Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 1198: Vốn liếng của Tô Viễn

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Nghe Dương Gian quả quyết như vậy, Tô Viễn cũng không khỏisững sờ.Nhanh vậy đã quyết định rồi sao?Tuy có chút mạo hiểm, nhưng đúng là không hổ là Dương Gian.Làm việc chưa từng dây dưa dài dòng.Nghĩ nghĩ, Tô Viễn cũng mở miệng nói: Đã vậy, ta cũng đi cùngnhé!”Nghe vậy, Dương Gian lại thấy bất ngờ.Với trạng thái hiện tại của Tô Viễn, đi theo có lẽ không ổn?"Ngươi chắc chứ? Tình trạng của ngươi bây giờ, không khéo sẽxảy ra chuyện đó, không phải đùa đâuMấy con quỷ đáng sợ Tô Viễn điều khiển, Dương Gian từng chứngkiến, hơn nữa còn là trong tình huống không thật sự động tay,cũng phải nhờ việc đối mặt đám quỷ kia, chúng lệ quỷ đó có kýức về Tô Viễn nên không động thủ với hắn.Bằng không thì, Dương Gian không cảm thấy mình có thể bìnhyên vô sự.Chỉ cần Tô Viễn xảy ra chuyện, thì phiên phức lớn, tựa như vừarồi nói với Đồng Thiến, khởi đầu đã là sự kiện linh dị cấp S, màchỉ biết ngày càng khủng khiếp.Nhưng hắn không biết rằng, Tô Viễn cũng đang nhắm vào lò lửakia.Gặp đồ tốt, chẳng lẽ có lý nào lại từ bỏ?Còn về nguy hiểm, Tô Viễn không cho là quá lớn.Dù không dùng được năng lực linh dị, nhưng hắn còn có vậtphẩm linh dị!Dù một số vật phẩm linh dị mạnh bị cất trong nhà ma, tạm thờikhông lấy ra được, nhưng trong phòng an toàn ở thành phố TânHải vẫn cất giữ lượng lớn vật phẩm linh dị. Bằng không, chẳngphải bao lân đánh dấu kia thành công cốc sao?"Yên tâm, an toàn của ta ngươi đừng lo, ta sẽ tự giải quyết, sơnnhân tự có diệu kết"Nghe đến đây, Dương Gian không nói thêm gì.Đến mức của bọn họ, tự nhiên sẽ không làm chuyện không chuẩnbị.Tô Viễn dám nói vậy, hẳn là có nắm chắc về an toàn của mình.Sau đó, mỗi người dành thời gian chuẩn bị.Khoảng ba tiếng sau, Lão Ưng xuất hiện trong văn phòng, taymang theo một chiếc túi da cũ nát, vá chằng vá đụp, lại đầy vếtbẩn.Nhưng lại tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo.Hắn vừa vào văn phòng, đèn trong phòng liên chập chờn lúc sánglúc tối, đồng thời bắt đầu bốc lên mùi thối, như xác chết đangphân hủy.Dương Gian dùng Quỷ Nhãn nhìn sang thì phát hiện rõ ràng, đólà một chiếc túi làm bằng da người...Không!Không khéo không phải da người, mà là da của lệ quỷ thì đúnghơn.Dương đội, lão đại!” Thấy Dương Gian và Tô Viễn cùng ở trongvăn phòng, Lão Ưng cung kính chào hỏi, không còn cách nào,mấy người trong phòng làm việc cơ bản đều là người hắn khôngthể trêu, mà Tô Viễn và Dương Gian thì càng khỏi nói.Dương Gian nhìn Lão Ưng một hồi, rồi chậm rãi gật đầu: "Khôngtệ một thời gian không gặp, ngươi cũng thành người ngự quỷ.""