Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 1177: Lệ quỷ mưu đồ
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Ngay sau lời đáp lại đó, một người nữa xuất hiện giữa đám đông,nhưng lần này, dường như nhận ra được ý định của Dương Gian,người xuất hiện không còn là quỷ, mà là người phàm bao quanhhắn.Quỷ vẫn ẩn mình trong bóng tối, thao túng tất cả."Ta cần trở nên hoàn mỹ hơn nữa.Kinh hãi.Một người đàn ông xa lạ đứng bên trái Dương Gian mở miệng,cứng đờ thốt ra câu nói đó, rồi vươn tay vê phía Dương Gian. Kỳdị thay, cánh tay hắn đột ngột kéo dài vô tận, định tóm lấy DươngGian.Đòn tấn công cực nhanh, dường như không hề có khoảng cách,hắn không muốn cho Dương Gian cơ hội phản ứng.Không!Có lẽ quỷ đã nhận ra Dương Gian là một nhân tố bất ổn, hoặcnhận thấy Dương Gian sẽ không dễ dàng từ bỏ Tô Viễn, nên từbỏ ý định thuyết phục hắn rời đi, mà quyết định ra tay g**t ch*thắn.Chớp mắt, lông tóc Dương Gian dựng đứng.Đúng lúc đó, ác khuyển bất ngờ lao tới, trực tiếp cắn đứt cánhtay kia. Máu tươi tức thì văng tung tóelNgay lập tức, người đàn ông xa lạ kia nhũn người, ngã vật ra đất.Sau đó cả người hắn bị phong hóa, biến mất giữa đám đông.Dù đã tiêu diệt một tên, nhưng đối với đám đông đang tụ tập, nóvẫn quá nhỏ bé.Dương Gian liếc nhìn những người khác xung quanh.Họ vẫn chăm chăm nhìn hắn.Dù có ác khuyển bên cạnh, giờ phút này, Dương Gian không khỏilo lắng.Liệu có thể cầm cự nổi không?Liệu mình có thực sự cứu được Tô Viễn khỏi tay quỷ không? Hiệngiờ hắn đang trong trạng thái nào?Nhưng Dương Gian không có nhiều thời gian để nghĩ.Vừa rồi, đòn tấn công như một tín hiệu, lập tức, đám người xôđẩy, như zombie, ào ào lao về phía Dương Gian.Dương Gian cũng không lùi bước, ác khuyển bên cạnh cũng lậptức lao lên, như hổ dữ xông vào bầy dê, xông vào đám người đennghịt.Trong thoáng chốc, đã có hơn hai mươi thân hình bị xé toạc, mởra một khoảng đất trống.Nhưng con số này quá nhỏ bé so với đám người vẫn khôngngừng kéo đến. Dân dần, ác khuyển bắt đầu có thương vong.Một con bị biển người vây quanh, vô số bàn tay chộp lấy.Dù ra sức chém giết, ác khuyển cuối cùng cũng không địch lại,nhanh chóng bị xé nát.Kiến đông cắn chết voi, câu tục ngữ này hoàn toàn đúng với tìnhcảnh hiện tại.Nhưng ác khuyển rốt cuộc cũng là quỷ.Quỷ thật không thể bị g**t ch*t.Dù cùng là lệ quỷ như Alessa, cũng không thể giết được QuỷMộng.Rất nhanh, trong bóng tối phía sau Dương Gian, một ác khuyểnnữa lại xuất hiện, gâm thét xông vào đám người.Cuộc đối đầu linh dị vẫn tiếp diễn, trong một thời gian ngắn, khóphân thắng bại.Giờ phút này.Tô Viễn vẫn còn sống.Sau khi trò chuyện xong với Alessa, cô ta liền biến mất trong cănphòng, chỉ còn lại hắn một mình.Biết Alessa sẽ không giết mình, Tô Viễn thở phào nhẹ nhõm.Nhưng trong đầu hắn vẫn vang vọng những lời vừa nãy Alessa đãnói.Thực ra, sự xuất hiện của Alessa là một nan đề với Tô Viễn. Tínhđặc thù linh dị của cô ta khiến Tô Viễn chỉ có thể bị động đối phó.