Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 1401: Thế giới kết thúc

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… La Thiên vừa chết, áp lực đặt lên những người còn lại lập tứctăng mạnh.Lúc này, Tần lão tiến đến, dùng một loại năng lực thân bí nào đóđảo ngược tình thế vừa rồi, khiến La Thiên vốn đã chết lại mởmắt tỉnh lại."Ngươi bây giờ chưa thể chết, nhưng ta cũng không có cách nàođể ngươi sống sót hoàn toàn, chỉ có thể kéo dài thêm một chútthời gian.'"Chúng ta thua rồi, hậu bối này lợi hại hơn chúng ta tưởng nhiều.Nếu cho ta thêm 20 năm nữa, có lẽ còn có thể đánh một trậnsống mái với hắn, nhưng hiện tại, dù hắn có hao tổn thì cũng cóthể dần dần g**t ch*t chúng ta."La Thiên thở dài, giọng nói ẩn chứa sự cô đơn.Anh hùng xế bóng, mỹ nhân tàn phai, chuyện tàn nhẫn nhất trênthế gian cùng lắm cũng chỉ như thế.Dù sao không có ai có thể chống lại sự tàn phá của thời gian.Trừ ma quỷ thật sự."Thử lại lân nữa, lân này ta dẫn đầu, nhất định phải giết tên đó!"Lúc này, Trương Động đập bàn quyết định. Cũng chỉ có thế giớinày mới vô lý như vậy, nếu không thì bảy người bọn họ làm saocó thể cùng chết với Tô Viễn.Sau đó, hắn cưỡng ép mở ra một con đường, bay thẳng đến chỗTô Viễn.Những người khác ăn ý cùng nhau lao tới, tuổi thọ của bọn họkhông còn nhiều, cho dù có thể hồi sinh bằng cách khởi động lại,nhưng nếu cứ hao tổn như vậy thì cái chết là điêu chắc chắn.Trong tình huống này, nhất định phải nhanh chóng g**t ch*t TôViễn.Không phải là muốn cùng lúc g**t ch*t bảy lân đó sao, có thể làmđược hay không thì cứ phải thử một chút đã.Mà Tô Viễn cũng phát giác được tình hình này.Thế là càng ngày càng nhiều bóng người xuất hiện từ khắp ngócngách của thành phố, vừa hô vang tên bọn họ, vừa tập kích bọnhọ.Nhưng Trương Động dẫn đầu quá đáng sợ, xóa bỏ mọi thứ quỷdị, cứ thế ngăn cản sự tập kích của Tô Viễn.Nếu không có Trương Động, mấy lão già dân quốc này đã bị hắnxử lý từ lâu rồi.Tuy nhiên, theo cuộc chiến tiếp diễn, Tô Viễn phát hiện cảnh vậtxung quanh bắt đầu trở nên trong suốt, như thể sắp biến mất bấtcứ lúc nào.Cả thế giới càng lúc càng hư ảo, nhiều nhất chỉ còn vài phút nữa,thế giới trước mắt hắn sẽ hoàn toàn biến mất.Mà đến lúc này, sự tấn công của Trương Động và những ngườikhác cũng càng lúc càng dữ dội, muốn tìm ra vị trí thực sự củabảy Tô Viễn.Muốn làm được điều này thực sự quá khó, cho dù mấy người bọnhọ liên thủ mở đường, nhưng dưới sự ngăn cản ào ạt của vô sốTô Viễn kẻ trước ngã xuống, kẻ sau tiến lên, bọn họ chỉ có thểtiến hành cuộc đối kháng tâm linh bi thảm nhất.Hơn nữa, Tô Viễn còn nuốt chửng Mạnh Tiểu Đổng, ngoài việcphải tìm ra vị trí của bảy Tô Viễn hiện tại, bọn họ còn phải đốikháng với Tô Viễn trong quá khứ.Vì vậy, ngay cả bọn họ lúc này cũng khó mà tiến thêm được nửabước.Dù Trương Động có mở đường thì cũng chỉ có thể ngăn cảnchướng ngại phía trước, nhưng những bóng người ở các hướngkhác sẽ không bỏ qua cơ hội này, lấp kín mọi ngóc ngách, hoàntoàn muốn dùng ưu thế về số lượng để nghiền nát những lão giàdân quốc này."Cứ hao tổn thế này thì cơ hội chiến thắng không lớn, vòng ápchế đầu tiên lên Tô Viễn đã thức tỉnh, nên những hành động tiếptheo chỉ sẽ khó khăn hơn trước, chúng ta sắp thua rồi."Đột nhiên, Trương Động lên tiếng, kinh nghiệm dày dặn giúp hắnđánh giá được tình hình sắp tới.Việc xóa bỏ mọi thứ quỷ dị lúc này đang bị từng đợt thân ảnh âmu ngăn cản, chưa kịp áp chế thì vòng thứ hai đã ập tới.Chưa kể còn phải liên tục ứng phó với đủ loại tập kích tâm linh.Nếu bọn họ không thể khởi động lại, đảo ngược sinh tử thì chẳngbiết đã chết bao nhiêu lần rồi."Chúng ta không còn là đối thủ của hắn nữa, trên người tên nàycó quá nhiều thứ quỷ dị, mỗi thứ đều có năng lực tương tự nhau,ngoài ra còn có đủ loại nguyên rủa, Quỷ vực cũng rất đáng sợ,bản thân hắn thì không thể bị giết, hoàn toàn giống đặc tính củaquỷ.Thực sự là một con quỷ sống."Tần lão nheo mắt, nói ra kết quả quan sát của mình, lúc này hắnkhông ra tay, vì không biết phải làm thế nào mới có thể đối phóvới Tô Viễn như vậy.Giờ phút này, hắn đã xác định Tô Viễn là quỷ, chỉ là mang thânphận người sống mà thôi.Một con quỷ đáng sợ như vậy, xuất hiện một con cũng phải cẩnthận ứng phó, chứ đừng nói là số lượng nhiều như thế này.Cũng may những lão già dân quốc này thực sự rất lợi hại, có thểtạm thời chống đỡ.Nhưng tiềm năng của quỷ là vô tận, còn con người thì có giớihạn.Ngay cả những người ngự quỷ cấp độ như bọn họ cũng khôngthể liên tục đối kháng với quỷ."Có thể mở cửa đưa chúng ta đến thẳng vị trí chính xác không?La Thiên, chủ nhân mộ địa lên tiếng hỏi.Bưu Cục Quỷ người quản lý La Văn Tùng lại nói:"Làm không