Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 1034: Gặp chuyện không quyết, không ngại câu nguyện

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Dựa theo tính cách của Dương Gian, xảy ra chuyện lớn như vậy,lại gây ra động tĩnh lớn đến thế, thì không có khả năng nào màQuỷ Nhãn của hắn lại không phát giác.Thế nhưng từ đầu đến cuối, dù cho Tô Viễn và đám tín sứ giaođấu, vẫn không thấy bóng dáng của Dương Gian đâu.Điêu này cho thấy có thể hắn đã bị một chuyện phiền toái nào đócuốn lấy.Còn nếu bảo răng gặp nguy hiểm, Tô Viễn tin rằng với thực lựccủa Dương Gian, dù có gặp nguy hiểm thật, vấn đề cũng khôngquá lớn.Trong Bưu Cục Quỷ, điều gì có thể được gọi là phiên phức cũngchỉ có vài thứ đó.Một là Trương Tiện Quang, một là những lão già trong những bứctranh.Đối với những lão già trong tranh, Tô Viễn không lo lắng, dù saocha của hắn, Dương Hiếu, cũng có mặt.Còn Trương Tiện Quang, người luôn muốn sáng tạo ra một thếgiới linh dị, phân lớn cũng sẽ không xuất hiện vào lúc này, bởitrước khi các điều kiện đạt được, hắn luôn nhẫn nhịn rất giỏi, cóthể nói là như một con rùa ninja.Do đó, càng nghĩ, Tô Viễn càng thấy rằng Dương Gian rất có thểđã sớm đi vào trong những không gian linh dị của bức tranh, chonên dù Tô Viễn có gây ra động tĩnh lớn như vậy ở tầng năm,Dương Gian vẫn hoàn toàn không biết gì.Muốn chứng minh suy đoán này là đúng hay không, cũng rất đơngiản, chỉ cần tự mình vào trong bức tranh tìm kiếm là biết.Trong thời gian tiếp theo, lần lượt có thêm một vài tín sứ tângnăm xuất hiện, chỉ tiếc rằng họ lại gặp phải Tô Viễn đang chờsẵn.Và kết quả của bọn họ, cũng đều là lựa chọn gia nhập Tô Viễn.Đương nhiên, không phải ai cũng có thể đưa ra lựa chọn này,những người không muốn phục tùng, tất cả đều phải chết, thậmchí thi thể của họ cũng bị Tô Viễn xử lý, có thể nói là chết khôngtoàn thây.Những người còn sống sót, tất nhiên không còn nhiều lựa chọn.Sau đó, theo thời gian chậm rãi trôi qua, số người đi lên tângnăm ngày càng ít, dù vẫn có một vài tín sứ lâu năm chưa xuấthiện, nhưng Tô Viễn cũng không có ý định tiếp tục chờ.Vài tín sứ thôi, dù họ có kinh nghiệm lâu năm đi nữa, cũng khôngquan trọng, không ảnh hưởng tới đại cục của bưu cục. Sau đó, TôViễn dẫn theo một nhóm người từ tầng năm trở về tâng một.Bưu cục tầng một cũng không có gì thay đổi, vẫn bố trí giống nhưtrước, ánh đèn trên trần vẫn vàng ảm đạm, bên ngoài cửa lớn,những đèn neon đủ màu sắc lấp lánh, tràn ngập một phong cáchlạc hậu.Hắn đi thẳng tới quầy trước đó của Tôn Thụy, nhìn vê phía nhữngbức tranh treo trên tường.Trên tranh là những bức chân dung, có nam, có nữ, có người già,có trẻ con, phong cách vẽ đều giống nhau, quỷ dị và tối tăm, hiểnnhiên là do cùng một người vẽ. Nhưng điều này không quantrọng, Tô Viễn chỉ nhìn lướt qua một chút, rôi chọn ngay một bức.Bức tranh đó có bối cảnh là một căn phòng, không có nhân vật,chỉ có một chiếc ghế đặt ở đó, phía sau là một bức tường.Trên tường có cửa sổ, nhưng cửa sổ tối om, không thể nhìnxuyên qua để thấy được cảnh bên ngoài.Phong cách bức tranh có phần trâm lắng, nhìn lâu sẽ khiến ngườita cảm thấy vô cùng khó chịu.Nếu nhớ không nhầm, trong kịch bản gốc, Dương Gian đã đi vàotừ bức tranh này.Hơi suy tư một lúc, Tô Viễn đưa tay ra, chạm vào bê mặt bứctranh.Ngay sau đó, tay hắn như chìm vào nước, dần dần lún sâu xuống.Không chút do dự, Tô Viễn áp sát vào bức tranh, khẽ nghiêngmình, cả người hắn nhanh chóng chui vào trong, như thể muốn đivào thế giới trong tranh, trong nháy mắt biến mất trước