Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 1327: Rời đi

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Lời nói này ngược lại làm Tô Viễn hơi khó hiểu.Đối với gia phả, hắn không lạ lãm gì, cơ bản mỗi thị tộc đều cóthứ này.Hơn nữa tác dụng cũng chẳng lớn, cùng lắm là cho biết ngươi làcon cháu của ai.Thứ này cơ bản chỉ có những lão nhân trong làng coi trọng, màcòn phải là những người đức cao vọng trọng.Hơn nữa, ai rảnh hơi đi lật gia phả chứ?Sợ là chỉ có Vương Tiểu Minh, kẻ nhàn rỗi này mới chọn xemthôi?Sau đó thì sao? Ngươi nói tiếp."Nghe giọng điệu thờ ơ của Tô Viễn, Vương Tiểu Minh cười nói:Căn cứ ghi chép trên tờ gia phả của nhà ngươi, cha mẹ ngươi chỉcó một đứa con gái duy nhất, còn dấu vết của ngươi lại khôngđược ghi lại.Hơn nữa, sau khi phát hiện điểm này, ta cũng đã so sánh DNAcủa ngươi với người nhà ngươi, kết quả chứng minh các ngươikhông có quan hệ huyết thống, nhưng kỳ lạ là, khi nhắc đếnngươi với người nhà của ngươi, họ lại có thể kể rõ ràng quá trìnhtrưởng thành và những trải nghiệm, cùng rất nhiều chuyện thú vịcủa ngươi khi nhỏ, giống như đã tận mắt chứng kiến ngươi lớnlên vậy.'"Nhưng những người sống cùng thời với ngươi hồi nhỏ, lại khôngcó chút ấn tượng nào về ngươi, nói cách khác, chỉ có người thâncận với ngươi mới biết ngươi tôn tại, ngươi không thấy đây làchuyện rất kỳ quái sao?"Nghe đến đây, Tô Viễn rốt cuộc biến sắc.Vương Tiểu Minh nói rất đúng, điều này thật sự không bìnhthường."Vậy? Đây là điều ngươi phát hiện? Gợi ý mà ngươi lấy được từgiấy da người là lai lịch của ta có vấn đề?""Coi như là một trong số đó, lần trước khi ta câm nó, nó đã nóivới ta rất nhiêu thứ, dự đoán tương lai, có vài điều là thật, nhưngcũng có vài điêu chưa được chứng thực, vật phẩm linh dị này đếnmột mức độ nào đó có năng lực phỏng đoán tương lai, nhưng độchính xác thì còn phải xem xét.Im lặng một lát, Tô Viễn chậm rãi nói:"Lai lịch của ta rốt cuộc có vấn đề hay không, đợi ta ra ngoài sẽtừ từ kiểm chứng, nếu ngươi đến đây chỉ để nói những điều này,vậy giờ đã nói xong, ngươi có thể vê rồi." "Ngươi vẫn lạnh lùngvô tình như xưa.Vương Tiểu Minh lắc đầu:"Ban đầu còn có vài điều muốn nói, nhưng đột nhiên cảm thấy,cho dù ngươi biết, chắc cũng chẳng để tâm, nên nói hay khôngcũng vậy.'"Ngoài ra, chuyện ngươi nhờ tổng bộ lưu ý trước đó đã có tin tức,chiếc đinh quan tài thứ ba đúng là ở nước ngoài, theo kết quảđiều tra, chiếc đinh quan tài thứ ba xuất hiện sớm nhất là sau khisự kiện Quỷ Chết Đói kết thúc 1 tháng, địa điểm phát hiện là mộtnhà thờ ở Mỹ.""Hiện tại, thứ này rất có thể nằm trong tay tổ chức Quốc Vương,tổ chức này ngươi chắc cũng không lạ gì, ta không nói nhiêu."Tô Viễn nói:"Là tin tức do đội trưởng ở nước ngoài truyền đến đúng không?Ta khuyên các ngươi nên gọi hắn về, nếu không, hắn có thể chếtở nước ngoài đấy."Vương Tiểu Minh hơi sững người, nhưng nhanh chóng gật đầu."Ta sẽ báo cáo với bộ trưởng Tào, còn bây giờ là câu hỏi cuốicùng của ta, ngươi hiện tại rốt cuộc là người hay quỷ?"Nghe vậy, Tô Viễn mỉm cười, không trả lời thẳng, mà nói: "Câuhỏi này có quan trọng không?"Rất quan trọng, liên quan đến đáp án của tương lai.""