Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 1032: Tập kích thất bại
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Một màn trước mắt thực sự khiến người ta sởn gai ốc.Những bóng hình kỳ dị trong váy dài màu trắng, áo choàng màulam, và cả những đứa trẻ cao thấp không đều, từng bóng dángmột mang theo cảm giác rùng rợn chậm rãi bước ra từ các ngõngách tầng năm.Không ai biết chúng xuất hiện từ lúc nào, cứ như trong chớp mắt,chúng đã đứng trước mặt những tín sứ.Giờ phút này, những hình thái lệ quỷ khác nhau từ các góc khuấtcủa tầng năm tụ lại, chặn mọi lối thoát.Ý đồ của chúng cũng rõ ràng, chính là muốn vây chết tất cả bọnhọ ở đây.Điều khiến người ta tuyệt vọng nhất là, số lượng lệ quỷ xuất hiệngiờ phút này, chỉ thoáng nhìn cũng đã khoảng ba, bốn mươi, vượtxa tổng số tín sứ tâng năm.Điêu này khiến trong lòng không ai có thể nảy sinh ý niệm chốngcự.Giờ khắc này, bọn họ cuối cùng cũng hiểu được sự dựa vào củađối phương, bởi vì trước mặt họ là một thanh niên thần bí, trẻtuổi, có khả năng phá vỡ toàn bộ lực lượng của tâng năm, khótrách hắn có thể từ phòng 502 một lần nữa lấy ra phong thư màuđen kia."Cơ hội đã cho các ngươi, nếu không ai muốn nắm lấy, vậy tacũng không cần khuyên thêm.Hy vọng các ngươi có thể chống đỡ, đương nhiên, nếu các ngươicó thể giết ta, thì tự nhiên có thể lấy lại thư tín."Tô Viễn lạnh lùng nói, vốn dĩ còn nghĩ rằng chỉ cân hù dọa mộtchút, bộc lộ uy thế là có thể khiến đám người này ngoan ngoãnkhuất phục.Nhưng bây giờ xem ra, e rằng cả đời này cũng không thể nhưvậy.Nếu không thể nghe lời, vậy thì đi chết. Dù sao, tín sứ tâng nămcũng nên bị xử lý, những yếu tố bất ổn này trong nội bộ khôngcân thiết tôn tại.Đám tín sứ vẫn im lặng, lúc này, không ai không nhận ra rằngmâu thuẫn đã không thể điều hòa, điểm này có thể thấy rõ từnhững lệ quỷ đang tụ tập.Sau một lúc trâm mặc, đám tín sứ trao đổi ánh mắt, lập tức đưara quyết định.Động thủiGiết kẻ mới này, để tâng năm bưu cục vẫn như cũ.Trước mắt, loại lệ quỷ đáng sợ như vậy không thể tôn tại quánhiều, nguồn gốc thật sự chỉ có một, chính là Tô Viễn. Vì vậy, chỉcần giải quyết hắn, đám lệ quỷ sẽ mất đi khống chế.Với số người của bọn họ cùng sự hợp tác, lại thêm quy tắc củabưu cục, muốn tiếp tục sống cũng không phải quá khó.Xùy! Xùy!Chỉ trong chốc lát.Ánh đèn tầng năm của bưu cục chập chờn kỳ quái, rõ ràng là banngày, nhưng ánh sáng xung quanh lại như sắp biến mất, nhanhchóng trở nên tối tăm.Dù cho những chiếc đèn trong bưu cục vẫn còn sáng, cũng khôngthể ngăn cản sự ăn mòn của bóng tối.Chờ đã. Đây không phải bóng tối.Mà là đôi mắt như bị thứ gì đó che khuất, đang dần dân mất điánh sáng.Theo ánh sáng càng ngày càng mờ nhạt, Tô Viễn lúc này mớithấy trước mắt hiện lên một hình dáng mơ hồ, giống như ngóntay của một đứa trẻ.Ngón tay đó đung đưa trước mắt, ý đồ che khuất tâm nhìn củahắn."Quỷ Che Mắt? Thú vị.Rất giống với một linh dị của ta, xem ra các ngươi cũng đã chuẩnbị kỹ lưỡng rồi.Các ngươi thực sự không tôi, nhưng là cái gì khiến các ngươi ảotưởng răng Quỷ Che Mắt sẽ có hiệu quả với ta? Không bằng thửthêm vài cách khác đi, để ta xem thủ đoạn của các ngươi?"Quỷ Che Mắt chỉ đơn thuần che mắt của Tô Viễn, nhưng không cóhiệu quả gì.Đám tín sứ tâng năm hiển nhiên cũng không thể che được đôimắt của Sở Nhân Mỹ hay điêu khiển lệ quỷ khác của Tô Viễn.Muốn che được tất cả lệ quỷ lại càng là vọng tưởng.Nhưng đây không phải là thủ đoạn duy nhất của đám tín sứ.Sau đó, những linh dị khác bắt đầu tấn công về phía Tô Viễn.Toàn bộ đại sảnh tầng năm bưu cục lúc này bắt đầu vặn vẹođung đưa, ánh sáng không ngừng thay đổi.Thân thể của những người trong đại sảnh khi thì bị kéo dài, khithì bị thu ngắn, khi thì nghiêng lệch do một cỗ lực lượng linh dịđang quấy nhiễu toàn bộ nơi này, tạo thành Quỷ vực."Đừng cho hắn cơ hội phản kích, mau xử lý hắn.Người này lợi hại hơn so với tưởng tượng, ta không thể ảnhhưởng tới thân thể của hắn, người phụ nữ trước đó vội vàng nói,rõ ràng thân thể của bà không bị chút quấy nhiễu nào.Bởi vì người đang sử dụng Quỷ vực chính là bà ta.Sau đó, người phụ nữ bắt đầu thay đổi vị trí của những tín sứkhác.Lập tức, toàn bộ đại sảnh vặn vẹo.Một nam nhân trong sáu người cũng bị vặn vẹo, vị trí của hắnthay đổi, và bất ngờ xuất hiện gần Tô Viễn, cả hai lập tức ở rấtgân nhau.Như thể di chuyển tức thời trong Quỷ vực vậy.Chỉ là phương thức này còn đặc biệt hơn chút.Nam nhân kia khi ở gần Tô Viễn, trong tay xuất hiện một con daonhỏ, đó là dao gọt trái cây. Dù không lớn, nhưng trên đó nhuốmmáu, trông như hung khí đã từng gây án.Trong chớp mắt sau đó.Con dao nhỏ nhuốm máu đâm vào người Tô Viễn.Sau đó hắn nhanh chóng rút dao ra.Vị trí vặn vẹo khôi phục lại.Nam nhân đâm Tô Viễn một nhát, dù không động đậy, cũng đãrời khỏi bên cạnh hắn.Vết thương bị đâm, máu tươi chảy không ngừng, không cách nàocầm lại được.