mắtnhững tín sứ, và xuất hiện bên trong bức tranh."Hắn... hắn cứ thế mà đi vào rồi sao?”"Lá gan này không khỏi quá lớn đi, chẳng lẽ hắn không sợ nguyhiểm à?”"Xem bộ dáng thì có vẻ rất tự tin Khi mọi tín sứ xung quanh bàntán, Vương Dũng lại không nói lời nào, bước tới trước và dân dânchui vào bức tranh.Hiển nhiên, hắn biết rõ vai trò của mình, đặc biệt sau khi nóichuyện với Tô Viễn, hiểu rõ tình hình bên ngoài và biết mình cânlàm gì.Nếu đã chọn đứng về phía Tô Viễn, thì phải đoàn kết và hợp tác.Nếu gặp nguy hiểm mà không dám đứng ra, thì kết quả cuối cùngcó thể đoán được.Với kiểu người như Tô Viễn, không thể đơn giản lừa gạt như kẻngốc.Nếu không, khi chết hắn sẽ không biết mình chất như thế nào.Trong bức tranh, lúc này Tô Viễn đang đứng trong một căn phòngtương đối chật chội.Bốn mặt của căn phòng đều là tường, một mặt có cửa sổ, và mặtkia là một bức họa.Trên bức họa là cảnh tượng bên trong bưu cục.Những người trong bức tranh đang nhìn họ, và họ cũng đangnhìn lại những người trong tranh.Điêu này có chút kỳ quái, nhưng hiện tại Tô Viễn không chú ýđến điều đó, mà nhìn về phía cánh cửa duy nhất trong phòng.Không do dự, hắn trực tiếp đẩy cánh cửa ra, và ngay lúc này,Vương Dũng cũng xuất hiện tại đây.'Nơi này chính là bên trong bức tranh sao? Thật khó mà tưởngtượng nổi, quả thực như là một thế giới khác vậy, Vương Dũngnói, đánh giá xung quanh, tỏ ra ngạc nhiên.Đây là lần đầu tiên hắn đi vào bên trong bức tranh, vì vậy mọithứ đối với hắn đều lộ ra vẻ ngạc nhiên.Tô Viễn nhìn hắn, trong mắt lóe lên sự tán thưởng, rồi nói:Đây là một không gian linh dị, giống như Quỷ vực, bức tranh chỉlà một vật dẫn mà thôi.Nó có thể là bức tranh, cũng có thể là một bức ảnh, hay là bất kỳvật gì khác, vì vậy không có gì đáng để ngạc nhiên."Khác với Vương Dũng, Tô Viễn đã tiếp xúc rất nhiều với nhữngthứ linh dị này, sớm đã quen thuộc.Huống chị, với hắn, những điều trong bưu cục không phải bí mật.Tô Viễn trực tiếp đẩy cánh cửa màu đen kia ra.Cánh cửa này là lối thoát duy nhất khỏi căn phòng nhỏ này,nhưng phía sau cửa là gì thì hắn không biết.Bởi đây là thế giới của bức tranh, giống như Quỷ Họa trước kia,đầy sự quỷ dị và khó đoán. Tự tiện xâm nhập rất có thể sẽ bị vâychết bên trong, không tìm được lối ra, bởi vì thế giới bức tranh làtương thông, không phải là không có khả năng mất phươnghướng.Nhưng điều này không quan trọng, bởi Tô Viễn đã có thủ đoạnứng phó tương ứng.Mang theo ý nghĩ như vậy, Tô Viễn trực tiếp bước ra ngoài.Vương Dũng thấy vậy, cũng vội vàng đi theo.Bên ngoài là một mảng tối tăm, không có ánh sáng, nhưng tầmnhìn vẫn bình thường, có thể nhìn rõ một số thứ, chỉ là không rõràng.Trước mặt hắn là một con đường nhỏ, uốn lượn khúc khuỷu,dường như dẫn tới một nơi nào đó.Con đường này rất quen thuộc, giống như lối vào Bưu Cục Quỷ,khác biệt duy nhất là con đường này không thông suốt xuốngđáy, mà có ngã rẽ giữa chừng, dường như dọc theo ngã rẽ này cóthể dẫn tới một nơi khác.Tô Viễn quay đầu nhìn lại, phát hiện phía sau không còn cănphòng nào, chỉ còn một mặt tường và một cánh cửa, như thể làmột cái lông đặt ở cuối ngã rẽ.Đây chính là thế giới của bức tranh, quỷ dị và kỳ lạ.Đi dọc theo con đường nhỏ phía trước, rất nhanh, Tô Viễn gặpmột ngã rẽ.Con đường nhỏ trước đó giờ biến thành hai lối, một bên trái, mộtbên phải, nhưng phía trước lại tối tăm, không nhìn thấy thứ gì ỞXa.Bưu Cục Quỷ bên trong bức tranh rốt cuộc ở đâu?Sau khi trâm ngâm một lúc, Tô Viễn lấy ra một cây bút."Gặp chuyện không quyết, không ngại cầu nguyện."

