Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 1023: Kết thúc
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Trong lúc nghe Tô Viễn nói ra những bí mật ly kỳ như vậy, dù làchủ trang viên cũng không khỏi cảm thấy rung động mãnh liệt.Việc biến từ người sống thành quỷ thực sự quá mức ly kỳ, quảthực chưa từng nghe thấy.Nếu nói thông qua thủ đoạn nào đó để tự thân điều khiển lệ quỷngừng hoạt động, sau đó từng bước leo lên đến độ cao hiện tại,thì lời giải thích này vẫn có thể chấp nhận được, không đến mứckinh ngạc như vậy.Nhưng hắn rốt cuộc là chủ trang viên, là một trong những "Quốcvương" của tổ chức Quốc Vương, sau phút giây ngắn ngủi khiếpsợ, hắn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.Bất kể đối phương nói thật hay giả, vấn đề trước mắt cần giảiquyết chính là làm sao để thoát khỏi tình cảnh này.Bởi nếu tiếp tục như vậy, hắn thực sự sẽ bị g**t ch*t.Khi chủ trang viên đang suy tư cách phá giải, bỗng nhiên cảmgiác toàn thân cứng đờ.Ngay tại khoảnh khắc đó, khí tức tử vong mạnh mẽ chưa từng códâng tràn.Bỗng nhiên hắn nhận ra rằng, ngay khi hắn bị lời nói của Tô Viễnlàm dao động, không biết từ khi nào, bốn con lệ quỷ đáng sợ đãđến sát bên hắn, và hắn hoàn toàn không nhận ra.Như thể bị vô thức bỏ qua điều đó?Chuyện gì đang xảy ra?Lúc này, nếu còn không kịp nhận ra rằng đối phương đã dùngngôn ngữ để làm hắn mất cảnh giác, đồng thời sử dụng một loạilinh dị nào đó ảnh hưởng đến mình, thì chủ trang viên cũngkhông xứng đáng là “Quốc vương.Ngươi chơi trò lừa gạt!”Không sai, xem ra ngươi cũng không quá ngu ngốc! Ta thừanhận, những lời vừa rồi là để lừa ngươi!" Trong không khí vanglên giọng nói bình thản của Tô Viễn, lời nói tràn đây sự mỉa mai,phong thủy luân chuyển, giờ là lúc hắn thu thập chủ trang viên."Đồ hèn hạ vô sỉ, có giỏi thì đấu với ta một trận đường đườngchính chính! Dùng chút thủ đoạn bỉ ổi thì có gì đáng nói!"Nhìn thấy bốn con quỷ lần lượt nhập vào cơ thể mình, thân thểhắn như bị giam cầm, không thể động đậy, ngay cả linh dị trongcơ thể cũng dần mất đi động tĩnh, như thể rơi vào giấc ngủ say.Chủ trang viên kinh sợ hét lên.Hắn không nghĩ rằng Tô Viễn lại xảo trá đến như vậy, dùng ngôntừ để làm hắn mất cảnh giác."Không phải ta hèn hạ, mà là ngươi quá ngây thơ, ngoan ngoãnlàm cái bô cho ta điTô Viễn lạnh lùng nói, điêu khiển bốn con quỷ triệt để xâm nhậpvào cơ thể chủ trang viên.Lần này, kết quả không còn nghi ngờ, chủ trang viên đã hoàntoàn bị khống chế.Dù là người ngự quỷ hay dị loại, sự cân băng tự thân là điêu quantrọng nhất.Khi bốn con lệ quỷ đáng sợ cùng xâm nhập vào cơ thể, dù chủtrang viên là dị loại, cũng không thể chịu nổi.Hậu quả là linh dị trong cơ thể phát sinh xung đột, chống đối lẫnnhau.Thân thể hắn như một chiến trường, cả hai bên đang kịch liệt đốikháng.Cố mà đứng dậy, cố mà chống đỡiChủ trang viên điên cuồng cố gắng, ý đồ dốc toàn lực khôi phụcsự cân