Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 1183: Ai thật ai giả
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Ta biết ngươi đang lo lắng điều gì, việc này cũng rất bình thường,nhưng tôi có thể chứng minh bản thân mình.Con quỷ mặc áo bào lam dừng bước, đứng tại chỗ lên tiếng,không tiếp tục lại gần."Lúc đến đây, để phòng hờ bất trắc, ta đã đưa cho ngươi một câyđinh quan tài, vật đó hẳn là vẫn còn trên người ngươi chứ?"Hả?Dương Gian thần sắc hơi biến đổi.Không sai, con quỷ trước mắt này nói không giả, Tô Viễn lúc hànhđộng lần này có để. lại chuẩn bị phía sau, đinh quan tài cũng làmột trong số đó.Loại vũ khí linh dị cực kỳ đáng sợ này được giao cho Dương Gian,chính là lo lắng sẽ gặp phải tình huống xấu nhất.Ví dụ như, tin tức bị lộ, sau đó những quốc vương của VươngQuốc Tổ Chức cùng nhau vây bắt hai người.Tô Viễn thì không sợ, nhưng Dương Gian lại khó nói trước.Bởi vì Dương Gian hiện tại so với Dương Gian trong nguyên tácchắc chắn là bị suy yếu rất nhiều, ít nhất những cây đỉnh quan tàivốn nên ở trong tay hắn đều chạy hết vào tay Tô Viễn. Vì vậy, saukhi suy nghĩ kỹ càng, Tô Viễn đã đưa một trong những cây đinhquan tài cho Dương Gian để đề phòng bất trắc.Đinh quan tài rất nhiều lúc có thể đưa đến tác dụng mang tínhquyết định, nhưng đối với Tô Viễn bây giờ mà nói, trong tay cómột hay hai cây cũng không có quá lớn khác biệt, rất ít khi cầnđồng thời sử dụng đến hai cây đỉnh quan tài.Cho nên, lúc này đưa một cây cho Dương Gian cũng không phảilà không thể, dù sao cũng có thể đòi lại.Đương nhiên, đồ tốt ai mà chẳng thích nhiều. Nếu thứ này khôngthể mang đến uy h**p cực lớn cho chính mình, ngay cả Quỷ Nhãnchỉ chủ cũng có thể đóng đinh, nếu không cần gì phải quan tâmđến một kiện vũ khí linh dị như vậy.Giờ phút này, chợt nghe con quỷ nói ra câu này, Dương Gian cóchút tin tưởng ý thức của Tô Viễn đang ký sinh trên con quỷ.Suy nghĩ một lát, Dương Gian cau mày nói:"Vậy, bây giờ tôi nên làm thế nào?"Rất đơn giản, dùng định quan tài đóng đinh con quỷ khác, sauđó giao cho tôi xử lý, như vậy, tôi sẽ có cách tìm lại cân bằng."Được” Ngay lập tức, người và quỷ cùng nhau đi vê phía dinh thự.Nhưng khi đến gân, lúc này Dương Gian mới thấy rõ ràng bóngngười đang lảng vảng ở cổng từ đường, đó là một người phụ nữmặc áo trắng, toàn thân nhuốm máu.Đây chính là con quỷ mất khống chế mà ý thức của Tô Viễn nhắcđến, cũng là một trong những con quỷ mà hắn điều khiển.Đúng lúc Dương Gian định ra tay, người phụ nữ đang lảng vảng ởcổng dường như cũng nhìn thấy Dương Gian, ngay sau đó, giọngnói của Tô Viễn truyền ra từ miệng người phụ nữ. "Dương Gian?Tốt quá rồi, tôi biết ngay là anh sẽ đến giúp tôi, tôi hiện tại đanggặp chút vấn đề, những con quỷ khác tôi đang điêu khiển đềumất khống chế, dưới sự quấy nhiễu của linh dị, ý thức của tôikhông thể quay về cơ thể, nên tạm thời ký sinh trên con quỷ nàyvẫn còn chịu khống chế."