Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 1393: Còn sót lại bốn người

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Trước đây không thể dứt khoát đoạt lấy đôi mắt, giờ phút này lạidùng một cách khác để nắm giữ nó.Cảm nhận được Quỷ Nhãn trong đầu truyền đến hình ảnh, TôViễn không khỏi lộ ra vẻ kỳ dị trên mặt.Chẳng phải đây là thẻ trải nghiệm Quỷ Nhãn sao?Không còn nghi ngờ gì nữa, sau khi có được Quỷ Nhãn, năng lựccủa hắn sẽ được tăng cường đáng kể, nhưng đối với tình huốnghiện tại của hắn cũng chỉ là dệt hoa trên gấm mà thôi. Hơn nữacũng không thể mang ra khỏi thế giới này, nếu có thể mang rangoài, Tô Viễn ngược lại muốn thử trước mặt Dương Gian mộtphen, xem hắn phản ứng ra sao, hẳn là rất thú vị.Sau khi giải quyết xong việc ở đây, Tô Viễn lại chạy tới một nơikhác.Trực tiếp dùng quỷ vực đi vào một ngôi làng yên tính bị phongtỏa.Ngã tư đường làng có dựng một tấm biển, trên biển đề ba chữ:Hoàng Cương thôn.Khoảng thời gian này, sự kiện linh dị của Quỷ Quan Tài vẫn chưađược giải quyết, hơn nữa người phụ trách đời đầu tiên của thànhphố Đại Xương là Phùng Toàn cũng mất tích, nên đối với Tô Viễnmà nói, Quỷ Sai vẫn còn đang lảng vảng trong Hoàng Cương thônlúc này chính là một phần quà lớn.Có thể tăng cường phân linh dị của Quỷ Sai thuộc vê hắn trongthế giới này.Tất nhiên, đây cũng giống như một thẻ trải nghiệm.Rất nhanh, sau khi vào Hoàng Cương thôn, Tô Viễn dừng lạitrước một ngôi nhà dân.Bên trong ngôi nhà đặt một cỗ quan tài màu đen, trước quan tàicó một tấm di ảnh, xung quanh còn có dấu vết đốt vàng mã, thắphương. Thế nhưng xung quanh: lại không có một bóng người dânnào.Tô Viễn không mở cỗ quan tài kia ra, mà dùng Quỷ Nhãn quansát động tính xung quanh.Chỉ một lát sau, Quỷ Nhãn như bắt được thứ gì đó, ánh mắt quỷdị nhìn về phía một con hẻm nhỏ sau ngôi nhà dân này.Ở nơi đó, hình như có một bóng người âm lãnh đang lởn vởn ẩnnấp.Đây mới thực sự là quỷ.Lúc này, nằm bên trong Quỷ Quan Tài chính là Phùng Toàn, hắntrốn trong Quỷ Quan Tài không chết, nhưng cũng không thể rờiđi, nếu không con quỷ bên ngoài sẽ g**t ch*t hắn, cho nên hắnvẫn ở trong trạng thái mất tích, nếu không có gì bất ngờ xảy ra,hắn sẽ mất tích hơn nửa năm, cho đến khi Dương Gian xuất hiệnmới có thể thoát khỏi nơi này.Đáng tiếc là, hắn sẽ không bao giờ đợi được Dương Gian.Bởi vì Dương Gian của thế giới này đã bị Tô Viễn g**t ch*t, ngaycả Quỷ Nhãn cũng bị Tô Viễn đoạt được, tất cả mọi thứ đã thayđổi.Hình như phát hiện ra sự dò xét của Quỷ Nhãn Tô Viễn, trong conhẻm nhỏ phía sau linh đường, một tiếng bước chân quỷ dị độtngột vang lên, đông thời đang nhanh chóng rời khỏi nơi này, conquỷ dường như cảm nhận được nguy hiểm nên đang lẩn tránh.Đối với điều này, Tô Viễn cũng không có hành động gì nhiều, QuỷQuan Tài ở ngay đây, Quỷ Sai dù muốn chạy, có thể chạy đi đâuđược?Hơn nữa, điêu này cũng chứng minh thế giới này có vấn đề rấtlớn, theo lẽ thường mà nói, quỷ không thể chạy trốn, thế nhưngcon quỷ trong Hoàng Cương thôn lại liên tục lẩn tránh, hình nhưđã phát giác được ý đồ của Tô Viễn.