băng linh dị trong cơ thể, đẩy lệ quỷ xâm nhập ra ngoài.Những lệ quỷ mà hắn điều khiển vốn đã chết, nếu không thì cũngkhông thể bị điều khiển.Một khi để quỷ khác xâm nhập vào cơ thể mình, hắn vốn dĩ đãyếu đi rất nhiều. Huống chi là có bốn con cùng tấn công, cảmgiác đau đớn này ai có thể chịu nổi!Cho nên, dù ý thức của hắn còn tỉnh táo, nhưng thân thể dưới sựgiằng co vẫn không thể nhúc nhích, có chút phản ứng, nhưng lạivõ cùng chậm chạp.Nhưng đối với Tô Viễn, chỉ cần hắn đứng đó không nhúc nhích,không sử dụng linh dị nào khác để chống cự, dù chỉ một giâycũng đủ để quyết định rất nhiêu chuyện.Đột nhiên.Tô Viễn lặng lẽ bước ra từ đường trong Quỷ vực thôn Hoàng Sơn,trên tay cầm một tờ giấy, trên đó có vài chữ to được viết bằngmàu đỏ tựa như máu tươi.Tô Viễn ném Đinh Quan Tài nhất định đỉnh trụ mục tiêu tập kích.Mặc dù không thể sử dụng linh dị ngắn gọn và thuận tiện nhưCầu Nguyện Quỷ, nhưng bút cầu nguyện của Cầu Nguyện Quỷcũng không kém nhiều lắm, chỉ là cái giá phải trả lớn hơn đôi chútmà thôi.Tuy nhiên, với đối phó người ngự quỷ như chủ trang viên, Tô Viễnthấy việc sử dụng cũng đáng.Ngay khoảnh khắc sau đó, chiếc đinh quan tài loang lổ rỉ sét từ từđường bay ra, trong ánh mắt kinh ngạc của chủ trang viên, chiếcđinh trực tiếp xuyên qua đầu hắn, nhanh chóng và chính xác, rồimang theo thân thể hắn đóng mạnh vào vách tường sau lưng.Thân thể chủ trang viên lập tức run lên, hai tay buông thõng, mấtđi động tính.Ngay cả Quỷ Nhãn chi chủ bị định quan tài đứng vững còn khôngthể thoát được, huống chi chỉ là một "Quốc vương."Cho đến bây giờ, ngoài Quỷ Chết Đói có thể tiêu hóa được đinhquan tài ra, Tô Viễn chưa từng thấy loại lệ quỷ nào có thể thoátkhỏi sự hạn chế của định quan tài, kể cả lệ quỷ do chính hắn điêukhiển cũng không thể. Nhưng may mắn thay, Quỷ Chết Đói đã bịhắn điều khiển, nên hắn không cần lo lắng vê vấn đề này.Còn chuyện đút đinh quan tài cho Toshio, Tô Viễn chưa nỡ làmnhư vậy.Dù sao đây cũng là một đại sát khí, chỉ cần đóng được, ai đếncũng phải quỳ.Lúc này, các hiện tượng linh dị trong lâu đài biến mất, điều đócho thấy đầu nguôn đã bị phong tỏa.Tô Viễn không nhúc nhích, đứng đó nhìn thoáng qua, sau đónhanh chóng tiến về phía trước.Giống như trước đó chủ trang viên đối đầu với hắn, Tô Viễn cũngkhông hề chủ quan, trước khi kết thúc hoàn toàn, trận chiến nàykhông ai biết ai sẽ thắng.Nhưng khi Tô Viễn tiến đến trước mặt chủ trang viên mà hắn vẫnkhông có bất cứ động tĩnh gì, kết quả đã định, hắn thắng.Bởi nếu đối phương còn có thủ đoạn gì, lúc này chắc chắn đãphản kích.Nói một cách nghiêm túc, trận chiến này không phải là quá khó,nhưng cũng không phải dễ dàng.Toàn bộ quá trình chỉ mới diễn ra khoảng năm sáu phút, phần lớnthời gian là Tô Viễn cố tình tìm chủ đề nói chuyện, để lệ quỷ củamình có thể tiếp cận dễ dàng hơn, sau đó mới tập kích chủ trangviên. Điều hơi thất vọng là, dù Tô Viễn đã cho hắn cơ hội, nhưngđến cuối cùng vẫn không có "quốc vương" thứ hai nào đến chiviện.