Đồng thời từ vết thương, phần thịt xung quanh bắt đầu trở nêntro tàn, lạnh băng, mất đi sức sống, như thể đang bị ăn mòn,nhanh chóng biến thành thi thể.Con dao nhuốm máu rõ ràng là một loại linh dị vũ khí.Người sống không chỉ bị đâm một nhát, cho dù chỉ là một vết cắtnhẹ, máu cũng sẽ không ngừng chảy ra, sau đó chết đi nhanhchóng, biến thành một cái xác.Ngay cả lệ quỷ cũng sẽ bị ảnh hưởng.Quỷ Che Mắt.Dao nhọn nhuốm máu.Đại sảnh vặn vẹo.Ba tín sứ ra tay, ba người còn lại dù có xu hướng động thủ,nhưng nhìn thấy tình hình thuận lợi, liên dừng lại."Tốt, bị ta đâm một nhát, hắn chết chắc rồi."Sau khi làm xong, nam nhân cao giọng nói, hắn tin rằng ngườimới này ở tâng năm sau khi bị chính mình đâm một nhát, chắcchăn sẽ chất.Dù sao, hắn hiểu rõ nhất hiệu quả của linh dị vũ khí mà hắn sửdụng, chí ít hắn chưa từng gặp ai sống sót sau khi bị thứ đó đâm.Đừng vội mừng quá sớm, hình như có gì đó không đúng, hắn mộtmực không hề động đậy.""Yên tâm đi, hắn không sống nổi đâu.Quỷ Che Mắt không chỉ che khuất mắt hắn, mà còn làm tri giáccủa hắn mờ đi.Nói cách khác, hắn còn chưa nhận thức được tình huống nguyhiểm này, thân thể đã chết trước rồi.Hơn nữa, các ngươi đều biết hiệu quả của con dao kia, chắc chắnkhông có lý do gì hắn còn sống.""Ta đã nói rồi, người trẻ tuổi này bản lĩnh không lớn, nhưng khẩukhí lại cuồng.Hắn bị đâm một nhát, chắc chắn sẽ chất.""Được rồi, chờ chuyện này kết thúc, chúng ta sẽ đưa phong thưmàu đen trở lại, mọi chuyện sẽ kết thúc." Mặc dù cảm giác cóchút đơn giản và dễ dàng, nhưng dù sao sự thật cũng bày ratrước mắt.Tiếp theo, chỉ cân cẩn thận và chờ đối phương chết là được.Nhưng điều khiến bọn họ thất vọng là, Tô Viễn lại không hề tỏ racó chút gì khó chịu.Dù máu vẫn không ngừng chảy, và dù đã bị đâm một nhát, hắnvẫn giữ thân sắc bình tĩnh.Trên mặt không hề biểu lộ bất kỳ cảm xúc gì, vẫn đầy vẻ tràophúng, hơn nữa những lệ quỷ đang tiến lại gân cũng không hềdừng bước.Điều đáng sợ hơn chính là, dòng máu chảy ra từ vết thương củaTô Viễn dân dân từ màu đỏ chuyển sang màu nâu đen, cuồncuộn không dứt, còn đang lan tràn vê phía những người kia.Một màn này xuất hiện, khiến tất cả những tín sứ đều giật mình,tim như ngừng đập."Nếu chỉ có chút bản lĩnh này, vậy thì đi chết đi."Vừa nói dứt lời, hình dạng của Tô Viễn lập tức biến đổi, biếnthành một lệ quỷ mặc áo lam, tóc tai bù xù.Thì ra người vừa bị đâm tổn thương không phải là đối phương,mà là quỷ?Khó trách đối phương không tỏ ra chút lo lắng nào, từ đầu đếncuối, bọn họ đều đã nhầm. "Đáng chết, chúng ta bị hắn đùa giốn,một tín sứ hét lên, nhưng chưa kịp nói hết câu đã im bặt.Một con kéo với cái đầu to từ xa lao đến, mở ra cái miệng nhưrăng cưa, chỉ một phát cắn đứt cổ hắn.Một tiếng "rắc", cổ của người đó bị cắn đứt, thân thể run rẩy vàilân rôi ngã xuống mêm nhữn.Chết rồi.Chỉ đơn giản như vậy, một tín sứ đã chất.Chưa kịp lấy lại tinh thân sau cảnh tượng kinh hoàng, thân hìnhcủa Tô Viễn lại hiện lên giữa đại sảnh. Nhìn đám tín sứ đang kinhhãi, hắn mỉm cười nói:"Cái thứ nhất, còn năm cái."Ngươi...Người phụ nữ trong nhóm mang tin tức đột ngột quay đầu, cốgắng vặn vẹo mọi thứ xung quanh.Nhưng ngay khi vừa làm như vậy, trên cổ bà đột nhiên xuất hiệnmột đôi tay nhìn như vô hại, đôi tay đó nhẹ nhàng đặt lên vai bà,lập tức khiến cả người bà mất đi thăng bằng.Mất thăng bằng đồng nghĩa với cái chết trong thế giới linh dị.Chỉ trong chớp mắt, sắc mặt bà trở nên xám như tro, toàn thântoát lên một luồng tử khí nồng đậm, khuôn mặt tràn đầy sựkhông thể tin nổi."Sao... sao có thể như vậy."Ý thức của bà vẫn còn chưa mất hẳn, không thể tin được rằng chỉvới một cái chạm nhẹ, mình đã phải chất.Nhưng tất cả đã quá muộn, bà không thể chống cự, cũng khôngcó cách nào khác để ngăn cản.Cái chết là kết cục tất yếu."Hắc hắc hắc, cái thứ hai...""Đáng chết, đồ khốn nạn, đi chết đi!"Nhìn thấy từng người một trong nhóm mang tin tức chết đi, namnhân từng đâm Tô Viễn một nhát lúc này tức giận, da thịt trênmặt hắn từng mảng rơi xuống, lộ ra phân thịt thối rữa, bốc mùi.Thân thể nhanh chóng từ trạng thái người sống chuyển thành lệquỷ.Hắn vẫn giữ được ý thức, tạm thời hóa thành lệ quỷ.Tay câm dao nhọn.Giờ phút này, hắn vừa hung hiểm vừa kh*ng b*, vô pháp bị giếtchết, và có thể dễ dàng g**t ch*t người khác.Nam nhân này sải bước tiến đến, muốn tấn công Tô Viễn.Nhưng ngay sau đó, từ mặt đất, dòng máu màu nâu đen đangchảy đột nhiên tạo thành một thân ảnh đây máu, trực tiếp tómlấy hắn và kéo xuống.Vũng máu lúc này giống như một vực sâu không đáy, trực tiếpnuốt chửng cả người hắn, không còn một chút động tĩnh.Lúc này, giọng nói sâu thẳm của Tô Viễn lại vang lên:"Hắc hắc hắc, cái thứ ba..."Chỉ trong nháy mắt, sáu tín sứ đã chết ba.Rõ ràng đối phương đang dùng một thái độ trêu đùa để lấy vui.Những người còn lại lập tức bị dọa đến mồ hôi lạnh chảy đầyngười, tay chân cứng đờ, không dám cử động.Bọn họ không phải là không có khả năng liêu mạng.Nhưng tất cả xảy ra quá nhanh, khiến họ cảm thấy vô lực.Chênh lệch thực lực thực sự quá lớn, khiến họ tuyệt vọng, khôngnhìn thấy bất kỳ lối thoát nào.Nếu đối phương muốn, chỉ trong chớp mắt cũng có thể g**t ch*thết tất cả mọi