Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 1083: Toàn quân bị diệt
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Một cảnh tượng trước mắt đã triệt để phá vỡ sự hiểu biết củaThẩm Lâm.Tô Viễn đã khiến người ta khó mà lý giải được, nhưng vì sao ngaycả Dương Gian cũng khiến người ta cảm thấy khó hiểu như Vậy.Lại có thể để lại một con chó trong trí nhớ sao?Đây là một hiện tượng không thể nào hiểu được.Theo lẽ thường, thời kỳ này Dương Gian không có khả năng tiếpxúc đến bất cứ chuyện gì liên quan đấn linh dị. Con lang khuyểnmàu đen từ sau lưng Dương Gian bước ra, thân hình của nódường như không phải chân thật, giống như đám sương mù đenđặc ngưng tụ mà thành, không phải là một con chó có thân thểbằng máu thịt.Tuy nhiên, cho dù là con chó đó cũng vậy, rõ ràng nó đầy sựkiêng kị với đám quan tài ngưng tụ từ màu đen kia, không dámtới gân, cũng không lựa chọn khởi xướng tấn công những xúc tukia, mà chỉ hướng vê phía Thẩm Lâm - người bị Quỷ Hồ điềukhiển - mà gâm nhẹ.Rất nhanh, tiếng gâm đó như hiệu lệnh, tiếng gâm nhẹ của dãthú cũng vang lên bốn phía xung quanh. Xuất hiện không chỉ cómột con chó, mà từ trong bóng tối xung quanh, cũng có nhiêucon lang khuyển màu đen đi ra.Mỗi một con lang khuyển đều giống hệt nhau, hung ác và đầy sựquỷ dị.Chỉ trong chốc lát, trên thao trường đã tập hợp hơn mười mấycon lang khuyển với hình thể to lớn.Và số lượng chó săn vẫn còn tiếp tục tăng lên.Nói đùa cái gì đây, con chó này... không, con quỷ này lại dọc theoký ức mà truy đuổi sao?”Trong lòng Thẩm Lâm nổi lên cơn sóng động trời. Hắn hiểu rarằng, trong trí nhớ của Dương Gian đã để lại một con chó, không,phải nói là một con quỷ lệ giống hình dáng chó.Quỷ Hồ thông qua ký ức xâm nhập đến nơi này, con chó kia trongtrí nhớ cũng sẽ phát hiện và đuổi theo.Điều đáng sợ nhất là, lệ quỷ điều khiển Thẩm Lâm chỉ có mộtcon.Nhưng Dương Gian lại có thể gọi được những con chó từ cácđiểm ký ức khác nhau, bởi vậy càng lâu quỷ ở đây, càng nhiềuchó săn đuổi tới.Nhưng điều phiền toái nhất lúc này là, lệ quỷ đầu nguồn Quỷ Hồvẫn đang bị đám xúc tu từ quan tài ngăn chặn, không thể rời đi.Cái gọi là tiến thoái lưỡng nan chính là hình dung tốt nhất chotình cảnh này.Dù cho quỷ có sử dụng lưỡi rìu màu đỏ với mục đích chặt đứtnhững xúc tu kia, nhưng cũng không làm được gì.Đây là cảnh tượng mà Thẩm Lâm chưa từng thấy.Kể từ khi hắn thu hoạch được chiếc rìu màu đỏ này, đây là lầnđầu tiên hắn gặp phải thứ không thể chém đứt.Thật khó mà hiểu nổi, rốt cuộc trong chiếc quan tài kia là cái gì?Sợ rằng không ai có thể đưa ra câu trả lời. Theo thời gian trôiqua, chó săn ngày càng nhiều, mỗi một lát lại có thêm vài conlang khuyển màu đen xuất hiện xung quanh.Dường như không có hồi kết.Hiện tại, xung quanh quỷ đã tụ tập ít nhất hai mươi mấy con langkhuyển.Quỷ và lang khuyển giằng co, đồng thời cũng đang đối kháng vớiđám xúc tu không rõ kia.Từ đầu đến cuối, Tô Viễn vẫn chưa hề xuất hiện.