Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 1378: Bại lui
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Không ai ngờ tới, chỉ một lần giao tranh, một vị quốc vương đãrời trận.Cục diện thay đổi trong nháy mắt.Truyền giáo sĩ trơ mắt nhìn cảnh này, muốn tới hỗ trợ, nhưng bịTô Viễn ngăn lại, lại thêm Lý Nhạc Bình quấy rối.Gã kia rất phiên phức, hơi sơ sẩy là quên mất tên đội trưởngnguy hiểm này ngay.Nhưng mỗi nguy thực sự vẫn là Tô Viễn.Thật khó tin, khi đang đối đầu với mình, hắn vẫn còn sức đi tấncông quốc vương khác.Vì vậy, hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn đối phương dùng thủ đoạnkhông rõ tên, giảm số thành viên bên mình.Đấn lúc này, rõ ràng phân thắng không thuộc về phe mình."Giao thủ với ta mà còn dám phân tâm? Gan ngươi cũng lớn đấy”Giọng nói trầm thấp của Tô Viễn đột nhiên vang lên bên taitruyền giáo sĩ, khiến hắn dựng tóc gáy.Không chút do dự, truyên giáo sĩ lật cuốn sách cũ kỹ trong tay.Đó là một tờ giấy trống vàng úa, nhưng giờ phút này lại dân hiệnra hình người, càng lúc càng rõ ràng, cuối cùng giống hệt truyềngiáo sĩ.Nhưng hình người trên giấy nhanh chóng biến đổi, từ nguyên vẹnbỗng nhiên vỡ làm đôi, máu quỷ dị chảy ra từ trang giấy, như thểgặp phải một loại linh dị tấn công đáng sợ nào đó.Thấy vậy, truyên giáo sĩ toát mồ hồi lạnh.Nếu không kịp thời ứng phó, có lẽ vừa rồi hắn đã chết.Nghĩ vậy, truyên giáo sĩ không do dự nữa, lập tức hô lớn:"Rút lui.Hiện tại không còn cơ hội chiến thắng, nếu không đi, hôm naybọn hắn e rằng phải bỏ mạng tại đây.Theo tiếng nói của hắn, bầu trời biến sắc, từ đêm chuyển thànhngày, cảnh vật xung quanh cũng thay đổi chóng mặt, vùng biểnrộng ban nãy bỗng biến thành một thành phố, như thể cảnh vậtđang được chuyển đổi.Nhưng nhìn kỹ thì thấy, những cảnh vật đó đều không chân thực,giống như giả, như bức tranh vẽ ra.Rất nhanh, thân hình truyền giáo sĩ biến mất ở bến tàu.Không ngờ truyền giáo sĩ lại chạy nhanh như vậy, Tô Viễn thấythế cũng không đuổi theo, truyền giáo sĩ chạy được, nhưngnhững kẻ khác thì không.Quỷ vực của hắn khuếch tán ra, tạo thành một đường đen, ngăncách những quấy nhiễu linh dị khác, cũng là để phòng ngừa kẻkhác bỏ chạy.Đường này không thể vượt qua, cũng không thể phá vỡ, chỉ cólinh dị mạnh hơn Quỷ vực của Tô Viễn mới làm được.Không để ý đến truyền giáo sĩ, Tô Viễn quay đầu nhìn nhữngngười khác.Lâm Bắc đang đối đầu với lão nhân mặc váy phương Tây, mặtmũi nhăn nheo, âm u đầy tử khí, hai người đang quyết đấu trongkính thế giới, nhất thời không thể xen vào. Còn Tào Dương bị kéovào một thước phim đen trắng, bên trong đó, một người đàn ôngnước ngoài mặt mày dữ tợn đang tấn công hắn.Loại thủ đoạn linh dị này khiến Tô Viễn nheo mắt.Khi hắn định đến giúp thì vị quốc vương bị hắn cắn lúc trước bắtđầu liêu mạng.Dường như biết hôm nay khó thoát khỏi tai kiếp, một cỗ quan tàiđen cổ xưa quỷ dị xuất hiện bên cạnh hắn.Quan tài rách nát, như sắp vỡ vụn, cả lớp sơn đen cũng bongtróc.Dần