Được thôi, vậy ta hỏi ngươi, ngươi nghĩ giấy da người là gì?"Tô Viễn hỏi ngược lại, khiến Vương Tiểu Minh ho khan vài tiếng.Đúng là đá quả bóng về phía mình."Là người, theo ta, có hai tâng nghĩa.Vương Tiểu Minh nói:"Thứ nhất, đối với người ngự quỷ như các ngươi, định nghĩa vềcon người đã bị mờ nhạt, như thế nào mới được coi là người? Cơthể sống? Ý thức độc lập? Hay phải là cả hai?""Theo ta, kỳ thực những điều này không mâu thuẫn, giống nhưtình trạng hiện tại của ngươi, bình thường mà nói đã không khácgì người chết, nhưng ngươi vẫn sống, phải không?”"Sau đó là tâng nghĩa thứ hai."Vương Tiểu Minh tiếp tục nói:"Khi ngươi tiếp nhận tầng nghĩa thứ nhất, bỏ qua khái niệm hìnhngười mới là người, thì tâng nghĩa thứ hai là, khi tư duy ngườisống liên tục bị ảnh hưởng bởi linh dị, hành vi cử chỉ cá nhân đềuthay đổi, lâu dần, hành vi của nó càng giống lệ quỷ, đó chính làđiều ta nghĩ về giấy da người." "Ngươi tổng kết không tệ, mộtngười có hành vi của con người, thì hắn mới là người, cho dùngười này không tôn tại dưới hình hài con người, nếu một ngườiluôn duy trì cách hành động của quỷ, dù có tư duy của con người,thì nó vẫn là quỷ, theo ta, giấy da người chính là loại tôn tại đó."Vương Tiểu Minh hơi nheo mắt:"Vậy, ngươi cũng là loại tôn tại này?"'Có lẽ vậy.Tô Viễn nói:"Có thể hơi khác biệt, nếu phải hình dung, ngươi có thể coi tanhư một Lý Quân khác, hắn tuy đã chết, nhưng A Hồng đã vẽhắn ra, hắn tuy là quỷ, nhưng vẫn giữ hành vi và lý tưởng của LýQuân, nên chúng ta vẫn coi đó là người.""Trên thực tế, nếu muốn phán định, Lý Quân chính là quỷ, vì trênngười hắn không còn một chút đặc điểm nào của con người, cònta, đợi xung đột linh dị cân bằng lại, đại khái cũng sẽ là loại tôntại tương tự."Ra là vậy."Vương Tiểu Minh lúc này ho nhẹ:Ngươi đã từng nghĩ cách nào để chống lại xung đột linh dị, giữcho ý thức của bản thân không bị ăn mòn chưa? Nếu không,ngươi không thể duy trì trạng thái này lâu đâu.""Chuyện này không cân ngươi phải bận tâm."Tô Viễn bình tĩnh nói, có hệ thống, tình trạng ý thức cũng khôngcần quá lo lắng, bởi vì đó là sự bảo vệ tốt nhất cho bản thân."Cũng được, chắc ngươi cũng đã có chuẩn bị cho vấn đề này."Như đang lẩm bẩm, Vương Tiểu Minh gật đầu, rồi nói:"Nếu vậy, ta đi đây, ngươi thật sự không cân nhắc vị trí độitrưởng chấp pháp nữa sao?"".. Ngươi đừng có nhắm vào ta.'Vậy ta điNói xong, Vương Tiểu Minh không do dự định rời đi, nhưng khihắn sắp đến cửa, giọng Tô Viễn lại vang lên từ trong quan tài."Tiếp theo... ngươi định đến Đại Xương tìm Dương Gian sao?”BỊ nói trúng mục đích, Vương Tiểu Minh không phủ nhận."Đúng vậy, nếu ngươi không muốn làm đội trưởng chấp pháp, thìhắn là lựa chọn thứ hai.""Tùy ngươi, nhưng... đừng làm chuyện điên rồ, thiếu ngươi tổngbộ sẽ rất vất vả."Đối với điều này, Vương Tiểu Minh lại chẳng mảy may để tâm."Không có ai, Trái Đất vẫn quay, hơn nữa, có vài việc dù sao cũngphải làm, ta đã đợi ngày này rất lâu rồi."

