Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 1370: Lần nữa động thủ

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… "Tô Viễn, ngươi có hiểu lầm gì không?Dù không biết Tô Viễn nghĩ gì, nhưng trong tình huống này, Hồngtỷ cũng không muốn tranh chấp.Dù sao Tô Viễn cũng không còn là Tô Viễn trước kia, mà nàngcũng không phải Trương Ấu Hồng thật sự.Nếu đánh nhau thật, nàng chưa chắc đã chiếm được lợi lộc gì.Chính vì suy nghĩ như vậy, Hồng tỷ mới chủ động giải thích, nếulà người khác, nàng đã sớm động thủ rồi, đâu còn quản nhiêunhư thế."Bọn họ là người thời dân quốc, dùng thủ đoạn nào đó sống đếngiờ, chuyến này ta đến đón họ ra ngoài, vì đây đã là hạn cuối,nếu không đón họ đi thì tất cả bọn họ sẽ chết ở đây.'"Ngươi không cần lo lắng, họ đều là người bình thường, không cóvấn đề gì, ta sẽ trông chừng họ.Bình thường?”Tô Viễn cười khẩy:"Ngươi thấy bọn họ chỗ nào bình thường? Hồng tỷ, ngươi dù saocũng là người ngự quỷ đỉnh cao, nhãn lực hẳn là phải có chứ, bọnhọ tuy có ý thức của người sống nhưng toàn thân lại toát ra khítức lệ quỷ, tình huống này rất có thể là ý thức bị linh dị ăn mòn,cuối cùng sẽ biến thành lệ quỷ mang ý thức của người sống.""Ngươi dựa vào cái gì mà cảm thấy ngươi có thể trông chừng bọnhọ? Ta nên nói ngươi ngu ngốc? Hay nên nói ngươi ngây thơ, bịtình cảm che mờ mắt?"Nghe vậy, Hồng tỷ hít sâu một hơi:"Ta rất tỉnh táo, cũng biết mình đang làm gì, ngươi nói họ toát rakhí tức lệ quỷ, vậy chúng ta thì sao? Không phải cũng giống nhausao? Người ngự quỷ đi đến cuối cùng, mấy ai là người bìnhthường.Lời Hồng tỷ khiến Tô Viễn lắc đầu.Nhưng nhìn bộ dạng của nàng, Tô Viễn đưa tay sờ bên hông, sauđó một cái chuông đột ngột xuất hiện trong tay hắn.Khẽ lắc, một hồi tiếng chuông trong trẻo vang lên xung quanh.Bỗng nhiên, năm người vừa lên xe đồng loạt bước tới, nhìn chămchằm cái chuông trong tay Tô Viễn, dường như bị một loại linh dịnào đó thu hút.Hồng tỷ nhìn hành động của Tô Viễn, có chút khó hiểu, cáichuông đó theo nàng nghe thì rất bình thường, chẳng khác gìnhững cái chuông khác, nhưng hành động này của Tô Viễn có ýnghĩa gì? Nhìn động tác của mấy người, Tô Viễn cười lạnh:"Ngươi thấy chưa? Cái chuông trong tay ta là một vật phẩm linhdị, tiếng chuông của nó có thể thu hút lệ quỷ, vừa rôi hành độngcủa những người đó ngươi thấy chưa? Bọn họ bị tiếng chuônghấp dẫn, còn chúng ta thì sao? Ngươi có cảm thấy bị ảnh hưởnggì không?”Hồng tỷ nhíu mày, không nói gì, vì nàng cũng thấy hành động bấtthường của năm người kia, nhưng khi nàng định nói gì đó thì,một người sau lưng nàng bỗng nhiên nói:"Ấu Hồng, hắn chỉ là tài xế xe buýt linh dị mà thôi, quản quá rộngrồi, chúng ta liên thủ có thể giết hắn, sau đó chiếm lấy chiếc xebuýt này.'Đó là một người đàn ông mặc áo dài, đeo kính gọng mảnh, lúcnày ánh mắt lạnh lùng nhìn Tô Viễn, không chút cảm xúc, cứ nhưđang nhìn một người chết.Một thanh niên mặc áo ngắn xám trắng cũng lên tiếng, ánh mắtlạnh lẽo, không có chút tình cảm của người sống."Đúng vậy, chúng ta muốn hòa nhập vào thời đại này cân mộtchút tài nguyên, cướp của hắn có lẽ là một lựa chọn tốt, cáichuông trên tay hắn rất được, ta thích.""