Đối với hành vi bất thường của Quỷ Sai, Tô Viễn tự nhiên cũng cócách đối phó.Chỉ thấy hắn móc ra một vật từ trong túi, trông giống một cáichuông kiểu dáng cổ xưa, rất giống một món đồ cổ có chút niênđại, theo một tiếng lắc nhẹ, chiếc chuông lập tức vang lên âmthanh trong trẻo dễ nghe.Quỷ linh.Công dụng của vật phẩm linh dị này là có thể thu hút quỷ, nóicách khác, chỉ cân là quỷ thì không thể cưỡng lại sự triệu hồi củaquỷ linh, điểm này cũng giống với cây nến trắng Nến Quỷ.Tuy nhiên, Nến Quỷ là vật phẩm tiêu hao, còn quỷ linh lại có thểsử dụng nhiều lần.Không lâu sau, dưới tác dụng của tiếng chuông quỷ linh, mộtngười đàn ông mặt mày đen sì, tướng mạo âm lãnh tính lặng từtrong hẻm bước ra.Người đàn ông này giống hệt với ảnh chụp trên di ảnh ở linhđường, giờ phút này đứng yên trong một con hẻm cụt, chậm rãibước ra, trông như một xác chết đã chết nhiều ngày.Thấy Quỷ Sai xuất hiện, Tô Viễn liên không khách khí xuất hiệnphía sau nó, rồi há to miệng.Âm thanh nhai nuốt ghê rợn vang lên.Răng rắc, răng rắc.Quỷ Sai không hề có sức phản kháng nào liên trở thành thức ăncủa Tô Viễn, thân thể nhanh chóng biến mất. Sau khi ăn xongQuỷ Sai, Tô Viễn nhìn vê phía linh đường, khóe miệng hơi nhấchlên như đang cười, nhưng nụ cười này chỉ khiến người ta cảmthấy kinh dị.Lúc này, Phùng Toàn đang trốn trong Quỷ Quan Tài vô cùng sợhãi, trong Quỷ Quan Tài, hắn có thể cảm nhận được tất cả nhữnggì vừa xảy ra, cho nên hắn đã tận mắt nhìn thấy Tô Viễn ăn hếtcon quỷ của Hoàng Cương thôn.Vì vậy, giờ phút này hắn rất sợ hãi, sợ bản thân cũng trở thànhthức ăn.Nhưng mọi chuyện dường như đang diễn biến theo chiêu hướngxấu nhất, sau khi ăn xong Quỷ Sai, Tô Viễn không rời đi, mà từngbước đi về phía linh đường, không lâu sau liên đến trong linhđường."Không! Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào! Hắn không thểphát hiện ra ta, hắn tuyệt đối không biết ta ở đây!"Ngay lập tức, Phùng Toàn gào thét trong lòng, không tin Tô Viễncó thể phát hiện ra mình, nhưng Tô Viễn cứ thế đi tới, rôi đứngbên cạnh quan tài.Quan sát Quỷ Quan Tài một lúc, Tô Viễn liên đưa tay ra, gõ nhẹlên thành quan tài.Đông đông đồng.'Đông đông đồng.Nhất thời một âm điệu gân như quỷ dị, truyền vào tai PhùngToàn.Khoảnh khắc này, hắn cảm thấy linh hôn mình như bị thứ gì đóbóp nghẹt, cảm giác khó thở như bị nhấn chìm dưới nước, sau đóliên mất đi ý thức, mở to mắt và miệng, sắc mặt tái nhợt, toànthân tỏa ra mùi hôi thối của xác chết, giống như đã chết vài ngày.Phùng Toàn, chết!Đối mặt với sự tấn công linh dị tất sát của Quỷ Gõ Cửa, hắn cănbản không có bất kỳ năng lực phản kháng nào.Lần này, Tô Viễn coi như đã thỏa mãn tâm nguyện ban đầu củaPhùng Toàn, được nằm mãi trong quan tài. Sau khi làm xong tấtcả, Tô Viễn mới nhìn vê phía sân bay."Thời gian cũng gần đến rồi, nên đi xem những tên đó còn sót lạimấy tên."Mang theo suy nghĩ đó, Tô Viễn bước ra một bước, chỉ trong vàigiây ngắn ngủi đã đến sân bay.Ánh mắt của Quỷ Nhãn quét qua, liền nhìn thấy tình hình lúc này.Dưới sự tấn công của một đám Quỷ Anh, những người còn có thểđứng vững, quả thực cũng chỉ có vài người như vậy.Vương Sát Linh, Lý Nhạc Bình, Liễu Tam, còn có một Diệp Chân.Bốn người này cùng nhau hợp sức, miễn cưỡng chống đỡ đượcsự tấn công của một đám Quỷ Anh, cũng không phải nói nhữngngười này không mạnh, mặc dù khoảng thời gian này bọn họ thậtsự không mạnh như sau này, nhưng cũng thuộc vào nhóm ngườiđứng đầu.Chỉ là đám Quỷ Anh trong quỷ vực của Tô Viễn thực sự quá báđạo, có thể nói, chỉ cân quỷ vực còn tồn tại, chúng có thể liên tụcxuất hiện, đánh tới giờ, số lượng Quỷ Anh không hề giảm bớt, màngược lại càng ngày càng nhiều theo thời gian.Quỷ thật sự là vô hạn, còn người khống chế quỷ lại có giới hạn,trận chiến này ngay từ đầu đã không công bằng. Còn nhữngngười phụ trách khác, đã sớm tan xác.

