p sao?

Nghe đến đây, Lão Ưng liền hiểu ra, chỉ có thể dừng bước chân,

tiếc nuối nhìn Đại Cường.

Người ngự quỷ quả thực rất mạnh, nhưng cũng rất yếu ớt.

Sau tiếng kêu ngắn ngủi, rất nhanh cả người Đại Cường bị linh dị

lực ăn mòn đến mất đi ý thức, như thể đã dính phải một loại

nguyền rủa cực kỳ khủng khiếp, căn bản không có cách nào cứu.

Dù sao hắn không phải như Tô Viễn hoặc Dương Gian, cùng lắm

thì vẫn có thể khởi động lại.

Chỉ là khởi động lại kiểu linh dị này, không phải ai cũng có thể học

được.

Lúc này, Sở Nhân Mỹ đi tới, vì cũng là lệ quỷ nên không có gì phải

cố ky, nàng trực tiếp nắm lấy cái xác thối đáng sợ kia.

Sau một khắc, hắc quang hiện lên trên thân nàng, cái xác thối

trong nháy mắt biến mất không còn dấu vết.

Nhưng đồng thời, đôi tay tưởng như hoàn mỹ và ngây thơ của

nàng cũng xuất hiện hai vết đen, nhìn giống như máu ứ đọng, lại

giống như thi ban.

Đây là cái giá phải trả khi chạm vào con quỷ đó, nhưng vì nàng

cũng là lệ quỷ nên điểm linh dị ăn mòn này không tạo thành ảnh

hưởng quá lớn.

Rất nhanh, máu ứ đọng liên bắt đầu chậm rãi nhạt đi, có vẻ qua

một thời gian nữa sẽ triệt để biến mất.

Thế nhưng Đại Cường vừa chết, đối với những người còn lại, áp

lực lập tức tăng thêm, nhưng họ cũng không dám dừng lại.

Bởi vì Tô Viễn và Dương Gian đều đang hành động, những người

khác không dám dừng lại, nếu không sẽ bị cho là trong lúc này

mà còn lười biếng, điều đó không hề hay ho chút nào.

Giờ phút này, Phiên Hưng bắt lấy một người giấy màu đen, định

ném nó vào Quỷ vực của Tô Viễn, nhưng khi vừa chạm vào người

giấy đó, người giấy bỗng nghiêng đầu lại, trên trang giấy vẽ ra

khuôn mặt quái dị quay vê phía hắn, đôi mắt nhìn chằm chằm

vào hắn.

Trong nháy mắt đó, mồ hôi lạnh của Phiên Hưng toát ra ngay lập

tức.

Đáng sợ hơn nữa, cái đầu giấy đó từ từ ngẩng lên, đang hướng

vê phía hắn.

Phiên Hưng muốn lui lại, nhưng người giấy đã nắm lấy cánh tay

hắn, khiến hắn không thể thoát ra được.

Người giấy giống như phát hiện con mồi, nó cười, một nụ cười vô

cùng méo mó, giống hệt như trên giấy đã vẽ.

Chỉ nghe thấy Rắc' một tiếng, cánh tay của Phiên Hưng bị bẻ gấy.

Rõ ràng thứ trước mắt này chỉ là một người giấy, vậy mà lại có

thể bẻ gấy cánh tay của một người bình thường.

Đúng lúc hắn nghĩ mình sẽ chết, sau một khắc, một đôi tay nhỏ

bâm đen nhẹ nhàng bẻ gãy cánh tay người giấy, để hắn có thể

thoát khỏi tình huống nguy hiểm.

Phiên Hưng, chưa hoàn hồn, lui lại phía sau, nhìn sang bên cạnh,

thấy Toshio đang há miệng nhai cánh tay người giấy, đồng thời

dùng đôi mắt không có con ngươi đen láy nhìn hắn.

Không lâu sau, con quỷ kia liền bị Toshio kéo đi.

"Được cứu rồi..."

Phiên Hưng vừa sợ hãi, vừa may mắn.

Với sự ra tay đồng loạt của mấy người, số lượng quỷ đang giảm

nhanh chóng.

Những con quỷ này không hê biến mất, cũng không bị áp chế,

mà chỉ bị chuyển đến Quỷ vực của Sở Nhân Mỹ.