người.Hiện tại, tình hình như tiến thoái lưỡng nan.Dù cho bọn họ vẫn còn thủ đoạn, nhưng cũng không dám dùngmột cách thiếu suy nghĩ.Vì không ai dám chắc chắn liệu thủ đoạn của mình có hiệu quảvới kẻ mới đáng sợ này hay không.Trên mặt đất, những thi thể đã chứng minh sự tàn khốc của trậntranh đấu này, một khi đã ra tay, không còn đường lui.Không tôn tại khả năng chỉ bị thương rồi chạy trốn, chỉ có mộtbên phải chết.Tranh đấu giữa những người ngự quỷ luôn tàn nhẫn như vậy, ratay là phải quyết định sinh tử.Tuy nhiên, bâu không khí căng thẳng này cũng không kéo dài lâu.Cuối cùng, ba người còn lại liếc nhau, thở dài nói:"Chúng ta thua.Lúc này, bọn họ lựa chọn từ bỏ. Giờ đây, họ đã hiểu rõ rằng, từngay lúc bắt đầu, họ đã không có cơ hội thắng.Cho dù có bao nhiêu thủ đoạn đi chăng nữa, nếu không thể tìmra đâu mới là Tô Viễn thật, thì kết cục cuối cùng đã định trước làthất bại.Dù có thể xông đến trước mặt Tô Viễn và tiếp tục tấn công,nhưng ai có thể đảm bảo rằng kẻ đang đứng ở đó, giống nhưđang xem kịch, chính là Tô Viễn thật?Và họ không thể chịu đựng thêm một thất bại nữa.Chó cùng rứt giậu, dẫu có chết cũng phải cắn lấy đối phương mộtmiếng thịt, bọn họ không phải không có dũng khí. Nhưng nếu cònkhông thể chạm vào đối phương, vậy cần gì phải lãng phí sứclực? Thà dứt khoát một lần, câu cái chết nhanh chóng còn hơnphải chịu tra tấn.Trước lựa chọn của bọn họ, Tô Viễn cảm thấy có chút bất ngờ,nhưng lại thấy hợp tình hợp lí."Vậy là nhận thua rôi à? Không muốn giãy giụa thêm chút nữasao?”'Được làm vua, thua làm giặc.Đánh không lại chính là đánh không lại, tài nghệ không bằngngười, không có gì để nói.Nếu muốn giết chúng ta, vậy hãy cho chúng ta chết nhanhchóng, một trong ba tín sứ bình thản nói.Trong mắt hắn không có quá nhiều thần sắc sợ hãi, ngay từ lúctới đây, hắn đã sẵn sàng đối mặt với kết cục này.Chỉ là lân này, chiến thắng không thuộc về bọn họ mà thôi."Giờ ngươi có thể ra tay giết chúng ta, chuyện này kết thúc ở đây.Về sau, những chuyện của bưu cục cũng không cân chúng ta phảibận tâm nữa."Tô Viễn nhìn ba người còn lại, chậm rãi nói:"Kẻ thức thời mới là tuấn kiệt.Nói thật, hiện tại ta lại thấy giết các ngươi thật đáng tiếc. Cácngươi có năng lực, có trí tuệ, linh dị lực lượng cũng có thể phốihợp với nhau, hơn nữa các tín sứ tâng năm cũng có kinh nghiệmxử lý sự kiện linh dị.Các ngươi là nhân tài.Vậy thế này đi, ta lại cho các ngươi một cơ hội.."Cơ hội gì?""Một cơ hội để lựa chọn lại."Tô Viễn nói:"Trước đó ta đã nói với các ngươi, hoặc là đối nghịch với ta vàchết ở đây, hoặc là gia nhập cùng ta, cùng nhau xử lý Bưu CụcQuỷ.Trước đó, những người kia không tin ta, ta không thể làm gìđược.Bây giờ các ngươi nghĩ sao? Là muốn chết đi như vậy, hay sốngsót và gia nhập ta?”"Nếu chúng ta gia nhập, ngươi có tin tưởng chúng ta không?”"Câu hỏi này rất hay.Ta không cần phải lừa dối các ngươi, nói thật là, ta sẽ không tintưởng các ngươi ngay.Tín nhiệm không phải nói là có thể có ngay, cần thời gian đểchứng minh.Nhưng ta nhận ra các ngươi rất quan tâm đến cuộc sống yên bìnhvà gia đình, vì vậy ta có thể yên tâm mà dùng các ngươi.Nói xong, trên mặt Tô Viễn hiện lên một nụ cười giảo hoạt.
Một màn trước mắt thực sự khiến người ta sởn gai ốc.
Những bóng hình kỳ dị trong váy dài màu trắng, áo choàng màu
lam, và cả những đứa trẻ cao thấp không đều, từng bóng dáng
một mang theo cảm giác rùng rợn chậm rãi bước ra từ các ngõ
ngách tầng năm.
Không ai biết chúng xuất hiện từ lúc nào, cứ như trong chớp mắt,
chúng đã đứng trước mặt những tín sứ.
Giờ phút này, những hình thái lệ quỷ khác nhau từ các góc khuất
của tầng năm tụ lại, chặn mọi lối thoát.
Ý đồ của chúng cũng rõ ràng, chính là muốn vây chết tất cả bọn
họ ở đây.
Điều khiến người ta tuyệt vọng nhất là, số lượng lệ quỷ xuất hiện
giờ phút này, chỉ thoáng nhìn cũng đã khoảng ba, bốn mươi, vượt
xa tổng số tín sứ tâng năm.
Điêu này khiến trong lòng không ai có thể nảy sinh ý niệm chống
cự.
Giờ khắc này, bọn họ cuối cùng cũng hiểu được sự dựa vào của
đối phương, bởi vì trước mặt họ là một thanh niên thần bí, trẻ
tuổi, có khả năng phá vỡ toàn bộ lực lượng của tâng năm, khó
trách hắn có thể từ phòng 502 một lần nữa lấy ra phong thư màu
đen kia.
"Cơ hội đã cho các ngươi, nếu không ai muốn nắm lấy, vậy ta
cũng không cần khuyên thêm.
Hy vọng các ngươi có thể chống đỡ, đương nhiên, nếu các ngươi
có thể giết ta, thì tự nhiên có thể lấy lại thư tín."
Tô Viễn lạnh lùng nói, vốn dĩ còn nghĩ rằng chỉ cân hù dọa một
chút, bộc lộ uy thế là có thể khiến đám người này ngoan ngoãn
khuất phục.
Nhưng bây giờ xem ra, e rằng cả đời này cũng không thể như
vậy.
Nếu không thể nghe lời, vậy thì đi chết. Dù sao, tín sứ tâng năm
cũng nên bị xử lý, những yếu tố bất ổn này trong nội bộ không
cân thiết tôn tại.
Đám tín sứ vẫn im lặng, lúc này, không ai không nhận ra rằng
mâu thuẫn đã không thể điều hòa, điểm này có thể thấy rõ từ
những lệ quỷ đang tụ tập.
Sau một lúc trâm mặc, đám tín sứ trao đổi ánh mắt, lập tức đưa
ra quyết định.
