Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 1334: Riêng phần mình gặp gỡ

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Thấy cảnh này, sau khi kinh hoàng ban đầu, Thẩm Thiến bắt đầudần dần lấy lại bình tĩnh.Bởi vì nàng biết, Tô Viễn từng nói, khi gặp phải sự kiện linh dị,hoảng sợ là vô ích, như vậy chỉ khiến mình chết nhanh hơn.Cách xử lý đúng đắn là phải tìm ra quy luật giết người của quỷ.Có thể đối phó với quỷ chỉ có quỷ!Hơn nữa, sau khi bình tính lại và suy nghĩ tình huống, thông quanhiều dấu hiệu, Thẩm Thiến cuối cùng đưa ra một kết luận khátáo bạo. Đó là mình đang nằm mơ.Chỉ có nằm mơ mới có thể giải thích tất cả những gì đang diễn ra.Nhan Chân cũng là người ngự quỷ, không có lý do gì khi gặp phảicái xác chết kỳ lạ vừa rồi lại không dùng linh dị dò xét, mà lạidùng dao găm.Như vậy đối với người ngự quỷ mà nói là một việc rất nguy hiểm,không hợp lẽ thường.Vì vậy... đây rất có thể là một giấc mơ liên quan đến linh dị.Vậy thì làm thế nào mình mới có thể sống sót trong tình huốngnày? Trạng thái hiện tại của mình không thể kêu cứu, càng khôngthể tìm người giúp đỡ. Vì vậy, Thẩm Thiến không dám ở lại lâutrong giấc mơ linh dị này, ai biết chuyện gì sẽ xảy ra, dù sao bâygiờ nàng chỉ là người bình thường."Cái kia... Nhan Chân, chúng ta định đi đâu?"Lúc này Thẩm Thiến giả vờ như không phát hiện ra điều gì bấtthường, cẩn thận hỏi.Nhan Chân vẫn kéo nàng, không quay đâu lại mà đi về phíatrước."Không biết, cứ đi càng xa càng tốt, càng xa càng an toàn, quanhđây có rất nhiều thứ không sạch sẽ."Vậy ban ngày ngươi không phát hiện ra sao? Hay là chúng ta gọinhững người khác cùng giúp đỡ?"Khoảnh khắc này, Thẩm Thiến nhớ đến lúc trước khi ghi chép sựkiện linh dị, Tô Viễn có viết về một sự kiện linh dị tên là: QuỷMộng.Mình đang gặp phải sự kiện linh dị này?Nhưng hồ sơ ghi chép Quỷ Mộng đã bị Dương Gian điều khiểnmà?Chẳng lẽ Dương Gian xảy ra chuyện? Hay đây là một sự kiện linhdị tương tự khác?Sau khi nhanh chóng xác nhận tình huống, Thẩm Thiến buộcmình phải tỉnh táo lại. Hiện tại điêu cấp bách là không thể đểmình xảy ra chuyện trong mơ, hoặc là chết đi.Theo hồ sơ ghi chép, nếu đây thật sự là sự kiện linh dị tương tựthì một khi chết trong mơ, ngoài đời cũng sẽ chết.Vì vậy nhất định phải thoát khỏi Nhan Chân này.Hình như càng tỉnh táo, một vài điều quan trọng cũng dân dânnhớ lại.Đột nhiên.Thẩm Thiến chợt nhớ ra, Tô Viễn đã từng nói với nàng, toàn bộthành phố Tân Hải, nơi an toàn nhất chính là khu cư xá mà họđang Ở. Chắc hẳn vì vậy nên 'Nhan Chân kỳ quái này mới muốndẫn mình rời đi?Nghĩ đến đây, Thẩm Thiến lúc này quay đầu nhìn lại, trong lònglập tức run lên.Người vừa rồi bị Nhan Chân tấn công, ngã xuống bên cạnh lúcnào đó đã đứng dậy, vẫn đứng tại chỗ cũ, cả người trắng bệchdính máu tươi, tóc tai vẫn bù xù, nhưng nhìn từ hình dáng cơ thể,hẳn là đang quay mặt về phía này.Lúc này, Thẩm Thiến có chút kinh ngạc.Bởi vì nàng không thể nào hiểu được sự tồn tại của thứ đó.Nếu Nhan Chân thật là quỷ, với kiểu tấn công vừa rồi, đối phươngchắc hẳn đã chết ngay lập tức, lúc này không thể nào đứng dậyđược.Thế mà nó lại đứng dậy, có lẽ đây chính là sự bảo vệ an toàn củakhu cư xá mà Tô Viễn đã nói?Nghĩ vậy, Thẩm Thiến quyết định táo