Đều là công lao của lão đại.Lão Ưng vội nói, thật ra sau khi trở thành người ngự quỷ, LãoƯng mới cảm nhận được sự thống khổ và sức mạnh của ngườingự quỷ, cũng hiểu được tâm lý của Dương Gian và Tô Viễn khixưa đối đãi với đám người mang tin như mình.Nên đến giờ hắn vẫn cảm thán sự ngốc nghếch không sợ trời củamình, cũng như sự rộng lượng của hai người, cũng may vận khímình tốt, gặp được Dương Gian và Tô Viễn.Nếu đổi thành người ngự quỷ khác, chắc mộ phần mình cỏ đã caolắm rồi.Sau khi biết chuẩn bị đi khách sạn Caesar, Lão Ưng kể lại chuyệncũ, khi còn là người mang tin của bưu cục."Khách sạn Caesar hồi xưa tôi từng đến giao thư.""Khi đó khách sạn vẫn đang hoạt động, tôi lấy thân phận kháchvào khách sạn, rồi theo một con đường không tồn tại, đi vào mộthành lang đây gian phòng quái dị, nhưng tôi không vào sâu, chỉđưa thư xong thì chạy về, dù hơi sợ hãi nhưng rốt cuộc vẫn antoàn."Lão Ưng nói: "À, nhiệm vụ đưa tin đó tôi nhận ở tầng hai bưucục, khi làm nhiệm vụ có thấy một con lệ quỷ, nó cao lớn, lảngvảng ở đó, may mắn tôi không bị nó để mắt.""Thì ra ngươi cũng từng đến đó. Dương Gian hơi kinh ngạc.Xem ra kinh nghiệm của hắn quả là phong phú.Bất quá khi đó khách sạn Caesar còn đang hoạt động chứng tỏlinh dị chưa mất kiểm soát, vẫn ở trong vòng an toàn."Tôi đi qua nhiều nơi quỷ quái lắm."Lão Ưng lắc đầu: "Nhiều nơi không hề tồn tại ở hiện thực, chỉ đưathư thành công mới có thể thoát khỏi."Trong lúc họ trò chuyện, Tô Viễn cũng kiểm tra xong đồ trong túi.Không tệ, đồ đều còn, chắc là đủ ứng phó hành trình khách sạnCaesar lần này."Ừm, đồ của ta đã mang đủ, lên đường thôi.Trong thời gian chuẩn bị này, mọi việc đã được sắp xếp đâu vàođấy, nhanh chóng một nhóm người lên xe, đến thành phố TrungSơn.Khoảng hai tiếng sau thì tới nơi."Haizz- Lâu lắm không đến thành phố này, nhớ lần đầu đến đây,còn là lần đầu nữa."Vươn vai mệt mỏi, Tô Viễn nói một câu vô nghĩa, theo động táccủa hắn, bụng lộ ra càng rõ.Đó là đinh quan tài, người thường bị định quan tài đóng vào bụngsợ là đau đến chết đi sống lại, nhưng Tô Viễn lại như ngườikhông sao cả.Dương Gian giờ đang sóng vai với Tô Viễn trên đường vắng, phíasau là Phùng Toàn, Lý Dương và Lão Ưng, từ đây là đã bước vàokhu vực phong tỏa. Dương Gian nhìn bụng Tô Viễn, không nói gì,nhưng Lý Dương phía sau lại nói:"Tô cố vấn đang nói về chuyện khách sạn Caesar phải không, vụviệc linh dị đó nghe nói gây ra thiệt hại không nhỏ, may mà kịpthời ngăn chặn, nếu không đã có chuyện lớn.Hắn nắm rõ rất nhiều hồ sơ sự kiện linh dị cũ.Tuy những sự kiện linh dị đó đã giải quyết, nhưng lại làm phongphú thêm kiến thức, tăng thêm kinh nghiệm của hắn.Rất nhiều người mới vào tổng bộ đều học cách phân tích hồ sơcác sự kiện linh dị cũ.Và khi hồ sơ linh dị của tổng bộ càng nhiều, cùng với những vụán thành công tương tự xuất hiện, khiến nhiều người có hướnghọc tập, điều này có thể giúp người mới mau chóng lột xác thànhmột người phụ trách dày dạn, tăng khả năng sống sót."Nhưng theo ta thấy, thành phố này không bị ảnh hưởng nhiềubởi linh dị, chỉ là phong tỏa khu vực này thôi.Dương Gian nói; "Đó là điều tất nhiên, sự kiện Quỷ Báo Chí lầntrước không gây ra thương vong lớn, và khách sạn Caesar phongtỏa cũng kịp thời, nên ảnh hưởng rất nhỏ.""Hơn nữa đây chỉ là một thành phố nhỏ, không bằng thành phốĐại Xương, Đại Hải, Đại Xuyên... , nên xác suất xảy ra sự kiệnlinh dị tương đối thấp."Trong khi trò chuyện, một đoàn người đến trước một tòa kiến trúcbị phong tỏa.