dần, từ mơ hồ ban đầu, nó trở nên rõ ràng hơn, như thểđang xâm lấn từ một nơi linh dị nào đó vào hiện thực.Ngay khi quan tài xuất hiện, Dương Gian phát hiện mình khôngthể cử động.Cơ thể như bị đóng đỉnh tại chỗ, mất hết cảm giác, ngay cả mímắt cũng không chớp được.Trừ Quỷ Nhãn còn có thể chuyển động, có thể nhìn rõ mọi thứxung quanh, những thứ khác đều bị ảnh hưởng nặng nê.Sau khi quan tài xuất hiện, lão nhân rõ ràng không màng đếnthương thế của mình, mà trực tiếp mở quan tài ra.Hắn biết mình không sống nổi, vết cắn của Tô Viễn không chỉ đơnthuần là gây thương tích, mà là trực tiếp ăn mất mảnh ghép linhdị của hắn.Sự cân bằng linh dị bị phá vỡ, nếu không kịp thời bổ sung, khôiphục lại cân bằng, dù là dị loại cũng không chịu nổi.Chính vì nhận thức được điều này, lão nhân mới liêu mạng.Theo quan tài được mở ra, một cánh tay đây máu ứ từ từ thò ra,như thể một con quỷ khủng khiếp nào đó đang được giải phóng.Ngay khi cánh tay thò ra, Dương Gian cảm thấy tâm nhìn của QuỷNhãn như bị ảnh hưởng bởi linh dị, trở nên mờ ảo và méo mó.Lúc này hắn không thấy Lâm Bắc, Lý Nhạc Bình hay Tào Dương,cũng không thấy Tô Viễn làm gì, chỉ thấy cỗ quan tài trước mắt,ngay cả hình dáng lão nhân mở quan tài cũng mờ ảo.Giờ khắc này, Dương Gian cảm thấy sợ hãi.Con quỷ này quá hung dữ, chỉ cân xuất hiện đã phong tỏa mọihành động của hắn, còn ảnh hưởng đến cả một vùng lân cận.Dù biết cỗ quan tài đen này là át chủ bài liều mạng của quốcvương này, nhưng hung dữ đến mức độ này cũng quá kinhkhủng.Rất nhanh, biến cố mới lại xuất hiện.Từ trong quan tài đen thấm ra rất nhiêu tóc đen, bao phủ ra bốnphương tám hướng, mọi thứ xung quanh dường như bị tóc đennuốt chứng.Nhưng điều không thể tưởng tượng nhất là, bên dưới mái tóc đenđó hiện ra từng đôi mắt quỷ dị, cùng với những hình dáng đầungười đang chuyển động."Đến phía ta rồi."Dương Gian căng thẳng trong lòng.Trong tâm mắt của Quỷ Nhãn, con quỷ trong quan tài đen đãđược thả ra một phần, cánh tay đầy máu ứ kia đang vươn về phíahắn.Cánh tay rất dài, càng đến gần lại càng to lớn hơn, cuối cùng bàntay nắm lại còn lớn hơn cả người Dương Gian, hắn trước mặt nónhư một tiểu nhân."Vẫn không thể động?"Dương Gian cố gắng vận dụng linh dị của Quỷ Nhãn, ví dụ nhưkhởi động lại Quỷ vực bảy tâng, thoát khỏi sự tấn công linh dịnày.Nhưng vẫn vô dụng, hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn mọi chuyện xảyra.Đây không phải là một cuộc đối kháng linh dị bình thường, bởi vìlúc này Dương Gian như một người ngoài cuộc, không thể canthiệp vào cuộc tấn công linh dị này, cũng không thể ngăn cản bấtcứ điều gì, như thể hắn đang ở trong một bộ phim, phải đợi đếnkhi cảnh này kết thúc, còn kết quả sẽ ra sao, không ai biết.Mà trong cuộc đối đầu, từ phía Tô Viễn nhìn lại, Dương Gian chỉđứng im bất động, đối diện với hắn chỉ có một cỗ quan tài đangmở và một thi thể quốc vương không trọn vẹn.
Không ai ngờ tới, chỉ một lần giao tranh, một vị quốc vương đã
rời trận.