bạo, nàng đột nhiên dùnghết sức vùng khỏi tay 'Nhan Chân, sau đó nhanh chóng chạyngược trở lại.Ngay khi Thẩm Thiến vùng thoát, Nhan Chân vẫn luôn đi về phíatrước cũng dừng lại, quay đầu, chỉ là một khuôn mặt cháy đennhư bị lửa thiêu, trông vô cùng đáng sợ.Rõ ràng, Thẩm Thiến đoán không sai, Nhan Chân này quả thật làgiả, chính là một con quỷ.Chỉ thấy nó nhìn Thẩm Thiến đang hoảng loạn bỏ chạy với vẻ mặtdửng dưng, sau đó chậm rãi bước dài đuổi theo. ."Cốc cốc cốc... Cốc cốc cốc..."Theo một tràng tiếng gõ cửa, Nhan Chân cũng bị đánh thức, giấcngủ của người ngự quỷ rất nông, có người thậm chí không cầnngủ.Mặc dù Nhan Chân không làm được việc hoàn toàn không cânnghỉ ngơi, nhưng chỉ cân một chút thời gian ngủ là đủ.Chỉ là giờ này còn có người đến gõ cửa, có chuyện gì sao? Mangtheo nghi ngờ, Nhan Chân bò dậy khỏi giường, ra khỏi phòngngủ, sau đó mở cửa chính, thì thấy Thẩm Thiến đang đứng ở cửa,sắc mặt có chút âm trâm.Hình như do ánh đèn hành lang lúc sáng lúc tối, khiến cho hoàncảnh trở nên dị thường u ám, cũng khiến cho biểu cảm trên mặtThẩm Thiến hơi bị che khuất, khiến người ta cảm thấy khôngđược thoải mái lắm."Nhan Chân, ngươi tỉnh rồi? Mau đi theo ta, nơi này không antoàn."Nhan Chân nghe vậy không khỏi sững người.Không an toàn?Có ý gì? Lập tức nhíu mày nói:"Đã xảy ra chuyện gì? Muộn thế này còn chạy đến đây? Có tìnhhuống dị thường?”"Đúng vậy, có một tên b**n th** giết người hàng loạt đã lẻn vàokhu cư xá, đã có vài người bị hại, ngươi mau ởi theo ta, chúng tatrốn đi, tuyệt đối không được để bị hắn tìm thấy."b**n th** giết người hàng loạt?Nhan Chân nhíu mày, hơi kinh ngạc.Thẩm Thiến đây là đang mơ ngủ sao?Làm gì có b**n th** giết người hàng loạt, hơn nữa còn dám vàokhu cư xá này, thật coi bảo an của cư xá là ăn chay à?Mặc dù bảo an trong khu cư xá không bằng người ngự quỷ,nhưng có một đếm một, đều là lính đặc chủng xuất ngũ, kẻ cótiền luôn xem trọng mạng sống nhất.Huống chi trong khu cư xá còn có rất nhiêu người ngự quỷ, đừngnói một tên b**n th** giết người hàng loạt, mười tên cũng khôngđủ nhìn.Chưa kịp để Nhan Chân mở miệng, Thẩm Thiến đã kéo tay nàng:"Nhanh lên, chậm nữa tên b**n th** giết người hàng loạt kia đuổitới thì sẽ nguy hiểm, ta cũng không muốn bị tìm thấy, cho nênchúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây."Ngây ngốc mơ màng, hai người cứ thế đi xuống lầu, men theocon đường hướng ra khỏi cư xá.Tuy là ban đêm, nhưng dọc đường đều có đèn đường chiếu sáng,không đến nỗi tối đen như mực không thấy rõ, dù sao xã hội bâygiờ phát triển rất nhanh, đổi lại là hồi nhỏ, giờ này bên ngoài nếukhông có ánh trăng, ánh sao thì trên cơ bản không nhìn thấy gì."Có gì đó không đúng."Càng đi ra khỏi cư xá, Nhan Chân càng cảm thấy không ổn.Trực giác của người ngự quỷ khiến nàng cảm thấy một mối nguyhiểm nào đó đang đến gân.Mối nguy hiểm này không rõ từ đâu đến, dường như ở khắp mọinơi.Đột nhiên, Nhan Chân dừng bước."Chờ đã, chúng ta không thể đi nữa, có gì đó không đúng!"Tuy nhiên, Thẩm Thiến không hê có ý định dừng lại, cứ lôi NhanChân đi về phía trước, sức lực rất lớn, suýt nữa khiến nàng ngãxuống.“Chính vì có gì đó không đúng nên chúng ta mới phải nhanhchóng rời khỏi đây, mau đi theo ta, nơi này rất nguy hiểm!"