“Anh phải giúp tôi, giúp tôi điều khiển lại mấy con quỷ đó, tìm lạicân bằng."Gần như cùng một ý nghĩa, nhưng lại khiến Dương Gian toát mồhôi lạnh.Nhưng Dương Gian còn chưa kịp lên tiếng, từ một cái giếng cổtrong sân dinh thự đột nhiên ló ra một cái đầu ướt sũng, giọngnói của Tô Viễn cũng truyền ra từ cái đầu đó, mang theo giọngđiệu đáng sợ đặc trưng của quỷ."Hai cái đó đều là giả, tránh xa chúng ra! Chúng nó đã mất khốngchế."Sau đó, lại có một giọng nói dị dạng vang lên bên ngoài dinh thự."Đừng tin chúng nó, chúng nó mới là quỷ mất khống chết Ta mớithật sự là Tô Viễn!"Dương Gian lúc này bất ngờ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một đứatrẻ cao chừng tám chín tuổi, mặc bộ đồ tang màu đen xuất hiện,làn da hiện ra màu xanh xám bất thường, đôi mắt đen nhánhkhông thấy con ngươi lại lộ ra vẻ hung dữ khó hiểu.Không còn nghi ngờ gì nữa, đây cũng là một con quỷ do Tô Viễnđiêu khiển, hơn nữa còn là Quỷ Chết Đói!Thấy vậy, sắc mặt Dương Gian lập tức thay đổi, trong lòng dấylên cảm giác nặng nề, sinh ra một loại dự cảm chẳng lành.Mấy con quỷ đồng thời đều nói mình là Tô Viễn, mà chúng đều làquỷ do Tô Viễn điều khiển, vậy ý thức thật sự của Tô Viễn rốtcuộc đang ở đâu?Lân này phiền phức rồi.Hình như nhìn ra sự nghi hoặc và do dự của Dương Gian, QuỷChết Đói chậm rãi mở miệng: "Vì một vài biến cố ngoài ý muốn,quỷ do ta điêu khiển đều đánh cắp một phân ký ức của ta, chonên chúng hiện tại mất kiểm soát, ý đồ nuốt chứng ý thức thật sựcủa ta."'Nhanh đóng định chúng lại! Ta mới là Tô Viễn thật!""Không! Ngươi cũng là quỷ mất kiểm soát! Ta mới là Tô Viễn thật.Trong bóng tối, một người đàn ông mang hình dạng thằng hê, vẻmặt kỳ quái, tay cầm một quả bóng bay màu đỏ từ từ đáp xuốngtừ trên trời.Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, Dương Gian không biết phải nóigì, chỉ cảm thấy tê dại cả da đầu, một luông hàn ý chưa từng códâng lên trong lòng.Mọi chuyện quả nhiên đang phát triển theo chiều hướng tồi tệnhất, đối mặt với tình huống trước mắt, căn bản khó mà xác địnhrốt cuộc con quỷ nào là nơi gửi gắm ý thức thật sự của Tô Viễn,mỗi con quỷ đều nói mình là Tô Viễn, hắn đâu phải thần thánh,làm sao phân biệt được.Chưa kể mỗi con quỷ kỳ thật đều là quỷ mà Tô Viễn từng điêukhiển.Kayako nói:"Dương Gian, ngươi còn nhớ lần đầu chúng ta gặp mặt không, đólà ở trường cấp ba thành phố Đại Xương, sau đó ta còn dẫn cácngươi sống sót khỏi Quỷ Gõ Cửa."Toshio nói:"Dương Gian, Quỷ Chết Đói là do ta điều khiển ở thành phố ĐạiXương, ngươi còn nhớ ta đã từng giúp ngươi dùng một vật phẩmlinh dị ngăn chặn Quỷ Nhãn khôi phục không.Sadako nói:Dương Gian, chúng ta từng cùng nhau đối kháng Quỷ Sai ở thànhphố Đại Kinh, ngươi quên rồi sao? Ta mới thật sự là Tô Viễn!"Pennywise nói:Tờ báo ngươi đang dùng, chính là chúng ta cùng nhau chiến đấukề vai sát cánh ở thành phố Trung Sơn mới có được đấy!"Sở Nhân Mỹ nói:Dương Gian, đừng tin chúng, chúng đều đánh cắp một phần kýức của ta, cho nên nói những điều này căn bản chẳng có ý nghĩagì! Ta mới thật sự làt”Trong giây lát, Dương Gian chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng.Trong tình huống hiện tại, căn bản không có cách nào phân biệt.Dù ra tay với con quỷ nào, chắc chắn cũng có thể làm hại con quỷmang ý thức thật sự của Tô Viễn, xác suất một phân năm, biếtđánh cược thế nào đây?