Điêu này khiến Tô Viễn có chút thất vọng.Không biết đối phương quá tự tin, cho rằng có thể dễ dàng hạgục Tô Viễn, hay là vì vào lúc này họ không có nhiều liên lạc vớitổ chức Quốc Vương.Theo lý mà nói, người mạnh như vậy, tổ chức Quốc Vương hẳnphải sớm liên lạc với chủ trang viên mới phải.Càng nghĩ, càng nghĩ không rõ nguyên nhân là gì, cuối cùng TôViễn quyết định từ bỏ những suy đoán hack não như vậy.Động não không phải là sở trường của hắn.Giờ là lúc thu hoạch chiến lợi phẩm.Chủ trang viên có không ít thứ thú vị, thậm chí cả trang viên củahắn cũng đầy lệ quỷ, dùng chúng để khoe khoang sức mạnh củamình.Dù điều đó trông có vẻ ngu ngốc, nhưng cũng rất hiệu quả, ítnhất đối với những người ngoài, không ai dám xông vào nơi này.Nhưng giờ đây, tất cả đều trở thành lợi ích của Tô Viễn.
Trong lúc nghe Tô Viễn nói ra những bí mật ly kỳ như vậy, dù là
chủ trang viên cũng không khỏi cảm thấy rung động mãnh liệt.
Việc biến từ người sống thành quỷ thực sự quá mức ly kỳ, quả
thực chưa từng nghe thấy.
Nếu nói thông qua thủ đoạn nào đó để tự thân điều khiển lệ quỷ
ngừng hoạt động, sau đó từng bước leo lên đến độ cao hiện tại,
thì lời giải thích này vẫn có thể chấp nhận được, không đến mức
kinh ngạc như vậy.
Nhưng hắn rốt cuộc là chủ trang viên, là một trong những "Quốc
vương" của tổ chức Quốc Vương, sau phút giây ngắn ngủi khiếp
sợ, hắn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
Bất kể đối phương nói thật hay giả, vấn đề trước mắt cần giải
quyết chính là làm sao để thoát khỏi tình cảnh này.
Bởi nếu tiếp tục như vậy, hắn thực sự sẽ bị g**t ch*t.
Khi chủ trang viên đang suy tư cách phá giải, bỗng nhiên cảm
giác toàn thân cứng đờ.
Ngay tại khoảnh khắc đó, khí tức tử vong mạnh mẽ chưa từng có
dâng tràn.
Bỗng nhiên hắn nhận ra rằng, ngay khi hắn bị lời nói của Tô Viễn
làm dao động, không biết từ khi nào, bốn con lệ quỷ đáng sợ đã
đến sát bên hắn, và hắn hoàn toàn không nhận ra.
Như thể bị vô thức bỏ qua điều đó?
Chuyện gì đang xảy ra?
Lúc này, nếu còn không kịp nhận ra rằng đối phương đã dùng
ngôn ngữ để làm hắn mất cảnh giác, đồng thời sử dụng một loại
linh dị nào đó ảnh hưởng đến mình, thì chủ trang viên cũng
không xứng đáng là “Quốc vương.
Ngươi chơi trò lừa gạt!”
Không sai, xem ra ngươi cũng không quá ngu ngốc! Ta thừa
nhận, những lời vừa rồi là để lừa ngươi!" Trong không khí vang
lên giọng nói bình thản của Tô Viễn, lời nói tràn đây sự mỉa mai,
phong thủy luân chuyển, giờ là lúc hắn thu thập chủ trang viên.
"Đồ hèn hạ vô sỉ, có giỏi thì đấu với ta một trận đường đường
chính chính! Dùng chút thủ đoạn bỉ ổi thì có gì đáng nói!"
Nhìn thấy bốn con quỷ lần lượt nhập vào cơ thể mình, thân thể
hắn như bị giam cầm, không thể động đậy, ngay cả linh dị trong
cơ thể cũng dần mất đi động tĩnh, như thể rơi vào giấc ngủ say.
