Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 1085: Linh dị mới
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Hệ thống?Nghe được âm thanh như vậy, Tô Viễn không khỏi trong lòngrung mạnh.Trên thực tế, từ trước đến nay hắn đã sớm nghi ngờ rằng loại hệthống xuyên không này là một dạng kim thủ chỉ, một sản phẩmphụ thuộc vào ý thức của bản thân, chỉ là khổ nỗi không tìm rađược chứng cứ mà thôi.Nhưng với hành động liều lĩnh của Thẩm Lâm lần này, có thể coilà đã chứng minh được phỏng đoán của hắn.Không sai, hệ thống đích thực phụ thuộc vào ý thức của hắn. Nếukhông như vậy, nó sẽ không xuất hiện vào thời điểm Thẩm Lâmbị Quỷ Hồ điều khiển, lợi dụng sức mạnh linh dị của hắn để trở lạiký ức của Tô Viễn 4 năm trước, bởi vì vào thời điểm đó, bản thânTô Viễn chưa từng đến thế giới thân bí kia, mà vẫn đang làmcông ở một thế giới khác.Nghĩ tới đây, Tô Viễn không khỏi cảm thấy yên tâm hơn.Bất kể thế nào, biết rằng hệ thống nằm ngay trong ý thức củamình thì cũng dễ đối phó hơn nhiều.Ít nhất, hắn không còn phải lo lắng rằng lệ quỷ đầu nguồn QuỷHồ sẽ mượn sức mạnh linh dị của Thẩm Lâm để giải quyết bảnthân mình 4 năm trước.Mặc dù hiện tại thân thể không thể động đậy, ý thức cũng khôngthể cảm nhận tình huống bên ngoài, nhưng lúc này Tô Viễn cũngkhông có biện pháp nào tốt hơn, chỉ có thể chờ đợi kết quả trongim lặng.Dường như tất cả đều đã kết thúc, bốn vị đội trưởng, Thẩm Lâmbiến mất, còn lại ba người, bao gồm cả Tô Viễn, đều chìm xuốngđáy hồ.Nếu không có gì bất ngờ, tình cảnh này có thể kéo dài rất lâu.Tuy nhiên, ở sâu trong ký ức, cuộc đối kháng linh dị vẫn tiếp tục.Những ác khuyển được để lại trong ký ức hội tụ lại thành mộtđám, cắn xé lệ quỷ kia.Xung quanh, những mảnh thịt trắng bệch rơi lả tả khắp nơi, thithể vụn vỡ nằm rải rác trên mặt đất.Lệ quỷ điều khiển Thẩm Lâm từ Quỷ Hồ, xâm nhập vào ký ức củaTô Viễn, và Tô Viễn lợi dụng chú oán để kết nối với Dương Gian,dẫn đến Dương Gian cũng bị lệ quỷ đầu nguồn Quỷ Hồ tập kích.Tuy nhiên, trong ký ức của hắn, lại có một con ác khuyển được đểlại, còn trong ký ức sâu của Tô Viễn là nơi hệ thống được giấukín.Kết quả là, một tình huống vô cùng đáng sợ xảy ra.Lệ quỷ đầu nguồn Quỷ Hồ bị hệ thống và nhóm ác khuyển nàychia cắt, bị xé nát một cách sống SỜ SỜ.Đây đất hài cốt, không có một mảnh nào còn nguyên vẹn.Cuộc xâm lấn ký ức thất bại.Nhưng thất bại cũng có cái giá của nó.Thẩm Lâm xâm lấn thất bại, bị lệ quỷ từ Quỷ Hồ điều khiển, giờđây lệ quỷ từ Quỷ Hồ xâm lấn thất bại, đồng thời Quỷ Hồ cũngphải chịu sự điều khiển.