được, tất cả mọi phương pháp đều bị cái này pháhỏng, linh dị của ta đang bị áp chế, chẳng mấy chốc sẽ triệt đểmất đi tác dụng, Quỷ vực cũng bị phong tỏa, không có cách nàoxâm lấn đến bên người tên hậu bối kia, mà lại cho dù có thể,cũng không có cách nào đồng thời khóa chặt bảy cái vị trí, đưacác ngươi qua."Ta cũng gân như vậy, đất của mộ phần có thể chôn vùi số lượngngày càng ít, đã không thể chôn tên kia nữa, nếu như bây giờ rờikhỏi nơi này thì còn kịp, trễ nữa e là cả các ngươi cũng phải chết,nghĩ cho kỹ đi, nếu như các ngươi muốn đi, ta sẽ đoạn hậu chocác ngươi.'La Thiên cũng cảm thấy phí sức, giờ phút này hắn thế mà lại đưara ý kiến rút lui cho mọi người, duy chỉ có không tính chính hắn.Dù sao trong đợt tập kích vừa rồi hắn đã chết rồi, hiện tại cũngchỉ là sống thêm được một chút thời gian mà thôi.Đáng tiếc là, những người khác cự tuyệt, tình nguyện cùng chết,cũng không muốn rời đi.Đây chính là chỗ không hợp lý của thế giới này.Nhưng mà thế cục một khi mất cân bằng, thường thường là xuấthiện như tuyết lở.Đợt tập kích tiếp theo của Tô Viễn giờ phút này ập đến. Nhữngchiếc đao bổ củi loang lổ vết rỉ chậm rãi xuất hiện trong tay mỗimột Tô Viễn, vô số Tô Viễn chậm rãi giơ rìu trong tay lên, sốlượng nhiêu đến mức khó tin, có thể dự đoán, một rìu này bổxuống, mỗi người bọn họ gần như phải gánh chịu hơn mấy chụcngàn nhát rìul"Rìu của tên kia không tốt, một rìu đó chúng ta không đỡ được!"Tần lão con ngươi hơi co lại."Thật sự không còn cách nào khác, chỉ có thể liều mạng."Mộ địa chủ La Thiên thấy cảnh này, sắc mặt rất khó coi.Nhưng cũng không có ý định ngôi chờ chết, con ngươi đen nhánhcủa hắn khẽ chuyển động, đất của mộ phân bao phủ xung quanhđột nhiên lỏng ra.Sau một khắc.Từng bàn tay tỏa ra khí tức hư thối đột ngột thò ra từ trong đất,sau đó là những con quỷ kinh khủng thoát khỏi sự trói buộc củađất mồ, thoát ra ngoài.Quỷ cũng lít nha lít nhít, tựa như vô cùng vô tận tuôn ra.Những con quỷ được chôn cất trong mộ địa này đều là quỷ do LaThiên giam giữ, giờ phút này được thả ra, chỉ là để ngăn cản sựtập kích của Tô Viễn, dùng một loại lực lượng linh dị nào đó liênkết lẫn nhau, cùng nhau gánh chịu sát thương của đao bổ củi.Bưu Cục Quỷ người quản lý La Văn Tùng cũng khẽ thở dài, saulưng hắn không biết từ lúc nào xuất hiện một cánh cửa gỗ cũ kỹ.Cửa gỗ mở ra, đằng sau lại là một cánh cửa gỗ, mở ra lần nữa,vẫn là một cánh cửa gỗ.Cửa gỗ từng tâng từng tâng mở ra, dường như không có điểmcuối, liên kết với một nơi nào đó không biết mà kinh khủng.Chỉ trong nháy mắt, không biết bao nhiêu cánh cửa gỗ được mởra, cho đến cuối cùng, một tiếng -bịch' vang lên từ sâu trongcánh cửa gỗ, dường như cánh cửa gỗ cuối cùng đã được mở ra,ngay sau đó một màn hắc ám nồng đậm lan tỏa ra từ bên trongcánh cửa gỗ, màn hắc ám này nuốt chửng La Văn Tùng, đồngthời nhanh chóng ăn mòn về phía trước hắn.Nơi bóng tối bao phủ, tất cả đều đang biến mất, bao gồm cả đámTô Viễn đang giơ rìu, mà cùng lúc bóng tối ăn mòn, những cánhcửa gỗ từng tâng từng tâng lại lân lượt đóng lại.Nhưng lực lượng chủ yếu thực sự lại là Trương Động.Trương Động hai tay xóa đi hết thảy linh dị, cứ như vậy xé ráchsự ngăn cách của bản thân, khiến cho sự tập kích của đao bổ củikhông thể phát động.Nhưng mà một rìu bổ xuống, nhất thời, trừ Trương Động ra, trêncổ những người khác đột nhiên xuất hiện một vết thương đỏ tươi.Đồng thời vết thương đang biến đổi với tốc độ không thể tưởngtượng nổi, nhanh chóng lành lại, rồi lại nhanh chóng bị xé rách.Chỉ là sự xé rách, lành lại biến đổi tất cả đều được nén lại trongmột giây, căn bản không thể nhìn rõ.Bởi vì phương thức tập kích như vậy quá kh*ng b*, cho dù là khởiđộng lại cũng căn bản không kịp chữa trị thương thế của bảnthân, còn chưa lành lại thì sự tập kích đã ập tới.Trong nháy mắt.Trên cổ La Thiên, La Văn Tùng, Tần lão xuất hiện một vếtthương, sau một hồi giằng co ngắn ngủi, đột nhiên bị xé toạcthành một lỗ hổng dữ tợn, máu tươi bắn tung tóe, cái đầu giànua chậm rãi rời khỏi cổ rơi xuống.Dưới sự va chạm thảm khốc, cuối cùng cũng có người chết.Người đầu tiên chết vẫn là mộ địa chủ La Thiên, lân này, Tân lãokhông cứu được hắn, đầu của hắn bị một Tô Viễn nhặt lên, trựctiếp nuốt chứng.Sau đó cả thi thể bị cướp đi gặm nhấm.Sau khi nuốt chửng La Thiên, linh dị của đất mồ bị khống chếtrong nháy mắt, nhanh chóng hướng về phía Trương Động, muốnchôn sống hắn. Một người ngự quỷ thời dân quốc chết đi đại diệncho sự cân bằng và thế cuộc đã bị phá vỡ, ngay sau đó, vị lãonhân thứ hai chết thảm, lân này đến lượt La Văn Tùng.Trên thực tế sau khi bị đao bổ củi chặt trúng, hắn vẫn chưa chất.Làm sao trong lúc nhất thời Trương