Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 1390: Quỷ anh bị ăn sạch

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… BịchiThi thể Dương Gian ngã xuống đất, lúc này, Tô Viễn mới nhìn vềphía mục tiêu còn lại của chuyến đi này.Phương Kính.Ngoài việc phải giải quyết người quen, tấm giấy da người hư giảtrong tay Phương Kính cũng là thứ Tô Viễn cân có được.Tờ giấy này có khả năng dự báo, chỉ cần ăn hết nó, Tô Viễn liềncó thể gây nhiễu việc dự báo của Tần lão.Như vậy, sẽ có thêm thời gian. Nếu không, một khi để Tần lão tậphợp đủ bảy người nhóm thời dân quốc, dù là hắn cũng sẽ thấy rấtkhó giải quyết.Sau khi cưỡng ép đọc ký ức của Phương Kính và biết được địa chỉcủa hắn, Tô Viễn liên định rời đi.Giờ hắn đã xử lý xong người quen ở trường Đệ Thất, tiếp theocòn vài nơi phải đến.Tô Viễn nhanh chóng dùng Quỷ Vực, đi tới một khu chung cư ởthành phố Đại Xương.Lúc này, trong nhà Phương Kính không có ai, cha mẹ hắn hẳn làđang đi làm, điều này cũng tốt, đỡ phiên phức.Lướt nhìn xung quanh, ánh mắt Tô Viễn dừng lại ở một kệ sách.Kệ sách chất đầy các loại sách, toàn là tác phẩm đồ sộ của cácdanh gia, thể loại văn học lịch sử, thậm chí có cả sách cũ khá lâuđời, cho thấy chủ nhân căn nhà này rất thích đọc sách, cũng rấtthích sưu tâm sách vở.Sách.. Rõ ràng trong căn phòng này, nơi có thể cất giấu giấy dangười chỉ có cái kệ sách này.Không chút do dự, Tô Viễn trực tiếp lấy xuống một quyển sáchrất dày trên kệ.Quyển sách này chữ viết là chữ phồn thể, có chút niên đại, giốngnhư được xuất bản thời dân quốc. Người chủ cũ bảo quản khátốt, không có chỗ nào hư hỏng.Nhưng ngay sau đó.Quyển sách này trong tay Tô Viễn bắt đầu nhanh chóng oxy hóa,nứt nẻ, cuối cùng vỡ vụn, rơi lả tả xuống đất.Một quyển sách dày nhanh chóng tan biến trong tay, cuối cùngchỉ còn lại một tờ giấy màu nâu đen vẫn tồn tại, không bị ảnhhưởng bởi lực lượng linh dị mà vẫn nguyên vẹn.Giấy da người đã có được.Tấm da người lạnh lẽo trong tay Tô Viễn không có gì bất thường,mọi thứ dường như rất bình tính. Nhưng một lúc sau, tờ giấy dangười này như thể vừa tỉnh giấc sau giấc ngủ dài, bắt đầu hiệnlên những chữ viết đen sì méo mó.Ban đầu những chữ này lít nhít, không thành hình, căn bản khôngnhìn ra nội dung, nhưng rất nhanh, chúng tiếp tục biến đổi, dầndần trở thành chữ phồn thể.Giống hệt chữ viết trong sách lúc trước.Nhưng ngay sau đó, chữ phồn thể cũng bắt đầu biến mất mộtphân, cuối cùng trở thành chữ giản thể dễ hiểu."Ta gọi... Tô Viễn, khi ngươi nhìn thấy câu nói này thì ta đãchất..."Giấy da người bắt đầu hiện ra sự quỷ dị.Chữ viết quen thuộc lại xuất hiện trước mắt.Nhìn chữ viết phía trên, Tô Viễn cười nhạo.Lại là trò cũ rích, cũng không đổi chiêu mới."Nói xong, Tô Viễn há miệng, định nuốt chứng nó.Với thể chất Quỷ Chết Đói hiện tại, việc tiêu hóa giấy da ngườikhông hề khó khăn, nhưng ngay khi hắn chuẩn bị ăn hết nó, tờgiấy da người như cảm nhận được nguy hiểm!Nó bay lên trong tay Tô Viễn, lơ lửng bay về phía cửa sổ.Rõ ràng nó muốn trốn thoát, không muốn bị Tô Viễn ăn sống.'Giẫãy giụa vô ích.Tô Viễn bỗng chốc biến mất, khi xuất hiện, hắn đã chặn đườngthoát của giấy da người, rồi há miệng, để lộ hàm răng Quỷ dữtợn, một ngụm nuốt chửng tờ giấy đang lơ lửng giữa khôngtrung, thậm chí không cân nhai nuốt đã vào bụng.Tờ giấy da người của thế giới này vừa khôi phục sự quỷ dị, đãbiến thành thức ăn.Sau khi ăn hết giấy da người, bụng Tô Viễn hơi phình lên, nhưthể béo ra một chút, sau đó với đặc tính của Quỷ Chết Đói, bụnghắn nhanh chóng xẹp xuống.Tờ giấy da người bị nuốt vào đang được tiêu hóa nhanh chóng,trở thành một phần cơ thể hắn."Không có mùi vị gì cả."Tô Viễn tặc lưỡi, thâm nghĩ, vừa rồi ăn quá thô bạo, giống nhưTrư Bát Giới ăn Nhân Sâm Quả, lần sau có cơ hội phải nhai kỹnuốt chậm mới được.Nhưng khi hắn chuẩn bị rời đi, chuông cửa vang lên."Hửm?'"Tô Viễn liếc nhìn, trong tâm mắt Quỷ Nhãn, hắn thấy một ngườingoài dự đoán đang đứng ngoài cửa.Một người đàn ông mặc áo khoác, bụng to, mặt gây, vẻ mặt mệtmỏi. Chu Chính.Lúc này, Chu Chính vẫn là người phụ trách thành phố Đại Xương,đồng thời, sự xuất hiện của hắn cũng là khởi đầu cho cơn ácmộng của Dương Gian.Nhưng bây giờ, Tô Viễn còn chưa đi tìm hắn gây phiên phức, hắnlại tự tìm đến.Ngoài hắn ra còn có vài người khác.Tào Dương, Khương Thượng Bạch, Lâm Long, Triệu Khai Minh,Phương Thế Minh.Tổng cộng sáu người ngự quỷ đang chặn ở cửa.Thấy cảnh này, Tô Viễn lập tức nhận ra, thế giới này đang phảncông.Nhưng Tô Viễn cũng không e ngại, những người này đều là mụctiêu cần giải quyết, dù họ không đến, hắn cũng sẽ đi tìm họ.Giờ họ tự tìm đến, lại tiết kiệm cho hắn một phen công sức.Thân hình lóe lên, Tô Viễn xuất hiện trước mặt mấy người.Nhìn thấy Tô Viễn, Chu Chính quát:"Ngươi chính là tên người ngự quỷ to gan lớn mật Tô Viễn, thật lágan, dám giết người phụ trách thành phố Tân Hải, ngay cả ngườithân của mình cũng không tha, giờ lại đến thành phố Đại Xươngta hại chết nhiều người!" "Kẻ nguy hiểm như ngươi không nêntồn tại trên thế giới này!"Nói xong, Chu Chính vẻ mặt đầy phẫn nộ, sải bước tiến về phíaTô Viễn.Trên thân hình gây gò kia, một cái bụng to bất thường đang ngọnguậy, hình dáng một đứa bé hiện ra trên bụng.Đứa bé này trông quỷ dị và tà ác, như thể đang gào thét, giấygiụa muốn chui ra khỏi bụng, muốn được sinh ra trên đời này.Ngay sau đó.Bụng Chu Chính bị xé toạc một lỗ hổng, một bàn tay nhỏ màuxanh đen thò ra, rồi không ngừng vươn dài, vươn về phía TôViễn. Hắn đã chấp nhận rủi ro ác quỷ hồi sinh để ra tay với TôViễn."Một kẻ giả mạo cũng dám nói nhảm trước mặt ta!"Nhìn bàn tay vươn ra từ bụng Chu Chính, Tô Viễn lạnh lùng, hắnchộp lấy bàn tay Quỷ Anh kia, rồi giật mạnh.Quỷ Anh phát ra tiếng khóc thét chói tai, như một đứa bé thực sựđang khóc oa oa.Nhưng Chu Chính lại kêu thảm thiết, đau đớn ngã xuống đất,bụng hắn đã bị xé toạc hoàn toàn, máu đen chảy ra, nhưngkhông thấy bất kỳ nội tạng nào trong bụng.Nội tạng đã bị Quỷ Anh ăn sạch từ lâu. Sau đó Tô Viễn há miệng,Quỷ Anh màu xanh đen lập tức bị nhét vào miệng, nuốt chứng,vĩnh viễn ngừng khóc.