Dựa theo tính cách của Dương Gian, xảy ra chuyện lớn như vậy,

lại gây ra động tĩnh lớn đến thế, thì không có khả năng nào mà

Quỷ Nhãn của hắn lại không phát giác.

Thế nhưng từ đầu đến cuối, dù cho Tô Viễn và đám tín sứ giao

đấu, vẫn không thấy bóng dáng của Dương Gian đâu.

Điêu này cho thấy có thể hắn đã bị một chuyện phiền toái nào đó

cuốn lấy.

Còn nếu bảo răng gặp nguy hiểm, Tô Viễn tin rằng với thực lực

của Dương Gian, dù có gặp nguy hiểm thật, vấn đề cũng không

quá lớn.

Trong Bưu Cục Quỷ, điều gì có thể được gọi là phiên phức cũng

chỉ có vài thứ đó.

Một là Trương Tiện Quang, một là những lão già trong những bức

tranh.

Đối với những lão già trong tranh, Tô Viễn không lo lắng, dù sao

cha của hắn, Dương Hiếu, cũng có mặt.

Còn Trương Tiện Quang, người luôn muốn sáng tạo ra một thế

giới linh dị, phân lớn cũng sẽ không xuất hiện vào lúc này, bởi

trước khi các điều kiện đạt được, hắn luôn nhẫn nhịn rất giỏi, có

thể nói là như một con rùa ninja.

Do đó, càng nghĩ, Tô Viễn càng thấy rằng Dương Gian rất có thể

đã sớm đi vào trong những không gian linh dị của bức tranh, cho

nên dù Tô Viễn có gây ra động tĩnh lớn như vậy ở tầng năm,

Dương Gian vẫn hoàn toàn không biết gì.

Muốn chứng minh suy đoán này là đúng hay không, cũng rất đơn

giản, chỉ cần tự mình vào trong bức tranh tìm kiếm là biết.

Trong thời gian tiếp theo, lần lượt có thêm một vài tín sứ tâng

năm xuất hiện, chỉ tiếc rằng họ lại gặp phải Tô Viễn đang chờ

sẵn.

Và kết quả của bọn họ, cũng đều là lựa chọn gia nhập Tô Viễn.

Đương nhiên, không phải ai cũng có thể đưa ra lựa chọn này,

những người không muốn phục tùng, tất cả đều phải chết, thậm

chí thi thể của họ cũng bị Tô Viễn xử lý, có thể nói là chết không

toàn thây.

Những người còn sống sót, tất nhiên không còn nhiều lựa chọn.

Sau đó, theo thời gian chậm rãi trôi qua, số người đi lên tâng

năm ngày càng ít, dù vẫn có một vài tín sứ lâu năm chưa xuất

hiện, nhưng Tô Viễn cũng không có ý định tiếp tục chờ.

