Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 1301: Thế giới ý thức giao phong

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… áng xuất hiện tình huống mới.Bình thường mà nói, linh dị xuất hiện biến hóa mới thường mangý nghĩa một bên thất bại chấm dứt, ít khi xuất hiện tình huống haibên thế lực ngang nhau rồi chết máy.Nếu không, dị loại sẽ không khó khăn đến vậy, nếu thật sự đơngiản như vậy thì không còn chuyện người ngự quỷ ai ai cũngthành dị loại, thế cục do sự kiện linh dị gây ra cũng không đếnnỗi nghiêm trọng đến thế.Nhưng mà sự biến hóa này rốt cuộc tốt hay xấu, đối với mọingười ở đây mà nói vẫn còn chưa biết. Giờ phút này.Hà Nguyệt Liên dù không có bất kỳ động tác nào, nhưng ý thứccủa nàng lại xuất hiện tại một nơi vô cùng quỷ dị.Nhìn qua là một thị trấn nhỏ nước ngoài, nhưng trên thị trấn lạikhông có dấu hiệu hoạt động của loài người, như bị bỏ hoangmột thời gian rất dài, rất dài.Sương mù trắng bao phủ, khiến tâm nhìn không được cao, trêntrời còn có rất nhiêu thứ bông bênh, tương tự như giấy tro rơixuống.Nhưng đáng sợ hơn chính là, trên thị trấn trống trải và hoang vunày, một người phụ nữ mặc áo cưới màu đỏ đang không ngừngđuổi theo nàng.Người phụ nữ kia giống nàng như đúc, hoàn mỹ không tì vết, đẹpkhông tưởng nổi, nhưng dung mạo này lại không phải của ngườisống bình thường, giống như một người chết, hoặc như một sảnphẩm của linh dị, khiến người cảm thấy không chân thực.Người phụ nữ quỷ dị này giờ phút này từng bước một tiến đến từđăng xa, không ngừng tiến đến gần nàng.Hà Nguyệt Liên không ngừng ẩn nấp và chạy trốn trong thị trấnnhỏ này, nhưng dù thế nào, dù nàng trốn đến đâu, ẩn vào chỗnào, người phụ nữ quỷ dị đáng sợ này vẫn luôn có thể dễ như trởbàn tay tìm được chỗ nàng ẩn nấp, khiến nàng trốn không thểtrốn, muốn tránh cũng không xong.Vì vậy, nàng chỉ có thể không ngừng chạy, không ngừng chạytrong thị trấn nhỏ này, không dám dừng bước dù là khi đã cảmthấy sức cùng lực kiệt.Nhưng dù thế, nàng vẫn không thể kéo dãn khoảng cách vớingười phụ nữ kia, thậm chí có xu thế bị không ngừng tiến đếngân.Và theo người phụ nữ kia đến gân, một vài ký ức không thuộc vềnàng bắt đầu xuất hiện trong đầu, những ký ức này như mảnhVỠ vương vãi."Tên của ta là Hà Nguyệt Liên, không, ta còn có một cái tên khác.nàng là ai, ta là ai? Trí nhớ của ta có vấn đề sao? Không, ta chỉ làđang nhớ lại một vài chuyện trước đây."Những cái đó không phải ký ức của ta, là quỷ, là quỷ đang ănmòn ta, ta nhất định phải chạy, không thể để nàng bắt được! Nếukhông ta sẽ chết."Trong sự sợ hãi bủa vây, Hà Nguyệt Liên không hề nhận ra rằng ýthức của mình đang bị ô nhiễm và ảnh hưởng bởi xung đột linh dịgiữa Quỷ Họa và Tô Viễn.Nếu như nàng không thể giữ được sự tỉnh táo và bản ngã dướiloại ảnh hưởng linh dị này, khi sự cân bằng giữa Tô Viễn, QuỷHọa và chiếc áo cưới trên người nàng kết thúc, nàng sẽ bị mộtbên nào đó khống chế, triệt để trở thành phụ thuộc.Đặc tính khác biệt rõ rệt nhất giữa người ngự quỷ và quỷ là ngườingự quỷ có ý thức của riêng mình, còn quỷ thì không, chỉ dựa vàoquy luật giết người, hiểm ác mà đáng sợ.Thời gian trôi đi, Hà Nguyệt Liên đã cảm nhận được bản thânmình đang bị ăn mòn càng lúc càng nghiêm trọng, có lúc nàngthậm chí còn cảm thấy người phụ nữ đáng sợ kia đã dán sát vàongười mình, liên tục từng đợt hàn ý truyên đến từ phía sau.Nhưng mỗi khi nàng nhịn không được muốn quay đầu lại nhìn, thìlại như có một lực lượng linh dị khác kéo nàng lại, âm thanh quáidị và mơ hồ giống như tiếng cằm bị xé toạc, vang vọng trongđầu.Mỗi khi âm thanh này vang lên, cơn hàn ý đó dường như lập tứclại bị xua tan.Đây cũng là nguyên nhân nàng vẫn có thể cố gắng gượng tới bâygiờ.Nhưng sau nhiều lần lặp đi lặp lạ như vậy, Hà Nguyệt Liên khôngngừng bồi hồi bên bờ sinh tử, nỗi sợ hãi trong lòng nàng đã vơi đinhiều, cái còn lại là một sự chấp niệm. Nàng không muốn chết.Đây là khát vọng sinh tôn cơ bản nhất, không mang theo bất cứbí mật nào.Làm thế nào để thoát hiểm, chỉ có tự cứu mìnhiTrong tình huống này, nàng liên bắt đầu cố gắng kiểm soát mộtcái gì đó, dù là thứ nhỏ nhặt nhất nàng cũng không muốn bỏqua.