Đây là một điều khiến người ta khó hiểu, nhưng Thẩm Lâm lại cómột dự cảm không rõ ràng.Có lẽ Tô Viễn đang ở trong chiếc quan tài kia. Vậy nên bốn nămtrước trong trí nhớ của Tô Viễn chỉ tồn tại một chiếc quan tài nhưvậy sao?Có vẻ như vì chờ đợi quá lâu, những con chó săn đã mất kiênnhẫn.Đột nhiên, một con lang khuyển to lớn dẫn đầu hành động, chỉvới một tiếng gầm nhẹ, nó liền lao về phía lệ quỷ, muốn xé tan nóngay trong thế giới ký ức này.Quỷ theo bản năng làm ra phản ứng.Đây là phản kích giữa những linh dị, là bản năng của lệ quỷ,không liên quan đến cầu sinh.Nó từ bỏ việc chặt đứt những xúc tu, thay vào đó, giơ cao lưỡirìu, bổ mạnh về phía con chó đang lao tới.Lưỡi rìu này là một vật phẩm linh dị, chỉ cần bổ trúng, con langkhuyển kia liền ngã xuống ngay lập tức, thân thể vỡ ra, nằm bấtđộng trên mặt đất, sau đó dần dần tan biến ngay trước mắt.Một nháy mắt giao đấu, quỷ đã thắng.Tuy nhiên, tập kích không hề dừng lại, ngay sau đó, những conlang khuyển xung quanh đồng loạt tiến lên, nhào vào lệ quỷ,trong chớp mắt đã vùi lấp và nuốt chứng nó.Tiếng cắn xé, tiếng gâm gừ vang lên không ngứớt.Dù vậy, quỷ cũng đang chống cự, nhưng trên thân thể của lệ quỷđã bắt đầu xuất hiện những vết thương dữ tợn, đồng thời, càngnhiều lang khuyển bị rìu chém trúng, lập tức ngã xuống và chếtngay tại chỗ.Dù có bao nhiêu lang khuyển chết đi, xung quanh vẫn xuất hiệnthêm càng nhiều lang khuyển mới.Kẻ trước ngã xuống, kẻ sau tiến lên, dường như vô tận khôngdứt.Dân dần, quỷ trở nên ngày càng suy yếu, thân thể bị cắn xé nátvụn, phá thành từng mảnh.Và ngay lúc này, đám hắc ám ngưng tụ thành quan tài bỗngnhiên nhúc nhích, giống như một vật sống, chậm rãi tiến vê phíatrung tâm chiến trường. Trên đường tiến tới, những con langkhuyển khác lại tránh né, dường như cũng không muốn tiếp xúcvới nó.Thế cục chuyển tiếp bất ngờ trong nháy mắt, và ở bên ngoài,trong hiện thực, trên chiếc thuyền nhỏ, Dương Gian rõ ràng cảmgiác có điều không ổn.Thân thể của hắn ướt đẫm, nước đang không ngừng nhỏ giọt từngười hắn.Hiện tượng quỷ dị này lập tức khiến sắc mặt hắn biến đổi, nhưngcòn chưa kịp có hành động gì, đột nhiên.'Âm!.Dường như có vật nặng rơi xuống, chiếc thuyên nhỏ bỗng chìmxuống, bị ép mạnh vào trong nước.Là Tô Viễn!Chẳng hiểu sao, giờ phút này hắn lại trực tiếp từ không trung rơixuống, không biết có biến cố gì xảy ra, ngã thẳng xuống chiếcthuyền quỷ, khiến chiếc thuyền đạt đến giới hạn, không ngừngchìm xuống.Ngay lập tức, một lượng lớn nước hồ bao phủ lấy thuyền.Nước hồ âm u lan tràn, chiếc thuyền nhỏ màu đen không còncách nào nổi lên được nữa, vì Tô Viễn đang nằm bất động trênthuyền, khiến thuyền trực tiếp chìm vào Quỷ Hồ.Nguy hiểm đến trong nháy mắt. Phải biết rằng, nước hồ nơi nàykhông giống như nước hồ mà Dương Gian đã tiếp xúc tại thànhphố Trung Châu.