Vài tín sứ thôi, dù họ có kinh nghiệm lâu năm đi nữa, cũng không

quan trọng, không ảnh hưởng tới đại cục của bưu cục. Sau đó, Tô

Viễn dẫn theo một nhóm người từ tầng năm trở về tâng một.

Bưu cục tầng một cũng không có gì thay đổi, vẫn bố trí giống như

trước, ánh đèn trên trần vẫn vàng ảm đạm, bên ngoài cửa lớn,

những đèn neon đủ màu sắc lấp lánh, tràn ngập một phong cách

lạc hậu.

Hắn đi thẳng tới quầy trước đó của Tôn Thụy, nhìn vê phía những

bức tranh treo trên tường.

Trên tranh là những bức chân dung, có nam, có nữ, có người già,

có trẻ con, phong cách vẽ đều giống nhau, quỷ dị và tối tăm, hiển

nhiên là do cùng một người vẽ. Nhưng điều này không quan

trọng, Tô Viễn chỉ nhìn lướt qua một chút, rôi chọn ngay một bức.

Bức tranh đó có bối cảnh là một căn phòng, không có nhân vật,

chỉ có một chiếc ghế đặt ở đó, phía sau là một bức tường.

Trên tường có cửa sổ, nhưng cửa sổ tối om, không thể nhìn

xuyên qua để thấy được cảnh bên ngoài.

Phong cách bức tranh có phần trâm lắng, nhìn lâu sẽ khiến người

ta cảm thấy vô cùng khó chịu.

Nếu nhớ không nhầm, trong kịch bản gốc, Dương Gian đã đi vào

từ bức tranh này.

Hơi suy tư một lúc, Tô Viễn đưa tay ra, chạm vào bê mặt bức

tranh.

Ngay sau đó, tay hắn như chìm vào nước, dần dần lún sâu xuống.

Không chút do dự, Tô Viễn áp sát vào bức tranh, khẽ nghiêng

mình, cả người hắn nhanh chóng chui vào trong, như thể muốn đi

vào thế giới trong tranh, trong nháy mắt biến mất trước mắt

những tín sứ, và xuất hiện bên trong bức tranh.

"Hắn... hắn cứ thế mà đi vào rồi sao?”

"Lá gan này không khỏi quá lớn đi, chẳng lẽ hắn không sợ nguy

hiểm à?”

"Xem bộ dáng thì có vẻ rất tự tin Khi mọi tín sứ xung quanh bàn

tán, Vương Dũng lại không nói lời nào, bước tới trước và dân dân

chui vào bức tranh.

Hiển nhiên, hắn biết rõ vai trò của mình, đặc biệt sau khi nói

chuyện với Tô Viễn, hiểu rõ tình hình bên ngoài và biết mình cân

làm gì.

Nếu đã chọn đứng về phía Tô Viễn, thì phải đoàn kết và hợp tác.

Nếu gặp nguy hiểm mà không dám đứng ra, thì kết quả cuối cùng

có thể đoán được.

Với kiểu người như Tô Viễn, không thể đơn giản lừa gạt như kẻ

ngốc.

Nếu không, khi chết hắn sẽ không biết mình chất như thế nào.

Trong bức tranh, lúc này Tô Viễn đang đứng trong một căn phòng

tương đối chật chội.

Bốn mặt của căn phòng đều là tường, một mặt có cửa sổ, và mặt

kia là một bức họa.

Trên bức họa là cảnh tượng bên trong bưu cục.

Những người trong bức tranh đang nhìn họ, và họ cũng đang

nhìn lại những người trong tranh.

Điêu này có chút kỳ quái, nhưng hiện tại Tô Viễn không chú ý

đến điều đó, mà nhìn về phía cánh cửa duy nhất trong phòng.

Không do dự, hắn trực tiếp đẩy cánh cửa ra, và ngay lúc này,

Vương Dũng cũng xuất hiện tại đây.

'Nơi này chính là bên trong bức tranh sao? Thật khó mà tưởng

tượng nổi, quả thực như là một thế giới khác vậy, Vương Dũng

nói, đánh giá xung quanh, tỏ ra ngạc nhiên.

Đây là lần đầu tiên hắn đi vào bên trong bức tranh, vì vậy mọi

thứ đối với hắn đều lộ ra vẻ ngạc nhiên.