Đều im miệng."Hồng tỷ quay đầu quát, rồi nhìn Tô Viễn nói:"Chuyện của họ ta sẽ chịu trách nhiệm, nếu thật sự xảy ra chuyệnta sẽ xử lý, bây giờ ngươi chỉ cần tiếp tục lái xe đưa tất cả chúngta rời khỏi đây là được, trở về hiện thực rồi chúng ta sẽ đi, sẽkhông gây phiên phức gì cho ngươi."Nhìn Hồng tỷ đang nói, trong mắt Tô Viễn lóe lên tia nguy hiểm,sau một khắc, hắn chậm rãi giơ tay lên, đặt lên cổ.Ngay sau đó một cảnh tượng kỳ dị xuất hiện.Tô Viễn cứ thế mà bẻ gãy cổ mình, vặn đầu mình xuống, rồi nhưđá bóng, một cước đá đầu mình ra ngoài.Ngay khi hắn đá đầu mình ra ngoài, đầu của người thanh niênmặc áo ngắn xám trắng cũng đứt theo, như bị vật gì đó đá bay,biến mất trong bóng tối."Nguyên rủa!l Ngươi thật sự muốn động thủ?"Đồng tử Hồng tỷ co rút lại, dường như không ngờ Tô Viễn lại độtnhiên ra tay.Sau khi làm xong tất cả, cái đầu mới trên cổ Tô Viễn lại mọc ra,vặn vẹo vài cái, nhìn thân thể vẫn chưa ngã xuống đối diện, trênmặt hiện lên vẻ khinh thường, rồi nhìn về phía Hồng tỷ."Bây giờ ngươi vẫn không chịu tin bọn họ là quỷ? Thật lòng mànói, như vậy ngươi không xứng với danh hiệu của những ngườithời dân quốc kia chút nào."Tô Viễn có chút thất vọng, hắn không phải sợ Hồng tỷ, chỉ đơnthuân là bội phục những người đó đã cống hiến, hy sinh tất cảtrong thời kỳ đó để đổi lấy hòa bình cho đời sau.Thời đó, nếu không có những người đó, bây giờ đã loạn cả rồi,đâu còn có chuyện hắn xuyên không đến sau này.Nhưng kính nể thì kính nể, không có nghĩa là Tô Viễn phảinhượng bộ.Cho dù hắn có thể mặc kệ, một khi những người này xảy rachuyện, tổng bộ cũng sẽ can thiệp, nhưng đối với loại kh*ng b*linh dị rất có thể biến thành có suy nghĩ của người sống, lại hoạtđộng theo quy luật của lệ quỷ, Tô Viễn luôn giữ thái độ thà giếtlâm còn hơn bỏ sót.Bên ngoài đã có một thuyền trưởng đủ phiên phức rồi, tuyệt đốikhông cho phép thêm năm tên nữa.Ngươi tránh ra, năm người này nhất định phải ở lại vùng đất linhdị vĩnh viễn, đừng hòng xuất hiện trong hiện thực."Ta bảo lãnh cho bọn họ cũng không được sao? Dù sao ta cũng làngười ngự quỷ đỉnh cao thời dân quốc, cũng coi như tận tâm tậnlực xử lý sự kiện linh dị, vất vả lắm mới sống lại, chẳng lẽ ngay cảtư cách bảo lãnh cho mấy người cũng không có?”"Bảo lãnh? Xin lỗi, ngươi thật sự không đủ tư cách."Tô Viễn lạnh lùng nói, đồng thời bóng tối như nước chảy lan radưới chân hắn, ăn mòn ra xung quanh, thấy vậy, khóe miệngHồng tỷ hiện lên nụ cười cay đắng."Trương Ấu Hồng, chúng ta liên thủ giết hắn, chuyện này sẽ kếtthúc, ngươi còn do dự gì nữa? Không giống ngươi trước kia, ngàyxưa, ngươi căn bản sẽ không nói nhảm nhiều như vậy với hắn,tiện tay là giết."Người đàn ông mặc áo dài đeo kính gọng mảnh trâm giọng nói.Hồng tỷ nói: "Thời đại khác nhau rồi, thời đại đó là của chúng ta,chúng ta dẫn dắt thời đại đó, tất nhiên có thể tiêu diệt tất cảnhững kẻ cản đường chúng ta, nhưng thời đại này không còn làthời đại của chúng ta nữa, chúng ta là người còn sót lại từ thờiđại trước, giờ đã thân bất do kỷ rồi.""Nhưng cũng không thể để hắn kê dao vào cổ chúng ta, chúng tachỉ muốn sống sót, có gì sai?"Hồng tỷ im lặng, thật ra cả hai bên đều không sai, nếu nói là sai,thì sai ở thời gian.Thật đáng tiếc, thế giới rộng lớn như vậy, lại không chứa nổi nămngười kia.