Chủ trang viên kinh sợ hét lên.
Hắn không nghĩ rằng Tô Viễn lại xảo trá đến như vậy, dùng ngôn
từ để làm hắn mất cảnh giác.
"Không phải ta hèn hạ, mà là ngươi quá ngây thơ, ngoan ngoãn
làm cái bô cho ta đi
Tô Viễn lạnh lùng nói, điêu khiển bốn con quỷ triệt để xâm nhập
vào cơ thể chủ trang viên.
Lần này, kết quả không còn nghi ngờ, chủ trang viên đã hoàn
toàn bị khống chế.
Dù là người ngự quỷ hay dị loại, sự cân băng tự thân là điêu quan
trọng nhất.
Khi bốn con lệ quỷ đáng sợ cùng xâm nhập vào cơ thể, dù chủ
trang viên là dị loại, cũng không thể chịu nổi.
Hậu quả là linh dị trong cơ thể phát sinh xung đột, chống đối lẫn
nhau.
Thân thể hắn như một chiến trường, cả hai bên đang kịch liệt đối
kháng.
Cố mà đứng dậy, cố mà chống đỡi
Chủ trang viên điên cuồng cố gắng, ý đồ dốc toàn lực khôi phục
sự cân băng linh dị trong cơ thể, đẩy lệ quỷ xâm nhập ra ngoài.
Những lệ quỷ mà hắn điều khiển vốn đã chết, nếu không thì cũng
không thể bị điều khiển.
Một khi để quỷ khác xâm nhập vào cơ thể mình, hắn vốn dĩ đã
yếu đi rất nhiều. Huống chi là có bốn con cùng tấn công, cảm
giác đau đớn này ai có thể chịu nổi!
Cho nên, dù ý thức của hắn còn tỉnh táo, nhưng thân thể dưới sự
giằng co vẫn không thể nhúc nhích, có chút phản ứng, nhưng lại
võ cùng chậm chạp.
Nhưng đối với Tô Viễn, chỉ cần hắn đứng đó không nhúc nhích,
không sử dụng linh dị nào khác để chống cự, dù chỉ một giây
cũng đủ để quyết định rất nhiêu chuyện.
Đột nhiên.
Tô Viễn lặng lẽ bước ra từ đường trong Quỷ vực thôn Hoàng Sơn,
trên tay cầm một tờ giấy, trên đó có vài chữ to được viết bằng
màu đỏ tựa như máu tươi.
Tô Viễn ném Đinh Quan Tài nhất định đỉnh trụ mục tiêu tập kích.
Mặc dù không thể sử dụng linh dị ngắn gọn và thuận tiện như
Cầu Nguyện Quỷ, nhưng bút cầu nguyện của Cầu Nguyện Quỷ
cũng không kém nhiều lắm, chỉ là cái giá phải trả lớn hơn đôi chút
mà thôi.
Tuy nhiên, với đối phó người ngự quỷ như chủ trang viên, Tô Viễn
thấy việc sử dụng cũng đáng.
Ngay khoảnh khắc sau đó, chiếc đinh quan tài loang lổ rỉ sét từ từ
đường bay ra, trong ánh mắt kinh ngạc của chủ trang viên, chiếc
đinh trực tiếp xuyên qua đầu hắn, nhanh chóng và chính xác, rồi
mang theo thân thể hắn đóng mạnh vào vách tường sau lưng.
Thân thể chủ trang viên lập tức run lên, hai tay buông thõng, mất
đi động tính.
Ngay cả Quỷ Nhãn chi chủ bị định quan tài đứng vững còn không
thể thoát được, huống chi chỉ là một "Quốc vương."
Cho đến bây giờ, ngoài Quỷ Chết Đói có thể tiêu hóa được đinh
quan tài ra, Tô Viễn chưa từng thấy loại lệ quỷ nào có thể thoát
khỏi sự hạn chế của định quan tài, kể cả lệ quỷ do chính hắn điêu
khiển cũng không thể. Nhưng may mắn thay, Quỷ Chết Đói đã bị
hắn điều khiển, nên hắn không cần lo lắng vê vấn đề này.