Bịchi

Thi thể Dương Gian ngã xuống đất, lúc này, Tô Viễn mới nhìn về

phía mục tiêu còn lại của chuyến đi này.

Phương Kính.

Ngoài việc phải giải quyết người quen, tấm giấy da người hư giả

trong tay Phương Kính cũng là thứ Tô Viễn cân có được.

Tờ giấy này có khả năng dự báo, chỉ cần ăn hết nó, Tô Viễn liền

có thể gây nhiễu việc dự báo của Tần lão.

Như vậy, sẽ có thêm thời gian. Nếu không, một khi để Tần lão tập

hợp đủ bảy người nhóm thời dân quốc, dù là hắn cũng sẽ thấy rất

khó giải quyết.

Sau khi cưỡng ép đọc ký ức của Phương Kính và biết được địa chỉ

của hắn, Tô Viễn liên định rời đi.

Giờ hắn đã xử lý xong người quen ở trường Đệ Thất, tiếp theo

còn vài nơi phải đến.

Tô Viễn nhanh chóng dùng Quỷ Vực, đi tới một khu chung cư ở

thành phố Đại Xương.

Lúc này, trong nhà Phương Kính không có ai, cha mẹ hắn hẳn là

đang đi làm, điều này cũng tốt, đỡ phiên phức.

Lướt nhìn xung quanh, ánh mắt Tô Viễn dừng lại ở một kệ sách.

Kệ sách chất đầy các loại sách, toàn là tác phẩm đồ sộ của các

danh gia, thể loại văn học lịch sử, thậm chí có cả sách cũ khá lâu

đời, cho thấy chủ nhân căn nhà này rất thích đọc sách, cũng rất

thích sưu tâm sách vở.

Sách.. Rõ ràng trong căn phòng này, nơi có thể cất giấu giấy da

người chỉ có cái kệ sách này.

Không chút do dự, Tô Viễn trực tiếp lấy xuống một quyển sách

rất dày trên kệ.

Quyển sách này chữ viết là chữ phồn thể, có chút niên đại, giống

như được xuất bản thời dân quốc. Người chủ cũ bảo quản khá

tốt, không có chỗ nào hư hỏng.

Nhưng ngay sau đó.

Quyển sách này trong tay Tô Viễn bắt đầu nhanh chóng oxy hóa,

nứt nẻ, cuối cùng vỡ vụn, rơi lả tả xuống đất.

Một quyển sách dày nhanh chóng tan biến trong tay, cuối cùng

chỉ còn lại một tờ giấy màu nâu đen vẫn tồn tại, không bị ảnh

hưởng bởi lực lượng linh dị mà vẫn nguyên vẹn.

Giấy da người đã có được.

Tấm da người lạnh lẽo trong tay Tô Viễn không có gì bất thường,

mọi thứ dường như rất bình tính. Nhưng một lúc sau, tờ giấy da

người này như thể vừa tỉnh giấc sau giấc ngủ dài, bắt đầu hiện

lên những chữ viết đen sì méo mó.

Ban đầu những chữ này lít nhít, không thành hình, căn bản không

nhìn ra nội dung, nhưng rất nhanh, chúng tiếp tục biến đổi, dần

dần trở thành chữ phồn thể.

Giống hệt chữ viết trong sách lúc trước.

Nhưng ngay sau đó, chữ phồn thể cũng bắt đầu biến mất một

phân, cuối cùng trở thành chữ giản thể dễ hiểu.

"Ta gọi... Tô Viễn, khi ngươi nhìn thấy câu nói này thì ta đã

chất..."

Giấy da người bắt đầu hiện ra sự quỷ dị.

Chữ viết quen thuộc lại xuất hiện trước mắt.

Nhìn chữ viết phía trên, Tô Viễn cười nhạo.

Lại là trò cũ rích, cũng không đổi chiêu mới."

Nói xong, Tô Viễn há miệng, định nuốt chứng nó.

Với thể chất Quỷ Chết Đói hiện tại, việc tiêu hóa giấy da người

không hề khó khăn, nhưng ngay khi hắn chuẩn bị ăn hết nó, tờ

giấy da người như cảm nhận được nguy hiểm!

Nó bay lên trong tay Tô Viễn, lơ lửng bay về phía cửa sổ.

Rõ ràng nó muốn trốn thoát, không muốn bị Tô Viễn ăn sống.

'Giẫãy giụa vô ích.