Tô Viễn nhìn hắn, trong mắt lóe lên sự tán thưởng, rồi nói:

Đây là một không gian linh dị, giống như Quỷ vực, bức tranh chỉ

là một vật dẫn mà thôi.

Nó có thể là bức tranh, cũng có thể là một bức ảnh, hay là bất kỳ

vật gì khác, vì vậy không có gì đáng để ngạc nhiên."

Khác với Vương Dũng, Tô Viễn đã tiếp xúc rất nhiều với những

thứ linh dị này, sớm đã quen thuộc.

Huống chị, với hắn, những điều trong bưu cục không phải bí mật.

Tô Viễn trực tiếp đẩy cánh cửa màu đen kia ra.

Cánh cửa này là lối thoát duy nhất khỏi căn phòng nhỏ này,

nhưng phía sau cửa là gì thì hắn không biết.

Bởi đây là thế giới của bức tranh, giống như Quỷ Họa trước kia,

đầy sự quỷ dị và khó đoán. Tự tiện xâm nhập rất có thể sẽ bị vây

chết bên trong, không tìm được lối ra, bởi vì thế giới bức tranh là

tương thông, không phải là không có khả năng mất phương

hướng.

Nhưng điều này không quan trọng, bởi Tô Viễn đã có thủ đoạn

ứng phó tương ứng.

Mang theo ý nghĩ như vậy, Tô Viễn trực tiếp bước ra ngoài.

Vương Dũng thấy vậy, cũng vội vàng đi theo.

Bên ngoài là một mảng tối tăm, không có ánh sáng, nhưng tầm

nhìn vẫn bình thường, có thể nhìn rõ một số thứ, chỉ là không rõ

ràng.

Trước mặt hắn là một con đường nhỏ, uốn lượn khúc khuỷu,

dường như dẫn tới một nơi nào đó.

Con đường này rất quen thuộc, giống như lối vào Bưu Cục Quỷ,

khác biệt duy nhất là con đường này không thông suốt xuống

đáy, mà có ngã rẽ giữa chừng, dường như dọc theo ngã rẽ này có

thể dẫn tới một nơi khác.

Tô Viễn quay đầu nhìn lại, phát hiện phía sau không còn căn

phòng nào, chỉ còn một mặt tường và một cánh cửa, như thể là

một cái lông đặt ở cuối ngã rẽ.

Đây chính là thế giới của bức tranh, quỷ dị và kỳ lạ.

Đi dọc theo con đường nhỏ phía trước, rất nhanh, Tô Viễn gặp

một ngã rẽ.

Con đường nhỏ trước đó giờ biến thành hai lối, một bên trái, một

bên phải, nhưng phía trước lại tối tăm, không nhìn thấy thứ gì Ở

Xa.

Bưu Cục Quỷ bên trong bức tranh rốt cuộc ở đâu?

Sau khi trâm ngâm một lúc, Tô Viễn lấy ra một cây bút.

"Gặp chuyện không quyết, không ngại cầu nguyện."

