Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 1075: Thiêu đốt quỷ tiền
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Một chiếc thuyền gỗ cũ kỹ, trong đêm khuya, lặng lẽ theo dòngnước đi vào bến đò.Cùng lúc đó, sương mù bắt đầu lan tỏa trên mặt sông, ngưng tụmà không tan, càng lúc càng dày đặc, trông có vẻ giống QuỷSương Mù, nhưng thực ra không phải.Chân chính Quỷ Sương Mù còn nghiêm trọng hơn hiện tượng linhdị này nhiều.Nhìn dòng nước trôi xuôi mang theo chiếc thuyền gỗ không cóngười, Tô Viễn nhíu mày.Những tên kia còn chưa tới sao?”Vừa dứt lời, sau lưng hắn xuất hiện một tia hông quang lóe lênrồi biến mất.Ngay sau đó, Dương Gian và Liễu Tam xuất hiện, Dương Gian mặtkhông biểu cảm, còn Liễu Tam rõ ràng không cam lòng."Đáng ghét, nếu như cho ta thêm chút thời gian nữa thì tốt rồi.Ta đã tìm thấy dấu vết, hắn vẫn ở đây, hắn chưa bao giờ rời khỏitừ đường này, ta có thể khẳng định.Chỉ là tất cả đã bị ẩn giấu."Dương Gian lạnh lùng liếc hắn một cái: "Thái Bình cổ trấn ở đâyđã bao năm rồi, không kém cái này nhất thời nửa khắc.Người canh giữ từ đường này cũng không ởi đâu được.Ngươi quá nóng vội, trước mắt mà nói, xử lý Quỷ Hồ quan trọnghơn.Sau khi giải quyết Quỷ Hồ, có rất nhiều thời gian để ngươi điềutra.Nghe hai người nói chuyện, Tô Viễn bình tĩnh lên tiếng:"Thẩm Lâm đâu? Tên đó không lẽ sẽ không đến trễ chứ?""Ta không biết, ta đâu phải cha hắn, làm sao biết hắn đến khinào. Những đội trưởng này, ai cũng thân bí, không ai biết lai lịchcủa bọn họ.''Chênh lệch thời gian không nhiều, thôi đi, nếu Thẩm Lâm cònchưa tới, vậy thì không cân đợi hắn."Vừa nói xong, Thẩm Lâm đột nhiên xuất hiện.Vẫn giống như trước, hắn xuất hiện một cách quỷ dị ngay trướcmặt ba người."Xin lỗi, bị vài chuyện làm chậm trễ, hy vọng là ta không đến trễ."Tô Viễn nhìn hắn một cái:"Không sớm không muộn, đến đúng lúc, nếu ngươi là nhân viêncông ty, hẳn là loại nghiêm chỉnh tuân thủ thời gian như vậy."Thẩm Lâm nghe vậy chỉ cười, không bận tâm đến việc đó là khenhay là chế nhạo, hắn nhìn chiếc thuyên gỗ không người kia vànói:"Thông qua chiếc thuyên này, chúng ta hẳn có thể đi vào Quỷ Hồ,nhưng nửa đường có thể gặp phải một số điêu dị thường, khảnăng tồn tại nguy hiểm.""Chiếc thuyền này từ đâu ra?"Liễu Tam tò mò, muốn tìm hiểu nguồn gốc."Giống như linh dị xe buýt, không ai biết.Dương Gian đáp, sau đó nói thêm: "Vừa đúng 12 giờ, lên thuyền,chúng ta đi Quỷ Hồ."Nói xong, hắn xông lên trước, đi đến chiếc thuyền gỗ.Một người lớn như vậy bước lên thuyên, thuyên vẫn rất vững,không lay động chút nào.Sau đó, Liễu Tam và Thẩm Lâm cũng lên thuyền, chỉ còn Tô Viễnđứng yên.Sao ngươi không lên?"Dương Gian kỳ quái nhìn Tô Viễn, hắn thản nhiên nói:"Các ngươi có thể lên thuyên, nhưng ta thì không thể."Không phải sao?Chiếc thuyền này có khả năng gánh chịu giới hạn linh dị, có thểtưởng