Thấy cảnh này, sau khi kinh hoàng ban đầu, Thẩm Thiến bắt đầu

dần dần lấy lại bình tĩnh.

Bởi vì nàng biết, Tô Viễn từng nói, khi gặp phải sự kiện linh dị,

hoảng sợ là vô ích, như vậy chỉ khiến mình chết nhanh hơn.

Cách xử lý đúng đắn là phải tìm ra quy luật giết người của quỷ.

Có thể đối phó với quỷ chỉ có quỷ!

Hơn nữa, sau khi bình tính lại và suy nghĩ tình huống, thông qua

nhiều dấu hiệu, Thẩm Thiến cuối cùng đưa ra một kết luận khá

táo bạo. Đó là mình đang nằm mơ.

Chỉ có nằm mơ mới có thể giải thích tất cả những gì đang diễn ra.

Nhan Chân cũng là người ngự quỷ, không có lý do gì khi gặp phải

cái xác chết kỳ lạ vừa rồi lại không dùng linh dị dò xét, mà lại

dùng dao găm.

Như vậy đối với người ngự quỷ mà nói là một việc rất nguy hiểm,

không hợp lẽ thường.

Vì vậy... đây rất có thể là một giấc mơ liên quan đến linh dị.

Vậy thì làm thế nào mình mới có thể sống sót trong tình huống

này? Trạng thái hiện tại của mình không thể kêu cứu, càng không

thể tìm người giúp đỡ. Vì vậy, Thẩm Thiến không dám ở lại lâu

trong giấc mơ linh dị này, ai biết chuyện gì sẽ xảy ra, dù sao bây

giờ nàng chỉ là người bình thường.

"Cái kia... Nhan Chân, chúng ta định đi đâu?"

Lúc này Thẩm Thiến giả vờ như không phát hiện ra điều gì bất

thường, cẩn thận hỏi.

Nhan Chân vẫn kéo nàng, không quay đâu lại mà đi về phía

trước.

"Không biết, cứ đi càng xa càng tốt, càng xa càng an toàn, quanh

đây có rất nhiều thứ không sạch sẽ.

"Vậy ban ngày ngươi không phát hiện ra sao? Hay là chúng ta gọi

những người khác cùng giúp đỡ?"

Khoảnh khắc này, Thẩm Thiến nhớ đến lúc trước khi ghi chép sự

kiện linh dị, Tô Viễn có viết về một sự kiện linh dị tên là: Quỷ

Mộng.

Mình đang gặp phải sự kiện linh dị này?

Nhưng hồ sơ ghi chép Quỷ Mộng đã bị Dương Gian điều khiển

mà?

Chẳng lẽ Dương Gian xảy ra chuyện? Hay đây là một sự kiện linh

dị tương tự khác?

