Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 1340: Lần nữa bắt đầu ác mộng
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Tiếng đập cửa vang lên, mọi người cứ thế ngẩn người ra một lúc,vậy mà tất cả đều bị kéo vào trong mộng rồi? Chỉ trong nháymắt, căn bản không thể chống cự nếu còn tỉnh táo, giống nhưmột ám hiệu mở ra sự kiện linh dị.Ngoài căn biệt thự của bọn họ, những căn biệt thự khác gân đócũng sáng đèn, rồi lần lượt có người bước ra.Họ là những hộ gia đình khác trong khu, giờ phút này vô cùngnghi hoặc vì cũng nghe thấy tiếng đập cửa kỳ quái nên ra xemxét tình hình. Khu dân cư yên tĩnh bỗng trở nên náo nhiệt.Thấy những người khác bị cuốn vào, Nhan Chân cùng nhữngngười khác đều biến sắc.Tình hình dường như đáng sợ hơn, không chỉ người ngự quỷ nhưhọ, mà ngay cả người thường cũng bị kéo vào mộng."Con quỷ này đáng sợ hơn trước, dường như đã kéo tất cả ngườitrong khu dân cư vào ác mộng, sắp mất kiểm soát rồi.""Mất kiểm soát hay không là một chuyện, quan trọng là, hai mươimấy con quỷ ở cổng kia phải xử lý thế nào?”Một người sắc mặt khó coi nhìn màn hình giám sát: "Không thểnằm chờ chết, trong ác mộng này, chúng ta không đấu lại quỷ.""Đúng vậy, giờ phải làm sao? Làm sao thoát khỏi ác mộng, tỉnh lạiđây?Thẩm Thiến xen giữa những người ngự quỷ, có chút bất an.Dù bất an nhưng dầu gì cũng từng trải qua sự kiện linh dị, tâm lýcũng khá vững vàng, dù đám người ngự quỷ này chẳng ai manglại cảm giác an toàn.Nhan Chân suy nghĩ một lát rồi nói:"Chúng ta thử tìm vũ khí, xem có thể giết quỷ không, không đượcthì trốn, có lẽ đến bình minh, mộng cảnh sẽ kết thúc." "Có khảnăng, hình như chưa ai trụ đến bình minh, đều bị quỷ giết trongmộng rất nhanh.""Còn chờ gì nữa? Hành động thôi"Nói xong, Nhan Chân chẳng buôn quan tâm người khác, sải bướcvề phía bếp.Một cánh cửa chưa chắc chắn cản được lũ quỷ bao lâu.Nhưng sau khi lục soát khắp bếp, Nhan Chân cau mày.Quả nhiên, không thấy dao, kéo, hay gậy gộc.Trong ác mộng này, vũ khí dường như rất hiếm, chắc là con quỷtrong mộng không cho người ta cơ hội phản kháng, hoặc chỉ đơngiản là muốn hành hạ bọn họ.Không tìm thấy vũ khí đủ mạnh, Nhan Chân quyết định rời đikhông chút do dự.Cứ theo kế hoạch, trốn trước đã.Biết đâu không bị quỷ tìm thấy, nhịn đến sáng, ác mộng sẽ kếtthúc.Vừa nghĩ, Nhan Chân đã leo qua cửa sổ, rời khỏi biệt thự theocách khác.Còn những người khác, ai cũng mặc ai, đâu phải cứ tụ tập lại làcó lợi, đôi khi đông người lại càng nguy hiểm.Ví như lúc này, người càng đông càng dễ bị lệ quỷ tập kích.Ra khỏi biệt thự, Nhan Chân ngẩng nhìn bầu trời u ám, đảo mắtnhìn quanh.Tình hình lần này khác lân trước, xung quanh xa lạ, không chútquen thuộc.Từ phong cách kiến trúc, có vẻ giống một thị trấn nước ngoài.Vài căn biệt thự nằm giữa khung cảnh này có vẻ hơi lạc lõng.Nhưng đây chưa hẳn là xấu, cũng có thể là tốt.Tốt là biết đâu dễ tìm chỗ trốn hơn, xấu là biết đâu lại dễ bị pháthiện hơn.Kinh nghiệm của nàng, những người ngự quỷ kia, cũng có thểkhiến giấc mộng vốn đã nguy hiểm nay càng thêm dị thường.Mang theo suy nghĩ đó, Nhan Chân bước thẳng về phía trước.Nơi này tụ tập không