Động căn bản bảo vệ khôngđược hắn, dẫn đến bị Tô Viễn cướp đi thân thể.Nhưng mà kết cục đương nhiên không cần phải nói, khi La VănTùng linh dị cũng bị điêu khiển, thế cục liên hoàn toàn sụp đổ.Chỉ còn lại Tần lão.Tần lão hiện tại còn sống, vận dụng một loại linh dị thủ đoạn nàođó cầm cự, khiến thân thể hư ảo, dường như không tôn tại ở hiệntại, cũng không tồn tại ở quá khứ, lấn tránh sự tập kích từ cáclinh dị khác của Tô Viễn.Nhưng loại thủ đoạn này cũng chỉ là miễn cưỡng tự vệ, căn bảncứu không được những người khác.Cho dù muốn thông qua một loại khởi động lại nào đó để ngườichết sống lại, nhưng dưới sự quấy nhiễu kinh khủng của linh dịcủa Tô Viễn, căn bản không làm được.Dù sao linh dị của hắn vốn dĩ không giống những lão nhân dânquốc này, nếu không, hẳn là 8 người tổ thời dân quốc mới đúng.“Thua..Tần lão bất đắc dĩ thở dài.Tình huống này, không thể cứu vấn.Rất nhanh.Tô Viễn xông tới chiếm lấy thân ảnh của hắn.Chờ Tần lão vừa chết, chỉ còn một Trương Động đang thoi thóp,thế giới quỷ dị này sụp đổ, tiêu tán với một tốc độ khó có thểtưởng tượng.Hiển nhiên, chỉ một mình Trương Động không thể nào ngăn cảnTô Viễn rời đi.Và cùng với sự tiêu tán của thế giới hư ảo này, lúc này Tô Viễnphát hiện mình vẫn luôn ở trong căn phòng, căn bản chưa từngquay lại, mọi thứ vừa trải qua đều không phải là thật, giống nhưmột giấc mộng, lại giống như ảo giác trong đầu."Trở vê rồi?"Tô Viễn đánh giá xung quanh, lúc này hắn đang đứng trong cănphòng gỗ, trong nhà gỗ thắp một ngọn nến, ánh đèn mờ nhạt lậplòe, phản chiếu bóng của hắn lên tường.Mà ở giữa căn phòng, bày một cái giá gỗ.Trên kệ đặt một khối đá, không, đó không phải đá, mà là một bộthi thể khô quắt co ro.Cỗ xác khô này không biết đã để ở đây bao lâu, bụi phủ một lớprồi lại một lớp, tựa như hình thành một lớp da đá, nhìn thoángqua giống như một khối đá màu xám.Nhưng mà điều kỳ dị là, trên đầu xác khô không có mí mắt, mộtđôi hốc mắt rất lớn, chiếm gân hết nửa khuôn mặt, hơn nữatrong hốc mắt đen kịt một mảnh, như một vực sâu thăm thẳm,không thể dò xét.Hiển nhiên, đây chính là nguồn gốc tạo thành thế giới quỷ dị lúctrước.Tô Viễn suy đoán, thứ người bán hàng rong cần chính là con lệquỷ đặc biệt này.Nhìn chằm chằm vào hốc mắt của xác khô, dù là Tô Viễn cũngcảm nhận được một loại lực lượng quỷ dị khiến người ta mất hôn,nhất thời lại có chút mê mẩn, không thể rời mắt.Bỗng nhiên.Trong hốc mắt đen kịt, đột nhiên hiện ra một đôi mắt tươi mới,đôi mắt đó chuyển động, nhìn thẳng vào Tô Viễn.Trong tâm nhìn của Tô Viễn, đôi mắt đột ngột xuất hiện này, vôcùng quen thuộc, giống hệt Quỷ Nhãn, tựa như hai bản thânđang đối mặt nhau.Thậm chí khiến người ta có một loại ảo giác.Mình rốt cuộc là ở trong hốc mắt đen kịt này, hay là ở bên ngoàihốc mắt đen kịt này.Không chút do dự, sau khi xác định mục tiêu, Tô Viễn lập tức lấyra túi dệt bằng vàng, trực tiếp cất lệ quỷ vào trong túi.Nhưng ngay khi hắn làm xong tất cả, một màn dị thường xuấthiện.Một tiếng va đập trâm thấp đột nhiên vang lên, quanh quẩn tronghành lang tâng một của nhà gỗ.Tiếng va chạm này rất lớn, dù ở tầng hai, Tô Viễn cũng nghethấy.Mặc dù không nhìn thấy tình hình dưới lầu, nhưng rõ ràng có thểcảm nhận được một luồng khí âm lãnh từ dưới lâu xông lên."Là do ta lấy con quỷ này đi đã phá vỡ sự cân bằng trong phòng?Hay là vì nguyên nhân nào khác?”Phát hiện ra sự bất thường dưới lầu, Tô Viễn chìm vào suy tư.Mà lúc này, động tĩnh quỷ dị dưới lầu càng ngày càng rõ ràng.Có âm thanh kỳ quái truyên đến, giống như có người đang chạytới chạy lui rất nhanh, âm thanh gấp rút mà ngột ngạt.Lại giống như thứ gì đó đang bò nhanh trên mặt đất, đồng thờiâm thanh lúc xa lúc gân, đôi khi thậm chí xuất hiện ngay ở đầucâu thang, nhưng may mắn là, động tính đó lại không dọc theocầu thang ởđi lên lầu.Nhưng theo thời gian trôi qua, loại động tính này càng lúc cànglớn, dường như con quỷ dưới lâu đã càng thêm bôn chồn, xaođộng.Không cho Tô Viễn nhiều thời gian suy nghĩ, rất nhanh, tiếngbước chân dồn dập vang lên, âm thanh không còn giới hạn ở đạisảnh tầng một nữa mà là đi đến cầu thang thông lên tâng hai.Con quỷ đi loanh quanh một hồi lâu, không biết là vô tình hay cốý, cuối cùng đã tìm thấy con đường chính xác.Âm thanh lên lầu ngột ngạt mà dồn dập vang lên.Cầu thang gỗ kẽo kẹt rung động.Rõ ràng, con quỷ gây ra động tĩnh dưới lầu đã đi lên."Được rồi, ăn hết đi!"Với ý nghĩ đó, Tô Viễn chủ động mở cửa phòng, xách túi đan dệtđi ra ngoài.Thế nhưng kỳ lạ là, khi hắn đứng ở đầu cầu thang, tiếng bướcchân lên lầu tuy ngày càng gần, nhưng một lát sau lại bắt đầunhỏ dần, chỉ trong nháy mắt, tiếng động trên câu thang hoàntoàn biến mất.

