Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 1386: Câu đối phúng điếu

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Nhưng mà, những thứ trải qua cùng chứng kiến trên đường đi đãhoàn toàn phá vỡ nhận thức của bọn hắn.Giống như một cửa hàng ven đường với tấm biển hiệu ọp ep, cửalớn mở toang trông như một quán trọ.Trước cửa quán trọ đứng một người phụ nữ, tóc ướt sũng nhưvừa dầm mưa, nước da xám xịt như xác chết, đứng bất động.Tựa hồ vì nhóm người đi ngang qua, người phụ nữ kia bị thu hútsự chú ý.Bất chợt, nàng quay phắt đầu lại.Lúc này mới nhìn rõ, nửa khuôn mặt của nàng như đang tanchảy, da thịt rơi xuống rào rào, hốc mắt trống rỗng vô hồn,nhưng khóe miệng lại nở một nụ cười.Cả khuôn mặt dường như được lập trình sẵn, trông quái dị vàkh*ng b*.Ngoài ra, còn có một quán mì nhỏ với bảy chiếc bàn.Trên mỗi bàn chỉ có một bộ bát đũa, cái bát đã bạt màu như bịphơi nắng phơi sương ở nghĩa địa, có vẻ trắng bệch.Trước bàn là một chiếc ghế dài cũ kỹ, mặt ghế sơn đen khiếnngười ta liên tưởng đến màu sơn trên quan tài. Phía sau quán mìkhuất trong bóng tối không thể nhìn rõ, nhưng mơ hồ nghe thấytiếng dao phay chặt đều đều trên thớt gỗ.Đi thêm một đoạn, mấy người lại thấy một tiệm bán quần áo.Quần áo trong tiệm cũng rất kỳ quái, có bộ âu phục cũ, áo dàixám trắng, trường sam màu xanh lục.Mỗi bộ quân áo treo trong tiệm đều không ngừng giãy giụa nhưvật sống.Trên đường đi, những thứ chứng kiến đã tạo nên nỗi kinh hoàngtột độ cho những người bình thường này.Càng biết nhiều, càng hoảng sợ về thế giới này.Bọn hắn muốn moi tin từ Tô Viễn nhưng hắn chẳng nói gì vớinhững người thường này.Với họ, biết nhiều cũng chẳng tốt đẹp gì."AI"Bỗng nhiên, nữ phóng viên hét lên kinh hãi, thu hút sự chú ý củaTô Viễn.Quay lại, hắn thấy nàng kinh ngạc chỉ vào những bóng người dạochơi trên đường, vẻ mặt không thể tin nổi."Mẹ...Tô Viễn nhìn theo hướng nàng chỉ, chỉ thấy những u hồn đi lạilững thững, chẳng có người mẹ nào như lời cô ta.Dường như nhận thấy ánh mắt của Tô Viễn, nữ phóng viên vộivàng nói:"Thật đấy, tôi thấy mẹ tôi, bà ấy đang ở trong đám người kia."Nhưng khi nhìn lại, bà mẹ đã biến mất.Dường như đã lẫn vào đám đông, theo dòng người đi về nơi nàođó.Suy nghĩ một chút, Tô Viễn như nhớ ra điều gì, nở nụ cười quáidị."Mẹ ngươi đã mất rồi đúng không?”Tô Viễn hỏi.Nữ phóng viên gật đầu: "Năm tôi 15 tuổi, bà mất vì tai nạn xecộ.'"Vậy thì chẳng có gì lạ khi ngươi thấy mẹ mình ở đây."Tô Viễn thản nhiên nói:Dù sao đây cũng là con đường vong hồn dạo chơi, còn có cả linhdị có thể khiến người chết sống lại nữa chứ."Khiến người chết sống lại...Nghe Tô Viễn giải thích, nữ phóng viên cảm thấy kinh hãi tộtcùng.Chuyện này có thể sao? Hay hắn đang lừa mình?Nhưng nếu là thật...Như nhìn thấu suy nghĩ của cô ta, Tô Viễn cười nhạo. "Muốn thửkhông? Hồi sinh mẹ ngươi?”Nữ phóng viên lộ vẻ dao động.Nếu được, dĩ nhiên cô muốn.Dù sao đó cũng là người thân, ai mà chẳng muốn?Nhưng hồi sinh người chết lại có dễ dàng vậy sao? Liệu có phảitrả giá gì lớn không?Cô chưa kịp nghĩ rõ, Tô Viễn đã cười khẩy, quay người tiếp tục đi.Nữ phóng viên há hốc mồm như muốn nói gì, nhưng bị hai đồngnghiệp kéo lại, ra hiệu im lặng.Quay lại, vẻ mặt hoảng sợ của đồng nghiệp khiến cô tỉnh táo.Đúng vậy, hiện tại bản thân còn chưa lo xong, làm sao nghĩ nhiêuđược, lại còn là chuyện người chết sống lại.Suy nghĩ của người thường, Tô Viễn không để tâm.Hắn nhìn vê phía trước, linh dị quấy nhiễu mãnh liệt khiến QuỷNhãn không thể nhìn xuyên qua các tòa nhà để thăm dò.Ánh mắt hắn nhìn vào bất cứ tòa nhà nào đều bị linh dị làm vặnvẹo, chỉ có thể thấy những gì trước mắt.Tiếp tục đi.Con đường dường như kéo dài vô tận, đi mãi không tới cuối.Mưa lất phất, dòng người trên phố cũng như vô tận. Tô Viễnngẩng đầu, dòng người nối dài theo con đường, không thấy điểmcuối.Cứ thế này, đừng nói ba ngày, mười ngày cũng chưa chắc tìmthấy con quỷ.Biết quỷ ở đâu và có thể đến được đó hay không là hai chuyệnkhác nhau.Nghĩ vậy, Tô Viễn không do dự, lấy ra Quỷ Bút Cầu Nguyện.Hắn muốn câu nguyện, khóa chặt vị trí đó.Đương nhiên, trước đó phải sắp xếp mấy người đi theo này đã.Một lát sau, Tô Viễn cất quỷ bút, tiếp tục đi, nhưng lần này, hắnrời khỏi con đường lớn, đi vào một con hẻm tối tăm, ẩm ướt,không một tia sáng, nhưng điêu này không ảnh hưởng gì đến TôViễn.Chẳng mấy chốc, Tô Viễn dẫn ba người đi theo vào hành lang củamột tòa nhà bốn tầng, đi lên cầu thang, thẳng đến một cănphòng ở tầng ba."Đến đây thôi, các ngươi không thể đi theo ta nữa.Ở đây có người bảo vệ các ngươi, tự lo lấy thân."Nữ phóng viên và hai người khác dè dặt nhìn lại, chỉ thấy hướngTô Viễn chỉ là một cánh cửa lớn, trước cửa dán một bộ câu đốimàu trắng, giống như câu đối phúng điếu. Trên dưới viết: Sốngkhông hại người, chết không lụy người, không thẹn với lươngtâm, ta cũng trở vê.Rõ ràng, đây là câu đối phúng điếu viết cho người chết.Khi nhìn rõ dòng chữ, nữ phóng viên quay đầu lại, Tô Viễn đãbiến mất, dường như đã rời đi.Không còn cách nào khác, ba người đành mở cửa lớn.Cửa vừa mở, ánh sáng yếu ớt từ bên trong hắt ra.Ánh sáng phát ra từ một cái lò than nhỏ trong phòng.Trong phòng có kha khá người đang hoảng sợ nhìn về phía bangười, rõ ràng, cũng giống như họ, đều là những người sống sótcủa trấn Bạch Thủy