tượng rằng với những lệ quỷ và sức mạnh của Tô Viễn,một khi lên thuyền, ngay khi tiến vào Quỷ Hồ, có lẽ chỉ trongkhoảnh khắc, người và thuyên đều sẽ chìm.Tô Viễn cũng không muốn trực tiếp lật thuyên giữa mương, chưakể trong quá trình hành trình, sẽ còn có những lệ quỷ khác xuấthiện.Như vậy, không nghi ngờ gì việc lên thuyên sẽ tăng nguy cơ lậtthuyên.Nghe lời của Tô Viễn, ba người kia đều có vẻ mặt kỳ lạ.Giải thích như vậy không khỏi khiến họ suy nghĩ khác, như là TôViễn đã nhìn ra chiếc thuyên này không ổn, hoặc là hắn dự địnhmượn cơ hội này để nhắm vào bọn họ.Trong số đó, người nghi ngờ nhiều nhất chính là Liễu Tam.Tuy nhiên, Liễu Tam từ trước đến nay rất thần bí, cho đến bây giờvẫn khó mà nói rõ liệu hắn có đang ở đây bằng bổn tôn hay chỉ làmột người giấy."Vậy ngươi dự định làm sao để vào Quỷ Hồ?"Dương Gian hỏi."Ta tự nhiên có cách của tal"Chẳng phải chỉ là đi vào Quỷ Hồ thôi sao, chỉ cần tìm được lốivào, cách thức thì lại có rất nhiều."Vậy thì tùy ngươi." Dương Gian không suy nghĩ nhiều, xuất pháttừ sự tín nhiệm.Nhưng sau khi mọi người lên thuyền, chiếc thuyền vẫn dừng ởbến đò, không hề di chuyển, cũng không trôi theo dòng nước nhưmong đợi, mà vẫn dừng yên tại chỗ."Chuyện gì xảy ra vậy? Sao thuyền không di chuyển?"Thẩm Lâm kỳ quái nói.Chẳng lẽ thiếu mái chèo?”"Suy nghĩ nhiều quá rồi, thuyên này làm gì có mái chèo?”Tô Viễn lên tiếng.Sau đó, những người còn lại mới phát hiện Tô Viễn từ trong cáibóng móc ra một quả khí cầu màu đỏ, buộc vào thân mình, khiếncả người hắn chậm rãi bay lên, lơ lửng trên không trung, từ trêncao nhìn xuống bọn họ.Lại còn kiểu hành động cẩu thả thế này sao?Nhìn ba người đang ngước nhìn mình, Tô Viễn chậm rãi mởmiệng:"Chiếc thuyên này không cân ai điều khiển, nó sẽ tự đi theo mộtlộ tuyến nhất định.Nhưng muốn ngồi thuyền thì cân phải trả tiên, nếu không có tiềnthì không thể ngồi được.""Thì ra là vậy, trả tiền? Hẳn không phải là tiên thông thường."Thẩm Lâm nheo mắt: “Một loại linh dị chi vật đặc biệt nào đó?”Đúng.Tô Viễn gật đầu:"Nếu không có loại tiên đặc biệt đó, chiếc thuyên này không thểchở các ngươi vào Quỷ Hồ.""Tiên đặc thù?"Dương Gian có vẻ mặt hơi kỳ lạ, sau đó lấy ra một tờ tiền giấyxanh đỏ, giơ lên cho mọi người xem."Ngươi nói đến tờ tiên này phải không?Trong mắt mọi người, đây rõ ràng là một tờ tiên bảy nguyên giả,hiển nhiên là tiền giấy dành cho người ta đốt cho quỷ. "Ngươi làmsao có được tờ tiền này?”Liễu Tam giật mình:"Hơn nữa còn là một tờ tiên giấy mệnh giá rất lớn, bảy nguyên."Gặp phải nhiều chuyện ly kỳ cổ quái, trong tay tự nhiên sẽ có vàivật tương tự, không có gì đáng ngạc nhiên.Dương Gian nói:"Ngươi có nghiên cứu về tiền giấy này sao?""