Tô Viễn bỗng chốc biến mất, khi xuất hiện, hắn đã chặn đường

thoát của giấy da người, rồi há miệng, để lộ hàm răng Quỷ dữ

tợn, một ngụm nuốt chửng tờ giấy đang lơ lửng giữa không

trung, thậm chí không cân nhai nuốt đã vào bụng.

Tờ giấy da người của thế giới này vừa khôi phục sự quỷ dị, đã

biến thành thức ăn.

Sau khi ăn hết giấy da người, bụng Tô Viễn hơi phình lên, như

thể béo ra một chút, sau đó với đặc tính của Quỷ Chết Đói, bụng

hắn nhanh chóng xẹp xuống.

Tờ giấy da người bị nuốt vào đang được tiêu hóa nhanh chóng,

trở thành một phần cơ thể hắn.

"Không có mùi vị gì cả."

Tô Viễn tặc lưỡi, thâm nghĩ, vừa rồi ăn quá thô bạo, giống như

Trư Bát Giới ăn Nhân Sâm Quả, lần sau có cơ hội phải nhai kỹ

nuốt chậm mới được.

Nhưng khi hắn chuẩn bị rời đi, chuông cửa vang lên.

"Hửm?'"

Tô Viễn liếc nhìn, trong tâm mắt Quỷ Nhãn, hắn thấy một người

ngoài dự đoán đang đứng ngoài cửa.

Một người đàn ông mặc áo khoác, bụng to, mặt gây, vẻ mặt mệt

mỏi. Chu Chính.

Lúc này, Chu Chính vẫn là người phụ trách thành phố Đại Xương,

đồng thời, sự xuất hiện của hắn cũng là khởi đầu cho cơn ác

mộng của Dương Gian.

Nhưng bây giờ, Tô Viễn còn chưa đi tìm hắn gây phiên phức, hắn

lại tự tìm đến.

Ngoài hắn ra còn có vài người khác.

Tào Dương, Khương Thượng Bạch, Lâm Long, Triệu Khai Minh,

Phương Thế Minh.

Tổng cộng sáu người ngự quỷ đang chặn ở cửa.

Thấy cảnh này, Tô Viễn lập tức nhận ra, thế giới này đang phản

công.

Nhưng Tô Viễn cũng không e ngại, những người này đều là mục

tiêu cần giải quyết, dù họ không đến, hắn cũng sẽ đi tìm họ.

Giờ họ tự tìm đến, lại tiết kiệm cho hắn một phen công sức.

Thân hình lóe lên, Tô Viễn xuất hiện trước mặt mấy người.

Nhìn thấy Tô Viễn, Chu Chính quát:

"Ngươi chính là tên người ngự quỷ to gan lớn mật Tô Viễn, thật lá

gan, dám giết người phụ trách thành phố Tân Hải, ngay cả người

thân của mình cũng không tha, giờ lại đến thành phố Đại Xương

ta hại chết nhiều người!" "Kẻ nguy hiểm như ngươi không nên

tồn tại trên thế giới này!"

Nói xong, Chu Chính vẻ mặt đầy phẫn nộ, sải bước tiến về phía

Tô Viễn.

Trên thân hình gây gò kia, một cái bụng to bất thường đang ngọ

nguậy, hình dáng một đứa bé hiện ra trên bụng.

Đứa bé này trông quỷ dị và tà ác, như thể đang gào thét, giấy

giụa muốn chui ra khỏi bụng, muốn được sinh ra trên đời này.

Ngay sau đó.

Bụng Chu Chính bị xé toạc một lỗ hổng, một bàn tay nhỏ màu

xanh đen thò ra, rồi không ngừng vươn dài, vươn về phía Tô

Viễn. Hắn đã chấp nhận rủi ro ác quỷ hồi sinh để ra tay với Tô

Viễn.

"Một kẻ giả mạo cũng dám nói nhảm trước mặt ta!"

Nhìn bàn tay vươn ra từ bụng Chu Chính, Tô Viễn lạnh lùng, hắn

chộp lấy bàn tay Quỷ Anh kia, rồi giật mạnh.

Quỷ Anh phát ra tiếng khóc thét chói tai, như một đứa bé thực sự

đang khóc oa oa.

Nhưng Chu Chính lại kêu thảm thiết, đau đớn ngã xuống đất,

bụng hắn đã bị xé toạc hoàn toàn, máu đen chảy ra, nhưng

không thấy bất kỳ nội tạng nào trong bụng.