Đấn thân tiên cũng phải quỳ! Giây phút này, trong lòng DươngGian nảy sinh ý định rút lui.Nhưng đó là lựa chọn tôi tệ nhất, bởi vì một khi rút lui, con quỷmang ý thức thật sự của Tô Viễn chắc chắn sẽ bị những con quỷmất kiểm soát khác để mắt tới, không chỉ có khả năng hại chếtTô Viễn, mà chính hắn cũng bỏ lỡ một cơ hội cứu Tô Viễn.Nhưng đúng lúc Dương Gian đang do dự và rối rắm, đột nhiên,trong đám quỷ đang cãi nhau lại xuất hiện thêm một giọng nói,một bóng dáng mà Dương Gian không ngờ tới xuất hiện."Dương Gian, chúng đều là giả, ta mới là thật, ta điều khiểnAlessa, nhưng lại dẫn đến linh dị tự thân mất cân băng, ngươi cângiúp ta hạn chế chúng, như vậy ta mới có thể khôi phục bìnhthường!"
Ta biết ngươi đang lo lắng điều gì, việc này cũng rất bình thường,
nhưng tôi có thể chứng minh bản thân mình.
Con quỷ mặc áo bào lam dừng bước, đứng tại chỗ lên tiếng,
không tiếp tục lại gần.
"Lúc đến đây, để phòng hờ bất trắc, ta đã đưa cho ngươi một cây
đinh quan tài, vật đó hẳn là vẫn còn trên người ngươi chứ?"
Hả?
Dương Gian thần sắc hơi biến đổi.
Không sai, con quỷ trước mắt này nói không giả, Tô Viễn lúc hành
động lần này có để. lại chuẩn bị phía sau, đinh quan tài cũng là
một trong số đó.
Loại vũ khí linh dị cực kỳ đáng sợ này được giao cho Dương Gian,
chính là lo lắng sẽ gặp phải tình huống xấu nhất.
Ví dụ như, tin tức bị lộ, sau đó những quốc vương của Vương
Quốc Tổ Chức cùng nhau vây bắt hai người.
Tô Viễn thì không sợ, nhưng Dương Gian lại khó nói trước.
Bởi vì Dương Gian hiện tại so với Dương Gian trong nguyên tác
chắc chắn là bị suy yếu rất nhiều, ít nhất những cây đỉnh quan tài
vốn nên ở trong tay hắn đều chạy hết vào tay Tô Viễn. Vì vậy, sau
khi suy nghĩ kỹ càng, Tô Viễn đã đưa một trong những cây đinh
quan tài cho Dương Gian để đề phòng bất trắc.
Đinh quan tài rất nhiều lúc có thể đưa đến tác dụng mang tính
quyết định, nhưng đối với Tô Viễn bây giờ mà nói, trong tay có
một hay hai cây cũng không có quá lớn khác biệt, rất ít khi cần
đồng thời sử dụng đến hai cây đỉnh quan tài.
Cho nên, lúc này đưa một cây cho Dương Gian cũng không phải
là không thể, dù sao cũng có thể đòi lại.
Đương nhiên, đồ tốt ai mà chẳng thích nhiều. Nếu thứ này không
thể mang đến uy h**p cực lớn cho chính mình, ngay cả Quỷ Nhãn
chỉ chủ cũng có thể đóng đinh, nếu không cần gì phải quan tâm
đến một kiện vũ khí linh dị như vậy.
Giờ phút này, chợt nghe con quỷ nói ra câu này, Dương Gian có
chút tin tưởng ý thức của Tô Viễn đang ký sinh trên con quỷ.
Suy nghĩ một lát, Dương Gian cau mày nói:
"Vậy, bây giờ tôi nên làm thế nào?
"Rất đơn giản, dùng định quan tài đóng đinh con quỷ khác, sau
đó giao cho tôi xử lý, như vậy, tôi sẽ có cách tìm lại cân bằng."