Trước đây không thể dứt khoát đoạt lấy đôi mắt, giờ phút này lại

dùng một cách khác để nắm giữ nó.

Cảm nhận được Quỷ Nhãn trong đầu truyền đến hình ảnh, Tô

Viễn không khỏi lộ ra vẻ kỳ dị trên mặt.

Chẳng phải đây là thẻ trải nghiệm Quỷ Nhãn sao?

Không còn nghi ngờ gì nữa, sau khi có được Quỷ Nhãn, năng lực

của hắn sẽ được tăng cường đáng kể, nhưng đối với tình huống

hiện tại của hắn cũng chỉ là dệt hoa trên gấm mà thôi. Hơn nữa

cũng không thể mang ra khỏi thế giới này, nếu có thể mang ra

ngoài, Tô Viễn ngược lại muốn thử trước mặt Dương Gian một

phen, xem hắn phản ứng ra sao, hẳn là rất thú vị.

Sau khi giải quyết xong việc ở đây, Tô Viễn lại chạy tới một nơi

khác.

Trực tiếp dùng quỷ vực đi vào một ngôi làng yên tính bị phong

tỏa.

Ngã tư đường làng có dựng một tấm biển, trên biển đề ba chữ:

Hoàng Cương thôn.

Khoảng thời gian này, sự kiện linh dị của Quỷ Quan Tài vẫn chưa

được giải quyết, hơn nữa người phụ trách đời đầu tiên của thành

phố Đại Xương là Phùng Toàn cũng mất tích, nên đối với Tô Viễn

mà nói, Quỷ Sai vẫn còn đang lảng vảng trong Hoàng Cương thôn

lúc này chính là một phần quà lớn.

Có thể tăng cường phân linh dị của Quỷ Sai thuộc vê hắn trong

thế giới này.

Tất nhiên, đây cũng giống như một thẻ trải nghiệm.

Rất nhanh, sau khi vào Hoàng Cương thôn, Tô Viễn dừng lại

trước một ngôi nhà dân.

Bên trong ngôi nhà đặt một cỗ quan tài màu đen, trước quan tài

có một tấm di ảnh, xung quanh còn có dấu vết đốt vàng mã, thắp

hương. Thế nhưng xung quanh: lại không có một bóng người dân

nào.

Tô Viễn không mở cỗ quan tài kia ra, mà dùng Quỷ Nhãn quan

sát động tính xung quanh.

Chỉ một lát sau, Quỷ Nhãn như bắt được thứ gì đó, ánh mắt quỷ

dị nhìn về phía một con hẻm nhỏ sau ngôi nhà dân này.

Ở nơi đó, hình như có một bóng người âm lãnh đang lởn vởn ẩn

nấp.

Đây mới thực sự là quỷ.