Còn chuyện đút đinh quan tài cho Toshio, Tô Viễn chưa nỡ làm
như vậy.
Dù sao đây cũng là một đại sát khí, chỉ cần đóng được, ai đến
cũng phải quỳ.
Lúc này, các hiện tượng linh dị trong lâu đài biến mất, điều đó
cho thấy đầu nguôn đã bị phong tỏa.
Tô Viễn không nhúc nhích, đứng đó nhìn thoáng qua, sau đó
nhanh chóng tiến về phía trước.
Giống như trước đó chủ trang viên đối đầu với hắn, Tô Viễn cũng
không hề chủ quan, trước khi kết thúc hoàn toàn, trận chiến này
không ai biết ai sẽ thắng.
Nhưng khi Tô Viễn tiến đến trước mặt chủ trang viên mà hắn vẫn
không có bất cứ động tĩnh gì, kết quả đã định, hắn thắng.
Bởi nếu đối phương còn có thủ đoạn gì, lúc này chắc chắn đã
phản kích.
Nói một cách nghiêm túc, trận chiến này không phải là quá khó,
nhưng cũng không phải dễ dàng.
Toàn bộ quá trình chỉ mới diễn ra khoảng năm sáu phút, phần lớn
thời gian là Tô Viễn cố tình tìm chủ đề nói chuyện, để lệ quỷ của
mình có thể tiếp cận dễ dàng hơn, sau đó mới tập kích chủ trang
viên. Điều hơi thất vọng là, dù Tô Viễn đã cho hắn cơ hội, nhưng
đến cuối cùng vẫn không có "quốc vương" thứ hai nào đến chi
viện.
Điêu này khiến Tô Viễn có chút thất vọng.
Không biết đối phương quá tự tin, cho rằng có thể dễ dàng hạ
gục Tô Viễn, hay là vì vào lúc này họ không có nhiều liên lạc với
tổ chức Quốc Vương.
Theo lý mà nói, người mạnh như vậy, tổ chức Quốc Vương hẳn
phải sớm liên lạc với chủ trang viên mới phải.
Càng nghĩ, càng nghĩ không rõ nguyên nhân là gì, cuối cùng Tô
Viễn quyết định từ bỏ những suy đoán hack não như vậy.
Động não không phải là sở trường của hắn.
Giờ là lúc thu hoạch chiến lợi phẩm.
Chủ trang viên có không ít thứ thú vị, thậm chí cả trang viên của
hắn cũng đầy lệ quỷ, dùng chúng để khoe khoang sức mạnh của
mình.
Dù điều đó trông có vẻ ngu ngốc, nhưng cũng rất hiệu quả, ít
nhất đối với những người ngoài, không ai dám xông vào nơi này.
Nhưng giờ đây, tất cả đều trở thành lợi ích của Tô Viễn.
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Trong lúc nghe Tô Viễn nói ra những bí mật ly kỳ như vậy, dù làchủ trang viên cũng không khỏi cảm thấy rung động mãnh liệt.Việc biến từ người sống thành quỷ thực sự quá mức ly kỳ, quảthực chưa từng nghe thấy.Nếu nói thông qua thủ đoạn nào đó để tự thân điều khiển lệ quỷngừng hoạt động, sau đó từng bước leo lên đến độ cao hiện tại,thì lời giải thích này vẫn có thể chấp nhận được, không đến mứckinh ngạc như vậy.Nhưng hắn rốt cuộc là chủ trang viên, là một trong những "Quốcvương" của tổ chức Quốc Vương, sau phút giây ngắn ngủi khiếpsợ, hắn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.Bất kể đối phương nói thật hay giả, vấn đề trước mắt cần giảiquyết chính là làm sao để thoát khỏi tình cảnh này.Bởi nếu tiếp tục như vậy, hắn thực sự sẽ bị g**t ch*t.Khi chủ trang viên đang suy tư cách phá giải, bỗng nhiên cảmgiác toàn thân