Cục diện thay đổi trong nháy mắt.
Truyền giáo sĩ trơ mắt nhìn cảnh này, muốn tới hỗ trợ, nhưng bị
Tô Viễn ngăn lại, lại thêm Lý Nhạc Bình quấy rối.
Gã kia rất phiên phức, hơi sơ sẩy là quên mất tên đội trưởng
nguy hiểm này ngay.
Nhưng mỗi nguy thực sự vẫn là Tô Viễn.
Thật khó tin, khi đang đối đầu với mình, hắn vẫn còn sức đi tấn
công quốc vương khác.
Vì vậy, hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn đối phương dùng thủ đoạn
không rõ tên, giảm số thành viên bên mình.
Đấn lúc này, rõ ràng phân thắng không thuộc về phe mình.
"Giao thủ với ta mà còn dám phân tâm? Gan ngươi cũng lớn đấy”
Giọng nói trầm thấp của Tô Viễn đột nhiên vang lên bên tai
truyền giáo sĩ, khiến hắn dựng tóc gáy.
Không chút do dự, truyên giáo sĩ lật cuốn sách cũ kỹ trong tay.
Đó là một tờ giấy trống vàng úa, nhưng giờ phút này lại dân hiện
ra hình người, càng lúc càng rõ ràng, cuối cùng giống hệt truyền
giáo sĩ.
Nhưng hình người trên giấy nhanh chóng biến đổi, từ nguyên vẹn
bỗng nhiên vỡ làm đôi, máu quỷ dị chảy ra từ trang giấy, như thể
gặp phải một loại linh dị tấn công đáng sợ nào đó.
Thấy vậy, truyên giáo sĩ toát mồ hồi lạnh.
Nếu không kịp thời ứng phó, có lẽ vừa rồi hắn đã chết.
Nghĩ vậy, truyên giáo sĩ không do dự nữa, lập tức hô lớn:
"Rút lui.
Hiện tại không còn cơ hội chiến thắng, nếu không đi, hôm nay
bọn hắn e rằng phải bỏ mạng tại đây.
Theo tiếng nói của hắn, bầu trời biến sắc, từ đêm chuyển thành
ngày, cảnh vật xung quanh cũng thay đổi chóng mặt, vùng biển
rộng ban nãy bỗng biến thành một thành phố, như thể cảnh vật
đang được chuyển đổi.
Nhưng nhìn kỹ thì thấy, những cảnh vật đó đều không chân thực,
giống như giả, như bức tranh vẽ ra.
Rất nhanh, thân hình truyền giáo sĩ biến mất ở bến tàu.
Không ngờ truyền giáo sĩ lại chạy nhanh như vậy, Tô Viễn thấy
thế cũng không đuổi theo, truyền giáo sĩ chạy được, nhưng
những kẻ khác thì không.
Quỷ vực của hắn khuếch tán ra, tạo thành một đường đen, ngăn
cách những quấy nhiễu linh dị khác, cũng là để phòng ngừa kẻ
khác bỏ chạy.
Đường này không thể vượt qua, cũng không thể phá vỡ, chỉ có
linh dị mạnh hơn Quỷ vực của Tô Viễn mới làm được.
Không để ý đến truyền giáo sĩ, Tô Viễn quay đầu nhìn những
người khác.
Lâm Bắc đang đối đầu với lão nhân mặc váy phương Tây, mặt
mũi nhăn nheo, âm u đầy tử khí, hai người đang quyết đấu trong
kính thế giới, nhất thời không thể xen vào. Còn Tào Dương bị kéo
vào một thước phim đen trắng, bên trong đó, một người đàn ông
nước ngoài mặt mày dữ tợn đang tấn công hắn.
Loại thủ đoạn linh dị này khiến Tô Viễn nheo mắt.
Khi hắn định đến giúp thì vị quốc vương bị hắn cắn lúc trước bắt
đầu liêu mạng.
Dường như biết hôm nay khó thoát khỏi tai kiếp, một cỗ quan tài
đen cổ xưa quỷ dị xuất hiện bên cạnh hắn.
Quan tài rách nát, như sắp vỡ vụn, cả lớp sơn đen cũng bong
tróc.