Lời nói này ngược lại làm Tô Viễn hơi khó hiểu.

Đối với gia phả, hắn không lạ lãm gì, cơ bản mỗi thị tộc đều có

thứ này.

Hơn nữa tác dụng cũng chẳng lớn, cùng lắm là cho biết ngươi là

con cháu của ai.

Thứ này cơ bản chỉ có những lão nhân trong làng coi trọng, mà

còn phải là những người đức cao vọng trọng.

Hơn nữa, ai rảnh hơi đi lật gia phả chứ?

Sợ là chỉ có Vương Tiểu Minh, kẻ nhàn rỗi này mới chọn xem

thôi?

Sau đó thì sao? Ngươi nói tiếp."

Nghe giọng điệu thờ ơ của Tô Viễn, Vương Tiểu Minh cười nói:

Căn cứ ghi chép trên tờ gia phả của nhà ngươi, cha mẹ ngươi chỉ

có một đứa con gái duy nhất, còn dấu vết của ngươi lại không

được ghi lại.

Hơn nữa, sau khi phát hiện điểm này, ta cũng đã so sánh DNA

của ngươi với người nhà ngươi, kết quả chứng minh các ngươi

không có quan hệ huyết thống, nhưng kỳ lạ là, khi nhắc đến

ngươi với người nhà của ngươi, họ lại có thể kể rõ ràng quá trình

trưởng thành và những trải nghiệm, cùng rất nhiều chuyện thú vị

của ngươi khi nhỏ, giống như đã tận mắt chứng kiến ngươi lớn

lên vậy.'

"Nhưng những người sống cùng thời với ngươi hồi nhỏ, lại không

có chút ấn tượng nào về ngươi, nói cách khác, chỉ có người thân

cận với ngươi mới biết ngươi tôn tại, ngươi không thấy đây là

chuyện rất kỳ quái sao?"

Nghe đến đây, Tô Viễn rốt cuộc biến sắc.

Vương Tiểu Minh nói rất đúng, điều này thật sự không bình

thường.

"Vậy? Đây là điều ngươi phát hiện? Gợi ý mà ngươi lấy được từ

giấy da người là lai lịch của ta có vấn đề?"

"Coi như là một trong số đó, lần trước khi ta câm nó, nó đã nói

với ta rất nhiêu thứ, dự đoán tương lai, có vài điều là thật, nhưng

cũng có vài điêu chưa được chứng thực, vật phẩm linh dị này đến

một mức độ nào đó có năng lực phỏng đoán tương lai, nhưng độ

chính xác thì còn phải xem xét.

Im lặng một lát, Tô Viễn chậm rãi nói:

"Lai lịch của ta rốt cuộc có vấn đề hay không, đợi ta ra ngoài sẽ

từ từ kiểm chứng, nếu ngươi đến đây chỉ để nói những điều này,

vậy giờ đã nói xong, ngươi có thể vê rồi." "Ngươi vẫn lạnh lùng

vô tình như xưa.

Vương Tiểu Minh lắc đầu:

"Ban đầu còn có vài điều muốn nói, nhưng đột nhiên cảm thấy,

cho dù ngươi biết, chắc cũng chẳng để tâm, nên nói hay không

cũng vậy.'

"Ngoài ra, chuyện ngươi nhờ tổng bộ lưu ý trước đó đã có tin tức,

chiếc đinh quan tài thứ ba đúng là ở nước ngoài, theo kết quả

điều tra, chiếc đinh quan tài thứ ba xuất hiện sớm nhất là sau khi

sự kiện Quỷ Chết Đói kết thúc 1 tháng, địa điểm phát hiện là một

nhà thờ ở Mỹ."

"Hiện tại, thứ này rất có thể nằm trong tay tổ chức Quốc Vương,

tổ chức này ngươi chắc cũng không lạ gì, ta không nói nhiêu."

Tô Viễn nói:

"Là tin tức do đội trưởng ở nước ngoài truyền đến đúng không?

Ta khuyên các ngươi nên gọi hắn về, nếu không, hắn có thể chết

ở nước ngoài đấy."

Vương Tiểu Minh hơi sững người, nhưng nhanh chóng gật đầu.

"Ta sẽ báo cáo với bộ trưởng Tào, còn bây giờ là câu hỏi cuối

cùng của ta, ngươi hiện tại rốt cuộc là người hay quỷ?"

Nghe vậy, Tô Viễn mỉm cười, không trả lời thẳng, mà nói: "Câu

hỏi này có quan trọng không?

