Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 1043: Bưu cục biến hóa

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Có Tô Viễn tại đây, những rủi ro gặp phải khi xé bỏ lá thư tín màuđen ở đại sảnh bưu cục đã giảm đi rất nhiêu một cách vô hình.Chí ít Dương Gian vẫn còn giữ bình tính và chưa từng ra tay.Đương nhiên, nguyên nhân chính là vì Tô Viễn trực tiếp để SởNhân Mỹ chặn ở cửa lớn của bưu CỤc.Với khả năng linh dị không ngừng gia tăng của Sở Nhân Mỹ lúcnày, những lệ quỷ bên ngoài bị bưu cục nguyên rủa do xé bỏ láthư tín màu đen không thể nào đột phá được. Cộng thêm có mộtnhóm năm tín sứ hiệp trợ, kết quả cuối cùng dường như khôngngờ tới nhưng lại rất hợp lý.Làm cho rủi ro xé bỏ lá thư tín màu đen bây giờ nhỏ hơn rấtnhiều so với trong nguyên tác.Tuy nhiên, điều quan trọng nhất lúc này chính là Tôn Thụy đã tìmthấy con đường thông tới tâng sáu của bưu cục.Phát hiện này rất bất ngờ, giống như cầu thang thông tới tầngsáu của bưu cục đã luôn ở đó, chỉ là từ trước tới nay chưa có aiphát hiện ra.Chỉ có vào lúc này Tôn Thụy mới có thể thấy được, tại vị trí cửacâu thang, có một bóng người mơ hô không ngừng vẫy tay gọihắn.Nghe Tôn Thụy miêu tả, Tô Viễn biết đó chính là con đường dẫntới người quản lý bưu cục.Theo như miêu tả trong nguyên kịch bản, trước kia tín sứ sau khiđưa xong ba bức thư, sẽ xuất hiện một con đường đặc biệt, chỉcó tín sứ mới có thể nhìn thấy và làm ra lựa chọn."Giờ ngươi hãy đi theo người kia."Nhìn Tôn Thụy, Tô Viễn nói."Con đường này chỉ có ngươi có thể nhìn thấy, còn chúng ta thìkhông.Đây có lẽ là bưu cục đã thiết lập sẵn, chỉ có những người có tưcách làm người quản lý mới có thể tìm thấy.""Ra là vậy, ta hiểu rồi, để ta qua xem..Tôn Thụy nói:"Không làm gì thì không tốt lắm, sớm trở thành người quản lýcũng có thể sớm kết thúc hiện tượng linh dị ở đây."Tô Viễn không nói gì, chỉ nhẹ gật đầu, rồi suy nghĩ một chút, lấykhốc tang bổng mà lâu rồi hắn chưa dùng ra và ném cho TônThụy.Linh dị vũ khí này hiện tại trong tay Tô Viễn cũng không có tácdụng lớn, để đó chỉ bụi bám trong kho, nên hắn quyết định đưacho người khác như một món quà."Cầm lấy, để phòng trường hợp bất ngờ."Còn với Tôn Thụy, có thì vẫn tốt hơn không, nên hắn không từchối, giờ không phải lúc để cứng đầu."Cảm ơn, Tô cố vấn."Sau khi nhận lấy, hắn lập tức bước khập khiễng tiến về phíatrước.Trong tâm mắt, bóng người mơ hồ đó sau khi vẫy tay ra hiệu liềnquay người đi vê phía câu thang, như ám chỉ Tôn Thụy đi theo.Dù chân không tiện nhưng hành động của Tôn Thụy vẫn rấtnhanh, chẳng mấy chốc đã theo kịp."Biến mất."Đôi mắt của Dương Gian khẽ nhúc nhích.Hắn thấy Tôn Thụy không để ý tới bức tường phía trước mà trựctiếp chui vào đó, biến mất ngay trước mắt.Vậy là chúng ta đã thành công?”Dương Gian hỏi, mang theo vài phần nghi vấn.Tô Viễn lắc đầu:"Chưa thể tính là thành công.Nếu như người quản lý đã tới tầng sáu của bưu cục, vậy thì bâygiờ trong tình huống bưu cục thiếu người quản lý, tâng sáu liệucó còn lệ quỷ hay không vẫn chưa rõ.Phải đợi đến khi Tôn Thụy quay lại, lúc đó mọi chuyện mới rõràng.Trước đó, hãy đảm bảo an toàn cho bản thân."Nói xong, Tô Viễn đi tới bên cạnh Mở Cửa Quỷ, thu hồi con lệ quỷđáng sợ này cùng với Đinh Quan Tài.Thứ này chính là bảo bối, tuyệt đối không thể bỏ đi.Sau khi làm xong mọi việc, hắn hơi cảm nhận vị trí của Pennywisevà không khỏi nhíu mày.Vì vào lúc này, hắn có một cảm giác kỳ lạ, giống như tên hề đó bịthứ gì đó níu kéo, không thể thoát ra được.Nghĩ tới đây, hắn không khỏi nảy sinh ý định đi xem rốt cuộc làchuyện gì xảy ra, liền nhìn về phía Dương Gian."Nơi này giao lại cho ngươi, ta điều khiển một con quỷ không biếtcó chuyện gì, giống như bị thứ gì đó cuốn lấy, ta phải đi xem..Dương Gian nhẹ gật đầu, người điều khiển lệ quỷ với người ngựquỷ tự thân không thể nghi ngờ là vô cùng quan trọng.Mặc dù không biết cách thức Tô Viễn điều khiển lệ quỷ, nhưngphần lớn tình huống đều đơn giản quy vê hai chữ "cân bằng”.Cho nên việc Tô Viễn đưa ra yêu cầu này cũng không kỳ quái, cólẽ để lệ quỷ bên ngoài quá lâu cũng dẫn đến mất cân bằng linh dịcủa hắn.Sau đó, Tô Viễn không chần chừ thêm, trực tiếp theo phươngthức mà Pennywise đã biến mất, bước một bước lên khu vực phủkín màu đen giấy viết thư.Bước này giãm xuống, lập tức cả người như đang giãm vàokhoảng không, trực tiếp bị hút xuống, nhưng hắn lại không biếnmất, mà rơi vào một nơi linh dị kỳ quái.Nơi này giống hệt tâng một của bưu cục. Tuy nhiên, tường và mặtđất không phải đá hay tấm ván gỗ, mà là từng tờ giấy viết thưmàu đen được dán chặt.Nơi này giống như một thế giới giấy, nhưng quái dị hơn là mỗi tờgiấy đều có những cái tên tươi đẹp như máu, như Trương Lỗi,Triệu Phong, Tân Khai.Những cái tên này đối với Tô Viễn vô cùng xa lạ, nhưng vớinhững tín sứ, chúng lại có chút quen thuộc.Bởi vì tất cả đều là tên của những tín sứ đã chất.Giấy viết thư màu đen, với những cái tên màu đỏ như máu, đãtạo ra nơi này.Nơi này tràn đầy tử vong và quỷ dị, dường như biểu hiện rằngtoàn bộ bưu cục được xây dựng từ sinh mệnh của vô số tín sứ.Nhìn cảnh tượng quái dị trước mắt, Tô Viễn đại khái hiểu vì saoPennywise lại bị kẹt ở đây, không thể thoát ra.Nơi này là nơi lưu giữ thi thể của một nhiệm kỳ người quản lýtrước đó.Người quản lý ấy đã bị Trương Tiện Quang g**t ch*t, nhưng dolực lượng linh dị của bưu cục, người quản lý bên trong không thểchết hoàn toàn, vì vậy thi thể bị phân tách, chôn giấu ở nhiều nơikhác nhau trong bưu cục.Thân thể thì bị trấn áp ở một nơi linh dị như thế này. Ngàythường, nơi này căn bản sẽ không xuất hiện, chỉ khi như hiện tại,thư tín màu đen bị xé bỏ mới có thể lộ ra.Không chân chừ, Tô Viễn trực tiếp vận dụng Quỷ vực của thằnghê, chuyển mình đến bên cạnh Pennywise, sau đó ý đồ xé ráchtất cả trước mắt.Lập tức, từng tờ giấy viết thư màu đỏ bị xé nát, và vết rách kéodài, dường như muốn phá hủy toàn bộ nơi linh dị được dựng lêntừ giấy viết thư này.Tuy nhiên, vết rách chỉ kéo dài khoảng bốn, năm mét rồi dừng lại.Vết rách bắt đầu khôi phục nhanh chóng, dấu vết biến mất. Tuynhiên, dù vết rách khôi phục, những cái tên màu đỏ trên tờ giấylại trở nên mờ nhạt, máu tươi như hòa tan, nhỏ giọt xuống từ tờgiấy.Dưới tác dụng của Quỷ vực, Tô Viễn nhanh chóng tìm đượcnguồn gốc của sự linh dị.Dưới một mặt vách tường dán đầy giấy viết thư màu đen, một cỗthi thể nằm yên không nhúc nhích.Thi thể đó cũng bị dán đầy giấy viết thư màu đen, giống như mộtxác ướp được quấn kín, nhưng càng giống một cổ thi được trưngbày trong viện bảo tàng.Những tờ giấy viết thư vuông vức giống như một bộ Kim Lũ NgọcY quý giá.Thỉnh thoảng, giấy viết thư trên thi thể bong ra, nhưng ngay sauđó lại có tờ mới dính vào.Vòng đi vòng lại, thi thể ấy mãi mãi không thể lộ diện, đành phảichìm trong giấc ngủ ở đây."