ít người, dường như cũng là những người bịcuốn vào ác mộng.Có kẻ hoảng sợ, có kẻ khó hiểu, cau mày suy nghĩ, cũng có ngườila hét, bảo là gặp ma.Nhan Chân nhìn kỹ, thấy vài gương mặt quen thuộc trong khudân cư, cũng có vài người lạ.Có vẻ phạm vi ảnh hưởng của sự kiện linh dị này không nhỏ, rấtnhiêu người bị cuốn vào.Không có gì bất ngờ, những người này đều sẽ chết, chết dưới taylệ quỷ đáng sợ.Họ không có bùa hộ mệnh của Tô Viễn, một khi bị giết trongmộng, ngoài đời cũng sẽ chết.Đang định lách qua đám đông, Nhan Chân chợt thấy một bóngngười ẩn trong bóng tối.Người đó mặc áo dài vàng nhạt cũ kỹ, bẩn thỉu, đeo găng tay,phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo."Quỷ đến nhanh vậy sao!"Nhan Chân biến sắc, thấy bóng người bước ra khỏi bóng tối, chạyvề phía người gân nhất.Người kia chẳng hay biết gì, vẫn đang nói chuyện phiếm vớingười khác, bàn luận nguyên nhân chuyện ma quái hôm nay.Quỷ chưa ra tay, họ chưa ý thức được sự đáng sợ của cơn ácmộng nên chưa sợ hãi.Nhưng rất nhanh, họ sẽ cảm nhận được nỗi sợ hãi đó.Không suy nghĩ nhiều, Nhan Chân đổi sắc mặt, chạy nhanh vềhướng khác, rời xa khu vực này.Nếu còn dùng được năng lực linh dị, nàng sẽ ra tay cản quỷ,nhưng tình hình hiện tại chỉ có thể ưu tiên an toàn của bản thân.Chưa chạy được bao xa, một tiếng hét thảm vang lên, một ngườiđổ gục xuống vũng máu, mắt mở trừng trừng, trên mặt là sựtuyệt vọng và kinh hoàng. Chết rồi.Vết thương chí mạng ở cổ, dường như bị một lưỡi dao sắc bén cắtđứt, trên người còn nhiều vết thương khác.Trong vũng máu có một đôi dấu chân rõ ràng, nhưng không thấyquỷ đâu.Còn những người khác, đã chạy toán loạn, tận mắt chứng kiến vụgiết người, hoảng sợ bỏ chạy.Cùng lúc đó, Thẩm Thiến nghe thấy tiếng bước chân kỳ quái trênlâu.Tiếng bước chân rất thanh, là tiếng giày da giãm trên sàn nhà,vang vọng trong căn phòng yên tĩnh, nghe rất rõ ràng. Nàngkhông chạy ra ngoài như những người khác mà chọn tìm ch* k*nđáo trong biệt thự để trốn.So với môi Tr**ng X* lạ, nơi Tô Viễn từng sống vẫn mang lại cảmgiác an toàn hơn.
Tiếng đập cửa vang lên, mọi người cứ thế ngẩn người ra một lúc,
vậy mà tất cả đều bị kéo vào trong mộng rồi? Chỉ trong nháy
mắt, căn bản không thể chống cự nếu còn tỉnh táo, giống như
một ám hiệu mở ra sự kiện linh dị.
Ngoài căn biệt thự của bọn họ, những căn biệt thự khác gân đó
cũng sáng đèn, rồi lần lượt có người bước ra.
Họ là những hộ gia đình khác trong khu, giờ phút này vô cùng
nghi hoặc vì cũng nghe thấy tiếng đập cửa kỳ quái nên ra xem
xét tình hình. Khu dân cư yên tĩnh bỗng trở nên náo nhiệt.
Thấy những người khác bị cuốn vào, Nhan Chân cùng những
người khác đều biến sắc.
Tình hình dường như đáng sợ hơn, không chỉ người ngự quỷ như
họ, mà ngay cả người thường cũng bị kéo vào mộng.
"Con quỷ này đáng sợ hơn trước, dường như đã kéo tất cả người
trong khu dân cư vào ác mộng, sắp mất kiểm soát rồi."
"Mất kiểm soát hay không là một chuyện, quan trọng là, hai mươi
mấy con quỷ ở cổng kia phải xử lý thế nào?”
Một người sắc mặt khó coi nhìn màn hình giám sát: "Không thể
nằm chờ chết, trong ác mộng này, chúng ta không đấu lại quỷ."