"Tô Viễn, ngươi có hiểu lầm gì không?

Dù không biết Tô Viễn nghĩ gì, nhưng trong tình huống này, Hồng

tỷ cũng không muốn tranh chấp.

Dù sao Tô Viễn cũng không còn là Tô Viễn trước kia, mà nàng

cũng không phải Trương Ấu Hồng thật sự.

Nếu đánh nhau thật, nàng chưa chắc đã chiếm được lợi lộc gì.

Chính vì suy nghĩ như vậy, Hồng tỷ mới chủ động giải thích, nếu

là người khác, nàng đã sớm động thủ rồi, đâu còn quản nhiêu

như thế.

"Bọn họ là người thời dân quốc, dùng thủ đoạn nào đó sống đến

giờ, chuyến này ta đến đón họ ra ngoài, vì đây đã là hạn cuối,

nếu không đón họ đi thì tất cả bọn họ sẽ chết ở đây.'

"Ngươi không cần lo lắng, họ đều là người bình thường, không có

vấn đề gì, ta sẽ trông chừng họ.

Bình thường?”

Tô Viễn cười khẩy:

"Ngươi thấy bọn họ chỗ nào bình thường? Hồng tỷ, ngươi dù sao

cũng là người ngự quỷ đỉnh cao, nhãn lực hẳn là phải có chứ, bọn

họ tuy có ý thức của người sống nhưng toàn thân lại toát ra khí

tức lệ quỷ, tình huống này rất có thể là ý thức bị linh dị ăn mòn,

cuối cùng sẽ biến thành lệ quỷ mang ý thức của người sống."

"Ngươi dựa vào cái gì mà cảm thấy ngươi có thể trông chừng bọn

họ? Ta nên nói ngươi ngu ngốc? Hay nên nói ngươi ngây thơ, bị

tình cảm che mờ mắt?"

Nghe vậy, Hồng tỷ hít sâu một hơi:

"Ta rất tỉnh táo, cũng biết mình đang làm gì, ngươi nói họ toát ra

khí tức lệ quỷ, vậy chúng ta thì sao? Không phải cũng giống nhau

sao? Người ngự quỷ đi đến cuối cùng, mấy ai là người bình

thường.

Lời Hồng tỷ khiến Tô Viễn lắc đầu.

Nhưng nhìn bộ dạng của nàng, Tô Viễn đưa tay sờ bên hông, sau

đó một cái chuông đột ngột xuất hiện trong tay hắn.

Khẽ lắc, một hồi tiếng chuông trong trẻo vang lên xung quanh.

Bỗng nhiên, năm người vừa lên xe đồng loạt bước tới, nhìn chăm

chằm cái chuông trong tay Tô Viễn, dường như bị một loại linh dị

nào đó thu hút.

