Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 1016: Người đứng đắn ai viết báo cáo

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Cổ trạch bỗng trở nên tối sầm một cách khác thường khi lão nhânxuất hiện.Xung quanh dường như bị bao phủ bởi sự lo lắng, mặc dù khônghoàn toàn chìm trong bóng tối, nhưng tâm nhìn bị ảnh hưởngnghiêm trọng.Cảm giác này giống như lúc trước khi đi vào khu rừng già kia.Ở một mức độ nào đó, cả hai đều có chút tương đồng.Không biết là do sự mất cân bằng của cổ trạch sau khi lão LâmẢnh vang lên, hay là do thi thể lão nhân khôi phục mà ảnh hưởngđến tất cả những thứ này.Nhưng tất cả điều đó đều không quan trọng, điều quan trọng là,Trương Động, từng là một trong bảy người đỉnh cao thời kỳ dânquốc, đã hoàn toàn khôi phục thành lệ quỷ.Không còn nghi ngờ gì nữa, những người còn sống nơi đây giờ đãtrở thành mục tiêu tấn công.May mắn thay, Tô Viễn biết cách rời khỏi nơi này.Mặc dù linh dị ảnh hưởng đến cổ trạch, nhưng dường như khôngthay đổi cấu trúc của cổ trạch.Giếng nước kia vẫn còn, ngẩng đầu lên, vẫn có thể thấy tia sángyếu ớt chiếu xuống, xua tan phần nào bóng tối xung quanh.Giờ khắc này, mỗi người đều cầm một quả bóng khí màu đỏ.Dưới sức mạnh của khí cầu linh dị, mọi người dần bay lên, chuẩnbị rời khỏi sân.Nhưng ngay lúc đó, lão nhân đã khôi phục thành lệ quỷ từ trongtòa nhà đi ra.Trong khung cảnh u tối, thân hình mờ ảo của hắn dần trở nên rõràng hơn khi hắn tiến gân.Không sai.Chính là lão nhân đó, khuôn mặt nhăn nheo, đầy những vết thiban, cơ thể gây gò, mang theo mùi hôi thối, giống như thi thể đãnăm trong quan tài nhiêu ngày bỗng dưng leo ra ngoài.Ngay sau đó, lão lại làm một động tác, giơ tay lên và vẫy chào vớiđoàn người, như thể đang tạm biệt.Nhìn thấy cảnh này, mí mắt Tô Viễn không khỏi giật mạnh.Không ai hiểu rõ điêu này hơn hắn, đây rõ ràng là thủ đoạn kinhkhủng nhất của Trương Động.Lệ quỷ này có thể xóa bỏ sức mạnh linh dị khác.Dưới sức mạnh linh dị đáng sợ này, đâu tiên tan vỡ chính lànhững quả bóng khí màu đỏ.Những quả bóng khí màu đỏ mang sức mạnh linh dị thực sự đếntừ Pennywise.Không chỉ đơn thuân giúp mọi người bay lên, mà còn có nhiều tácdụng kỳ lạ khác.Chúng có thể biến thành bất kỳ thứ gì.Nếu biến thành một khẩu súng lục, nó thật sự là một khẩu súng,có thể bắn chết người thường.Nếu biến thành một lưỡi dao, nó cũng thật sự là một lưỡi dao sắcbén.Năng lực của thằng hề vốn kỳ lạ, không phải ngẫu nhiên mà đượcgọi là thằng hề.Nhưng điều quan trọng nhất là nó có thể thay thế người để chịuđựng một lân tấn công linh dị. Cho dù đó là một đòn tấn côngchết người, nó cũng có thể ngăn chặn.Cho nên khi lão nhân giơ tay lên và vẫy chào, quả bóng khí độtngột nổ tung.Thân hình của đoàn người đột ngột rơi xuống.May mắn thay, Tô Viễn đã tiên đoán trước điều này, trong tay hắnlại xuất hiện một quả bóng khí màu đỏ, đến từ bưu cục.Khi quả bóng khí màu đỏ xuất hiện, dây buộc trực tiếp quấnquanh cánh tay Tô Viễn.Ngay sau đó, hắn cảm giác sức mạnh linh dị trong cơ thể mìnhdường như đang biến mất, và tốc độ biến mất rất nhanh. Giốngnhư hắn đang dân trở lại thành một người bình thường.Cùng lúc đó, hắn cảm thấy mất trọng lượng, cả người lập tức baylên trở lại.Nhân cơ hội này, trước khi linh dị bị triệt để áp chế, một chiếc áochoàng màu xanh lam xuất hiện trên người Tô Viễn, mái tóc cũngbắt đầu mọc dài điên cuồng, hắn trực tiếp kéo cả nhóm người rơixuống lên lại giữa không trung.Nhưng điều này không có nghĩa là nguy hiểm đã qua, mí mắt TôViễn giật mạnh, một cảm giác nguy cơ khó tả từ trong lòng trỗilên, cơ thể như đang cảnh báo, tín hiệu nguy hiểm liên tục xuấthiện. Cùng lúc đó, áo choàng màu lam dường như phát sáng,trong vô hình như đang chống lại một loại sức mạnh linh dị đángsợ nào đó, còn Dương Gian thừa cơ hội này, Quỷ Ảnh phủ khắpmọi người, dùng nó để chống lại đợt tấn công linh dị.Mặc dù không rõ chuyện gì đang xảy ra, nhưng khi lão nhân xuấthiện, Quỷ Nhãn phát ra cảnh báo, gửi tín hiệu nguy hiểm.Đáng tiếc, sự áp chế của cổ trạch vẫn còn, nếu không, hắn đã lậptức sử dụng Quỷ vực.Nhưng dù cả hai hành động nhanh, vẫn có một chút muộn.Phiên Hưng đột nhiên phát ra một tiếng hét giận dữ, tiếng hétđầy tuyệt vọng và không cam lòng!Hắn là người rơi xuống trước tiên, và cũng là người đầu tiên bịchú ý đến, có thể nói là vì bảo vệ cả nhóm mà phải gánh chịu áplực."Không... Ta không muốn chết, cứu tai”Khi đối mặt với cái chết gân kê, bất cứ ai cũng sẽ cảm thấy tuyệtvọng.Dù là người ngự quỷ, dù Quỷ Ảnh của Dương Gian đã bao phủ tấtcả mọi người, nhưng kết quả vẫn không thể thay đổi.Thân thể của hắn đang dần dân biến mất, như thể bị xóa nhòatừng chút một. Đối diện với sức mạnh linh dị đáng sợ này, ngaycả người ngự quỷ cũng không thể chống cự.Đồng thời, Quỷ Ảnh cũng dần mờ đi, bóng đen đang nhanhchóng nhạt màu.Nhưng Dương Gian không tin rằng lão nhân này có thể hoàn toànxóa bỏ lệ quỷ.Hắn cho rằng lão nhân chỉ có thể xóa đi sức mạnh linh dị, khôngthể hoàn toàn tiêu diệt lệ quỷ.Chỉ là Phiên Hưng thực sự không kịp cứu, hắn chỉ có thể trơ mắtnhìn Phiên Hưng bị xóa bỏ, chỉ để lại một hình ảnh mờ nhạt,được Tô Viễn dùng quỷ phát kéo lên giữa không trung. Đó chínhlà lệ quỷ mà Phiên Hưng điều khiển.Đối mặt với sự ăn mòn của linh dị, trong nhóm người này, ngoạitrừ Tô Viễn và Dương Gian vẫn giữ được sự bình tính, nhữngngười khác đều lộ rõ vẻ sợ hãi.Đây rốt cuộc là dạng tấn công linh dị gì? Chỉ phất tay một cái màPhiên Hưng, người ngự quỷ, đã biến mất như vậy?Nếu có thêm vài đợt tấn công như thế nữa, ai có thể chịu nổiđây?Giờ phút này, suy nghĩ của Tô Viễn là liệu việc sử dụng đỉnh quantài có thể ghim chặt lão quỷ này hay không.Dù có không thể ghim chết hoàn toàn, với việc điều khiển nămcon quỷ của mình, hắn cũng có thể chống lại lão quỷ này, nhưngvấn đề là sinh mạng của cả nhóm đang nằm trong tay hắn.Nếu hắn rời khỏi dây buộc của khí cầu, thì Dương Gian và nhữngngười khác sẽ lại rơi vào trong cổ trạch.Liên thủ với Dương Gian, liệu có thể không tổn thất mà khốngchế được Trương Động - lệ quỷ đã khôi phục?Sau khi suy nghĩ vô số khả năng, cuối cùng Tô Viễn từ bỏ ý tưởngnày.Bởi vì khoảng cách đã được kéo ra đủ xa, sức mạnh xóa bỏ linh dịđã biến mất.Dường như bọn họ đã rời xa cổ trạch, lão nhân không còn khảnăng ảnh hưởng đến nơi này.Khi ý nghĩ này lóe lên trong đầu, ngay sau đó Tô Viễn phát hiệnmình đang phiêu bồng giữa không trung của một thành phố.Xung quanh là những tòa nhà cao tâng, ánh đèn sáng rực, đườngphố đông đúc, xe cộ qua lại không ngừng.Rõ ràng, bọn họ đã rời khỏi khu linh dị, và đang trôi dạt đến mộtthành phế."Cái này... chúng ta đã trở lại thế giới thực rồi sao?"Nhìn thấy sự khác thường xung quanh, Lão Ưng vừa ngạc nhiênvừa vui mừng, có thể nói là tuyệt xử phùng sinh!Khi đối diện lão nhân kia, hắn gần như nghĩ rằng mình sẽ chết,áo tang mặc trên người nhanh chóng mục nát dưới sức mạnh linhdị, thân thể như bị tẩy xóa.Nhưng may mắn thay, cuối cùng hắn vẫn sống sót.Dương Gian trâm ngâm một lúc, sau đó nói:Hiện tại chúng ta đã không còn trong phạm vi cổ trạch.Khí cầu mang chúng ta lên trời cao, rõ ràng là đã rời khỏi khu linhdị, chỗ đó chắc hẳn nằm ngay trong thành phố này, nhưng khônggian linh dị đó không thuộc vê hiện thực, nên mới không bị pháthiện."Chu Đăng thở dài:"Phiên Hưng chết rồi."Mặc dù không ưa hắn, nhưng Phiên Hưng cũng là đồng sự, nhấtlà sau vài ngày cộng sự cùng nhau, nhiều ít vẫn có chút tình cảm.Nhưng Phiên Hưng lại chết ngay trước mặt mình, chết trong sựtuyệt vọng và không cam tâm.Hắn có thể hiểu được cảm giác đó, chỉ là đối mặt với nguy cơ nhưthế, Chu Đăng cũng bất lực.Lão nhân đó quá đáng sợ, dù hắn mang mặt nạ da người, biếnthân thành quỷ, nhưng đối mặt với lão nhân đó, hắn cũng khôngcó sức chống cự, chỉ có thể trơ mắt nhìn Phiên Hưng chết đi.Nghĩ tới đây, Chu Đăng cảm thấy tim đập mạnh, tình huống đóquá nguy hiểm, có lẽ chỉ cần chậm thêm vài giây nữa, người bịchú ý tiếp theo sẽ là hắn.So với cảm giác của những người khác, Tô Viễn ngược lại khôngnghĩ nhiêu như vậy.Giờ phút này, khi đã thoát khỏi cổ trạch, việc sử dụng Quỷ vực sẽkhông bị ảnh hưởng, nhưng quả bóng khí màu đỏ vẫn đang treotrên người, hắn cần phải tháo nó ra.Ý nghĩ này vừa xuất hiện trong đầu, ngay sau đó, hồng quangtràn ngập trước mắt, là Dương Gian.Trở lại thế giới hiện thực, hắn không chút do dự sử dụng Quỷvực, vô cùng kỳ lạ mà đứng giữa không trung."Giúp ta tháo quả bóng khí này xuống, thứ này chỉ có người bìnhthường cầm được, nếu người ngự quỷ chạm vào sẽ bị treo lên."Tô Viễn nói.Dương Gian gật nhẹ đầu, thân hình nhanh chóng biến mất, khônglâu sau, hắn mang một người bình thường mặc tây trang trở vê,người này rõ ràng hoảng sợ, hiển nhiên sự xuất hiện của nhómTô Viễn đã hoàn toàn phá vỡ nhận thức của hắn. "Bắt lấy dâybuộc dưới quả bóng khí màu đỏ này, đừng buông tay, nếu buôngtay, mạng của ngươi cũng không còn."Dương Gian nói với vẻ mặt không cảm xúc."Tốt, tốt."Người đàn ông mặc tây trang dù hoảng sợ, nhưng vẫn giữ lý trí,hai tay nắm chặt dây buộc dưới quả bóng khí màu đỏ, không dámbuông tay.Dương Gian nâng đao bổ củi trong tay, chặt đứt dây buộc quấnquanh cánh tay Tô Viễn, để Tô Viễn thoát ra khỏi quả bóng khímàu đỏ.Tô Viễn lúc này mới cử động gân cốt. Theo lý mà nói, khi ngườingự quỷ bị treo bởi quả bóng khí màu đỏ, sẽ giống như xác chếtbị treo lơ lửng, không có chút cảm giác, nhưng Tô Viễn lại khôngcó cảm giác đó, chỉ đơn giản là không thể tháo ra được.'Nơi này là đâu?”"Nhìn xuống, có lẽ là thành phố Đại Xuyên.Vừa nói, Quỷ vực cũng đã di chuyển, không lâu sau, cả nhómxuất hiện trong một văn phòng."Thành phố Đại Xuyên à."Tô Viễn gật đầu nhẹ, nhưng ánh mắt không tự chủ được nhìn vêphía Chu Đăng.Hắn chẳng những không chút kiêng nể, đi vòng quanh như đanglàm việc, còn uống hết cốc cà phê trên bàn, rồi tiện tay nhét mộtchiếc bút máy vào túi.Cái tên này... thật sự không thể cứu nổi.Tô Viễn im lặng nhìn vê phía Dương Gian, quyết định bỏ quakhông nhìn cho xong chuyện."Có tính toán gì tiếp theo không?"Không có tính toán gì, trở về thành phố Đại Xương chỉnh đốn lại,dù sao cũng đã đi quá lâu.'Cũng được.Tô Viễn gật nhẹ đầu, rồi nhìn sang người đàn ông trung niênđứng bên cạnh, cùng với quả bóng khí màu đỏ trên tay hắn."Ngươi cầm quả bóng khí này đi.Dương Gian hơi ngẩn ra, cái này là tặng cho mình sao?"Thứ này đối với ta vô dụng, tác dụng cũng chẳng mấy giá trị."Tô Viễn nói với vẻ ghét bỏ.Điều này không phải giả, quả bóng khí từ bưu cục thực sự khôngcó nhiều giá trị đối với hắn.Người ngự quỷ cầm nó lên liên bị treo, chỉ có thể để người bìnhthường câm.Nó cũng không tiện lợi như quả bóng khí của thằng hề, dù có thểtreo lệ quỷ, nhưng cũng cân người thường đến gần lệ quỷ mớiđược.Thứ như vậy thật sự quá vô dụng!Dương Gian không nghĩ nhiều, đơn giản cho rằng Tô Viễn khôngdùng được.Những vật phẩm linh dị, đối với hắn, không bao giờ là đủ, dù saochúng cũng là tài nguyên quy giá."Tốt!"Ngay lúc đó, ánh mắt của Chu Đăng lóe lên thất vọng.Hắn đã thấy tác dụng của quả bóng khí màu đỏ, vốn định đợi nếuDương Gian cũng không muốn thì sẽ xin, nhưng giờ hy vọng đãtan biến.Dương Gian nhìn người đàn ông mặc tây trang kia, rôi bước đếnbàn làm việc, lấy một cây bút bi trong ống đựng bút, viết địa chỉlên một túi văn kiện:"Đại Xương thành phố, Thượng Thông cao ốc.""Quả bóng khí màu đỏ này, nếu ngươi có thể đem nó đến địa chỉnày, ta sẽ thỏa mãn cho ngươi một yêu câu không quá đáng."Dương Gian nói.Người đàn ông mặc tây trang nhìn địa chỉ trên túi văn kiện, rồinhìn quả bóng khí màu đỏ trong tay, kết hợp với tình huống trướcmắt, đầu óc hắn không ngừng suy nghĩ.Liệu mình có nên đồng ý yêu câu này không? Nếu đồng ý, mìnhnên đưa ra yêu cầu gì phù hợp đây?Tuy nhiên, với kinh nghiệm lâu năm, hắn cảm thấy đây là một cơhội, mà mình nên nắm lấy, bỏ lỡ là mất."Vậy ngươi có thể giúp ta thăng chức tăng lương không? Thángsau công ty sẽ bổ nhiệm một phó tổng quản lý, ta vô luận là tưlịch hay công trạng đều còn thiếu rất nhiều."'Thăng chức tăng lương à? Yêu câu của ngươi thật khiêm tốn."Dương Gian nói:"Không tham lam là tốt, chuyện này không vấn đề."Sau khi hai người đã thương lượng xong, Tô Viễn mới lên tiếng:"Vì sao không trực tiếp dẫn hắn trở về?"Ta nghĩ những thứ từ bưu cục, tạm thời vẫn nên để yên thì tốthơn.'"Được thôi!"Tô Viễn không mấy quan tâm:"Nếu vậy không còn chuyện gì, ta về Tân Hải trước.Hẹn gặp lại ở Bưu Cục Quỷ.""Tốt, hẹn gặp lại ở Bưu Cục Quỷ."Dương Gian gật đầu nhẹ, ngay sau đó, hồng quang lóe lên trênngười, hắn biến mất khỏi văn phòng. Tô Viễn quay sang nhìn LãoƯng và Chu Đăng:Lão Ưng đi cùng ta, Chu Đăng, ngươi định làm gì?”"Ta à? Ta sẽ vê tổng bộ, chuyện lân này có liên quan rất lớn, vàngay cả người phụ trách Phiên Hưng cũng tổn thất trong cổ trạch,phải viết báo cáo chứ!"Chu Đăng gãi đầu nói."Người đứng đắn ai viết báo cáo.Tô Viễn lắc đầu:Đi thôi, gặp lại!"Nói xong, Quỷ vực trên thân hắn bừng lên, ngay sau đó, cả tòanhà đột ngột tối sâm, nhưng chỉ trong mười mấy giây lại lập tứckhôi phục. Tô Viễn và Lão Ưng đã biến mất khỏi văn phòng.