Đây chính là Quỷ Hồ đầu nguồn, nơi ẩn chứa sức mạnh linh dịđáng sợ, dù chỉ tiếp xúc cũng sẽ mang lại cảm giác vô lực giấygiụa, dân dân đắm chìm, dường như có một lực lượng vô hìnhđang nắm kéo chính mình rơi vào đáy hồ sâu, vĩnh viễn trâmluân.Dương Gian có thể rõ ràng nhận ra rằng Tô Viễn đã gặp phải vấnđề, và rất có thể vấn đề đó có liên quan đến Thẩm Lâm.Nhưng lúc này, hắn không còn thời gian để do dự nữa, nếu khôngrời đi, hắn cũng sẽ gặp nguy hiểm.Chỉ có thể sau này tìm cách cứu Tô Viễn!Dương Gian quyết định nhanh chóng, chuẩn bị vận dụng Quỷ Vựcđể rời đi.Nhưng ngay lúc này hắn mới phát hiện, Quỷ Vực hồng quang lạitrở nên không ổn định, lúc sáng lúc tắt, giống như bị quấy nhiễu.Không còn nghi ngờ gì, đây là bị can thiệp!Nhà dột còn gặp mưa rơi, khi xui xẻo, mọi vấn đề đều xuất hiệncùng lúc.Giờ phút này, sắc mặt Dương Gian vô cùng khó coi, bởi vì hắnphát hiện không chỉ là Quỷ Nhãn, ngay cả Quỷ Ảnh hắn cũngkhông thể vận dụng, chỉ có thể đứng tại chỗ, toàn thân lạnh lẽovô cùng.Hắn cảm giác như có nước không ngừng thấm từ da thịt mình, cảngười tê liệt, giống như bị đông cứng, mọi hành động đều bị ảnhhưởng.Tình huống này là lần đầu tiên xảy ra, ngay cả Dương Gian cũngkhông biết tại sao bản thân lại biến thành như vậy, càng khônghiểu vì sao Tô Viễn lại đột nhiên mất kiểm soát, không có bất kỳdấu hiệu nào, bỗng dưng phát sinh sự cố.Dù sao thì Tô Viễn cũng nói không sai, chiếc thuyên nhỏ thực sựkhông chịu nổi sức mạnh linh dị của hắn.Ngay khi Tô Viễn rơi xuống, chiếc thuyền lập tức lật úp.
Một cảnh tượng trước mắt đã triệt để phá vỡ sự hiểu biết của
Thẩm Lâm.
Tô Viễn đã khiến người ta khó mà lý giải được, nhưng vì sao ngay
cả Dương Gian cũng khiến người ta cảm thấy khó hiểu như Vậy.
Lại có thể để lại một con chó trong trí nhớ sao?
Đây là một hiện tượng không thể nào hiểu được.
Theo lẽ thường, thời kỳ này Dương Gian không có khả năng tiếp
xúc đến bất cứ chuyện gì liên quan đấn linh dị. Con lang khuyển
màu đen từ sau lưng Dương Gian bước ra, thân hình của nó
dường như không phải chân thật, giống như đám sương mù đen
đặc ngưng tụ mà thành, không phải là một con chó có thân thể
bằng máu thịt.
Tuy nhiên, cho dù là con chó đó cũng vậy, rõ ràng nó đầy sự
kiêng kị với đám quan tài ngưng tụ từ màu đen kia, không dám
tới gân, cũng không lựa chọn khởi xướng tấn công những xúc tu
kia, mà chỉ hướng vê phía Thẩm Lâm - người bị Quỷ Hồ điều
khiển - mà gâm nhẹ.