Nhưng mà, những thứ trải qua cùng chứng kiến trên đường đi đã

hoàn toàn phá vỡ nhận thức của bọn hắn.

Giống như một cửa hàng ven đường với tấm biển hiệu ọp ep, cửa

lớn mở toang trông như một quán trọ.

Trước cửa quán trọ đứng một người phụ nữ, tóc ướt sũng như

vừa dầm mưa, nước da xám xịt như xác chết, đứng bất động.

Tựa hồ vì nhóm người đi ngang qua, người phụ nữ kia bị thu hút

sự chú ý.

Bất chợt, nàng quay phắt đầu lại.

Lúc này mới nhìn rõ, nửa khuôn mặt của nàng như đang tan

chảy, da thịt rơi xuống rào rào, hốc mắt trống rỗng vô hồn,

nhưng khóe miệng lại nở một nụ cười.

Cả khuôn mặt dường như được lập trình sẵn, trông quái dị và

kh*ng b*.

Ngoài ra, còn có một quán mì nhỏ với bảy chiếc bàn.

Trên mỗi bàn chỉ có một bộ bát đũa, cái bát đã bạt màu như bị

phơi nắng phơi sương ở nghĩa địa, có vẻ trắng bệch.

Trước bàn là một chiếc ghế dài cũ kỹ, mặt ghế sơn đen khiến

người ta liên tưởng đến màu sơn trên quan tài. Phía sau quán mì

khuất trong bóng tối không thể nhìn rõ, nhưng mơ hồ nghe thấy

tiếng dao phay chặt đều đều trên thớt gỗ.

Đi thêm một đoạn, mấy người lại thấy một tiệm bán quần áo.

Quần áo trong tiệm cũng rất kỳ quái, có bộ âu phục cũ, áo dài

xám trắng, trường sam màu xanh lục.

Mỗi bộ quân áo treo trong tiệm đều không ngừng giãy giụa như

vật sống.

Trên đường đi, những thứ chứng kiến đã tạo nên nỗi kinh hoàng

tột độ cho những người bình thường này.

Càng biết nhiều, càng hoảng sợ về thế giới này.

Bọn hắn muốn moi tin từ Tô Viễn nhưng hắn chẳng nói gì với

những người thường này.

Với họ, biết nhiều cũng chẳng tốt đẹp gì.

"AI"

Bỗng nhiên, nữ phóng viên hét lên kinh hãi, thu hút sự chú ý của

Tô Viễn.

Quay lại, hắn thấy nàng kinh ngạc chỉ vào những bóng người dạo

chơi trên đường, vẻ mặt không thể tin nổi.

"Mẹ...

Tô Viễn nhìn theo hướng nàng chỉ, chỉ thấy những u hồn đi lại

lững thững, chẳng có người mẹ nào như lời cô ta.

Dường như nhận thấy ánh mắt của Tô Viễn, nữ phóng viên vội

vàng nói:

"Thật đấy, tôi thấy mẹ tôi, bà ấy đang ở trong đám người kia."

Nhưng khi nhìn lại, bà mẹ đã biến mất.

Dường như đã lẫn vào đám đông, theo dòng người đi về nơi nào

đó.

Suy nghĩ một chút, Tô Viễn như nhớ ra điều gì, nở nụ cười quái

dị.

"Mẹ ngươi đã mất rồi đúng không?”

Tô Viễn hỏi.

Nữ phóng viên gật đầu: "Năm tôi 15 tuổi, bà mất vì tai nạn xe

cộ.'

"Vậy thì chẳng có gì lạ khi ngươi thấy mẹ mình ở đây."

Tô Viễn thản nhiên nói:

Dù sao đây cũng là con đường vong hồn dạo chơi, còn có cả linh

dị có thể khiến người chết sống lại nữa chứ."

Khiến người chết sống lại...

Nghe Tô Viễn giải thích, nữ phóng viên cảm thấy kinh hãi tột

cùng.