Nhưng với cường độ và tính đặc thù của Quỷ vực của Tô Viễn,

việc thoát ra không dễ dàng chút nào. Lúc này, lão nhân đã một

lần nữa ngồi dậy, trên mặt vẫn là vẻ nghiêm túc, hung ác và quỷ

dị, theo số lượng lệ quỷ giảm, linh dị cân băng lại một lần nữa trở

lại.

"Có thể dừng tay được rồi."

Khi đến một mức độ nhất định, Tô Viễn nói với Dương Gian:

"Những con quỷ trong đại đường cơ bản đều đã được thanh lý,

những con còn lại đêu không đơn giản, tiếp tục sẽ rất phiên

phức, thấy tốt thì nên dừng."

Dương Gian nghe vậy nhẹ gật đầu, nhìn đại đường trống rỗng,

trong lòng cũng nhẹ nhõm đi phân nào.

Giờ phút này, ngoài khu vực sân vườn thì cơ bản không còn quá

nhiều uy h**p.

"Vậy nghỉ ngơi một chút đi, tiếp theo vài giờ sẽ không có vấn đề

gì, nhưng cũng không thể lơ là, phải để ý xem liệu trong khoảng

từ 11 giờ đến 12 giờ có xảy ra điều gì không.

Nhưng với việc đã đưa đi nhiêu lệ quỷ như vậy, tin rằng sẽ không

còn chuyện ngoài ý muốn nào xảy ra."

Thời gian tiếp tục trôi qua.

Từng giờ từng giờ trôi qua, ngày thứ năm càng ngày càng đến

gần.

Thời gian đã đến 11 giờ 30 phút.

Lúc này, đám người thấy thi thể lão nhân trong quan tài không

còn cứng đờ nữa, mà từ từ nằm xuống, giống như đã dùng hết

hơi cuối cùng, không còn cách nào tiếp tục áp chế cổ trạch.

Chỉ là quỷ còn chưa tiếp tục hành động, nửa giờ còn lại cũng

đang chầm chậm trôi qua.

Cuối cùng.

Vào lúc chuông đồng hồ điểm 11 giờ 50 phút, biến hóa xuất hiện.

Thi thể lão nhân cuối cùng cũng không còn cứng đờ nữa, triệt để

nằm xuống trong quan tài, trên mặt hung ác và nghiêm túc một

lần nữa biến thành vẻ an tường, dường như thọ hết chết già vậy.

Ngày thứ tư phúng viếng triệt để kết thúc, đồng thời tang phục

cũng mất đi tác dụng vào giờ phút này.

Dù sao đây vốn là đồ chuẩn bị cho việc phúng viếng, giờ ngày

thứ tư đã qua, mất hiệu lực cũng là chuyện bình thường.

Thế nhưng loại mất hiệu lực này, đối với những người còn lại

đang ở hậu đường là không thể nghi ngờ sẽ mang đến cái chết.

Bởi vì áp chế của cổ trạch triệt để mất hiệu lực.

Hậu quả là các lệ quỷ xung quanh sân vườn đều bắt đầu hoạt

động, đôi mắt quỷ dị chuyển động, cổ cứng ngắc vặn vẹo, từng

khuôn mặt tĩnh mịch nhìn vê phía này.

Đây không phải chỉ là một vài lệ quỷ có thể hoạt động, mà là tất

cả các lệ quỷ đều có thể hoạt động.

12giờ.

Lão Ưng vội vàng kêu lên.

Ngày thứ năm tại cổ trạch, quỷ yến, bắt đầu.

Lệ quỷ đang tràn vào cổ trạch, ngay cả màu đỏ trong quan tài lão

nhân cũng không thể ngăn cản.

Thi thể lão nhân kia dường như triệt để yên tĩnh, không có bất kỳ

dị thường nào.

Mà giờ phút này người sống sót lại vẻn vẹn chỉ còn Tô Viễn,

Dương Gian, Chu Đăng, Lão Ưng, Phiên Hưng năm người.

Không đúng, còn phải tính thêm một người Dương Tiểu Hoa, chỉ

là Dương Tiểu Hoa may mắn được Tô Viễn thu vào nhà ma, tránh

thoát khỏi cái chết.

Cho nên giờ phút này đang ở trong nhà ma cùng chơi đùa vui vẻ

với quả dừa, chắc là rất sung Sướng.

Lúc này chính là lúc cơm trắng trước mộ phát huy tác dụng.

Không chân chừ chút nào, Tô Viễn trực tiếp lấy ra cơm trắng, ba

bát lớn bằng sứ thanh hoa, ba bát cơm không sinh không tử đặt

trước quan tài màu đỏ.