Dần dần, từ mơ hồ ban đầu, nó trở nên rõ ràng hơn, như thể
đang xâm lấn từ một nơi linh dị nào đó vào hiện thực.
Ngay khi quan tài xuất hiện, Dương Gian phát hiện mình không
thể cử động.
Cơ thể như bị đóng đỉnh tại chỗ, mất hết cảm giác, ngay cả mí
mắt cũng không chớp được.
Trừ Quỷ Nhãn còn có thể chuyển động, có thể nhìn rõ mọi thứ
xung quanh, những thứ khác đều bị ảnh hưởng nặng nê.
Sau khi quan tài xuất hiện, lão nhân rõ ràng không màng đến
thương thế của mình, mà trực tiếp mở quan tài ra.
Hắn biết mình không sống nổi, vết cắn của Tô Viễn không chỉ đơn
thuần là gây thương tích, mà là trực tiếp ăn mất mảnh ghép linh
dị của hắn.
Sự cân bằng linh dị bị phá vỡ, nếu không kịp thời bổ sung, khôi
phục lại cân bằng, dù là dị loại cũng không chịu nổi.
Chính vì nhận thức được điều này, lão nhân mới liêu mạng.
Theo quan tài được mở ra, một cánh tay đây máu ứ từ từ thò ra,
như thể một con quỷ khủng khiếp nào đó đang được giải phóng.
Ngay khi cánh tay thò ra, Dương Gian cảm thấy tâm nhìn của Quỷ
Nhãn như bị ảnh hưởng bởi linh dị, trở nên mờ ảo và méo mó.
Lúc này hắn không thấy Lâm Bắc, Lý Nhạc Bình hay Tào Dương,
cũng không thấy Tô Viễn làm gì, chỉ thấy cỗ quan tài trước mắt,
ngay cả hình dáng lão nhân mở quan tài cũng mờ ảo.
Giờ khắc này, Dương Gian cảm thấy sợ hãi.
Con quỷ này quá hung dữ, chỉ cân xuất hiện đã phong tỏa mọi
hành động của hắn, còn ảnh hưởng đến cả một vùng lân cận.
Dù biết cỗ quan tài đen này là át chủ bài liều mạng của quốc
vương này, nhưng hung dữ đến mức độ này cũng quá kinh
khủng.
Rất nhanh, biến cố mới lại xuất hiện.
Từ trong quan tài đen thấm ra rất nhiêu tóc đen, bao phủ ra bốn
phương tám hướng, mọi thứ xung quanh dường như bị tóc đen
nuốt chứng.
Nhưng điều không thể tưởng tượng nhất là, bên dưới mái tóc đen
đó hiện ra từng đôi mắt quỷ dị, cùng với những hình dáng đầu
người đang chuyển động.
"Đến phía ta rồi."
Dương Gian căng thẳng trong lòng.
Trong tâm mắt của Quỷ Nhãn, con quỷ trong quan tài đen đã
được thả ra một phần, cánh tay đầy máu ứ kia đang vươn về phía
hắn.
Cánh tay rất dài, càng đến gần lại càng to lớn hơn, cuối cùng bàn
tay nắm lại còn lớn hơn cả người Dương Gian, hắn trước mặt nó
như một tiểu nhân.
"Vẫn không thể động?"
Dương Gian cố gắng vận dụng linh dị của Quỷ Nhãn, ví dụ như
khởi động lại Quỷ vực bảy tâng, thoát khỏi sự tấn công linh dị
này.
Nhưng vẫn vô dụng, hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn mọi chuyện xảy
ra.
Đây không phải là một cuộc đối kháng linh dị bình thường, bởi vì
lúc này Dương Gian như một người ngoài cuộc, không thể can
thiệp vào cuộc tấn công linh dị này, cũng không thể ngăn cản bất
cứ điều gì, như thể hắn đang ở trong một bộ phim, phải đợi đến
khi cảnh này kết thúc, còn kết quả sẽ ra sao, không ai biết.
Mà trong cuộc đối đầu, từ phía Tô Viễn nhìn lại, Dương Gian chỉ
đứng im bất động, đối diện với hắn chỉ có một cỗ quan tài đang
mở và một thi thể quốc vương không trọn vẹn.