Đây chính là người quản lý kia sao?"Tô Viễn nhìn chằm chằm vào bộ thi thể kia, trong lòng âm thâmsuy tư, nhưng đồng thời, không chút chân chừ, nhanh chóng tiếnvề phía thi thể.Hắn không có lý do để bỏ qua bộ thi thể này, mặc dù không cótác dụng lớn với bản thân, nhưng thứ này có thể ở thời khắc quantrọng gây khó dễ cho Trương Tiện Quang, và điều này đã đủ đểnó có lý do tôn tại.Hơn nữa, Tô Viễn cũng đã thu thập được phần lớn mảnh vỡ củanữ thi này.Việc ghép chúng lại với nhau cũng không phải là vấn đề quá khókhăn.Rất nhanh, Tô Viễn tiến đến bên cạnh bộ thi thể và đưa tay chộplấy.Những tờ giấy viết thư màu đen từ trên thi thể bong ra, nhưngkhi hắn giơ tay lên, những tờ giấy rơi xuống nhanh chóng phaimàu, từ màu đen chuyển sang màu trắng.Trên tờ giấy trắng hiện ra từng hàng chữ đen, rõ ràng viết haichữ: "Tô Viễn."Giấy trắng mực đen, mang theo lời nguyên mạnh mẽ.Khi những dòng chữ hiện lên, bỗng nhiên, Tô Viễn như cứng đờtại chỗ, không thể cử động.Đồng thời, âm thanh đáng sợ của Kayako cũng vang lên trongđầu, bắt đầu cuộc đối kháng giữa linh dị với linh dị.Cùng lúc âm thanh của Kayako vang lên trong đầu, một luồng khílạnh bao trùm cơ thể Tô Viễn.Trong khoảnh khắc, hắn như biến thành một thi thể, nhưng chỉvài giây sau, khí lạnh nhanh chóng tiêu tan, nhiệt độ cơ thể trở lạibình thường, sinh mệnh đặc thù của hắn cũng khôi phục. Nhưngchưa đây một giây, tình hình lại chuyển biến xấu.Cứ như vậy lặp đi lặp lại, giống như một trận giằng co, cho đếnkhi cuối cùng, Tô Viễn hừ lạnh một tiếng, tất cả những tờ giấymang lời nguyền rơi xuống đất, nhanh chóng biến mất, dườngnhư mất đi một loại linh dị lực lượng chèo chống mà hóa thànhbụi."Nếu không phải dì Mỹ, Sadako cùng Toshio còn ở lại đại sảnh ổnđịnh tình hình...Tô Viễn lẩm bẩm một tiếng, sau đó nhìn về phía lỗ hổng lộ ratrước mặt.Không còn giấy viết thư che đậy, thi thể lộ ra nguyên dạng. Toànthân trắng bệch không còn chút máu, giống như máu đã bị hútcạn, nhưng làn da vẫn còn co dãn, như thể mới chết không lâu.Thông qua vài đặc điểm đặc biệt, có thể đoán ra đây là một bộnữ thi, và là một bộ nữ thi vô cùng xinh đẹp.Nhưng Tô Viễn không có loại ham mê đặc thù kia, trực tiếp nắmlấy thi thể, dùng Quỷ vực để đối kháng với linh dị không gian này.Lập tức, không gian linh dị này nhanh chóng vặn vẹo và biếnmất, cuối cùng hiện tượng linh dị trở lại hiện thực.Vừa xuất hiện, Tô Viễn đã thu hút sự chú ý của Dương Gian.Khi hắn thấy Tô Viễn đang nắm trong tay một bộ thi thể khôngtrọn vẹn, trong mắt hiện lên vẻ tò mò.Nhưng rất nhanh, Dương Gian nhớ lại lúc trước khi lên tâng nămđã tìm thấy những phần tứ chi vỡ vụn.Lúc này, hắn nhíu mày:"Ngươi muốn ghép thi thể này hoàn chỉnh?"Tô Viễn gật nhẹ đầu:"Ừm, ghép đủ mảnh vỡ có thể thu được một lão bà, lão Dương,ngươi có muốn lão bà không?""Ngươi cứ giữ lấy, thứ này ta không hưởng thụ nổi." Dương Gianvội vàng từ chối, mặc dù không biết ý đồ của Tô Viễn, nhưng đểhắn chơi thì cứ để hắn chơi, dù sao nếu có vấn đề, với năng lựccủa mình, hắn cũng có thể tự xử lý, không cân ai thu dọn hộ."Được thôi."Tô Viễn nhấch môi, sau đó nói một tiếng với Dương Gian rồi lầnnữa đi lên tâng năm.Trong phòng số 501 vẫn còn một mảnh vỡ cuối cùng chưa đượclấy về, nên hắn cần phải quay lại đó thêm một lân.Tuy nhiên, trước đó, Tô Viễn chưa từng vào phòng 501.Theo lời người chết ở phòng 502, bên trong phòng 501 vẫn tôntại một con quỷ vô cùng đáng sợ, sẽ g**t ch*t bất kỳ ai bước vào.Người sống đi vào căn phòng này đều không có cách nào trở ra.Đối với Tô Viễn mà nói, điêu này cũng không đáng lo ngại.Dù hắn đang điều khiển ba con quỷ vẫn còn ở lại đại sảnh tângmột, nhưng trong tay hắn còn có một viên Đinh Quan Tài chưa sửdụng.Khi bước vào phòng 501, kết quả lại ngoài dự đoán.Hắn không thấy con quỷ nào, cũng không gặp phải hiểm nguy.Thậm chí căn phòng này trông rất bình thường, không có dấuhiệu của lệ quỷ đi qua.Bố cục của phòng cũng giống hệt các phòng khác, chỉ có bày biệnlà kỳ quặc một chút.Ở vị trí phòng khách, có một cái bàn lớn, trên bàn chỉ có lẻ loimột ngọn đèn dâu.Ngọn đèn được thắp sáng, ánh lửa nhỏ bé lung lay trong bóng tốiu ám.Phụ cận phản chiếu chút bóng đen, rất mờ ảo, đầy quái dị.Dầu thắp trong ngọn đèn tỏa ra một mùi khác lạ, như một loạidầu động vật đã lâu ngày, mùi hôi nhẹ khiến người ta khó chịu."Cái gì đây? Chẳng phải nguy hiểm gì cả à?"Không quá bận tâm, Tô Viễn bắt đầu lục soát căn phòng.Cuối cùng, trong phòng ngủ, hắn tìm thấy một chiếc bình pha lêtrang trí chân.Bên trong bình là chất lỏng màu vàng, ngâm lấy một đôi chântrắng bệch, giống như tiêu bản ngâm trong Formalin.Hai cái đùi thon dài, thẳng tắp, tỉ lệ hoàn hảo.Mặc dù bị ngâm lâu năm, chúng vẫn giữ được vẻ tươi mới, giốngnhư vừa mới được bỏ vào.Nhìn thấy cảnh này, Tô Viễn không nhịn được cảm thán:"Đôi chân này mà được những người có sở thích kỳ quặc nhìnthấy, mặc lên tất lưới thì chắc là họ có thể thưởng thức nhiềunăm đây!"Dù nói đùa như vậy, nhưng tay Tô Viễn không chậm lại.Hắn lấy ra các phần thân thể khác đã thu thập: đầu, thân, cánhtay, và chân.Chiếc bình pha lê rất cứng, thả xuống đất cũng không nứt.Cuối cùng, Tô Viễn dùng màu đen thủ trượng trực tiếp đập nátchiếc bình, sau đó bày các phần thân thể đã bị tách rời lại vớinhau.Lập tức, các bộ phận nhanh chóng liên kết, vết thương biến mất,thi thể như đang sinh trưởng và khép lại, trông vô cùng khó tin.Rất nhanh, một bộ nữ thi đã được ghép lại hoàn chỉnh.Thân thể nữ thi không hề tr*n tr**, mà trên người dính đầynhững tờ giấy viết thư màu đen, như thể mặc quần áo.Những tờ giấy này mang theo một loại nguyên rủa đặc biệt.Ngay tại thời điểm thi thể được ghép hoàn chỉnh, toàn bộ BưuCục Quỷ đều rung chuyển, giống như xảy ra động đất, cả tòa nhàdường như sắp sụp đổ.Đây không phải ảo giác, mà là thực tế đang diễn ra.Mặt đất nứt ra, tường bong tróc thành từng mảng. Một sự biếnđổi kỳ lạ không rõ nguồn gốc đã xuất hiện.