Lúc này, nằm bên trong Quỷ Quan Tài chính là Phùng Toàn, hắn

trốn trong Quỷ Quan Tài không chết, nhưng cũng không thể rời

đi, nếu không con quỷ bên ngoài sẽ g**t ch*t hắn, cho nên hắn

vẫn ở trong trạng thái mất tích, nếu không có gì bất ngờ xảy ra,

hắn sẽ mất tích hơn nửa năm, cho đến khi Dương Gian xuất hiện

mới có thể thoát khỏi nơi này.

Đáng tiếc là, hắn sẽ không bao giờ đợi được Dương Gian.

Bởi vì Dương Gian của thế giới này đã bị Tô Viễn g**t ch*t, ngay

cả Quỷ Nhãn cũng bị Tô Viễn đoạt được, tất cả mọi thứ đã thay

đổi.

Hình như phát hiện ra sự dò xét của Quỷ Nhãn Tô Viễn, trong con

hẻm nhỏ phía sau linh đường, một tiếng bước chân quỷ dị đột

ngột vang lên, đông thời đang nhanh chóng rời khỏi nơi này, con

quỷ dường như cảm nhận được nguy hiểm nên đang lẩn tránh.

Đối với điều này, Tô Viễn cũng không có hành động gì nhiều, Quỷ

Quan Tài ở ngay đây, Quỷ Sai dù muốn chạy, có thể chạy đi đâu

được?

Hơn nữa, điêu này cũng chứng minh thế giới này có vấn đề rất

lớn, theo lẽ thường mà nói, quỷ không thể chạy trốn, thế nhưng

con quỷ trong Hoàng Cương thôn lại liên tục lẩn tránh, hình như

đã phát giác được ý đồ của Tô Viễn.

Đối với hành vi bất thường của Quỷ Sai, Tô Viễn tự nhiên cũng có

cách đối phó.

Chỉ thấy hắn móc ra một vật từ trong túi, trông giống một cái

chuông kiểu dáng cổ xưa, rất giống một món đồ cổ có chút niên

đại, theo một tiếng lắc nhẹ, chiếc chuông lập tức vang lên âm

thanh trong trẻo dễ nghe.

Quỷ linh.

Công dụng của vật phẩm linh dị này là có thể thu hút quỷ, nói

cách khác, chỉ cân là quỷ thì không thể cưỡng lại sự triệu hồi của

quỷ linh, điểm này cũng giống với cây nến trắng Nến Quỷ.

Tuy nhiên, Nến Quỷ là vật phẩm tiêu hao, còn quỷ linh lại có thể

sử dụng nhiều lần.

Không lâu sau, dưới tác dụng của tiếng chuông quỷ linh, một

người đàn ông mặt mày đen sì, tướng mạo âm lãnh tính lặng từ

trong hẻm bước ra.

Người đàn ông này giống hệt với ảnh chụp trên di ảnh ở linh

đường, giờ phút này đứng yên trong một con hẻm cụt, chậm rãi

bước ra, trông như một xác chết đã chết nhiều ngày.

Thấy Quỷ Sai xuất hiện, Tô Viễn liên không khách khí xuất hiện

phía sau nó, rồi há to miệng.

Âm thanh nhai nuốt ghê rợn vang lên.

Răng rắc, răng rắc.

Quỷ Sai không hề có sức phản kháng nào liên trở thành thức ăn

của Tô Viễn, thân thể nhanh chóng biến mất. Sau khi ăn xong

Quỷ Sai, Tô Viễn nhìn vê phía linh đường, khóe miệng hơi nhấch

lên như đang cười, nhưng nụ cười này chỉ khiến người ta cảm

thấy kinh dị.

Lúc này, Phùng Toàn đang trốn trong Quỷ Quan Tài vô cùng sợ

hãi, trong Quỷ Quan Tài, hắn có thể cảm nhận được tất cả những

gì vừa xảy ra, cho nên hắn đã tận mắt nhìn thấy Tô Viễn ăn hết

con quỷ của Hoàng Cương thôn.

Vì vậy, giờ phút này hắn rất sợ hãi, sợ bản thân cũng trở thành

thức ăn.

Nhưng mọi chuyện dường như đang diễn biến theo chiêu hướng

xấu nhất, sau khi ăn xong Quỷ Sai, Tô Viễn không rời đi, mà từng

bước đi về phía linh đường, không lâu sau liên đến trong linh

đường.

"Không! Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào! Hắn không thể

phát hiện ra ta, hắn tuyệt đối không biết ta ở đây!"