Dĩ nhiên, trước mộ phần không chỉ có nhiều như vậy, nhưng Tô

Viễn cũng không định lấy hết ra.

Đừng đùa, món này hắn bỏ vàng thật bạc thật mua, làm sao có

thể tặng không cho người khác được.

Cho Dương Gian một bát, Tô Viễn nói với Chu Đăng, Lão Ưng và

Phiên Hưng:

"Mặc dù thứ này là của cổ trạch, nhưng ta đã tốn tiền mua, cho

nên không thể cho không các ngươi được.

Hiện tại ta cho các ngươi ba lựa chọn: một là dùng năng lực của

mình mà vượt qua, hai là trả gấp đôi giá để mua lại từ ta, thứ ba

là ký văn tự bán mình, làm việc cho ta đến chết. Các ngươi tự

chọn đi.

Nghe đến đây, Chu Đăng và những người khác quả thực muốn

chửi thê.

Đây chẳng phải lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, làm khó

người khác sao! Nếu bọn hắn đủ năng lực, cần gì phải nhìn sắc

mặt của hai người này, đã sớm tự làm một mình hoặc rời khỏi nơi

quỷ quái này rồi.

Còn điều kiện thứ hai, quỷ tiên là thứ bọn hắn không có khả năng

có, hơn nữa dựa theo lời của Tô Viễn, còn phải trả gấp đôi giá để

mua lại, không phải là hố người saol

Rõ ràng hắn chỉ lấy ra một phần, vậy mà chuyển tay muốn kiếm

lại gấp đôi?

Còn điều thứ ba thì càng không cần nói, lòng dạ hiểm độc, vắt

kiệt sức của người khác còn hơn cả xưởng bóc lột.

Dù sao những ngày qua, bọn hắn chủ yếu dựa vào Tô Viễn và

Dương Gian mới có thể sống sót, nếu không thì e là ngay cả ngày

thứ hai cũng không sống qua được.

Cho nên giờ phút này nếu cự tuyệt, chỉ có thể chuyển đổi thân

phận mà thôi, Chu Đăng có lẽ còn cơ hội sống, nhưng Lão Ưng và

Phiên Hưng căn bản không có chút hy vọng nào.

Nghĩ tới đây, sắc mặt của Phiên Hưng cứng lại, trên mặt nở nụ

cười còn khó coi hơn khóc:

"Ta... không có quỷ tiền, nhưng ta dùng 1 tỷ mua, cộng thêm 100

ki lô gram hoàng kim, được không...

Số tiên lớn như vậy, dù hắn là người ngự quỷ, cũng không phải

dễ dàng mà có, nhưng trong tình huống này, hắn không còn lựa

chọn nào khác.

Nếu không có bát cơm này, thêm nữa không có sự bảo hộ của Tô

Viễn, hắn thực sự sẽ chết.

"Một tỷ? Hoàng kim?"

Tô Viễn sâu kín nhìn hắn, trên mặt biểu lộ bình tĩnh:

"Ngươi nghĩ rằng những vật này đối với đội ngũ này quan trọng

lắm sao? Hay ngươi nghĩ rằng ta thiếu 1 tỷ cùng 100 ki lô gram

hoàng kim?”

Phiên Hưng lập tức nghẹn lời, giống như... đối phương thực sự

không thiếu những thứ này.

Dù sao với thân phận và địa vị của Tô Viễn, chỉ cần hắn muốn,

chắc chắn có rất nhiều thế lực tranh nhau dâng lên, không muốn

cũng không được.

Một người ngự quỷ đỉnh tiêm có tác dụng không thua gì một vũ

khí hạt nhân hình người, cho dù không thể kết giao, thì cũng

tuyệt đối không thể đắc tội.

Đây cơ bản là nhận thức chung của tất cả các thế lực.

Lão Ưng thì phản ứng rất dứt khoát, trực tiếp giơ hai tay nói:

"Ta chẳng có gì cả, nếu ngươi không chê, vậy sau này ta liên theo

ngươi.

Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, chắc là phải bao ăn bao ở đấy

chứ?”

Hắn ngược lại nhìn rất rõ, nếu không phải hai người này, có lẽ

hắn đã sớm chết rồi.

Nhiệm vụ lần này mức độ nguy hiểm cao không bình thường,

hoàn toàn không phải là thứ hắn, người bình thường ở tầng bốn

chuyên đưa tin có thể tiếp nhận.