Có Tô Viễn tại đây, những rủi ro gặp phải khi xé bỏ lá thư tín màu

đen ở đại sảnh bưu cục đã giảm đi rất nhiêu một cách vô hình.

Chí ít Dương Gian vẫn còn giữ bình tính và chưa từng ra tay.

Đương nhiên, nguyên nhân chính là vì Tô Viễn trực tiếp để Sở

Nhân Mỹ chặn ở cửa lớn của bưu CỤc.

Với khả năng linh dị không ngừng gia tăng của Sở Nhân Mỹ lúc

này, những lệ quỷ bên ngoài bị bưu cục nguyên rủa do xé bỏ lá

thư tín màu đen không thể nào đột phá được. Cộng thêm có một

nhóm năm tín sứ hiệp trợ, kết quả cuối cùng dường như không

ngờ tới nhưng lại rất hợp lý.

Làm cho rủi ro xé bỏ lá thư tín màu đen bây giờ nhỏ hơn rất

nhiều so với trong nguyên tác.

Tuy nhiên, điều quan trọng nhất lúc này chính là Tôn Thụy đã tìm

thấy con đường thông tới tâng sáu của bưu cục.

Phát hiện này rất bất ngờ, giống như cầu thang thông tới tầng

sáu của bưu cục đã luôn ở đó, chỉ là từ trước tới nay chưa có ai

phát hiện ra.

Chỉ có vào lúc này Tôn Thụy mới có thể thấy được, tại vị trí cửa

câu thang, có một bóng người mơ hô không ngừng vẫy tay gọi

hắn.

Nghe Tôn Thụy miêu tả, Tô Viễn biết đó chính là con đường dẫn

tới người quản lý bưu cục.

Theo như miêu tả trong nguyên kịch bản, trước kia tín sứ sau khi

đưa xong ba bức thư, sẽ xuất hiện một con đường đặc biệt, chỉ

có tín sứ mới có thể nhìn thấy và làm ra lựa chọn.

"Giờ ngươi hãy đi theo người kia."

Nhìn Tôn Thụy, Tô Viễn nói.

"Con đường này chỉ có ngươi có thể nhìn thấy, còn chúng ta thì

không.

Đây có lẽ là bưu cục đã thiết lập sẵn, chỉ có những người có tư

cách làm người quản lý mới có thể tìm thấy."

"Ra là vậy, ta hiểu rồi, để ta qua xem..