Được” Ngay lập tức, người và quỷ cùng nhau đi vê phía dinh thự.
Nhưng khi đến gân, lúc này Dương Gian mới thấy rõ ràng bóng
người đang lảng vảng ở cổng từ đường, đó là một người phụ nữ
mặc áo trắng, toàn thân nhuốm máu.
Đây chính là con quỷ mất khống chế mà ý thức của Tô Viễn nhắc
đến, cũng là một trong những con quỷ mà hắn điều khiển.
Đúng lúc Dương Gian định ra tay, người phụ nữ đang lảng vảng ở
cổng dường như cũng nhìn thấy Dương Gian, ngay sau đó, giọng
nói của Tô Viễn truyền ra từ miệng người phụ nữ. "Dương Gian?
Tốt quá rồi, tôi biết ngay là anh sẽ đến giúp tôi, tôi hiện tại đang
gặp chút vấn đề, những con quỷ khác tôi đang điêu khiển đều
mất khống chế, dưới sự quấy nhiễu của linh dị, ý thức của tôi
không thể quay về cơ thể, nên tạm thời ký sinh trên con quỷ này
vẫn còn chịu khống chế."
“Anh phải giúp tôi, giúp tôi điều khiển lại mấy con quỷ đó, tìm lại
cân bằng."
Gần như cùng một ý nghĩa, nhưng lại khiến Dương Gian toát mồ
hôi lạnh.
Nhưng Dương Gian còn chưa kịp lên tiếng, từ một cái giếng cổ
trong sân dinh thự đột nhiên ló ra một cái đầu ướt sũng, giọng
nói của Tô Viễn cũng truyền ra từ cái đầu đó, mang theo giọng
điệu đáng sợ đặc trưng của quỷ.
"Hai cái đó đều là giả, tránh xa chúng ra! Chúng nó đã mất khống
chế."
Sau đó, lại có một giọng nói dị dạng vang lên bên ngoài dinh thự.
"Đừng tin chúng nó, chúng nó mới là quỷ mất khống chết Ta mới
thật sự là Tô Viễn!"
Dương Gian lúc này bất ngờ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một đứa
trẻ cao chừng tám chín tuổi, mặc bộ đồ tang màu đen xuất hiện,
làn da hiện ra màu xanh xám bất thường, đôi mắt đen nhánh
không thấy con ngươi lại lộ ra vẻ hung dữ khó hiểu.
Không còn nghi ngờ gì nữa, đây cũng là một con quỷ do Tô Viễn
điêu khiển, hơn nữa còn là Quỷ Chết Đói!
Thấy vậy, sắc mặt Dương Gian lập tức thay đổi, trong lòng dấy
lên cảm giác nặng nề, sinh ra một loại dự cảm chẳng lành.
Mấy con quỷ đồng thời đều nói mình là Tô Viễn, mà chúng đều là
quỷ do Tô Viễn điều khiển, vậy ý thức thật sự của Tô Viễn rốt
cuộc đang ở đâu?
Lân này phiền phức rồi.
Hình như nhìn ra sự nghi hoặc và do dự của Dương Gian, Quỷ
Chết Đói chậm rãi mở miệng: "Vì một vài biến cố ngoài ý muốn,
quỷ do ta điêu khiển đều đánh cắp một phân ký ức của ta, cho
nên chúng hiện tại mất kiểm soát, ý đồ nuốt chứng ý thức thật sự
của ta."
'Nhanh đóng định chúng lại! Ta mới là Tô Viễn thật!"
"Không! Ngươi cũng là quỷ mất kiểm soát! Ta mới là Tô Viễn thật.
Trong bóng tối, một người đàn ông mang hình dạng thằng hê, vẻ
mặt kỳ quái, tay cầm một quả bóng bay màu đỏ từ từ đáp xuống
từ trên trời.
Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, Dương Gian không biết phải nói
gì, chỉ cảm thấy tê dại cả da đầu, một luông hàn ý chưa từng có
dâng lên trong lòng.
Mọi chuyện quả nhiên đang phát triển theo chiều hướng tồi tệ
nhất, đối mặt với tình huống trước mắt, căn bản khó mà xác định
rốt cuộc con quỷ nào là nơi gửi gắm ý thức thật sự của Tô Viễn,
mỗi con quỷ đều nói mình là Tô Viễn, hắn đâu phải thần thánh,
làm sao phân biệt được.