Tất cả dường như đều chuẩn bị vì hai người này.

Bây giờ có cơ hội ôm bắp đùi, cớ sao lại không làm?

Chu Đăng thì càng dứt khoát hơn:

"Hai vị đều là nhân vật cấp cao của tổng bộ, ta chắc chắn sẽ

nghe theo các ngươi.

Ba người, hai người đã tỏ thái độ, Phiên Hưng tự nhiên cũng

không thể làm gì khác hơn, lúc này còn không biết điều, chỉ sợ

chưa đợi quỷ ra tay, Tô Viễn sẽ động thủ trước.

Thấy mấy người đều rất thức thời, Tô Viễn hài lòng gật nhẹ đầu,

ném hai bát cơm qua:

"Bát cơm này cân máu tươi làm môi giới, sau đó cho lệ quỷ ăn,

đồng thời không thể rời đi quá xa. Nếu không, quỷ dù có ăn hết

cũng vô dụng.

Nhớ kỹ, nhất định phải nhuốm máu tươi của người sống, điều này

rất quan trọng."

Nói rồi, trên người Tô Viễn hiện lên hắc quang, ngay sau đó hắn

cùng Dương Gian lập tức biến mất tại chỗ, vẫn như trước, ẩn nấp

trong Quỷ vực.

"Thật có hiệu quả sao?"

Nghe lời Tô Viễn, Chu Đăng hơi nghi ngờ một chút, nhưng lập tức

liền cắt da, để máu tươi nhuộm đỏ bát cơm.

Hai người khác cũng làm theo.

Giờ phút này không còn do bọn hắn chân chừ nữa, quỷ đã đến

gần.

Cũng ngay khi họ làm tất cả điều này, cảnh tượng khó tin xuất

hiện.

Những lệ quỷ đến gần, vậy mà thật sự không hê tấn công bọn

họ, mà chỉ lấy đi một hạt cơm nhuốm máu đỏ.

Ngay sau đó, thân hình của chúng mờ đi, biến nhạt, nhưng vẫn

chưa hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một hình dáng mơ hồ, giống

như bị ngăn cách trong một loại Quỷ vực nào đó.

"Thật sự có hiệu quải Cơm nhuốm máu có thể làm lệ quỷ ăn,

khiến chúng tạm thời đình trệ hoạt động!"

Nhìn thấy cảnh này, ba người vui mừng quá đỗi.

Bất kể thế nào, cuối cùng cũng có cơ hội sống sót.