Hồng tỷ nhìn hành động của Tô Viễn, có chút khó hiểu, cái

chuông đó theo nàng nghe thì rất bình thường, chẳng khác gì

những cái chuông khác, nhưng hành động này của Tô Viễn có ý

nghĩa gì? Nhìn động tác của mấy người, Tô Viễn cười lạnh:

"Ngươi thấy chưa? Cái chuông trong tay ta là một vật phẩm linh

dị, tiếng chuông của nó có thể thu hút lệ quỷ, vừa rôi hành động

của những người đó ngươi thấy chưa? Bọn họ bị tiếng chuông

hấp dẫn, còn chúng ta thì sao? Ngươi có cảm thấy bị ảnh hưởng

gì không?”

Hồng tỷ nhíu mày, không nói gì, vì nàng cũng thấy hành động bất

thường của năm người kia, nhưng khi nàng định nói gì đó thì,

một người sau lưng nàng bỗng nhiên nói:

"Ấu Hồng, hắn chỉ là tài xế xe buýt linh dị mà thôi, quản quá rộng

rồi, chúng ta liên thủ có thể giết hắn, sau đó chiếm lấy chiếc xe

buýt này.'

Đó là một người đàn ông mặc áo dài, đeo kính gọng mảnh, lúc

này ánh mắt lạnh lùng nhìn Tô Viễn, không chút cảm xúc, cứ như

đang nhìn một người chết.

Một thanh niên mặc áo ngắn xám trắng cũng lên tiếng, ánh mắt

lạnh lẽo, không có chút tình cảm của người sống.

"Đúng vậy, chúng ta muốn hòa nhập vào thời đại này cân một

chút tài nguyên, cướp của hắn có lẽ là một lựa chọn tốt, cái

chuông trên tay hắn rất được, ta thích."

"Đều im miệng."

Hồng tỷ quay đầu quát, rồi nhìn Tô Viễn nói:

"Chuyện của họ ta sẽ chịu trách nhiệm, nếu thật sự xảy ra chuyện

ta sẽ xử lý, bây giờ ngươi chỉ cần tiếp tục lái xe đưa tất cả chúng

ta rời khỏi đây là được, trở về hiện thực rồi chúng ta sẽ đi, sẽ

không gây phiên phức gì cho ngươi."

Nhìn Hồng tỷ đang nói, trong mắt Tô Viễn lóe lên tia nguy hiểm,

sau một khắc, hắn chậm rãi giơ tay lên, đặt lên cổ.

Ngay sau đó một cảnh tượng kỳ dị xuất hiện.

Tô Viễn cứ thế mà bẻ gãy cổ mình, vặn đầu mình xuống, rồi như

đá bóng, một cước đá đầu mình ra ngoài.

Ngay khi hắn đá đầu mình ra ngoài, đầu của người thanh niên

mặc áo ngắn xám trắng cũng đứt theo, như bị vật gì đó đá bay,

biến mất trong bóng tối.

"Nguyên rủa!l Ngươi thật sự muốn động thủ?"

Đồng tử Hồng tỷ co rút lại, dường như không ngờ Tô Viễn lại đột

nhiên ra tay.

Sau khi làm xong tất cả, cái đầu mới trên cổ Tô Viễn lại mọc ra,

vặn vẹo vài cái, nhìn thân thể vẫn chưa ngã xuống đối diện, trên

mặt hiện lên vẻ khinh thường, rồi nhìn về phía Hồng tỷ.

"Bây giờ ngươi vẫn không chịu tin bọn họ là quỷ? Thật lòng mà

nói, như vậy ngươi không xứng với danh hiệu của những người

thời dân quốc kia chút nào."

Tô Viễn có chút thất vọng, hắn không phải sợ Hồng tỷ, chỉ đơn

thuân là bội phục những người đó đã cống hiến, hy sinh tất cả

trong thời kỳ đó để đổi lấy hòa bình cho đời sau.

Thời đó, nếu không có những người đó, bây giờ đã loạn cả rồi,

đâu còn có chuyện hắn xuyên không đến sau này.