La Thiên vừa chết, áp lực đặt lên những người còn lại lập tức

tăng mạnh.

Lúc này, Tần lão tiến đến, dùng một loại năng lực thân bí nào đó

đảo ngược tình thế vừa rồi, khiến La Thiên vốn đã chết lại mở

mắt tỉnh lại.

"Ngươi bây giờ chưa thể chết, nhưng ta cũng không có cách nào

để ngươi sống sót hoàn toàn, chỉ có thể kéo dài thêm một chút

thời gian.'

"Chúng ta thua rồi, hậu bối này lợi hại hơn chúng ta tưởng nhiều.

Nếu cho ta thêm 20 năm nữa, có lẽ còn có thể đánh một trận

sống mái với hắn, nhưng hiện tại, dù hắn có hao tổn thì cũng có

thể dần dần g**t ch*t chúng ta."

La Thiên thở dài, giọng nói ẩn chứa sự cô đơn.

Anh hùng xế bóng, mỹ nhân tàn phai, chuyện tàn nhẫn nhất trên

thế gian cùng lắm cũng chỉ như thế.

Dù sao không có ai có thể chống lại sự tàn phá của thời gian.

Trừ ma quỷ thật sự.

"Thử lại lân nữa, lân này ta dẫn đầu, nhất định phải giết tên đó!"

Lúc này, Trương Động đập bàn quyết định. Cũng chỉ có thế giới

này mới vô lý như vậy, nếu không thì bảy người bọn họ làm sao

có thể cùng chết với Tô Viễn.

Sau đó, hắn cưỡng ép mở ra một con đường, bay thẳng đến chỗ

Tô Viễn.

Những người khác ăn ý cùng nhau lao tới, tuổi thọ của bọn họ

không còn nhiều, cho dù có thể hồi sinh bằng cách khởi động lại,

nhưng nếu cứ hao tổn như vậy thì cái chết là điêu chắc chắn.

Trong tình huống này, nhất định phải nhanh chóng g**t ch*t Tô

Viễn.

Không phải là muốn cùng lúc g**t ch*t bảy lân đó sao, có thể làm

được hay không thì cứ phải thử một chút đã.

Mà Tô Viễn cũng phát giác được tình hình này.

Thế là càng ngày càng nhiều bóng người xuất hiện từ khắp ngóc

ngách của thành phố, vừa hô vang tên bọn họ, vừa tập kích bọn

họ.

Nhưng Trương Động dẫn đầu quá đáng sợ, xóa bỏ mọi thứ quỷ

dị, cứ thế ngăn cản sự tập kích của Tô Viễn.

Nếu không có Trương Động, mấy lão già dân quốc này đã bị hắn

xử lý từ lâu rồi.

Tuy nhiên, theo cuộc chiến tiếp diễn, Tô Viễn phát hiện cảnh vật

xung quanh bắt đầu trở nên trong suốt, như thể sắp biến mất bất

cứ lúc nào.

Cả thế giới càng lúc càng hư ảo, nhiều nhất chỉ còn vài phút nữa,

thế giới trước mắt hắn sẽ hoàn toàn biến mất.

Mà đến lúc này, sự tấn công của Trương Động và những người

khác cũng càng lúc càng dữ dội, muốn tìm ra vị trí thực sự của

bảy Tô Viễn.

Muốn làm được điều này thực sự quá khó, cho dù mấy người bọn

họ liên thủ mở đường, nhưng dưới sự ngăn cản ào ạt của vô số

Tô Viễn kẻ trước ngã xuống, kẻ sau tiến lên, bọn họ chỉ có thể

tiến hành cuộc đối kháng tâm linh bi thảm nhất.

Hơn nữa, Tô Viễn còn nuốt chửng Mạnh Tiểu Đổng, ngoài việc

phải tìm ra vị trí của bảy Tô Viễn hiện tại, bọn họ còn phải đối

kháng với Tô Viễn trong quá khứ.

Vì vậy, ngay cả bọn họ lúc này cũng khó mà tiến thêm được nửa

bước.

Dù Trương Động có mở đường thì cũng chỉ có thể ngăn cản

chướng ngại phía trước, nhưng những bóng người ở các hướng

khác sẽ không bỏ qua cơ hội này, lấp kín mọi ngóc ngách, hoàn

toàn muốn dùng ưu thế về số lượng để nghiền nát những lão già

dân quốc này.

"Cứ hao tổn thế này thì cơ hội chiến thắng không lớn, vòng áp

chế đầu tiên lên Tô Viễn đã thức tỉnh, nên những hành động tiếp

theo chỉ sẽ khó khăn hơn trước, chúng ta sắp thua rồi."

Đột nhiên, Trương Động lên tiếng, kinh nghiệm dày dặn giúp hắn

đánh giá được tình hình sắp tới.

Việc xóa bỏ mọi thứ quỷ dị lúc này đang bị từng đợt thân ảnh âm

u ngăn cản, chưa kịp áp chế thì vòng thứ hai đã ập tới.

Chưa kể còn phải liên tục ứng phó với đủ loại tập kích tâm linh.

Nếu bọn họ không thể khởi động lại, đảo ngược sinh tử thì chẳng

biết đã chết bao nhiêu lần rồi.

"Chúng ta không còn là đối thủ của hắn nữa, trên người tên này

có quá nhiều thứ quỷ dị, mỗi thứ đều có năng lực tương tự nhau,

ngoài ra còn có đủ loại nguyên rủa, Quỷ vực cũng rất đáng sợ,

bản thân hắn thì không thể bị giết, hoàn toàn giống đặc tính của

quỷ.

Thực sự là một con quỷ sống."

Tần lão nheo mắt, nói ra kết quả quan sát của mình, lúc này hắn

không ra tay, vì không biết phải làm thế nào mới có thể đối phó

với Tô Viễn như vậy.

Giờ phút này, hắn đã xác định Tô Viễn là quỷ, chỉ là mang thân

phận người sống mà thôi.

Một con quỷ đáng sợ như vậy, xuất hiện một con cũng phải cẩn

thận ứng phó, chứ đừng nói là số lượng nhiều như thế này.

Cũng may những lão già dân quốc này thực sự rất lợi hại, có thể

tạm thời chống đỡ.

Nhưng tiềm năng của quỷ là vô tận, còn con người thì có giới

hạn.

Ngay cả những người ngự quỷ cấp độ như bọn họ cũng không

thể liên tục đối kháng với quỷ.

"Có thể mở cửa đưa chúng ta đến thẳng vị trí chính xác không?

La Thiên, chủ nhân mộ địa lên tiếng hỏi.

Bưu Cục Quỷ người quản lý La Văn Tùng lại nói:

"Làm không được, tất cả mọi phương pháp đều bị cái này phá

hỏng, linh dị của ta đang bị áp chế, chẳng mấy chốc sẽ triệt để

mất đi tác dụng, Quỷ vực cũng bị phong tỏa, không có cách nào

xâm lấn đến bên người tên hậu bối kia, mà lại cho dù có thể,

cũng không có cách nào đồng thời khóa chặt bảy cái vị trí, đưa

các ngươi qua.

"Ta cũng gân như vậy, đất của mộ phần có thể chôn vùi số lượng

ngày càng ít, đã không thể chôn tên kia nữa, nếu như bây giờ rời

khỏi nơi này thì còn kịp, trễ nữa e là cả các ngươi cũng phải chết,

nghĩ cho kỹ đi, nếu như các ngươi muốn đi, ta sẽ đoạn hậu cho

các ngươi.'

La Thiên cũng cảm thấy phí sức, giờ phút này hắn thế mà lại đưa

ra ý kiến rút lui cho mọi người, duy chỉ có không tính chính hắn.

Dù sao trong đợt tập kích vừa rồi hắn đã chết rồi, hiện tại cũng

chỉ là sống thêm được một chút thời gian mà thôi.