áng xuất hiện tình huống mới.

Bình thường mà nói, linh dị xuất hiện biến hóa mới thường mang

ý nghĩa một bên thất bại chấm dứt, ít khi xuất hiện tình huống hai

bên thế lực ngang nhau rồi chết máy.

Nếu không, dị loại sẽ không khó khăn đến vậy, nếu thật sự đơn

giản như vậy thì không còn chuyện người ngự quỷ ai ai cũng

thành dị loại, thế cục do sự kiện linh dị gây ra cũng không đến

nỗi nghiêm trọng đến thế.

Nhưng mà sự biến hóa này rốt cuộc tốt hay xấu, đối với mọi

người ở đây mà nói vẫn còn chưa biết. Giờ phút này.

Hà Nguyệt Liên dù không có bất kỳ động tác nào, nhưng ý thức

của nàng lại xuất hiện tại một nơi vô cùng quỷ dị.

Nhìn qua là một thị trấn nhỏ nước ngoài, nhưng trên thị trấn lại

không có dấu hiệu hoạt động của loài người, như bị bỏ hoang

một thời gian rất dài, rất dài.

Sương mù trắng bao phủ, khiến tâm nhìn không được cao, trên

trời còn có rất nhiêu thứ bông bênh, tương tự như giấy tro rơi

xuống.

Nhưng đáng sợ hơn chính là, trên thị trấn trống trải và hoang vu

này, một người phụ nữ mặc áo cưới màu đỏ đang không ngừng

đuổi theo nàng.

Người phụ nữ kia giống nàng như đúc, hoàn mỹ không tì vết, đẹp

không tưởng nổi, nhưng dung mạo này lại không phải của người

sống bình thường, giống như một người chết, hoặc như một sản

phẩm của linh dị, khiến người cảm thấy không chân thực.

Người phụ nữ quỷ dị này giờ phút này từng bước một tiến đến từ

đăng xa, không ngừng tiến đến gần nàng.

Hà Nguyệt Liên không ngừng ẩn nấp và chạy trốn trong thị trấn

nhỏ này, nhưng dù thế nào, dù nàng trốn đến đâu, ẩn vào chỗ

nào, người phụ nữ quỷ dị đáng sợ này vẫn luôn có thể dễ như trở

bàn tay tìm được chỗ nàng ẩn nấp, khiến nàng trốn không thể

trốn, muốn tránh cũng không xong.

Vì vậy, nàng chỉ có thể không ngừng chạy, không ngừng chạy

trong thị trấn nhỏ này, không dám dừng bước dù là khi đã cảm

thấy sức cùng lực kiệt.

Nhưng dù thế, nàng vẫn không thể kéo dãn khoảng cách với

người phụ nữ kia, thậm chí có xu thế bị không ngừng tiến đến

gân.

Và theo người phụ nữ kia đến gân, một vài ký ức không thuộc về

nàng bắt đầu xuất hiện trong đầu, những ký ức này như mảnh

VỠ vương vãi.

