Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 1351: Mang người rời khỏi bưu cục

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Bên trong Silent Hill, Tô Viễn và Trương Tiện Quang đạt thànhhiệp nghị.Hắn có thể phóng thích Trương Tiện Quang, nhưng tương tự,Trương Tiện Quang cũng nhất định phải trả giá, lấy việc hiệp trợtổng bộ đánh giết quốc vương của tổ chức Quốc Vương làm đạigiá.Đồng thời tận lực giúp trợ tổng bộ thắng được trận chiến tranhnày.Dù sao việc này không chỉ là vì tổng bộ, mà cũng là vì chính hắn.Như đã nói trước đó, nếu đám đội trưởng của tổng bộ không cónăng lực ngăn cản kế hoạch đào nguyên của hắn, hiện tại ngườiphải trực tiếp đối mặt với kế hoạch thuyền cứu nạn của tổ chứcQuốc Vương chính là hắn.Bởi vì người của tổ chức Quốc Vương cũng không muốn nhìn thấythế cục trong nước một nhà độc đại, bị chỉnh hợp thành một khốisắt, như vậy cũng bất lợi cho việc chấp hành kế hoạch thuyềnCứu nạn.Cho nên dù thế nào, xung đột đều không thể tránh khỏi, trừ phiTrương Tiện Quang từ bỏ kế hoạch của mình.Nhưng một người có thể vì kế hoạch của mình mà ẩn nhẫn mấychục năm, làm sao lại dễ dàng từ bỏ như trở bàn tay.Trước khi có giải pháp tốt hơn cho việc linh dị khôi phục xuấthiện, Trương Tiện Quang tuyệt đối không thể từ bỏ.Cho nên Trương Tiện Quang cũng không hê do dự, trực tiếp làmtheo ý của Tô Viễn, cầm lấy đại đao trên đất, đi biểu diễn cho TôViễn xem.Chẳng phải chỉ là giết mấy người sao, việc này đối với hắn mà nóihoàn toàn là chuyện nhỏ.Dù sao vì thực hiện kế hoạch của mình, hắn đã giết không ítngười, đáng giết hay không đáng giết đều giết, cũng không quantâm thêm vài người nữa. Huống chi mấy người này còn là ngườinước ngoài.Về phần Tô Viễn sẽ thả mình ra khi nào, Trương Tiện Quang cũngkhông để ý, cũng không hỏi, nhưng trong lòng hắn rất rõ ràng,thời điểm này sẽ đến rất nhanh.Cùng lúc đó.Bên ngoài lại một đêm buông xuống, khoảng thời gian còn lại chođến khi hội nghị đội trưởng triệu tập chỉ còn nửa ngày.Và trong khoảng thời gian này đã có các đội trưởng lần lượt đếnmột thành phố.Đại Đông thành phố.Đây chính là địa điểm triệu tập hội nghị đội trưởng lần thứ hai.Bởi vì tin tức về hội nghị đội trưởng lần thứ hai là tuyệt đối bímật, cho đến bây giờ trừ các đội trưởng ra thì ở tổng bộ cũng chỉcó vài người biết, căn bản không có khả năng bị tiết lộ bí mật.Dù sao những hình ảnh mà Dương Gian công bố trên mạng quámức chấn động, hành động bảo mật, kỳ thực cũng là để đềphòng những quốc vương của tổ chức Quốc Vương thẹn quá hóagiận, sau đó liêu mạng, cũng nhắm vào các đội trưởng của tổngbộ để tiến hành một cuộc săn giết.Mà trong nước mới vừa trải qua náo động, tổn thất Lý Quân, VệCảnh hiện tại vẫn còn nửa tàn, thực tế không thể chịu thêm tổnthất vê nhân viên nữa.Cho nên hành động của các đội trưởng cũng rất bí mật, việc họlặng lẽ xuất hiện tại Đại Đông thành phố căn bản không ai biết.Lúc này, tại một góc thành phố.Theo một chiếc xe buýt cập bến, một thanh niên hơn hai mươituổi xách hành lý, đeo kính râm bước xuống xe, hắn cảm khái sựphồn hoa của thành phố lớn, sau đó từ trong túi áo lấy ra mộtcây bút máy đắt tiền, rồi lấy một cuốn sổ nhỏ ra ghi chép.'Trưa mai tham gia hội nghị đội trưởng, địa điểm là... Ninh An caoốc.'Hắn dường như sợ quên mất việc quan trọng này, nên ghi lại vàosổ tay.Hắn là Chu Đăng.Do cái chết của Lý Quân và Trương Chuẩn, dẫn đến vị trí độitrưởng bị trống, nên sau khi trải qua sàng lọc, tổng bộ lại đê bạtthêm một số người làm đội trưởng mới, và Chu Đăng là một trongsố đó.Có lẽ thực lực chưa đủ, nhưng với tư cách là lão nhân của tổngbộ, tư lịch lại hoàn toàn đầy đủ.Sau khi ghi chép xong vào sổ tay, đang lúc hắn cất sổ chuẩn bịrời đi, hắn