Nhưng kính nể thì kính nể, không có nghĩa là Tô Viễn phải

nhượng bộ.

Cho dù hắn có thể mặc kệ, một khi những người này xảy ra

chuyện, tổng bộ cũng sẽ can thiệp, nhưng đối với loại kh*ng b*

linh dị rất có thể biến thành có suy nghĩ của người sống, lại hoạt

động theo quy luật của lệ quỷ, Tô Viễn luôn giữ thái độ thà giết

lâm còn hơn bỏ sót.

Bên ngoài đã có một thuyền trưởng đủ phiên phức rồi, tuyệt đối

không cho phép thêm năm tên nữa.

Ngươi tránh ra, năm người này nhất định phải ở lại vùng đất linh

dị vĩnh viễn, đừng hòng xuất hiện trong hiện thực.

"Ta bảo lãnh cho bọn họ cũng không được sao? Dù sao ta cũng là

người ngự quỷ đỉnh cao thời dân quốc, cũng coi như tận tâm tận

lực xử lý sự kiện linh dị, vất vả lắm mới sống lại, chẳng lẽ ngay cả

tư cách bảo lãnh cho mấy người cũng không có?”

"Bảo lãnh? Xin lỗi, ngươi thật sự không đủ tư cách."

Tô Viễn lạnh lùng nói, đồng thời bóng tối như nước chảy lan ra

dưới chân hắn, ăn mòn ra xung quanh, thấy vậy, khóe miệng

Hồng tỷ hiện lên nụ cười cay đắng.

"Trương Ấu Hồng, chúng ta liên thủ giết hắn, chuyện này sẽ kết

thúc, ngươi còn do dự gì nữa? Không giống ngươi trước kia, ngày

xưa, ngươi căn bản sẽ không nói nhảm nhiều như vậy với hắn,

tiện tay là giết."

Người đàn ông mặc áo dài đeo kính gọng mảnh trâm giọng nói.

Hồng tỷ nói: "Thời đại khác nhau rồi, thời đại đó là của chúng ta,

chúng ta dẫn dắt thời đại đó, tất nhiên có thể tiêu diệt tất cả

những kẻ cản đường chúng ta, nhưng thời đại này không còn là

thời đại của chúng ta nữa, chúng ta là người còn sót lại từ thời

đại trước, giờ đã thân bất do kỷ rồi."

"Nhưng cũng không thể để hắn kê dao vào cổ chúng ta, chúng ta

chỉ muốn sống sót, có gì sai?"

Hồng tỷ im lặng, thật ra cả hai bên đều không sai, nếu nói là sai,

thì sai ở thời gian.