Ít nhiều ta có biết chút ít, chỉ là loại tiên giấy này từ đâu mà đếnthì ta không rõ.Chỉ biết rằng tiên giấy có một vài tác dụng đặc thù, mà mệnh giácàng lớn thì càng hiếm.Bình thường tiên giấy chia làm ba mệnh giá là ba nguyên, bốnnguyên, và bảy nguyên.Bảy nguyên là mệnh giá lớn nhất, mà hiện tại loại tiên này còntồn tại rất ít."Liễu Tam nói."Tô Viễn nói không sai, trong một số tình huống đặc biệt, nhấtđịnh phải có loại tiền này mới được.Nếu không có, thì giống như chiếc thuyên này, không thể nào chởchúng ta vào Quỷ Hồ.Ngươi đưa tờ tiên cho ta một chút.Nói rồi, Liễu Tam cầm tờ tiền giấy từ tay Dương Gian, lập tức đốtnó trên chiếc đèn dâu đầu thuyên.Tiền giấy lập tức cháy rực lên.Tro giấy bay tán loạn, một luông gió lạnh thổi qua, tụ lại khôngtan, tạo thành một xoáy cuốn lấy những tro giấy đó.Trong không khí tràn ngập mùi tro giấy, nhưng tất cả những thứnày rất nhanh tan biến, tro giấy cũng tiêu tan hết, không biết bịthổi đi đâu.Chiếc thuyên gỗ cũ kỹ màu đen giờ chầm chậm chuyển động, rờikhỏi bến đò, chậm rãi trôi xuống theo dòng nước."Vậy mà thật có thể được, thì ra đây chính là công dụng thực sựcủa tiên giấy."
Một chiếc thuyền gỗ cũ kỹ, trong đêm khuya, lặng lẽ theo dòng
nước đi vào bến đò.
Cùng lúc đó, sương mù bắt đầu lan tỏa trên mặt sông, ngưng tụ
mà không tan, càng lúc càng dày đặc, trông có vẻ giống Quỷ
Sương Mù, nhưng thực ra không phải.
Chân chính Quỷ Sương Mù còn nghiêm trọng hơn hiện tượng linh
dị này nhiều.
Nhìn dòng nước trôi xuôi mang theo chiếc thuyền gỗ không có
người, Tô Viễn nhíu mày.
Những tên kia còn chưa tới sao?”
Vừa dứt lời, sau lưng hắn xuất hiện một tia hông quang lóe lên
rồi biến mất.
Ngay sau đó, Dương Gian và Liễu Tam xuất hiện, Dương Gian mặt
không biểu cảm, còn Liễu Tam rõ ràng không cam lòng.
"Đáng ghét, nếu như cho ta thêm chút thời gian nữa thì tốt rồi.
Ta đã tìm thấy dấu vết, hắn vẫn ở đây, hắn chưa bao giờ rời khỏi
từ đường này, ta có thể khẳng định.
Chỉ là tất cả đã bị ẩn giấu."
Dương Gian lạnh lùng liếc hắn một cái: "Thái Bình cổ trấn ở đây
đã bao năm rồi, không kém cái này nhất thời nửa khắc.
Người canh giữ từ đường này cũng không ởi đâu được.
Ngươi quá nóng vội, trước mắt mà nói, xử lý Quỷ Hồ quan trọng
hơn.
Sau khi giải quyết Quỷ Hồ, có rất nhiều thời gian để ngươi điều
tra.
Nghe hai người nói chuyện, Tô Viễn bình tĩnh lên tiếng:
"Thẩm Lâm đâu? Tên đó không lẽ sẽ không đến trễ chứ?"
"Ta không biết, ta đâu phải cha hắn, làm sao biết hắn đến khi
nào. Những đội trưởng này, ai cũng thân bí, không ai biết lai lịch
của bọn họ.'
'Chênh lệch thời gian không nhiều, thôi đi, nếu Thẩm Lâm còn
chưa tới, vậy thì không cân đợi hắn."
Vừa nói xong, Thẩm Lâm đột nhiên xuất hiện.
Vẫn giống như trước, hắn xuất hiện một cách quỷ dị ngay trước
mặt ba người.
"Xin lỗi, bị vài chuyện làm chậm trễ, hy vọng là ta không đến trễ."
Tô Viễn nhìn hắn một cái:
"Không sớm không muộn, đến đúng lúc, nếu ngươi là nhân viên
công ty, hẳn là loại nghiêm chỉnh tuân thủ thời gian như vậy."