bỗng nhiên phát hiện hành lý đặt bên cạnh đã biếnmất."Túi hành lý của ta đâu? Vừa rồi còn ở đây mà, sao đột nhiên lạikhông thấy?”Chu Đăng nhìn xung quanh, bỗng dưng mở to mắt, túi hành lýcủa hắn bị trộm rồi?Từ trước đến nay đều là hắn trộm đồ của người khác, vậy mà bâygiờ lại có người dám trộm đồ của hắn!Sao có thể như vậy!"Không được, ta phải lấy lại.Hắn không do dự, lập tức quay người đuổi theo một hướng.Nhưng cùng lúc đó, người giấy Liễu Tam đã lặng lẽ xuất hiện tạimột con hẻm nhỏ âm u trong thành phố, mà một lúc sau, từtrong hẻm nhỏ này lân lượt có người đi ra. Mỗi người đều cóngoại hình giống nhau, mỗi người đều là Liễu Tam.Trên một chiếc máy bay đến Đại Đông thành phố.Hà Ngân Nhi nghe thông báo máy bay sắp hạ cánh cũng buôngtạp chí xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ, đánh giá thành phố này.Trên đường cao tốc.Tào Dương lái một chiếc xe thể thao, một đường lao vun vút,không quan tâm đến biển báo giới hạn tốc độ, hướng về phíathành phố xa xa đang tỏa sáng đèn chạy tới.Tất cả các đội trưởng đang từ khắp nơi hội tụ vê một chỗ. Nhưnglúc này Dương Gian lại rời khỏi Thành phố Đại Xương, đến ĐạiHán thành phố.Mục đích của hắn là Bưu Cục Quỷ, vào khoảnh khắc đẩy cửa bướcvào, Tôn Thụy đã cầm thủ trượng đứng ở sảnh lớn nghênh đón.Nói đúng ra, khi Quỷ Vực của Dương Gian xâm lấn Bưu Cục Quỷ,Tôn Thụy đã biết.Không ai có thể lặng lẽ xâm nhập vào bưu cục mà không bị ngườiquản lý phát hiện, ngay cả Tô Viễn cũng không làm được.Nhìn Dương Gian đột nhiên xuất hiện, Tôn Thụy mang vẻ nhiệttình quen thuộc:"Dương đội, ngươi cuối cùng cũng đến, ta đã biết, xảy ra chuyệnlớn như vậy, ngươi nhất định sẽ tới.'Mặc dù là người quản lý không thể rời khỏi Bưu Cục Quỷ, nhưngkhông có nghĩa là Tôn Thụy hoàn toàn không biết gì vê tình hìnhbên ngoài, bây giờ trên internet, vì sự đối đầu giữa tổng bộ và tổchức Quốc Vương đang ồn ào náo nhiệt, hắn tự nhiên không thểkhông biết gì cả.Cho nên Dương Gian cũng không che giấu ý định, trực tiếp nói:"Bên ngoài sắp đánh nhau rồi, ta cần xác định người có thể dùngđược, Hà Nguyệt Liên bây giờ thế nào rồi?" Không sai, lân nàyhắn đến đây, mục đích chính là để mang Hà Nguyệt Liên đi, bổsung vào chỗ trống chiến lực đỉnh cấp của tổng bộ.Vừa nói, sắc mặt Dương Gian khẽ động, nhìn vê phía một góckhác trong đại sảnh.Không biết từ lúc nào, một nữ tử mặc áo cưới đỏ, đầu đội khănđỏ quỷ dị đang đứng im lặng ở đó, không hề nhúc nhích.'Dương đội.Giọng nói của Hà Nguyệt Liên truyền ra từ dưới khăn đội đầu.Nhìn Hà Nguyệt Liên đột nhiên xuất hiện, Dương Gian khã gậtđầu. “Tôn Thụy đã nói chuyện lúc trước cho ngươi chưa?”"Việc tổ chức nước ngoài và tổng bộ sắp đánh nhau, ta đại kháiđã hiểu.""Ngươi nghĩ sao, là muốn gia nhập tổng bộ để đối kháng tổ chứcQuốc Vương, hay là muốn ở lạ đây mặc kệ chuyện bên ngoài?Dương Gian hỏi.Hà Nguyệt Liên nói:"Nếu có thể, ta nguyện ý đi theo Dương đội để đối kháng tổ chứcQuốc Vương, gân đây ta cũng đã nắm giữ được linh dị lực lượngkhá tốt, có lẽ có thể giúp được một chút." "Tốt, sau hôm nay thìđi cùng ta rời khỏi Bưu Cục Quỷ, ta sẽ cho ngươi gia nhập tổngbộ trở thành người phụ trách mới của Đại Úc thành phố, nếungươi thể hiện tốt, ngươi còn có thể trở thành đội trưởng mới."Dương Gian nói."Ta không hứng thú lắm với việc trở thành đội trưởng, chỉ là tacảm thấy thế giới này vẫn nên hòa bình một chút thì tốt hơn,cách làm của tổ chức Quốc Vương đúng là quá đáng, hơn nữa tacũng muốn giúp ngươi."Hà Nguyệt Liên bày tỏ quan điểm của mình.Dương Gian khẽ gật đầu, không nói thêm gì nữa, mà tiếp tục hỏi:"Tôn Thụy, còn Tô Viễn đâu, người khác đâu?”"Sau chuyện lân trước, hắn đã năm trong quan tài quay về TânHải, chưa từng quay lại."