Đây là quy tắc của linh dị trong ký ức, không thể thay đổi.Chưa kể, hệ thống đã đánh cắp năng lực của lệ quỷ, có thể nóiQuỷ Hồ đầu nguồn lệ quỷ đã tự mình đưa tới cửa.Rất nhanh, khi cuộc đối kháng linh dị kết thúc, chiến thắngnghiêng vê một phía, thế giới ký ức bắt đầu sụp đổ.Trường học biến mất, sân tập biến mất, những mảnh xương vụntrên mặt đất biến mất, ngay cả những con ác khuyển màu đencũng dần dần biến mất.Chỉ còn lại duy nhất hai người, Tô Viễn và Dương Gian.Cuộc tập kích đã kết thúc, do đó chú oán cũng không còn duy trìsự kết nối giữa hai người.Không biết đã trôi qua bao lâu. Đột nhiên, Dương Gian cảm thấylạnh lão và tê liệt trong cơ thể dường như tan biến đi một chút,giống như hắn dần dần thích nghi với Quỷ Hồ.Nhưng điều kỳ lạ là, hắn dường như cảm nhận được một chút kếtnối với chiếc quan tài và Tô Viễn.Cảm giác này rất kỳ quái, có chút giống như giác quan thứ sáu.Hắn cảm giác Tô Viễn dường như sắp tỉnh dậy, và Quỷ Nhãn cũngdường như nhìn thấy, thân thể của Tô Viễn khẽ run một cái,nhưng sau đó lại không có động tĩnh gì, tựa như một ảo giác...Biến đổi này thật sự kỳ lạ, khiến người ta không thể giải thíchđược.Lúc này, Dương Gian đột nhiên nhìn thấy, dưới đáy hồ, ngoàichiếc quan tài màu đen kia, còn có một thứ khác đang nằm trongmột góc không đáng chú ý, bị vùi trong nước bùn, một chiếc tủsơn đỏ.Đó là Quỷ Tủ.Quỷ Tủ giờ đây đang chìm nghiêng trong bùn, dường như bị mắckẹt và không thể thoát ra được.Nhìn thấy cảnh này, Dương Gian cảm thấy nghi hoặc không thôi.Nguyên rủa của Quỷ Tủ lại có thể kéo dài đến cả Quỷ Hồ, chuyệnnày thực sự quá khó mà tin nổi.Mặc dù kinh ngạc, nhưng Dương Gian cũng không làm gì khácthường, vì giờ hắn vẫn không thể cử động, cần thêm thời gian đểkhôi phục.Tuy nhiên, theo thời gian trôi qua, cảm giác rét lạnh và tê liệt trênngười hắn dần dần biến mất.Điêu này không phải là cảm giác trên thân thể mà là cảm giáccủa một loại áp chế linh dị đang yếu dân.Không, thực tế là sức mạnh linh dị của Quỷ Hồ không hề suy yếu,mà là sự ảnh hưởng đối với bản thân hắn ngày càng nhỏ đi.Rất nhanh, Dương Gian phát hiện rằng khả năng di chuyển củamình đã dân khôi phục, có thể chậm rãi đi lại dưới đáy nước.Nhưng ngay sau đó, hắn lại phát hiện Tô Viễn, người ban đầukhông hề nhúc nhích, đột nhiên bò dậy và đã hoàn toàn khôiphục khả năng hành động."Mẹ nó, suýt nữa thì lật thuyền trong mương.'Khi mở mắt và nhận ra mình đang ở đáy nước tối đen, Tô Viễnlập tức hiểu rằng mình đã rơi vào Quỷ Hồ, nhưng hắn không tỏ rahoảng loạn.Bởi vì ngay khoảnh khắc khôi phục tri giác, hắn đã nhận đượcthông báo từ hệ thống rằng hắn đã đánh cắp một phân sức mạnhlinh dị của Quỷ Hồ. Nói cách khác, Quỷ Hồ đã bị tách ra, sứcmạnh kinh khủng của nó đã giảm đi rất nhiều.Dù sao thì hệ thống từ trước tới giờ chưa bao giờ lừa hắn.Mặc dù không biết hệ thống đã đánh cắp bao nhiêu phần sứcmạnh của Quỷ Hồ, nhưng