Ngay lập tức, Phùng Toàn gào thét trong lòng, không tin Tô Viễn

có thể phát hiện ra mình, nhưng Tô Viễn cứ thế đi tới, rôi đứng

bên cạnh quan tài.

Quan sát Quỷ Quan Tài một lúc, Tô Viễn liên đưa tay ra, gõ nhẹ

lên thành quan tài.

Đông đông đồng.

'Đông đông đồng.

Nhất thời một âm điệu gân như quỷ dị, truyền vào tai Phùng

Toàn.

Khoảnh khắc này, hắn cảm thấy linh hôn mình như bị thứ gì đó

bóp nghẹt, cảm giác khó thở như bị nhấn chìm dưới nước, sau đó

liên mất đi ý thức, mở to mắt và miệng, sắc mặt tái nhợt, toàn

thân tỏa ra mùi hôi thối của xác chết, giống như đã chết vài ngày.

Phùng Toàn, chết!

Đối mặt với sự tấn công linh dị tất sát của Quỷ Gõ Cửa, hắn căn

bản không có bất kỳ năng lực phản kháng nào.

Lần này, Tô Viễn coi như đã thỏa mãn tâm nguyện ban đầu của

Phùng Toàn, được nằm mãi trong quan tài. Sau khi làm xong tất

cả, Tô Viễn mới nhìn vê phía sân bay.

"Thời gian cũng gần đến rồi, nên đi xem những tên đó còn sót lại

mấy tên."

Mang theo suy nghĩ đó, Tô Viễn bước ra một bước, chỉ trong vài

giây ngắn ngủi đã đến sân bay.

Ánh mắt của Quỷ Nhãn quét qua, liền nhìn thấy tình hình lúc này.

Dưới sự tấn công của một đám Quỷ Anh, những người còn có thể

đứng vững, quả thực cũng chỉ có vài người như vậy.

Vương Sát Linh, Lý Nhạc Bình, Liễu Tam, còn có một Diệp Chân.

Bốn người này cùng nhau hợp sức, miễn cưỡng chống đỡ được

sự tấn công của một đám Quỷ Anh, cũng không phải nói những

người này không mạnh, mặc dù khoảng thời gian này bọn họ thật

sự không mạnh như sau này, nhưng cũng thuộc vào nhóm người

đứng đầu.

Chỉ là đám Quỷ Anh trong quỷ vực của Tô Viễn thực sự quá bá

đạo, có thể nói, chỉ cân quỷ vực còn tồn tại, chúng có thể liên tục

xuất hiện, đánh tới giờ, số lượng Quỷ Anh không hề giảm bớt, mà

ngược lại càng ngày càng nhiều theo thời gian.