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Không ai ngờ tới, chỉ một lần giao tranh, một vị quốc vương đãrời trận.Cục diện thay đổi trong nháy mắt.Truyền giáo sĩ trơ mắt nhìn cảnh này, muốn tới hỗ trợ, nhưng bịTô Viễn ngăn lại, lại thêm Lý Nhạc Bình quấy rối.Gã kia rất phiên phức, hơi sơ sẩy là quên mất tên đội trưởngnguy hiểm này ngay.Nhưng mỗi nguy thực sự vẫn là Tô Viễn.Thật khó tin, khi đang đối đầu với mình, hắn vẫn còn sức đi tấncông quốc vương khác.Vì vậy, hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn đối phương dùng thủ đoạnkhông rõ tên, giảm số thành viên bên mình.Đấn lúc này, rõ ràng phân thắng không thuộc về phe mình."Giao thủ với ta mà còn dám phân tâm? Gan ngươi cũng lớn đấy”Giọng nói trầm thấp của Tô Viễn đột nhiên vang lên bên taitruyền giáo sĩ, khiến hắn dựng tóc gáy.Không chút do dự, truyên giáo sĩ lật cuốn sách cũ kỹ trong tay.Đó là một tờ giấy trống vàng úa, nhưng giờ phút này lại dân hiệnra hình người, càng lúc càng rõ ràng, cuối cùng giống hệt truyềngiáo sĩ.Nhưng hình người trên giấy nhanh chóng biến đổi, từ nguyên vẹnbỗng nhiên vỡ làm đôi, máu quỷ dị chảy ra từ trang giấy, như thểgặp phải một loại linh dị tấn công đáng sợ nào đó.Thấy vậy, truyên giáo sĩ toát mồ hồi lạnh.Nếu không kịp thời ứng phó, có lẽ vừa rồi hắn đã chết.Nghĩ vậy, truyên giáo sĩ không do dự nữa, lập tức hô lớn:"Rút lui.Hiện tại không còn cơ hội chiến thắng, nếu không đi, hôm naybọn hắn e rằng phải bỏ mạng tại đây.Theo tiếng nói của hắn, bầu trời biến sắc, từ đêm chuyển thànhngày, cảnh vật xung quanh cũng thay đổi chóng mặt, vùng biểnrộng ban nãy bỗng biến thành một thành phố, như thể cảnh vậtđang được chuyển đổi.Nhưng nhìn kỹ thì thấy, những cảnh vật đó đều không chân thực,giống như giả, như bức tranh vẽ ra.Rất nhanh, thân hình truyền giáo sĩ biến mất ở bến tàu.Không ngờ truyền giáo sĩ lại chạy nhanh như vậy, Tô Viễn thấythế cũng không đuổi theo, truyền giáo sĩ chạy được, nhưngnhững kẻ khác thì không.Quỷ vực của hắn khuếch tán ra, tạo thành một đường đen, ngăncách những quấy nhiễu linh dị khác, cũng là để phòng ngừa kẻkhác bỏ chạy.Đường này không thể vượt qua, cũng không thể phá vỡ, chỉ cólinh dị mạnh hơn Quỷ vực của Tô Viễn mới làm được.Không để ý đến truyền giáo sĩ, Tô Viễn quay đầu nhìn nhữngngười khác.Lâm Bắc đang đối đầu với lão nhân mặc váy phương Tây, mặtmũi nhăn nheo, âm u đầy tử khí, hai người đang quyết đấu trongkính thế giới, nhất thời không thể xen vào. Còn Tào Dương bị kéovào một thước phim đen trắng, bên trong đó, một người đàn ôngnước ngoài mặt mày dữ tợn đang tấn công hắn.Loại thủ đoạn linh dị này khiến Tô Viễn nheo mắt.Khi hắn định đến giúp thì vị quốc vương bị hắn cắn lúc trước bắtđầu liêu mạng.Dường như biết hôm nay khó thoát khỏi tai kiếp, một cỗ quan tàiđen cổ xưa quỷ dị xuất hiện bên cạnh hắn.Quan tài rách nát, như sắp vỡ vụn, cả lớp sơn đen cũng bongtróc.Dần