"Đúng vậy, giờ phải làm sao? Làm sao thoát khỏi ác mộng, tỉnh lại
đây?
Thẩm Thiến xen giữa những người ngự quỷ, có chút bất an.
Dù bất an nhưng dầu gì cũng từng trải qua sự kiện linh dị, tâm lý
cũng khá vững vàng, dù đám người ngự quỷ này chẳng ai mang
lại cảm giác an toàn.
Nhan Chân suy nghĩ một lát rồi nói:
"Chúng ta thử tìm vũ khí, xem có thể giết quỷ không, không được
thì trốn, có lẽ đến bình minh, mộng cảnh sẽ kết thúc." "Có khả
năng, hình như chưa ai trụ đến bình minh, đều bị quỷ giết trong
mộng rất nhanh."
"Còn chờ gì nữa? Hành động thôi"
Nói xong, Nhan Chân chẳng buôn quan tâm người khác, sải bước
về phía bếp.
Một cánh cửa chưa chắc chắn cản được lũ quỷ bao lâu.
Nhưng sau khi lục soát khắp bếp, Nhan Chân cau mày.
Quả nhiên, không thấy dao, kéo, hay gậy gộc.
Trong ác mộng này, vũ khí dường như rất hiếm, chắc là con quỷ
trong mộng không cho người ta cơ hội phản kháng, hoặc chỉ đơn
giản là muốn hành hạ bọn họ.
Không tìm thấy vũ khí đủ mạnh, Nhan Chân quyết định rời đi
không chút do dự.
Cứ theo kế hoạch, trốn trước đã.
Biết đâu không bị quỷ tìm thấy, nhịn đến sáng, ác mộng sẽ kết
thúc.
Vừa nghĩ, Nhan Chân đã leo qua cửa sổ, rời khỏi biệt thự theo
cách khác.
Còn những người khác, ai cũng mặc ai, đâu phải cứ tụ tập lại là
có lợi, đôi khi đông người lại càng nguy hiểm.
Ví như lúc này, người càng đông càng dễ bị lệ quỷ tập kích.
Ra khỏi biệt thự, Nhan Chân ngẩng nhìn bầu trời u ám, đảo mắt
nhìn quanh.
Tình hình lần này khác lân trước, xung quanh xa lạ, không chút
quen thuộc.
Từ phong cách kiến trúc, có vẻ giống một thị trấn nước ngoài.
Vài căn biệt thự nằm giữa khung cảnh này có vẻ hơi lạc lõng.
Nhưng đây chưa hẳn là xấu, cũng có thể là tốt.
Tốt là biết đâu dễ tìm chỗ trốn hơn, xấu là biết đâu lại dễ bị phát
hiện hơn.
Kinh nghiệm của nàng, những người ngự quỷ kia, cũng có thể
khiến giấc mộng vốn đã nguy hiểm nay càng thêm dị thường.
Mang theo suy nghĩ đó, Nhan Chân bước thẳng về phía trước.
Nơi này tụ tập không ít người, dường như cũng là những người bị
cuốn vào ác mộng.
Có kẻ hoảng sợ, có kẻ khó hiểu, cau mày suy nghĩ, cũng có người
la hét, bảo là gặp ma.
Nhan Chân nhìn kỹ, thấy vài gương mặt quen thuộc trong khu
dân cư, cũng có vài người lạ.
Có vẻ phạm vi ảnh hưởng của sự kiện linh dị này không nhỏ, rất
nhiêu người bị cuốn vào.
Không có gì bất ngờ, những người này đều sẽ chết, chết dưới tay
lệ quỷ đáng sợ.
Họ không có bùa hộ mệnh của Tô Viễn, một khi bị giết trong
mộng, ngoài đời cũng sẽ chết.
Đang định lách qua đám đông, Nhan Chân chợt thấy một bóng
người ẩn trong bóng tối.
Người đó mặc áo dài vàng nhạt cũ kỹ, bẩn thỉu, đeo găng tay,
phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.
"Quỷ đến nhanh vậy sao!"
Nhan Chân biến sắc, thấy bóng người bước ra khỏi bóng tối, chạy
về phía người gân nhất.
Người kia chẳng hay biết gì, vẫn đang nói chuyện phiếm với
người khác, bàn luận nguyên nhân chuyện ma quái hôm nay.
Quỷ chưa ra tay, họ chưa ý thức được sự đáng sợ của cơn ác
mộng nên chưa sợ hãi.