"Rất quan trọng, liên quan đến đáp án của tương lai."

"Được thôi, vậy ta hỏi ngươi, ngươi nghĩ giấy da người là gì?"

Tô Viễn hỏi ngược lại, khiến Vương Tiểu Minh ho khan vài tiếng.

Đúng là đá quả bóng về phía mình.

"Là người, theo ta, có hai tâng nghĩa.

Vương Tiểu Minh nói:

"Thứ nhất, đối với người ngự quỷ như các ngươi, định nghĩa về

con người đã bị mờ nhạt, như thế nào mới được coi là người? Cơ

thể sống? Ý thức độc lập? Hay phải là cả hai?"

"Theo ta, kỳ thực những điều này không mâu thuẫn, giống như

tình trạng hiện tại của ngươi, bình thường mà nói đã không khác

gì người chết, nhưng ngươi vẫn sống, phải không?”

"Sau đó là tâng nghĩa thứ hai."

Vương Tiểu Minh tiếp tục nói:

"Khi ngươi tiếp nhận tầng nghĩa thứ nhất, bỏ qua khái niệm hình

người mới là người, thì tâng nghĩa thứ hai là, khi tư duy người

sống liên tục bị ảnh hưởng bởi linh dị, hành vi cử chỉ cá nhân đều

thay đổi, lâu dần, hành vi của nó càng giống lệ quỷ, đó chính là

điều ta nghĩ về giấy da người." "Ngươi tổng kết không tệ, một

người có hành vi của con người, thì hắn mới là người, cho dù

người này không tôn tại dưới hình hài con người, nếu một người

luôn duy trì cách hành động của quỷ, dù có tư duy của con người,

thì nó vẫn là quỷ, theo ta, giấy da người chính là loại tôn tại đó."

Vương Tiểu Minh hơi nheo mắt:

"Vậy, ngươi cũng là loại tôn tại này?"

'Có lẽ vậy.

Tô Viễn nói:

"Có thể hơi khác biệt, nếu phải hình dung, ngươi có thể coi ta

như một Lý Quân khác, hắn tuy đã chết, nhưng A Hồng đã vẽ

hắn ra, hắn tuy là quỷ, nhưng vẫn giữ hành vi và lý tưởng của Lý

Quân, nên chúng ta vẫn coi đó là người."

"Trên thực tế, nếu muốn phán định, Lý Quân chính là quỷ, vì trên

người hắn không còn một chút đặc điểm nào của con người, còn

ta, đợi xung đột linh dị cân bằng lại, đại khái cũng sẽ là loại tôn

tại tương tự.

"Ra là vậy."

Vương Tiểu Minh lúc này ho nhẹ:

Ngươi đã từng nghĩ cách nào để chống lại xung đột linh dị, giữ

cho ý thức của bản thân không bị ăn mòn chưa? Nếu không,

ngươi không thể duy trì trạng thái này lâu đâu."

"Chuyện này không cân ngươi phải bận tâm."

Tô Viễn bình tĩnh nói, có hệ thống, tình trạng ý thức cũng không

cần quá lo lắng, bởi vì đó là sự bảo vệ tốt nhất cho bản thân.

"Cũng được, chắc ngươi cũng đã có chuẩn bị cho vấn đề này."

Như đang lẩm bẩm, Vương Tiểu Minh gật đầu, rồi nói:

"Nếu vậy, ta đi đây, ngươi thật sự không cân nhắc vị trí đội

trưởng chấp pháp nữa sao?"

".. Ngươi đừng có nhắm vào ta.

'Vậy ta đi

Nói xong, Vương Tiểu Minh không do dự định rời đi, nhưng khi

hắn sắp đến cửa, giọng Tô Viễn lại vang lên từ trong quan tài.

"Tiếp theo... ngươi định đến Đại Xương tìm Dương Gian sao?”

BỊ nói trúng mục đích, Vương Tiểu Minh không phủ nhận.

"Đúng vậy, nếu ngươi không muốn làm đội trưởng chấp pháp, thì

hắn là lựa chọn thứ hai."

"Tùy ngươi, nhưng... đừng làm chuyện điên rồ, thiếu ngươi tổng

bộ sẽ rất vất vả."

Đối với điều này, Vương Tiểu Minh lại chẳng mảy may để tâm.

"Không có ai, Trái Đất vẫn quay, hơn nữa, có vài việc dù sao cũng

phải làm, ta đã đợi ngày này rất lâu rồi."