dần, từ mơ hồ ban đầu, nó trở nên rõ ràng hơn, như thểđang xâm lấn từ một nơi linh dị nào đó vào hiện thực.Ngay khi quan tài xuất hiện, Dương Gian phát hiện mình khôngthể cử động.Cơ thể như bị đóng đỉnh tại chỗ, mất hết cảm giác, ngay cả mímắt cũng không chớp được.Trừ Quỷ Nhãn còn có thể chuyển động, có thể nhìn rõ mọi thứxung quanh, những thứ khác đều bị ảnh hưởng nặng nê.Sau khi quan tài xuất hiện, lão nhân rõ ràng không màng đếnthương thế của mình, mà trực tiếp mở quan tài ra.Hắn biết mình không sống nổi, vết cắn của Tô Viễn không chỉ đơnthuần là gây thương tích, mà là trực tiếp ăn mất mảnh ghép linhdị của hắn.Sự cân bằng linh dị bị phá vỡ, nếu không kịp thời bổ sung, khôiphục lại cân bằng, dù là dị loại cũng không chịu nổi.Chính vì nhận thức được điều này, lão nhân mới liêu mạng.Theo quan tài được mở ra, một cánh tay đây máu ứ từ từ thò ra,như thể một con quỷ khủng khiếp nào đó đang được giải phóng.Ngay khi cánh tay thò ra, Dương Gian cảm thấy tâm nhìn của QuỷNhãn như bị ảnh hưởng bởi linh dị, trở nên mờ ảo và méo mó.Lúc này hắn không thấy Lâm Bắc, Lý Nhạc Bình hay Tào Dương,cũng không thấy Tô Viễn làm gì, chỉ thấy cỗ quan tài trước mắt,ngay cả hình dáng lão nhân mở quan tài cũng mờ ảo.Giờ khắc này, Dương Gian cảm thấy sợ hãi.Con quỷ này quá hung dữ, chỉ cân xuất hiện đã phong tỏa mọihành động của hắn, còn ảnh hưởng đến cả một vùng lân cận.Dù biết cỗ quan tài đen này là át chủ bài liều mạng của quốcvương này, nhưng hung dữ đến mức độ này cũng quá kinhkhủng.Rất nhanh, biến cố mới lại xuất hiện.Từ trong quan tài đen thấm ra rất nhiêu tóc đen, bao phủ ra bốnphương tám hướng, mọi thứ xung quanh dường như bị tóc đennuốt chứng.Nhưng điều không thể tưởng tượng nhất là, bên dưới mái tóc đenđó hiện ra từng đôi mắt quỷ dị, cùng với những hình dáng đầungười đang chuyển động."Đến phía ta rồi."Dương Gian căng thẳng trong lòng.Trong tâm mắt của Quỷ Nhãn, con quỷ trong quan tài đen đãđược thả ra một phần, cánh tay đầy máu ứ kia đang vươn về phíahắn.Cánh tay rất dài, càng đến gần lại càng to lớn hơn, cuối cùng bàntay nắm lại còn lớn hơn cả người Dương Gian, hắn trước mặt nónhư một tiểu nhân."Vẫn không thể động?"Dương Gian cố gắng vận dụng linh dị của Quỷ Nhãn, ví dụ nhưkhởi động lại Quỷ vực bảy tâng, thoát khỏi sự tấn công linh dịnày.Nhưng vẫn vô dụng, hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn mọi chuyện xảyra.Đây không phải là một cuộc đối kháng linh dị bình thường, bởi vìlúc này Dương Gian như một người ngoài cuộc, không thể canthiệp vào cuộc tấn công linh dị này, cũng không thể ngăn cản bấtcứ điều gì, như thể hắn đang ở trong một bộ phim, phải đợi đếnkhi cảnh này kết thúc, còn kết quả sẽ ra sao, không ai biết.Mà trong cuộc đối đầu, từ phía Tô Viễn nhìn lại, Dương Gian chỉđứng im bất động, đối diện với hắn chỉ có một cỗ quan tài đangmở và một thi thể quốc vương không trọn vẹn.