giờ đây việc di chuyển trong hồ nướckhông còn là vấn đề, và Tô Viễn cũng cảm nhận rằng giữa nướchô và bản thân dường như có một liên kết nào đó, như thể hắncó thể kiểm soát mảnh hồ nước này.Nhưng điều này không phải là toàn bộiBởi vì nếu nói nghiêm túc, người chiến thắng thực sự là lệ quỷđiều khiển Thẩm Lâm từ Quỷ Hồ.Con quỷ thật sự vẫn còn trong Quỷ Hồ, không nằm trong sự kiểmsoát của hắn.Tô Viễn không khỏi nhìn về phía chiếc quan tài màu đen dưới đáyhồ.Đầu nguồn của lệ quỷ có lẽ ở chỗ đó, nhưng trong Quỷ Hồ, muốnhạn chế nó rất khó, dù cho hắn đã đánh cắp một phân sức mạnhcủa Quỷ Hồ, cũng chưa chắc có thể làm được.Đang ngó chừng quan tài, Tô Viễn cũng cảm giác được, từ trongquan tài có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào hắn từ trongbóng tối. Đó không phải là ảo giác, mà là phản hồi từ sức mạnhlinh dị."Đang để mắt tới ta sao? Muốn thu hồi lại phân của mình?”Suy nghĩ một chút, Tô Viễn hiểu ra vấn đề.Quỷ Hồ muốn thu hồi lại phần của mình, nhưng chuyện này erằng còn khó hơn lên trời.Dù sao thì Tô Viễn cũng chưa bao giờ thấy hệ thống sẽ nhả lạithứ đã lấy.Trừ phi Quỷ Hồ có thể chiến thắng được hệ thống.Nhưng điều này rõ ràng là không thể, vì thế Tô Viễn quyết địnhrời khỏi đáy hồ trước, dù sao ở dưới đáy hồ, rất nhiều phươngthức đối phó đều không thể sử dụng được.Đôi mắt hắn đảo qua, rất nhanh Tô Viễn phát hiện tung tích củaDương Gian.Giờ phút này, hắn đang có những hành động kỳ quái không rõ.Chỉ sau một khắc, nước hồ xung quanh hắn bị nhuộm đỏ, hồnước lăn tăn, một số mảnh gỗ vỡ không hiểu từ đâu bay ra.Chỉ là, những mảnh gỗ vỡ kia giống như ảo giác, rất nhanh liênbiến mất không thấy.Nhìn thấy cảnh này, Tô Viễn hơi nheo mắt.Dương Gian có thể tự do hoạt động trong hồ nước, xem ra hắncũng đã đánh cắp sức mạnh linh dị của Quỷ Hồ.
Hệ thống?
Nghe được âm thanh như vậy, Tô Viễn không khỏi trong lòng
rung mạnh.
Trên thực tế, từ trước đến nay hắn đã sớm nghi ngờ rằng loại hệ
thống xuyên không này là một dạng kim thủ chỉ, một sản phẩm
phụ thuộc vào ý thức của bản thân, chỉ là khổ nỗi không tìm ra
được chứng cứ mà thôi.
Nhưng với hành động liều lĩnh của Thẩm Lâm lần này, có thể coi
là đã chứng minh được phỏng đoán của hắn.
Không sai, hệ thống đích thực phụ thuộc vào ý thức của hắn. Nếu
không như vậy, nó sẽ không xuất hiện vào thời điểm Thẩm Lâm
bị Quỷ Hồ điều khiển, lợi dụng sức mạnh linh dị của hắn để trở lại
ký ức của Tô Viễn 4 năm trước, bởi vì vào thời điểm đó, bản thân
Tô Viễn chưa từng đến thế giới thân bí kia, mà vẫn đang làm
công ở một thế giới khác.
Nghĩ tới đây, Tô Viễn không khỏi cảm thấy yên tâm hơn.
Bất kể thế nào, biết rằng hệ thống nằm ngay trong ý thức của
mình thì cũng dễ đối phó hơn nhiều.