Sau khi nhanh chóng xác nhận tình huống, Thẩm Thiến buộc

mình phải tỉnh táo lại. Hiện tại điêu cấp bách là không thể để

mình xảy ra chuyện trong mơ, hoặc là chết đi.

Theo hồ sơ ghi chép, nếu đây thật sự là sự kiện linh dị tương tự

thì một khi chết trong mơ, ngoài đời cũng sẽ chết.

Vì vậy nhất định phải thoát khỏi Nhan Chân này.

Hình như càng tỉnh táo, một vài điều quan trọng cũng dân dân

nhớ lại.

Đột nhiên.

Thẩm Thiến chợt nhớ ra, Tô Viễn đã từng nói với nàng, toàn bộ

thành phố Tân Hải, nơi an toàn nhất chính là khu cư xá mà họ

đang Ở. Chắc hẳn vì vậy nên 'Nhan Chân kỳ quái này mới muốn

dẫn mình rời đi?

Nghĩ đến đây, Thẩm Thiến lúc này quay đầu nhìn lại, trong lòng

lập tức run lên.

Người vừa rồi bị Nhan Chân tấn công, ngã xuống bên cạnh lúc

nào đó đã đứng dậy, vẫn đứng tại chỗ cũ, cả người trắng bệch

dính máu tươi, tóc tai vẫn bù xù, nhưng nhìn từ hình dáng cơ thể,

hẳn là đang quay mặt về phía này.

Lúc này, Thẩm Thiến có chút kinh ngạc.

Bởi vì nàng không thể nào hiểu được sự tồn tại của thứ đó.

Nếu Nhan Chân thật là quỷ, với kiểu tấn công vừa rồi, đối phương

chắc hẳn đã chết ngay lập tức, lúc này không thể nào đứng dậy

được.

Thế mà nó lại đứng dậy, có lẽ đây chính là sự bảo vệ an toàn của

khu cư xá mà Tô Viễn đã nói?

Nghĩ vậy, Thẩm Thiến quyết định táo bạo, nàng đột nhiên dùng

hết sức vùng khỏi tay 'Nhan Chân, sau đó nhanh chóng chạy

ngược trở lại.

Ngay khi Thẩm Thiến vùng thoát, Nhan Chân vẫn luôn đi về phía

trước cũng dừng lại, quay đầu, chỉ là một khuôn mặt cháy đen

như bị lửa thiêu, trông vô cùng đáng sợ.

Rõ ràng, Thẩm Thiến đoán không sai, Nhan Chân này quả thật là

giả, chính là một con quỷ.

Chỉ thấy nó nhìn Thẩm Thiến đang hoảng loạn bỏ chạy với vẻ mặt

dửng dưng, sau đó chậm rãi bước dài đuổi theo. .

"Cốc cốc cốc... Cốc cốc cốc..."

Theo một tràng tiếng gõ cửa, Nhan Chân cũng bị đánh thức, giấc

ngủ của người ngự quỷ rất nông, có người thậm chí không cần

ngủ.

Mặc dù Nhan Chân không làm được việc hoàn toàn không cân

nghỉ ngơi, nhưng chỉ cân một chút thời gian ngủ là đủ.

Chỉ là giờ này còn có người đến gõ cửa, có chuyện gì sao? Mang

theo nghi ngờ, Nhan Chân bò dậy khỏi giường, ra khỏi phòng

ngủ, sau đó mở cửa chính, thì thấy Thẩm Thiến đang đứng ở cửa,

sắc mặt có chút âm trâm.

Hình như do ánh đèn hành lang lúc sáng lúc tối, khiến cho hoàn

cảnh trở nên dị thường u ám, cũng khiến cho biểu cảm trên mặt

Thẩm Thiến hơi bị che khuất, khiến người ta cảm thấy không

được thoải mái lắm.

"Nhan Chân, ngươi tỉnh rồi? Mau đi theo ta, nơi này không an

toàn."

Nhan Chân nghe vậy không khỏi sững người.

Không an toàn?

Có ý gì? Lập tức nhíu mày nói:

"Đã xảy ra chuyện gì? Muộn thế này còn chạy đến đây? Có tình

huống dị thường?”