Nội tạng đã bị Quỷ Anh ăn sạch từ lâu. Sau đó Tô Viễn há miệng,

Quỷ Anh màu xanh đen lập tức bị nhét vào miệng, nuốt chứng,

vĩnh viễn ngừng khóc.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… BịchiThi thể Dương Gian ngã xuống đất, lúc này, Tô Viễn mới nhìn vềphía mục tiêu còn lại của chuyến đi này.Phương Kính.Ngoài việc phải giải quyết người quen, tấm giấy da người hư giảtrong tay Phương Kính cũng là thứ Tô Viễn cân có được.Tờ giấy này có khả năng dự báo, chỉ cần ăn hết nó, Tô Viễn liềncó thể gây nhiễu việc dự báo của Tần lão.Như vậy, sẽ có thêm thời gian. Nếu không, một khi để Tần lão tậphợp đủ bảy người nhóm thời dân quốc, dù là hắn cũng sẽ thấy rấtkhó giải quyết.Sau khi cưỡng ép đọc ký ức của Phương Kính và biết được địa chỉcủa hắn, Tô Viễn liên định rời đi.Giờ hắn đã xử lý xong người quen ở trường Đệ Thất, tiếp theocòn vài nơi phải đến.Tô Viễn nhanh chóng dùng Quỷ Vực, đi tới một khu chung cư ởthành phố Đại Xương.Lúc này, trong nhà Phương Kính không có ai, cha mẹ hắn hẳn làđang đi làm, điều này cũng tốt, đỡ phiên phức.Lướt nhìn xung quanh, ánh mắt Tô Viễn dừng lại ở một kệ sách.Kệ sách chất đầy các loại sách, toàn là tác phẩm đồ sộ của cácdanh gia, thể loại văn học lịch sử, thậm chí có cả sách cũ khá lâuđời, cho thấy chủ nhân căn nhà này rất thích đọc sách, cũng rấtthích sưu tâm sách vở.Sách.. Rõ ràng trong căn phòng này, nơi có thể cất giấu giấy dangười chỉ có cái kệ sách này.Không chút do dự, Tô Viễn trực tiếp lấy xuống một quyển sáchrất dày trên kệ.Quyển sách này chữ viết là chữ phồn thể, có chút niên đại, giốngnhư được xuất bản thời dân quốc. Người chủ cũ bảo quản khátốt, không có chỗ nào hư hỏng.Nhưng ngay sau đó.Quyển sách này trong tay Tô Viễn bắt đầu nhanh chóng oxy hóa,nứt nẻ, cuối cùng vỡ vụn, rơi lả tả xuống đất.Một quyển sách dày nhanh chóng tan biến trong tay, cuối cùngchỉ còn lại một tờ giấy màu nâu đen vẫn tồn tại, không bị ảnhhưởng bởi lực lượng linh dị mà vẫn nguyên vẹn.Giấy da người đã có được.Tấm da người lạnh lẽo trong tay Tô Viễn không có gì bất thường,mọi thứ dường như rất bình tính. Nhưng một lúc sau, tờ giấy dangười này như thể vừa tỉnh giấc sau giấc ngủ dài, bắt đầu hiệnlên những chữ viết đen sì méo mó.Ban đầu những chữ này lít nhít, không thành hình, căn bản khôngnhìn ra nội dung, nhưng rất nhanh, chúng tiếp tục biến đổi, dầndần trở thành chữ phồn thể.Giống hệt chữ viết trong sách lúc trước.Nhưng ngay sau đó, chữ phồn thể cũng bắt đầu biến mất mộtphân, cuối cùng trở thành chữ giản thể dễ hiểu."Ta gọi... Tô Viễn, khi ngươi nhìn thấy câu nói này thì ta đãchất..."Giấy da người bắt đầu hiện ra sự quỷ dị.Chữ viết quen thuộc lại xuất hiện trước mắt.Nhìn chữ viết phía trên, Tô Viễn cười nhạo.Lại là trò cũ rích, cũng không đổi chiêu mới."Nói xong, Tô Viễn há miệng, định nuốt chứng nó.Với thể chất Quỷ Chết Đói hiện tại, việc tiêu hóa giấy da ngườikhông hề khó khăn, nhưng ngay khi hắn chuẩn bị ăn hết nó, tờgiấy da người như cảm nhận được nguy hiểm!Nó bay lên trong tay Tô Viễn, lơ lửng bay về phía cửa sổ.Rõ ràng nó muốn trốn thoát, không