Dù sao với một bát cơm cho mỗi người, hoàn toàn đủ để họ

chống đỡ đến khi quỷ yến kết thúc vào ngày thứ năm.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Hoàng Sơn thôn Quỷ vực giống như một mảnh địa ngục màu đen,đưa tay ra không thấy năm ngón, tựa như một vực sâu khôngđáy, không có giới hạn, lại như thông đến lối vào địa ngục, khítức âm lãnh phả thẳng vào mặt.Giờ phút này, từng con từng con lệ quỷ đang không ngừng rơixuống trong đó, bị Quỷ vực thôn phệ.Đồng thời ra tay, không chỉ có Dương Gian và Tô Viễn, còn cóChu Đăng, Phiên Hưng, Đại Cường và Lão Ưng.Bọn hắn không thể tùy ý như Tô Viễn và Dương Gian, chỉ có thểhợp lực với nhau, nhưng hiệu quả cũng không hê chậm.Theo hành động của bọn họ, số lượng lệ quỷ giảm dần, tình hìnhmất kiểm soát có chuyển biến tốt đẹp, thi thể của lão nhân vốnmuốn ngã xuống cũng chậm rãi ngồi thẳng lại một chút.Mặc dù hiệu quả không quá rõ ràng, nhưng chỉ cần tiếp tục thìcũng có thể giảm bớt tốc độ mất cân bằng, thuận lợi sống sótqua hôm nay.Nhưng đột nhiên, Đại Cường phát ra một tiếng kêu thảm thiếtkinh khủng.Chỉ thấy hắn chạm vào một con lệ quỷ rất kỳ lạ, con quỷ đó toànthân trên dưới đều là những khối thịt thối rữa, ngay cả áo đentrên người cũng rách rưới, như thể đã bị ăn mòn không còn hìnhdáng, trên thân không có một mảng da nào lành lặn, ngũ quantrên mặt càng mơ hồ không rõ, không thể nhìn ra hình dạngkhuôn mặt, chỉ duy trì hình dáng người.Nhưng chính là con quỷ đó, nhìn qua không có gì quá khácthường, xen lẫn trong đám lệ quỷ mà không chút nào nổi bật, thếmà khi Đại Cường chạm vào, trên người hắn lập tức xuất hiệndấu hiệu thối rữa tương tự.Nhìn qua, dường như không thể nào nghịch chuyển, mặc dù hắncũng là người ngự quỷ, có thể tự mình điều khiển năng lực linhdị, nhưng với tình huống trước mắt thì không có chút tác dụngnào.Rất nhanh, từ bộ phận chạm vào con quỷ đó, huyết nhục của hắnbắt đầu thối rữa với tốc độ cực nhanh, toàn bộ quá trình, từ thânsắc thống khổ của Đại Cường nhìn ra, dường như đau đớn đếnmức không muốn sống, hắn lăn lộn trên mặt đất, nhưng vẫnkhông cách nào làm cho tình huống thay đổi.Huyết nhục nhanh chóng thối rữa, mất đi hoạt tính, lạch cạchlạch cạch rơi xuống, lộ ra xương trắng."Ngươi làm sao rồi?"Thấy cảnh này, Lão Ưng vô thức muốn tiến tới đỡ Đại Cường dậy,nhưng lại bị Chu Đăng kéo lại."Đừng qua đó, ngươi muốn chết sao?""Hắn... Hắn đây là...""Không thể cứu được, đây không phải là thứ mà ngươi ở cấp độnày có thể đối phó.Hắn chạm vào con quỷ đó, hơn phân nửa là đã bị nhiễm phải mộtloại nguyên rủa linh dị đáng sợ, cho nên mới có tình trạng hiệntại.Mặc dù quỷ vì nguyên nhân nào đó không thể động đậy, nhưnglinh dị lực lượng vẫn còn, có lẽ không g**t ch*t được ngươi,nhưng lại có thể ăn mòn thân thể của ngươi.Hiện tại hắn chính là đang ở tình trạng đó.'Lệ quỷ trong tình huống này vẫn còn uy h**p sao?Nghe đến đây, Lão Ưng liền hiểu ra, chỉ có thể dừng bước chân,tiếc nuối nhìn Đại Cường.Người ngự quỷ quả thực rất mạnh, nhưng cũng rất yếu ớt.Sau tiếng kêu ngắn ngủi, rất nhanh cả người Đại Cường bị linh dịlực ăn mòn đến mất đi ý thức, như thể đã dính phải một loạinguyền rủa cực kỳ khủng khiếp, căn bản không có cách nào cứu.Dù sao hắn không phải như Tô Viễn hoặc Dương Gian, cùng lắmthì vẫn có thể khởi động lại.Chỉ là khởi động lại kiểu linh dị này, không phải ai cũng có thể họcđược.Lúc này, Sở Nhân Mỹ đi tới, vì cũng là lệ quỷ nên không có gì phảicố ky, nàng trực tiếp nắm lấy cái xác thối đáng sợ kia.Sau một khắc, hắc quang hiện lên trên thân nàng, cái xác thốitrong nháy mắt biến mất không còn dấu vết.Nhưng đồng thời, đôi tay tưởng như hoàn mỹ và ngây thơ củanàng cũng xuất hiện hai vết đen, nhìn giống như máu ứ đọng, lạigiống như thi ban.