Nghe Dương Gian quả quyết như vậy, Tô Viễn cũng không khỏi

sững sờ.

Nhanh vậy đã quyết định rồi sao?

Tuy có chút mạo hiểm, nhưng đúng là không hổ là Dương Gian.

Làm việc chưa từng dây dưa dài dòng.

Nghĩ nghĩ, Tô Viễn cũng mở miệng nói: Đã vậy, ta cũng đi cùng

nhé!”

Nghe vậy, Dương Gian lại thấy bất ngờ.

Với trạng thái hiện tại của Tô Viễn, đi theo có lẽ không ổn?

"Ngươi chắc chứ? Tình trạng của ngươi bây giờ, không khéo sẽ

xảy ra chuyện đó, không phải đùa đâu

Mấy con quỷ đáng sợ Tô Viễn điều khiển, Dương Gian từng chứng

kiến, hơn nữa còn là trong tình huống không thật sự động tay,

cũng phải nhờ việc đối mặt đám quỷ kia, chúng lệ quỷ đó có ký

ức về Tô Viễn nên không động thủ với hắn.

Bằng không thì, Dương Gian không cảm thấy mình có thể bình

yên vô sự.

Chỉ cần Tô Viễn xảy ra chuyện, thì phiên phức lớn, tựa như vừa

rồi nói với Đồng Thiến, khởi đầu đã là sự kiện linh dị cấp S, mà

chỉ biết ngày càng khủng khiếp.

Nhưng hắn không biết rằng, Tô Viễn cũng đang nhắm vào lò lửa

kia.

Gặp đồ tốt, chẳng lẽ có lý nào lại từ bỏ?

Còn về nguy hiểm, Tô Viễn không cho là quá lớn.

Dù không dùng được năng lực linh dị, nhưng hắn còn có vật

phẩm linh dị!

Dù một số vật phẩm linh dị mạnh bị cất trong nhà ma, tạm thời

không lấy ra được, nhưng trong phòng an toàn ở thành phố Tân

Hải vẫn cất giữ lượng lớn vật phẩm linh dị. Bằng không, chẳng

phải bao lân đánh dấu kia thành công cốc sao?

"Yên tâm, an toàn của ta ngươi đừng lo, ta sẽ tự giải quyết, sơn

nhân tự có diệu kết"

Nghe đến đây, Dương Gian không nói thêm gì.

Đến mức của bọn họ, tự nhiên sẽ không làm chuyện không chuẩn

bị.

Tô Viễn dám nói vậy, hẳn là có nắm chắc về an toàn của mình.

Sau đó, mỗi người dành thời gian chuẩn bị.

Khoảng ba tiếng sau, Lão Ưng xuất hiện trong văn phòng, tay

mang theo một chiếc túi da cũ nát, vá chằng vá đụp, lại đầy vết

bẩn.

Nhưng lại tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo.

Hắn vừa vào văn phòng, đèn trong phòng liên chập chờn lúc sáng

lúc tối, đồng thời bắt đầu bốc lên mùi thối, như xác chết đang

phân hủy.

Dương Gian dùng Quỷ Nhãn nhìn sang thì phát hiện rõ ràng, đó

là một chiếc túi làm bằng da người...

Không!

Không khéo không phải da người, mà là da của lệ quỷ thì đúng

hơn.

Dương đội, lão đại!” Thấy Dương Gian và Tô Viễn cùng ở trong

văn phòng, Lão Ưng cung kính chào hỏi, không còn cách nào,

mấy người trong phòng làm việc cơ bản đều là người hắn không

thể trêu, mà Tô Viễn và Dương Gian thì càng khỏi nói.

Dương Gian nhìn Lão Ưng một hồi, rồi chậm rãi gật đầu: "Không

tệ một thời gian không gặp, ngươi cũng thành người ngự quỷ."

"Đều là công lao của lão đại.

Lão Ưng vội nói, thật ra sau khi trở thành người ngự quỷ, Lão

Ưng mới cảm nhận được sự thống khổ và sức mạnh của người

ngự quỷ, cũng hiểu được tâm lý của Dương Gian và Tô Viễn khi

xưa đối đãi với đám người mang tin như mình.

Nên đến giờ hắn vẫn cảm thán sự ngốc nghếch không sợ trời của

mình, cũng như sự rộng lượng của hai người, cũng may vận khí

mình tốt, gặp được Dương Gian và Tô Viễn.

Nếu đổi thành người ngự quỷ khác, chắc mộ phần mình cỏ đã cao

lắm rồi.