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Dựa theo tính cách của Dương Gian, xảy ra chuyện lớn như vậy,lại gây ra động tĩnh lớn đến thế, thì không có khả năng nào màQuỷ Nhãn của hắn lại không phát giác.Thế nhưng từ đầu đến cuối, dù cho Tô Viễn và đám tín sứ giaođấu, vẫn không thấy bóng dáng của Dương Gian đâu.Điêu này cho thấy có thể hắn đã bị một chuyện phiền toái nào đócuốn lấy.Còn nếu bảo răng gặp nguy hiểm, Tô Viễn tin rằng với thực lựccủa Dương Gian, dù có gặp nguy hiểm thật, vấn đề cũng khôngquá lớn.Trong Bưu Cục Quỷ, điều gì có thể được gọi là phiên phức cũngchỉ có vài thứ đó.Một là Trương Tiện Quang, một là những lão già trong những bứctranh.Đối với những lão già trong tranh, Tô Viễn không lo lắng, dù saocha của hắn, Dương Hiếu, cũng có mặt.Còn Trương Tiện Quang, người luôn muốn sáng tạo ra một thếgiới linh dị, phân lớn cũng sẽ không xuất hiện vào lúc này, bởitrước khi các điều kiện đạt được, hắn luôn nhẫn nhịn rất giỏi, cóthể nói là như một con rùa ninja.Do đó, càng nghĩ, Tô Viễn càng thấy rằng Dương Gian rất có thểđã sớm đi vào trong những không gian linh dị của bức tranh, chonên dù Tô Viễn có gây ra động tĩnh lớn như vậy ở tầng năm,Dương Gian vẫn hoàn toàn không biết gì.Muốn chứng minh suy đoán này là đúng hay không, cũng rất đơngiản, chỉ cần tự mình vào trong bức tranh tìm kiếm là biết.Trong thời gian tiếp theo, lần lượt có thêm một vài tín sứ tângnăm xuất hiện, chỉ tiếc rằng họ lại gặp phải Tô Viễn đang chờsẵn.Và kết quả của bọn họ, cũng đều là lựa chọn gia nhập Tô Viễn.Đương nhiên, không phải ai cũng có thể đưa ra lựa chọn này,những người không muốn phục tùng, tất cả đều phải chết, thậmchí thi thể của họ cũng bị Tô Viễn xử lý, có thể nói là chết khôngtoàn thây.Những người còn sống sót, tất nhiên không còn nhiều lựa chọn.Sau đó, theo thời gian chậm rãi trôi qua, số người đi lên tângnăm ngày càng ít, dù vẫn có một vài tín sứ lâu năm chưa xuấthiện, nhưng Tô Viễn cũng không có ý định tiếp tục chờ.Vài tín sứ thôi, dù họ có kinh nghiệm lâu năm đi nữa, cũng khôngquan trọng, không ảnh hưởng tới đại cục của bưu cục. Sau đó, TôViễn dẫn theo một nhóm người từ tầng năm trở về tâng một.Bưu cục tầng một cũng không có gì thay đổi, vẫn bố trí giống nhưtrước, ánh đèn trên trần vẫn vàng ảm đạm, bên ngoài cửa lớn,những đèn neon đủ màu sắc lấp lánh, tràn ngập một phong cáchlạc hậu.Hắn đi thẳng tới quầy trước đó của Tôn Thụy, nhìn vê phía nhữngbức tranh treo trên tường.Trên tranh là những bức chân dung, có nam, có nữ, có người già,có trẻ con, phong cách vẽ đều giống nhau, quỷ dị và tối tăm, hiểnnhiên là do cùng một người vẽ. Nhưng điều này không quantrọng, Tô Viễn chỉ nhìn lướt qua một chút, rôi chọn ngay một bức.Bức tranh đó có bối cảnh là một căn phòng, không có nhân vật,chỉ có một chiếc ghế đặt ở đó, phía sau là một bức tường.Trên tường có cửa sổ, nhưng cửa sổ tối om, không thể nhìnxuyên qua để thấy được cảnh bên ngoài.Phong cách bức tranh có phần trâm lắng, nhìn lâu sẽ khiến ngườita cảm thấy vô cùng khó chịu.Nếu nhớ không nhầm, trong kịch bản gốc, Dương Gian đã đi vàotừ bức tranh này.Hơi suy tư một lúc, Tô Viễn đưa tay ra, chạm vào bê mặt bứctranh.Ngay sau đó, tay hắn như chìm vào nước, dần dần lún sâu xuống.Không chút do dự, Tô Viễn áp sát vào bức tranh, khẽ nghiêngmình, cả người hắn nhanh chóng chui vào trong, như thể muốn đivào thế giới trong tranh, trong nháy mắt biến mất trước mắtnhững tín sứ, và xuất hiện bên trong bức tranh."Hắn... hắn cứ thế mà đi vào rồi