Bên trong Silent Hill, Tô Viễn và Trương Tiện Quang đạt thành

hiệp nghị.

Hắn có thể phóng thích Trương Tiện Quang, nhưng tương tự,

Trương Tiện Quang cũng nhất định phải trả giá, lấy việc hiệp trợ

tổng bộ đánh giết quốc vương của tổ chức Quốc Vương làm đại

giá.

Đồng thời tận lực giúp trợ tổng bộ thắng được trận chiến tranh

này.

Dù sao việc này không chỉ là vì tổng bộ, mà cũng là vì chính hắn.

Như đã nói trước đó, nếu đám đội trưởng của tổng bộ không có

năng lực ngăn cản kế hoạch đào nguyên của hắn, hiện tại người

phải trực tiếp đối mặt với kế hoạch thuyền cứu nạn của tổ chức

Quốc Vương chính là hắn.

Bởi vì người của tổ chức Quốc Vương cũng không muốn nhìn thấy

thế cục trong nước một nhà độc đại, bị chỉnh hợp thành một khối

sắt, như vậy cũng bất lợi cho việc chấp hành kế hoạch thuyền

Cứu nạn.

Cho nên dù thế nào, xung đột đều không thể tránh khỏi, trừ phi

Trương Tiện Quang từ bỏ kế hoạch của mình.

Nhưng một người có thể vì kế hoạch của mình mà ẩn nhẫn mấy

chục năm, làm sao lại dễ dàng từ bỏ như trở bàn tay.