muốn bị Tô Viễn ăn sống.'Giẫãy giụa vô ích.Tô Viễn bỗng chốc biến mất, khi xuất hiện, hắn đã chặn đườngthoát của giấy da người, rồi há miệng, để lộ hàm răng Quỷ dữtợn, một ngụm nuốt chửng tờ giấy đang lơ lửng giữa khôngtrung, thậm chí không cân nhai nuốt đã vào bụng.Tờ giấy da người của thế giới này vừa khôi phục sự quỷ dị, đãbiến thành thức ăn.Sau khi ăn hết giấy da người, bụng Tô Viễn hơi phình lên, nhưthể béo ra một chút, sau đó với đặc tính của Quỷ Chết Đói, bụnghắn nhanh chóng xẹp xuống.Tờ giấy da người bị nuốt vào đang được tiêu hóa nhanh chóng,trở thành một phần cơ thể hắn."Không có mùi vị gì cả."Tô Viễn tặc lưỡi, thâm nghĩ, vừa rồi ăn quá thô bạo, giống nhưTrư Bát Giới ăn Nhân Sâm Quả, lần sau có cơ hội phải nhai kỹnuốt chậm mới được.Nhưng khi hắn chuẩn bị rời đi, chuông cửa vang lên."Hửm?'"Tô Viễn liếc nhìn, trong tâm mắt Quỷ Nhãn, hắn thấy một ngườingoài dự đoán đang đứng ngoài cửa.Một người đàn ông mặc áo khoác, bụng to, mặt gây, vẻ mặt mệtmỏi. Chu Chính.Lúc này, Chu Chính vẫn là người phụ trách thành phố Đại Xương,đồng thời, sự xuất hiện của hắn cũng là khởi đầu cho cơn ácmộng của Dương Gian.Nhưng bây giờ, Tô Viễn còn chưa đi tìm hắn gây phiên phức, hắnlại tự tìm đến.Ngoài hắn ra còn có vài người khác.Tào Dương, Khương Thượng Bạch, Lâm Long, Triệu Khai Minh,Phương Thế Minh.Tổng cộng sáu người ngự quỷ đang chặn ở cửa.Thấy cảnh này, Tô Viễn lập tức nhận ra, thế giới này đang phảncông.Nhưng Tô Viễn cũng không e ngại, những người này đều là mụctiêu cần giải quyết, dù họ không đến, hắn cũng sẽ đi tìm họ.Giờ họ tự tìm đến, lại tiết kiệm cho hắn một phen công sức.Thân hình lóe lên, Tô Viễn xuất hiện trước mặt mấy người.Nhìn thấy Tô Viễn, Chu Chính quát:"Ngươi chính là tên người ngự quỷ to gan lớn mật Tô Viễn, thật lágan, dám giết người phụ trách thành phố Tân Hải, ngay cả ngườithân của mình cũng không tha, giờ lại đến thành phố Đại Xươngta hại chết nhiều người!" "Kẻ nguy hiểm như ngươi không nêntồn tại trên thế giới này!"Nói xong, Chu Chính vẻ mặt đầy phẫn nộ, sải bước tiến về phíaTô Viễn.Trên thân hình gây gò kia, một cái bụng to bất thường đang ngọnguậy, hình dáng một đứa bé hiện ra trên bụng.Đứa bé này trông quỷ dị và tà ác, như thể đang gào thét, giấygiụa muốn chui ra khỏi bụng, muốn được sinh ra trên đời này.Ngay sau đó.Bụng Chu Chính bị xé toạc một lỗ hổng, một bàn tay nhỏ màuxanh đen thò ra, rồi không ngừng vươn dài, vươn về phía TôViễn. Hắn đã chấp nhận rủi ro ác quỷ hồi sinh để ra tay với TôViễn."Một kẻ giả mạo cũng dám nói nhảm trước mặt ta!"Nhìn bàn tay vươn ra từ bụng Chu Chính, Tô Viễn lạnh lùng, hắnchộp lấy bàn tay Quỷ Anh kia, rồi giật mạnh.Quỷ Anh phát ra tiếng khóc thét chói tai, như một đứa bé thực sựđang khóc oa oa.Nhưng Chu Chính lại kêu thảm thiết, đau đớn ngã xuống đất,bụng hắn đã bị xé toạc hoàn toàn, máu đen chảy ra, nhưngkhông thấy bất kỳ nội tạng nào trong bụng.Nội tạng đã bị Quỷ Anh ăn sạch từ lâu. Sau đó Tô Viễn há miệng,Quỷ Anh màu xanh đen lập tức bị nhét vào miệng, nuốt chứng,vĩnh viễn ngừng khóc.

Chương 1390: Quỷ anh bị ăn sạch