"Đúng vậy, có một tên b**n th** giết người hàng loạt đã lẻn vào

khu cư xá, đã có vài người bị hại, ngươi mau ởi theo ta, chúng ta

trốn đi, tuyệt đối không được để bị hắn tìm thấy."

b**n th** giết người hàng loạt?

Nhan Chân nhíu mày, hơi kinh ngạc.

Thẩm Thiến đây là đang mơ ngủ sao?

Làm gì có b**n th** giết người hàng loạt, hơn nữa còn dám vào

khu cư xá này, thật coi bảo an của cư xá là ăn chay à?

Mặc dù bảo an trong khu cư xá không bằng người ngự quỷ,

nhưng có một đếm một, đều là lính đặc chủng xuất ngũ, kẻ có

tiền luôn xem trọng mạng sống nhất.

Huống chi trong khu cư xá còn có rất nhiêu người ngự quỷ, đừng

nói một tên b**n th** giết người hàng loạt, mười tên cũng không

đủ nhìn.

Chưa kịp để Nhan Chân mở miệng, Thẩm Thiến đã kéo tay nàng:

"Nhanh lên, chậm nữa tên b**n th** giết người hàng loạt kia đuổi

tới thì sẽ nguy hiểm, ta cũng không muốn bị tìm thấy, cho nên

chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây."

Ngây ngốc mơ màng, hai người cứ thế đi xuống lầu, men theo

con đường hướng ra khỏi cư xá.

Tuy là ban đêm, nhưng dọc đường đều có đèn đường chiếu sáng,

không đến nỗi tối đen như mực không thấy rõ, dù sao xã hội bây

giờ phát triển rất nhanh, đổi lại là hồi nhỏ, giờ này bên ngoài nếu

không có ánh trăng, ánh sao thì trên cơ bản không nhìn thấy gì.

"Có gì đó không đúng."

Càng đi ra khỏi cư xá, Nhan Chân càng cảm thấy không ổn.

Trực giác của người ngự quỷ khiến nàng cảm thấy một mối nguy

hiểm nào đó đang đến gân.

Mối nguy hiểm này không rõ từ đâu đến, dường như ở khắp mọi

nơi.

Đột nhiên, Nhan Chân dừng bước.

"Chờ đã, chúng ta không thể đi nữa, có gì đó không đúng!"

Tuy nhiên, Thẩm Thiến không hê có ý định dừng lại, cứ lôi Nhan

Chân đi về phía trước, sức lực rất lớn, suýt nữa khiến nàng ngã

xuống.

“Chính vì có gì đó không đúng nên chúng ta mới phải nhanh

chóng rời khỏi đây, mau đi theo ta, nơi này rất nguy hiểm!"