Cổ trạch bỗng trở nên tối sầm một cách khác thường khi lão nhân

xuất hiện.

Xung quanh dường như bị bao phủ bởi sự lo lắng, mặc dù không

hoàn toàn chìm trong bóng tối, nhưng tâm nhìn bị ảnh hưởng

nghiêm trọng.

Cảm giác này giống như lúc trước khi đi vào khu rừng già kia.

Ở một mức độ nào đó, cả hai đều có chút tương đồng.

Không biết là do sự mất cân bằng của cổ trạch sau khi lão Lâm

Ảnh vang lên, hay là do thi thể lão nhân khôi phục mà ảnh hưởng

đến tất cả những thứ này.

Nhưng tất cả điều đó đều không quan trọng, điều quan trọng là,

Trương Động, từng là một trong bảy người đỉnh cao thời kỳ dân

quốc, đã hoàn toàn khôi phục thành lệ quỷ.

Không còn nghi ngờ gì nữa, những người còn sống nơi đây giờ đã

trở thành mục tiêu tấn công.

May mắn thay, Tô Viễn biết cách rời khỏi nơi này.

Mặc dù linh dị ảnh hưởng đến cổ trạch, nhưng dường như không

thay đổi cấu trúc của cổ trạch.

Giếng nước kia vẫn còn, ngẩng đầu lên, vẫn có thể thấy tia sáng

yếu ớt chiếu xuống, xua tan phần nào bóng tối xung quanh.

Giờ khắc này, mỗi người đều cầm một quả bóng khí màu đỏ.

Dưới sức mạnh của khí cầu linh dị, mọi người dần bay lên, chuẩn

bị rời khỏi sân.

Nhưng ngay lúc đó, lão nhân đã khôi phục thành lệ quỷ từ trong

tòa nhà đi ra.

Trong khung cảnh u tối, thân hình mờ ảo của hắn dần trở nên rõ

ràng hơn khi hắn tiến gân.

Không sai.

Chính là lão nhân đó, khuôn mặt nhăn nheo, đầy những vết thi

ban, cơ thể gây gò, mang theo mùi hôi thối, giống như thi thể đã

năm trong quan tài nhiêu ngày bỗng dưng leo ra ngoài.

Ngay sau đó, lão lại làm một động tác, giơ tay lên và vẫy chào với

đoàn người, như thể đang tạm biệt.

Nhìn thấy cảnh này, mí mắt Tô Viễn không khỏi giật mạnh.

Không ai hiểu rõ điêu này hơn hắn, đây rõ ràng là thủ đoạn kinh

khủng nhất của Trương Động.