Đáng tiếc là, những người khác cự tuyệt, tình nguyện cùng chết,

cũng không muốn rời đi.

Đây chính là chỗ không hợp lý của thế giới này.

Nhưng mà thế cục một khi mất cân bằng, thường thường là xuất

hiện như tuyết lở.

Đợt tập kích tiếp theo của Tô Viễn giờ phút này ập đến. Những

chiếc đao bổ củi loang lổ vết rỉ chậm rãi xuất hiện trong tay mỗi

một Tô Viễn, vô số Tô Viễn chậm rãi giơ rìu trong tay lên, số

lượng nhiêu đến mức khó tin, có thể dự đoán, một rìu này bổ

xuống, mỗi người bọn họ gần như phải gánh chịu hơn mấy chục

ngàn nhát rìul

"Rìu của tên kia không tốt, một rìu đó chúng ta không đỡ được!"

Tần lão con ngươi hơi co lại.

"Thật sự không còn cách nào khác, chỉ có thể liều mạng."

Mộ địa chủ La Thiên thấy cảnh này, sắc mặt rất khó coi.

Nhưng cũng không có ý định ngôi chờ chết, con ngươi đen nhánh

của hắn khẽ chuyển động, đất của mộ phân bao phủ xung quanh

đột nhiên lỏng ra.

Sau một khắc.

Từng bàn tay tỏa ra khí tức hư thối đột ngột thò ra từ trong đất,

sau đó là những con quỷ kinh khủng thoát khỏi sự trói buộc của

đất mồ, thoát ra ngoài.

Quỷ cũng lít nha lít nhít, tựa như vô cùng vô tận tuôn ra.

Những con quỷ được chôn cất trong mộ địa này đều là quỷ do La

Thiên giam giữ, giờ phút này được thả ra, chỉ là để ngăn cản sự

tập kích của Tô Viễn, dùng một loại lực lượng linh dị nào đó liên

kết lẫn nhau, cùng nhau gánh chịu sát thương của đao bổ củi.

Bưu Cục Quỷ người quản lý La Văn Tùng cũng khẽ thở dài, sau

lưng hắn không biết từ lúc nào xuất hiện một cánh cửa gỗ cũ kỹ.

Cửa gỗ mở ra, đằng sau lại là một cánh cửa gỗ, mở ra lần nữa,

vẫn là một cánh cửa gỗ.

Cửa gỗ từng tâng từng tâng mở ra, dường như không có điểm

cuối, liên kết với một nơi nào đó không biết mà kinh khủng.

Chỉ trong nháy mắt, không biết bao nhiêu cánh cửa gỗ được mở

ra, cho đến cuối cùng, một tiếng -bịch' vang lên từ sâu trong

cánh cửa gỗ, dường như cánh cửa gỗ cuối cùng đã được mở ra,

ngay sau đó một màn hắc ám nồng đậm lan tỏa ra từ bên trong

cánh cửa gỗ, màn hắc ám này nuốt chửng La Văn Tùng, đồng

thời nhanh chóng ăn mòn về phía trước hắn.

Nơi bóng tối bao phủ, tất cả đều đang biến mất, bao gồm cả đám

Tô Viễn đang giơ rìu, mà cùng lúc bóng tối ăn mòn, những cánh

cửa gỗ từng tâng từng tâng lại lân lượt đóng lại.

Nhưng lực lượng chủ yếu thực sự lại là Trương Động.

Trương Động hai tay xóa đi hết thảy linh dị, cứ như vậy xé rách

sự ngăn cách của bản thân, khiến cho sự tập kích của đao bổ củi

không thể phát động.

Nhưng mà một rìu bổ xuống, nhất thời, trừ Trương Động ra, trên

cổ những người khác đột nhiên xuất hiện một vết thương đỏ tươi.

Đồng thời vết thương đang biến đổi với tốc độ không thể tưởng

tượng nổi, nhanh chóng lành lại, rồi lại nhanh chóng bị xé rách.

Chỉ là sự xé rách, lành lại biến đổi tất cả đều được nén lại trong

một giây, căn bản không thể nhìn rõ.

Bởi vì phương thức tập kích như vậy quá kh*ng b*, cho dù là khởi

động lại cũng căn bản không kịp chữa trị thương thế của bản

thân, còn chưa lành lại thì sự tập kích đã ập tới.

Trong nháy mắt.

Trên cổ La Thiên, La Văn Tùng, Tần lão xuất hiện một vết

thương, sau một hồi giằng co ngắn ngủi, đột nhiên bị xé toạc

thành một lỗ hổng dữ tợn, máu tươi bắn tung tóe, cái đầu già

nua chậm rãi rời khỏi cổ rơi xuống.

Dưới sự va chạm thảm khốc, cuối cùng cũng có người chết.

Người đầu tiên chết vẫn là mộ địa chủ La Thiên, lân này, Tân lão

không cứu được hắn, đầu của hắn bị một Tô Viễn nhặt lên, trực

tiếp nuốt chứng.

Sau đó cả thi thể bị cướp đi gặm nhấm.

Sau khi nuốt chửng La Thiên, linh dị của đất mồ bị khống chế

trong nháy mắt, nhanh chóng hướng về phía Trương Động, muốn

chôn sống hắn. Một người ngự quỷ thời dân quốc chết đi đại diện

cho sự cân bằng và thế cuộc đã bị phá vỡ, ngay sau đó, vị lão

nhân thứ hai chết thảm, lân này đến lượt La Văn Tùng.

Trên thực tế sau khi bị đao bổ củi chặt trúng, hắn vẫn chưa chất.

Làm sao trong lúc nhất thời Trương Động căn bản bảo vệ không

được hắn, dẫn đến bị Tô Viễn cướp đi thân thể.

Nhưng mà kết cục đương nhiên không cần phải nói, khi La Văn

Tùng linh dị cũng bị điêu khiển, thế cục liên hoàn toàn sụp đổ.

Chỉ còn lại Tần lão.

Tần lão hiện tại còn sống, vận dụng một loại linh dị thủ đoạn nào

đó cầm cự, khiến thân thể hư ảo, dường như không tôn tại ở hiện

tại, cũng không tồn tại ở quá khứ, lấn tránh sự tập kích từ các

linh dị khác của Tô Viễn.

Nhưng loại thủ đoạn này cũng chỉ là miễn cưỡng tự vệ, căn bản

cứu không được những người khác.

Cho dù muốn thông qua một loại khởi động lại nào đó để người

chết sống lại, nhưng dưới sự quấy nhiễu kinh khủng của linh dị

của Tô Viễn, căn bản không làm được.

Dù sao linh dị của hắn vốn dĩ không giống những lão nhân dân

quốc này, nếu không, hẳn là 8 người tổ thời dân quốc mới đúng.

“Thua..

Tần lão bất đắc dĩ thở dài.

Tình huống này, không thể cứu vấn.

