Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 1367: Lân vào trong đó
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Biến cố bất ngờ ập đến khiến tất cả mọi người đều sững sờ.Kế đến là nỗi sợ hãi."Đùa gì thế, tự nhiên xuất hiện nhiêu quỷ như vậy? Số lượng nàycó thể dọa chết người.""Đây nào phải thị trấn không người, đây rõ ràng là thị trấn maquỷ.Chúng ta đã kinh động đến chúng, giờ chúng tỉnh dậy hết rồi, lânnày chết chắc rồi, chúng ta sẽ chết hết ở đây."Sự việc đột ngột này khiến những người ngự quỷ đang chống đỡđám bóng da lấp ló kia càng thêm kinh hãi, bọn họ nào từng thấycảnh tượng này, một con quỷ đã đủ đau đầu rồi, huống chi là cảđám lít nhít trên đường kia.Số lượng này thật sự có thể dọa chết người."Lên xe buýt, chỉ cân lên xe buýt rời khỏi đây là chúng ta cònsống.Trong lúc nguy cấp, có người nhanh trí đã nghĩ ra cách giải quyếttình hình hiện tại.Không sai, chính là lên xe buýt.Chỉ cần có thể trốn trên xe buýt, vậy bọn họ nhất định có thểsống sót. "Tô Viễn, nhanh khởi động xe buýt, nếu không chúng tasẽ chết hết ở đây.Số lượng quỷ nhiều như vậy, cho dù là ngươi cũng không chịunổi.""Đúng đấy, đừng đợi cái nữ nhân chết tiệt đó nữa, với thân phậnđịa vị của ngươi ra ngoài muốn loại phụ nữ nào mà không có,ngươi định vì cô ta mà bỏ mạng ở đây à? Mau đi thôi, không đi sẽkhông kịp.'Nói thật, những người ngự quỷ có thể chống đỡ đến giờ thực lựccũng không quá yếu, nhưng đối mặt tình huống này, họ cũng chỉcó thể bất lực gào thét, thúc giục Tô Viễn điều khiển xe buýt rờikhỏi đây.Bởi vì đây là cách duy nhất.Dù sao đối kháng với số lượng quỷ nhiều như vậy là hoàn toànkhông thực tế.Nhưng phản ứng của Tô Viễn lại năm ngoài dự đoán của bọn họ,hắn chỉ liếc nhìn đám quỷ đang túm tụm lại với nhau, mặt dángiấy vàng, sau đó trên người hắc quang lưu chuyển, ngay sau đó,biến mất trước mặt mọi người.Rõ ràng, đối mặt với số lượng linh dị này, hắn cũng đi vào QuỷVực của mình, dùng cách này để lẩn tránh.Hành động này lọt vào mắt những người ngự quỷ khác, khôngkhỏi khiến họ chửi rủa."Cái thứ gì thế, đúng là đồ bỏ đi, lái xe đưa chúng ta đến cái nơiquỷ quái này hại chết tất cả chúng ta, nếu không phải ngươi,chúng ta đều có thể sống!"Lời nói lộ ra sự oán độc chưa từng có.Tô Viễn có thể hiểu tâm tình của họ, nhưng thế giới này chính lànhư vậy, kẻ yếu vĩnh viễn không có tiếng nói, cho dù bây giờ họcó chửi rủa ác độc đến đâu, cũng chỉ là sự phẫn nộ bất lực.Vì vậy, Tô Viễn không hê tức giận, nhìn họ như nhìn người chất.Nhưng rất nhanh, hắn chuyển sự chú ý sang đám quỷ kia. Bởi vìgiờ phút này đám quỷ mặt dán giấy vàng kia đã có hành độngkhác, dường như vì số lượng đã đạt đến một mức độ nhất định,bắt đâu có hành động khác.Bước những bước chân cứng nhắc, nâng cơ thể đơ cứng, khôngphát ra một tiếng động nào hướng về phía chiếc xe buýt linh dị.Những thân ảnh đáng sợ phong tỏa mọi lối đi.Mỗi khi đám quỷ mặt dán giấy vàng tiến lên một bước, bóng dalấp ló xung quanh lại héo đi một mảng, Quỷ Vực bao phủ xungquanh cũng lùi lại một chút.