Sau khi biết chuẩn bị đi khách sạn Caesar, Lão Ưng kể lại chuyện

cũ, khi còn là người mang tin của bưu cục.

"Khách sạn Caesar hồi xưa tôi từng đến giao thư."

"Khi đó khách sạn vẫn đang hoạt động, tôi lấy thân phận khách

vào khách sạn, rồi theo một con đường không tồn tại, đi vào một

hành lang đây gian phòng quái dị, nhưng tôi không vào sâu, chỉ

đưa thư xong thì chạy về, dù hơi sợ hãi nhưng rốt cuộc vẫn an

toàn."

Lão Ưng nói: "À, nhiệm vụ đưa tin đó tôi nhận ở tầng hai bưu

cục, khi làm nhiệm vụ có thấy một con lệ quỷ, nó cao lớn, lảng

vảng ở đó, may mắn tôi không bị nó để mắt."

"Thì ra ngươi cũng từng đến đó. Dương Gian hơi kinh ngạc.

Xem ra kinh nghiệm của hắn quả là phong phú.

Bất quá khi đó khách sạn Caesar còn đang hoạt động chứng tỏ

linh dị chưa mất kiểm soát, vẫn ở trong vòng an toàn.

"Tôi đi qua nhiều nơi quỷ quái lắm."

Lão Ưng lắc đầu: "Nhiều nơi không hề tồn tại ở hiện thực, chỉ đưa

thư thành công mới có thể thoát khỏi."

Trong lúc họ trò chuyện, Tô Viễn cũng kiểm tra xong đồ trong túi.

Không tệ, đồ đều còn, chắc là đủ ứng phó hành trình khách sạn

Caesar lần này.

"Ừm, đồ của ta đã mang đủ, lên đường thôi.

Trong thời gian chuẩn bị này, mọi việc đã được sắp xếp đâu vào

đấy, nhanh chóng một nhóm người lên xe, đến thành phố Trung

Sơn.

Khoảng hai tiếng sau thì tới nơi.

"Haizz- Lâu lắm không đến thành phố này, nhớ lần đầu đến đây,

còn là lần đầu nữa."

Vươn vai mệt mỏi, Tô Viễn nói một câu vô nghĩa, theo động tác

của hắn, bụng lộ ra càng rõ.

Đó là đinh quan tài, người thường bị định quan tài đóng vào bụng

sợ là đau đến chết đi sống lại, nhưng Tô Viễn lại như người

không sao cả.

Dương Gian giờ đang sóng vai với Tô Viễn trên đường vắng, phía

sau là Phùng Toàn, Lý Dương và Lão Ưng, từ đây là đã bước vào

khu vực phong tỏa. Dương Gian nhìn bụng Tô Viễn, không nói gì,

nhưng Lý Dương phía sau lại nói:

"Tô cố vấn đang nói về chuyện khách sạn Caesar phải không, vụ

việc linh dị đó nghe nói gây ra thiệt hại không nhỏ, may mà kịp

thời ngăn chặn, nếu không đã có chuyện lớn.

Hắn nắm rõ rất nhiều hồ sơ sự kiện linh dị cũ.

Tuy những sự kiện linh dị đó đã giải quyết, nhưng lại làm phong

phú thêm kiến thức, tăng thêm kinh nghiệm của hắn.

Rất nhiều người mới vào tổng bộ đều học cách phân tích hồ sơ

các sự kiện linh dị cũ.

Và khi hồ sơ linh dị của tổng bộ càng nhiều, cùng với những vụ

án thành công tương tự xuất hiện, khiến nhiều người có hướng

học tập, điều này có thể giúp người mới mau chóng lột xác thành

một người phụ trách dày dạn, tăng khả năng sống sót.

"Nhưng theo ta thấy, thành phố này không bị ảnh hưởng nhiều

bởi linh dị, chỉ là phong tỏa khu vực này thôi.

Dương Gian nói; "Đó là điều tất nhiên, sự kiện Quỷ Báo Chí lần

trước không gây ra thương vong lớn, và khách sạn Caesar phong

tỏa cũng kịp thời, nên ảnh hưởng rất nhỏ."

"Hơn nữa đây chỉ là một thành phố nhỏ, không bằng thành phố

Đại Xương, Đại Hải, Đại Xuyên... , nên xác suất xảy ra sự kiện

linh dị tương đối thấp."