Chưa kể mỗi con quỷ kỳ thật đều là quỷ mà Tô Viễn từng điêu
khiển.
Kayako nói:
"Dương Gian, ngươi còn nhớ lần đầu chúng ta gặp mặt không, đó
là ở trường cấp ba thành phố Đại Xương, sau đó ta còn dẫn các
ngươi sống sót khỏi Quỷ Gõ Cửa."
Toshio nói:
"Dương Gian, Quỷ Chết Đói là do ta điều khiển ở thành phố Đại
Xương, ngươi còn nhớ ta đã từng giúp ngươi dùng một vật phẩm
linh dị ngăn chặn Quỷ Nhãn khôi phục không.
Sadako nói:
Dương Gian, chúng ta từng cùng nhau đối kháng Quỷ Sai ở thành
phố Đại Kinh, ngươi quên rồi sao? Ta mới thật sự là Tô Viễn!"
Pennywise nói:
Tờ báo ngươi đang dùng, chính là chúng ta cùng nhau chiến đấu
kề vai sát cánh ở thành phố Trung Sơn mới có được đấy!"
Sở Nhân Mỹ nói:
Dương Gian, đừng tin chúng, chúng đều đánh cắp một phần ký
ức của ta, cho nên nói những điều này căn bản chẳng có ý nghĩa
gì! Ta mới thật sự làt”
Trong giây lát, Dương Gian chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng.
Trong tình huống hiện tại, căn bản không có cách nào phân biệt.
Dù ra tay với con quỷ nào, chắc chắn cũng có thể làm hại con quỷ
mang ý thức thật sự của Tô Viễn, xác suất một phân năm, biết
đánh cược thế nào đây?
Đấn thân tiên cũng phải quỳ! Giây phút này, trong lòng Dương
Gian nảy sinh ý định rút lui.
Nhưng đó là lựa chọn tôi tệ nhất, bởi vì một khi rút lui, con quỷ
mang ý thức thật sự của Tô Viễn chắc chắn sẽ bị những con quỷ
mất kiểm soát khác để mắt tới, không chỉ có khả năng hại chết
Tô Viễn, mà chính hắn cũng bỏ lỡ một cơ hội cứu Tô Viễn.
Nhưng đúng lúc Dương Gian đang do dự và rối rắm, đột nhiên,
trong đám quỷ đang cãi nhau lại xuất hiện thêm một giọng nói,
một bóng dáng mà Dương Gian không ngờ tới xuất hiện.
"Dương Gian, chúng đều là giả, ta mới là thật, ta điều khiển
Alessa, nhưng lại dẫn đến linh dị tự thân mất cân băng, ngươi cân
giúp ta hạn chế chúng, như vậy ta mới có thể khôi phục bình
thường!"
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Ta biết ngươi đang lo lắng điều gì, việc này cũng rất bình thường,nhưng tôi có thể chứng minh bản thân mình.Con quỷ mặc áo bào lam dừng bước, đứng tại chỗ lên tiếng,không tiếp tục lại gần."Lúc đến đây, để phòng hờ bất trắc, ta đã đưa cho ngươi một câyđinh quan tài, vật đó hẳn là vẫn còn trên người ngươi chứ?"Hả?Dương Gian thần sắc hơi biến đổi.Không sai, con quỷ trước mắt này nói không giả, Tô Viễn lúc hànhđộng lần này có để. lại chuẩn bị phía sau, đinh quan tài cũng làmột trong số đó.Loại vũ khí linh dị cực kỳ đáng sợ này được giao cho Dương Gian,chính là lo lắng sẽ gặp phải tình huống xấu nhất.Ví dụ như, tin tức bị lộ, sau đó những quốc vương của VươngQuốc Tổ Chức cùng nhau vây bắt hai người.Tô Viễn thì không sợ, nhưng Dương Gian lại khó nói trước.Bởi vì Dương Gian hiện tại so với Dương Gian trong nguyên tácchắc chắn là bị suy yếu rất nhiều, ít nhất những cây đỉnh quan tàivốn nên ở trong tay hắn đều chạy hết vào tay Tô Viễn. Vì vậy, saukhi suy nghĩ kỹ càng, Tô Viễn đã đưa một trong những cây đinhquan tài cho Dương Gian để đề phòng bất trắc.