Đây là cái giá phải trả khi chạm vào con quỷ đó, nhưng vì nàngcũng là lệ quỷ nên điểm linh dị ăn mòn này không tạo thành ảnhhưởng quá lớn.Rất nhanh, máu ứ đọng liên bắt đầu chậm rãi nhạt đi, có vẻ quamột thời gian nữa sẽ triệt để biến mất.Thế nhưng Đại Cường vừa chết, đối với những người còn lại, áplực lập tức tăng thêm, nhưng họ cũng không dám dừng lại.Bởi vì Tô Viễn và Dương Gian đều đang hành động, những ngườikhác không dám dừng lại, nếu không sẽ bị cho là trong lúc nàymà còn lười biếng, điều đó không hề hay ho chút nào.Giờ phút này, Phiên Hưng bắt lấy một người giấy màu đen, địnhném nó vào Quỷ vực của Tô Viễn, nhưng khi vừa chạm vào ngườigiấy đó, người giấy bỗng nghiêng đầu lại, trên trang giấy vẽ rakhuôn mặt quái dị quay vê phía hắn, đôi mắt nhìn chằm chằmvào hắn.Trong nháy mắt đó, mồ hôi lạnh của Phiên Hưng toát ra ngay lậptức.Đáng sợ hơn nữa, cái đầu giấy đó từ từ ngẩng lên, đang hướngvê phía hắn.Phiên Hưng muốn lui lại, nhưng người giấy đã nắm lấy cánh tayhắn, khiến hắn không thể thoát ra được.Người giấy giống như phát hiện con mồi, nó cười, một nụ cười vôcùng méo mó, giống hệt như trên giấy đã vẽ.Chỉ nghe thấy Rắc' một tiếng, cánh tay của Phiên Hưng bị bẻ gấy.Rõ ràng thứ trước mắt này chỉ là một người giấy, vậy mà lại cóthể bẻ gấy cánh tay của một người bình thường.Đúng lúc hắn nghĩ mình sẽ chết, sau một khắc, một đôi tay nhỏbâm đen nhẹ nhàng bẻ gãy cánh tay người giấy, để hắn có thểthoát khỏi tình huống nguy hiểm.Phiên Hưng, chưa hoàn hồn, lui lại phía sau, nhìn sang bên cạnh,thấy Toshio đang há miệng nhai cánh tay người giấy, đồng thờidùng đôi mắt không có con ngươi đen láy nhìn hắn.Không lâu sau, con quỷ kia liền bị Toshio kéo đi."Được cứu rồi..."Phiên Hưng vừa sợ hãi, vừa may mắn.Với sự ra tay đồng loạt của mấy người, số lượng quỷ đang giảmnhanh chóng.Những con quỷ này không hê biến mất, cũng không bị áp chế,mà chỉ bị chuyển đến Quỷ vực của Sở Nhân Mỹ.Nhưng với cường độ và tính đặc thù của Quỷ vực của Tô Viễn,việc thoát ra không dễ dàng chút nào. Lúc này, lão nhân đã mộtlần nữa ngồi dậy, trên mặt vẫn là vẻ nghiêm túc, hung ác và quỷdị, theo số lượng lệ quỷ giảm, linh dị cân băng lại một lần nữa trởlại."Có thể dừng tay được rồi."Khi đến một mức độ nhất định, Tô Viễn nói với Dương Gian:"Những con quỷ trong đại đường cơ bản đều đã được thanh lý,những con còn lại đêu không đơn giản, tiếp tục sẽ rất phiênphức, thấy tốt thì nên dừng."Dương Gian nghe vậy nhẹ gật đầu, nhìn đại đường trống rỗng,trong lòng cũng nhẹ nhõm đi phân nào.Giờ phút này, ngoài khu vực sân vườn thì cơ bản không còn quánhiều uy h**p."Vậy nghỉ ngơi một chút đi, tiếp theo vài giờ sẽ không có vấn đềgì, nhưng cũng không thể lơ là, phải để ý xem liệu trong khoảngtừ 11 giờ đến 12 giờ có xảy ra điều gì không.Nhưng với việc đã đưa đi nhiêu lệ quỷ như vậy, tin rằng sẽ khôngcòn chuyện ngoài ý muốn nào xảy ra."Thời gian tiếp tục trôi qua.Từng giờ từng giờ trôi qua, ngày thứ năm càng ngày càng đếngần.Thời gian đã đến 11 giờ 30 phút.Lúc này, đám người thấy thi thể lão nhân