Rất nhanh, tiếng gâm đó như hiệu lệnh, tiếng gâm nhẹ của dã
thú cũng vang lên bốn phía xung quanh. Xuất hiện không chỉ có
một con chó, mà từ trong bóng tối xung quanh, cũng có nhiêu
con lang khuyển màu đen đi ra.
Mỗi một con lang khuyển đều giống hệt nhau, hung ác và đầy sự
quỷ dị.
Chỉ trong chốc lát, trên thao trường đã tập hợp hơn mười mấy
con lang khuyển với hình thể to lớn.
Và số lượng chó săn vẫn còn tiếp tục tăng lên.
Nói đùa cái gì đây, con chó này... không, con quỷ này lại dọc theo
ký ức mà truy đuổi sao?”
Trong lòng Thẩm Lâm nổi lên cơn sóng động trời. Hắn hiểu ra
rằng, trong trí nhớ của Dương Gian đã để lại một con chó, không,
phải nói là một con quỷ lệ giống hình dáng chó.
Quỷ Hồ thông qua ký ức xâm nhập đến nơi này, con chó kia trong
trí nhớ cũng sẽ phát hiện và đuổi theo.
Điều đáng sợ nhất là, lệ quỷ điều khiển Thẩm Lâm chỉ có một
con.
Nhưng Dương Gian lại có thể gọi được những con chó từ các
điểm ký ức khác nhau, bởi vậy càng lâu quỷ ở đây, càng nhiều
chó săn đuổi tới.
Nhưng điều phiền toái nhất lúc này là, lệ quỷ đầu nguồn Quỷ Hồ
vẫn đang bị đám xúc tu từ quan tài ngăn chặn, không thể rời đi.
Cái gọi là tiến thoái lưỡng nan chính là hình dung tốt nhất cho
tình cảnh này.
Dù cho quỷ có sử dụng lưỡi rìu màu đỏ với mục đích chặt đứt
những xúc tu kia, nhưng cũng không làm được gì.
Đây là cảnh tượng mà Thẩm Lâm chưa từng thấy.
Kể từ khi hắn thu hoạch được chiếc rìu màu đỏ này, đây là lần
đầu tiên hắn gặp phải thứ không thể chém đứt.
Thật khó mà hiểu nổi, rốt cuộc trong chiếc quan tài kia là cái gì?
Sợ rằng không ai có thể đưa ra câu trả lời. Theo thời gian trôi
qua, chó săn ngày càng nhiều, mỗi một lát lại có thêm vài con
lang khuyển màu đen xuất hiện xung quanh.
Dường như không có hồi kết.
Hiện tại, xung quanh quỷ đã tụ tập ít nhất hai mươi mấy con lang
khuyển.
Quỷ và lang khuyển giằng co, đồng thời cũng đang đối kháng với
đám xúc tu không rõ kia.
Từ đầu đến cuối, Tô Viễn vẫn chưa hề xuất hiện.
Đây là một điều khiến người ta khó hiểu, nhưng Thẩm Lâm lại có
một dự cảm không rõ ràng.
Có lẽ Tô Viễn đang ở trong chiếc quan tài kia. Vậy nên bốn năm
trước trong trí nhớ của Tô Viễn chỉ tồn tại một chiếc quan tài như
vậy sao?
Có vẻ như vì chờ đợi quá lâu, những con chó săn đã mất kiên
nhẫn.
Đột nhiên, một con lang khuyển to lớn dẫn đầu hành động, chỉ
với một tiếng gầm nhẹ, nó liền lao về phía lệ quỷ, muốn xé tan nó
ngay trong thế giới ký ức này.
Quỷ theo bản năng làm ra phản ứng.
Đây là phản kích giữa những linh dị, là bản năng của lệ quỷ,
không liên quan đến cầu sinh.
Nó từ bỏ việc chặt đứt những xúc tu, thay vào đó, giơ cao lưỡi
rìu, bổ mạnh về phía con chó đang lao tới.
Lưỡi rìu này là một vật phẩm linh dị, chỉ cần bổ trúng, con lang
khuyển kia liền ngã xuống ngay lập tức, thân thể vỡ ra, nằm bất
động trên mặt đất, sau đó dần dần tan biến ngay trước mắt.