Trước khi có giải pháp tốt hơn cho việc linh dị khôi phục xuất

hiện, Trương Tiện Quang tuyệt đối không thể từ bỏ.

Cho nên Trương Tiện Quang cũng không hê do dự, trực tiếp làm

theo ý của Tô Viễn, cầm lấy đại đao trên đất, đi biểu diễn cho Tô

Viễn xem.

Chẳng phải chỉ là giết mấy người sao, việc này đối với hắn mà nói

hoàn toàn là chuyện nhỏ.

Dù sao vì thực hiện kế hoạch của mình, hắn đã giết không ít

người, đáng giết hay không đáng giết đều giết, cũng không quan

tâm thêm vài người nữa. Huống chi mấy người này còn là người

nước ngoài.

Về phần Tô Viễn sẽ thả mình ra khi nào, Trương Tiện Quang cũng

không để ý, cũng không hỏi, nhưng trong lòng hắn rất rõ ràng,

thời điểm này sẽ đến rất nhanh.

Cùng lúc đó.

Bên ngoài lại một đêm buông xuống, khoảng thời gian còn lại cho

đến khi hội nghị đội trưởng triệu tập chỉ còn nửa ngày.

Và trong khoảng thời gian này đã có các đội trưởng lần lượt đến

một thành phố.

Đại Đông thành phố.

Đây chính là địa điểm triệu tập hội nghị đội trưởng lần thứ hai.

Bởi vì tin tức về hội nghị đội trưởng lần thứ hai là tuyệt đối bí

mật, cho đến bây giờ trừ các đội trưởng ra thì ở tổng bộ cũng chỉ

có vài người biết, căn bản không có khả năng bị tiết lộ bí mật.

Dù sao những hình ảnh mà Dương Gian công bố trên mạng quá

mức chấn động, hành động bảo mật, kỳ thực cũng là để đề

phòng những quốc vương của tổ chức Quốc Vương thẹn quá hóa

giận, sau đó liêu mạng, cũng nhắm vào các đội trưởng của tổng

bộ để tiến hành một cuộc săn giết.

Mà trong nước mới vừa trải qua náo động, tổn thất Lý Quân, Vệ

Cảnh hiện tại vẫn còn nửa tàn, thực tế không thể chịu thêm tổn

thất vê nhân viên nữa.

Cho nên hành động của các đội trưởng cũng rất bí mật, việc họ

lặng lẽ xuất hiện tại Đại Đông thành phố căn bản không ai biết.

Lúc này, tại một góc thành phố.

Theo một chiếc xe buýt cập bến, một thanh niên hơn hai mươi

tuổi xách hành lý, đeo kính râm bước xuống xe, hắn cảm khái sự

phồn hoa của thành phố lớn, sau đó từ trong túi áo lấy ra một

cây bút máy đắt tiền, rồi lấy một cuốn sổ nhỏ ra ghi chép.

'Trưa mai tham gia hội nghị đội trưởng, địa điểm là... Ninh An cao

ốc.'

Hắn dường như sợ quên mất việc quan trọng này, nên ghi lại vào

sổ tay.

Hắn là Chu Đăng.

Do cái chết của Lý Quân và Trương Chuẩn, dẫn đến vị trí đội

trưởng bị trống, nên sau khi trải qua sàng lọc, tổng bộ lại đê bạt

thêm một số người làm đội trưởng mới, và Chu Đăng là một trong

số đó.

Có lẽ thực lực chưa đủ, nhưng với tư cách là lão nhân của tổng

bộ, tư lịch lại hoàn toàn đầy đủ.

Sau khi ghi chép xong vào sổ tay, đang lúc hắn cất sổ chuẩn bị

rời đi, hắn bỗng nhiên phát hiện hành lý đặt bên cạnh đã biến

mất.

"Túi hành lý của ta đâu? Vừa rồi còn ở đây mà, sao đột nhiên lại

không thấy?”