Lệ quỷ này có thể xóa bỏ sức mạnh linh dị khác.

Dưới sức mạnh linh dị đáng sợ này, đâu tiên tan vỡ chính là

những quả bóng khí màu đỏ.

Những quả bóng khí màu đỏ mang sức mạnh linh dị thực sự đến

từ Pennywise.

Không chỉ đơn thuân giúp mọi người bay lên, mà còn có nhiều tác

dụng kỳ lạ khác.

Chúng có thể biến thành bất kỳ thứ gì.

Nếu biến thành một khẩu súng lục, nó thật sự là một khẩu súng,

có thể bắn chết người thường.

Nếu biến thành một lưỡi dao, nó cũng thật sự là một lưỡi dao sắc

bén.

Năng lực của thằng hề vốn kỳ lạ, không phải ngẫu nhiên mà được

gọi là thằng hề.

Nhưng điều quan trọng nhất là nó có thể thay thế người để chịu

đựng một lân tấn công linh dị. Cho dù đó là một đòn tấn công

chết người, nó cũng có thể ngăn chặn.

Cho nên khi lão nhân giơ tay lên và vẫy chào, quả bóng khí đột

ngột nổ tung.

Thân hình của đoàn người đột ngột rơi xuống.

May mắn thay, Tô Viễn đã tiên đoán trước điều này, trong tay hắn

lại xuất hiện một quả bóng khí màu đỏ, đến từ bưu cục.

Khi quả bóng khí màu đỏ xuất hiện, dây buộc trực tiếp quấn

quanh cánh tay Tô Viễn.

Ngay sau đó, hắn cảm giác sức mạnh linh dị trong cơ thể mình

dường như đang biến mất, và tốc độ biến mất rất nhanh. Giống

như hắn đang dân trở lại thành một người bình thường.

Cùng lúc đó, hắn cảm thấy mất trọng lượng, cả người lập tức bay

lên trở lại.

Nhân cơ hội này, trước khi linh dị bị triệt để áp chế, một chiếc áo

choàng màu xanh lam xuất hiện trên người Tô Viễn, mái tóc cũng

bắt đầu mọc dài điên cuồng, hắn trực tiếp kéo cả nhóm người rơi

xuống lên lại giữa không trung.

Nhưng điều này không có nghĩa là nguy hiểm đã qua, mí mắt Tô

Viễn giật mạnh, một cảm giác nguy cơ khó tả từ trong lòng trỗi

lên, cơ thể như đang cảnh báo, tín hiệu nguy hiểm liên tục xuất

hiện. Cùng lúc đó, áo choàng màu lam dường như phát sáng,

trong vô hình như đang chống lại một loại sức mạnh linh dị đáng

sợ nào đó, còn Dương Gian thừa cơ hội này, Quỷ Ảnh phủ khắp

mọi người, dùng nó để chống lại đợt tấn công linh dị.

Mặc dù không rõ chuyện gì đang xảy ra, nhưng khi lão nhân xuất

hiện, Quỷ Nhãn phát ra cảnh báo, gửi tín hiệu nguy hiểm.

Đáng tiếc, sự áp chế của cổ trạch vẫn còn, nếu không, hắn đã lập

tức sử dụng Quỷ vực.

Nhưng dù cả hai hành động nhanh, vẫn có một chút muộn.

Phiên Hưng đột nhiên phát ra một tiếng hét giận dữ, tiếng hét

đầy tuyệt vọng và không cam lòng!

Hắn là người rơi xuống trước tiên, và cũng là người đầu tiên bị

chú ý đến, có thể nói là vì bảo vệ cả nhóm mà phải gánh chịu áp

lực.

"Không... Ta không muốn chết, cứu tai”

Khi đối mặt với cái chết gân kê, bất cứ ai cũng sẽ cảm thấy tuyệt

vọng.

Dù là người ngự quỷ, dù Quỷ Ảnh của Dương Gian đã bao phủ tất

cả mọi người, nhưng kết quả vẫn không thể thay đổi.

Thân thể của hắn đang dần dân biến mất, như thể bị xóa nhòa

từng chút một. Đối diện với sức mạnh linh dị đáng sợ này, ngay

cả người ngự quỷ cũng không thể chống cự.

Đồng thời, Quỷ Ảnh cũng dần mờ đi, bóng đen đang nhanh

chóng nhạt màu.

Nhưng Dương Gian không tin rằng lão nhân này có thể hoàn toàn

xóa bỏ lệ quỷ.

Hắn cho rằng lão nhân chỉ có thể xóa đi sức mạnh linh dị, không

thể hoàn toàn tiêu diệt lệ quỷ.

Chỉ là Phiên Hưng thực sự không kịp cứu, hắn chỉ có thể trơ mắt

nhìn Phiên Hưng bị xóa bỏ, chỉ để lại một hình ảnh mờ nhạt,

được Tô Viễn dùng quỷ phát kéo lên giữa không trung. Đó chính

là lệ quỷ mà Phiên Hưng điều khiển.

Đối mặt với sự ăn mòn của linh dị, trong nhóm người này, ngoại

trừ Tô Viễn và Dương Gian vẫn giữ được sự bình tính, những

người khác đều lộ rõ vẻ sợ hãi.

Đây rốt cuộc là dạng tấn công linh dị gì? Chỉ phất tay một cái mà

Phiên Hưng, người ngự quỷ, đã biến mất như vậy?

Nếu có thêm vài đợt tấn công như thế nữa, ai có thể chịu nổi

đây?

Giờ phút này, suy nghĩ của Tô Viễn là liệu việc sử dụng đỉnh quan

tài có thể ghim chặt lão quỷ này hay không.

Dù có không thể ghim chết hoàn toàn, với việc điều khiển năm

con quỷ của mình, hắn cũng có thể chống lại lão quỷ này, nhưng

vấn đề là sinh mạng của cả nhóm đang nằm trong tay hắn.

Nếu hắn rời khỏi dây buộc của khí cầu, thì Dương Gian và những

người khác sẽ lại rơi vào trong cổ trạch.

Liên thủ với Dương Gian, liệu có thể không tổn thất mà khống

chế được Trương Động - lệ quỷ đã khôi phục?

Sau khi suy nghĩ vô số khả năng, cuối cùng Tô Viễn từ bỏ ý tưởng

này.

Bởi vì khoảng cách đã được kéo ra đủ xa, sức mạnh xóa bỏ linh dị

đã biến mất.

Dường như bọn họ đã rời xa cổ trạch, lão nhân không còn khả

năng ảnh hưởng đến nơi này.

Khi ý nghĩ này lóe lên trong đầu, ngay sau đó Tô Viễn phát hiện

mình đang phiêu bồng giữa không trung của một thành phố.

Xung quanh là những tòa nhà cao tâng, ánh đèn sáng rực, đường

phố đông đúc, xe cộ qua lại không ngừng.

Rõ ràng, bọn họ đã rời khỏi khu linh dị, và đang trôi dạt đến một

thành phế.

"Cái này... chúng ta đã trở lại thế giới thực rồi sao?"