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Lời nói này ngược lại làm Tô Viễn hơi khó hiểu.Đối với gia phả, hắn không lạ lãm gì, cơ bản mỗi thị tộc đều cóthứ này.Hơn nữa tác dụng cũng chẳng lớn, cùng lắm là cho biết ngươi làcon cháu của ai.Thứ này cơ bản chỉ có những lão nhân trong làng coi trọng, màcòn phải là những người đức cao vọng trọng.Hơn nữa, ai rảnh hơi đi lật gia phả chứ?Sợ là chỉ có Vương Tiểu Minh, kẻ nhàn rỗi này mới chọn xemthôi?Sau đó thì sao? Ngươi nói tiếp."Nghe giọng điệu thờ ơ của Tô Viễn, Vương Tiểu Minh cười nói:Căn cứ ghi chép trên tờ gia phả của nhà ngươi, cha mẹ ngươi chỉcó một đứa con gái duy nhất, còn dấu vết của ngươi lại khôngđược ghi lại.Hơn nữa, sau khi phát hiện điểm này, ta cũng đã so sánh DNAcủa ngươi với người nhà ngươi, kết quả chứng minh các ngươikhông có quan hệ huyết thống, nhưng kỳ lạ là, khi nhắc đếnngươi với người nhà của ngươi, họ lại có thể kể rõ ràng quá trìnhtrưởng thành và những trải nghiệm, cùng rất nhiều chuyện thú vịcủa ngươi khi nhỏ, giống như đã tận mắt chứng kiến ngươi lớnlên vậy.'"Nhưng những người sống cùng thời với ngươi hồi nhỏ, lại khôngcó chút ấn tượng nào về ngươi, nói cách khác, chỉ có người thâncận với ngươi mới biết ngươi tôn tại, ngươi không thấy đây làchuyện rất kỳ quái sao?"Nghe đến đây, Tô Viễn rốt cuộc biến sắc.Vương Tiểu Minh nói rất đúng, điều này thật sự không bìnhthường."Vậy? Đây là điều ngươi phát hiện? Gợi ý mà ngươi lấy được từgiấy da người là lai lịch của ta có vấn đề?""Coi như là một trong số đó, lần trước khi ta câm nó, nó đã nóivới ta rất nhiêu thứ, dự đoán tương lai, có vài điều là thật, nhưngcũng có vài điêu chưa được chứng thực, vật phẩm linh dị này đếnmột mức độ nào đó có năng lực phỏng đoán tương lai, nhưng độchính xác thì còn phải xem xét.Im lặng một lát, Tô Viễn chậm rãi nói:"Lai lịch của ta rốt cuộc có vấn đề hay không, đợi ta ra ngoài sẽtừ từ kiểm chứng, nếu ngươi đến đây chỉ để nói những điều này,vậy giờ đã nói xong, ngươi có thể vê rồi." "Ngươi vẫn lạnh lùngvô tình như xưa.Vương Tiểu Minh lắc đầu:"Ban đầu còn có vài điều muốn nói, nhưng đột nhiên cảm thấy,cho dù ngươi biết, chắc cũng chẳng để tâm, nên nói hay khôngcũng vậy.'"Ngoài ra, chuyện ngươi nhờ tổng bộ lưu ý trước đó đã có tin tức,chiếc đinh quan tài thứ ba đúng là ở nước ngoài, theo kết quảđiều tra, chiếc đinh quan tài thứ ba xuất hiện sớm nhất là sau khisự kiện Quỷ Chết Đói kết thúc 1 tháng, địa điểm phát hiện là mộtnhà thờ ở Mỹ.""Hiện tại, thứ này rất có thể nằm trong tay tổ chức Quốc Vương,tổ chức này ngươi chắc cũng không lạ gì, ta không nói nhiêu."Tô Viễn nói:"Là tin tức do đội trưởng ở nước ngoài truyền đến đúng không?Ta khuyên các ngươi nên gọi hắn về, nếu không, hắn có thể chếtở nước ngoài đấy."Vương Tiểu Minh hơi sững người, nhưng nhanh chóng gật đầu."Ta sẽ báo cáo với bộ trưởng Tào, còn bây giờ là câu hỏi cuốicùng của ta, ngươi hiện tại rốt cuộc là người hay quỷ?"Nghe vậy, Tô Viễn mỉm cười, không trả lời thẳng, mà nói: "Câuhỏi này có quan trọng không?"Rất quan trọng, liên quan đến đáp án của tương lai.""