Chu Đăng nhìn xung quanh, bỗng dưng mở to mắt, túi hành lý

của hắn bị trộm rồi?

Từ trước đến nay đều là hắn trộm đồ của người khác, vậy mà bây

giờ lại có người dám trộm đồ của hắn!

Sao có thể như vậy!

"Không được, ta phải lấy lại.

Hắn không do dự, lập tức quay người đuổi theo một hướng.

Nhưng cùng lúc đó, người giấy Liễu Tam đã lặng lẽ xuất hiện tại

một con hẻm nhỏ âm u trong thành phố, mà một lúc sau, từ

trong hẻm nhỏ này lân lượt có người đi ra. Mỗi người đều có

ngoại hình giống nhau, mỗi người đều là Liễu Tam.

Trên một chiếc máy bay đến Đại Đông thành phố.

Hà Ngân Nhi nghe thông báo máy bay sắp hạ cánh cũng buông

tạp chí xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ, đánh giá thành phố này.

Trên đường cao tốc.

Tào Dương lái một chiếc xe thể thao, một đường lao vun vút,

không quan tâm đến biển báo giới hạn tốc độ, hướng về phía

thành phố xa xa đang tỏa sáng đèn chạy tới.

Tất cả các đội trưởng đang từ khắp nơi hội tụ vê một chỗ. Nhưng

lúc này Dương Gian lại rời khỏi Thành phố Đại Xương, đến Đại

Hán thành phố.

Mục đích của hắn là Bưu Cục Quỷ, vào khoảnh khắc đẩy cửa bước

vào, Tôn Thụy đã cầm thủ trượng đứng ở sảnh lớn nghênh đón.

Nói đúng ra, khi Quỷ Vực của Dương Gian xâm lấn Bưu Cục Quỷ,

Tôn Thụy đã biết.

Không ai có thể lặng lẽ xâm nhập vào bưu cục mà không bị người

quản lý phát hiện, ngay cả Tô Viễn cũng không làm được.

Nhìn Dương Gian đột nhiên xuất hiện, Tôn Thụy mang vẻ nhiệt

tình quen thuộc:

"Dương đội, ngươi cuối cùng cũng đến, ta đã biết, xảy ra chuyện

lớn như vậy, ngươi nhất định sẽ tới.'

Mặc dù là người quản lý không thể rời khỏi Bưu Cục Quỷ, nhưng

không có nghĩa là Tôn Thụy hoàn toàn không biết gì vê tình hình

bên ngoài, bây giờ trên internet, vì sự đối đầu giữa tổng bộ và tổ

chức Quốc Vương đang ồn ào náo nhiệt, hắn tự nhiên không thể

không biết gì cả.

Cho nên Dương Gian cũng không che giấu ý định, trực tiếp nói:

"Bên ngoài sắp đánh nhau rồi, ta cần xác định người có thể dùng

được, Hà Nguyệt Liên bây giờ thế nào rồi?" Không sai, lân này

hắn đến đây, mục đích chính là để mang Hà Nguyệt Liên đi, bổ

sung vào chỗ trống chiến lực đỉnh cấp của tổng bộ.

Vừa nói, sắc mặt Dương Gian khẽ động, nhìn vê phía một góc

khác trong đại sảnh.

Không biết từ lúc nào, một nữ tử mặc áo cưới đỏ, đầu đội khăn

đỏ quỷ dị đang đứng im lặng ở đó, không hề nhúc nhích.

'Dương đội.

Giọng nói của Hà Nguyệt Liên truyền ra từ dưới khăn đội đầu.

Nhìn Hà Nguyệt Liên đột nhiên xuất hiện, Dương Gian khã gật

đầu. “Tôn Thụy đã nói chuyện lúc trước cho ngươi chưa?”

"Việc tổ chức nước ngoài và tổng bộ sắp đánh nhau, ta đại khái

đã hiểu."

"Ngươi nghĩ sao, là muốn gia nhập tổng bộ để đối kháng tổ chức

Quốc Vương, hay là muốn ở lạ đây mặc kệ chuyện bên ngoài?