Áp lực này vô cùng đáng sợ, dù mức độ nguy hiểm của một conquỷ không cao, nhưng lúc này hội tụ lại với nhau đủ để nghiềnnát bất kỳ đội trưởng nào của tổng bộ.Ngay cả Hồng tỷ, người ngự quỷ thời dân quốc, cũng cần xe buýttiếp ứng mới dám xâm nhập nơi này.Theo đám quỷ đến gân, Tô Viễn cũng dần cảm thấy Quỷ vực củamình bắt đầu bị ảnh hưởng, dường như sự tồn tại của những conquỷ này, có thể làm cho Quỷ vực gân đó bị mất tác dụng.Một con thì không đáng sợ, nhưng số lượng càng nhiều, dườngnhư ngay cả hắn cũng không thể tránh khỏi. Nghĩ đến đây, TôViễn hơi nhíu mày.Suy nghĩ một chút, hắn bước những bước chân chậm rãi về phíachiếc xe buýt.Không phải không có cách đối phó với những con quỷ này, mà làkhông cần thiết.Dù sao trong huyện thành tĩnh mịch này, ai mà biết còn ẩn giấuthứ gì, nếu động tĩnh quá lớn, quấy nhiễu một số tồn tại cực kỳđáng sợ trong huyện thành, vậy sẽ không tốt.Vì vậy, nếu có thể lẩn tránh được, thì nên tận lực tránh.Cùng lúc Tô Viễn đi vê phía xe buýt, những người ngự quỷ còn lạicũng đồng loạt chạy về phía vị trí của chiếc xe.Nếu không đến gần xe buýt thì căn bản không có cách nào sốngsót, quỷ đã phong tỏa tất cả lối thoát, trong tình huống này, cáchduy nhất để sống sót là chiếc xe buýt linh dị khởi động lại, sau đónhững người còn lại chạy lên xe trốn.Nhưng bây giờ xe buýt đã tắt máy, muốn khởi động lại cũng chỉcó thể chờ đợi, đến khi nào thì không ai biết chắc, bởi vì đây làmột khoảng thời gian ngẫu nhiên.Nhưng sự tấn công của quỷ đã đến.Vì vậy, cho dù phải đối mặt với bóng da lấp ló trên mặt đất, bọnhọ cũng phải hành động. Chỉ có khu vực gần xe buýt, mới là conđường sống của họ, và chỉ khi xe buýt khởi động, họ mới có thểsống sót.Còn chuyện ghi hận Tô Viễn, đợi sống sót rồi hãy nói.Lúc này, những người ngự quỷ cũng đoàn kết lại, bởi vì ai cũnghiểu rõ, chỉ dựa vào bản thân thì xác suất sống sót gân như bằngkhông, nếu cùng nhau hành động thì có lẽ sẽ có kỳ tích xảy ra.May mắn là, lân này vận may của họ dường như không tệ, trướckhi bị đám quỷ bao vây, bằng mọi cách tránh né bóng da lấp lótrên đường, vượt qua nguy hiểm cuối cùng cũng đến được bêncạnh chiếc xe buýt linh dị. Giờ phút này, cửa xe buýt mở ra,nhưng bên trong tối om om không nhìn thấy gì, chỉ có thể nghethấy những âm thanh kỳ quái vọng ra."Bây giờ chúng ta phải làm sao? Sau khi xe buýt linh dị tắt máythì ngay cả quỷ cũng không thể ở trên xe, bây giờ chúng ta lên xecũng chỉ có chết."Một người ngự quỷ run rẩy nói."Chờ đã, đợi đến lúc cuối cùng, nếu xe buýt vẫn chưa khởi độngthì cứ đánh cược một lần, trực tiếp lên xe, biết đâu linh dị trên xebuýt không giết được