Điều này không tốt chút nào.Tình hình hiện tại không ổn.Ý thức của hắn bị giam trong thế giới linh dị này, không thể trở vêthân xác.Tệ nhất là hắn không thể liên lạc với lệ quỷ mình điều khiển.Giờ còn bị Alessa giam giữ.Ở đây chẳng có gì, chỉ có một mình hắn, bốn phía là tường, đếncửa sổ thông gió cũng không có.Kiểm tra bản thân, Tô Viễn phát hiện cơ thể mình không hề tổnthương, không bị cụt tay cụt chân. Nhưng giờ, hắn không thể vậndụng sức mạnh linh dị.Dù có thể cảm nhận sự tồn tại của những con quỷ hắn điềukhiển, nhưng cảm giác rất mơ hồ, dường như giữa hai bên cómột ranh giới vô hình.Nhận ra điều đó, Tô Viễn nhíu mày, suy tư.Cuối cùng, hắn hiểu đại khái tình hình.Bây giờ mình bị Alessa giam trong sâu thảm ký ức, ở điểm giaogiữa hư ảo và thực tại, thế giới này.Có lẽ bản thân nó là sự hư cấu dựa trên ký ức của mình, sử dụngsức mạnh linh dị. Bình thường, mình có thể nhờ Kayako đánhthức mình, nhưng bây giờ thì không thể.Alessa đã xâm nhập ký ức của mình, khiến mình không thể kiểmsoát Kayako, thậm chí không thể tự cứu."Vì vậy, muốn thoát khỏi khó khăn, nhất định phải thoát khỏi sựkhống chế của Alessa."Nghĩ đến đây, Tô Viễn càng thấy khó.Vậy làm thế nào để thoát khỏi sự khống chế của Alessa?Nếu vẫn có thể vận dụng sức mạnh linh dị, hoặc có một con quỷbên cạnh, may ra còn có cơ hội. Nhưng hiện tại hắn chỉ có mộtmình.Trong tình cảnh này, hắn không có cách nào thoát ra.Cách duy nhất là dựa vào sự thay đổi từ bên ngoài, hoặc chờ đợithời gian trôi qua.Đối kháng linh dị cân thời gian, và Alessa muốn kiểm soát nhữngcon quỷ trên người hắn cũng không phải là chuyện dễ dàng.Không, phải nói là không thể.Vì vậy, cô ta mới nhắm vào Tô Viễn, xem hắn là điểm đột phá.Nhưng vấn đề là chính Tô Viễn cũng không biết cuộc đối khánglinh dị cần bao lâu.Nơi đây lại không cảm nhận được thời gian.Dù Tô Viễn có chờ đợi thế nào, anh vẫn không cảm nhận đượcbất kỳ sự thay đổi nào.Nhốt một người trong phòng tối 7 ngày cũng đủ khiến họ suySỤP.Nhốt một người ở nơi không thể liên lạc với thế giới bên ngoài thìchắc chắn người đó sẽ phát điên.Ngay cả người ngự quỷ cũng không chịu nổi sự tra tấn tỉnh thânnhư vậy.Hiển nhiên, Alessa nhắm vào điều này.Cô ta muốn đánh sập hàng phòng thủ tâm lý của Tô Viễn, sau đómới đạt được mục đích của mình.Ý thức được điều này, Tô Viễn âm thầm kêu không ổn!Biện pháp duy nhất có lẽ là dựa vào Dương Gian.Hiện tại ý thức của hắn bị giam cầm, người duy nhất có thể cứuhắn là con ác khuyển kia.Nhưng ác khuyển có lẽ có thể cứu được hắn, thậm chí đưaDương Gian tìm đến đây.Nhưng liệu Alessa có dễ dàng để Dương Gian đưa ác khuyển đếncứu viện hay không?Tô Viễn không biết câu trả lời, chỉ có thể chờ đợi.Đương nhiên, ngoài ra, có lẽ còn một cách có thể thoát khốn, đólà kiên định nội tâm, từ đó ảnh hưởng đến thế giới ý thức này.Suy nghĩ lóe lên, Tô Viễn lại nghĩ ra một phương pháp đơn giảnmà lại khó khăn nhất.Cách này cần một thời gian dài dằng dặc, mà tỷ lệ thành côngkhông cao.