Dương Gian hỏi.

Hà Nguyệt Liên nói:

"Nếu có thể, ta nguyện ý đi theo Dương đội để đối kháng tổ chức

Quốc Vương, gân đây ta cũng đã nắm giữ được linh dị lực lượng

khá tốt, có lẽ có thể giúp được một chút." "Tốt, sau hôm nay thì

đi cùng ta rời khỏi Bưu Cục Quỷ, ta sẽ cho ngươi gia nhập tổng

bộ trở thành người phụ trách mới của Đại Úc thành phố, nếu

ngươi thể hiện tốt, ngươi còn có thể trở thành đội trưởng mới."

Dương Gian nói.

"Ta không hứng thú lắm với việc trở thành đội trưởng, chỉ là ta

cảm thấy thế giới này vẫn nên hòa bình một chút thì tốt hơn,

cách làm của tổ chức Quốc Vương đúng là quá đáng, hơn nữa ta

cũng muốn giúp ngươi."

Hà Nguyệt Liên bày tỏ quan điểm của mình.

Dương Gian khẽ gật đầu, không nói thêm gì nữa, mà tiếp tục hỏi:

"Tôn Thụy, còn Tô Viễn đâu, người khác đâu?”

"Sau chuyện lân trước, hắn đã năm trong quan tài quay về Tân

Hải, chưa từng quay lại."