chúng ta, hoặc có lẽ sau khi lên xe chúng tacũng có thể vùng vẫy một lúc, may mắn thì có thể câm cự đếnkhi xe buýt khởi động lại cũng nên.Vài câu nói, những người ngự quỷ đã đưa ra quyết định.Dù sao cũng là đánh cược mạng sống, bọn họ chỉ chọn phươngán mà họ cảm thấy có hy vọng hơn thôi.Mà giờ phút này, Tô Viễn đã trà trộn vào đám quỷ mặt dán giấyvàng, giống như chúng, trên mặt cũng có thêm một tờ giấy vàng,hoàn hảo hòa làm một thể.Tờ giấy vàng này hắn đã lấy được từ lân trước khi đi qua huyệnthành này, đồng thời lúc đó hắn còn cướp được một cái chậu đốtgiấy vàng, mà bây giờ, lại vừa đúng lúc có thể sử dụng. Phải nóilà, tờ giấy vàng này thật sự hữu dụng, dù hiện tại hắn đã rời khỏiQuỷ Vực, cũng không bị đám quỷ này tấn công.Tất nhiên, ngoài tác dụng của giấy vàng, hắn còn cần đến mộtloại lực lượng linh dị khác, khiến cho khí tức của bản thân trùngkhớp với đám quỷ xung quanh, như vậy, tính an toàn sẽ tăng lênrất nhiều.
Biến cố bất ngờ ập đến khiến tất cả mọi người đều sững sờ.
Kế đến là nỗi sợ hãi.
"Đùa gì thế, tự nhiên xuất hiện nhiêu quỷ như vậy? Số lượng này
có thể dọa chết người."
"Đây nào phải thị trấn không người, đây rõ ràng là thị trấn ma
quỷ.
Chúng ta đã kinh động đến chúng, giờ chúng tỉnh dậy hết rồi, lân
này chết chắc rồi, chúng ta sẽ chết hết ở đây."
Sự việc đột ngột này khiến những người ngự quỷ đang chống đỡ
đám bóng da lấp ló kia càng thêm kinh hãi, bọn họ nào từng thấy
cảnh tượng này, một con quỷ đã đủ đau đầu rồi, huống chi là cả
đám lít nhít trên đường kia.
Số lượng này thật sự có thể dọa chết người.
"Lên xe buýt, chỉ cân lên xe buýt rời khỏi đây là chúng ta còn
sống.
Trong lúc nguy cấp, có người nhanh trí đã nghĩ ra cách giải quyết
tình hình hiện tại.
Không sai, chính là lên xe buýt.
Chỉ cần có thể trốn trên xe buýt, vậy bọn họ nhất định có thể
sống sót. "Tô Viễn, nhanh khởi động xe buýt, nếu không chúng ta
sẽ chết hết ở đây.
Số lượng quỷ nhiều như vậy, cho dù là ngươi cũng không chịu
nổi."
"Đúng đấy, đừng đợi cái nữ nhân chết tiệt đó nữa, với thân phận
địa vị của ngươi ra ngoài muốn loại phụ nữ nào mà không có,
ngươi định vì cô ta mà bỏ mạng ở đây à? Mau đi thôi, không đi sẽ
không kịp.'
Nói thật, những người ngự quỷ có thể chống đỡ đến giờ thực lực
cũng không quá yếu, nhưng đối mặt tình huống này, họ cũng chỉ
có thể bất lực gào thét, thúc giục Tô Viễn điều khiển xe buýt rời
khỏi đây.
Bởi vì đây là cách duy nhất.
Dù sao đối kháng với số lượng quỷ nhiều như vậy là hoàn toàn
không thực tế.
Nhưng phản ứng của Tô Viễn lại năm ngoài dự đoán của bọn họ,
hắn chỉ liếc nhìn đám quỷ đang túm tụm lại với nhau, mặt dán
giấy vàng, sau đó trên người hắc quang lưu chuyển, ngay sau đó,
biến mất trước mặt mọi người.
Rõ ràng, đối mặt với số lượng linh dị này, hắn cũng đi vào Quỷ
Vực của mình, dùng cách này để lẩn tránh.