Động thủi
Giết kẻ mới này, để tâng năm bưu cục vẫn như cũ.
Trước mắt, loại lệ quỷ đáng sợ như vậy không thể tôn tại quá
nhiều, nguồn gốc thật sự chỉ có một, chính là Tô Viễn. Vì vậy, chỉ
cần giải quyết hắn, đám lệ quỷ sẽ mất đi khống chế.
Với số người của bọn họ cùng sự hợp tác, lại thêm quy tắc của
bưu cục, muốn tiếp tục sống cũng không phải quá khó.
Xùy! Xùy!
Chỉ trong chốc lát.
Ánh đèn tầng năm của bưu cục chập chờn kỳ quái, rõ ràng là ban
ngày, nhưng ánh sáng xung quanh lại như sắp biến mất, nhanh
chóng trở nên tối tăm.
Dù cho những chiếc đèn trong bưu cục vẫn còn sáng, cũng không
thể ngăn cản sự ăn mòn của bóng tối.
Chờ đã. Đây không phải bóng tối.
Mà là đôi mắt như bị thứ gì đó che khuất, đang dần dân mất đi
ánh sáng.
Theo ánh sáng càng ngày càng mờ nhạt, Tô Viễn lúc này mới
thấy trước mắt hiện lên một hình dáng mơ hồ, giống như ngón
tay của một đứa trẻ.
Ngón tay đó đung đưa trước mắt, ý đồ che khuất tâm nhìn của
hắn.
"Quỷ Che Mắt? Thú vị.
Rất giống với một linh dị của ta, xem ra các ngươi cũng đã chuẩn
bị kỹ lưỡng rồi.
Các ngươi thực sự không tôi, nhưng là cái gì khiến các ngươi ảo
tưởng răng Quỷ Che Mắt sẽ có hiệu quả với ta? Không bằng thử
thêm vài cách khác đi, để ta xem thủ đoạn của các ngươi?"
Quỷ Che Mắt chỉ đơn thuần che mắt của Tô Viễn, nhưng không có
hiệu quả gì.
Đám tín sứ tâng năm hiển nhiên cũng không thể che được đôi
mắt của Sở Nhân Mỹ hay điêu khiển lệ quỷ khác của Tô Viễn.
Muốn che được tất cả lệ quỷ lại càng là vọng tưởng.
Nhưng đây không phải là thủ đoạn duy nhất của đám tín sứ.
Sau đó, những linh dị khác bắt đầu tấn công về phía Tô Viễn.
Toàn bộ đại sảnh tầng năm bưu cục lúc này bắt đầu vặn vẹo
đung đưa, ánh sáng không ngừng thay đổi.
Thân thể của những người trong đại sảnh khi thì bị kéo dài, khi
thì bị thu ngắn, khi thì nghiêng lệch do một cỗ lực lượng linh dị
đang quấy nhiễu toàn bộ nơi này, tạo thành Quỷ vực.
"Đừng cho hắn cơ hội phản kích, mau xử lý hắn.
Người này lợi hại hơn so với tưởng tượng, ta không thể ảnh
hưởng tới thân thể của hắn, người phụ nữ trước đó vội vàng nói,
rõ ràng thân thể của bà không bị chút quấy nhiễu nào.
Bởi vì người đang sử dụng Quỷ vực chính là bà ta.
Sau đó, người phụ nữ bắt đầu thay đổi vị trí của những tín sứ
khác.
Lập tức, toàn bộ đại sảnh vặn vẹo.
Một nam nhân trong sáu người cũng bị vặn vẹo, vị trí của hắn
thay đổi, và bất ngờ xuất hiện gần Tô Viễn, cả hai lập tức ở rất
gân nhau.
Như thể di chuyển tức thời trong Quỷ vực vậy.
Chỉ là phương thức này còn đặc biệt hơn chút.
Nam nhân kia khi ở gần Tô Viễn, trong tay xuất hiện một con dao
nhỏ, đó là dao gọt trái cây. Dù không lớn, nhưng trên đó nhuốm
máu, trông như hung khí đã từng gây án.
Trong chớp mắt sau đó.
Con dao nhỏ nhuốm máu đâm vào người Tô Viễn.
Sau đó hắn nhanh chóng rút dao ra.
Vị trí vặn vẹo khôi phục lại.
Nam nhân đâm Tô Viễn một nhát, dù không động đậy, cũng đã
rời khỏi bên cạnh hắn.
Vết thương bị đâm, máu tươi chảy không ngừng, không cách nào
cầm lại được.
Đồng thời từ vết thương, phần thịt xung quanh bắt đầu trở nên
tro tàn, lạnh băng, mất đi sức sống, như thể đang bị ăn mòn,
nhanh chóng biến thành thi thể.
Con dao nhuốm máu rõ ràng là một loại linh dị vũ khí.
Người sống không chỉ bị đâm một nhát, cho dù chỉ là một vết cắt
nhẹ, máu cũng sẽ không ngừng chảy ra, sau đó chết đi nhanh
chóng, biến thành một cái xác.
Ngay cả lệ quỷ cũng sẽ bị ảnh hưởng.
Quỷ Che Mắt.
Dao nhọn nhuốm máu.
Đại sảnh vặn vẹo.
Ba tín sứ ra tay, ba người còn lại dù có xu hướng động thủ,
nhưng nhìn thấy tình hình thuận lợi, liên dừng lại.
"Tốt, bị ta đâm một nhát, hắn chết chắc rồi."
Sau khi làm xong, nam nhân cao giọng nói, hắn tin rằng người
mới này ở tâng năm sau khi bị chính mình đâm một nhát, chắc
chăn sẽ chất.
Dù sao, hắn hiểu rõ nhất hiệu quả của linh dị vũ khí mà hắn sử
dụng, chí ít hắn chưa từng gặp ai sống sót sau khi bị thứ đó đâm.
Đừng vội mừng quá sớm, hình như có gì đó không đúng, hắn một
mực không hề động đậy."
"Yên tâm đi, hắn không sống nổi đâu.
Quỷ Che Mắt không chỉ che khuất mắt hắn, mà còn làm tri giác
của hắn mờ đi.
Nói cách khác, hắn còn chưa nhận thức được tình huống nguy
hiểm này, thân thể đã chết trước rồi.
Hơn nữa, các ngươi đều biết hiệu quả của con dao kia, chắc chắn
không có lý do gì hắn còn sống."
"Ta đã nói rồi, người trẻ tuổi này bản lĩnh không lớn, nhưng khẩu
khí lại cuồng.
Hắn bị đâm một nhát, chắc chắn sẽ chất."
"Được rồi, chờ chuyện này kết thúc, chúng ta sẽ đưa phong thư
màu đen trở lại, mọi chuyện sẽ kết thúc." Mặc dù cảm giác có
chút đơn giản và dễ dàng, nhưng dù sao sự thật cũng bày ra
trước mắt.
Tiếp theo, chỉ cân cẩn thận và chờ đối phương chết là được.
Nhưng điều khiến bọn họ thất vọng là, Tô Viễn lại không hề tỏ ra
có chút gì khó chịu.