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Thấy cảnh này, sau khi kinh hoàng ban đầu, Thẩm Thiến bắt đầudần dần lấy lại bình tĩnh.Bởi vì nàng biết, Tô Viễn từng nói, khi gặp phải sự kiện linh dị,hoảng sợ là vô ích, như vậy chỉ khiến mình chết nhanh hơn.Cách xử lý đúng đắn là phải tìm ra quy luật giết người của quỷ.Có thể đối phó với quỷ chỉ có quỷ!Hơn nữa, sau khi bình tính lại và suy nghĩ tình huống, thông quanhiều dấu hiệu, Thẩm Thiến cuối cùng đưa ra một kết luận khátáo bạo. Đó là mình đang nằm mơ.Chỉ có nằm mơ mới có thể giải thích tất cả những gì đang diễn ra.Nhan Chân cũng là người ngự quỷ, không có lý do gì khi gặp phảicái xác chết kỳ lạ vừa rồi lại không dùng linh dị dò xét, mà lạidùng dao găm.Như vậy đối với người ngự quỷ mà nói là một việc rất nguy hiểm,không hợp lẽ thường.Vì vậy... đây rất có thể là một giấc mơ liên quan đến linh dị.Vậy thì làm thế nào mình mới có thể sống sót trong tình huốngnày? Trạng thái hiện tại của mình không thể kêu cứu, càng khôngthể tìm người giúp đỡ. Vì vậy, Thẩm Thiến không dám ở lại lâutrong giấc mơ linh dị này, ai biết chuyện gì sẽ xảy ra, dù sao bâygiờ nàng chỉ là người bình thường."Cái kia... Nhan Chân, chúng ta định đi đâu?"Lúc này Thẩm Thiến giả vờ như không phát hiện ra điều gì bấtthường, cẩn thận hỏi.Nhan Chân vẫn kéo nàng, không quay đâu lại mà đi về phíatrước."Không biết, cứ đi càng xa càng tốt, càng xa càng an toàn, quanhđây có rất nhiều thứ không sạch sẽ."Vậy ban ngày ngươi không phát hiện ra sao? Hay là chúng ta gọinhững người khác cùng giúp đỡ?"Khoảnh khắc này, Thẩm Thiến nhớ đến lúc trước khi ghi chép sựkiện linh dị, Tô Viễn có viết về một sự kiện linh dị tên là: QuỷMộng.Mình đang gặp phải sự kiện linh dị này?Nhưng hồ sơ ghi chép Quỷ Mộng đã bị Dương Gian điều khiểnmà?Chẳng lẽ Dương Gian xảy ra chuyện? Hay đây là một sự kiện linhdị tương tự khác?Sau khi nhanh chóng xác nhận tình huống, Thẩm Thiến buộcmình phải tỉnh táo lại. Hiện tại điêu cấp bách là không thể đểmình xảy ra chuyện trong mơ, hoặc là chết đi.Theo hồ sơ ghi chép, nếu đây thật sự là sự kiện linh dị tương tựthì một khi chết trong mơ, ngoài đời cũng sẽ chết.Vì vậy nhất định phải thoát khỏi Nhan Chân này.Hình như càng tỉnh táo, một vài điều quan trọng cũng dân dânnhớ lại.Đột nhiên.Thẩm Thiến chợt nhớ ra, Tô Viễn đã từng nói với nàng, toàn bộthành phố Tân Hải, nơi an toàn nhất chính là khu cư xá mà họđang Ở. Chắc hẳn vì vậy nên 'Nhan Chân kỳ quái này mới muốndẫn mình rời đi?Nghĩ đến đây, Thẩm Thiến lúc này quay đầu nhìn lại, trong lònglập tức run lên.Người vừa rồi bị Nhan Chân tấn công, ngã xuống bên cạnh lúcnào đó đã đứng dậy, vẫn đứng tại chỗ cũ, cả người trắng bệchdính máu tươi, tóc tai vẫn bù xù, nhưng nhìn từ hình dáng cơ thể,hẳn là đang quay mặt về phía này.Lúc này, Thẩm Thiến có chút kinh ngạc.Bởi vì nàng không thể nào hiểu được sự tồn tại của thứ đó.Nếu Nhan Chân thật là quỷ, với kiểu tấn công vừa rồi, đối phươngchắc hẳn đã chết ngay lập tức, lúc này không thể nào đứng dậyđược.Thế mà nó lại đứng dậy, có lẽ đây chính là sự bảo vệ an toàn củakhu cư xá mà Tô Viễn đã nói?Nghĩ vậy, Thẩm Thiến quyết định táo bạo, nàng đột nhiên dùnghết sức vùng khỏi tay 'Nhan Chân, sau