Nhưng rất nhanh, họ sẽ cảm nhận được nỗi sợ hãi đó.
Không suy nghĩ nhiều, Nhan Chân đổi sắc mặt, chạy nhanh về
hướng khác, rời xa khu vực này.
Nếu còn dùng được năng lực linh dị, nàng sẽ ra tay cản quỷ,
nhưng tình hình hiện tại chỉ có thể ưu tiên an toàn của bản thân.
Chưa chạy được bao xa, một tiếng hét thảm vang lên, một người
đổ gục xuống vũng máu, mắt mở trừng trừng, trên mặt là sự
tuyệt vọng và kinh hoàng. Chết rồi.
Vết thương chí mạng ở cổ, dường như bị một lưỡi dao sắc bén cắt
đứt, trên người còn nhiều vết thương khác.
Trong vũng máu có một đôi dấu chân rõ ràng, nhưng không thấy
quỷ đâu.
Còn những người khác, đã chạy toán loạn, tận mắt chứng kiến vụ
giết người, hoảng sợ bỏ chạy.
Cùng lúc đó, Thẩm Thiến nghe thấy tiếng bước chân kỳ quái trên
lâu.
Tiếng bước chân rất thanh, là tiếng giày da giãm trên sàn nhà,
vang vọng trong căn phòng yên tĩnh, nghe rất rõ ràng. Nàng
không chạy ra ngoài như những người khác mà chọn tìm ch* k*n
đáo trong biệt thự để trốn.
So với môi Tr**ng X* lạ, nơi Tô Viễn từng sống vẫn mang lại cảm
giác an toàn hơn.
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Tiếng đập cửa vang lên, mọi người cứ thế ngẩn người ra một lúc,vậy mà tất cả đều bị kéo vào trong mộng rồi? Chỉ trong nháymắt, căn bản không thể chống cự nếu còn tỉnh táo, giống nhưmột ám hiệu mở ra sự kiện linh dị.Ngoài căn biệt thự của bọn họ, những căn biệt thự khác gân đócũng sáng đèn, rồi lần lượt có người bước ra.Họ là những hộ gia đình khác trong khu, giờ phút này vô cùngnghi hoặc vì cũng nghe thấy tiếng đập cửa kỳ quái nên ra xemxét tình hình. Khu dân cư yên tĩnh bỗng trở nên náo nhiệt.Thấy những người khác bị cuốn vào, Nhan Chân cùng nhữngngười khác đều biến sắc.Tình hình dường như đáng sợ hơn, không chỉ người ngự quỷ nhưhọ, mà ngay cả người thường cũng bị kéo vào mộng."Con quỷ này đáng sợ hơn trước, dường như đã kéo tất cả ngườitrong khu dân cư vào ác mộng, sắp mất kiểm soát rồi.""Mất kiểm soát hay không là một chuyện, quan trọng là, hai mươimấy con quỷ ở cổng kia phải xử lý thế nào?”Một người sắc mặt khó coi nhìn màn hình giám sát: "Không thểnằm chờ chết, trong ác mộng này, chúng ta không đấu lại quỷ.""Đúng vậy, giờ phải làm sao? Làm sao thoát khỏi ác mộng, tỉnh lạiđây?Thẩm Thiến xen giữa những người ngự quỷ, có chút bất an.Dù bất an nhưng dầu gì cũng từng trải qua sự kiện linh dị, tâm lýcũng khá vững vàng, dù đám người ngự quỷ này chẳng ai manglại cảm giác an toàn.Nhan Chân suy nghĩ một lát rồi nói:"Chúng ta thử tìm vũ khí, xem có thể giết quỷ không, không đượcthì trốn, có lẽ đến bình minh, mộng cảnh sẽ kết thúc." "Có khảnăng, hình như chưa ai trụ đến bình minh, đều bị quỷ giết trongmộng rất nhanh.""Còn chờ gì nữa? Hành động thôi"Nói xong, Nhan Chân chẳng buôn quan tâm người khác, sải bướcvề phía bếp.Một cánh cửa chưa chắc chắn cản được lũ quỷ bao lâu.Nhưng sau khi lục soát khắp bếp, Nhan Chân cau mày.Quả nhiên, không thấy dao, kéo, hay gậy gộc.Trong ác mộng này, vũ khí dường như rất hiếm, chắc là con quỷtrong mộng không cho người ta cơ hội phản kháng, hoặc chỉ đơngiản là