Nhìn thấy sự khác thường xung quanh, Lão Ưng vừa ngạc nhiên

vừa vui mừng, có thể nói là tuyệt xử phùng sinh!

Khi đối diện lão nhân kia, hắn gần như nghĩ rằng mình sẽ chết,

áo tang mặc trên người nhanh chóng mục nát dưới sức mạnh linh

dị, thân thể như bị tẩy xóa.

Nhưng may mắn thay, cuối cùng hắn vẫn sống sót.

Dương Gian trâm ngâm một lúc, sau đó nói:

Hiện tại chúng ta đã không còn trong phạm vi cổ trạch.

Khí cầu mang chúng ta lên trời cao, rõ ràng là đã rời khỏi khu linh

dị, chỗ đó chắc hẳn nằm ngay trong thành phố này, nhưng không

gian linh dị đó không thuộc vê hiện thực, nên mới không bị phát

hiện."

Chu Đăng thở dài:

"Phiên Hưng chết rồi."

Mặc dù không ưa hắn, nhưng Phiên Hưng cũng là đồng sự, nhất

là sau vài ngày cộng sự cùng nhau, nhiều ít vẫn có chút tình cảm.

Nhưng Phiên Hưng lại chết ngay trước mặt mình, chết trong sự

tuyệt vọng và không cam tâm.

Hắn có thể hiểu được cảm giác đó, chỉ là đối mặt với nguy cơ như

thế, Chu Đăng cũng bất lực.

Lão nhân đó quá đáng sợ, dù hắn mang mặt nạ da người, biến

thân thành quỷ, nhưng đối mặt với lão nhân đó, hắn cũng không

có sức chống cự, chỉ có thể trơ mắt nhìn Phiên Hưng chết đi.

Nghĩ tới đây, Chu Đăng cảm thấy tim đập mạnh, tình huống đó

quá nguy hiểm, có lẽ chỉ cần chậm thêm vài giây nữa, người bị

chú ý tiếp theo sẽ là hắn.

So với cảm giác của những người khác, Tô Viễn ngược lại không

nghĩ nhiêu như vậy.

Giờ phút này, khi đã thoát khỏi cổ trạch, việc sử dụng Quỷ vực sẽ

không bị ảnh hưởng, nhưng quả bóng khí màu đỏ vẫn đang treo

trên người, hắn cần phải tháo nó ra.

Ý nghĩ này vừa xuất hiện trong đầu, ngay sau đó, hồng quang

tràn ngập trước mắt, là Dương Gian.

Trở lại thế giới hiện thực, hắn không chút do dự sử dụng Quỷ

vực, vô cùng kỳ lạ mà đứng giữa không trung.

"Giúp ta tháo quả bóng khí này xuống, thứ này chỉ có người bình

thường cầm được, nếu người ngự quỷ chạm vào sẽ bị treo lên."

Tô Viễn nói.

Dương Gian gật nhẹ đầu, thân hình nhanh chóng biến mất, không

lâu sau, hắn mang một người bình thường mặc tây trang trở vê,

người này rõ ràng hoảng sợ, hiển nhiên sự xuất hiện của nhóm

Tô Viễn đã hoàn toàn phá vỡ nhận thức của hắn. "Bắt lấy dây

buộc dưới quả bóng khí màu đỏ này, đừng buông tay, nếu buông

tay, mạng của ngươi cũng không còn."

Dương Gian nói với vẻ mặt không cảm xúc.

"Tốt, tốt."

Người đàn ông mặc tây trang dù hoảng sợ, nhưng vẫn giữ lý trí,

hai tay nắm chặt dây buộc dưới quả bóng khí màu đỏ, không dám

buông tay.

Dương Gian nâng đao bổ củi trong tay, chặt đứt dây buộc quấn

quanh cánh tay Tô Viễn, để Tô Viễn thoát ra khỏi quả bóng khí

màu đỏ.

Tô Viễn lúc này mới cử động gân cốt. Theo lý mà nói, khi người

ngự quỷ bị treo bởi quả bóng khí màu đỏ, sẽ giống như xác chết

bị treo lơ lửng, không có chút cảm giác, nhưng Tô Viễn lại không

có cảm giác đó, chỉ đơn giản là không thể tháo ra được.

'Nơi này là đâu?”

"Nhìn xuống, có lẽ là thành phố Đại Xuyên.

Vừa nói, Quỷ vực cũng đã di chuyển, không lâu sau, cả nhóm

xuất hiện trong một văn phòng.

"Thành phố Đại Xuyên à."

Tô Viễn gật đầu nhẹ, nhưng ánh mắt không tự chủ được nhìn vê

phía Chu Đăng.

Hắn chẳng những không chút kiêng nể, đi vòng quanh như đang

làm việc, còn uống hết cốc cà phê trên bàn, rồi tiện tay nhét một

chiếc bút máy vào túi.

Cái tên này... thật sự không thể cứu nổi.

Tô Viễn im lặng nhìn vê phía Dương Gian, quyết định bỏ qua

không nhìn cho xong chuyện.

"Có tính toán gì tiếp theo không?

"Không có tính toán gì, trở về thành phố Đại Xương chỉnh đốn lại,

dù sao cũng đã đi quá lâu.

'Cũng được.

Tô Viễn gật nhẹ đầu, rồi nhìn sang người đàn ông trung niên

đứng bên cạnh, cùng với quả bóng khí màu đỏ trên tay hắn.

"Ngươi cầm quả bóng khí này đi.

Dương Gian hơi ngẩn ra, cái này là tặng cho mình sao?

"Thứ này đối với ta vô dụng, tác dụng cũng chẳng mấy giá trị."

Tô Viễn nói với vẻ ghét bỏ.

Điều này không phải giả, quả bóng khí từ bưu cục thực sự không

có nhiều giá trị đối với hắn.

Người ngự quỷ cầm nó lên liên bị treo, chỉ có thể để người bình

thường câm.

Nó cũng không tiện lợi như quả bóng khí của thằng hề, dù có thể

treo lệ quỷ, nhưng cũng cân người thường đến gần lệ quỷ mới

được.

Thứ như vậy thật sự quá vô dụng!

Dương Gian không nghĩ nhiều, đơn giản cho rằng Tô Viễn không

dùng được.

Những vật phẩm linh dị, đối với hắn, không bao giờ là đủ, dù sao

chúng cũng là tài nguyên quy giá.

"Tốt!"

Ngay lúc đó, ánh mắt của Chu Đăng lóe lên thất vọng.

Hắn đã thấy tác dụng của quả bóng khí màu đỏ, vốn định đợi nếu

Dương Gian cũng không muốn thì sẽ xin, nhưng giờ hy vọng đã

tan biến.

Dương Gian nhìn người đàn ông mặc tây trang kia, rôi bước đến

bàn làm việc, lấy một cây bút bi trong ống đựng bút, viết địa chỉ

lên một túi văn kiện:

"Đại Xương thành phố, Thượng Thông cao ốc."

"Quả bóng khí màu đỏ này, nếu ngươi có thể đem nó đến địa chỉ

này, ta sẽ thỏa mãn cho ngươi một yêu câu không quá đáng."

Dương Gian nói.