Rất nhanh.

Tô Viễn xông tới chiếm lấy thân ảnh của hắn.

Chờ Tần lão vừa chết, chỉ còn một Trương Động đang thoi thóp,

thế giới quỷ dị này sụp đổ, tiêu tán với một tốc độ khó có thể

tưởng tượng.

Hiển nhiên, chỉ một mình Trương Động không thể nào ngăn cản

Tô Viễn rời đi.

Và cùng với sự tiêu tán của thế giới hư ảo này, lúc này Tô Viễn

phát hiện mình vẫn luôn ở trong căn phòng, căn bản chưa từng

quay lại, mọi thứ vừa trải qua đều không phải là thật, giống như

một giấc mộng, lại giống như ảo giác trong đầu.

"Trở vê rồi?"

Tô Viễn đánh giá xung quanh, lúc này hắn đang đứng trong căn

phòng gỗ, trong nhà gỗ thắp một ngọn nến, ánh đèn mờ nhạt lập

lòe, phản chiếu bóng của hắn lên tường.

Mà ở giữa căn phòng, bày một cái giá gỗ.

Trên kệ đặt một khối đá, không, đó không phải đá, mà là một bộ

thi thể khô quắt co ro.

Cỗ xác khô này không biết đã để ở đây bao lâu, bụi phủ một lớp

rồi lại một lớp, tựa như hình thành một lớp da đá, nhìn thoáng

qua giống như một khối đá màu xám.

Nhưng mà điều kỳ dị là, trên đầu xác khô không có mí mắt, một

đôi hốc mắt rất lớn, chiếm gân hết nửa khuôn mặt, hơn nữa

trong hốc mắt đen kịt một mảnh, như một vực sâu thăm thẳm,

không thể dò xét.

Hiển nhiên, đây chính là nguồn gốc tạo thành thế giới quỷ dị lúc

trước.

Tô Viễn suy đoán, thứ người bán hàng rong cần chính là con lệ

quỷ đặc biệt này.

Nhìn chằm chằm vào hốc mắt của xác khô, dù là Tô Viễn cũng

cảm nhận được một loại lực lượng quỷ dị khiến người ta mất hôn,

nhất thời lại có chút mê mẩn, không thể rời mắt.

Bỗng nhiên.

Trong hốc mắt đen kịt, đột nhiên hiện ra một đôi mắt tươi mới,

đôi mắt đó chuyển động, nhìn thẳng vào Tô Viễn.

Trong tâm nhìn của Tô Viễn, đôi mắt đột ngột xuất hiện này, vô

cùng quen thuộc, giống hệt Quỷ Nhãn, tựa như hai bản thân

đang đối mặt nhau.

Thậm chí khiến người ta có một loại ảo giác.

Mình rốt cuộc là ở trong hốc mắt đen kịt này, hay là ở bên ngoài

hốc mắt đen kịt này.

Không chút do dự, sau khi xác định mục tiêu, Tô Viễn lập tức lấy

ra túi dệt bằng vàng, trực tiếp cất lệ quỷ vào trong túi.

Nhưng ngay khi hắn làm xong tất cả, một màn dị thường xuất

hiện.

Một tiếng va đập trâm thấp đột nhiên vang lên, quanh quẩn trong

hành lang tâng một của nhà gỗ.

Tiếng va chạm này rất lớn, dù ở tầng hai, Tô Viễn cũng nghe

thấy.

Mặc dù không nhìn thấy tình hình dưới lầu, nhưng rõ ràng có thể

cảm nhận được một luồng khí âm lãnh từ dưới lâu xông lên.

"Là do ta lấy con quỷ này đi đã phá vỡ sự cân bằng trong phòng?

Hay là vì nguyên nhân nào khác?”

Phát hiện ra sự bất thường dưới lầu, Tô Viễn chìm vào suy tư.

Mà lúc này, động tĩnh quỷ dị dưới lầu càng ngày càng rõ ràng.

Có âm thanh kỳ quái truyên đến, giống như có người đang chạy

tới chạy lui rất nhanh, âm thanh gấp rút mà ngột ngạt.

Lại giống như thứ gì đó đang bò nhanh trên mặt đất, đồng thời

âm thanh lúc xa lúc gân, đôi khi thậm chí xuất hiện ngay ở đầu

câu thang, nhưng may mắn là, động tính đó lại không dọc theo

cầu thang ởđi lên lầu.

Nhưng theo thời gian trôi qua, loại động tính này càng lúc càng

lớn, dường như con quỷ dưới lâu đã càng thêm bôn chồn, xao

động.

Không cho Tô Viễn nhiều thời gian suy nghĩ, rất nhanh, tiếng

bước chân dồn dập vang lên, âm thanh không còn giới hạn ở đại

sảnh tầng một nữa mà là đi đến cầu thang thông lên tâng hai.

Con quỷ đi loanh quanh một hồi lâu, không biết là vô tình hay cố

ý, cuối cùng đã tìm thấy con đường chính xác.

Âm thanh lên lầu ngột ngạt mà dồn dập vang lên.

Cầu thang gỗ kẽo kẹt rung động.

Rõ ràng, con quỷ gây ra động tĩnh dưới lầu đã đi lên.

"Được rồi, ăn hết đi!"

Với ý nghĩ đó, Tô Viễn chủ động mở cửa phòng, xách túi đan dệt

đi ra ngoài.