Tôn Thụy nói:

"Không làm gì thì không tốt lắm, sớm trở thành người quản lý

cũng có thể sớm kết thúc hiện tượng linh dị ở đây."

Tô Viễn không nói gì, chỉ nhẹ gật đầu, rồi suy nghĩ một chút, lấy

khốc tang bổng mà lâu rồi hắn chưa dùng ra và ném cho Tôn

Thụy.

Linh dị vũ khí này hiện tại trong tay Tô Viễn cũng không có tác

dụng lớn, để đó chỉ bụi bám trong kho, nên hắn quyết định đưa

cho người khác như một món quà.

"Cầm lấy, để phòng trường hợp bất ngờ."

Còn với Tôn Thụy, có thì vẫn tốt hơn không, nên hắn không từ

chối, giờ không phải lúc để cứng đầu.

"Cảm ơn, Tô cố vấn."

Sau khi nhận lấy, hắn lập tức bước khập khiễng tiến về phía

trước.

Trong tâm mắt, bóng người mơ hồ đó sau khi vẫy tay ra hiệu liền

quay người đi vê phía câu thang, như ám chỉ Tôn Thụy đi theo.

Dù chân không tiện nhưng hành động của Tôn Thụy vẫn rất

nhanh, chẳng mấy chốc đã theo kịp.

"Biến mất."

Đôi mắt của Dương Gian khẽ nhúc nhích.

Hắn thấy Tôn Thụy không để ý tới bức tường phía trước mà trực

tiếp chui vào đó, biến mất ngay trước mắt.

Vậy là chúng ta đã thành công?”

Dương Gian hỏi, mang theo vài phần nghi vấn.

Tô Viễn lắc đầu:

"Chưa thể tính là thành công.

Nếu như người quản lý đã tới tầng sáu của bưu cục, vậy thì bây

giờ trong tình huống bưu cục thiếu người quản lý, tâng sáu liệu

có còn lệ quỷ hay không vẫn chưa rõ.

Phải đợi đến khi Tôn Thụy quay lại, lúc đó mọi chuyện mới rõ

ràng.

Trước đó, hãy đảm bảo an toàn cho bản thân."

Nói xong, Tô Viễn đi tới bên cạnh Mở Cửa Quỷ, thu hồi con lệ quỷ

đáng sợ này cùng với Đinh Quan Tài.

Thứ này chính là bảo bối, tuyệt đối không thể bỏ đi.

Sau khi làm xong mọi việc, hắn hơi cảm nhận vị trí của Pennywise

và không khỏi nhíu mày.

Vì vào lúc này, hắn có một cảm giác kỳ lạ, giống như tên hề đó bị

thứ gì đó níu kéo, không thể thoát ra được.

Nghĩ tới đây, hắn không khỏi nảy sinh ý định đi xem rốt cuộc là

chuyện gì xảy ra, liền nhìn về phía Dương Gian.

"Nơi này giao lại cho ngươi, ta điều khiển một con quỷ không biết

có chuyện gì, giống như bị thứ gì đó cuốn lấy, ta phải đi xem..

Dương Gian nhẹ gật đầu, người điều khiển lệ quỷ với người ngự

quỷ tự thân không thể nghi ngờ là vô cùng quan trọng.

Mặc dù không biết cách thức Tô Viễn điều khiển lệ quỷ, nhưng

phần lớn tình huống đều đơn giản quy vê hai chữ "cân bằng”.

Cho nên việc Tô Viễn đưa ra yêu cầu này cũng không kỳ quái, có

lẽ để lệ quỷ bên ngoài quá lâu cũng dẫn đến mất cân bằng linh dị

của hắn.

Sau đó, Tô Viễn không chần chừ thêm, trực tiếp theo phương

thức mà Pennywise đã biến mất, bước một bước lên khu vực phủ

kín màu đen giấy viết thư.

Bước này giãm xuống, lập tức cả người như đang giãm vào

khoảng không, trực tiếp bị hút xuống, nhưng hắn lại không biến

mất, mà rơi vào một nơi linh dị kỳ quái.

Nơi này giống hệt tâng một của bưu cục. Tuy nhiên, tường và mặt

đất không phải đá hay tấm ván gỗ, mà là từng tờ giấy viết thư

màu đen được dán chặt.

Nơi này giống như một thế giới giấy, nhưng quái dị hơn là mỗi tờ

giấy đều có những cái tên tươi đẹp như máu, như Trương Lỗi,

Triệu Phong, Tân Khai.

Những cái tên này đối với Tô Viễn vô cùng xa lạ, nhưng với

những tín sứ, chúng lại có chút quen thuộc.

Bởi vì tất cả đều là tên của những tín sứ đã chất.

Giấy viết thư màu đen, với những cái tên màu đỏ như máu, đã

tạo ra nơi này.

Nơi này tràn đầy tử vong và quỷ dị, dường như biểu hiện rằng

toàn bộ bưu cục được xây dựng từ sinh mệnh của vô số tín sứ.

Nhìn cảnh tượng quái dị trước mắt, Tô Viễn đại khái hiểu vì sao

Pennywise lại bị kẹt ở đây, không thể thoát ra.

Nơi này là nơi lưu giữ thi thể của một nhiệm kỳ người quản lý

trước đó.

Người quản lý ấy đã bị Trương Tiện Quang g**t ch*t, nhưng do

lực lượng linh dị của bưu cục, người quản lý bên trong không thể

chết hoàn toàn, vì vậy thi thể bị phân tách, chôn giấu ở nhiều nơi

khác nhau trong bưu cục.

Thân thể thì bị trấn áp ở một nơi linh dị như thế này. Ngày

thường, nơi này căn bản sẽ không xuất hiện, chỉ khi như hiện tại,

thư tín màu đen bị xé bỏ mới có thể lộ ra.

Không chân chừ, Tô Viễn trực tiếp vận dụng Quỷ vực của thằng

hê, chuyển mình đến bên cạnh Pennywise, sau đó ý đồ xé rách

tất cả trước mắt.

Lập tức, từng tờ giấy viết thư màu đỏ bị xé nát, và vết rách kéo

dài, dường như muốn phá hủy toàn bộ nơi linh dị được dựng lên

từ giấy viết thư này.

Tuy nhiên, vết rách chỉ kéo dài khoảng bốn, năm mét rồi dừng lại.

Vết rách bắt đầu khôi phục nhanh chóng, dấu vết biến mất. Tuy

nhiên, dù vết rách khôi phục, những cái tên màu đỏ trên tờ giấy

lại trở nên mờ nhạt, máu tươi như hòa tan, nhỏ giọt xuống từ tờ

giấy.

Dưới tác dụng của Quỷ vực, Tô Viễn nhanh chóng tìm được

nguồn gốc của sự linh dị.

Dưới một mặt vách tường dán đầy giấy viết thư màu đen, một cỗ

thi thể nằm yên không nhúc nhích.