Chuyện này có thể sao? Hay hắn đang lừa mình?

Nhưng nếu là thật...

Như nhìn thấu suy nghĩ của cô ta, Tô Viễn cười nhạo. "Muốn thử

không? Hồi sinh mẹ ngươi?”

Nữ phóng viên lộ vẻ dao động.

Nếu được, dĩ nhiên cô muốn.

Dù sao đó cũng là người thân, ai mà chẳng muốn?

Nhưng hồi sinh người chết lại có dễ dàng vậy sao? Liệu có phải

trả giá gì lớn không?

Cô chưa kịp nghĩ rõ, Tô Viễn đã cười khẩy, quay người tiếp tục đi.

Nữ phóng viên há hốc mồm như muốn nói gì, nhưng bị hai đồng

nghiệp kéo lại, ra hiệu im lặng.

Quay lại, vẻ mặt hoảng sợ của đồng nghiệp khiến cô tỉnh táo.

Đúng vậy, hiện tại bản thân còn chưa lo xong, làm sao nghĩ nhiêu

được, lại còn là chuyện người chết sống lại.

Suy nghĩ của người thường, Tô Viễn không để tâm.

Hắn nhìn vê phía trước, linh dị quấy nhiễu mãnh liệt khiến Quỷ

Nhãn không thể nhìn xuyên qua các tòa nhà để thăm dò.

Ánh mắt hắn nhìn vào bất cứ tòa nhà nào đều bị linh dị làm vặn

vẹo, chỉ có thể thấy những gì trước mắt.

Tiếp tục đi.

Con đường dường như kéo dài vô tận, đi mãi không tới cuối.

Mưa lất phất, dòng người trên phố cũng như vô tận. Tô Viễn

ngẩng đầu, dòng người nối dài theo con đường, không thấy điểm

cuối.

Cứ thế này, đừng nói ba ngày, mười ngày cũng chưa chắc tìm

thấy con quỷ.

Biết quỷ ở đâu và có thể đến được đó hay không là hai chuyện

khác nhau.

Nghĩ vậy, Tô Viễn không do dự, lấy ra Quỷ Bút Cầu Nguyện.

Hắn muốn câu nguyện, khóa chặt vị trí đó.

Đương nhiên, trước đó phải sắp xếp mấy người đi theo này đã.

Một lát sau, Tô Viễn cất quỷ bút, tiếp tục đi, nhưng lần này, hắn

rời khỏi con đường lớn, đi vào một con hẻm tối tăm, ẩm ướt,

không một tia sáng, nhưng điêu này không ảnh hưởng gì đến Tô

Viễn.

Chẳng mấy chốc, Tô Viễn dẫn ba người đi theo vào hành lang của

một tòa nhà bốn tầng, đi lên cầu thang, thẳng đến một căn

phòng ở tầng ba.

"Đến đây thôi, các ngươi không thể đi theo ta nữa.

Ở đây có người bảo vệ các ngươi, tự lo lấy thân."

Nữ phóng viên và hai người khác dè dặt nhìn lại, chỉ thấy hướng

Tô Viễn chỉ là một cánh cửa lớn, trước cửa dán một bộ câu đối

màu trắng, giống như câu đối phúng điếu. Trên dưới viết: Sống

không hại người, chết không lụy người, không thẹn với lương

tâm, ta cũng trở vê.

Rõ ràng, đây là câu đối phúng điếu viết cho người chết.

Khi nhìn rõ dòng chữ, nữ phóng viên quay đầu lại, Tô Viễn đã

biến mất, dường như đã rời đi.

Không còn cách nào khác, ba người đành mở cửa lớn.

Cửa vừa mở, ánh sáng yếu ớt từ bên trong hắt ra.

Ánh sáng phát ra từ một cái lò than nhỏ trong phòng.