Ít nhất, hắn không còn phải lo lắng rằng lệ quỷ đầu nguồn Quỷ
Hồ sẽ mượn sức mạnh linh dị của Thẩm Lâm để giải quyết bản
thân mình 4 năm trước.
Mặc dù hiện tại thân thể không thể động đậy, ý thức cũng không
thể cảm nhận tình huống bên ngoài, nhưng lúc này Tô Viễn cũng
không có biện pháp nào tốt hơn, chỉ có thể chờ đợi kết quả trong
im lặng.
Dường như tất cả đều đã kết thúc, bốn vị đội trưởng, Thẩm Lâm
biến mất, còn lại ba người, bao gồm cả Tô Viễn, đều chìm xuống
đáy hồ.
Nếu không có gì bất ngờ, tình cảnh này có thể kéo dài rất lâu.
Tuy nhiên, ở sâu trong ký ức, cuộc đối kháng linh dị vẫn tiếp tục.
Những ác khuyển được để lại trong ký ức hội tụ lại thành một
đám, cắn xé lệ quỷ kia.
Xung quanh, những mảnh thịt trắng bệch rơi lả tả khắp nơi, thi
thể vụn vỡ nằm rải rác trên mặt đất.
Lệ quỷ điều khiển Thẩm Lâm từ Quỷ Hồ, xâm nhập vào ký ức của
Tô Viễn, và Tô Viễn lợi dụng chú oán để kết nối với Dương Gian,
dẫn đến Dương Gian cũng bị lệ quỷ đầu nguồn Quỷ Hồ tập kích.
Tuy nhiên, trong ký ức của hắn, lại có một con ác khuyển được để
lại, còn trong ký ức sâu của Tô Viễn là nơi hệ thống được giấu
kín.
Kết quả là, một tình huống vô cùng đáng sợ xảy ra.
Lệ quỷ đầu nguồn Quỷ Hồ bị hệ thống và nhóm ác khuyển này
chia cắt, bị xé nát một cách sống SỜ SỜ.
Đây đất hài cốt, không có một mảnh nào còn nguyên vẹn.
Cuộc xâm lấn ký ức thất bại.
Nhưng thất bại cũng có cái giá của nó.
Thẩm Lâm xâm lấn thất bại, bị lệ quỷ từ Quỷ Hồ điều khiển, giờ
đây lệ quỷ từ Quỷ Hồ xâm lấn thất bại, đồng thời Quỷ Hồ cũng
phải chịu sự điều khiển.
Đây là quy tắc của linh dị trong ký ức, không thể thay đổi.
Chưa kể, hệ thống đã đánh cắp năng lực của lệ quỷ, có thể nói
Quỷ Hồ đầu nguồn lệ quỷ đã tự mình đưa tới cửa.
Rất nhanh, khi cuộc đối kháng linh dị kết thúc, chiến thắng
nghiêng vê một phía, thế giới ký ức bắt đầu sụp đổ.
Trường học biến mất, sân tập biến mất, những mảnh xương vụn
trên mặt đất biến mất, ngay cả những con ác khuyển màu đen
cũng dần dần biến mất.
Chỉ còn lại duy nhất hai người, Tô Viễn và Dương Gian.
Cuộc tập kích đã kết thúc, do đó chú oán cũng không còn duy trì
sự kết nối giữa hai người.
Không biết đã trôi qua bao lâu. Đột nhiên, Dương Gian cảm thấy
lạnh lão và tê liệt trong cơ thể dường như tan biến đi một chút,
giống như hắn dần dần thích nghi với Quỷ Hồ.
Nhưng điều kỳ lạ là, hắn dường như cảm nhận được một chút kết
nối với chiếc quan tài và Tô Viễn.
Cảm giác này rất kỳ quái, có chút giống như giác quan thứ sáu.
Hắn cảm giác Tô Viễn dường như sắp tỉnh dậy, và Quỷ Nhãn cũng
dường như nhìn thấy, thân thể của Tô Viễn khẽ run một cái,
nhưng sau đó lại không có động tĩnh gì, tựa như một ảo giác...