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Bên trong Silent Hill, Tô Viễn và Trương Tiện Quang đạt thànhhiệp nghị.Hắn có thể phóng thích Trương Tiện Quang, nhưng tương tự,Trương Tiện Quang cũng nhất định phải trả giá, lấy việc hiệp trợtổng bộ đánh giết quốc vương của tổ chức Quốc Vương làm đạigiá.Đồng thời tận lực giúp trợ tổng bộ thắng được trận chiến tranhnày.Dù sao việc này không chỉ là vì tổng bộ, mà cũng là vì chính hắn.Như đã nói trước đó, nếu đám đội trưởng của tổng bộ không cónăng lực ngăn cản kế hoạch đào nguyên của hắn, hiện tại ngườiphải trực tiếp đối mặt với kế hoạch thuyền cứu nạn của tổ chứcQuốc Vương chính là hắn.Bởi vì người của tổ chức Quốc Vương cũng không muốn nhìn thấythế cục trong nước một nhà độc đại, bị chỉnh hợp thành một khốisắt, như vậy cũng bất lợi cho việc chấp hành kế hoạch thuyềnCứu nạn.Cho nên dù thế nào, xung đột đều không thể tránh khỏi, trừ phiTrương Tiện Quang từ bỏ kế hoạch của mình.Nhưng một người có thể vì kế hoạch của mình mà ẩn nhẫn mấychục năm, làm sao lại dễ dàng từ bỏ như trở bàn tay.Trước khi có giải pháp tốt hơn cho việc linh dị khôi phục xuấthiện, Trương Tiện Quang tuyệt đối không thể từ bỏ.Cho nên Trương Tiện Quang cũng không hê do dự, trực tiếp làmtheo ý của Tô Viễn, cầm lấy đại đao trên đất, đi biểu diễn cho TôViễn xem.Chẳng phải chỉ là giết mấy người sao, việc này đối với hắn mà nóihoàn toàn là chuyện nhỏ.Dù sao vì thực hiện kế hoạch của mình, hắn đã giết không ítngười, đáng giết hay không đáng giết đều giết, cũng không quantâm thêm vài người nữa. Huống chi mấy người này còn là ngườinước ngoài.Về phần Tô Viễn sẽ thả mình ra khi nào, Trương Tiện Quang cũngkhông để ý, cũng không hỏi, nhưng trong lòng hắn rất rõ ràng,thời điểm này sẽ đến rất nhanh.Cùng lúc đó.Bên ngoài lại một đêm buông xuống, khoảng thời gian còn lại chođến khi hội nghị đội trưởng triệu tập chỉ còn nửa ngày.Và trong khoảng thời gian này đã có các đội trưởng lần lượt đếnmột thành phố.Đại Đông thành phố.Đây chính là địa điểm triệu tập hội nghị đội trưởng lần thứ hai.Bởi vì tin tức về hội nghị đội trưởng lần thứ hai là tuyệt đối bímật, cho đến bây giờ trừ các đội trưởng ra thì ở tổng bộ cũng chỉcó vài người biết, căn bản không có khả năng bị tiết lộ bí mật.Dù sao những hình ảnh mà Dương Gian công bố trên mạng quámức chấn động, hành động bảo mật, kỳ thực cũng là để đềphòng những quốc vương của tổ chức Quốc Vương thẹn quá hóagiận, sau đó liêu mạng, cũng nhắm vào các đội trưởng của tổngbộ để tiến hành một cuộc săn giết.Mà trong nước mới vừa trải qua náo động, tổn thất Lý Quân, VệCảnh hiện tại vẫn còn nửa tàn, thực tế không thể chịu thêm tổnthất vê nhân viên nữa.Cho nên hành động của các đội trưởng cũng rất bí mật, việc họlặng lẽ xuất hiện tại Đại Đông thành phố căn bản không ai biết.Lúc này, tại một góc thành phố.Theo một chiếc xe buýt cập bến, một thanh niên hơn hai mươituổi xách hành lý, đeo kính râm bước xuống xe, hắn cảm khái sựphồn hoa của thành phố lớn, sau đó từ trong túi áo lấy ra mộtcây bút máy đắt tiền, rồi lấy một cuốn sổ nhỏ ra ghi chép.'Trưa mai tham gia hội nghị đội trưởng, địa điểm là... Ninh An caoốc.'Hắn dường như sợ quên mất việc quan trọng này, nên ghi lại vàosổ tay.Hắn là Chu Đăng.Do cái chết của Lý Quân và Trương Chuẩn, dẫn đến vị trí độitrưởng bị trống, nên sau khi trải qua sàng lọc, tổng bộ lại đê bạtthêm một số người làm đội trưởng mới, và Chu Đăng là một trongsố đó.Có lẽ thực lực chưa đủ, nhưng với tư cách là lão nhân của tổngbộ, tư lịch lại hoàn toàn đầy đủ.Sau khi ghi chép xong vào sổ tay, đang lúc hắn cất sổ chuẩn bịrời đi, hắn bỗng nhiên phát hiện hành lý đặt bên cạnh đã biếnmất."Túi hành