Được thôi, vậy ta hỏi ngươi, ngươi nghĩ giấy da người là gì?"Tô Viễn hỏi ngược lại, khiến Vương Tiểu Minh ho khan vài tiếng.Đúng là đá quả bóng về phía mình."Là người, theo ta, có hai tâng nghĩa.Vương Tiểu Minh nói:"Thứ nhất, đối với người ngự quỷ như các ngươi, định nghĩa vềcon người đã bị mờ nhạt, như thế nào mới được coi là người? Cơthể sống? Ý thức độc lập? Hay phải là cả hai?""Theo ta, kỳ thực những điều này không mâu thuẫn, giống nhưtình trạng hiện tại của ngươi, bình thường mà nói đã không khácgì người chết, nhưng ngươi vẫn sống, phải không?”"Sau đó là tâng nghĩa thứ hai."Vương Tiểu Minh tiếp tục nói:"Khi ngươi tiếp nhận tầng nghĩa thứ nhất, bỏ qua khái niệm hìnhngười mới là người, thì tâng nghĩa thứ hai là, khi tư duy ngườisống liên tục bị ảnh hưởng bởi linh dị, hành vi cử chỉ cá nhân đềuthay đổi, lâu dần, hành vi của nó càng giống lệ quỷ, đó chính làđiều ta nghĩ về giấy da người." "Ngươi tổng kết không tệ, mộtngười có hành vi của con người, thì hắn mới là người, cho dùngười này không tôn tại dưới hình hài con người, nếu một ngườiluôn duy trì cách hành động của quỷ, dù có tư duy của con người,thì nó vẫn là quỷ, theo ta, giấy da người chính là loại tôn tại đó."Vương Tiểu Minh hơi nheo mắt:"Vậy, ngươi cũng là loại tôn tại này?"'Có lẽ vậy.Tô Viễn nói:"Có thể hơi khác biệt, nếu phải hình dung, ngươi có thể coi tanhư một Lý Quân khác, hắn tuy đã chết, nhưng A Hồng đã vẽhắn ra, hắn tuy là quỷ, nhưng vẫn giữ hành vi và lý tưởng của LýQuân, nên chúng ta vẫn coi đó là người.""Trên thực tế, nếu muốn phán định, Lý Quân chính là quỷ, vì trênngười hắn không còn một chút đặc điểm nào của con người, cònta, đợi xung đột linh dị cân bằng lại, đại khái cũng sẽ là loại tôntại tương tự."Ra là vậy."Vương Tiểu Minh lúc này ho nhẹ:Ngươi đã từng nghĩ cách nào để chống lại xung đột linh dị, giữcho ý thức của bản thân không bị ăn mòn chưa? Nếu không,ngươi không thể duy trì trạng thái này lâu đâu.""Chuyện này không cân ngươi phải bận tâm."Tô Viễn bình tĩnh nói, có hệ thống, tình trạng ý thức cũng khôngcần quá lo lắng, bởi vì đó là sự bảo vệ tốt nhất cho bản thân."Cũng được, chắc ngươi cũng đã có chuẩn bị cho vấn đề này."Như đang lẩm bẩm, Vương Tiểu Minh gật đầu, rồi nói:"Nếu vậy, ta đi đây, ngươi thật sự không cân nhắc vị trí độitrưởng chấp pháp nữa sao?"".. Ngươi đừng có nhắm vào ta.'Vậy ta điNói xong, Vương Tiểu Minh không do dự định rời đi, nhưng khihắn sắp đến cửa, giọng Tô Viễn lại vang lên từ trong quan tài."Tiếp theo... ngươi định đến Đại Xương tìm Dương Gian sao?”BỊ nói trúng mục đích, Vương Tiểu Minh không phủ nhận."Đúng vậy, nếu ngươi không muốn làm đội trưởng chấp pháp, thìhắn là lựa chọn thứ hai.""Tùy ngươi, nhưng... đừng làm chuyện điên rồ, thiếu ngươi tổngbộ sẽ rất vất vả."Đối với điều này, Vương Tiểu Minh lại chẳng mảy may để tâm."Không có ai, Trái Đất vẫn quay, hơn nữa, có vài việc dù sao cũngphải làm, ta đã đợi ngày này rất lâu rồi."

Chương 1327: Rời đi