Một nháy mắt giao đấu, quỷ đã thắng.
Tuy nhiên, tập kích không hề dừng lại, ngay sau đó, những con
lang khuyển xung quanh đồng loạt tiến lên, nhào vào lệ quỷ,
trong chớp mắt đã vùi lấp và nuốt chứng nó.
Tiếng cắn xé, tiếng gâm gừ vang lên không ngứớt.
Dù vậy, quỷ cũng đang chống cự, nhưng trên thân thể của lệ quỷ
đã bắt đầu xuất hiện những vết thương dữ tợn, đồng thời, càng
nhiều lang khuyển bị rìu chém trúng, lập tức ngã xuống và chết
ngay tại chỗ.
Dù có bao nhiêu lang khuyển chết đi, xung quanh vẫn xuất hiện
thêm càng nhiều lang khuyển mới.
Kẻ trước ngã xuống, kẻ sau tiến lên, dường như vô tận không
dứt.
Dân dần, quỷ trở nên ngày càng suy yếu, thân thể bị cắn xé nát
vụn, phá thành từng mảnh.
Và ngay lúc này, đám hắc ám ngưng tụ thành quan tài bỗng
nhiên nhúc nhích, giống như một vật sống, chậm rãi tiến vê phía
trung tâm chiến trường. Trên đường tiến tới, những con lang
khuyển khác lại tránh né, dường như cũng không muốn tiếp xúc
với nó.
Thế cục chuyển tiếp bất ngờ trong nháy mắt, và ở bên ngoài,
trong hiện thực, trên chiếc thuyền nhỏ, Dương Gian rõ ràng cảm
giác có điều không ổn.
Thân thể của hắn ướt đẫm, nước đang không ngừng nhỏ giọt từ
người hắn.
Hiện tượng quỷ dị này lập tức khiến sắc mặt hắn biến đổi, nhưng
còn chưa kịp có hành động gì, đột nhiên.
'Âm!.
Dường như có vật nặng rơi xuống, chiếc thuyên nhỏ bỗng chìm
xuống, bị ép mạnh vào trong nước.
Là Tô Viễn!
Chẳng hiểu sao, giờ phút này hắn lại trực tiếp từ không trung rơi
xuống, không biết có biến cố gì xảy ra, ngã thẳng xuống chiếc
thuyền quỷ, khiến chiếc thuyền đạt đến giới hạn, không ngừng
chìm xuống.
Ngay lập tức, một lượng lớn nước hồ bao phủ lấy thuyền.
Nước hồ âm u lan tràn, chiếc thuyền nhỏ màu đen không còn
cách nào nổi lên được nữa, vì Tô Viễn đang nằm bất động trên
thuyền, khiến thuyền trực tiếp chìm vào Quỷ Hồ.
Nguy hiểm đến trong nháy mắt. Phải biết rằng, nước hồ nơi này
không giống như nước hồ mà Dương Gian đã tiếp xúc tại thành
phố Trung Châu.
Đây chính là Quỷ Hồ đầu nguồn, nơi ẩn chứa sức mạnh linh dị
đáng sợ, dù chỉ tiếp xúc cũng sẽ mang lại cảm giác vô lực giấy
giụa, dân dân đắm chìm, dường như có một lực lượng vô hình
đang nắm kéo chính mình rơi vào đáy hồ sâu, vĩnh viễn trâm
luân.
Dương Gian có thể rõ ràng nhận ra rằng Tô Viễn đã gặp phải vấn
đề, và rất có thể vấn đề đó có liên quan đến Thẩm Lâm.
Nhưng lúc này, hắn không còn thời gian để do dự nữa, nếu không
rời đi, hắn cũng sẽ gặp nguy hiểm.
Chỉ có thể sau này tìm cách cứu Tô Viễn!
Dương Gian quyết định nhanh chóng, chuẩn bị vận dụng Quỷ Vực
để rời đi.