Người đàn ông mặc tây trang nhìn địa chỉ trên túi văn kiện, rồi

nhìn quả bóng khí màu đỏ trong tay, kết hợp với tình huống trước

mắt, đầu óc hắn không ngừng suy nghĩ.

Liệu mình có nên đồng ý yêu câu này không? Nếu đồng ý, mình

nên đưa ra yêu cầu gì phù hợp đây?

Tuy nhiên, với kinh nghiệm lâu năm, hắn cảm thấy đây là một cơ

hội, mà mình nên nắm lấy, bỏ lỡ là mất.

"Vậy ngươi có thể giúp ta thăng chức tăng lương không? Tháng

sau công ty sẽ bổ nhiệm một phó tổng quản lý, ta vô luận là tư

lịch hay công trạng đều còn thiếu rất nhiều."

'Thăng chức tăng lương à? Yêu câu của ngươi thật khiêm tốn."

Dương Gian nói:

"Không tham lam là tốt, chuyện này không vấn đề."

Sau khi hai người đã thương lượng xong, Tô Viễn mới lên tiếng:

"Vì sao không trực tiếp dẫn hắn trở về?"

Ta nghĩ những thứ từ bưu cục, tạm thời vẫn nên để yên thì tốt

hơn.'

"Được thôi!"

Tô Viễn không mấy quan tâm:

"Nếu vậy không còn chuyện gì, ta về Tân Hải trước.

Hẹn gặp lại ở Bưu Cục Quỷ."

"Tốt, hẹn gặp lại ở Bưu Cục Quỷ."

Dương Gian gật đầu nhẹ, ngay sau đó, hồng quang lóe lên trên

người, hắn biến mất khỏi văn phòng. Tô Viễn quay sang nhìn Lão

Ưng và Chu Đăng:

Lão Ưng đi cùng ta, Chu Đăng, ngươi định làm gì?”

"Ta à? Ta sẽ vê tổng bộ, chuyện lân này có liên quan rất lớn, và

ngay cả người phụ trách Phiên Hưng cũng tổn thất trong cổ trạch,

phải viết báo cáo chứ!"

Chu Đăng gãi đầu nói.

"Người đứng đắn ai viết báo cáo.

Tô Viễn lắc đầu:

Đi thôi, gặp lại!"