Thẩm Lâm nghe vậy chỉ cười, không bận tâm đến việc đó là khen
hay là chế nhạo, hắn nhìn chiếc thuyên gỗ không người kia và
nói:
"Thông qua chiếc thuyên này, chúng ta hẳn có thể đi vào Quỷ Hồ,
nhưng nửa đường có thể gặp phải một số điêu dị thường, khả
năng tồn tại nguy hiểm."
"Chiếc thuyền này từ đâu ra?"
Liễu Tam tò mò, muốn tìm hiểu nguồn gốc.
"Giống như linh dị xe buýt, không ai biết.
Dương Gian đáp, sau đó nói thêm: "Vừa đúng 12 giờ, lên thuyền,
chúng ta đi Quỷ Hồ."
Nói xong, hắn xông lên trước, đi đến chiếc thuyền gỗ.
Một người lớn như vậy bước lên thuyên, thuyên vẫn rất vững,
không lay động chút nào.
Sau đó, Liễu Tam và Thẩm Lâm cũng lên thuyền, chỉ còn Tô Viễn
đứng yên.
Sao ngươi không lên?"
Dương Gian kỳ quái nhìn Tô Viễn, hắn thản nhiên nói:
"Các ngươi có thể lên thuyên, nhưng ta thì không thể."
Không phải sao?
Chiếc thuyền này có khả năng gánh chịu giới hạn linh dị, có thể
tưởng tượng rằng với những lệ quỷ và sức mạnh của Tô Viễn,
một khi lên thuyền, ngay khi tiến vào Quỷ Hồ, có lẽ chỉ trong
khoảnh khắc, người và thuyên đều sẽ chìm.
Tô Viễn cũng không muốn trực tiếp lật thuyên giữa mương, chưa
kể trong quá trình hành trình, sẽ còn có những lệ quỷ khác xuất
hiện.
Như vậy, không nghi ngờ gì việc lên thuyên sẽ tăng nguy cơ lật
thuyên.
Nghe lời của Tô Viễn, ba người kia đều có vẻ mặt kỳ lạ.
Giải thích như vậy không khỏi khiến họ suy nghĩ khác, như là Tô
Viễn đã nhìn ra chiếc thuyên này không ổn, hoặc là hắn dự định
mượn cơ hội này để nhắm vào bọn họ.
Trong số đó, người nghi ngờ nhiều nhất chính là Liễu Tam.
Tuy nhiên, Liễu Tam từ trước đến nay rất thần bí, cho đến bây giờ
vẫn khó mà nói rõ liệu hắn có đang ở đây bằng bổn tôn hay chỉ là
một người giấy.
"Vậy ngươi dự định làm sao để vào Quỷ Hồ?"
Dương Gian hỏi.
"Ta tự nhiên có cách của tal"
Chẳng phải chỉ là đi vào Quỷ Hồ thôi sao, chỉ cần tìm được lối
vào, cách thức thì lại có rất nhiều.
"Vậy thì tùy ngươi." Dương Gian không suy nghĩ nhiều, xuất phát
từ sự tín nhiệm.
Nhưng sau khi mọi người lên thuyền, chiếc thuyền vẫn dừng ở
bến đò, không hề di chuyển, cũng không trôi theo dòng nước như
mong đợi, mà vẫn dừng yên tại chỗ.
"Chuyện gì xảy ra vậy? Sao thuyền không di chuyển?"
Thẩm Lâm kỳ quái nói.Chẳng lẽ thiếu mái chèo?”
"Suy nghĩ nhiều quá rồi, thuyên này làm gì có mái chèo?”
Tô Viễn lên tiếng.
Sau đó, những người còn lại mới phát hiện Tô Viễn từ trong cái
bóng móc ra một quả khí cầu màu đỏ, buộc vào thân mình, khiến
cả người hắn chậm rãi bay lên, lơ lửng trên không trung, từ trên
cao nhìn xuống bọn họ.
Lại còn kiểu hành động cẩu thả thế này sao?
Nhìn ba người đang ngước nhìn mình, Tô Viễn chậm rãi mở
miệng:
"Chiếc thuyên này không cân ai điều khiển, nó sẽ tự đi theo một
lộ tuyến nhất định.
Nhưng muốn ngồi thuyền thì cân phải trả tiên, nếu không có tiền
thì không thể ngồi được."