Quỷ thật sự là vô hạn, còn người khống chế quỷ lại có giới hạn,

trận chiến này ngay từ đầu đã không công bằng. Còn những

người phụ trách khác, đã sớm tan xác.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Trước đây không thể dứt khoát đoạt lấy đôi mắt, giờ phút này lạidùng một cách khác để nắm giữ nó.Cảm nhận được Quỷ Nhãn trong đầu truyền đến hình ảnh, TôViễn không khỏi lộ ra vẻ kỳ dị trên mặt.Chẳng phải đây là thẻ trải nghiệm Quỷ Nhãn sao?Không còn nghi ngờ gì nữa, sau khi có được Quỷ Nhãn, năng lựccủa hắn sẽ được tăng cường đáng kể, nhưng đối với tình huốnghiện tại của hắn cũng chỉ là dệt hoa trên gấm mà thôi. Hơn nữacũng không thể mang ra khỏi thế giới này, nếu có thể mang rangoài, Tô Viễn ngược lại muốn thử trước mặt Dương Gian mộtphen, xem hắn phản ứng ra sao, hẳn là rất thú vị.Sau khi giải quyết xong việc ở đây, Tô Viễn lại chạy tới một nơikhác.Trực tiếp dùng quỷ vực đi vào một ngôi làng yên tính bị phongtỏa.Ngã tư đường làng có dựng một tấm biển, trên biển đề ba chữ:Hoàng Cương thôn.Khoảng thời gian này, sự kiện linh dị của Quỷ Quan Tài vẫn chưađược giải quyết, hơn nữa người phụ trách đời đầu tiên của thànhphố Đại Xương là Phùng Toàn cũng mất tích, nên đối với Tô Viễnmà nói, Quỷ Sai vẫn còn đang lảng vảng trong Hoàng Cương thônlúc này chính là một phần quà lớn.Có thể tăng cường phân linh dị của Quỷ Sai thuộc vê hắn trongthế giới này.Tất nhiên, đây cũng giống như một thẻ trải nghiệm.Rất nhanh, sau khi vào Hoàng Cương thôn, Tô Viễn dừng lạitrước một ngôi nhà dân.Bên trong ngôi nhà đặt một cỗ quan tài màu đen, trước quan tàicó một tấm di ảnh, xung quanh còn có dấu vết đốt vàng mã, thắphương. Thế nhưng xung quanh: lại không có một bóng người dânnào.Tô Viễn không mở cỗ quan tài kia ra, mà dùng Quỷ Nhãn quansát động tính xung quanh.Chỉ một lát sau, Quỷ Nhãn như bắt được thứ gì đó, ánh mắt quỷdị nhìn về phía một con hẻm nhỏ sau ngôi nhà dân này.Ở nơi đó, hình như có một bóng người âm lãnh đang lởn vởn ẩnnấp.Đây mới thực sự là quỷ.Lúc này, nằm bên trong Quỷ Quan Tài chính là Phùng Toàn, hắntrốn trong Quỷ Quan Tài không chết, nhưng cũng không thể rờiđi, nếu không con quỷ bên ngoài sẽ g**t ch*t hắn, cho nên hắnvẫn ở trong trạng thái mất tích, nếu không có gì bất ngờ xảy ra,hắn sẽ mất tích hơn nửa năm, cho đến khi Dương Gian xuất hiệnmới có thể thoát khỏi nơi này.Đáng tiếc là, hắn sẽ không bao giờ đợi được Dương Gian.Bởi vì Dương Gian của thế giới này đã bị Tô Viễn g**t ch*t, ngaycả Quỷ Nhãn cũng bị Tô Viễn đoạt được, tất cả mọi thứ đã thayđổi.Hình như phát hiện ra sự dò xét của Quỷ Nhãn Tô Viễn, trong conhẻm nhỏ phía sau linh đường, một tiếng bước chân quỷ dị độtngột vang lên, đông thời đang nhanh chóng rời khỏi nơi này, conquỷ dường như cảm nhận được nguy hiểm nên đang lẩn tránh.Đối với điều này, Tô Viễn cũng không có hành động gì nhiều, QuỷQuan Tài ở ngay đây, Quỷ Sai dù muốn chạy, có thể chạy đi đâuđược?Hơn nữa, điêu này cũng chứng minh thế giới này có vấn đề rấtlớn, theo lẽ thường mà nói, quỷ không thể chạy trốn, thế nhưngcon quỷ trong Hoàng Cương thôn lại liên tục lẩn tránh, hình nhưđã phát giác được ý đồ của Tô Viễn.