Thế nhưng kỳ lạ là, khi hắn đứng ở đầu cầu thang, tiếng bước

chân lên lầu tuy ngày càng gần, nhưng một lát sau lại bắt đầu

nhỏ dần, chỉ trong nháy mắt, tiếng động trên câu thang hoàn

toàn biến mất.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… La Thiên vừa chết, áp lực đặt lên những người còn lại lập tứctăng mạnh.Lúc này, Tần lão tiến đến, dùng một loại năng lực thân bí nào đóđảo ngược tình thế vừa rồi, khiến La Thiên vốn đã chết lại mởmắt tỉnh lại."Ngươi bây giờ chưa thể chết, nhưng ta cũng không có cách nàođể ngươi sống sót hoàn toàn, chỉ có thể kéo dài thêm một chútthời gian.'"Chúng ta thua rồi, hậu bối này lợi hại hơn chúng ta tưởng nhiều.Nếu cho ta thêm 20 năm nữa, có lẽ còn có thể đánh một trậnsống mái với hắn, nhưng hiện tại, dù hắn có hao tổn thì cũng cóthể dần dần g**t ch*t chúng ta."La Thiên thở dài, giọng nói ẩn chứa sự cô đơn.Anh hùng xế bóng, mỹ nhân tàn phai, chuyện tàn nhẫn nhất trênthế gian cùng lắm cũng chỉ như thế.Dù sao không có ai có thể chống lại sự tàn phá của thời gian.Trừ ma quỷ thật sự."Thử lại lân nữa, lân này ta dẫn đầu, nhất định phải giết tên đó!"Lúc này, Trương Động đập bàn quyết định. Cũng chỉ có thế giớinày mới vô lý như vậy, nếu không thì bảy người bọn họ làm saocó thể cùng chết với Tô Viễn.Sau đó, hắn cưỡng ép mở ra một con đường, bay thẳng đến chỗTô Viễn.Những người khác ăn ý cùng nhau lao tới, tuổi thọ của bọn họkhông còn nhiều, cho dù có thể hồi sinh bằng cách khởi động lại,nhưng nếu cứ hao tổn như vậy thì cái chết là điêu chắc chắn.Trong tình huống này, nhất định phải nhanh chóng g**t ch*t TôViễn.Không phải là muốn cùng lúc g**t ch*t bảy lân đó sao, có thể làmđược hay không thì cứ phải thử một chút đã.Mà Tô Viễn cũng phát giác được tình hình này.Thế là càng ngày càng nhiều bóng người xuất hiện từ khắp ngócngách của thành phố, vừa hô vang tên bọn họ, vừa tập kích bọnhọ.Nhưng Trương Động dẫn đầu quá đáng sợ, xóa bỏ mọi thứ quỷdị, cứ thế ngăn cản sự tập kích của Tô Viễn.Nếu không có Trương Động, mấy lão già dân quốc này đã bị hắnxử lý từ lâu rồi.Tuy nhiên, theo cuộc chiến tiếp diễn, Tô Viễn phát hiện cảnh vậtxung quanh bắt đầu trở nên trong suốt, như thể sắp biến mất bấtcứ lúc nào.Cả thế giới càng lúc càng hư ảo, nhiều nhất chỉ còn vài phút nữa,thế giới trước mắt hắn sẽ hoàn toàn biến mất.Mà đến lúc này, sự tấn công của Trương Động và những ngườikhác cũng càng lúc càng dữ dội, muốn tìm ra vị trí thực sự củabảy Tô Viễn.Muốn làm được điều này thực sự quá khó, cho dù mấy người bọnhọ liên thủ mở đường, nhưng dưới sự ngăn cản ào ạt của vô sốTô Viễn kẻ trước ngã xuống, kẻ sau tiến lên, bọn họ chỉ có thểtiến hành cuộc đối kháng tâm linh bi thảm nhất.Hơn nữa, Tô Viễn còn nuốt chửng Mạnh Tiểu Đổng, ngoài việcphải tìm ra vị trí của bảy Tô Viễn hiện tại, bọn họ còn phải đốikháng với Tô Viễn trong quá khứ.Vì vậy, ngay cả bọn họ lúc này cũng khó mà tiến thêm được nửabước.Dù Trương Động có mở đường thì cũng chỉ có thể ngăn cảnchướng ngại phía trước, nhưng những bóng người ở các hướngkhác sẽ không bỏ qua cơ hội này, lấp kín mọi ngóc ngách, hoàntoàn muốn dùng ưu thế về số lượng để nghiền nát những lão giàdân quốc này."Cứ hao tổn thế này thì cơ hội chiến thắng không lớn, vòng ápchế đầu tiên lên Tô Viễn đã thức tỉnh, nên những hành động tiếptheo chỉ sẽ khó khăn hơn trước, chúng ta sắp thua rồi."Đột nhiên, Trương Động lên tiếng, kinh nghiệm dày dặn giúp hắnđánh giá được tình hình sắp tới.Việc xóa bỏ mọi thứ quỷ dị lúc này đang bị từng đợt thân ảnh âmu ngăn cản, chưa kịp áp chế thì vòng thứ hai đã ập tới.Chưa kể còn phải liên tục ứng phó với đủ loại tập kích tâm linh.Nếu bọn họ không thể khởi động lại, đảo ngược sinh tử thì chẳngbiết đã chết bao nhiêu lần rồi."Chúng ta không còn là đối thủ của hắn nữa, trên người tên nàycó quá nhiều thứ quỷ dị, mỗi thứ đều có năng lực tương tự nhau,ngoài ra còn có đủ loại nguyên rủa, Quỷ vực cũng rất đáng sợ,bản thân hắn thì không thể bị giết, hoàn toàn giống đặc tính củaquỷ.Thực sự là một con quỷ sống."Tần lão nheo mắt, nói ra kết quả quan sát của mình, lúc này hắnkhông ra tay, vì không biết phải làm thế nào mới có thể đối phóvới Tô Viễn như vậy.Giờ phút này, hắn đã xác định Tô Viễn là quỷ, chỉ là mang thânphận người sống mà thôi.Một con quỷ đáng sợ như vậy, xuất hiện một con cũng phải cẩnthận ứng phó, chứ đừng nói là số lượng nhiều như thế này.Cũng may những lão già dân quốc này thực sự rất lợi hại, có thểtạm thời chống đỡ.Nhưng tiềm năng của quỷ là vô tận, còn con người thì có giớihạn.Ngay cả những người ngự quỷ cấp độ như bọn họ cũng khôngthể liên tục đối kháng với quỷ."Có thể mở cửa đưa chúng ta đến thẳng vị trí chính xác không?La Thiên, chủ nhân mộ địa lên tiếng hỏi.Bưu Cục Quỷ người quản lý La Văn Tùng lại nói:"Làm không được, tất cả mọi phương pháp đều bị cái này pháhỏng, linh dị của ta đang bị áp chế, chẳng mấy chốc sẽ triệt đểmất đi tác dụng, Quỷ vực cũng bị phong tỏa, không có cách nàoxâm lấn đến bên người tên hậu bối kia, mà lại cho dù có thể,cũng không có cách nào đồng thời khóa chặt bảy cái vị trí, đưacác ngươi qua."Ta cũng gân như vậy, đất của mộ phần có thể chôn vùi số lượngngày càng ít, đã không thể chôn tên kia nữa, nếu như bây giờ rờikhỏi nơi này thì còn kịp, trễ nữa e là cả các ngươi cũng phải chết,nghĩ cho kỹ đi, nếu như các ngươi muốn đi, ta sẽ đoạn hậu chocác ngươi.'La Thiên cũng cảm thấy phí sức, giờ phút này hắn thế mà lại đưara ý kiến rút lui cho mọi người, duy chỉ có không tính chính hắn.Dù sao trong đợt tập kích vừa rồi hắn đã chết rồi, hiện tại cũngchỉ là sống thêm được một chút thời gian mà thôi.