trong quan tài khôngcòn cứng đờ nữa, mà từ từ nằm xuống, giống như đã dùng hếthơi cuối cùng, không còn cách nào tiếp tục áp chế cổ trạch.Chỉ là quỷ còn chưa tiếp tục hành động, nửa giờ còn lại cũngđang chầm chậm trôi qua.Cuối cùng.Vào lúc chuông đồng hồ điểm 11 giờ 50 phút, biến hóa xuất hiện.Thi thể lão nhân cuối cùng cũng không còn cứng đờ nữa, triệt đểnằm xuống trong quan tài, trên mặt hung ác và nghiêm túc mộtlần nữa biến thành vẻ an tường, dường như thọ hết chết già vậy.Ngày thứ tư phúng viếng triệt để kết thúc, đồng thời tang phụccũng mất đi tác dụng vào giờ phút này.Dù sao đây vốn là đồ chuẩn bị cho việc phúng viếng, giờ ngàythứ tư đã qua, mất hiệu lực cũng là chuyện bình thường.Thế nhưng loại mất hiệu lực này, đối với những người còn lạiđang ở hậu đường là không thể nghi ngờ sẽ mang đến cái chết.Bởi vì áp chế của cổ trạch triệt để mất hiệu lực.Hậu quả là các lệ quỷ xung quanh sân vườn đều bắt đầu hoạtđộng, đôi mắt quỷ dị chuyển động, cổ cứng ngắc vặn vẹo, từngkhuôn mặt tĩnh mịch nhìn vê phía này.Đây không phải chỉ là một vài lệ quỷ có thể hoạt động, mà là tấtcả các lệ quỷ đều có thể hoạt động.12giờ.Lão Ưng vội vàng kêu lên.Ngày thứ năm tại cổ trạch, quỷ yến, bắt đầu.Lệ quỷ đang tràn vào cổ trạch, ngay cả màu đỏ trong quan tài lãonhân cũng không thể ngăn cản.Thi thể lão nhân kia dường như triệt để yên tĩnh, không có bất kỳdị thường nào.Mà giờ phút này người sống sót lại vẻn vẹn chỉ còn Tô Viễn,Dương Gian, Chu Đăng, Lão Ưng, Phiên Hưng năm người.Không đúng, còn phải tính thêm một người Dương Tiểu Hoa, chỉlà Dương Tiểu Hoa may mắn được Tô Viễn thu vào nhà ma, tránhthoát khỏi cái chết.Cho nên giờ phút này đang ở trong nhà ma cùng chơi đùa vui vẻvới quả dừa, chắc là rất sung Sướng.Lúc này chính là lúc cơm trắng trước mộ phát huy tác dụng.Không chân chừ chút nào, Tô Viễn trực tiếp lấy ra cơm trắng, babát lớn bằng sứ thanh hoa, ba bát cơm không sinh không tử đặttrước quan tài màu đỏ.Dĩ nhiên, trước mộ phần không chỉ có nhiều như vậy, nhưng TôViễn cũng không định lấy hết ra.Đừng đùa, món này hắn bỏ vàng thật bạc thật mua, làm sao cóthể tặng không cho người khác được.Cho Dương Gian một bát, Tô Viễn nói với Chu Đăng, Lão Ưng vàPhiên Hưng:"Mặc dù thứ này là của cổ trạch, nhưng ta đã tốn tiền mua, chonên không thể cho không các ngươi được.Hiện tại ta cho các ngươi ba lựa chọn: một là dùng năng lực củamình mà vượt qua, hai là trả gấp đôi giá để mua lại từ ta, thứ balà ký văn tự bán mình, làm việc cho ta đến chết. Các ngươi tựchọn đi.Nghe đến đây, Chu Đăng và những người khác quả thực muốnchửi thê.Đây chẳng phải lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, làm khóngười khác sao! Nếu bọn hắn đủ năng lực, cần gì phải nhìn sắcmặt của hai người này, đã sớm tự làm một mình hoặc rời khỏi nơiquỷ quái này rồi.Còn điều kiện thứ hai, quỷ tiên là thứ bọn hắn không có khả năngcó, hơn nữa dựa theo lời của Tô Viễn, còn phải trả gấp đôi giá đểmua lại, không phải là hố người saolRõ ràng hắn chỉ lấy ra một phần, vậy mà chuyển tay muốn kiếmlại gấp đôi?Còn điều thứ ba thì càng không cần nói, lòng dạ hiểm độc, vắtkiệt sức của người khác còn hơn cả xưởng bóc lột.Dù sao những ngày qua, bọn hắn chủ yếu dựa vào Tô Viễn vàDương Gian mới có thể sống sót, nếu không thì e là ngay cả ngàythứ hai cũng không sống qua được.Cho nên giờ phút này nếu cự tuyệt, chỉ có thể chuyển đổi thânphận