Đinh quan tài rất nhiều lúc có thể đưa đến tác dụng mang tínhquyết định, nhưng đối với Tô Viễn bây giờ mà nói, trong tay cómột hay hai cây cũng không có quá lớn khác biệt, rất ít khi cầnđồng thời sử dụng đến hai cây đỉnh quan tài.Cho nên, lúc này đưa một cây cho Dương Gian cũng không phảilà không thể, dù sao cũng có thể đòi lại.Đương nhiên, đồ tốt ai mà chẳng thích nhiều. Nếu thứ này khôngthể mang đến uy h**p cực lớn cho chính mình, ngay cả Quỷ Nhãnchỉ chủ cũng có thể đóng đinh, nếu không cần gì phải quan tâmđến một kiện vũ khí linh dị như vậy.Giờ phút này, chợt nghe con quỷ nói ra câu này, Dương Gian cóchút tin tưởng ý thức của Tô Viễn đang ký sinh trên con quỷ.Suy nghĩ một lát, Dương Gian cau mày nói:"Vậy, bây giờ tôi nên làm thế nào?"Rất đơn giản, dùng định quan tài đóng đinh con quỷ khác, sauđó giao cho tôi xử lý, như vậy, tôi sẽ có cách tìm lại cân bằng."Được” Ngay lập tức, người và quỷ cùng nhau đi vê phía dinh thự.Nhưng khi đến gân, lúc này Dương Gian mới thấy rõ ràng bóngngười đang lảng vảng ở cổng từ đường, đó là một người phụ nữmặc áo trắng, toàn thân nhuốm máu.Đây chính là con quỷ mất khống chế mà ý thức của Tô Viễn nhắcđến, cũng là một trong những con quỷ mà hắn điều khiển.Đúng lúc Dương Gian định ra tay, người phụ nữ đang lảng vảng ởcổng dường như cũng nhìn thấy Dương Gian, ngay sau đó, giọngnói của Tô Viễn truyền ra từ miệng người phụ nữ. "Dương Gian?Tốt quá rồi, tôi biết ngay là anh sẽ đến giúp tôi, tôi hiện tại đanggặp chút vấn đề, những con quỷ khác tôi đang điêu khiển đềumất khống chế, dưới sự quấy nhiễu của linh dị, ý thức của tôikhông thể quay về cơ thể, nên tạm thời ký sinh trên con quỷ nàyvẫn còn chịu khống chế."“Anh phải giúp tôi, giúp tôi điều khiển lại mấy con quỷ đó, tìm lạicân bằng."Gần như cùng một ý nghĩa, nhưng lại khiến Dương Gian toát mồhôi lạnh.Nhưng Dương Gian còn chưa kịp lên tiếng, từ một cái giếng cổtrong sân dinh thự đột nhiên ló ra một cái đầu ướt sũng, giọngnói của Tô Viễn cũng truyền ra từ cái đầu đó, mang theo giọngđiệu đáng sợ đặc trưng của quỷ."Hai cái đó đều là giả, tránh xa chúng ra! Chúng nó đã mất khốngchế."Sau đó, lại có một giọng nói dị dạng vang lên bên ngoài dinh thự."Đừng tin chúng nó, chúng nó mới là quỷ mất khống chết Ta mớithật sự là Tô Viễn!"Dương Gian lúc này bất ngờ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một đứatrẻ cao chừng tám chín tuổi, mặc bộ đồ tang màu đen xuất hiện,làn da hiện ra màu xanh xám bất thường, đôi mắt đen nhánhkhông thấy con ngươi lại lộ ra vẻ hung dữ khó hiểu.Không còn nghi ngờ gì nữa, đây cũng là một con quỷ do Tô Viễnđiêu khiển, hơn nữa còn là Quỷ Chết Đói!Thấy vậy, sắc mặt Dương Gian lập tức thay đổi, trong lòng dấylên cảm giác nặng nề, sinh ra một loại dự cảm chẳng lành.Mấy con quỷ đồng thời đều nói mình là Tô Viễn, mà