Đối với hành vi bất thường của Quỷ Sai, Tô Viễn tự nhiên cũng cócách đối phó.Chỉ thấy hắn móc ra một vật từ trong túi, trông giống một cáichuông kiểu dáng cổ xưa, rất giống một món đồ cổ có chút niênđại, theo một tiếng lắc nhẹ, chiếc chuông lập tức vang lên âmthanh trong trẻo dễ nghe.Quỷ linh.Công dụng của vật phẩm linh dị này là có thể thu hút quỷ, nóicách khác, chỉ cân là quỷ thì không thể cưỡng lại sự triệu hồi củaquỷ linh, điểm này cũng giống với cây nến trắng Nến Quỷ.Tuy nhiên, Nến Quỷ là vật phẩm tiêu hao, còn quỷ linh lại có thểsử dụng nhiều lần.Không lâu sau, dưới tác dụng của tiếng chuông quỷ linh, mộtngười đàn ông mặt mày đen sì, tướng mạo âm lãnh tính lặng từtrong hẻm bước ra.Người đàn ông này giống hệt với ảnh chụp trên di ảnh ở linhđường, giờ phút này đứng yên trong một con hẻm cụt, chậm rãibước ra, trông như một xác chết đã chết nhiều ngày.Thấy Quỷ Sai xuất hiện, Tô Viễn liên không khách khí xuất hiệnphía sau nó, rồi há to miệng.Âm thanh nhai nuốt ghê rợn vang lên.Răng rắc, răng rắc.Quỷ Sai không hề có sức phản kháng nào liên trở thành thức ăncủa Tô Viễn, thân thể nhanh chóng biến mất. Sau khi ăn xongQuỷ Sai, Tô Viễn nhìn vê phía linh đường, khóe miệng hơi nhấchlên như đang cười, nhưng nụ cười này chỉ khiến người ta cảmthấy kinh dị.Lúc này, Phùng Toàn đang trốn trong Quỷ Quan Tài vô cùng sợhãi, trong Quỷ Quan Tài, hắn có thể cảm nhận được tất cả nhữnggì vừa xảy ra, cho nên hắn đã tận mắt nhìn thấy Tô Viễn ăn hếtcon quỷ của Hoàng Cương thôn.Vì vậy, giờ phút này hắn rất sợ hãi, sợ bản thân cũng trở thànhthức ăn.Nhưng mọi chuyện dường như đang diễn biến theo chiêu hướngxấu nhất, sau khi ăn xong Quỷ Sai, Tô Viễn không rời đi, mà từngbước đi về phía linh đường, không lâu sau liên đến trong linhđường."Không! Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào! Hắn không thểphát hiện ra ta, hắn tuyệt đối không biết ta ở đây!"Ngay lập tức, Phùng Toàn gào thét trong lòng, không tin Tô Viễncó thể phát hiện ra mình, nhưng Tô Viễn cứ thế đi tới, rôi đứngbên cạnh quan tài.Quan sát Quỷ Quan Tài một lúc, Tô Viễn liên đưa tay ra, gõ nhẹlên thành quan tài.Đông đông đồng.'Đông đông đồng.Nhất thời một âm điệu gân như quỷ dị, truyền vào tai PhùngToàn.Khoảnh khắc này, hắn cảm thấy linh hôn mình như bị thứ gì đóbóp nghẹt, cảm giác khó thở như bị nhấn chìm dưới nước, sau đóliên mất đi ý thức, mở to mắt và miệng, sắc mặt tái nhợt, toànthân tỏa ra mùi hôi thối của xác chết, giống như đã chết vài ngày.Phùng Toàn, chết!Đối mặt với sự tấn công linh dị tất sát của Quỷ Gõ Cửa, hắn cănbản không có bất kỳ năng lực phản kháng nào.Lần này, Tô Viễn coi như đã thỏa mãn tâm nguyện ban đầu củaPhùng Toàn, được nằm mãi trong quan tài. Sau khi làm xong tấtcả, Tô Viễn mới nhìn vê phía sân bay."Thời gian cũng gần đến rồi, nên đi xem những tên đó còn sót lạimấy tên."Mang theo suy nghĩ đó, Tô Viễn bước ra một bước, chỉ trong vàigiây ngắn ngủi đã đến sân bay.Ánh mắt của Quỷ Nhãn quét qua, liền nhìn thấy tình hình lúc này.Dưới sự tấn công của một đám Quỷ Anh, những người còn có thểđứng vững, quả thực cũng chỉ có vài người như vậy.Vương Sát Linh, Lý Nhạc Bình, Liễu Tam, còn có một Diệp Chân.Bốn người này cùng nhau hợp sức, miễn cưỡng chống đỡ đượcsự tấn công của một đám Quỷ Anh, cũng không phải nói nhữngngười này không mạnh, mặc dù khoảng thời gian này bọn họ thậtsự không mạnh như sau này, nhưng cũng thuộc vào nhóm ngườiđứng đầu.Chỉ là đám Quỷ Anh trong quỷ vực của Tô Viễn thực sự quá báđạo, có thể nói, chỉ cân quỷ vực còn tồn tại, chúng có thể liên tụcxuất hiện, đánh tới giờ, số lượng Quỷ Anh không hề giảm bớt, màngược lại càng ngày càng nhiều theo thời gian.Quỷ thật sự là vô hạn, còn người khống chế quỷ lại có giới hạn,trận chiến này ngay từ đầu đã không công bằng. Còn nhữngngười phụ trách khác, đã sớm tan xác.

Chương 1393: Còn sót lại bốn người