Nhưng ngay lúc này hắn mới phát hiện, Quỷ Vực hồng quang lại
trở nên không ổn định, lúc sáng lúc tắt, giống như bị quấy nhiễu.
Không còn nghi ngờ gì, đây là bị can thiệp!
Nhà dột còn gặp mưa rơi, khi xui xẻo, mọi vấn đề đều xuất hiện
cùng lúc.
Giờ phút này, sắc mặt Dương Gian vô cùng khó coi, bởi vì hắn
phát hiện không chỉ là Quỷ Nhãn, ngay cả Quỷ Ảnh hắn cũng
không thể vận dụng, chỉ có thể đứng tại chỗ, toàn thân lạnh lẽo
vô cùng.
Hắn cảm giác như có nước không ngừng thấm từ da thịt mình, cả
người tê liệt, giống như bị đông cứng, mọi hành động đều bị ảnh
hưởng.
Tình huống này là lần đầu tiên xảy ra, ngay cả Dương Gian cũng
không biết tại sao bản thân lại biến thành như vậy, càng không
hiểu vì sao Tô Viễn lại đột nhiên mất kiểm soát, không có bất kỳ
dấu hiệu nào, bỗng dưng phát sinh sự cố.
Dù sao thì Tô Viễn cũng nói không sai, chiếc thuyên nhỏ thực sự
không chịu nổi sức mạnh linh dị của hắn.
Ngay khi Tô Viễn rơi xuống, chiếc thuyền lập tức lật úp.
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Một cảnh tượng trước mắt đã triệt để phá vỡ sự hiểu biết củaThẩm Lâm.Tô Viễn đã khiến người ta khó mà lý giải được, nhưng vì sao ngaycả Dương Gian cũng khiến người ta cảm thấy khó hiểu như Vậy.Lại có thể để lại một con chó trong trí nhớ sao?Đây là một hiện tượng không thể nào hiểu được.Theo lẽ thường, thời kỳ này Dương Gian không có khả năng tiếpxúc đến bất cứ chuyện gì liên quan đấn linh dị. Con lang khuyểnmàu đen từ sau lưng Dương Gian bước ra, thân hình của nódường như không phải chân thật, giống như đám sương mù đenđặc ngưng tụ mà thành, không phải là một con chó có thân thểbằng máu thịt.Tuy nhiên, cho dù là con chó đó cũng vậy, rõ ràng nó đầy sựkiêng kị với đám quan tài ngưng tụ từ màu đen kia, không dámtới gân, cũng không lựa chọn khởi xướng tấn công những xúc tukia, mà chỉ hướng vê phía Thẩm Lâm - người bị Quỷ Hồ điềukhiển - mà gâm nhẹ.Rất nhanh, tiếng gâm đó như hiệu lệnh, tiếng gâm nhẹ của dãthú cũng vang lên bốn phía xung quanh. Xuất hiện không chỉ cómột con chó, mà từ trong bóng tối xung quanh, cũng có nhiêucon lang khuyển màu đen đi ra.Mỗi một con lang khuyển đều giống hệt nhau, hung ác và đầy sựquỷ dị.Chỉ trong chốc lát, trên thao trường đã tập hợp hơn mười mấycon lang khuyển với hình thể to lớn.Và số lượng chó săn vẫn còn tiếp tục tăng lên.Nói đùa cái gì đây, con chó này... không, con quỷ này lại dọc theoký ức mà truy đuổi sao?”Trong lòng Thẩm Lâm nổi lên cơn sóng động trời. Hắn hiểu rarằng, trong trí nhớ của Dương Gian đã để lại một con chó, không,phải nói là một con quỷ lệ giống hình dáng chó.Quỷ Hồ thông qua ký ức xâm nhập đến nơi này, con chó kia trongtrí nhớ cũng sẽ phát hiện và đuổi theo.