"Thì ra là vậy, trả tiền? Hẳn không phải là tiên thông thường."
Thẩm Lâm nheo mắt: “Một loại linh dị chi vật đặc biệt nào đó?”
Đúng.
Tô Viễn gật đầu:
"Nếu không có loại tiên đặc biệt đó, chiếc thuyên này không thể
chở các ngươi vào Quỷ Hồ."
"Tiên đặc thù?"
Dương Gian có vẻ mặt hơi kỳ lạ, sau đó lấy ra một tờ tiền giấy
xanh đỏ, giơ lên cho mọi người xem.
"Ngươi nói đến tờ tiên này phải không?
Trong mắt mọi người, đây rõ ràng là một tờ tiên bảy nguyên giả,
hiển nhiên là tiền giấy dành cho người ta đốt cho quỷ. "Ngươi làm
sao có được tờ tiền này?”
Liễu Tam giật mình:
"Hơn nữa còn là một tờ tiên giấy mệnh giá rất lớn, bảy nguyên.
"Gặp phải nhiều chuyện ly kỳ cổ quái, trong tay tự nhiên sẽ có vài
vật tương tự, không có gì đáng ngạc nhiên.
Dương Gian nói:
"Ngươi có nghiên cứu về tiền giấy này sao?"
"Ít nhiều ta có biết chút ít, chỉ là loại tiên giấy này từ đâu mà đến
thì ta không rõ.
Chỉ biết rằng tiên giấy có một vài tác dụng đặc thù, mà mệnh giá
càng lớn thì càng hiếm.
Bình thường tiên giấy chia làm ba mệnh giá là ba nguyên, bốn
nguyên, và bảy nguyên.
Bảy nguyên là mệnh giá lớn nhất, mà hiện tại loại tiên này còn
tồn tại rất ít."
Liễu Tam nói.
"Tô Viễn nói không sai, trong một số tình huống đặc biệt, nhất
định phải có loại tiền này mới được.
Nếu không có, thì giống như chiếc thuyên này, không thể nào chở
chúng ta vào Quỷ Hồ.
Ngươi đưa tờ tiên cho ta một chút.
Nói rồi, Liễu Tam cầm tờ tiền giấy từ tay Dương Gian, lập tức đốt
nó trên chiếc đèn dâu đầu thuyên.
Tiền giấy lập tức cháy rực lên.
Tro giấy bay tán loạn, một luông gió lạnh thổi qua, tụ lại không
tan, tạo thành một xoáy cuốn lấy những tro giấy đó.
Trong không khí tràn ngập mùi tro giấy, nhưng tất cả những thứ
này rất nhanh tan biến, tro giấy cũng tiêu tan hết, không biết bị
thổi đi đâu.
Chiếc thuyên gỗ cũ kỹ màu đen giờ chầm chậm chuyển động, rời
khỏi bến đò, chậm rãi trôi xuống theo dòng nước.
"Vậy mà thật có thể được, thì ra đây chính là công dụng thực sự
của tiên giấy."
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Một chiếc thuyền gỗ cũ kỹ, trong đêm khuya, lặng lẽ theo dòngnước đi vào bến đò.Cùng lúc đó, sương mù bắt đầu lan tỏa trên mặt sông, ngưng tụmà không tan, càng lúc càng dày đặc, trông có vẻ giống QuỷSương Mù, nhưng thực ra không phải.Chân chính Quỷ Sương Mù còn nghiêm trọng hơn hiện tượng linhdị này nhiều.Nhìn dòng nước trôi xuôi mang theo chiếc thuyền gỗ không cóngười, Tô Viễn nhíu mày.Những tên kia còn chưa tới sao?”Vừa dứt lời, sau lưng hắn xuất hiện một tia hông quang lóe lênrồi biến mất.Ngay sau đó, Dương Gian và Liễu Tam xuất hiện, Dương Gian mặtkhông biểu cảm, còn Liễu Tam rõ ràng không cam lòng."