Hành động này lọt vào mắt những người ngự quỷ khác, không
khỏi khiến họ chửi rủa.
"Cái thứ gì thế, đúng là đồ bỏ đi, lái xe đưa chúng ta đến cái nơi
quỷ quái này hại chết tất cả chúng ta, nếu không phải ngươi,
chúng ta đều có thể sống!"
Lời nói lộ ra sự oán độc chưa từng có.
Tô Viễn có thể hiểu tâm tình của họ, nhưng thế giới này chính là
như vậy, kẻ yếu vĩnh viễn không có tiếng nói, cho dù bây giờ họ
có chửi rủa ác độc đến đâu, cũng chỉ là sự phẫn nộ bất lực.
Vì vậy, Tô Viễn không hê tức giận, nhìn họ như nhìn người chất.
Nhưng rất nhanh, hắn chuyển sự chú ý sang đám quỷ kia. Bởi vì
giờ phút này đám quỷ mặt dán giấy vàng kia đã có hành động
khác, dường như vì số lượng đã đạt đến một mức độ nhất định,
bắt đâu có hành động khác.
Bước những bước chân cứng nhắc, nâng cơ thể đơ cứng, không
phát ra một tiếng động nào hướng về phía chiếc xe buýt linh dị.
Những thân ảnh đáng sợ phong tỏa mọi lối đi.
Mỗi khi đám quỷ mặt dán giấy vàng tiến lên một bước, bóng da
lấp ló xung quanh lại héo đi một mảng, Quỷ Vực bao phủ xung
quanh cũng lùi lại một chút.
Áp lực này vô cùng đáng sợ, dù mức độ nguy hiểm của một con
quỷ không cao, nhưng lúc này hội tụ lại với nhau đủ để nghiền
nát bất kỳ đội trưởng nào của tổng bộ.
Ngay cả Hồng tỷ, người ngự quỷ thời dân quốc, cũng cần xe buýt
tiếp ứng mới dám xâm nhập nơi này.
Theo đám quỷ đến gân, Tô Viễn cũng dần cảm thấy Quỷ vực của
mình bắt đầu bị ảnh hưởng, dường như sự tồn tại của những con
quỷ này, có thể làm cho Quỷ vực gân đó bị mất tác dụng.
Một con thì không đáng sợ, nhưng số lượng càng nhiều, dường
như ngay cả hắn cũng không thể tránh khỏi. Nghĩ đến đây, Tô
Viễn hơi nhíu mày.
Suy nghĩ một chút, hắn bước những bước chân chậm rãi về phía
chiếc xe buýt.
Không phải không có cách đối phó với những con quỷ này, mà là
không cần thiết.
Dù sao trong huyện thành tĩnh mịch này, ai mà biết còn ẩn giấu
thứ gì, nếu động tĩnh quá lớn, quấy nhiễu một số tồn tại cực kỳ
đáng sợ trong huyện thành, vậy sẽ không tốt.
Vì vậy, nếu có thể lẩn tránh được, thì nên tận lực tránh.
Cùng lúc Tô Viễn đi vê phía xe buýt, những người ngự quỷ còn lại
cũng đồng loạt chạy về phía vị trí của chiếc xe.
Nếu không đến gần xe buýt thì căn bản không có cách nào sống
sót, quỷ đã phong tỏa tất cả lối thoát, trong tình huống này, cách
duy nhất để sống sót là chiếc xe buýt linh dị khởi động lại, sau đó
những người còn lại chạy lên xe trốn.
Nhưng bây giờ xe buýt đã tắt máy, muốn khởi động lại cũng chỉ
có thể chờ đợi, đến khi nào thì không ai biết chắc, bởi vì đây là
một khoảng thời gian ngẫu nhiên.
Nhưng sự tấn công của quỷ đã đến.
Vì vậy, cho dù phải đối mặt với bóng da lấp ló trên mặt đất, bọn
họ cũng phải hành động. Chỉ có khu vực gần xe buýt, mới là con
đường sống của họ, và chỉ khi xe buýt khởi động, họ mới có thể
sống sót.