Thi thể đó cũng bị dán đầy giấy viết thư màu đen, giống như một

xác ướp được quấn kín, nhưng càng giống một cổ thi được trưng

bày trong viện bảo tàng.

Những tờ giấy viết thư vuông vức giống như một bộ Kim Lũ Ngọc

Y quý giá.

Thỉnh thoảng, giấy viết thư trên thi thể bong ra, nhưng ngay sau

đó lại có tờ mới dính vào.

Vòng đi vòng lại, thi thể ấy mãi mãi không thể lộ diện, đành phải

chìm trong giấc ngủ ở đây.

"Đây chính là người quản lý kia sao?"

Tô Viễn nhìn chằm chằm vào bộ thi thể kia, trong lòng âm thâm

suy tư, nhưng đồng thời, không chút chân chừ, nhanh chóng tiến

về phía thi thể.

Hắn không có lý do để bỏ qua bộ thi thể này, mặc dù không có

tác dụng lớn với bản thân, nhưng thứ này có thể ở thời khắc quan

trọng gây khó dễ cho Trương Tiện Quang, và điều này đã đủ để

nó có lý do tôn tại.

Hơn nữa, Tô Viễn cũng đã thu thập được phần lớn mảnh vỡ của

nữ thi này.

Việc ghép chúng lại với nhau cũng không phải là vấn đề quá khó

khăn.

Rất nhanh, Tô Viễn tiến đến bên cạnh bộ thi thể và đưa tay chộp

lấy.

Những tờ giấy viết thư màu đen từ trên thi thể bong ra, nhưng

khi hắn giơ tay lên, những tờ giấy rơi xuống nhanh chóng phai

màu, từ màu đen chuyển sang màu trắng.

Trên tờ giấy trắng hiện ra từng hàng chữ đen, rõ ràng viết hai

chữ: "Tô Viễn."

Giấy trắng mực đen, mang theo lời nguyên mạnh mẽ.

Khi những dòng chữ hiện lên, bỗng nhiên, Tô Viễn như cứng đờ

tại chỗ, không thể cử động.

Đồng thời, âm thanh đáng sợ của Kayako cũng vang lên trong

đầu, bắt đầu cuộc đối kháng giữa linh dị với linh dị.

Cùng lúc âm thanh của Kayako vang lên trong đầu, một luồng khí

lạnh bao trùm cơ thể Tô Viễn.

Trong khoảnh khắc, hắn như biến thành một thi thể, nhưng chỉ

vài giây sau, khí lạnh nhanh chóng tiêu tan, nhiệt độ cơ thể trở lại

bình thường, sinh mệnh đặc thù của hắn cũng khôi phục. Nhưng

chưa đây một giây, tình hình lại chuyển biến xấu.

Cứ như vậy lặp đi lặp lại, giống như một trận giằng co, cho đến

khi cuối cùng, Tô Viễn hừ lạnh một tiếng, tất cả những tờ giấy

mang lời nguyền rơi xuống đất, nhanh chóng biến mất, dường

như mất đi một loại linh dị lực lượng chèo chống mà hóa thành

bụi.

"Nếu không phải dì Mỹ, Sadako cùng Toshio còn ở lại đại sảnh ổn

định tình hình...

Tô Viễn lẩm bẩm một tiếng, sau đó nhìn về phía lỗ hổng lộ ra

trước mặt.

Không còn giấy viết thư che đậy, thi thể lộ ra nguyên dạng. Toàn

thân trắng bệch không còn chút máu, giống như máu đã bị hút

cạn, nhưng làn da vẫn còn co dãn, như thể mới chết không lâu.

Thông qua vài đặc điểm đặc biệt, có thể đoán ra đây là một bộ

nữ thi, và là một bộ nữ thi vô cùng xinh đẹp.

Nhưng Tô Viễn không có loại ham mê đặc thù kia, trực tiếp nắm

lấy thi thể, dùng Quỷ vực để đối kháng với linh dị không gian này.

Lập tức, không gian linh dị này nhanh chóng vặn vẹo và biến

mất, cuối cùng hiện tượng linh dị trở lại hiện thực.

Vừa xuất hiện, Tô Viễn đã thu hút sự chú ý của Dương Gian.

Khi hắn thấy Tô Viễn đang nắm trong tay một bộ thi thể không

trọn vẹn, trong mắt hiện lên vẻ tò mò.

Nhưng rất nhanh, Dương Gian nhớ lại lúc trước khi lên tâng năm

đã tìm thấy những phần tứ chi vỡ vụn.

Lúc này, hắn nhíu mày:

"Ngươi muốn ghép thi thể này hoàn chỉnh?"

Tô Viễn gật nhẹ đầu:

"Ừm, ghép đủ mảnh vỡ có thể thu được một lão bà, lão Dương,

ngươi có muốn lão bà không?"

"Ngươi cứ giữ lấy, thứ này ta không hưởng thụ nổi." Dương Gian

vội vàng từ chối, mặc dù không biết ý đồ của Tô Viễn, nhưng để

hắn chơi thì cứ để hắn chơi, dù sao nếu có vấn đề, với năng lực

của mình, hắn cũng có thể tự xử lý, không cân ai thu dọn hộ.

"Được thôi."

Tô Viễn nhấch môi, sau đó nói một tiếng với Dương Gian rồi lần

nữa đi lên tâng năm.

Trong phòng số 501 vẫn còn một mảnh vỡ cuối cùng chưa được

lấy về, nên hắn cần phải quay lại đó thêm một lân.

Tuy nhiên, trước đó, Tô Viễn chưa từng vào phòng 501.

Theo lời người chết ở phòng 502, bên trong phòng 501 vẫn tôn

tại một con quỷ vô cùng đáng sợ, sẽ g**t ch*t bất kỳ ai bước vào.

Người sống đi vào căn phòng này đều không có cách nào trở ra.

Đối với Tô Viễn mà nói, điêu này cũng không đáng lo ngại.

Dù hắn đang điều khiển ba con quỷ vẫn còn ở lại đại sảnh tâng

một, nhưng trong tay hắn còn có một viên Đinh Quan Tài chưa sử

dụng.

Khi bước vào phòng 501, kết quả lại ngoài dự đoán.

Hắn không thấy con quỷ nào, cũng không gặp phải hiểm nguy.

Thậm chí căn phòng này trông rất bình thường, không có dấu

hiệu của lệ quỷ đi qua.

Bố cục của phòng cũng giống hệt các phòng khác, chỉ có bày biện

là kỳ quặc một chút.

Ở vị trí phòng khách, có một cái bàn lớn, trên bàn chỉ có lẻ loi

một ngọn đèn dâu.

Ngọn đèn được thắp sáng, ánh lửa nhỏ bé lung lay trong bóng tối

u ám.

Phụ cận phản chiếu chút bóng đen, rất mờ ảo, đầy quái dị.