Đáng ghét, nếu như cho ta thêm chút thời gian nữa thì tốt rồi.Ta đã tìm thấy dấu vết, hắn vẫn ở đây, hắn chưa bao giờ rời khỏitừ đường này, ta có thể khẳng định.Chỉ là tất cả đã bị ẩn giấu."Dương Gian lạnh lùng liếc hắn một cái: "Thái Bình cổ trấn ở đâyđã bao năm rồi, không kém cái này nhất thời nửa khắc.Người canh giữ từ đường này cũng không ởi đâu được.Ngươi quá nóng vội, trước mắt mà nói, xử lý Quỷ Hồ quan trọnghơn.Sau khi giải quyết Quỷ Hồ, có rất nhiều thời gian để ngươi điềutra.Nghe hai người nói chuyện, Tô Viễn bình tĩnh lên tiếng:"Thẩm Lâm đâu? Tên đó không lẽ sẽ không đến trễ chứ?""Ta không biết, ta đâu phải cha hắn, làm sao biết hắn đến khinào. Những đội trưởng này, ai cũng thân bí, không ai biết lai lịchcủa bọn họ.''Chênh lệch thời gian không nhiều, thôi đi, nếu Thẩm Lâm cònchưa tới, vậy thì không cân đợi hắn."Vừa nói xong, Thẩm Lâm đột nhiên xuất hiện.Vẫn giống như trước, hắn xuất hiện một cách quỷ dị ngay trướcmặt ba người."Xin lỗi, bị vài chuyện làm chậm trễ, hy vọng là ta không đến trễ."Tô Viễn nhìn hắn một cái:"Không sớm không muộn, đến đúng lúc, nếu ngươi là nhân viêncông ty, hẳn là loại nghiêm chỉnh tuân thủ thời gian như vậy."Thẩm Lâm nghe vậy chỉ cười, không bận tâm đến việc đó là khenhay là chế nhạo, hắn nhìn chiếc thuyên gỗ không người kia vànói:"Thông qua chiếc thuyên này, chúng ta hẳn có thể đi vào Quỷ Hồ,nhưng nửa đường có thể gặp phải một số điêu dị thường, khảnăng tồn tại nguy hiểm.""Chiếc thuyền này từ đâu ra?"Liễu Tam tò mò, muốn tìm hiểu nguồn gốc."Giống như linh dị xe buýt, không ai biết.Dương Gian đáp, sau đó nói thêm: "Vừa đúng 12 giờ, lên thuyền,chúng ta đi Quỷ Hồ."Nói xong, hắn xông lên trước, đi đến chiếc thuyền gỗ.Một người lớn như vậy bước lên thuyên, thuyên vẫn rất vững,không lay động chút nào.Sau đó, Liễu Tam và Thẩm Lâm cũng lên thuyền, chỉ còn Tô Viễnđứng yên.Sao ngươi không lên?"Dương Gian kỳ quái nhìn Tô Viễn, hắn thản nhiên nói:"Các ngươi có thể lên thuyên, nhưng ta thì không thể."Không phải sao?Chiếc thuyền này có khả năng gánh chịu giới hạn linh dị, có thểtưởng tượng rằng với những lệ quỷ và sức mạnh của Tô Viễn,một khi lên thuyền, ngay khi tiến vào Quỷ Hồ, có lẽ chỉ trongkhoảnh khắc, người và thuyên đều sẽ chìm.Tô Viễn cũng không muốn trực tiếp lật thuyên giữa mương, chưakể trong quá trình hành trình, sẽ còn có những lệ quỷ khác xuấthiện.Như vậy, không nghi ngờ gì việc lên thuyên sẽ tăng nguy cơ lậtthuyên.Nghe lời của Tô Viễn, ba người kia đều có vẻ mặt kỳ lạ.Giải thích như vậy không khỏi khiến họ suy nghĩ khác, như là TôViễn đã nhìn ra chiếc thuyên này không ổn, hoặc là hắn dự địnhmượn cơ hội này để nhắm vào bọn họ.Trong số đó, người nghi ngờ nhiều nhất chính là Liễu Tam.Tuy nhiên, Liễu Tam từ trước đến nay rất thần bí, cho đến bây giờvẫn khó mà nói rõ liệu hắn có đang ở đây bằng bổn tôn hay chỉ làmột người giấy."Vậy ngươi dự định làm sao để vào Quỷ Hồ?"Dương Gian hỏi."Ta tự nhiên có cách của tal"Chẳng phải chỉ là đi vào Quỷ Hồ thôi sao, chỉ cần tìm được lốivào, cách thức thì lại có rất