Biến đổi này thật sự kỳ lạ, khiến người ta không thể giải thích
được.
Lúc này, Dương Gian đột nhiên nhìn thấy, dưới đáy hồ, ngoài
chiếc quan tài màu đen kia, còn có một thứ khác đang nằm trong
một góc không đáng chú ý, bị vùi trong nước bùn, một chiếc tủ
sơn đỏ.
Đó là Quỷ Tủ.
Quỷ Tủ giờ đây đang chìm nghiêng trong bùn, dường như bị mắc
kẹt và không thể thoát ra được.
Nhìn thấy cảnh này, Dương Gian cảm thấy nghi hoặc không thôi.
Nguyên rủa của Quỷ Tủ lại có thể kéo dài đến cả Quỷ Hồ, chuyện
này thực sự quá khó mà tin nổi.
Mặc dù kinh ngạc, nhưng Dương Gian cũng không làm gì khác
thường, vì giờ hắn vẫn không thể cử động, cần thêm thời gian để
khôi phục.
Tuy nhiên, theo thời gian trôi qua, cảm giác rét lạnh và tê liệt trên
người hắn dần dần biến mất.
Điêu này không phải là cảm giác trên thân thể mà là cảm giác
của một loại áp chế linh dị đang yếu dân.
Không, thực tế là sức mạnh linh dị của Quỷ Hồ không hề suy yếu,
mà là sự ảnh hưởng đối với bản thân hắn ngày càng nhỏ đi.
Rất nhanh, Dương Gian phát hiện rằng khả năng di chuyển của
mình đã dân khôi phục, có thể chậm rãi đi lại dưới đáy nước.
Nhưng ngay sau đó, hắn lại phát hiện Tô Viễn, người ban đầu
không hề nhúc nhích, đột nhiên bò dậy và đã hoàn toàn khôi
phục khả năng hành động.
"Mẹ nó, suýt nữa thì lật thuyền trong mương.'
Khi mở mắt và nhận ra mình đang ở đáy nước tối đen, Tô Viễn
lập tức hiểu rằng mình đã rơi vào Quỷ Hồ, nhưng hắn không tỏ ra
hoảng loạn.
Bởi vì ngay khoảnh khắc khôi phục tri giác, hắn đã nhận được
thông báo từ hệ thống rằng hắn đã đánh cắp một phân sức mạnh
linh dị của Quỷ Hồ. Nói cách khác, Quỷ Hồ đã bị tách ra, sức
mạnh kinh khủng của nó đã giảm đi rất nhiều.
Dù sao thì hệ thống từ trước tới giờ chưa bao giờ lừa hắn.
Mặc dù không biết hệ thống đã đánh cắp bao nhiêu phần sức
mạnh của Quỷ Hồ, nhưng giờ đây việc di chuyển trong hồ nước
không còn là vấn đề, và Tô Viễn cũng cảm nhận rằng giữa nước
hô và bản thân dường như có một liên kết nào đó, như thể hắn
có thể kiểm soát mảnh hồ nước này.
Nhưng điều này không phải là toàn bội
Bởi vì nếu nói nghiêm túc, người chiến thắng thực sự là lệ quỷ
điều khiển Thẩm Lâm từ Quỷ Hồ.
Con quỷ thật sự vẫn còn trong Quỷ Hồ, không nằm trong sự kiểm
soát của hắn.
Tô Viễn không khỏi nhìn về phía chiếc quan tài màu đen dưới đáy
hồ.
Đầu nguồn của lệ quỷ có lẽ ở chỗ đó, nhưng trong Quỷ Hồ, muốn
hạn chế nó rất khó, dù cho hắn đã đánh cắp một phân sức mạnh
của Quỷ Hồ, cũng chưa chắc có thể làm được.
Đang ngó chừng quan tài, Tô Viễn cũng cảm giác được, từ trong
quan tài có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào hắn từ trong
bóng tối. Đó không phải là ảo giác, mà là phản hồi từ sức mạnh
linh dị.
"Đang để mắt tới ta sao? Muốn thu hồi lại phân của mình?”