Dầu thắp trong ngọn đèn tỏa ra một mùi khác lạ, như một loại

dầu động vật đã lâu ngày, mùi hôi nhẹ khiến người ta khó chịu.

"Cái gì đây? Chẳng phải nguy hiểm gì cả à?"

Không quá bận tâm, Tô Viễn bắt đầu lục soát căn phòng.

Cuối cùng, trong phòng ngủ, hắn tìm thấy một chiếc bình pha lê

trang trí chân.

Bên trong bình là chất lỏng màu vàng, ngâm lấy một đôi chân

trắng bệch, giống như tiêu bản ngâm trong Formalin.

Hai cái đùi thon dài, thẳng tắp, tỉ lệ hoàn hảo.

Mặc dù bị ngâm lâu năm, chúng vẫn giữ được vẻ tươi mới, giống

như vừa mới được bỏ vào.

Nhìn thấy cảnh này, Tô Viễn không nhịn được cảm thán:

"Đôi chân này mà được những người có sở thích kỳ quặc nhìn

thấy, mặc lên tất lưới thì chắc là họ có thể thưởng thức nhiều

năm đây!"

Dù nói đùa như vậy, nhưng tay Tô Viễn không chậm lại.

Hắn lấy ra các phần thân thể khác đã thu thập: đầu, thân, cánh

tay, và chân.

Chiếc bình pha lê rất cứng, thả xuống đất cũng không nứt.

Cuối cùng, Tô Viễn dùng màu đen thủ trượng trực tiếp đập nát

chiếc bình, sau đó bày các phần thân thể đã bị tách rời lại với

nhau.

Lập tức, các bộ phận nhanh chóng liên kết, vết thương biến mất,

thi thể như đang sinh trưởng và khép lại, trông vô cùng khó tin.

Rất nhanh, một bộ nữ thi đã được ghép lại hoàn chỉnh.

Thân thể nữ thi không hề tr*n tr**, mà trên người dính đầy

những tờ giấy viết thư màu đen, như thể mặc quần áo.

Những tờ giấy này mang theo một loại nguyên rủa đặc biệt.

Ngay tại thời điểm thi thể được ghép hoàn chỉnh, toàn bộ Bưu

Cục Quỷ đều rung chuyển, giống như xảy ra động đất, cả tòa nhà

dường như sắp sụp đổ.

Đây không phải ảo giác, mà là thực tế đang diễn ra.

Mặt đất nứt ra, tường bong tróc thành từng mảng. Một sự biến

đổi kỳ lạ không rõ nguồn gốc đã xuất hiện.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Có Tô Viễn tại đây, những rủi ro gặp phải khi xé bỏ lá thư tín màuđen ở đại sảnh bưu cục đã giảm đi rất nhiêu một cách vô hình.Chí ít Dương Gian vẫn còn giữ bình tính và chưa từng ra tay.Đương nhiên, nguyên nhân chính là vì Tô Viễn trực tiếp để SởNhân Mỹ chặn ở cửa lớn của bưu CỤc.Với khả năng linh dị không ngừng gia tăng của Sở Nhân Mỹ lúcnày, những lệ quỷ bên ngoài bị bưu cục nguyên rủa do xé bỏ láthư tín màu đen không thể nào đột phá được. Cộng thêm có mộtnhóm năm tín sứ hiệp trợ, kết quả cuối cùng dường như khôngngờ tới nhưng lại rất hợp lý.Làm cho rủi ro xé bỏ lá thư tín màu đen bây giờ nhỏ hơn rấtnhiều so với trong nguyên tác.Tuy nhiên, điều quan trọng nhất lúc này chính là Tôn Thụy đã tìmthấy con đường thông tới tâng sáu của bưu cục.Phát hiện này rất bất ngờ, giống như cầu thang thông tới tầngsáu của bưu cục đã luôn ở đó, chỉ là từ trước tới nay chưa có aiphát hiện ra.Chỉ có vào lúc này Tôn Thụy mới có thể thấy được, tại vị trí cửacâu thang, có một bóng người mơ hô không ngừng vẫy tay gọihắn.Nghe Tôn Thụy miêu tả, Tô Viễn biết đó chính là con đường dẫntới người quản lý bưu cục.Theo như miêu tả trong nguyên kịch bản, trước kia tín sứ sau khiđưa xong ba bức thư, sẽ xuất hiện một con đường đặc biệt, chỉcó tín sứ mới có thể nhìn thấy và làm ra lựa chọn."Giờ ngươi hãy đi theo người kia."Nhìn Tôn Thụy, Tô Viễn nói."Con đường này chỉ có ngươi có thể nhìn thấy, còn chúng ta thìkhông.Đây có lẽ là bưu cục đã thiết lập sẵn, chỉ có những người có tưcách làm người quản lý mới có thể tìm thấy.""Ra là vậy, ta hiểu rồi, để ta qua xem..Tôn Thụy nói:"Không làm gì thì không tốt lắm, sớm trở thành người quản lýcũng có thể sớm kết thúc hiện tượng linh dị ở đây."Tô Viễn không nói gì, chỉ nhẹ gật đầu, rồi suy nghĩ một chút, lấykhốc tang bổng mà lâu rồi hắn chưa dùng ra và ném cho TônThụy.Linh dị vũ khí này hiện tại trong tay Tô Viễn cũng không có tácdụng lớn, để đó chỉ bụi bám trong kho, nên hắn quyết định đưacho người khác như một món quà."Cầm lấy, để phòng trường hợp bất ngờ."Còn với Tôn Thụy, có thì vẫn tốt hơn không, nên hắn không từchối, giờ không phải lúc để cứng đầu."Cảm ơn, Tô cố vấn."Sau khi nhận lấy, hắn lập tức bước khập khiễng tiến về phíatrước.Trong tâm mắt, bóng người mơ hồ đó sau khi vẫy tay ra hiệu liềnquay người đi vê phía câu thang, như ám chỉ Tôn Thụy đi theo.Dù chân không tiện nhưng hành động của Tôn Thụy vẫn rấtnhanh, chẳng mấy chốc đã theo kịp."Biến mất."Đôi mắt của Dương Gian khẽ nhúc nhích.Hắn thấy Tôn Thụy không để ý tới bức tường phía trước mà trựctiếp chui vào đó, biến mất ngay trước mắt.Vậy là chúng ta đã thành công?”Dương Gian hỏi, mang theo vài phần nghi vấn.Tô Viễn lắc đầu:"Chưa thể tính là thành công.Nếu như người quản lý đã tới tầng sáu của bưu cục, vậy thì bâygiờ trong tình huống bưu cục thiếu người quản lý, tâng sáu liệucó còn lệ quỷ hay không vẫn chưa rõ.Phải đợi đến khi Tôn Thụy quay lại, lúc đó mọi chuyện mới rõràng.Trước đó, hãy đảm bảo an toàn cho bản thân."Nói xong, Tô Viễn đi tới bên cạnh Mở Cửa Quỷ, thu hồi con lệ quỷđáng sợ này cùng với Đinh Quan Tài.Thứ này chính là bảo bối, tuyệt đối không thể bỏ đi.Sau khi làm xong mọi việc, hắn hơi cảm nhận vị trí của Pennywisevà không khỏi nhíu mày.Vì vào lúc này, hắn có một cảm giác kỳ lạ, giống như tên hề đó bịthứ gì đó níu kéo, không thể thoát ra được.Nghĩ tới đây, hắn không khỏi nảy sinh ý định đi xem rốt cuộc làchuyện gì xảy ra, liền nhìn về phía Dương Gian."Nơi này giao lại cho ngươi, ta điều khiển một con quỷ không biếtcó chuyện gì, giống như bị thứ gì đó cuốn lấy, ta phải đi xem..Dương Gian nhẹ gật đầu, người điều khiển lệ quỷ với người ngựquỷ tự thân không thể nghi ngờ là vô cùng quan trọng.Mặc dù không biết cách thức Tô Viễn điều khiển lệ quỷ, nhưngphần lớn tình huống đều đơn giản quy vê hai chữ "cân bằng”.Cho nên việc Tô Viễn đưa ra yêu cầu này cũng không kỳ quái, cólẽ để lệ quỷ bên ngoài quá lâu cũng dẫn đến mất cân bằng linh dịcủa hắn.Sau đó, Tô Viễn không chần chừ thêm, trực tiếp theo phươngthức mà Pennywise đã biến mất, bước một bước lên khu vực phủkín màu đen giấy viết thư.Bước này giãm xuống, lập tức cả người như đang giãm vàokhoảng không, trực tiếp bị hút xuống, nhưng hắn lại không biếnmất, mà rơi vào một nơi linh dị kỳ quái.Nơi này giống hệt tâng một của bưu cục. Tuy nhiên, tường và mặtđất không phải đá hay tấm ván gỗ, mà là từng tờ giấy viết thưmàu đen được dán chặt.Nơi này giống như một thế giới giấy, nhưng quái dị hơn là mỗi tờgiấy đều có những cái tên tươi đẹp như máu, như Trương Lỗi,Triệu Phong, Tân Khai.Những cái tên này đối với Tô Viễn vô cùng xa lạ, nhưng vớinhững tín sứ, chúng lại có chút quen thuộc.Bởi vì tất cả đều là tên của những tín sứ đã chất.Giấy viết thư màu đen, với những cái tên màu đỏ như máu, đãtạo ra nơi này.Nơi này tràn đầy tử vong và quỷ dị, dường như biểu hiện rằngtoàn bộ bưu cục được xây dựng từ sinh mệnh của vô số tín sứ.Nhìn cảnh tượng quái dị trước mắt, Tô Viễn đại khái hiểu vì saoPennywise lại bị kẹt ở đây, không thể thoát ra.Nơi này là nơi lưu giữ thi thể của một nhiệm kỳ người quản lýtrước đó.Người quản lý ấy đã bị Trương Tiện Quang g**t ch*t, nhưng dolực lượng linh dị của bưu cục, người quản lý bên trong không thểchết hoàn toàn, vì vậy thi thể bị phân tách, chôn giấu ở nhiều nơikhác nhau trong bưu cục.Thân thể thì bị trấn áp ở một nơi linh dị như thế này. Ngàythường, nơi này căn bản sẽ không xuất hiện, chỉ khi như hiện tại,thư tín màu đen bị xé bỏ mới có thể lộ ra.Không chân chừ, Tô Viễn trực tiếp vận dụng Quỷ vực của thằnghê, chuyển mình đến bên cạnh Pennywise, sau đó ý đồ xé ráchtất cả trước mắt.Lập tức, từng tờ giấy viết thư màu đỏ bị xé nát, và vết rách kéodài, dường như muốn phá hủy toàn bộ nơi linh dị được dựng lêntừ giấy viết thư này.Tuy nhiên, vết rách chỉ kéo dài khoảng bốn, năm mét rồi dừng lại.Vết rách bắt đầu khôi phục nhanh chóng, dấu vết biến mất. Tuynhiên, dù vết rách khôi phục, những cái tên màu đỏ trên tờ giấylại trở nên mờ nhạt, máu tươi như hòa tan, nhỏ giọt xuống từ tờgiấy.Dưới tác dụng của Quỷ vực, Tô Viễn nhanh chóng tìm đượcnguồn gốc của sự linh dị.Dưới một mặt vách tường dán đầy giấy viết thư màu đen, một cỗthi thể nằm yên không nhúc nhích.Thi thể đó cũng bị dán đầy giấy viết thư màu đen, giống như mộtxác ướp được quấn kín, nhưng càng giống một cổ thi được trưngbày trong viện bảo tàng.Những tờ giấy viết thư vuông vức giống như một bộ Kim Lũ NgọcY quý giá.Thỉnh thoảng, giấy viết thư trên thi thể bong ra, nhưng ngay sauđó lại có tờ mới dính vào.Vòng đi vòng lại, thi thể ấy mãi mãi không thể lộ diện, đành phảichìm trong giấc ngủ ở đây."