nhiều."Vậy thì tùy ngươi." Dương Gian không suy nghĩ nhiều, xuất pháttừ sự tín nhiệm.Nhưng sau khi mọi người lên thuyền, chiếc thuyền vẫn dừng ởbến đò, không hề di chuyển, cũng không trôi theo dòng nước nhưmong đợi, mà vẫn dừng yên tại chỗ."Chuyện gì xảy ra vậy? Sao thuyền không di chuyển?"Thẩm Lâm kỳ quái nói.Chẳng lẽ thiếu mái chèo?”"Suy nghĩ nhiều quá rồi, thuyên này làm gì có mái chèo?”Tô Viễn lên tiếng.Sau đó, những người còn lại mới phát hiện Tô Viễn từ trong cáibóng móc ra một quả khí cầu màu đỏ, buộc vào thân mình, khiếncả người hắn chậm rãi bay lên, lơ lửng trên không trung, từ trêncao nhìn xuống bọn họ.Lại còn kiểu hành động cẩu thả thế này sao?Nhìn ba người đang ngước nhìn mình, Tô Viễn chậm rãi mởmiệng:"Chiếc thuyên này không cân ai điều khiển, nó sẽ tự đi theo mộtlộ tuyến nhất định.Nhưng muốn ngồi thuyền thì cân phải trả tiên, nếu không có tiềnthì không thể ngồi được.""Thì ra là vậy, trả tiền? Hẳn không phải là tiên thông thường."Thẩm Lâm nheo mắt: “Một loại linh dị chi vật đặc biệt nào đó?”Đúng.Tô Viễn gật đầu:"Nếu không có loại tiên đặc biệt đó, chiếc thuyên này không thểchở các ngươi vào Quỷ Hồ.""Tiên đặc thù?"Dương Gian có vẻ mặt hơi kỳ lạ, sau đó lấy ra một tờ tiền giấyxanh đỏ, giơ lên cho mọi người xem."Ngươi nói đến tờ tiên này phải không?Trong mắt mọi người, đây rõ ràng là một tờ tiên bảy nguyên giả,hiển nhiên là tiền giấy dành cho người ta đốt cho quỷ. "Ngươi làmsao có được tờ tiền này?”Liễu Tam giật mình:"Hơn nữa còn là một tờ tiên giấy mệnh giá rất lớn, bảy nguyên."Gặp phải nhiều chuyện ly kỳ cổ quái, trong tay tự nhiên sẽ có vàivật tương tự, không có gì đáng ngạc nhiên.Dương Gian nói:"Ngươi có nghiên cứu về tiền giấy này sao?""Ít nhiều ta có biết chút ít, chỉ là loại tiên giấy này từ đâu mà đếnthì ta không rõ.Chỉ biết rằng tiên giấy có một vài tác dụng đặc thù, mà mệnh giácàng lớn thì càng hiếm.Bình thường tiên giấy chia làm ba mệnh giá là ba nguyên, bốnnguyên, và bảy nguyên.Bảy nguyên là mệnh giá lớn nhất, mà hiện tại loại tiên này còntồn tại rất ít."Liễu Tam nói."Tô Viễn nói không sai, trong một số tình huống đặc biệt, nhấtđịnh phải có loại tiền này mới được.Nếu không có, thì giống như chiếc thuyên này, không thể nào chởchúng ta vào Quỷ Hồ.Ngươi đưa tờ tiên cho ta một chút.Nói rồi, Liễu Tam cầm tờ tiền giấy từ tay Dương Gian, lập tức đốtnó trên chiếc đèn dâu đầu thuyên.Tiền giấy lập tức cháy rực lên.Tro giấy bay tán loạn, một luông gió lạnh thổi qua, tụ lại khôngtan, tạo thành một xoáy cuốn lấy những tro giấy đó.Trong không khí tràn ngập mùi tro giấy, nhưng tất cả những thứnày rất nhanh tan biến, tro giấy cũng tiêu tan hết, không biết bịthổi đi đâu.Chiếc thuyên gỗ cũ kỹ màu đen giờ chầm chậm chuyển động, rờikhỏi bến đò, chậm rãi trôi xuống theo dòng nước."Vậy mà thật có thể được, thì ra đây chính là công dụng thực sựcủa tiên giấy."