mà thôi, Chu Đăng có lẽ còn cơ hội sống, nhưng Lão Ưng vàPhiên Hưng căn bản không có chút hy vọng nào.Nghĩ tới đây, sắc mặt của Phiên Hưng cứng lại, trên mặt nở nụcười còn khó coi hơn khóc:"Ta... không có quỷ tiền, nhưng ta dùng 1 tỷ mua, cộng thêm 100ki lô gram hoàng kim, được không...Số tiên lớn như vậy, dù hắn là người ngự quỷ, cũng không phảidễ dàng mà có, nhưng trong tình huống này, hắn không còn lựachọn nào khác.Nếu không có bát cơm này, thêm nữa không có sự bảo hộ của TôViễn, hắn thực sự sẽ chết."Một tỷ? Hoàng kim?"Tô Viễn sâu kín nhìn hắn, trên mặt biểu lộ bình tĩnh:"Ngươi nghĩ rằng những vật này đối với đội ngũ này quan trọnglắm sao? Hay ngươi nghĩ rằng ta thiếu 1 tỷ cùng 100 ki lô gramhoàng kim?”Phiên Hưng lập tức nghẹn lời, giống như... đối phương thực sựkhông thiếu những thứ này.Dù sao với thân phận và địa vị của Tô Viễn, chỉ cần hắn muốn,chắc chắn có rất nhiều thế lực tranh nhau dâng lên, không muốncũng không được.Một người ngự quỷ đỉnh tiêm có tác dụng không thua gì một vũkhí hạt nhân hình người, cho dù không thể kết giao, thì cũngtuyệt đối không thể đắc tội.Đây cơ bản là nhận thức chung của tất cả các thế lực.Lão Ưng thì phản ứng rất dứt khoát, trực tiếp giơ hai tay nói:"Ta chẳng có gì cả, nếu ngươi không chê, vậy sau này ta liên theongươi.Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, chắc là phải bao ăn bao ở đấychứ?”Hắn ngược lại nhìn rất rõ, nếu không phải hai người này, có lẽhắn đã sớm chết rồi.Nhiệm vụ lần này mức độ nguy hiểm cao không bình thường,hoàn toàn không phải là thứ hắn, người bình thường ở tầng bốnchuyên đưa tin có thể tiếp nhận.Tất cả dường như đều chuẩn bị vì hai người này.Bây giờ có cơ hội ôm bắp đùi, cớ sao lại không làm?Chu Đăng thì càng dứt khoát hơn:"Hai vị đều là nhân vật cấp cao của tổng bộ, ta chắc chắn sẽnghe theo các ngươi.Ba người, hai người đã tỏ thái độ, Phiên Hưng tự nhiên cũngkhông thể làm gì khác hơn, lúc này còn không biết điều, chỉ sợchưa đợi quỷ ra tay, Tô Viễn sẽ động thủ trước.Thấy mấy người đều rất thức thời, Tô Viễn hài lòng gật nhẹ đầu,ném hai bát cơm qua:"Bát cơm này cân máu tươi làm môi giới, sau đó cho lệ quỷ ăn,đồng thời không thể rời đi quá xa. Nếu không, quỷ dù có ăn hếtcũng vô dụng.Nhớ kỹ, nhất định phải nhuốm máu tươi của người sống, điều nàyrất quan trọng."Nói rồi, trên người Tô Viễn hiện lên hắc quang, ngay sau đó hắncùng Dương Gian lập tức biến mất tại chỗ, vẫn như trước, ẩn nấptrong Quỷ vực."Thật có hiệu quả sao?"Nghe lời Tô Viễn, Chu Đăng hơi nghi ngờ một chút, nhưng lập tứcliền cắt da, để máu tươi nhuộm đỏ bát cơm.Hai người khác cũng làm theo.Giờ phút này không còn do bọn hắn chân chừ nữa, quỷ đã đếngần.Cũng ngay khi họ làm tất cả điều này, cảnh tượng khó tin xuấthiện.Những lệ quỷ đến gần, vậy mà thật sự không hê tấn công bọnhọ, mà chỉ lấy đi một hạt cơm nhuốm máu đỏ.Ngay sau đó, thân hình của chúng mờ đi, biến nhạt, nhưng vẫnchưa hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một hình dáng mơ hồ, giốngnhư bị ngăn cách trong một loại Quỷ vực nào đó."Thật sự có hiệu quải Cơm nhuốm máu có thể làm lệ quỷ ăn,khiến chúng tạm thời đình trệ hoạt động!"Nhìn thấy cảnh này, ba người vui mừng quá đỗi.Bất kể thế nào, cuối cùng cũng có cơ hội sống sót.Dù sao với một bát cơm cho mỗi người, hoàn toàn đủ để họchống đỡ đến khi quỷ yến kết thúc vào ngày thứ năm.

Chương 1009: Lòng dạ hiểm độc