Dù máu vẫn không ngừng chảy, và dù đã bị đâm một nhát, hắn
vẫn giữ thân sắc bình tĩnh.
Trên mặt không hề biểu lộ bất kỳ cảm xúc gì, vẫn đầy vẻ trào
phúng, hơn nữa những lệ quỷ đang tiến lại gân cũng không hề
dừng bước.
Điều đáng sợ hơn chính là, dòng máu chảy ra từ vết thương của
Tô Viễn dân dân từ màu đỏ chuyển sang màu nâu đen, cuồn
cuộn không dứt, còn đang lan tràn vê phía những người kia.
Một màn này xuất hiện, khiến tất cả những tín sứ đều giật mình,
tim như ngừng đập.
"Nếu chỉ có chút bản lĩnh này, vậy thì đi chết đi."
Vừa nói dứt lời, hình dạng của Tô Viễn lập tức biến đổi, biến
thành một lệ quỷ mặc áo lam, tóc tai bù xù.
Thì ra người vừa bị đâm tổn thương không phải là đối phương,
mà là quỷ?
Khó trách đối phương không tỏ ra chút lo lắng nào, từ đầu đến
cuối, bọn họ đều đã nhầm. "Đáng chết, chúng ta bị hắn đùa giốn,
một tín sứ hét lên, nhưng chưa kịp nói hết câu đã im bặt.
Một con kéo với cái đầu to từ xa lao đến, mở ra cái miệng như
răng cưa, chỉ một phát cắn đứt cổ hắn.
Một tiếng "rắc", cổ của người đó bị cắn đứt, thân thể run rẩy vài
lân rôi ngã xuống mêm nhữn.
Chết rồi.
Chỉ đơn giản như vậy, một tín sứ đã chất.
Chưa kịp lấy lại tinh thân sau cảnh tượng kinh hoàng, thân hình
của Tô Viễn lại hiện lên giữa đại sảnh. Nhìn đám tín sứ đang kinh
hãi, hắn mỉm cười nói:
"Cái thứ nhất, còn năm cái."
Ngươi...
Người phụ nữ trong nhóm mang tin tức đột ngột quay đầu, cố
gắng vặn vẹo mọi thứ xung quanh.
Nhưng ngay khi vừa làm như vậy, trên cổ bà đột nhiên xuất hiện
một đôi tay nhìn như vô hại, đôi tay đó nhẹ nhàng đặt lên vai bà,
lập tức khiến cả người bà mất đi thăng bằng.
Mất thăng bằng đồng nghĩa với cái chết trong thế giới linh dị.
Chỉ trong chớp mắt, sắc mặt bà trở nên xám như tro, toàn thân
toát lên một luồng tử khí nồng đậm, khuôn mặt tràn đầy sự
không thể tin nổi.
"Sao... sao có thể như vậy."
Ý thức của bà vẫn còn chưa mất hẳn, không thể tin được rằng chỉ
với một cái chạm nhẹ, mình đã phải chất.
Nhưng tất cả đã quá muộn, bà không thể chống cự, cũng không
có cách nào khác để ngăn cản.
Cái chết là kết cục tất yếu.
"Hắc hắc hắc, cái thứ hai..."
"Đáng chết, đồ khốn nạn, đi chết đi!"
Nhìn thấy từng người một trong nhóm mang tin tức chết đi, nam
nhân từng đâm Tô Viễn một nhát lúc này tức giận, da thịt trên
mặt hắn từng mảng rơi xuống, lộ ra phân thịt thối rữa, bốc mùi.
Thân thể nhanh chóng từ trạng thái người sống chuyển thành lệ
quỷ.
Hắn vẫn giữ được ý thức, tạm thời hóa thành lệ quỷ.
Tay câm dao nhọn.
Giờ phút này, hắn vừa hung hiểm vừa kh*ng b*, vô pháp bị giết
chết, và có thể dễ dàng g**t ch*t người khác.
Nam nhân này sải bước tiến đến, muốn tấn công Tô Viễn.
Nhưng ngay sau đó, từ mặt đất, dòng máu màu nâu đen đang
chảy đột nhiên tạo thành một thân ảnh đây máu, trực tiếp tóm
lấy hắn và kéo xuống.
Vũng máu lúc này giống như một vực sâu không đáy, trực tiếp
nuốt chửng cả người hắn, không còn một chút động tĩnh.
Lúc này, giọng nói sâu thẳm của Tô Viễn lại vang lên:
"Hắc hắc hắc, cái thứ ba..."
Chỉ trong nháy mắt, sáu tín sứ đã chết ba.
Rõ ràng đối phương đang dùng một thái độ trêu đùa để lấy vui.
Những người còn lại lập tức bị dọa đến mồ hôi lạnh chảy đầy
người, tay chân cứng đờ, không dám cử động.
Bọn họ không phải là không có khả năng liêu mạng.
Nhưng tất cả xảy ra quá nhanh, khiến họ cảm thấy vô lực.
Chênh lệch thực lực thực sự quá lớn, khiến họ tuyệt vọng, không
nhìn thấy bất kỳ lối thoát nào.
Nếu đối phương muốn, chỉ trong chớp mắt cũng có thể g**t ch*t
hết tất cả mọi người.
Hiện tại, tình hình như tiến thoái lưỡng nan.
Dù cho bọn họ vẫn còn thủ đoạn, nhưng cũng không dám dùng
một cách thiếu suy nghĩ.
Vì không ai dám chắc chắn liệu thủ đoạn của mình có hiệu quả
với kẻ mới đáng sợ này hay không.
Trên mặt đất, những thi thể đã chứng minh sự tàn khốc của trận
tranh đấu này, một khi đã ra tay, không còn đường lui.
Không tôn tại khả năng chỉ bị thương rồi chạy trốn, chỉ có một
bên phải chết.
Tranh đấu giữa những người ngự quỷ luôn tàn nhẫn như vậy, ra
tay là phải quyết định sinh tử.
Tuy nhiên, bâu không khí căng thẳng này cũng không kéo dài lâu.
Cuối cùng, ba người còn lại liếc nhau, thở dài nói:
"Chúng ta thua.
Lúc này, bọn họ lựa chọn từ bỏ. Giờ đây, họ đã hiểu rõ rằng, từ
ngay lúc bắt đầu, họ đã không có cơ hội thắng.
Cho dù có bao nhiêu thủ đoạn đi chăng nữa, nếu không thể tìm
ra đâu mới là Tô Viễn thật, thì kết cục cuối cùng đã định trước là
thất bại.
Dù có thể xông đến trước mặt Tô Viễn và tiếp tục tấn công,
nhưng ai có thể đảm bảo rằng kẻ đang đứng ở đó, giống như
đang xem kịch, chính là Tô Viễn thật?
Và họ không thể chịu đựng thêm một thất bại nữa.
Chó cùng rứt giậu, dẫu có chết cũng phải cắn lấy đối phương một
miếng thịt, bọn họ không phải không có dũng khí. Nhưng nếu còn
không thể chạm vào đối phương, vậy cần gì phải lãng phí sức
lực? Thà dứt khoát một lần, câu cái chết nhanh chóng còn hơn
phải chịu tra tấn.