Trong phòng có kha khá người đang hoảng sợ nhìn về phía ba

người, rõ ràng, cũng giống như họ, đều là những người sống sót

của trấn Bạch Thủy

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Nhưng mà, những thứ trải qua cùng chứng kiến trên đường đi đãhoàn toàn phá vỡ nhận thức của bọn hắn.Giống như một cửa hàng ven đường với tấm biển hiệu ọp ep, cửalớn mở toang trông như một quán trọ.Trước cửa quán trọ đứng một người phụ nữ, tóc ướt sũng nhưvừa dầm mưa, nước da xám xịt như xác chết, đứng bất động.Tựa hồ vì nhóm người đi ngang qua, người phụ nữ kia bị thu hútsự chú ý.Bất chợt, nàng quay phắt đầu lại.Lúc này mới nhìn rõ, nửa khuôn mặt của nàng như đang tanchảy, da thịt rơi xuống rào rào, hốc mắt trống rỗng vô hồn,nhưng khóe miệng lại nở một nụ cười.Cả khuôn mặt dường như được lập trình sẵn, trông quái dị vàkh*ng b*.Ngoài ra, còn có một quán mì nhỏ với bảy chiếc bàn.Trên mỗi bàn chỉ có một bộ bát đũa, cái bát đã bạt màu như bịphơi nắng phơi sương ở nghĩa địa, có vẻ trắng bệch.Trước bàn là một chiếc ghế dài cũ kỹ, mặt ghế sơn đen khiếnngười ta liên tưởng đến màu sơn trên quan tài. Phía sau quán mìkhuất trong bóng tối không thể nhìn rõ, nhưng mơ hồ nghe thấytiếng dao phay chặt đều đều trên thớt gỗ.Đi thêm một đoạn, mấy người lại thấy một tiệm bán quần áo.Quần áo trong tiệm cũng rất kỳ quái, có bộ âu phục cũ, áo dàixám trắng, trường sam màu xanh lục.Mỗi bộ quân áo treo trong tiệm đều không ngừng giãy giụa nhưvật sống.Trên đường đi, những thứ chứng kiến đã tạo nên nỗi kinh hoàngtột độ cho những người bình thường này.Càng biết nhiều, càng hoảng sợ về thế giới này.Bọn hắn muốn moi tin từ Tô Viễn nhưng hắn chẳng nói gì vớinhững người thường này.Với họ, biết nhiều cũng chẳng tốt đẹp gì."AI"Bỗng nhiên, nữ phóng viên hét lên kinh hãi, thu hút sự chú ý củaTô Viễn.Quay lại, hắn thấy nàng kinh ngạc chỉ vào những bóng người dạochơi trên đường, vẻ mặt không thể tin nổi."Mẹ...Tô Viễn nhìn theo hướng nàng chỉ, chỉ thấy những u hồn đi lạilững thững, chẳng có người mẹ nào như lời cô ta.Dường như nhận thấy ánh mắt của Tô Viễn, nữ phóng viên vộivàng nói:"Thật đấy, tôi thấy mẹ tôi, bà ấy đang ở trong đám người kia."Nhưng khi nhìn lại, bà mẹ đã biến mất.Dường như đã lẫn vào đám đông, theo dòng người đi về nơi nàođó.Suy nghĩ một chút, Tô Viễn như nhớ ra điều gì, nở nụ cười quáidị."Mẹ ngươi đã mất rồi đúng không?”Tô Viễn hỏi.Nữ phóng viên gật đầu: "Năm tôi 15 tuổi, bà mất vì tai nạn xecộ.'"Vậy thì chẳng có gì lạ khi ngươi thấy mẹ mình ở đây."Tô Viễn thản nhiên nói:Dù sao đây cũng là con đường vong hồn dạo chơi, còn có cả linhdị có thể khiến người chết sống lại nữa chứ."Khiến người chết sống lại...Nghe Tô