Suy nghĩ một chút, Tô Viễn hiểu ra vấn đề.
Quỷ Hồ muốn thu hồi lại phần của mình, nhưng chuyện này e
rằng còn khó hơn lên trời.
Dù sao thì Tô Viễn cũng chưa bao giờ thấy hệ thống sẽ nhả lại
thứ đã lấy.
Trừ phi Quỷ Hồ có thể chiến thắng được hệ thống.
Nhưng điều này rõ ràng là không thể, vì thế Tô Viễn quyết định
rời khỏi đáy hồ trước, dù sao ở dưới đáy hồ, rất nhiều phương
thức đối phó đều không thể sử dụng được.
Đôi mắt hắn đảo qua, rất nhanh Tô Viễn phát hiện tung tích của
Dương Gian.
Giờ phút này, hắn đang có những hành động kỳ quái không rõ.
Chỉ sau một khắc, nước hồ xung quanh hắn bị nhuộm đỏ, hồ
nước lăn tăn, một số mảnh gỗ vỡ không hiểu từ đâu bay ra.
Chỉ là, những mảnh gỗ vỡ kia giống như ảo giác, rất nhanh liên
biến mất không thấy.
Nhìn thấy cảnh này, Tô Viễn hơi nheo mắt.
Dương Gian có thể tự do hoạt động trong hồ nước, xem ra hắn
cũng đã đánh cắp sức mạnh linh dị của Quỷ Hồ.
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Hệ thống?Nghe được âm thanh như vậy, Tô Viễn không khỏi trong lòngrung mạnh.Trên thực tế, từ trước đến nay hắn đã sớm nghi ngờ rằng loại hệthống xuyên không này là một dạng kim thủ chỉ, một sản phẩmphụ thuộc vào ý thức của bản thân, chỉ là khổ nỗi không tìm rađược chứng cứ mà thôi.Nhưng với hành động liều lĩnh của Thẩm Lâm lần này, có thể coilà đã chứng minh được phỏng đoán của hắn.Không sai, hệ thống đích thực phụ thuộc vào ý thức của hắn. Nếukhông như vậy, nó sẽ không xuất hiện vào thời điểm Thẩm Lâmbị Quỷ Hồ điều khiển, lợi dụng sức mạnh linh dị của hắn để trở lạiký ức của Tô Viễn 4 năm trước, bởi vì vào thời điểm đó, bản thânTô Viễn chưa từng đến thế giới thân bí kia, mà vẫn đang làmcông ở một thế giới khác.Nghĩ tới đây, Tô Viễn không khỏi cảm thấy yên tâm hơn.Bất kể thế nào, biết rằng hệ thống nằm ngay trong ý thức củamình thì cũng dễ đối phó hơn nhiều.Ít nhất, hắn không còn phải lo lắng rằng lệ quỷ đầu nguồn QuỷHồ sẽ mượn sức mạnh linh dị của Thẩm Lâm để giải quyết bảnthân mình 4 năm trước.Mặc dù hiện tại thân thể không thể động đậy, ý thức cũng khôngthể cảm nhận tình huống bên ngoài, nhưng lúc này Tô Viễn cũngkhông có biện pháp nào tốt hơn, chỉ có thể chờ đợi kết quả trongim lặng.Dường như tất cả đều đã kết thúc, bốn vị đội trưởng, Thẩm Lâmbiến mất, còn lại ba người, bao gồm cả Tô Viễn, đều chìm xuốngđáy hồ.Nếu không có gì bất ngờ, tình cảnh này có thể kéo dài rất lâu.Tuy nhiên, ở sâu trong ký ức, cuộc đối kháng linh dị vẫn tiếp tục.Những ác khuyển được để lại trong ký ức hội tụ lại thành mộtđám, cắn xé lệ quỷ kia.Xung quanh, những mảnh thịt trắng bệch rơi lả tả khắp nơi, thithể vụn vỡ nằm rải rác trên mặt đất.Lệ quỷ điều khiển Thẩm Lâm từ Quỷ Hồ, xâm