Thật đáng tiếc, thế giới rộng lớn như vậy, lại không chứa nổi năm

người kia.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… "Tô Viễn, ngươi có hiểu lầm gì không?Dù không biết Tô Viễn nghĩ gì, nhưng trong tình huống này, Hồngtỷ cũng không muốn tranh chấp.Dù sao Tô Viễn cũng không còn là Tô Viễn trước kia, mà nàngcũng không phải Trương Ấu Hồng thật sự.Nếu đánh nhau thật, nàng chưa chắc đã chiếm được lợi lộc gì.Chính vì suy nghĩ như vậy, Hồng tỷ mới chủ động giải thích, nếulà người khác, nàng đã sớm động thủ rồi, đâu còn quản nhiêunhư thế."Bọn họ là người thời dân quốc, dùng thủ đoạn nào đó sống đếngiờ, chuyến này ta đến đón họ ra ngoài, vì đây đã là hạn cuối,nếu không đón họ đi thì tất cả bọn họ sẽ chết ở đây.'"Ngươi không cần lo lắng, họ đều là người bình thường, không cóvấn đề gì, ta sẽ trông chừng họ.Bình thường?”Tô Viễn cười khẩy:"Ngươi thấy bọn họ chỗ nào bình thường? Hồng tỷ, ngươi dù saocũng là người ngự quỷ đỉnh cao, nhãn lực hẳn là phải có chứ, bọnhọ tuy có ý thức của người sống nhưng toàn thân lại toát ra khítức lệ quỷ, tình huống này rất có thể là ý thức bị linh dị ăn mòn,cuối cùng sẽ biến thành lệ quỷ mang ý thức của người sống.""Ngươi dựa vào cái gì mà cảm thấy ngươi có thể trông chừng bọnhọ? Ta nên nói ngươi ngu ngốc? Hay nên nói ngươi ngây thơ, bịtình cảm che mờ mắt?"Nghe vậy, Hồng tỷ hít sâu một hơi:"Ta rất tỉnh táo, cũng biết mình đang làm gì, ngươi nói họ toát rakhí tức lệ quỷ, vậy chúng ta thì sao? Không phải cũng giống nhausao? Người ngự quỷ đi đến cuối cùng, mấy ai là người bìnhthường.Lời Hồng tỷ khiến Tô Viễn lắc đầu.Nhưng nhìn bộ dạng của nàng, Tô Viễn đưa tay sờ bên hông, sauđó một cái chuông đột ngột xuất hiện trong tay hắn.Khẽ lắc, một hồi tiếng chuông trong trẻo vang lên xung quanh.Bỗng nhiên, năm người vừa lên xe đồng loạt bước tới, nhìn chămchằm cái chuông trong tay Tô Viễn, dường như bị một loại linh dịnào đó thu hút.Hồng tỷ nhìn hành động của Tô Viễn, có chút khó hiểu, cáichuông đó theo nàng nghe thì rất bình thường, chẳng khác gìnhững cái chuông khác, nhưng hành động này của Tô Viễn có ýnghĩa gì? Nhìn động tác của mấy người, Tô Viễn cười lạnh:"Ngươi thấy chưa? Cái chuông trong tay ta là một vật phẩm linhdị, tiếng chuông của nó có thể thu hút lệ quỷ, vừa rôi hành độngcủa những người đó ngươi thấy chưa? Bọn họ bị tiếng chuônghấp dẫn, còn chúng ta thì sao? Ngươi có cảm thấy bị ảnh hưởnggì không?”Hồng tỷ nhíu mày, không nói gì, vì nàng cũng thấy hành động bấtthường của năm người kia, nhưng khi nàng định nói gì đó thì,một người sau lưng nàng bỗng nhiên nói:"Ấu Hồng, hắn chỉ là tài xế xe buýt linh dị mà thôi, quản quá rộngrồi, chúng ta liên thủ có thể giết hắn, sau đó chiếm lấy chiếc xebuýt này.'Đó là một người đàn ông mặc áo dài, đeo kính gọng mảnh, lúcnày ánh mắt lạnh lùng nhìn Tô Viễn, không chút cảm xúc, cứ nhưđang nhìn một người chết.Một thanh niên mặc áo ngắn xám trắng cũng lên tiếng, ánh mắtlạnh lẽo, không có chút tình cảm của người sống."Đúng vậy, chúng ta muốn hòa nhập vào thời đại này cân mộtchút tài nguyên, cướp của hắn có lẽ là một lựa chọn tốt, cáichuông trên tay hắn rất được, ta thích.""