Ngay sau lời đáp lại đó, một người nữa xuất hiện giữa đám đông,
nhưng lần này, dường như nhận ra được ý định của Dương Gian,
người xuất hiện không còn là quỷ, mà là người phàm bao quanh
hắn.
Quỷ vẫn ẩn mình trong bóng tối, thao túng tất cả.
"Ta cần trở nên hoàn mỹ hơn nữa.
Kinh hãi.
Một người đàn ông xa lạ đứng bên trái Dương Gian mở miệng,
cứng đờ thốt ra câu nói đó, rồi vươn tay vê phía Dương Gian. Kỳ
dị thay, cánh tay hắn đột ngột kéo dài vô tận, định tóm lấy Dương
Gian.
Đòn tấn công cực nhanh, dường như không hề có khoảng cách,
hắn không muốn cho Dương Gian cơ hội phản ứng.
Không!
Có lẽ quỷ đã nhận ra Dương Gian là một nhân tố bất ổn, hoặc
nhận thấy Dương Gian sẽ không dễ dàng từ bỏ Tô Viễn, nên từ
bỏ ý định thuyết phục hắn rời đi, mà quyết định ra tay g**t ch*t
hắn.
Chớp mắt, lông tóc Dương Gian dựng đứng.
Đúng lúc đó, ác khuyển bất ngờ lao tới, trực tiếp cắn đứt cánh
tay kia. Máu tươi tức thì văng tung tóel
Ngay lập tức, người đàn ông xa lạ kia nhũn người, ngã vật ra đất.
Sau đó cả người hắn bị phong hóa, biến mất giữa đám đông.
Dù đã tiêu diệt một tên, nhưng đối với đám đông đang tụ tập, nó
vẫn quá nhỏ bé.
Dương Gian liếc nhìn những người khác xung quanh.
Họ vẫn chăm chăm nhìn hắn.
Dù có ác khuyển bên cạnh, giờ phút này, Dương Gian không khỏi
lo lắng.
Liệu có thể cầm cự nổi không?
Liệu mình có thực sự cứu được Tô Viễn khỏi tay quỷ không? Hiện
giờ hắn đang trong trạng thái nào?
Nhưng Dương Gian không có nhiều thời gian để nghĩ.
Vừa rồi, đòn tấn công như một tín hiệu, lập tức, đám người xô
đẩy, như zombie, ào ào lao về phía Dương Gian.
Dương Gian cũng không lùi bước, ác khuyển bên cạnh cũng lập
tức lao lên, như hổ dữ xông vào bầy dê, xông vào đám người đen
nghịt.
Trong thoáng chốc, đã có hơn hai mươi thân hình bị xé toạc, mở
ra một khoảng đất trống.
Nhưng con số này quá nhỏ bé so với đám người vẫn không
ngừng kéo đến. Dân dần, ác khuyển bắt đầu có thương vong.
Một con bị biển người vây quanh, vô số bàn tay chộp lấy.
Dù ra sức chém giết, ác khuyển cuối cùng cũng không địch lại,
nhanh chóng bị xé nát.
Kiến đông cắn chết voi, câu tục ngữ này hoàn toàn đúng với tình
cảnh hiện tại.
Nhưng ác khuyển rốt cuộc cũng là quỷ.
Quỷ thật không thể bị g**t ch*t.
Dù cùng là lệ quỷ như Alessa, cũng không thể giết được Quỷ
Mộng.
Rất nhanh, trong bóng tối phía sau Dương Gian, một ác khuyển
nữa lại xuất hiện, gâm thét xông vào đám người.
Cuộc đối đầu linh dị vẫn tiếp diễn, trong một thời gian ngắn, khó
phân thắng bại.
Giờ phút này.
Tô Viễn vẫn còn sống.
Sau khi trò chuyện xong với Alessa, cô ta liền biến mất trong căn
phòng, chỉ còn lại hắn một mình.
Biết Alessa sẽ không giết mình, Tô Viễn thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng trong đầu hắn vẫn vang vọng những lời vừa nãy Alessa đã
nói.
Thực ra, sự xuất hiện của Alessa là một nan đề với Tô Viễn. Tính
đặc thù linh dị của cô ta khiến Tô Viễn chỉ có thể bị động đối phó.
Điều này không tốt chút nào.