sao?”"Lá gan này không khỏi quá lớn đi, chẳng lẽ hắn không sợ nguyhiểm à?”"Xem bộ dáng thì có vẻ rất tự tin Khi mọi tín sứ xung quanh bàntán, Vương Dũng lại không nói lời nào, bước tới trước và dân dânchui vào bức tranh.Hiển nhiên, hắn biết rõ vai trò của mình, đặc biệt sau khi nóichuyện với Tô Viễn, hiểu rõ tình hình bên ngoài và biết mình cânlàm gì.Nếu đã chọn đứng về phía Tô Viễn, thì phải đoàn kết và hợp tác.Nếu gặp nguy hiểm mà không dám đứng ra, thì kết quả cuối cùngcó thể đoán được.Với kiểu người như Tô Viễn, không thể đơn giản lừa gạt như kẻngốc.Nếu không, khi chết hắn sẽ không biết mình chất như thế nào.Trong bức tranh, lúc này Tô Viễn đang đứng trong một căn phòngtương đối chật chội.Bốn mặt của căn phòng đều là tường, một mặt có cửa sổ, và mặtkia là một bức họa.Trên bức họa là cảnh tượng bên trong bưu cục.Những người trong bức tranh đang nhìn họ, và họ cũng đangnhìn lại những người trong tranh.Điêu này có chút kỳ quái, nhưng hiện tại Tô Viễn không chú ýđến điều đó, mà nhìn về phía cánh cửa duy nhất trong phòng.Không do dự, hắn trực tiếp đẩy cánh cửa ra, và ngay lúc này,Vương Dũng cũng xuất hiện tại đây.'Nơi này chính là bên trong bức tranh sao? Thật khó mà tưởngtượng nổi, quả thực như là một thế giới khác vậy, Vương Dũngnói, đánh giá xung quanh, tỏ ra ngạc nhiên.Đây là lần đầu tiên hắn đi vào bên trong bức tranh, vì vậy mọithứ đối với hắn đều lộ ra vẻ ngạc nhiên.Tô Viễn nhìn hắn, trong mắt lóe lên sự tán thưởng, rồi nói:Đây là một không gian linh dị, giống như Quỷ vực, bức tranh chỉlà một vật dẫn mà thôi.Nó có thể là bức tranh, cũng có thể là một bức ảnh, hay là bất kỳvật gì khác, vì vậy không có gì đáng để ngạc nhiên."Khác với Vương Dũng, Tô Viễn đã tiếp xúc rất nhiều với nhữngthứ linh dị này, sớm đã quen thuộc.Huống chị, với hắn, những điều trong bưu cục không phải bí mật.Tô Viễn trực tiếp đẩy cánh cửa màu đen kia ra.Cánh cửa này là lối thoát duy nhất khỏi căn phòng nhỏ này,nhưng phía sau cửa là gì thì hắn không biết.Bởi đây là thế giới của bức tranh, giống như Quỷ Họa trước kia,đầy sự quỷ dị và khó đoán. Tự tiện xâm nhập rất có thể sẽ bị vâychết bên trong, không tìm được lối ra, bởi vì thế giới bức tranh làtương thông, không phải là không có khả năng mất phươnghướng.Nhưng điều này không quan trọng, bởi Tô Viễn đã có thủ đoạnứng phó tương ứng.Mang theo ý nghĩ như vậy, Tô Viễn trực tiếp bước ra ngoài.Vương Dũng thấy vậy, cũng vội vàng đi theo.Bên ngoài là một mảng tối tăm, không có ánh sáng, nhưng tầmnhìn vẫn bình thường, có thể nhìn rõ một số thứ, chỉ là không rõràng.Trước mặt hắn là một con đường nhỏ, uốn lượn khúc khuỷu,dường như dẫn tới một nơi nào đó.Con đường này rất quen thuộc, giống như lối vào Bưu Cục Quỷ,khác biệt duy nhất là con đường này không thông suốt xuốngđáy, mà có ngã rẽ giữa chừng, dường như dọc theo ngã rẽ này cóthể dẫn tới một nơi khác.Tô Viễn quay đầu nhìn lại, phát hiện phía sau không còn cănphòng nào, chỉ còn một mặt tường và một cánh cửa, như thể làmột cái lông đặt ở cuối ngã rẽ.Đây chính là thế giới của bức tranh, quỷ dị và kỳ lạ.Đi dọc theo con đường nhỏ phía trước, rất nhanh, Tô Viễn gặpmột ngã rẽ.Con đường nhỏ trước đó giờ biến thành hai lối, một bên trái, mộtbên phải, nhưng phía trước lại tối tăm, không nhìn thấy thứ gì ỞXa.Bưu Cục Quỷ bên trong bức tranh rốt cuộc ở đâu?Sau khi trâm ngâm một lúc, Tô Viễn lấy ra một cây bút."Gặp chuyện không quyết, không ngại cầu nguyện."

Chương 1034: Gặp chuyện không quyết, không ngại câu nguyện