cứng đờ.Ngay tại khoảnh khắc đó, khí tức tử vong mạnh mẽ chưa từng códâng tràn.Bỗng nhiên hắn nhận ra rằng, ngay khi hắn bị lời nói của Tô Viễnlàm dao động, không biết từ khi nào, bốn con lệ quỷ đáng sợ đãđến sát bên hắn, và hắn hoàn toàn không nhận ra.Như thể bị vô thức bỏ qua điều đó?Chuyện gì đang xảy ra?Lúc này, nếu còn không kịp nhận ra rằng đối phương đã dùngngôn ngữ để làm hắn mất cảnh giác, đồng thời sử dụng một loạilinh dị nào đó ảnh hưởng đến mình, thì chủ trang viên cũngkhông xứng đáng là “Quốc vương.Ngươi chơi trò lừa gạt!”Không sai, xem ra ngươi cũng không quá ngu ngốc! Ta thừanhận, những lời vừa rồi là để lừa ngươi!" Trong không khí vanglên giọng nói bình thản của Tô Viễn, lời nói tràn đây sự mỉa mai,phong thủy luân chuyển, giờ là lúc hắn thu thập chủ trang viên."Đồ hèn hạ vô sỉ, có giỏi thì đấu với ta một trận đường đườngchính chính! Dùng chút thủ đoạn bỉ ổi thì có gì đáng nói!"Nhìn thấy bốn con quỷ lần lượt nhập vào cơ thể mình, thân thểhắn như bị giam cầm, không thể động đậy, ngay cả linh dị trongcơ thể cũng dần mất đi động tĩnh, như thể rơi vào giấc ngủ say.Chủ trang viên kinh sợ hét lên.Hắn không nghĩ rằng Tô Viễn lại xảo trá đến như vậy, dùng ngôntừ để làm hắn mất cảnh giác."Không phải ta hèn hạ, mà là ngươi quá ngây thơ, ngoan ngoãnlàm cái bô cho ta điTô Viễn lạnh lùng nói, điêu khiển bốn con quỷ triệt để xâm nhậpvào cơ thể chủ trang viên.Lần này, kết quả không còn nghi ngờ, chủ trang viên đã hoàntoàn bị khống chế.Dù là người ngự quỷ hay dị loại, sự cân băng tự thân là điêu quantrọng nhất.Khi bốn con lệ quỷ đáng sợ cùng xâm nhập vào cơ thể, dù chủtrang viên là dị loại, cũng không thể chịu nổi.Hậu quả là linh dị trong cơ thể phát sinh xung đột, chống đối lẫnnhau.Thân thể hắn như một chiến trường, cả hai bên đang kịch liệt đốikháng.Cố mà đứng dậy, cố mà chống đỡiChủ trang viên điên cuồng cố gắng, ý đồ dốc toàn lực khôi phụcsự cân băng linh dị trong cơ thể, đẩy lệ quỷ xâm nhập ra ngoài.Những lệ quỷ mà hắn điều khiển vốn đã chết, nếu không thì cũngkhông thể bị điều khiển.Một khi để quỷ khác xâm nhập vào cơ thể mình, hắn vốn dĩ đãyếu đi rất nhiều. Huống chi là có bốn con cùng tấn công, cảmgiác đau đớn này ai có thể chịu nổi!Cho nên, dù ý thức của hắn còn tỉnh táo, nhưng thân thể dưới sựgiằng co vẫn không thể nhúc nhích, có chút phản ứng, nhưng lạivõ cùng chậm chạp.Nhưng đối với Tô Viễn, chỉ cần hắn đứng đó không nhúc nhích,không sử dụng linh dị nào khác để chống cự, dù chỉ một giâycũng đủ để quyết định rất nhiêu chuyện.