Viễn giải thích, nữ phóng viên cảm thấy kinh hãi tộtcùng.Chuyện này có thể sao? Hay hắn đang lừa mình?Nhưng nếu là thật...Như nhìn thấu suy nghĩ của cô ta, Tô Viễn cười nhạo. "Muốn thửkhông? Hồi sinh mẹ ngươi?”Nữ phóng viên lộ vẻ dao động.Nếu được, dĩ nhiên cô muốn.Dù sao đó cũng là người thân, ai mà chẳng muốn?Nhưng hồi sinh người chết lại có dễ dàng vậy sao? Liệu có phảitrả giá gì lớn không?Cô chưa kịp nghĩ rõ, Tô Viễn đã cười khẩy, quay người tiếp tục đi.Nữ phóng viên há hốc mồm như muốn nói gì, nhưng bị hai đồngnghiệp kéo lại, ra hiệu im lặng.Quay lại, vẻ mặt hoảng sợ của đồng nghiệp khiến cô tỉnh táo.Đúng vậy, hiện tại bản thân còn chưa lo xong, làm sao nghĩ nhiêuđược, lại còn là chuyện người chết sống lại.Suy nghĩ của người thường, Tô Viễn không để tâm.Hắn nhìn vê phía trước, linh dị quấy nhiễu mãnh liệt khiến QuỷNhãn không thể nhìn xuyên qua các tòa nhà để thăm dò.Ánh mắt hắn nhìn vào bất cứ tòa nhà nào đều bị linh dị làm vặnvẹo, chỉ có thể thấy những gì trước mắt.Tiếp tục đi.Con đường dường như kéo dài vô tận, đi mãi không tới cuối.Mưa lất phất, dòng người trên phố cũng như vô tận. Tô Viễnngẩng đầu, dòng người nối dài theo con đường, không thấy điểmcuối.Cứ thế này, đừng nói ba ngày, mười ngày cũng chưa chắc tìmthấy con quỷ.Biết quỷ ở đâu và có thể đến được đó hay không là hai chuyệnkhác nhau.Nghĩ vậy, Tô Viễn không do dự, lấy ra Quỷ Bút Cầu Nguyện.Hắn muốn câu nguyện, khóa chặt vị trí đó.Đương nhiên, trước đó phải sắp xếp mấy người đi theo này đã.Một lát sau, Tô Viễn cất quỷ bút, tiếp tục đi, nhưng lần này, hắnrời khỏi con đường lớn, đi vào một con hẻm tối tăm, ẩm ướt,không một tia sáng, nhưng điêu này không ảnh hưởng gì đến TôViễn.Chẳng mấy chốc, Tô Viễn dẫn ba người đi theo vào hành lang củamột tòa nhà bốn tầng, đi lên cầu thang, thẳng đến một cănphòng ở tầng ba."Đến đây thôi, các ngươi không thể đi theo ta nữa.Ở đây có người bảo vệ các ngươi, tự lo lấy thân."Nữ phóng viên và hai người khác dè dặt nhìn lại, chỉ thấy hướngTô Viễn chỉ là một cánh cửa lớn, trước cửa dán một bộ câu đốimàu trắng, giống như câu đối phúng điếu. Trên dưới viết: Sốngkhông hại người, chết không lụy người, không thẹn với lươngtâm, ta cũng trở vê.Rõ ràng, đây là câu đối phúng điếu viết cho người chết.Khi nhìn rõ dòng chữ, nữ phóng viên quay đầu lại, Tô Viễn đãbiến mất, dường như đã rời đi.Không còn cách nào khác, ba người đành mở cửa lớn.Cửa vừa mở, ánh sáng yếu ớt từ bên trong hắt ra.Ánh sáng phát ra từ một cái lò than nhỏ trong phòng.Trong phòng có kha khá người đang hoảng sợ nhìn về phía bangười, rõ ràng, cũng giống như họ, đều là những người sống sótcủa trấn Bạch Thủy

Chương 1386: Câu đối phúng điếu