Còn chuyện ghi hận Tô Viễn, đợi sống sót rồi hãy nói.
Lúc này, những người ngự quỷ cũng đoàn kết lại, bởi vì ai cũng
hiểu rõ, chỉ dựa vào bản thân thì xác suất sống sót gân như bằng
không, nếu cùng nhau hành động thì có lẽ sẽ có kỳ tích xảy ra.
May mắn là, lân này vận may của họ dường như không tệ, trước
khi bị đám quỷ bao vây, bằng mọi cách tránh né bóng da lấp ló
trên đường, vượt qua nguy hiểm cuối cùng cũng đến được bên
cạnh chiếc xe buýt linh dị. Giờ phút này, cửa xe buýt mở ra,
nhưng bên trong tối om om không nhìn thấy gì, chỉ có thể nghe
thấy những âm thanh kỳ quái vọng ra.
"Bây giờ chúng ta phải làm sao? Sau khi xe buýt linh dị tắt máy
thì ngay cả quỷ cũng không thể ở trên xe, bây giờ chúng ta lên xe
cũng chỉ có chết."
Một người ngự quỷ run rẩy nói.
"Chờ đã, đợi đến lúc cuối cùng, nếu xe buýt vẫn chưa khởi động
thì cứ đánh cược một lần, trực tiếp lên xe, biết đâu linh dị trên xe
buýt không giết được chúng ta, hoặc có lẽ sau khi lên xe chúng ta
cũng có thể vùng vẫy một lúc, may mắn thì có thể câm cự đến
khi xe buýt khởi động lại cũng nên.
Vài câu nói, những người ngự quỷ đã đưa ra quyết định.
Dù sao cũng là đánh cược mạng sống, bọn họ chỉ chọn phương
án mà họ cảm thấy có hy vọng hơn thôi.
Mà giờ phút này, Tô Viễn đã trà trộn vào đám quỷ mặt dán giấy
vàng, giống như chúng, trên mặt cũng có thêm một tờ giấy vàng,
hoàn hảo hòa làm một thể.
Tờ giấy vàng này hắn đã lấy được từ lân trước khi đi qua huyện
thành này, đồng thời lúc đó hắn còn cướp được một cái chậu đốt
giấy vàng, mà bây giờ, lại vừa đúng lúc có thể sử dụng. Phải nói
là, tờ giấy vàng này thật sự hữu dụng, dù hiện tại hắn đã rời khỏi
Quỷ Vực, cũng không bị đám quỷ này tấn công.
Tất nhiên, ngoài tác dụng của giấy vàng, hắn còn cần đến một
loại lực lượng linh dị khác, khiến cho khí tức của bản thân trùng
khớp với đám quỷ xung quanh, như vậy, tính an toàn sẽ tăng lên
rất nhiều.
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Biến cố bất ngờ ập đến khiến tất cả mọi người đều sững sờ.Kế đến là nỗi sợ hãi."Đùa gì thế, tự nhiên xuất hiện nhiêu quỷ như vậy? Số lượng nàycó thể dọa chết người.""Đây nào phải thị trấn không người, đây rõ ràng là thị trấn maquỷ.Chúng ta đã kinh động đến chúng, giờ chúng tỉnh dậy hết rồi, lânnày chết chắc rồi, chúng ta sẽ chết hết ở đây."Sự việc đột ngột này khiến những người ngự quỷ đang chống đỡđám bóng da lấp ló kia càng thêm kinh hãi, bọn họ nào từng thấycảnh tượng này, một con quỷ đã đủ đau đầu rồi, huống chi là cảđám lít nhít trên đường kia.Số lượng này thật sự có thể dọa chết người."Lên xe buýt, chỉ cân lên xe buýt rời khỏi đây là chúng ta cònsống.Trong lúc nguy cấp, có người nhanh trí đã nghĩ ra cách giải quyếttình hình hiện tại.Không sai, chính là lên xe buýt.Chỉ cần có thể trốn trên xe buýt, vậy bọn họ nhất định có thểsống sót. "Tô Viễn, nhanh khởi động xe buýt, nếu không chúng tasẽ chết hết ở đây.Số lượng quỷ nhiều như vậy, cho dù là ngươi cũng không chịunổi.""