chúng đều làquỷ do Tô Viễn điều khiển, vậy ý thức thật sự của Tô Viễn rốtcuộc đang ở đâu?Lân này phiền phức rồi.Hình như nhìn ra sự nghi hoặc và do dự của Dương Gian, QuỷChết Đói chậm rãi mở miệng: "Vì một vài biến cố ngoài ý muốn,quỷ do ta điêu khiển đều đánh cắp một phân ký ức của ta, chonên chúng hiện tại mất kiểm soát, ý đồ nuốt chứng ý thức thật sựcủa ta."'Nhanh đóng định chúng lại! Ta mới là Tô Viễn thật!""Không! Ngươi cũng là quỷ mất kiểm soát! Ta mới là Tô Viễn thật.Trong bóng tối, một người đàn ông mang hình dạng thằng hê, vẻmặt kỳ quái, tay cầm một quả bóng bay màu đỏ từ từ đáp xuốngtừ trên trời.Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, Dương Gian không biết phải nóigì, chỉ cảm thấy tê dại cả da đầu, một luông hàn ý chưa từng códâng lên trong lòng.Mọi chuyện quả nhiên đang phát triển theo chiều hướng tồi tệnhất, đối mặt với tình huống trước mắt, căn bản khó mà xác địnhrốt cuộc con quỷ nào là nơi gửi gắm ý thức thật sự của Tô Viễn,mỗi con quỷ đều nói mình là Tô Viễn, hắn đâu phải thần thánh,làm sao phân biệt được.Chưa kể mỗi con quỷ kỳ thật đều là quỷ mà Tô Viễn từng điêukhiển.Kayako nói:"Dương Gian, ngươi còn nhớ lần đầu chúng ta gặp mặt không, đólà ở trường cấp ba thành phố Đại Xương, sau đó ta còn dẫn cácngươi sống sót khỏi Quỷ Gõ Cửa."Toshio nói:"Dương Gian, Quỷ Chết Đói là do ta điều khiển ở thành phố ĐạiXương, ngươi còn nhớ ta đã từng giúp ngươi dùng một vật phẩmlinh dị ngăn chặn Quỷ Nhãn khôi phục không.Sadako nói:Dương Gian, chúng ta từng cùng nhau đối kháng Quỷ Sai ở thànhphố Đại Kinh, ngươi quên rồi sao? Ta mới thật sự là Tô Viễn!"Pennywise nói:Tờ báo ngươi đang dùng, chính là chúng ta cùng nhau chiến đấukề vai sát cánh ở thành phố Trung Sơn mới có được đấy!"Sở Nhân Mỹ nói:Dương Gian, đừng tin chúng, chúng đều đánh cắp một phần kýức của ta, cho nên nói những điều này căn bản chẳng có ý nghĩagì! Ta mới thật sự làt”Trong giây lát, Dương Gian chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng.Trong tình huống hiện tại, căn bản không có cách nào phân biệt.Dù ra tay với con quỷ nào, chắc chắn cũng có thể làm hại con quỷmang ý thức thật sự của Tô Viễn, xác suất một phân năm, biếtđánh cược thế nào đây?Đấn thân tiên cũng phải quỳ! Giây phút này, trong lòng DươngGian nảy sinh ý định rút lui.Nhưng đó là lựa chọn tôi tệ nhất, bởi vì một khi rút lui, con quỷmang ý thức thật sự của Tô Viễn chắc chắn sẽ bị những con quỷmất kiểm soát khác để mắt tới, không chỉ có khả năng hại chếtTô Viễn, mà chính hắn cũng bỏ lỡ một cơ hội cứu Tô Viễn.Nhưng đúng lúc Dương Gian đang do dự và rối rắm, đột nhiên,trong đám quỷ đang cãi nhau lại xuất hiện thêm một giọng nói,một bóng dáng mà Dương Gian không ngờ tới xuất hiện."Dương Gian, chúng đều là giả, ta mới là thật, ta điều khiểnAlessa, nhưng lại dẫn đến linh dị tự thân mất cân băng, ngươi cângiúp ta hạn chế chúng, như vậy ta mới có thể khôi phục bìnhthường!"