Trước lựa chọn của bọn họ, Tô Viễn cảm thấy có chút bất ngờ,
nhưng lại thấy hợp tình hợp lí.
"Vậy là nhận thua rôi à? Không muốn giãy giụa thêm chút nữa
sao?”
'Được làm vua, thua làm giặc.
Đánh không lại chính là đánh không lại, tài nghệ không bằng
người, không có gì để nói.
Nếu muốn giết chúng ta, vậy hãy cho chúng ta chết nhanh
chóng, một trong ba tín sứ bình thản nói.
Trong mắt hắn không có quá nhiều thần sắc sợ hãi, ngay từ lúc
tới đây, hắn đã sẵn sàng đối mặt với kết cục này.
Chỉ là lân này, chiến thắng không thuộc về bọn họ mà thôi.
"Giờ ngươi có thể ra tay giết chúng ta, chuyện này kết thúc ở đây.
Về sau, những chuyện của bưu cục cũng không cân chúng ta phải
bận tâm nữa."
Tô Viễn nhìn ba người còn lại, chậm rãi nói:
"Kẻ thức thời mới là tuấn kiệt.
Nói thật, hiện tại ta lại thấy giết các ngươi thật đáng tiếc. Các
ngươi có năng lực, có trí tuệ, linh dị lực lượng cũng có thể phối
hợp với nhau, hơn nữa các tín sứ tâng năm cũng có kinh nghiệm
xử lý sự kiện linh dị.
Các ngươi là nhân tài.
Vậy thế này đi, ta lại cho các ngươi một cơ hội..
"Cơ hội gì?"
"Một cơ hội để lựa chọn lại."
Tô Viễn nói:
"Trước đó ta đã nói với các ngươi, hoặc là đối nghịch với ta và
chết ở đây, hoặc là gia nhập cùng ta, cùng nhau xử lý Bưu Cục
Quỷ.
Trước đó, những người kia không tin ta, ta không thể làm gì
được.
Bây giờ các ngươi nghĩ sao? Là muốn chết đi như vậy, hay sống
sót và gia nhập ta?”
"Nếu chúng ta gia nhập, ngươi có tin tưởng chúng ta không?”
"Câu hỏi này rất hay.
Ta không cần phải lừa dối các ngươi, nói thật là, ta sẽ không tin
tưởng các ngươi ngay.
Tín nhiệm không phải nói là có thể có ngay, cần thời gian để
chứng minh.
Nhưng ta nhận ra các ngươi rất quan tâm đến cuộc sống yên bình
và gia đình, vì vậy ta có thể yên tâm mà dùng các ngươi.
Nói xong, trên mặt Tô Viễn hiện lên một nụ cười giảo hoạt.
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Một màn trước mắt thực sự khiến người ta sởn gai ốc.Những bóng hình kỳ dị trong váy dài màu trắng, áo choàng màulam, và cả những đứa trẻ cao thấp không đều, từng bóng dángmột mang theo cảm giác rùng rợn chậm rãi bước ra từ các ngõngách tầng năm.Không ai biết chúng xuất hiện từ lúc nào, cứ như trong chớp mắt,chúng đã đứng trước mặt những tín sứ.Giờ phút này, những hình thái lệ quỷ khác nhau từ các góc khuấtcủa tầng năm tụ lại, chặn mọi lối thoát.Ý đồ của chúng cũng rõ ràng, chính là muốn vây chết tất cả bọnhọ ở đây.Điều khiến người ta tuyệt vọng nhất là, số lượng lệ quỷ xuất hiệngiờ phút này, chỉ thoáng nhìn cũng đã khoảng ba, bốn mươi, vượtxa tổng số tín sứ tâng năm.Điêu này khiến trong lòng không ai có thể nảy sinh ý niệm chốngcự.Giờ khắc này, bọn họ cuối cùng cũng hiểu được sự dựa vào củađối phương, bởi vì trước mặt họ là một thanh niên thần bí, trẻtuổi, có khả năng phá vỡ toàn bộ lực lượng của tâng năm, khótrách hắn có thể từ phòng 502 một lần nữa lấy ra phong thư màuđen kia."Cơ hội đã cho các ngươi, nếu không ai muốn nắm lấy, vậy tacũng không cần khuyên thêm.Hy vọng các ngươi có thể chống đỡ, đương nhiên, nếu các ngươicó thể giết ta, thì tự nhiên có thể lấy lại thư tín."Tô Viễn lạnh lùng nói, vốn dĩ còn nghĩ rằng chỉ cân hù dọa mộtchút, bộc lộ uy thế là có thể khiến đám người này ngoan ngoãnkhuất phục.Nhưng bây giờ xem ra, e rằng cả đời này cũng không thể nhưvậy.Nếu không thể nghe lời, vậy thì đi chết. Dù sao, tín sứ tâng nămcũng nên bị xử lý, những yếu tố bất ổn này trong nội bộ khôngcân thiết tôn tại.Đám tín sứ vẫn im lặng, lúc này, không ai không nhận ra rằngmâu thuẫn đã không thể điều hòa, điểm này có thể thấy rõ từnhững lệ quỷ đang tụ tập.Sau một lúc trâm mặc, đám tín sứ trao đổi ánh mắt, lập tức đưara quyết định.Động thủiGiết kẻ mới này, để tâng năm bưu cục vẫn như cũ.Trước mắt, loại lệ quỷ đáng sợ như vậy không thể tôn tại quánhiều, nguồn gốc thật sự chỉ có một, chính là Tô Viễn. Vì vậy, chỉcần giải quyết hắn, đám lệ quỷ sẽ mất đi khống chế.Với số người của bọn họ cùng sự hợp tác, lại thêm quy tắc củabưu cục, muốn tiếp tục sống cũng không phải quá khó.Xùy! Xùy!Chỉ trong chốc lát.Ánh đèn tầng năm của bưu cục chập chờn kỳ quái, rõ ràng là banngày, nhưng ánh sáng xung quanh lại như sắp biến mất, nhanhchóng trở nên tối tăm.Dù cho những chiếc đèn trong bưu cục vẫn còn sáng, cũng khôngthể ngăn cản sự ăn mòn của bóng tối.Chờ đã. Đây không phải bóng tối.Mà là đôi mắt như bị thứ gì đó che khuất, đang dần dân mất điánh sáng.Theo ánh sáng càng ngày càng mờ nhạt, Tô Viễn lúc này mớithấy trước mắt hiện lên một hình dáng mơ hồ, giống như ngóntay của một đứa trẻ.Ngón tay đó đung đưa trước mắt, ý đồ che khuất tâm nhìn củahắn."Quỷ Che Mắt? Thú vị.Rất giống với một linh dị của ta, xem ra các ngươi cũng đã chuẩnbị kỹ lưỡng rồi.Các ngươi thực sự không tôi, nhưng là cái gì khiến các ngươi ảotưởng răng Quỷ Che Mắt sẽ có hiệu quả với ta? Không bằng thửthêm vài cách khác đi, để ta xem thủ đoạn của các ngươi?"Quỷ Che Mắt chỉ đơn thuần che mắt của Tô Viễn, nhưng không cóhiệu quả gì.