nhập vào ký ức củaTô Viễn, và Tô Viễn lợi dụng chú oán để kết nối với Dương Gian,dẫn đến Dương Gian cũng bị lệ quỷ đầu nguồn Quỷ Hồ tập kích.Tuy nhiên, trong ký ức của hắn, lại có một con ác khuyển được đểlại, còn trong ký ức sâu của Tô Viễn là nơi hệ thống được giấukín.Kết quả là, một tình huống vô cùng đáng sợ xảy ra.Lệ quỷ đầu nguồn Quỷ Hồ bị hệ thống và nhóm ác khuyển nàychia cắt, bị xé nát một cách sống SỜ SỜ.Đây đất hài cốt, không có một mảnh nào còn nguyên vẹn.Cuộc xâm lấn ký ức thất bại.Nhưng thất bại cũng có cái giá của nó.Thẩm Lâm xâm lấn thất bại, bị lệ quỷ từ Quỷ Hồ điều khiển, giờđây lệ quỷ từ Quỷ Hồ xâm lấn thất bại, đồng thời Quỷ Hồ cũngphải chịu sự điều khiển.Đây là quy tắc của linh dị trong ký ức, không thể thay đổi.Chưa kể, hệ thống đã đánh cắp năng lực của lệ quỷ, có thể nóiQuỷ Hồ đầu nguồn lệ quỷ đã tự mình đưa tới cửa.Rất nhanh, khi cuộc đối kháng linh dị kết thúc, chiến thắngnghiêng vê một phía, thế giới ký ức bắt đầu sụp đổ.Trường học biến mất, sân tập biến mất, những mảnh xương vụntrên mặt đất biến mất, ngay cả những con ác khuyển màu đencũng dần dần biến mất.Chỉ còn lại duy nhất hai người, Tô Viễn và Dương Gian.Cuộc tập kích đã kết thúc, do đó chú oán cũng không còn duy trìsự kết nối giữa hai người.Không biết đã trôi qua bao lâu. Đột nhiên, Dương Gian cảm thấylạnh lão và tê liệt trong cơ thể dường như tan biến đi một chút,giống như hắn dần dần thích nghi với Quỷ Hồ.Nhưng điều kỳ lạ là, hắn dường như cảm nhận được một chút kếtnối với chiếc quan tài và Tô Viễn.Cảm giác này rất kỳ quái, có chút giống như giác quan thứ sáu.Hắn cảm giác Tô Viễn dường như sắp tỉnh dậy, và Quỷ Nhãn cũngdường như nhìn thấy, thân thể của Tô Viễn khẽ run một cái,nhưng sau đó lại không có động tĩnh gì, tựa như một ảo giác...Biến đổi này thật sự kỳ lạ, khiến người ta không thể giải thíchđược.Lúc này, Dương Gian đột nhiên nhìn thấy, dưới đáy hồ, ngoàichiếc quan tài màu đen kia, còn có một thứ khác đang nằm trongmột góc không đáng chú ý, bị vùi trong nước bùn, một chiếc tủsơn đỏ.Đó là Quỷ Tủ.Quỷ Tủ giờ đây đang chìm nghiêng trong bùn, dường như bị mắckẹt và không thể thoát ra được.Nhìn thấy cảnh này, Dương Gian cảm thấy nghi hoặc không thôi.Nguyên rủa của Quỷ Tủ lại có thể kéo dài đến cả Quỷ Hồ, chuyệnnày thực sự quá khó mà tin nổi.Mặc dù kinh ngạc, nhưng Dương Gian cũng không làm gì khácthường, vì giờ hắn vẫn không thể cử động, cần thêm thời gian đểkhôi phục.Tuy nhiên, theo thời gian trôi qua, cảm giác rét lạnh và tê liệt trênngười hắn dần dần biến mất.