Trong khi trò chuyện, một đoàn người đến trước một tòa kiến trúc

bị phong tỏa.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Nghe Dương Gian quả quyết như vậy, Tô Viễn cũng không khỏisững sờ.Nhanh vậy đã quyết định rồi sao?Tuy có chút mạo hiểm, nhưng đúng là không hổ là Dương Gian.Làm việc chưa từng dây dưa dài dòng.Nghĩ nghĩ, Tô Viễn cũng mở miệng nói: Đã vậy, ta cũng đi cùngnhé!”Nghe vậy, Dương Gian lại thấy bất ngờ.Với trạng thái hiện tại của Tô Viễn, đi theo có lẽ không ổn?"Ngươi chắc chứ? Tình trạng của ngươi bây giờ, không khéo sẽxảy ra chuyện đó, không phải đùa đâuMấy con quỷ đáng sợ Tô Viễn điều khiển, Dương Gian từng chứngkiến, hơn nữa còn là trong tình huống không thật sự động tay,cũng phải nhờ việc đối mặt đám quỷ kia, chúng lệ quỷ đó có kýức về Tô Viễn nên không động thủ với hắn.Bằng không thì, Dương Gian không cảm thấy mình có thể bìnhyên vô sự.Chỉ cần Tô Viễn xảy ra chuyện, thì phiên phức lớn, tựa như vừarồi nói với Đồng Thiến, khởi đầu đã là sự kiện linh dị cấp S, màchỉ biết ngày càng khủng khiếp.Nhưng hắn không biết rằng, Tô Viễn cũng đang nhắm vào lò lửakia.Gặp đồ tốt, chẳng lẽ có lý nào lại từ bỏ?Còn về nguy hiểm, Tô Viễn không cho là quá lớn.Dù không dùng được năng lực linh dị, nhưng hắn còn có vậtphẩm linh dị!Dù một số vật phẩm linh dị mạnh bị cất trong nhà ma, tạm thờikhông lấy ra được, nhưng trong phòng an toàn ở thành phố TânHải vẫn cất giữ lượng lớn vật phẩm linh dị. Bằng không, chẳngphải bao lân đánh dấu kia thành công cốc sao?"Yên tâm, an toàn của ta ngươi đừng lo, ta sẽ tự giải quyết, sơnnhân tự có diệu kết"Nghe đến đây, Dương Gian không nói thêm gì.Đến mức của bọn họ, tự nhiên sẽ không làm chuyện không chuẩnbị.Tô Viễn dám nói vậy, hẳn là có nắm chắc về an toàn của mình.Sau đó, mỗi người dành thời gian chuẩn bị.Khoảng ba tiếng sau, Lão Ưng xuất hiện trong văn phòng, taymang theo một chiếc túi da cũ nát, vá chằng vá đụp, lại đầy vếtbẩn.Nhưng lại tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo.Hắn vừa vào văn phòng, đèn trong phòng liên chập chờn lúc sánglúc tối, đồng thời bắt đầu bốc lên mùi thối, như xác chết đangphân hủy.Dương Gian dùng Quỷ Nhãn nhìn sang thì phát hiện rõ ràng, đólà một chiếc túi làm bằng da người...Không!Không khéo không phải da người, mà là da của lệ quỷ thì đúnghơn.Dương đội, lão đại!” Thấy Dương Gian và Tô Viễn cùng ở trongvăn phòng, Lão Ưng cung kính chào hỏi, không còn cách nào,mấy người trong phòng làm việc cơ bản đều là người hắn khôngthể trêu, mà Tô Viễn và Dương Gian thì càng khỏi nói.Dương Gian nhìn Lão Ưng một hồi, rồi chậm rãi gật đầu: "Khôngtệ một thời gian không gặp, ngươi cũng thành người ngự quỷ.""