"Tên của ta là Hà Nguyệt Liên, không, ta còn có một cái tên khác.

nàng là ai, ta là ai? Trí nhớ của ta có vấn đề sao? Không, ta chỉ là

đang nhớ lại một vài chuyện trước đây.

"Những cái đó không phải ký ức của ta, là quỷ, là quỷ đang ăn

mòn ta, ta nhất định phải chạy, không thể để nàng bắt được! Nếu

không ta sẽ chết."

Trong sự sợ hãi bủa vây, Hà Nguyệt Liên không hề nhận ra rằng ý

thức của mình đang bị ô nhiễm và ảnh hưởng bởi xung đột linh dị

giữa Quỷ Họa và Tô Viễn.

Nếu như nàng không thể giữ được sự tỉnh táo và bản ngã dưới

loại ảnh hưởng linh dị này, khi sự cân bằng giữa Tô Viễn, Quỷ

Họa và chiếc áo cưới trên người nàng kết thúc, nàng sẽ bị một

bên nào đó khống chế, triệt để trở thành phụ thuộc.

Đặc tính khác biệt rõ rệt nhất giữa người ngự quỷ và quỷ là người

ngự quỷ có ý thức của riêng mình, còn quỷ thì không, chỉ dựa vào

quy luật giết người, hiểm ác mà đáng sợ.

Thời gian trôi đi, Hà Nguyệt Liên đã cảm nhận được bản thân

mình đang bị ăn mòn càng lúc càng nghiêm trọng, có lúc nàng

thậm chí còn cảm thấy người phụ nữ đáng sợ kia đã dán sát vào

người mình, liên tục từng đợt hàn ý truyên đến từ phía sau.

Nhưng mỗi khi nàng nhịn không được muốn quay đầu lại nhìn, thì

lại như có một lực lượng linh dị khác kéo nàng lại, âm thanh quái

dị và mơ hồ giống như tiếng cằm bị xé toạc, vang vọng trong

đầu.

Mỗi khi âm thanh này vang lên, cơn hàn ý đó dường như lập tức

lại bị xua tan.

Đây cũng là nguyên nhân nàng vẫn có thể cố gắng gượng tới bây

giờ.

Nhưng sau nhiều lần lặp đi lặp lạ như vậy, Hà Nguyệt Liên không

ngừng bồi hồi bên bờ sinh tử, nỗi sợ hãi trong lòng nàng đã vơi đi

nhiều, cái còn lại là một sự chấp niệm. Nàng không muốn chết.

Đây là khát vọng sinh tôn cơ bản nhất, không mang theo bất cứ

bí mật nào.