Đám tín sứ tâng năm hiển nhiên cũng không thể che được đôimắt của Sở Nhân Mỹ hay điêu khiển lệ quỷ khác của Tô Viễn.Muốn che được tất cả lệ quỷ lại càng là vọng tưởng.Nhưng đây không phải là thủ đoạn duy nhất của đám tín sứ.Sau đó, những linh dị khác bắt đầu tấn công về phía Tô Viễn.Toàn bộ đại sảnh tầng năm bưu cục lúc này bắt đầu vặn vẹođung đưa, ánh sáng không ngừng thay đổi.Thân thể của những người trong đại sảnh khi thì bị kéo dài, khithì bị thu ngắn, khi thì nghiêng lệch do một cỗ lực lượng linh dịđang quấy nhiễu toàn bộ nơi này, tạo thành Quỷ vực."Đừng cho hắn cơ hội phản kích, mau xử lý hắn.Người này lợi hại hơn so với tưởng tượng, ta không thể ảnhhưởng tới thân thể của hắn, người phụ nữ trước đó vội vàng nói,rõ ràng thân thể của bà không bị chút quấy nhiễu nào.Bởi vì người đang sử dụng Quỷ vực chính là bà ta.Sau đó, người phụ nữ bắt đầu thay đổi vị trí của những tín sứkhác.Lập tức, toàn bộ đại sảnh vặn vẹo.Một nam nhân trong sáu người cũng bị vặn vẹo, vị trí của hắnthay đổi, và bất ngờ xuất hiện gần Tô Viễn, cả hai lập tức ở rấtgân nhau.Như thể di chuyển tức thời trong Quỷ vực vậy.Chỉ là phương thức này còn đặc biệt hơn chút.Nam nhân kia khi ở gần Tô Viễn, trong tay xuất hiện một con daonhỏ, đó là dao gọt trái cây. Dù không lớn, nhưng trên đó nhuốmmáu, trông như hung khí đã từng gây án.Trong chớp mắt sau đó.Con dao nhỏ nhuốm máu đâm vào người Tô Viễn.Sau đó hắn nhanh chóng rút dao ra.Vị trí vặn vẹo khôi phục lại.Nam nhân đâm Tô Viễn một nhát, dù không động đậy, cũng đãrời khỏi bên cạnh hắn.Vết thương bị đâm, máu tươi chảy không ngừng, không cách nàocầm lại được.Đồng thời từ vết thương, phần thịt xung quanh bắt đầu trở nêntro tàn, lạnh băng, mất đi sức sống, như thể đang bị ăn mòn,nhanh chóng biến thành thi thể.Con dao nhuốm máu rõ ràng là một loại linh dị vũ khí.Người sống không chỉ bị đâm một nhát, cho dù chỉ là một vết cắtnhẹ, máu cũng sẽ không ngừng chảy ra, sau đó chết đi nhanhchóng, biến thành một cái xác.Ngay cả lệ quỷ cũng sẽ bị ảnh hưởng.Quỷ Che Mắt.Dao nhọn nhuốm máu.Đại sảnh vặn vẹo.Ba tín sứ ra tay, ba người còn lại dù có xu hướng động thủ,nhưng nhìn thấy tình hình thuận lợi, liên dừng lại."Tốt, bị ta đâm một nhát, hắn chết chắc rồi."Sau khi làm xong, nam nhân cao giọng nói, hắn tin rằng ngườimới này ở tâng năm sau khi bị chính mình đâm một nhát, chắcchăn sẽ chất.Dù sao, hắn hiểu rõ nhất hiệu quả của linh dị vũ khí mà hắn sửdụng, chí ít hắn chưa từng gặp ai sống sót sau khi bị thứ đó đâm.Đừng vội mừng quá sớm, hình như có gì đó không đúng, hắn mộtmực không hề động đậy.""Yên tâm đi, hắn không sống nổi đâu.Quỷ Che Mắt không chỉ che khuất mắt hắn, mà còn làm tri giáccủa hắn mờ đi.Nói cách khác, hắn còn chưa nhận thức được tình huống nguyhiểm này, thân thể đã chết trước rồi.Hơn nữa, các ngươi đều biết hiệu quả của con dao kia, chắc chắnkhông có lý do gì hắn còn sống.""Ta đã nói rồi, người trẻ tuổi này bản lĩnh không lớn, nhưng khẩukhí lại cuồng.Hắn bị đâm một nhát, chắc chắn sẽ chất.""Được rồi, chờ chuyện này kết thúc, chúng ta sẽ đưa phong thưmàu đen trở lại, mọi chuyện sẽ kết thúc." Mặc dù cảm giác cóchút đơn giản và dễ dàng, nhưng dù sao sự thật cũng bày ratrước mắt.Tiếp theo, chỉ cân cẩn thận và chờ đối phương chết là được.Nhưng điều khiến bọn họ thất vọng là, Tô Viễn lại không hề tỏ racó chút gì khó chịu.Dù máu vẫn không ngừng chảy, và dù đã bị đâm một nhát, hắnvẫn giữ thân sắc bình tĩnh.Trên mặt không hề biểu lộ bất kỳ cảm xúc gì, vẫn đầy vẻ tràophúng, hơn nữa những lệ quỷ đang tiến lại gân cũng không hềdừng bước.Điều đáng sợ hơn chính là, dòng máu chảy ra từ vết thương củaTô Viễn dân dân từ màu đỏ chuyển sang màu nâu đen, cuồncuộn không dứt, còn đang lan tràn vê phía những người kia.Một màn này xuất hiện, khiến tất cả những tín sứ đều giật mình,tim như ngừng đập."Nếu chỉ có chút bản lĩnh này, vậy thì đi chết đi."Vừa nói dứt lời, hình dạng của Tô Viễn lập tức biến đổi, biếnthành một lệ quỷ mặc áo lam, tóc tai bù xù.Thì ra người vừa bị đâm tổn thương không phải là đối phương,mà là quỷ?Khó trách đối phương không tỏ ra chút lo lắng nào, từ đầu đếncuối, bọn họ đều đã nhầm. "Đáng chết, chúng ta bị hắn đùa giốn,một tín sứ hét lên, nhưng chưa kịp nói hết câu đã im bặt.Một con kéo với cái đầu to từ xa lao đến, mở ra cái miệng nhưrăng cưa, chỉ một phát cắn đứt cổ hắn.Một tiếng "rắc", cổ của người đó bị cắn đứt, thân thể run rẩy vàilân rôi ngã xuống mêm nhữn.Chết rồi.Chỉ đơn giản như vậy, một tín sứ đã chất.Chưa kịp lấy lại tinh thân sau cảnh tượng kinh hoàng, thân hìnhcủa Tô Viễn lại hiện lên giữa đại sảnh. Nhìn đám tín sứ đang kinhhãi, hắn mỉm cười nói:"Cái thứ nhất, còn năm cái."Ngươi...Người phụ nữ trong nhóm mang tin tức đột ngột quay đầu, cốgắng vặn vẹo mọi thứ xung quanh.Nhưng ngay khi vừa làm như vậy, trên cổ bà đột nhiên xuất hiệnmột đôi tay nhìn như vô hại, đôi tay đó nhẹ nhàng đặt lên vai bà,lập tức khiến cả người bà mất đi thăng bằng.Mất thăng bằng đồng nghĩa với cái chết trong thế giới linh dị.Chỉ trong chớp mắt, sắc mặt bà trở nên xám như tro, toàn thântoát lên một luồng tử khí nồng đậm, khuôn mặt tràn đầy sựkhông thể tin nổi."Sao... sao có thể như vậy."