Đều im miệng."Hồng tỷ quay đầu quát, rồi nhìn Tô Viễn nói:"Chuyện của họ ta sẽ chịu trách nhiệm, nếu thật sự xảy ra chuyệnta sẽ xử lý, bây giờ ngươi chỉ cần tiếp tục lái xe đưa tất cả chúngta rời khỏi đây là được, trở về hiện thực rồi chúng ta sẽ đi, sẽkhông gây phiên phức gì cho ngươi."Nhìn Hồng tỷ đang nói, trong mắt Tô Viễn lóe lên tia nguy hiểm,sau một khắc, hắn chậm rãi giơ tay lên, đặt lên cổ.Ngay sau đó một cảnh tượng kỳ dị xuất hiện.Tô Viễn cứ thế mà bẻ gãy cổ mình, vặn đầu mình xuống, rồi nhưđá bóng, một cước đá đầu mình ra ngoài.Ngay khi hắn đá đầu mình ra ngoài, đầu của người thanh niênmặc áo ngắn xám trắng cũng đứt theo, như bị vật gì đó đá bay,biến mất trong bóng tối."Nguyên rủa!l Ngươi thật sự muốn động thủ?"Đồng tử Hồng tỷ co rút lại, dường như không ngờ Tô Viễn lại độtnhiên ra tay.Sau khi làm xong tất cả, cái đầu mới trên cổ Tô Viễn lại mọc ra,vặn vẹo vài cái, nhìn thân thể vẫn chưa ngã xuống đối diện, trênmặt hiện lên vẻ khinh thường, rồi nhìn về phía Hồng tỷ."Bây giờ ngươi vẫn không chịu tin bọn họ là quỷ? Thật lòng mànói, như vậy ngươi không xứng với danh hiệu của những ngườithời dân quốc kia chút nào."Tô Viễn có chút thất vọng, hắn không phải sợ Hồng tỷ, chỉ đơnthuân là bội phục những người đó đã cống hiến, hy sinh tất cảtrong thời kỳ đó để đổi lấy hòa bình cho đời sau.Thời đó, nếu không có những người đó, bây giờ đã loạn cả rồi,đâu còn có chuyện hắn xuyên không đến sau này.Nhưng kính nể thì kính nể, không có nghĩa là Tô Viễn phảinhượng bộ.Cho dù hắn có thể mặc kệ, một khi những người này xảy rachuyện, tổng bộ cũng sẽ can thiệp, nhưng đối với loại kh*ng b*linh dị rất có thể biến thành có suy nghĩ của người sống, lại hoạtđộng theo quy luật của lệ quỷ, Tô Viễn luôn giữ thái độ thà giếtlâm còn hơn bỏ sót.Bên ngoài đã có một thuyền trưởng đủ phiên phức rồi, tuyệt đốikhông cho phép thêm năm tên nữa.Ngươi tránh ra, năm người này nhất định phải ở lại vùng đất linhdị vĩnh viễn, đừng hòng xuất hiện trong hiện thực."Ta bảo lãnh cho bọn họ cũng không được sao? Dù sao ta cũng làngười ngự quỷ đỉnh cao thời dân quốc, cũng coi như tận tâm tậnlực xử lý sự kiện linh dị, vất vả lắm mới sống lại, chẳng lẽ ngay cảtư cách bảo lãnh cho mấy người cũng không có?”"Bảo lãnh? Xin lỗi, ngươi thật sự không đủ tư cách."Tô Viễn lạnh lùng nói, đồng thời bóng tối như nước chảy lan radưới chân hắn, ăn mòn ra xung quanh, thấy vậy, khóe miệngHồng tỷ hiện lên nụ cười cay đắng."Trương Ấu Hồng, chúng ta liên thủ giết hắn, chuyện này sẽ kếtthúc, ngươi còn do dự gì nữa? Không giống ngươi trước kia, ngàyxưa, ngươi căn bản sẽ không nói nhảm nhiều như vậy với hắn,tiện tay là giết."Người đàn ông mặc áo dài đeo kính gọng mảnh trâm giọng nói.Hồng tỷ nói: "Thời đại khác nhau rồi, thời đại đó là của chúng ta,chúng ta dẫn dắt thời đại đó, tất nhiên có thể tiêu diệt tất cảnhững kẻ cản đường chúng ta, nhưng thời đại này không còn làthời đại của chúng ta nữa, chúng ta là người còn sót lại từ thờiđại trước, giờ đã thân bất do kỷ rồi.""Nhưng cũng không thể để hắn kê dao vào cổ chúng ta, chúng tachỉ muốn sống sót, có gì sai?"Hồng tỷ im lặng, thật ra cả hai bên đều không sai, nếu nói là sai,thì sai ở thời gian.Thật đáng tiếc, thế giới rộng lớn như vậy, lại không chứa nổi nămngười kia.

Chương 1370: Lần nữa động thủ