Điêu này không phải là cảm giác trên thân thể mà là cảm giáccủa một loại áp chế linh dị đang yếu dân.Không, thực tế là sức mạnh linh dị của Quỷ Hồ không hề suy yếu,mà là sự ảnh hưởng đối với bản thân hắn ngày càng nhỏ đi.Rất nhanh, Dương Gian phát hiện rằng khả năng di chuyển củamình đã dân khôi phục, có thể chậm rãi đi lại dưới đáy nước.Nhưng ngay sau đó, hắn lại phát hiện Tô Viễn, người ban đầukhông hề nhúc nhích, đột nhiên bò dậy và đã hoàn toàn khôiphục khả năng hành động."Mẹ nó, suýt nữa thì lật thuyền trong mương.'Khi mở mắt và nhận ra mình đang ở đáy nước tối đen, Tô Viễnlập tức hiểu rằng mình đã rơi vào Quỷ Hồ, nhưng hắn không tỏ rahoảng loạn.Bởi vì ngay khoảnh khắc khôi phục tri giác, hắn đã nhận đượcthông báo từ hệ thống rằng hắn đã đánh cắp một phân sức mạnhlinh dị của Quỷ Hồ. Nói cách khác, Quỷ Hồ đã bị tách ra, sứcmạnh kinh khủng của nó đã giảm đi rất nhiều.Dù sao thì hệ thống từ trước tới giờ chưa bao giờ lừa hắn.Mặc dù không biết hệ thống đã đánh cắp bao nhiêu phần sứcmạnh của Quỷ Hồ, nhưng giờ đây việc di chuyển trong hồ nướckhông còn là vấn đề, và Tô Viễn cũng cảm nhận rằng giữa nướchô và bản thân dường như có một liên kết nào đó, như thể hắncó thể kiểm soát mảnh hồ nước này.Nhưng điều này không phải là toàn bộiBởi vì nếu nói nghiêm túc, người chiến thắng thực sự là lệ quỷđiều khiển Thẩm Lâm từ Quỷ Hồ.Con quỷ thật sự vẫn còn trong Quỷ Hồ, không nằm trong sự kiểmsoát của hắn.Tô Viễn không khỏi nhìn về phía chiếc quan tài màu đen dưới đáyhồ.Đầu nguồn của lệ quỷ có lẽ ở chỗ đó, nhưng trong Quỷ Hồ, muốnhạn chế nó rất khó, dù cho hắn đã đánh cắp một phân sức mạnhcủa Quỷ Hồ, cũng chưa chắc có thể làm được.Đang ngó chừng quan tài, Tô Viễn cũng cảm giác được, từ trongquan tài có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào hắn từ trongbóng tối. Đó không phải là ảo giác, mà là phản hồi từ sức mạnhlinh dị."Đang để mắt tới ta sao? Muốn thu hồi lại phân của mình?”Suy nghĩ một chút, Tô Viễn hiểu ra vấn đề.Quỷ Hồ muốn thu hồi lại phần của mình, nhưng chuyện này erằng còn khó hơn lên trời.Dù sao thì Tô Viễn cũng chưa bao giờ thấy hệ thống sẽ nhả lạithứ đã lấy.Trừ phi Quỷ Hồ có thể chiến thắng được hệ thống.Nhưng điều này rõ ràng là không thể, vì thế Tô Viễn quyết địnhrời khỏi đáy hồ trước, dù sao ở dưới đáy hồ, rất nhiều phươngthức đối phó đều không thể sử dụng được.Đôi mắt hắn đảo qua, rất nhanh Tô Viễn phát hiện tung tích củaDương Gian.Giờ phút này, hắn đang có những hành động kỳ quái không rõ.Chỉ sau một khắc, nước hồ xung quanh hắn bị nhuộm đỏ, hồnước lăn tăn, một số mảnh gỗ vỡ không hiểu từ đâu bay ra.Chỉ là, những mảnh gỗ vỡ kia giống như ảo giác, rất nhanh liênbiến mất không thấy.Nhìn thấy cảnh này, Tô Viễn hơi nheo mắt.Dương Gian có thể tự do hoạt động trong hồ nước, xem ra hắncũng đã đánh cắp sức mạnh linh dị của Quỷ Hồ.