Làm thế nào để thoát hiểm, chỉ có tự cứu mìnhi

Trong tình huống này, nàng liên bắt đầu cố gắng kiểm soát một

cái gì đó, dù là thứ nhỏ nhặt nhất nàng cũng không muốn bỏ

qua.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… áng xuất hiện tình huống mới.Bình thường mà nói, linh dị xuất hiện biến hóa mới thường mangý nghĩa một bên thất bại chấm dứt, ít khi xuất hiện tình huống haibên thế lực ngang nhau rồi chết máy.Nếu không, dị loại sẽ không khó khăn đến vậy, nếu thật sự đơngiản như vậy thì không còn chuyện người ngự quỷ ai ai cũngthành dị loại, thế cục do sự kiện linh dị gây ra cũng không đếnnỗi nghiêm trọng đến thế.Nhưng mà sự biến hóa này rốt cuộc tốt hay xấu, đối với mọingười ở đây mà nói vẫn còn chưa biết. Giờ phút này.Hà Nguyệt Liên dù không có bất kỳ động tác nào, nhưng ý thứccủa nàng lại xuất hiện tại một nơi vô cùng quỷ dị.Nhìn qua là một thị trấn nhỏ nước ngoài, nhưng trên thị trấn lạikhông có dấu hiệu hoạt động của loài người, như bị bỏ hoangmột thời gian rất dài, rất dài.Sương mù trắng bao phủ, khiến tâm nhìn không được cao, trêntrời còn có rất nhiêu thứ bông bênh, tương tự như giấy tro rơixuống.Nhưng đáng sợ hơn chính là, trên thị trấn trống trải và hoang vunày, một người phụ nữ mặc áo cưới màu đỏ đang không ngừngđuổi theo nàng.Người phụ nữ kia giống nàng như đúc, hoàn mỹ không tì vết, đẹpkhông tưởng nổi, nhưng dung mạo này lại không phải của ngườisống bình thường, giống như một người chết, hoặc như một sảnphẩm của linh dị, khiến người cảm thấy không chân thực.Người phụ nữ quỷ dị này giờ phút này từng bước một tiến đến từđăng xa, không ngừng tiến đến gần nàng.Hà Nguyệt Liên không ngừng ẩn nấp và chạy trốn trong thị trấnnhỏ này, nhưng dù thế nào, dù nàng trốn đến đâu, ẩn vào chỗnào, người phụ nữ quỷ dị đáng sợ này vẫn luôn có thể dễ như trởbàn tay tìm được chỗ nàng ẩn nấp, khiến nàng trốn không thểtrốn, muốn tránh cũng không xong.Vì vậy, nàng chỉ có thể không ngừng chạy, không ngừng chạytrong thị trấn nhỏ này, không dám dừng bước dù là khi đã cảmthấy sức cùng lực kiệt.Nhưng dù thế, nàng vẫn không thể kéo dãn khoảng cách vớingười phụ nữ kia, thậm chí có xu thế bị không ngừng tiến đếngân.Và theo người phụ nữ kia đến gân, một vài ký ức không thuộc vềnàng bắt đầu xuất hiện trong đầu, những ký ức này như mảnhVỠ vương vãi."Tên của ta là Hà Nguyệt Liên, không, ta còn có một cái tên khác.nàng là ai, ta là ai? Trí nhớ của ta có vấn đề sao? Không, ta chỉ làđang nhớ lại một vài chuyện trước đây."Những cái đó không phải ký ức của ta, là quỷ, là quỷ đang ănmòn ta, ta nhất định phải chạy, không thể để nàng bắt được! Nếukhông ta sẽ chết."Trong sự sợ hãi bủa vây, Hà Nguyệt Liên không hề nhận ra rằng ýthức của mình đang bị ô nhiễm và ảnh hưởng bởi xung đột linh dịgiữa Quỷ Họa và Tô Viễn.Nếu như nàng không thể giữ được sự tỉnh táo và bản ngã dướiloại ảnh hưởng linh dị này, khi sự cân bằng giữa Tô Viễn, QuỷHọa và chiếc áo cưới trên người nàng kết thúc, nàng sẽ bị mộtbên nào đó khống chế, triệt để trở thành phụ thuộc.Đặc tính khác biệt rõ rệt nhất giữa người ngự quỷ và quỷ là ngườingự quỷ có ý thức của riêng mình, còn quỷ thì không, chỉ dựa vàoquy luật giết người, hiểm ác mà đáng sợ.Thời gian trôi đi, Hà Nguyệt Liên đã cảm nhận được bản thânmình đang bị ăn mòn càng lúc càng nghiêm trọng, có lúc nàngthậm chí còn cảm thấy người phụ nữ đáng sợ kia đã dán sát vàongười mình, liên tục từng đợt hàn ý truyên đến từ phía sau.Nhưng mỗi khi nàng nhịn không được muốn quay đầu lại nhìn, thìlại như có một lực lượng linh dị khác kéo nàng lại, âm thanh quáidị và mơ hồ giống như tiếng cằm bị xé toạc, vang vọng trongđầu.Mỗi khi âm thanh này vang lên, cơn hàn ý đó dường như lập tứclại bị xua tan.Đây cũng là nguyên nhân nàng vẫn có thể cố gắng gượng tới bâygiờ.Nhưng sau nhiều lần lặp đi lặp lạ như vậy, Hà Nguyệt Liên khôngngừng bồi hồi bên bờ sinh tử, nỗi sợ hãi trong lòng nàng đã vơi đinhiều, cái còn lại là một sự chấp niệm. Nàng không muốn chết.Đây là khát vọng sinh tôn cơ bản nhất, không mang theo bất cứbí mật nào.Làm thế nào để thoát hiểm, chỉ có tự cứu mìnhiTrong tình huống này, nàng liên bắt đầu cố gắng kiểm soát mộtcái gì đó, dù là thứ nhỏ nhặt nhất nàng cũng không muốn bỏqua.

Chương 1301: Thế giới ý thức giao phong