lý của ta đâu? Vừa rồi còn ở đây mà, sao đột nhiên lạikhông thấy?”Chu Đăng nhìn xung quanh, bỗng dưng mở to mắt, túi hành lýcủa hắn bị trộm rồi?Từ trước đến nay đều là hắn trộm đồ của người khác, vậy mà bâygiờ lại có người dám trộm đồ của hắn!Sao có thể như vậy!"Không được, ta phải lấy lại.Hắn không do dự, lập tức quay người đuổi theo một hướng.Nhưng cùng lúc đó, người giấy Liễu Tam đã lặng lẽ xuất hiện tạimột con hẻm nhỏ âm u trong thành phố, mà một lúc sau, từtrong hẻm nhỏ này lân lượt có người đi ra. Mỗi người đều cóngoại hình giống nhau, mỗi người đều là Liễu Tam.Trên một chiếc máy bay đến Đại Đông thành phố.Hà Ngân Nhi nghe thông báo máy bay sắp hạ cánh cũng buôngtạp chí xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ, đánh giá thành phố này.Trên đường cao tốc.Tào Dương lái một chiếc xe thể thao, một đường lao vun vút,không quan tâm đến biển báo giới hạn tốc độ, hướng về phíathành phố xa xa đang tỏa sáng đèn chạy tới.Tất cả các đội trưởng đang từ khắp nơi hội tụ vê một chỗ. Nhưnglúc này Dương Gian lại rời khỏi Thành phố Đại Xương, đến ĐạiHán thành phố.Mục đích của hắn là Bưu Cục Quỷ, vào khoảnh khắc đẩy cửa bướcvào, Tôn Thụy đã cầm thủ trượng đứng ở sảnh lớn nghênh đón.Nói đúng ra, khi Quỷ Vực của Dương Gian xâm lấn Bưu Cục Quỷ,Tôn Thụy đã biết.Không ai có thể lặng lẽ xâm nhập vào bưu cục mà không bị ngườiquản lý phát hiện, ngay cả Tô Viễn cũng không làm được.Nhìn Dương Gian đột nhiên xuất hiện, Tôn Thụy mang vẻ nhiệttình quen thuộc:"Dương đội, ngươi cuối cùng cũng đến, ta đã biết, xảy ra chuyệnlớn như vậy, ngươi nhất định sẽ tới.'Mặc dù là người quản lý không thể rời khỏi Bưu Cục Quỷ, nhưngkhông có nghĩa là Tôn Thụy hoàn toàn không biết gì vê tình hìnhbên ngoài, bây giờ trên internet, vì sự đối đầu giữa tổng bộ và tổchức Quốc Vương đang ồn ào náo nhiệt, hắn tự nhiên không thểkhông biết gì cả.Cho nên Dương Gian cũng không che giấu ý định, trực tiếp nói:"Bên ngoài sắp đánh nhau rồi, ta cần xác định người có thể dùngđược, Hà Nguyệt Liên bây giờ thế nào rồi?" Không sai, lân nàyhắn đến đây, mục đích chính là để mang Hà Nguyệt Liên đi, bổsung vào chỗ trống chiến lực đỉnh cấp của tổng bộ.Vừa nói, sắc mặt Dương Gian khẽ động, nhìn vê phía một góckhác trong đại sảnh.Không biết từ lúc nào, một nữ tử mặc áo cưới đỏ, đầu đội khănđỏ quỷ dị đang đứng im lặng ở đó, không hề nhúc nhích.'Dương đội.Giọng nói của Hà Nguyệt Liên truyền ra từ dưới khăn đội đầu.Nhìn Hà Nguyệt Liên đột nhiên xuất hiện, Dương Gian khã gậtđầu. “Tôn Thụy đã nói chuyện lúc trước cho ngươi chưa?”"Việc tổ chức nước ngoài và tổng bộ sắp đánh nhau, ta đại kháiđã hiểu.""Ngươi nghĩ sao, là muốn gia nhập tổng bộ để đối kháng tổ chứcQuốc Vương, hay là muốn ở lạ đây mặc kệ chuyện bên ngoài?Dương Gian hỏi.Hà Nguyệt Liên nói:"Nếu có thể, ta nguyện ý đi theo Dương đội để đối kháng tổ chứcQuốc Vương, gân đây ta cũng đã nắm giữ được linh dị lực lượngkhá tốt, có lẽ có thể giúp được một chút." "Tốt, sau hôm nay thìđi cùng ta rời khỏi Bưu Cục Quỷ, ta sẽ cho ngươi gia nhập tổngbộ trở thành người phụ trách mới của Đại Úc thành phố, nếungươi thể hiện tốt, ngươi còn có thể trở thành đội trưởng mới."Dương Gian nói."Ta không hứng thú lắm với việc trở thành đội trưởng, chỉ là tacảm thấy thế giới này vẫn nên hòa bình một chút thì tốt hơn,cách làm của tổ chức Quốc Vương đúng là quá đáng, hơn nữa tacũng muốn giúp ngươi."Hà Nguyệt Liên bày tỏ quan điểm của mình.Dương Gian khẽ gật đầu, không nói thêm gì nữa, mà tiếp tục hỏi:"Tôn Thụy, còn Tô Viễn đâu, người khác đâu?”"Sau chuyện lân trước, hắn đã năm trong quan tài quay về TânHải, chưa từng quay lại."

Chương 1351: Mang người rời khỏi bưu cục