Đột nhiên.Tô Viễn lặng lẽ bước ra từ đường trong Quỷ vực thôn Hoàng Sơn,trên tay cầm một tờ giấy, trên đó có vài chữ to được viết bằngmàu đỏ tựa như máu tươi.Tô Viễn ném Đinh Quan Tài nhất định đỉnh trụ mục tiêu tập kích.Mặc dù không thể sử dụng linh dị ngắn gọn và thuận tiện nhưCầu Nguyện Quỷ, nhưng bút cầu nguyện của Cầu Nguyện Quỷcũng không kém nhiều lắm, chỉ là cái giá phải trả lớn hơn đôi chútmà thôi.Tuy nhiên, với đối phó người ngự quỷ như chủ trang viên, Tô Viễnthấy việc sử dụng cũng đáng.Ngay khoảnh khắc sau đó, chiếc đinh quan tài loang lổ rỉ sét từ từđường bay ra, trong ánh mắt kinh ngạc của chủ trang viên, chiếcđinh trực tiếp xuyên qua đầu hắn, nhanh chóng và chính xác, rồimang theo thân thể hắn đóng mạnh vào vách tường sau lưng.Thân thể chủ trang viên lập tức run lên, hai tay buông thõng, mấtđi động tính.Ngay cả Quỷ Nhãn chi chủ bị định quan tài đứng vững còn khôngthể thoát được, huống chi chỉ là một "Quốc vương."Cho đến bây giờ, ngoài Quỷ Chết Đói có thể tiêu hóa được đinhquan tài ra, Tô Viễn chưa từng thấy loại lệ quỷ nào có thể thoátkhỏi sự hạn chế của định quan tài, kể cả lệ quỷ do chính hắn điêukhiển cũng không thể. Nhưng may mắn thay, Quỷ Chết Đói đã bịhắn điều khiển, nên hắn không cần lo lắng vê vấn đề này.Còn chuyện đút đinh quan tài cho Toshio, Tô Viễn chưa nỡ làmnhư vậy.Dù sao đây cũng là một đại sát khí, chỉ cần đóng được, ai đếncũng phải quỳ.Lúc này, các hiện tượng linh dị trong lâu đài biến mất, điều đócho thấy đầu nguôn đã bị phong tỏa.Tô Viễn không nhúc nhích, đứng đó nhìn thoáng qua, sau đónhanh chóng tiến về phía trước.Giống như trước đó chủ trang viên đối đầu với hắn, Tô Viễn cũngkhông hề chủ quan, trước khi kết thúc hoàn toàn, trận chiến nàykhông ai biết ai sẽ thắng.Nhưng khi Tô Viễn tiến đến trước mặt chủ trang viên mà hắn vẫnkhông có bất cứ động tĩnh gì, kết quả đã định, hắn thắng.Bởi nếu đối phương còn có thủ đoạn gì, lúc này chắc chắn đãphản kích.Nói một cách nghiêm túc, trận chiến này không phải là quá khó,nhưng cũng không phải dễ dàng.Toàn bộ quá trình chỉ mới diễn ra khoảng năm sáu phút, phần lớnthời gian là Tô Viễn cố tình tìm chủ đề nói chuyện, để lệ quỷ củamình có thể tiếp cận dễ dàng hơn, sau đó mới tập kích chủ trangviên. Điều hơi thất vọng là, dù Tô Viễn đã cho hắn cơ hội, nhưngđến cuối cùng vẫn không có "quốc vương" thứ hai nào đến chiviện.Điêu này khiến Tô Viễn có chút thất vọng.Không biết đối phương quá tự tin, cho rằng có thể dễ dàng hạgục Tô Viễn, hay là vì vào lúc này họ không có nhiều liên lạc vớitổ chức Quốc Vương.Theo lý mà nói, người mạnh như vậy, tổ chức Quốc Vương hẳnphải sớm liên lạc với chủ trang viên mới phải.Càng nghĩ, càng nghĩ không rõ nguyên nhân là gì, cuối cùng TôViễn quyết định từ bỏ những suy đoán hack não như vậy.Động não không phải là sở trường của hắn.Giờ là lúc thu hoạch chiến lợi phẩm.Chủ trang viên có không ít thứ thú vị, thậm chí cả trang viên củahắn cũng đầy lệ quỷ, dùng chúng để khoe khoang sức mạnh củamình.Dù điều đó trông có vẻ ngu ngốc, nhưng cũng rất hiệu quả, ítnhất đối với những người ngoài, không ai dám xông vào nơi này.Nhưng giờ đây, tất cả đều trở thành lợi ích của Tô Viễn.