Tình hình hiện tại không ổn.
Ý thức của hắn bị giam trong thế giới linh dị này, không thể trở vê
thân xác.
Tệ nhất là hắn không thể liên lạc với lệ quỷ mình điều khiển.
Giờ còn bị Alessa giam giữ.
Ở đây chẳng có gì, chỉ có một mình hắn, bốn phía là tường, đến
cửa sổ thông gió cũng không có.
Kiểm tra bản thân, Tô Viễn phát hiện cơ thể mình không hề tổn
thương, không bị cụt tay cụt chân. Nhưng giờ, hắn không thể vận
dụng sức mạnh linh dị.
Dù có thể cảm nhận sự tồn tại của những con quỷ hắn điều
khiển, nhưng cảm giác rất mơ hồ, dường như giữa hai bên có
một ranh giới vô hình.
Nhận ra điều đó, Tô Viễn nhíu mày, suy tư.
Cuối cùng, hắn hiểu đại khái tình hình.
Bây giờ mình bị Alessa giam trong sâu thảm ký ức, ở điểm giao
giữa hư ảo và thực tại, thế giới này.
Có lẽ bản thân nó là sự hư cấu dựa trên ký ức của mình, sử dụng
sức mạnh linh dị. Bình thường, mình có thể nhờ Kayako đánh
thức mình, nhưng bây giờ thì không thể.
Alessa đã xâm nhập ký ức của mình, khiến mình không thể kiểm
soát Kayako, thậm chí không thể tự cứu.
"Vì vậy, muốn thoát khỏi khó khăn, nhất định phải thoát khỏi sự
khống chế của Alessa."
Nghĩ đến đây, Tô Viễn càng thấy khó.
Vậy làm thế nào để thoát khỏi sự khống chế của Alessa?
Nếu vẫn có thể vận dụng sức mạnh linh dị, hoặc có một con quỷ
bên cạnh, may ra còn có cơ hội. Nhưng hiện tại hắn chỉ có một
mình.
Trong tình cảnh này, hắn không có cách nào thoát ra.
Cách duy nhất là dựa vào sự thay đổi từ bên ngoài, hoặc chờ đợi
thời gian trôi qua.
Đối kháng linh dị cân thời gian, và Alessa muốn kiểm soát những
con quỷ trên người hắn cũng không phải là chuyện dễ dàng.
Không, phải nói là không thể.
Vì vậy, cô ta mới nhắm vào Tô Viễn, xem hắn là điểm đột phá.
Nhưng vấn đề là chính Tô Viễn cũng không biết cuộc đối kháng
linh dị cần bao lâu.
Nơi đây lại không cảm nhận được thời gian.
Dù Tô Viễn có chờ đợi thế nào, anh vẫn không cảm nhận được
bất kỳ sự thay đổi nào.
Nhốt một người trong phòng tối 7 ngày cũng đủ khiến họ suy
SỤP.
Nhốt một người ở nơi không thể liên lạc với thế giới bên ngoài thì
chắc chắn người đó sẽ phát điên.
Ngay cả người ngự quỷ cũng không chịu nổi sự tra tấn tỉnh thân
như vậy.
Hiển nhiên, Alessa nhắm vào điều này.
Cô ta muốn đánh sập hàng phòng thủ tâm lý của Tô Viễn, sau đó
mới đạt được mục đích của mình.
Ý thức được điều này, Tô Viễn âm thầm kêu không ổn!
Biện pháp duy nhất có lẽ là dựa vào Dương Gian.
Hiện tại ý thức của hắn bị giam cầm, người duy nhất có thể cứu
hắn là con ác khuyển kia.
Nhưng ác khuyển có lẽ có thể cứu được hắn, thậm chí đưa
Dương Gian tìm đến đây.
Nhưng liệu Alessa có dễ dàng để Dương Gian đưa ác khuyển đến
cứu viện hay không?
Tô Viễn không biết câu trả lời, chỉ có thể chờ đợi.
Đương nhiên, ngoài ra, có lẽ còn một cách có thể thoát khốn, đó
là kiên định nội tâm, từ đó ảnh hưởng đến thế giới ý thức này.
Suy nghĩ lóe lên, Tô Viễn lại nghĩ ra một phương pháp đơn giản
mà lại khó khăn nhất.