đó nhanh chóng chạyngược trở lại.Ngay khi Thẩm Thiến vùng thoát, Nhan Chân vẫn luôn đi về phíatrước cũng dừng lại, quay đầu, chỉ là một khuôn mặt cháy đennhư bị lửa thiêu, trông vô cùng đáng sợ.Rõ ràng, Thẩm Thiến đoán không sai, Nhan Chân này quả thật làgiả, chính là một con quỷ.Chỉ thấy nó nhìn Thẩm Thiến đang hoảng loạn bỏ chạy với vẻ mặtdửng dưng, sau đó chậm rãi bước dài đuổi theo. ."Cốc cốc cốc... Cốc cốc cốc..."Theo một tràng tiếng gõ cửa, Nhan Chân cũng bị đánh thức, giấcngủ của người ngự quỷ rất nông, có người thậm chí không cầnngủ.Mặc dù Nhan Chân không làm được việc hoàn toàn không cânnghỉ ngơi, nhưng chỉ cân một chút thời gian ngủ là đủ.Chỉ là giờ này còn có người đến gõ cửa, có chuyện gì sao? Mangtheo nghi ngờ, Nhan Chân bò dậy khỏi giường, ra khỏi phòngngủ, sau đó mở cửa chính, thì thấy Thẩm Thiến đang đứng ở cửa,sắc mặt có chút âm trâm.Hình như do ánh đèn hành lang lúc sáng lúc tối, khiến cho hoàncảnh trở nên dị thường u ám, cũng khiến cho biểu cảm trên mặtThẩm Thiến hơi bị che khuất, khiến người ta cảm thấy khôngđược thoải mái lắm."Nhan Chân, ngươi tỉnh rồi? Mau đi theo ta, nơi này không antoàn."Nhan Chân nghe vậy không khỏi sững người.Không an toàn?Có ý gì? Lập tức nhíu mày nói:"Đã xảy ra chuyện gì? Muộn thế này còn chạy đến đây? Có tìnhhuống dị thường?”"Đúng vậy, có một tên b**n th** giết người hàng loạt đã lẻn vàokhu cư xá, đã có vài người bị hại, ngươi mau ởi theo ta, chúng tatrốn đi, tuyệt đối không được để bị hắn tìm thấy."b**n th** giết người hàng loạt?Nhan Chân nhíu mày, hơi kinh ngạc.Thẩm Thiến đây là đang mơ ngủ sao?Làm gì có b**n th** giết người hàng loạt, hơn nữa còn dám vàokhu cư xá này, thật coi bảo an của cư xá là ăn chay à?Mặc dù bảo an trong khu cư xá không bằng người ngự quỷ,nhưng có một đếm một, đều là lính đặc chủng xuất ngũ, kẻ cótiền luôn xem trọng mạng sống nhất.Huống chi trong khu cư xá còn có rất nhiêu người ngự quỷ, đừngnói một tên b**n th** giết người hàng loạt, mười tên cũng khôngđủ nhìn.Chưa kịp để Nhan Chân mở miệng, Thẩm Thiến đã kéo tay nàng:"Nhanh lên, chậm nữa tên b**n th** giết người hàng loạt kia đuổitới thì sẽ nguy hiểm, ta cũng không muốn bị tìm thấy, cho nênchúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây."Ngây ngốc mơ màng, hai người cứ thế đi xuống lầu, men theocon đường hướng ra khỏi cư xá.Tuy là ban đêm, nhưng dọc đường đều có đèn đường chiếu sáng,không đến nỗi tối đen như mực không thấy rõ, dù sao xã hội bâygiờ phát triển rất nhanh, đổi lại là hồi nhỏ, giờ này bên ngoài nếukhông có ánh trăng, ánh sao thì trên cơ bản không nhìn thấy gì."Có gì đó không đúng."Càng đi ra khỏi cư xá, Nhan Chân càng cảm thấy không ổn.Trực giác của người ngự quỷ khiến nàng cảm thấy một mối nguyhiểm nào đó đang đến gân.Mối nguy hiểm này không rõ từ đâu đến, dường như ở khắp mọinơi.Đột nhiên, Nhan Chân dừng bước."Chờ đã, chúng ta không thể đi nữa, có gì đó không đúng!"Tuy nhiên, Thẩm Thiến không hê có ý định dừng lại, cứ lôi NhanChân đi về phía trước, sức lực rất lớn, suýt nữa khiến nàng ngãxuống.“Chính vì có gì đó không đúng nên chúng ta mới phải nhanhchóng rời khỏi đây, mau đi theo ta, nơi này rất nguy hiểm!"

Chương 1334: Riêng phần mình gặp gỡ