Điều đáng sợ nhất là, lệ quỷ điều khiển Thẩm Lâm chỉ có mộtcon.Nhưng Dương Gian lại có thể gọi được những con chó từ cácđiểm ký ức khác nhau, bởi vậy càng lâu quỷ ở đây, càng nhiềuchó săn đuổi tới.Nhưng điều phiền toái nhất lúc này là, lệ quỷ đầu nguồn Quỷ Hồvẫn đang bị đám xúc tu từ quan tài ngăn chặn, không thể rời đi.Cái gọi là tiến thoái lưỡng nan chính là hình dung tốt nhất chotình cảnh này.Dù cho quỷ có sử dụng lưỡi rìu màu đỏ với mục đích chặt đứtnhững xúc tu kia, nhưng cũng không làm được gì.Đây là cảnh tượng mà Thẩm Lâm chưa từng thấy.Kể từ khi hắn thu hoạch được chiếc rìu màu đỏ này, đây là lầnđầu tiên hắn gặp phải thứ không thể chém đứt.Thật khó mà hiểu nổi, rốt cuộc trong chiếc quan tài kia là cái gì?Sợ rằng không ai có thể đưa ra câu trả lời. Theo thời gian trôiqua, chó săn ngày càng nhiều, mỗi một lát lại có thêm vài conlang khuyển màu đen xuất hiện xung quanh.Dường như không có hồi kết.Hiện tại, xung quanh quỷ đã tụ tập ít nhất hai mươi mấy con langkhuyển.Quỷ và lang khuyển giằng co, đồng thời cũng đang đối kháng vớiđám xúc tu không rõ kia.Từ đầu đến cuối, Tô Viễn vẫn chưa hề xuất hiện.Đây là một điều khiến người ta khó hiểu, nhưng Thẩm Lâm lại cómột dự cảm không rõ ràng.Có lẽ Tô Viễn đang ở trong chiếc quan tài kia. Vậy nên bốn nămtrước trong trí nhớ của Tô Viễn chỉ tồn tại một chiếc quan tài nhưvậy sao?Có vẻ như vì chờ đợi quá lâu, những con chó săn đã mất kiênnhẫn.Đột nhiên, một con lang khuyển to lớn dẫn đầu hành động, chỉvới một tiếng gầm nhẹ, nó liền lao về phía lệ quỷ, muốn xé tan nóngay trong thế giới ký ức này.Quỷ theo bản năng làm ra phản ứng.Đây là phản kích giữa những linh dị, là bản năng của lệ quỷ,không liên quan đến cầu sinh.Nó từ bỏ việc chặt đứt những xúc tu, thay vào đó, giơ cao lưỡirìu, bổ mạnh về phía con chó đang lao tới.Lưỡi rìu này là một vật phẩm linh dị, chỉ cần bổ trúng, con langkhuyển kia liền ngã xuống ngay lập tức, thân thể vỡ ra, nằm bấtđộng trên mặt đất, sau đó dần dần tan biến ngay trước mắt.Một nháy mắt giao đấu, quỷ đã thắng.Tuy nhiên, tập kích không hề dừng lại, ngay sau đó, những conlang khuyển xung quanh đồng loạt tiến lên, nhào vào lệ quỷ,trong chớp mắt đã vùi lấp và nuốt chứng nó.Tiếng cắn xé, tiếng gâm gừ vang lên không ngứớt.Dù vậy, quỷ cũng đang chống cự, nhưng trên thân thể của lệ quỷđã bắt đầu xuất hiện những vết thương dữ tợn, đồng thời, càngnhiều lang khuyển bị rìu chém trúng, lập tức ngã xuống và chếtngay tại chỗ.Dù có bao nhiêu lang khuyển chết đi, xung quanh vẫn xuất hiệnthêm càng nhiều lang khuyển mới.Kẻ trước ngã xuống, kẻ sau tiến lên, dường như vô tận khôngdứt.Dân dần, quỷ trở nên ngày càng suy yếu, thân thể bị cắn xé nátvụn, phá thành từng mảnh.Và ngay lúc này, đám hắc ám ngưng tụ thành quan