Cách này cần một thời gian dài dằng dặc, mà tỷ lệ thành công
không cao.
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Ngay sau lời đáp lại đó, một người nữa xuất hiện giữa đám đông,nhưng lần này, dường như nhận ra được ý định của Dương Gian,người xuất hiện không còn là quỷ, mà là người phàm bao quanhhắn.Quỷ vẫn ẩn mình trong bóng tối, thao túng tất cả."Ta cần trở nên hoàn mỹ hơn nữa.Kinh hãi.Một người đàn ông xa lạ đứng bên trái Dương Gian mở miệng,cứng đờ thốt ra câu nói đó, rồi vươn tay vê phía Dương Gian. Kỳdị thay, cánh tay hắn đột ngột kéo dài vô tận, định tóm lấy DươngGian.Đòn tấn công cực nhanh, dường như không hề có khoảng cách,hắn không muốn cho Dương Gian cơ hội phản ứng.Không!Có lẽ quỷ đã nhận ra Dương Gian là một nhân tố bất ổn, hoặcnhận thấy Dương Gian sẽ không dễ dàng từ bỏ Tô Viễn, nên từbỏ ý định thuyết phục hắn rời đi, mà quyết định ra tay g**t ch*thắn.Chớp mắt, lông tóc Dương Gian dựng đứng.Đúng lúc đó, ác khuyển bất ngờ lao tới, trực tiếp cắn đứt cánhtay kia. Máu tươi tức thì văng tung tóelNgay lập tức, người đàn ông xa lạ kia nhũn người, ngã vật ra đất.Sau đó cả người hắn bị phong hóa, biến mất giữa đám đông.Dù đã tiêu diệt một tên, nhưng đối với đám đông đang tụ tập, nóvẫn quá nhỏ bé.Dương Gian liếc nhìn những người khác xung quanh.Họ vẫn chăm chăm nhìn hắn.Dù có ác khuyển bên cạnh, giờ phút này, Dương Gian không khỏilo lắng.Liệu có thể cầm cự nổi không?Liệu mình có thực sự cứu được Tô Viễn khỏi tay quỷ không? Hiệngiờ hắn đang trong trạng thái nào?Nhưng Dương Gian không có nhiều thời gian để nghĩ.Vừa rồi, đòn tấn công như một tín hiệu, lập tức, đám người xôđẩy, như zombie, ào ào lao về phía Dương Gian.Dương Gian cũng không lùi bước, ác khuyển bên cạnh cũng lậptức lao lên, như hổ dữ xông vào bầy dê, xông vào đám người đennghịt.Trong thoáng chốc, đã có hơn hai mươi thân hình bị xé toạc, mởra một khoảng đất trống.Nhưng con số này quá nhỏ bé so với đám người vẫn khôngngừng kéo đến. Dân dần, ác khuyển bắt đầu có thương vong.Một con bị biển người vây quanh, vô số bàn tay chộp lấy.Dù ra sức chém giết, ác khuyển cuối cùng cũng không địch lại,nhanh chóng bị xé nát.Kiến đông cắn chết voi, câu tục ngữ này hoàn toàn đúng với tìnhcảnh hiện tại.Nhưng ác khuyển rốt cuộc cũng là quỷ.Quỷ thật không thể bị g**t ch*t.Dù cùng là lệ quỷ như Alessa, cũng không thể giết được QuỷMộng.Rất nhanh, trong bóng tối phía sau Dương Gian, một ác khuyểnnữa lại xuất hiện, gâm thét xông vào đám người.Cuộc đối đầu linh dị vẫn tiếp diễn, trong một thời gian ngắn, khóphân thắng bại.Giờ phút này.Tô Viễn vẫn còn sống.Sau khi trò chuyện xong với Alessa, cô ta liền biến mất trong cănphòng, chỉ còn lại hắn một mình.Biết Alessa sẽ không giết mình, Tô Viễn thở phào nhẹ nhõm.Nhưng trong đầu hắn vẫn vang vọng những lời vừa nãy Alessa đãnói.Thực ra, sự xuất hiện của Alessa là một nan đề với Tô Viễn. Tínhđặc thù linh dị của cô ta khiến Tô Viễn chỉ có thể bị động đối phó.