Đều là công lao của lão đại.Lão Ưng vội nói, thật ra sau khi trở thành người ngự quỷ, LãoƯng mới cảm nhận được sự thống khổ và sức mạnh của ngườingự quỷ, cũng hiểu được tâm lý của Dương Gian và Tô Viễn khixưa đối đãi với đám người mang tin như mình.Nên đến giờ hắn vẫn cảm thán sự ngốc nghếch không sợ trời củamình, cũng như sự rộng lượng của hai người, cũng may vận khímình tốt, gặp được Dương Gian và Tô Viễn.Nếu đổi thành người ngự quỷ khác, chắc mộ phần mình cỏ đã caolắm rồi.Sau khi biết chuẩn bị đi khách sạn Caesar, Lão Ưng kể lại chuyệncũ, khi còn là người mang tin của bưu cục."Khách sạn Caesar hồi xưa tôi từng đến giao thư.""Khi đó khách sạn vẫn đang hoạt động, tôi lấy thân phận kháchvào khách sạn, rồi theo một con đường không tồn tại, đi vào mộthành lang đây gian phòng quái dị, nhưng tôi không vào sâu, chỉđưa thư xong thì chạy về, dù hơi sợ hãi nhưng rốt cuộc vẫn antoàn."Lão Ưng nói: "À, nhiệm vụ đưa tin đó tôi nhận ở tầng hai bưucục, khi làm nhiệm vụ có thấy một con lệ quỷ, nó cao lớn, lảngvảng ở đó, may mắn tôi không bị nó để mắt.""Thì ra ngươi cũng từng đến đó. Dương Gian hơi kinh ngạc.Xem ra kinh nghiệm của hắn quả là phong phú.Bất quá khi đó khách sạn Caesar còn đang hoạt động chứng tỏlinh dị chưa mất kiểm soát, vẫn ở trong vòng an toàn."Tôi đi qua nhiều nơi quỷ quái lắm."Lão Ưng lắc đầu: "Nhiều nơi không hề tồn tại ở hiện thực, chỉ đưathư thành công mới có thể thoát khỏi."Trong lúc họ trò chuyện, Tô Viễn cũng kiểm tra xong đồ trong túi.Không tệ, đồ đều còn, chắc là đủ ứng phó hành trình khách sạnCaesar lần này."Ừm, đồ của ta đã mang đủ, lên đường thôi.Trong thời gian chuẩn bị này, mọi việc đã được sắp xếp đâu vàođấy, nhanh chóng một nhóm người lên xe, đến thành phố TrungSơn.Khoảng hai tiếng sau thì tới nơi."Haizz- Lâu lắm không đến thành phố này, nhớ lần đầu đến đây,còn là lần đầu nữa."Vươn vai mệt mỏi, Tô Viễn nói một câu vô nghĩa, theo động táccủa hắn, bụng lộ ra càng rõ.Đó là đinh quan tài, người thường bị định quan tài đóng vào bụngsợ là đau đến chết đi sống lại, nhưng Tô Viễn lại như ngườikhông sao cả.Dương Gian giờ đang sóng vai với Tô Viễn trên đường vắng, phíasau là Phùng Toàn, Lý Dương và Lão Ưng, từ đây là đã bước vàokhu vực phong tỏa. Dương Gian nhìn bụng Tô Viễn, không nói gì,nhưng Lý Dương phía sau lại nói:"Tô cố vấn đang nói về chuyện khách sạn Caesar phải không, vụviệc linh dị đó nghe nói gây ra thiệt hại không nhỏ, may mà kịpthời ngăn chặn, nếu không đã có chuyện lớn.Hắn nắm rõ rất nhiều hồ sơ sự kiện linh dị cũ.Tuy những sự kiện linh dị đó đã giải quyết, nhưng lại làm phongphú thêm kiến thức, tăng thêm kinh nghiệm của hắn.Rất nhiều người mới vào tổng bộ đều học cách phân tích hồ sơcác sự kiện linh dị cũ.Và khi hồ sơ linh dị của tổng bộ càng nhiều, cùng với những vụán thành công tương tự xuất hiện, khiến nhiều người có hướnghọc tập, điều này có thể giúp người mới mau chóng lột xác thànhmột người phụ trách dày dạn, tăng khả năng sống sót."Nhưng theo ta thấy, thành phố này không bị ảnh hưởng nhiềubởi linh dị, chỉ là phong tỏa khu vực này thôi.Dương Gian nói; "Đó là điều tất nhiên, sự kiện Quỷ Báo Chí lầntrước không gây ra thương vong lớn, và khách sạn Caesar phongtỏa cũng kịp thời, nên ảnh hưởng rất nhỏ.""Hơn nữa đây chỉ là một thành phố nhỏ, không bằng thành phốĐại Xương, Đại Hải, Đại Xuyên... , nên xác suất xảy ra sự kiệnlinh dị tương đối thấp."Trong khi trò chuyện, một đoàn người đến trước một tòa kiến trúcbị phong tỏa.

Chương 1198: Vốn liếng của Tô Viễn