tài bỗngnhiên nhúc nhích, giống như một vật sống, chậm rãi tiến vê phíatrung tâm chiến trường. Trên đường tiến tới, những con langkhuyển khác lại tránh né, dường như cũng không muốn tiếp xúcvới nó.Thế cục chuyển tiếp bất ngờ trong nháy mắt, và ở bên ngoài,trong hiện thực, trên chiếc thuyền nhỏ, Dương Gian rõ ràng cảmgiác có điều không ổn.Thân thể của hắn ướt đẫm, nước đang không ngừng nhỏ giọt từngười hắn.Hiện tượng quỷ dị này lập tức khiến sắc mặt hắn biến đổi, nhưngcòn chưa kịp có hành động gì, đột nhiên.'Âm!.Dường như có vật nặng rơi xuống, chiếc thuyên nhỏ bỗng chìmxuống, bị ép mạnh vào trong nước.Là Tô Viễn!Chẳng hiểu sao, giờ phút này hắn lại trực tiếp từ không trung rơixuống, không biết có biến cố gì xảy ra, ngã thẳng xuống chiếcthuyền quỷ, khiến chiếc thuyền đạt đến giới hạn, không ngừngchìm xuống.Ngay lập tức, một lượng lớn nước hồ bao phủ lấy thuyền.Nước hồ âm u lan tràn, chiếc thuyền nhỏ màu đen không còncách nào nổi lên được nữa, vì Tô Viễn đang nằm bất động trênthuyền, khiến thuyền trực tiếp chìm vào Quỷ Hồ.Nguy hiểm đến trong nháy mắt. Phải biết rằng, nước hồ nơi nàykhông giống như nước hồ mà Dương Gian đã tiếp xúc tại thànhphố Trung Châu.Đây chính là Quỷ Hồ đầu nguồn, nơi ẩn chứa sức mạnh linh dịđáng sợ, dù chỉ tiếp xúc cũng sẽ mang lại cảm giác vô lực giấygiụa, dân dân đắm chìm, dường như có một lực lượng vô hìnhđang nắm kéo chính mình rơi vào đáy hồ sâu, vĩnh viễn trâmluân.Dương Gian có thể rõ ràng nhận ra rằng Tô Viễn đã gặp phải vấnđề, và rất có thể vấn đề đó có liên quan đến Thẩm Lâm.Nhưng lúc này, hắn không còn thời gian để do dự nữa, nếu khôngrời đi, hắn cũng sẽ gặp nguy hiểm.Chỉ có thể sau này tìm cách cứu Tô Viễn!Dương Gian quyết định nhanh chóng, chuẩn bị vận dụng Quỷ Vựcđể rời đi.Nhưng ngay lúc này hắn mới phát hiện, Quỷ Vực hồng quang lạitrở nên không ổn định, lúc sáng lúc tắt, giống như bị quấy nhiễu.Không còn nghi ngờ gì, đây là bị can thiệp!Nhà dột còn gặp mưa rơi, khi xui xẻo, mọi vấn đề đều xuất hiệncùng lúc.Giờ phút này, sắc mặt Dương Gian vô cùng khó coi, bởi vì hắnphát hiện không chỉ là Quỷ Nhãn, ngay cả Quỷ Ảnh hắn cũngkhông thể vận dụng, chỉ có thể đứng tại chỗ, toàn thân lạnh lẽovô cùng.Hắn cảm giác như có nước không ngừng thấm từ da thịt mình, cảngười tê liệt, giống như bị đông cứng, mọi hành động đều bị ảnhhưởng.Tình huống này là lần đầu tiên xảy ra, ngay cả Dương Gian cũngkhông biết tại sao bản thân lại biến thành như vậy, càng khônghiểu vì sao Tô Viễn lại đột nhiên mất kiểm soát, không có bất kỳdấu hiệu nào, bỗng dưng phát sinh sự cố.Dù sao thì Tô Viễn cũng nói không sai, chiếc thuyên nhỏ thực sựkhông chịu nổi sức mạnh linh dị của hắn.Ngay khi Tô Viễn rơi xuống, chiếc thuyền lập tức lật úp.