muốn hành hạ bọn họ.Không tìm thấy vũ khí đủ mạnh, Nhan Chân quyết định rời đikhông chút do dự.Cứ theo kế hoạch, trốn trước đã.Biết đâu không bị quỷ tìm thấy, nhịn đến sáng, ác mộng sẽ kếtthúc.Vừa nghĩ, Nhan Chân đã leo qua cửa sổ, rời khỏi biệt thự theocách khác.Còn những người khác, ai cũng mặc ai, đâu phải cứ tụ tập lại làcó lợi, đôi khi đông người lại càng nguy hiểm.Ví như lúc này, người càng đông càng dễ bị lệ quỷ tập kích.Ra khỏi biệt thự, Nhan Chân ngẩng nhìn bầu trời u ám, đảo mắtnhìn quanh.Tình hình lần này khác lân trước, xung quanh xa lạ, không chútquen thuộc.Từ phong cách kiến trúc, có vẻ giống một thị trấn nước ngoài.Vài căn biệt thự nằm giữa khung cảnh này có vẻ hơi lạc lõng.Nhưng đây chưa hẳn là xấu, cũng có thể là tốt.Tốt là biết đâu dễ tìm chỗ trốn hơn, xấu là biết đâu lại dễ bị pháthiện hơn.Kinh nghiệm của nàng, những người ngự quỷ kia, cũng có thểkhiến giấc mộng vốn đã nguy hiểm nay càng thêm dị thường.Mang theo suy nghĩ đó, Nhan Chân bước thẳng về phía trước.Nơi này tụ tập không ít người, dường như cũng là những người bịcuốn vào ác mộng.Có kẻ hoảng sợ, có kẻ khó hiểu, cau mày suy nghĩ, cũng có ngườila hét, bảo là gặp ma.Nhan Chân nhìn kỹ, thấy vài gương mặt quen thuộc trong khudân cư, cũng có vài người lạ.Có vẻ phạm vi ảnh hưởng của sự kiện linh dị này không nhỏ, rấtnhiêu người bị cuốn vào.Không có gì bất ngờ, những người này đều sẽ chết, chết dưới taylệ quỷ đáng sợ.Họ không có bùa hộ mệnh của Tô Viễn, một khi bị giết trongmộng, ngoài đời cũng sẽ chết.Đang định lách qua đám đông, Nhan Chân chợt thấy một bóngngười ẩn trong bóng tối.Người đó mặc áo dài vàng nhạt cũ kỹ, bẩn thỉu, đeo găng tay,phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo."Quỷ đến nhanh vậy sao!"Nhan Chân biến sắc, thấy bóng người bước ra khỏi bóng tối, chạyvề phía người gân nhất.Người kia chẳng hay biết gì, vẫn đang nói chuyện phiếm vớingười khác, bàn luận nguyên nhân chuyện ma quái hôm nay.Quỷ chưa ra tay, họ chưa ý thức được sự đáng sợ của cơn ácmộng nên chưa sợ hãi.Nhưng rất nhanh, họ sẽ cảm nhận được nỗi sợ hãi đó.Không suy nghĩ nhiều, Nhan Chân đổi sắc mặt, chạy nhanh vềhướng khác, rời xa khu vực này.Nếu còn dùng được năng lực linh dị, nàng sẽ ra tay cản quỷ,nhưng tình hình hiện tại chỉ có thể ưu tiên an toàn của bản thân.Chưa chạy được bao xa, một tiếng hét thảm vang lên, một ngườiđổ gục xuống vũng máu, mắt mở trừng trừng, trên mặt là sựtuyệt vọng và kinh hoàng. Chết rồi.Vết thương chí mạng ở cổ, dường như bị một lưỡi dao sắc bén cắtđứt, trên người còn nhiều vết thương khác.Trong vũng máu có một đôi dấu chân rõ ràng, nhưng không thấyquỷ đâu.Còn những người khác, đã chạy toán loạn, tận mắt chứng kiến vụgiết người, hoảng sợ bỏ chạy.Cùng lúc đó, Thẩm Thiến nghe thấy tiếng bước chân kỳ quái trênlâu.Tiếng bước chân rất thanh, là tiếng giày da giãm trên sàn nhà,vang vọng trong căn phòng yên tĩnh, nghe rất rõ ràng. Nàngkhông chạy ra ngoài như những người khác mà chọn tìm ch* k*nđáo trong biệt thự để trốn.So với môi Tr**ng X* lạ, nơi Tô Viễn từng sống vẫn mang lại cảmgiác an toàn hơn.