Đúng đấy, đừng đợi cái nữ nhân chết tiệt đó nữa, với thân phậnđịa vị của ngươi ra ngoài muốn loại phụ nữ nào mà không có,ngươi định vì cô ta mà bỏ mạng ở đây à? Mau đi thôi, không đi sẽkhông kịp.'Nói thật, những người ngự quỷ có thể chống đỡ đến giờ thực lựccũng không quá yếu, nhưng đối mặt tình huống này, họ cũng chỉcó thể bất lực gào thét, thúc giục Tô Viễn điều khiển xe buýt rờikhỏi đây.Bởi vì đây là cách duy nhất.Dù sao đối kháng với số lượng quỷ nhiều như vậy là hoàn toànkhông thực tế.Nhưng phản ứng của Tô Viễn lại năm ngoài dự đoán của bọn họ,hắn chỉ liếc nhìn đám quỷ đang túm tụm lại với nhau, mặt dángiấy vàng, sau đó trên người hắc quang lưu chuyển, ngay sau đó,biến mất trước mặt mọi người.Rõ ràng, đối mặt với số lượng linh dị này, hắn cũng đi vào QuỷVực của mình, dùng cách này để lẩn tránh.Hành động này lọt vào mắt những người ngự quỷ khác, khôngkhỏi khiến họ chửi rủa."Cái thứ gì thế, đúng là đồ bỏ đi, lái xe đưa chúng ta đến cái nơiquỷ quái này hại chết tất cả chúng ta, nếu không phải ngươi,chúng ta đều có thể sống!"Lời nói lộ ra sự oán độc chưa từng có.Tô Viễn có thể hiểu tâm tình của họ, nhưng thế giới này chính lànhư vậy, kẻ yếu vĩnh viễn không có tiếng nói, cho dù bây giờ họcó chửi rủa ác độc đến đâu, cũng chỉ là sự phẫn nộ bất lực.Vì vậy, Tô Viễn không hê tức giận, nhìn họ như nhìn người chất.Nhưng rất nhanh, hắn chuyển sự chú ý sang đám quỷ kia. Bởi vìgiờ phút này đám quỷ mặt dán giấy vàng kia đã có hành độngkhác, dường như vì số lượng đã đạt đến một mức độ nhất định,bắt đâu có hành động khác.Bước những bước chân cứng nhắc, nâng cơ thể đơ cứng, khôngphát ra một tiếng động nào hướng về phía chiếc xe buýt linh dị.Những thân ảnh đáng sợ phong tỏa mọi lối đi.Mỗi khi đám quỷ mặt dán giấy vàng tiến lên một bước, bóng dalấp ló xung quanh lại héo đi một mảng, Quỷ Vực bao phủ xungquanh cũng lùi lại một chút.Áp lực này vô cùng đáng sợ, dù mức độ nguy hiểm của một conquỷ không cao, nhưng lúc này hội tụ lại với nhau đủ để nghiềnnát bất kỳ đội trưởng nào của tổng bộ.Ngay cả Hồng tỷ, người ngự quỷ thời dân quốc, cũng cần xe buýttiếp ứng mới dám xâm nhập nơi này.Theo đám quỷ đến gân, Tô Viễn cũng dần cảm thấy Quỷ vực củamình bắt đầu bị ảnh hưởng, dường như sự tồn tại của những conquỷ này, có thể làm cho Quỷ vực gân đó bị mất tác dụng.Một con thì không đáng sợ, nhưng số lượng càng nhiều, dườngnhư ngay cả hắn cũng không thể tránh khỏi. Nghĩ đến đây, TôViễn hơi nhíu mày.Suy nghĩ một chút, hắn bước những bước chân chậm rãi về phíachiếc xe buýt.Không phải không có cách đối phó với những con quỷ này, mà làkhông cần thiết.Dù sao trong huyện thành tĩnh mịch