Nói xong, Quỷ vực trên thân hắn bừng lên, ngay sau đó, cả tòa

nhà đột ngột tối sâm, nhưng chỉ trong mười mấy giây lại lập tức

khôi phục. Tô Viễn và Lão Ưng đã biến mất khỏi văn phòng.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Cổ trạch bỗng trở nên tối sầm một cách khác thường khi lão nhânxuất hiện.Xung quanh dường như bị bao phủ bởi sự lo lắng, mặc dù khônghoàn toàn chìm trong bóng tối, nhưng tâm nhìn bị ảnh hưởngnghiêm trọng.Cảm giác này giống như lúc trước khi đi vào khu rừng già kia.Ở một mức độ nào đó, cả hai đều có chút tương đồng.Không biết là do sự mất cân bằng của cổ trạch sau khi lão LâmẢnh vang lên, hay là do thi thể lão nhân khôi phục mà ảnh hưởngđến tất cả những thứ này.Nhưng tất cả điều đó đều không quan trọng, điều quan trọng là,Trương Động, từng là một trong bảy người đỉnh cao thời kỳ dânquốc, đã hoàn toàn khôi phục thành lệ quỷ.Không còn nghi ngờ gì nữa, những người còn sống nơi đây giờ đãtrở thành mục tiêu tấn công.May mắn thay, Tô Viễn biết cách rời khỏi nơi này.Mặc dù linh dị ảnh hưởng đến cổ trạch, nhưng dường như khôngthay đổi cấu trúc của cổ trạch.Giếng nước kia vẫn còn, ngẩng đầu lên, vẫn có thể thấy tia sángyếu ớt chiếu xuống, xua tan phần nào bóng tối xung quanh.Giờ khắc này, mỗi người đều cầm một quả bóng khí màu đỏ.Dưới sức mạnh của khí cầu linh dị, mọi người dần bay lên, chuẩnbị rời khỏi sân.Nhưng ngay lúc đó, lão nhân đã khôi phục thành lệ quỷ từ trongtòa nhà đi ra.Trong khung cảnh u tối, thân hình mờ ảo của hắn dần trở nên rõràng hơn khi hắn tiến gân.Không sai.Chính là lão nhân đó, khuôn mặt nhăn nheo, đầy những vết thiban, cơ thể gây gò, mang theo mùi hôi thối, giống như thi thể đãnăm trong quan tài nhiêu ngày bỗng dưng leo ra ngoài.Ngay sau đó, lão lại làm một động tác, giơ tay lên và vẫy chào vớiđoàn người, như thể đang tạm biệt.Nhìn thấy cảnh này, mí mắt Tô Viễn không khỏi giật mạnh.Không ai hiểu rõ điêu này hơn hắn, đây rõ ràng là thủ đoạn kinhkhủng nhất của Trương Động.Lệ quỷ này có thể xóa bỏ sức mạnh linh dị khác.Dưới sức mạnh linh dị đáng sợ này, đâu tiên tan vỡ chính lànhững quả bóng khí màu đỏ.Những quả bóng khí màu đỏ mang sức mạnh linh dị thực sự đếntừ Pennywise.Không chỉ đơn thuân giúp mọi người bay lên, mà còn có nhiều tácdụng kỳ lạ khác.Chúng có thể biến thành bất kỳ thứ gì.Nếu biến thành một khẩu súng lục, nó thật sự là một khẩu súng,có thể bắn chết người thường.Nếu biến thành một lưỡi dao, nó cũng thật sự là một lưỡi dao sắcbén.Năng lực của thằng hề vốn kỳ lạ, không phải ngẫu nhiên mà đượcgọi là thằng hề.Nhưng điều quan trọng nhất là nó có thể thay thế người để chịuđựng một lân tấn công linh dị. Cho dù đó là một đòn tấn côngchết người, nó cũng có thể ngăn chặn.Cho nên khi lão nhân giơ tay lên và vẫy chào, quả bóng khí độtngột nổ tung.Thân hình của đoàn người đột ngột rơi xuống.May mắn thay, Tô Viễn đã tiên đoán trước điều này, trong tay hắnlại xuất hiện một quả bóng khí màu đỏ, đến từ bưu cục.Khi quả bóng khí màu đỏ xuất hiện, dây buộc trực tiếp quấnquanh cánh tay Tô Viễn.Ngay sau đó, hắn cảm giác sức mạnh linh dị trong cơ thể mìnhdường như đang biến mất, và tốc độ biến mất rất nhanh. Giốngnhư hắn đang dân trở lại thành một người bình thường.Cùng lúc đó, hắn cảm thấy mất trọng lượng, cả người lập tức baylên trở lại.Nhân cơ hội này, trước khi linh dị bị triệt để áp chế, một chiếc áochoàng màu xanh lam xuất hiện trên người Tô Viễn, mái tóc cũngbắt đầu mọc dài điên cuồng, hắn trực tiếp kéo cả nhóm người rơixuống lên lại giữa không trung.Nhưng điều này không có nghĩa là nguy hiểm đã qua, mí mắt TôViễn giật mạnh, một cảm giác nguy cơ khó tả từ trong lòng trỗilên, cơ thể như đang cảnh báo, tín hiệu nguy hiểm liên tục xuấthiện. Cùng lúc đó, áo choàng màu lam dường như phát sáng,trong vô hình như đang chống lại một loại sức mạnh linh dị đángsợ nào đó, còn Dương Gian thừa cơ hội này, Quỷ Ảnh phủ khắpmọi người, dùng nó để chống lại đợt tấn công linh dị.Mặc dù không rõ chuyện gì đang xảy ra, nhưng khi lão nhân xuấthiện, Quỷ Nhãn phát ra cảnh báo, gửi tín hiệu nguy hiểm.Đáng tiếc, sự áp chế của cổ trạch vẫn còn, nếu không, hắn đã lậptức sử dụng Quỷ vực.Nhưng dù cả hai hành động nhanh, vẫn có một chút muộn.Phiên Hưng đột nhiên phát ra một tiếng hét giận dữ, tiếng hétđầy tuyệt vọng và không cam lòng!Hắn là người rơi xuống trước tiên, và cũng là người đầu tiên bịchú ý đến, có thể nói là vì bảo vệ cả nhóm mà phải gánh chịu áplực."Không... Ta không muốn chết, cứu tai”Khi đối mặt với cái chết gân kê, bất cứ ai cũng sẽ cảm thấy tuyệtvọng.Dù là người ngự quỷ, dù Quỷ Ảnh của Dương Gian đã bao phủ tấtcả mọi người, nhưng kết quả vẫn không thể thay đổi.Thân thể của hắn đang dần dân biến mất, như thể bị xóa nhòatừng chút một. Đối diện với sức mạnh linh dị đáng sợ này, ngaycả người ngự quỷ cũng không thể chống cự.Đồng thời, Quỷ Ảnh cũng dần mờ đi, bóng đen đang nhanhchóng nhạt màu.Nhưng Dương Gian không tin rằng lão nhân này có thể hoàn toànxóa bỏ lệ quỷ.Hắn cho rằng lão nhân chỉ có thể xóa đi sức mạnh linh dị, khôngthể hoàn toàn tiêu diệt lệ quỷ.Chỉ là Phiên Hưng thực sự không kịp cứu, hắn chỉ có thể trơ mắtnhìn Phiên Hưng bị xóa bỏ, chỉ để lại một hình ảnh mờ nhạt,được Tô Viễn dùng quỷ phát kéo lên giữa không trung. Đó chínhlà lệ quỷ mà Phiên Hưng điều khiển.Đối mặt với sự ăn mòn của linh dị, trong nhóm người này, ngoạitrừ Tô Viễn và Dương Gian vẫn giữ được sự bình tính, nhữngngười khác đều lộ rõ vẻ sợ hãi.Đây rốt cuộc là dạng tấn công linh dị gì? Chỉ phất tay một cái màPhiên Hưng, người ngự quỷ, đã biến mất như vậy?Nếu có thêm vài đợt tấn công như thế nữa, ai có thể chịu nổiđây?Giờ phút này, suy nghĩ của Tô Viễn là liệu việc sử dụng đỉnh quantài có thể ghim chặt lão quỷ này hay không.Dù có không thể ghim chết hoàn toàn, với việc điều khiển nămcon quỷ của mình, hắn cũng có thể chống lại lão quỷ này, nhưngvấn đề là sinh mạng của cả nhóm đang nằm trong tay hắn.Nếu hắn rời khỏi dây buộc của khí cầu, thì Dương Gian và nhữngngười khác sẽ lại rơi vào trong cổ trạch.Liên thủ với Dương Gian, liệu có thể không tổn thất mà khốngchế được Trương Động - lệ quỷ đã khôi phục?Sau khi suy nghĩ vô số khả năng, cuối cùng Tô Viễn từ bỏ ý tưởngnày.Bởi vì khoảng cách đã được kéo ra đủ xa, sức mạnh xóa bỏ linh dịđã biến mất.Dường như bọn họ đã rời xa cổ trạch, lão nhân không còn khảnăng ảnh hưởng đến nơi này.Khi ý nghĩ này lóe lên trong đầu, ngay sau đó Tô Viễn phát hiệnmình đang phiêu bồng giữa không trung của một thành phố.Xung quanh là những tòa nhà cao tâng, ánh đèn sáng rực, đườngphố đông đúc, xe cộ qua lại không ngừng.Rõ ràng, bọn họ đã rời khỏi khu linh dị, và đang trôi dạt đến mộtthành phế."Cái này... chúng ta đã trở lại thế giới thực rồi sao?"Nhìn thấy sự khác thường xung quanh, Lão Ưng vừa ngạc nhiênvừa vui mừng, có thể nói là tuyệt xử phùng sinh!Khi đối diện lão nhân kia, hắn gần như nghĩ rằng mình sẽ chết,áo tang mặc trên người nhanh chóng mục nát dưới sức mạnh linhdị, thân thể như bị tẩy xóa.Nhưng may mắn thay, cuối cùng hắn vẫn sống sót.Dương Gian trâm ngâm một lúc, sau đó nói:Hiện tại chúng ta đã không còn trong phạm vi cổ trạch.Khí cầu mang chúng ta lên trời cao, rõ ràng là đã rời khỏi khu linhdị, chỗ đó chắc hẳn nằm ngay trong thành phố này, nhưng khônggian linh dị đó không thuộc vê hiện thực, nên mới không bị pháthiện."Chu Đăng thở dài:"Phiên Hưng chết rồi."Mặc dù không ưa hắn, nhưng Phiên Hưng cũng là đồng sự, nhấtlà sau vài ngày cộng sự cùng nhau, nhiều ít vẫn có chút tình cảm.Nhưng Phiên Hưng lại chết ngay trước mặt mình, chết trong sựtuyệt vọng và không cam tâm.Hắn có thể hiểu được cảm giác đó, chỉ là đối mặt với nguy cơ nhưthế, Chu Đăng cũng bất lực.Lão nhân đó quá đáng sợ, dù hắn mang mặt nạ da người, biếnthân thành quỷ, nhưng đối mặt với lão nhân đó, hắn cũng khôngcó sức chống cự, chỉ có thể trơ mắt nhìn Phiên Hưng chết đi.Nghĩ tới đây, Chu Đăng cảm thấy tim đập mạnh, tình huống đóquá nguy hiểm, có lẽ chỉ cần chậm thêm vài giây nữa, người bịchú ý tiếp theo sẽ là hắn.So với cảm giác của những người khác, Tô Viễn ngược lại khôngnghĩ nhiêu như vậy.Giờ phút này, khi đã thoát khỏi cổ trạch, việc sử dụng Quỷ vực sẽkhông bị ảnh hưởng, nhưng quả bóng khí màu đỏ vẫn đang treotrên người, hắn cần phải tháo nó ra.Ý nghĩ này vừa xuất hiện trong đầu, ngay sau đó, hồng quangtràn ngập trước mắt, là Dương Gian.Trở lại thế giới hiện thực, hắn không chút do dự sử dụng Quỷvực, vô cùng kỳ lạ mà đứng giữa không trung."Giúp ta tháo quả bóng khí này xuống, thứ này chỉ có người bìnhthường cầm được, nếu người ngự quỷ chạm vào sẽ bị treo lên."Tô Viễn nói.Dương Gian gật nhẹ đầu, thân hình nhanh chóng biến mất, khônglâu sau, hắn mang một người bình thường mặc tây trang trở vê,người này rõ ràng hoảng sợ, hiển nhiên sự xuất hiện của nhómTô Viễn đã hoàn toàn phá vỡ nhận thức của hắn. "Bắt lấy dâybuộc dưới quả bóng khí màu đỏ này, đừng buông tay, nếu buôngtay, mạng của ngươi cũng không còn."Dương Gian nói với vẻ mặt không cảm xúc."Tốt, tốt."Người đàn ông mặc tây trang dù hoảng sợ, nhưng vẫn giữ lý trí,hai tay nắm chặt dây buộc dưới quả bóng khí màu đỏ, không dámbuông tay.Dương Gian nâng đao bổ củi trong tay, chặt đứt dây buộc quấnquanh cánh tay Tô Viễn, để Tô Viễn thoát ra khỏi quả bóng khímàu đỏ.Tô Viễn lúc này mới cử động gân cốt. Theo lý mà nói, khi ngườingự quỷ bị treo bởi quả bóng khí màu đỏ, sẽ giống như xác chếtbị treo lơ lửng, không có chút cảm giác, nhưng Tô Viễn lại khôngcó cảm giác đó, chỉ đơn giản là không thể tháo ra được.'Nơi này là đâu?”"Nhìn xuống, có lẽ là thành phố Đại Xuyên.Vừa nói, Quỷ vực cũng đã di chuyển, không lâu sau, cả nhómxuất hiện trong một văn phòng."Thành phố Đại Xuyên à."Tô Viễn gật đầu nhẹ, nhưng ánh mắt không tự chủ được nhìn vêphía Chu Đăng.Hắn chẳng những không chút kiêng nể, đi vòng quanh như đanglàm việc, còn uống hết cốc cà phê trên bàn, rồi tiện tay nhét mộtchiếc bút máy vào túi.Cái tên này... thật sự không thể cứu nổi.Tô Viễn im lặng nhìn vê phía Dương Gian, quyết định bỏ quakhông nhìn cho xong chuyện."Có tính toán gì tiếp theo không?"Không có tính toán gì, trở về thành phố Đại Xương chỉnh đốn lại,dù sao cũng đã đi quá lâu.'Cũng được.Tô Viễn gật nhẹ đầu, rồi nhìn sang người đàn ông trung niênđứng bên cạnh, cùng với quả bóng khí màu đỏ trên tay hắn."Ngươi cầm quả bóng khí này đi.Dương Gian hơi ngẩn ra, cái này là tặng cho mình sao?"Thứ này đối với ta vô dụng, tác dụng cũng chẳng mấy giá trị."Tô Viễn nói với vẻ ghét bỏ.Điều này không phải giả, quả bóng khí từ bưu cục thực sự khôngcó nhiều giá trị đối với hắn.Người ngự quỷ cầm nó lên liên bị treo, chỉ có thể để người bìnhthường câm.Nó cũng không tiện lợi như quả bóng khí của thằng hề, dù có thểtreo lệ quỷ, nhưng cũng cân người thường đến gần lệ quỷ mớiđược.Thứ như vậy thật sự quá vô dụng!Dương Gian không nghĩ nhiều, đơn giản cho rằng Tô Viễn khôngdùng được.Những vật phẩm linh dị, đối với hắn, không bao giờ là đủ, dù saochúng cũng là tài nguyên quy giá."Tốt!"Ngay lúc đó, ánh mắt của Chu Đăng lóe lên thất vọng.Hắn đã thấy tác dụng của quả bóng khí màu đỏ, vốn định đợi nếuDương Gian cũng không muốn thì sẽ xin, nhưng giờ hy vọng đãtan biến.Dương Gian nhìn người đàn ông mặc tây trang kia, rôi bước đếnbàn làm việc, lấy một cây bút bi trong ống đựng bút, viết địa chỉlên một túi văn kiện:"Đại Xương thành phố, Thượng Thông cao ốc.""Quả bóng khí màu đỏ này, nếu ngươi có thể đem nó đến địa chỉnày, ta sẽ thỏa mãn cho ngươi một yêu câu không quá đáng."Dương Gian nói.Người đàn ông mặc tây trang nhìn địa chỉ trên túi văn kiện, rồinhìn quả bóng khí màu đỏ trong tay, kết hợp với tình huống trướcmắt, đầu óc hắn không ngừng suy nghĩ.Liệu mình có nên đồng ý yêu câu này không? Nếu đồng ý, mìnhnên đưa ra yêu cầu gì phù hợp đây?Tuy nhiên, với kinh nghiệm lâu năm, hắn cảm thấy đây là một cơhội, mà mình nên nắm lấy, bỏ lỡ là mất."Vậy ngươi có thể giúp ta thăng chức tăng lương không? Thángsau công ty sẽ bổ nhiệm một phó tổng quản lý, ta vô luận là tưlịch hay công trạng đều còn thiếu rất nhiều."'Thăng chức tăng lương à? Yêu câu của ngươi thật khiêm tốn."Dương Gian nói:"Không tham lam là tốt, chuyện này không vấn đề."Sau khi hai người đã thương lượng xong, Tô Viễn mới lên tiếng:"Vì sao không trực tiếp dẫn hắn trở về?"Ta nghĩ những thứ từ bưu cục, tạm thời vẫn nên để yên thì tốthơn.'"Được thôi!"Tô Viễn không mấy quan tâm:"Nếu vậy không còn chuyện gì, ta về Tân Hải trước.Hẹn gặp lại ở Bưu Cục Quỷ.""Tốt, hẹn gặp lại ở Bưu Cục Quỷ."Dương Gian gật đầu nhẹ, ngay sau đó, hồng quang lóe lên trênngười, hắn biến mất khỏi văn phòng. Tô Viễn quay sang nhìn LãoƯng và Chu Đăng:Lão Ưng đi cùng ta, Chu Đăng, ngươi định làm gì?”"Ta à? Ta sẽ vê tổng bộ, chuyện lân này có liên quan rất lớn, vàngay cả người phụ trách Phiên Hưng cũng tổn thất trong cổ trạch,phải viết báo cáo chứ!"Chu Đăng gãi đầu nói."Người đứng đắn ai viết báo cáo.Tô Viễn lắc đầu:Đi thôi, gặp lại!"Nói xong, Quỷ vực trên thân hắn bừng lên, ngay sau đó, cả tòanhà đột ngột tối sâm, nhưng chỉ trong mười mấy giây lại lập tứckhôi phục. Tô Viễn và Lão Ưng đã biến mất khỏi văn phòng.

Chương 1016: Người đứng đắn ai viết báo cáo