Điều này không tốt chút nào.Tình hình hiện tại không ổn.Ý thức của hắn bị giam trong thế giới linh dị này, không thể trở vêthân xác.Tệ nhất là hắn không thể liên lạc với lệ quỷ mình điều khiển.Giờ còn bị Alessa giam giữ.Ở đây chẳng có gì, chỉ có một mình hắn, bốn phía là tường, đếncửa sổ thông gió cũng không có.Kiểm tra bản thân, Tô Viễn phát hiện cơ thể mình không hề tổnthương, không bị cụt tay cụt chân. Nhưng giờ, hắn không thể vậndụng sức mạnh linh dị.Dù có thể cảm nhận sự tồn tại của những con quỷ hắn điềukhiển, nhưng cảm giác rất mơ hồ, dường như giữa hai bên cómột ranh giới vô hình.Nhận ra điều đó, Tô Viễn nhíu mày, suy tư.Cuối cùng, hắn hiểu đại khái tình hình.Bây giờ mình bị Alessa giam trong sâu thảm ký ức, ở điểm giaogiữa hư ảo và thực tại, thế giới này.Có lẽ bản thân nó là sự hư cấu dựa trên ký ức của mình, sử dụngsức mạnh linh dị. Bình thường, mình có thể nhờ Kayako đánhthức mình, nhưng bây giờ thì không thể.Alessa đã xâm nhập ký ức của mình, khiến mình không thể kiểmsoát Kayako, thậm chí không thể tự cứu."Vì vậy, muốn thoát khỏi khó khăn, nhất định phải thoát khỏi sựkhống chế của Alessa."Nghĩ đến đây, Tô Viễn càng thấy khó.Vậy làm thế nào để thoát khỏi sự khống chế của Alessa?Nếu vẫn có thể vận dụng sức mạnh linh dị, hoặc có một con quỷbên cạnh, may ra còn có cơ hội. Nhưng hiện tại hắn chỉ có mộtmình.Trong tình cảnh này, hắn không có cách nào thoát ra.Cách duy nhất là dựa vào sự thay đổi từ bên ngoài, hoặc chờ đợithời gian trôi qua.Đối kháng linh dị cân thời gian, và Alessa muốn kiểm soát nhữngcon quỷ trên người hắn cũng không phải là chuyện dễ dàng.Không, phải nói là không thể.Vì vậy, cô ta mới nhắm vào Tô Viễn, xem hắn là điểm đột phá.Nhưng vấn đề là chính Tô Viễn cũng không biết cuộc đối khánglinh dị cần bao lâu.Nơi đây lại không cảm nhận được thời gian.Dù Tô Viễn có chờ đợi thế nào, anh vẫn không cảm nhận đượcbất kỳ sự thay đổi nào.Nhốt một người trong phòng tối 7 ngày cũng đủ khiến họ suySỤP.Nhốt một người ở nơi không thể liên lạc với thế giới bên ngoài thìchắc chắn người đó sẽ phát điên.Ngay cả người ngự quỷ cũng không chịu nổi sự tra tấn tỉnh thânnhư vậy.Hiển nhiên, Alessa nhắm vào điều này.Cô ta muốn đánh sập hàng phòng thủ tâm lý của Tô Viễn, sau đómới đạt được mục đích của mình.Ý thức được điều này, Tô Viễn âm thầm kêu không ổn!Biện pháp duy nhất có lẽ là dựa vào Dương Gian.Hiện tại ý thức của hắn bị giam cầm, người duy nhất có thể cứuhắn là con ác khuyển kia.Nhưng ác khuyển có lẽ có thể cứu được hắn, thậm chí đưaDương Gian tìm đến đây.Nhưng liệu Alessa có dễ dàng để Dương Gian đưa ác khuyển đếncứu viện hay không?Tô Viễn không biết câu trả lời, chỉ có thể chờ đợi.Đương nhiên, ngoài ra, có lẽ còn một cách có thể thoát khốn, đólà kiên định nội tâm, từ đó ảnh hưởng đến thế giới ý thức này.Suy nghĩ lóe lên, Tô Viễn lại nghĩ ra một phương pháp đơn giảnmà lại khó khăn nhất.Cách này cần một thời gian dài dằng dặc, mà tỷ lệ thành côngkhông cao.