này, ai mà biết còn ẩn giấuthứ gì, nếu động tĩnh quá lớn, quấy nhiễu một số tồn tại cực kỳđáng sợ trong huyện thành, vậy sẽ không tốt.Vì vậy, nếu có thể lẩn tránh được, thì nên tận lực tránh.Cùng lúc Tô Viễn đi vê phía xe buýt, những người ngự quỷ còn lạicũng đồng loạt chạy về phía vị trí của chiếc xe.Nếu không đến gần xe buýt thì căn bản không có cách nào sốngsót, quỷ đã phong tỏa tất cả lối thoát, trong tình huống này, cáchduy nhất để sống sót là chiếc xe buýt linh dị khởi động lại, sau đónhững người còn lại chạy lên xe trốn.Nhưng bây giờ xe buýt đã tắt máy, muốn khởi động lại cũng chỉcó thể chờ đợi, đến khi nào thì không ai biết chắc, bởi vì đây làmột khoảng thời gian ngẫu nhiên.Nhưng sự tấn công của quỷ đã đến.Vì vậy, cho dù phải đối mặt với bóng da lấp ló trên mặt đất, bọnhọ cũng phải hành động. Chỉ có khu vực gần xe buýt, mới là conđường sống của họ, và chỉ khi xe buýt khởi động, họ mới có thểsống sót.Còn chuyện ghi hận Tô Viễn, đợi sống sót rồi hãy nói.Lúc này, những người ngự quỷ cũng đoàn kết lại, bởi vì ai cũnghiểu rõ, chỉ dựa vào bản thân thì xác suất sống sót gân như bằngkhông, nếu cùng nhau hành động thì có lẽ sẽ có kỳ tích xảy ra.May mắn là, lân này vận may của họ dường như không tệ, trướckhi bị đám quỷ bao vây, bằng mọi cách tránh né bóng da lấp lótrên đường, vượt qua nguy hiểm cuối cùng cũng đến được bêncạnh chiếc xe buýt linh dị. Giờ phút này, cửa xe buýt mở ra,nhưng bên trong tối om om không nhìn thấy gì, chỉ có thể nghethấy những âm thanh kỳ quái vọng ra."Bây giờ chúng ta phải làm sao? Sau khi xe buýt linh dị tắt máythì ngay cả quỷ cũng không thể ở trên xe, bây giờ chúng ta lên xecũng chỉ có chết."Một người ngự quỷ run rẩy nói."Chờ đã, đợi đến lúc cuối cùng, nếu xe buýt vẫn chưa khởi độngthì cứ đánh cược một lần, trực tiếp lên xe, biết đâu linh dị trên xebuýt không giết được chúng ta, hoặc có lẽ sau khi lên xe chúng tacũng có thể vùng vẫy một lúc, may mắn thì có thể câm cự đếnkhi xe buýt khởi động lại cũng nên.Vài câu nói, những người ngự quỷ đã đưa ra quyết định.Dù sao cũng là đánh cược mạng sống, bọn họ chỉ chọn phươngán mà họ cảm thấy có hy vọng hơn thôi.Mà giờ phút này, Tô Viễn đã trà trộn vào đám quỷ mặt dán giấyvàng, giống như chúng, trên mặt cũng có thêm một tờ giấy vàng,hoàn hảo hòa làm một thể.Tờ giấy vàng này hắn đã lấy được từ lân trước khi đi qua huyệnthành này, đồng thời lúc đó hắn còn cướp được một cái chậu đốtgiấy vàng, mà bây giờ, lại vừa đúng lúc có thể sử dụng. Phải nóilà, tờ giấy vàng này thật sự hữu dụng, dù hiện tại hắn đã rời khỏiQuỷ Vực, cũng không bị đám quỷ này tấn công.Tất nhiên, ngoài tác dụng của giấy vàng, hắn còn cần đến mộtloại lực lượng linh dị khác, khiến cho khí tức của bản thân trùngkhớp với đám quỷ xung quanh, như vậy, tính an toàn sẽ tăng lênrất nhiều.