Ý thức của bà vẫn còn chưa mất hẳn, không thể tin được rằng chỉvới một cái chạm nhẹ, mình đã phải chất.Nhưng tất cả đã quá muộn, bà không thể chống cự, cũng khôngcó cách nào khác để ngăn cản.Cái chết là kết cục tất yếu."Hắc hắc hắc, cái thứ hai...""Đáng chết, đồ khốn nạn, đi chết đi!"Nhìn thấy từng người một trong nhóm mang tin tức chết đi, namnhân từng đâm Tô Viễn một nhát lúc này tức giận, da thịt trênmặt hắn từng mảng rơi xuống, lộ ra phân thịt thối rữa, bốc mùi.Thân thể nhanh chóng từ trạng thái người sống chuyển thành lệquỷ.Hắn vẫn giữ được ý thức, tạm thời hóa thành lệ quỷ.Tay câm dao nhọn.Giờ phút này, hắn vừa hung hiểm vừa kh*ng b*, vô pháp bị giếtchết, và có thể dễ dàng g**t ch*t người khác.Nam nhân này sải bước tiến đến, muốn tấn công Tô Viễn.Nhưng ngay sau đó, từ mặt đất, dòng máu màu nâu đen đangchảy đột nhiên tạo thành một thân ảnh đây máu, trực tiếp tómlấy hắn và kéo xuống.Vũng máu lúc này giống như một vực sâu không đáy, trực tiếpnuốt chửng cả người hắn, không còn một chút động tĩnh.Lúc này, giọng nói sâu thẳm của Tô Viễn lại vang lên:"Hắc hắc hắc, cái thứ ba..."Chỉ trong nháy mắt, sáu tín sứ đã chết ba.Rõ ràng đối phương đang dùng một thái độ trêu đùa để lấy vui.Những người còn lại lập tức bị dọa đến mồ hôi lạnh chảy đầyngười, tay chân cứng đờ, không dám cử động.Bọn họ không phải là không có khả năng liêu mạng.Nhưng tất cả xảy ra quá nhanh, khiến họ cảm thấy vô lực.Chênh lệch thực lực thực sự quá lớn, khiến họ tuyệt vọng, khôngnhìn thấy bất kỳ lối thoát nào.Nếu đối phương muốn, chỉ trong chớp mắt cũng có thể g**t ch*thết tất cả mọi người.Hiện tại, tình hình như tiến thoái lưỡng nan.Dù cho bọn họ vẫn còn thủ đoạn, nhưng cũng không dám dùngmột cách thiếu suy nghĩ.Vì không ai dám chắc chắn liệu thủ đoạn của mình có hiệu quảvới kẻ mới đáng sợ này hay không.Trên mặt đất, những thi thể đã chứng minh sự tàn khốc của trậntranh đấu này, một khi đã ra tay, không còn đường lui.Không tôn tại khả năng chỉ bị thương rồi chạy trốn, chỉ có mộtbên phải chết.Tranh đấu giữa những người ngự quỷ luôn tàn nhẫn như vậy, ratay là phải quyết định sinh tử.Tuy nhiên, bâu không khí căng thẳng này cũng không kéo dài lâu.Cuối cùng, ba người còn lại liếc nhau, thở dài nói:"Chúng ta thua.Lúc này, bọn họ lựa chọn từ bỏ. Giờ đây, họ đã hiểu rõ rằng, từngay lúc bắt đầu, họ đã không có cơ hội thắng.Cho dù có bao nhiêu thủ đoạn đi chăng nữa, nếu không thể tìmra đâu mới là Tô Viễn thật, thì kết cục cuối cùng đã định trước làthất bại.Dù có thể xông đến trước mặt Tô Viễn và tiếp tục tấn công,nhưng ai có thể đảm bảo rằng kẻ đang đứng ở đó, giống nhưđang xem kịch, chính là Tô Viễn thật?Và họ không thể chịu đựng thêm một thất bại nữa.Chó cùng rứt giậu, dẫu có chết cũng phải cắn lấy đối phương mộtmiếng thịt, bọn họ không phải không có dũng khí. Nhưng nếu cònkhông thể chạm vào đối phương, vậy cần gì phải lãng phí sứclực? Thà dứt khoát một lần, câu cái chết nhanh chóng còn hơnphải chịu tra tấn.Trước lựa chọn của bọn họ, Tô Viễn cảm thấy có chút bất ngờ,nhưng lại thấy hợp tình hợp lí."Vậy là nhận thua rôi à? Không muốn giãy giụa thêm chút nữasao?”'Được làm vua, thua làm giặc.Đánh không lại chính là đánh không lại, tài nghệ không bằngngười, không có gì để nói.Nếu muốn giết chúng ta, vậy hãy cho chúng ta chết nhanhchóng, một trong ba tín sứ bình thản nói.Trong mắt hắn không có quá nhiều thần sắc sợ hãi, ngay từ lúctới đây, hắn đã sẵn sàng đối mặt với kết cục này.Chỉ là lân này, chiến thắng không thuộc về bọn họ mà thôi."Giờ ngươi có thể ra tay giết chúng ta, chuyện này kết thúc ở đây.Về sau, những chuyện của bưu cục cũng không cân chúng ta phảibận tâm nữa."Tô Viễn nhìn ba người còn lại, chậm rãi nói:"Kẻ thức thời mới là tuấn kiệt.Nói thật, hiện tại ta lại thấy giết các ngươi thật đáng tiếc. Cácngươi có năng lực, có trí tuệ, linh dị lực lượng cũng có thể phốihợp với nhau, hơn nữa các tín sứ tâng năm cũng có kinh nghiệmxử lý sự kiện linh dị.Các ngươi là nhân tài.Vậy thế này đi, ta lại cho các ngươi một cơ hội.."Cơ hội gì?""Một cơ hội để lựa chọn lại."Tô Viễn nói:"Trước đó ta đã nói với các ngươi, hoặc là đối nghịch với ta vàchết ở đây, hoặc là gia nhập cùng ta, cùng nhau xử lý Bưu CụcQuỷ.Trước đó, những người kia không tin ta, ta không thể làm gìđược.Bây giờ các ngươi nghĩ sao? Là muốn chết đi như vậy, hay sốngsót và gia nhập ta?”"Nếu chúng ta gia nhập, ngươi có tin tưởng chúng ta không?”"Câu hỏi này rất hay.Ta không cần phải lừa dối các ngươi, nói thật là, ta sẽ không tintưởng các ngươi ngay.Tín nhiệm không phải nói là có thể có ngay, cần thời gian đểchứng minh.Nhưng ta nhận ra các ngươi rất quan tâm đến cuộc sống yên bìnhvà gia đình, vì vậy ta có thể yên tâm mà dùng các ngươi.Nói xong, trên mặt Tô Viễn hiện lên một nụ cười giảo hoạt.