Đây chính là người quản lý kia sao?"Tô Viễn nhìn chằm chằm vào bộ thi thể kia, trong lòng âm thâmsuy tư, nhưng đồng thời, không chút chân chừ, nhanh chóng tiếnvề phía thi thể.Hắn không có lý do để bỏ qua bộ thi thể này, mặc dù không cótác dụng lớn với bản thân, nhưng thứ này có thể ở thời khắc quantrọng gây khó dễ cho Trương Tiện Quang, và điều này đã đủ đểnó có lý do tôn tại.Hơn nữa, Tô Viễn cũng đã thu thập được phần lớn mảnh vỡ củanữ thi này.Việc ghép chúng lại với nhau cũng không phải là vấn đề quá khókhăn.Rất nhanh, Tô Viễn tiến đến bên cạnh bộ thi thể và đưa tay chộplấy.Những tờ giấy viết thư màu đen từ trên thi thể bong ra, nhưngkhi hắn giơ tay lên, những tờ giấy rơi xuống nhanh chóng phaimàu, từ màu đen chuyển sang màu trắng.Trên tờ giấy trắng hiện ra từng hàng chữ đen, rõ ràng viết haichữ: "Tô Viễn."Giấy trắng mực đen, mang theo lời nguyên mạnh mẽ.Khi những dòng chữ hiện lên, bỗng nhiên, Tô Viễn như cứng đờtại chỗ, không thể cử động.Đồng thời, âm thanh đáng sợ của Kayako cũng vang lên trongđầu, bắt đầu cuộc đối kháng giữa linh dị với linh dị.Cùng lúc âm thanh của Kayako vang lên trong đầu, một luồng khílạnh bao trùm cơ thể Tô Viễn.Trong khoảnh khắc, hắn như biến thành một thi thể, nhưng chỉvài giây sau, khí lạnh nhanh chóng tiêu tan, nhiệt độ cơ thể trở lạibình thường, sinh mệnh đặc thù của hắn cũng khôi phục. Nhưngchưa đây một giây, tình hình lại chuyển biến xấu.Cứ như vậy lặp đi lặp lại, giống như một trận giằng co, cho đếnkhi cuối cùng, Tô Viễn hừ lạnh một tiếng, tất cả những tờ giấymang lời nguyền rơi xuống đất, nhanh chóng biến mất, dườngnhư mất đi một loại linh dị lực lượng chèo chống mà hóa thànhbụi."Nếu không phải dì Mỹ, Sadako cùng Toshio còn ở lại đại sảnh ổnđịnh tình hình...Tô Viễn lẩm bẩm một tiếng, sau đó nhìn về phía lỗ hổng lộ ratrước mặt.Không còn giấy viết thư che đậy, thi thể lộ ra nguyên dạng. Toànthân trắng bệch không còn chút máu, giống như máu đã bị hútcạn, nhưng làn da vẫn còn co dãn, như thể mới chết không lâu.Thông qua vài đặc điểm đặc biệt, có thể đoán ra đây là một bộnữ thi, và là một bộ nữ thi vô cùng xinh đẹp.Nhưng Tô Viễn không có loại ham mê đặc thù kia, trực tiếp nắmlấy thi thể, dùng Quỷ vực để đối kháng với linh dị không gian này.Lập tức, không gian linh dị này nhanh chóng vặn vẹo và biếnmất, cuối cùng hiện tượng linh dị trở lại hiện thực.Vừa xuất hiện, Tô Viễn đã thu hút sự chú ý của Dương Gian.Khi hắn thấy Tô Viễn đang nắm trong tay một bộ thi thể khôngtrọn vẹn, trong mắt hiện lên vẻ tò mò.Nhưng rất nhanh, Dương Gian nhớ lại lúc trước khi lên tâng nămđã tìm thấy những phần tứ chi vỡ vụn.Lúc này, hắn nhíu mày:"Ngươi muốn ghép thi thể này hoàn chỉnh?"Tô Viễn gật nhẹ đầu:"Ừm, ghép đủ mảnh vỡ có thể thu được một lão bà, lão Dương,ngươi có muốn lão bà không?""Ngươi cứ giữ lấy, thứ này ta không hưởng thụ nổi." Dương Gianvội vàng từ chối, mặc dù không biết ý đồ của Tô Viễn, nhưng đểhắn chơi thì cứ để hắn chơi, dù sao nếu có vấn đề, với năng lựccủa mình, hắn cũng có thể tự xử lý, không cân ai thu dọn hộ."Được thôi."Tô Viễn nhấch môi, sau đó nói một tiếng với Dương Gian rồi lầnnữa đi lên tâng năm.Trong phòng số 501 vẫn còn một mảnh vỡ cuối cùng chưa đượclấy về, nên hắn cần phải quay lại đó thêm một lân.Tuy nhiên, trước đó, Tô Viễn chưa từng vào phòng 501.Theo lời người chết ở phòng 502, bên trong phòng 501 vẫn tôntại một con quỷ vô cùng đáng sợ, sẽ g**t ch*t bất kỳ ai bước vào.Người sống đi vào căn phòng này đều không có cách nào trở ra.Đối với Tô Viễn mà nói, điêu này cũng không đáng lo ngại.Dù hắn đang điều khiển ba con quỷ vẫn còn ở lại đại sảnh tângmột, nhưng trong tay hắn còn có một viên Đinh Quan Tài chưa sửdụng.Khi bước vào phòng 501, kết quả lại ngoài dự đoán.Hắn không thấy con quỷ nào, cũng không gặp phải hiểm nguy.Thậm chí căn phòng này trông rất bình thường, không có dấuhiệu của lệ quỷ đi qua.Bố cục của phòng cũng giống hệt các phòng khác, chỉ có bày biệnlà kỳ quặc một chút.Ở vị trí phòng khách, có một cái bàn lớn, trên bàn chỉ có lẻ loimột ngọn đèn dâu.Ngọn đèn được thắp sáng, ánh lửa nhỏ bé lung lay trong bóng tốiu ám.Phụ cận phản chiếu chút bóng đen, rất mờ ảo, đầy quái dị.Dầu thắp trong ngọn đèn tỏa ra một mùi khác lạ, như một loạidầu động vật đã lâu ngày, mùi hôi nhẹ khiến người ta khó chịu."Cái gì đây? Chẳng phải nguy hiểm gì cả à?"Không quá bận tâm, Tô Viễn bắt đầu lục soát căn phòng.Cuối cùng, trong phòng ngủ, hắn tìm thấy một chiếc bình pha lêtrang trí chân.Bên trong bình là chất lỏng màu vàng, ngâm lấy một đôi chântrắng bệch, giống như tiêu bản ngâm trong Formalin.Hai cái đùi thon dài, thẳng tắp, tỉ lệ hoàn hảo.Mặc dù bị ngâm lâu năm, chúng vẫn giữ được vẻ tươi mới, giốngnhư vừa mới được bỏ vào.Nhìn thấy cảnh này, Tô Viễn không nhịn được cảm thán:"Đôi chân này mà được những người có sở thích kỳ quặc nhìnthấy, mặc lên tất lưới thì chắc là họ có thể thưởng thức nhiềunăm đây!"Dù nói đùa như vậy, nhưng tay Tô Viễn không chậm lại.Hắn lấy ra các phần thân thể khác đã thu thập: đầu, thân, cánhtay, và chân.Chiếc bình pha lê rất cứng, thả xuống đất cũng không nứt.Cuối cùng, Tô Viễn dùng màu đen thủ trượng trực tiếp đập nátchiếc bình, sau đó bày các phần thân thể đã bị tách rời lại vớinhau.Lập tức, các bộ phận nhanh chóng liên kết, vết thương biến mất,thi thể như đang sinh trưởng và khép lại, trông vô cùng khó tin.Rất nhanh, một bộ nữ thi đã được ghép lại hoàn chỉnh.Thân thể nữ thi không hề tr*n tr**, mà trên người dính đầynhững tờ giấy viết thư màu đen, như thể mặc quần áo.Những tờ giấy này mang theo một loại nguyên rủa đặc biệt.Ngay tại thời điểm thi thể được ghép hoàn chỉnh, toàn bộ BưuCục Quỷ đều rung chuyển, giống như xảy ra động đất, cả tòa nhàdường như sắp sụp đổ.Đây không phải ảo giác, mà là thực tế đang diễn ra.Mặt đất nứt ra, tường bong tróc thành từng mảng. Một sự biếnđổi kỳ lạ không rõ nguồn gốc đã xuất hiện.

Chương 1043: Bưu cục biến hóa