Đáng tiếc là, những người khác cự tuyệt, tình nguyện cùng chết,cũng không muốn rời đi.Đây chính là chỗ không hợp lý của thế giới này.Nhưng mà thế cục một khi mất cân bằng, thường thường là xuấthiện như tuyết lở.Đợt tập kích tiếp theo của Tô Viễn giờ phút này ập đến. Nhữngchiếc đao bổ củi loang lổ vết rỉ chậm rãi xuất hiện trong tay mỗimột Tô Viễn, vô số Tô Viễn chậm rãi giơ rìu trong tay lên, sốlượng nhiêu đến mức khó tin, có thể dự đoán, một rìu này bổxuống, mỗi người bọn họ gần như phải gánh chịu hơn mấy chụcngàn nhát rìul"Rìu của tên kia không tốt, một rìu đó chúng ta không đỡ được!"Tần lão con ngươi hơi co lại."Thật sự không còn cách nào khác, chỉ có thể liều mạng."Mộ địa chủ La Thiên thấy cảnh này, sắc mặt rất khó coi.Nhưng cũng không có ý định ngôi chờ chết, con ngươi đen nhánhcủa hắn khẽ chuyển động, đất của mộ phân bao phủ xung quanhđột nhiên lỏng ra.Sau một khắc.Từng bàn tay tỏa ra khí tức hư thối đột ngột thò ra từ trong đất,sau đó là những con quỷ kinh khủng thoát khỏi sự trói buộc củađất mồ, thoát ra ngoài.Quỷ cũng lít nha lít nhít, tựa như vô cùng vô tận tuôn ra.Những con quỷ được chôn cất trong mộ địa này đều là quỷ do LaThiên giam giữ, giờ phút này được thả ra, chỉ là để ngăn cản sựtập kích của Tô Viễn, dùng một loại lực lượng linh dị nào đó liênkết lẫn nhau, cùng nhau gánh chịu sát thương của đao bổ củi.Bưu Cục Quỷ người quản lý La Văn Tùng cũng khẽ thở dài, saulưng hắn không biết từ lúc nào xuất hiện một cánh cửa gỗ cũ kỹ.Cửa gỗ mở ra, đằng sau lại là một cánh cửa gỗ, mở ra lần nữa,vẫn là một cánh cửa gỗ.Cửa gỗ từng tâng từng tâng mở ra, dường như không có điểmcuối, liên kết với một nơi nào đó không biết mà kinh khủng.Chỉ trong nháy mắt, không biết bao nhiêu cánh cửa gỗ được mởra, cho đến cuối cùng, một tiếng -bịch' vang lên từ sâu trongcánh cửa gỗ, dường như cánh cửa gỗ cuối cùng đã được mở ra,ngay sau đó một màn hắc ám nồng đậm lan tỏa ra từ bên trongcánh cửa gỗ, màn hắc ám này nuốt chửng La Văn Tùng, đồngthời nhanh chóng ăn mòn về phía trước hắn.Nơi bóng tối bao phủ, tất cả đều đang biến mất, bao gồm cả đámTô Viễn đang giơ rìu, mà cùng lúc bóng tối ăn mòn, những cánhcửa gỗ từng tâng từng tâng lại lân lượt đóng lại.Nhưng lực lượng chủ yếu thực sự lại là Trương Động.Trương Động hai tay xóa đi hết thảy linh dị, cứ như vậy xé ráchsự ngăn cách của bản thân, khiến cho sự tập kích của đao bổ củikhông thể phát động.Nhưng mà một rìu bổ xuống, nhất thời, trừ Trương Động ra, trêncổ những người khác đột nhiên xuất hiện một vết thương đỏ tươi.Đồng thời vết thương đang biến đổi với tốc độ không thể tưởngtượng nổi, nhanh chóng lành lại, rồi lại nhanh chóng bị xé rách.Chỉ là sự xé rách, lành lại biến đổi tất cả đều được nén lại trongmột giây, căn bản không thể nhìn rõ.Bởi vì phương thức tập kích như vậy quá kh*ng b*, cho dù là khởiđộng lại cũng căn bản không kịp chữa trị thương thế của bảnthân, còn chưa lành lại thì sự tập kích đã ập tới.Trong nháy mắt.Trên cổ La Thiên, La Văn Tùng, Tần lão xuất hiện một vếtthương, sau một hồi giằng co ngắn ngủi, đột nhiên bị xé toạcthành một lỗ hổng dữ tợn, máu tươi bắn tung tóe, cái đầu giànua chậm rãi rời khỏi cổ rơi xuống.Dưới sự va chạm thảm khốc, cuối cùng cũng có người chết.Người đầu tiên chết vẫn là mộ địa chủ La Thiên, lân này, Tân lãokhông cứu được hắn, đầu của hắn bị một Tô Viễn nhặt lên, trựctiếp nuốt chứng.Sau đó cả thi thể bị cướp đi gặm nhấm.Sau khi nuốt chửng La Thiên, linh dị của đất mồ bị khống chếtrong nháy mắt, nhanh chóng hướng về phía Trương Động, muốnchôn sống hắn. Một người ngự quỷ thời dân quốc chết đi đại diệncho sự cân bằng và thế cuộc đã bị phá vỡ, ngay sau đó, vị lãonhân thứ hai chết thảm, lân này đến lượt La Văn Tùng.Trên thực tế sau khi bị đao bổ củi chặt trúng, hắn vẫn chưa chất.Làm sao trong lúc nhất thời Trương Động căn bản bảo vệ khôngđược hắn, dẫn đến bị Tô Viễn cướp đi thân thể.Nhưng mà kết cục đương nhiên không cần phải nói, khi La VănTùng linh dị cũng bị điêu khiển, thế cục liên hoàn toàn sụp đổ.Chỉ còn lại Tần lão.Tần lão hiện tại còn sống, vận dụng một loại linh dị thủ đoạn nàođó cầm cự, khiến thân thể hư ảo, dường như không tôn tại ở hiệntại, cũng không tồn tại ở quá khứ, lấn tránh sự tập kích từ cáclinh dị khác của Tô Viễn.Nhưng loại thủ đoạn này cũng chỉ là miễn cưỡng tự vệ, căn bảncứu không được những người khác.Cho dù muốn thông qua một loại khởi động lại nào đó để ngườichết sống lại, nhưng dưới sự quấy nhiễu kinh khủng của linh dịcủa Tô Viễn, căn bản không làm được.Dù sao linh dị của hắn vốn dĩ không giống những lão nhân dânquốc này, nếu không, hẳn là 8 người tổ thời dân quốc mới đúng.“Thua..Tần lão bất đắc dĩ thở dài.Tình huống này, không thể cứu vấn.Rất nhanh.Tô Viễn xông tới chiếm lấy thân ảnh của hắn.Chờ Tần lão vừa chết, chỉ còn một Trương Động đang thoi thóp,thế giới quỷ dị này sụp đổ, tiêu tán với một tốc độ khó có thểtưởng tượng.Hiển nhiên, chỉ một mình Trương Động không thể nào ngăn cảnTô Viễn rời đi.Và cùng với sự tiêu tán của thế giới hư ảo này, lúc này Tô Viễnphát hiện mình vẫn luôn ở trong căn phòng, căn bản chưa từngquay lại, mọi thứ vừa trải qua đều không phải là thật, giống nhưmột giấc mộng, lại giống như ảo giác trong đầu."Trở vê rồi?"Tô Viễn đánh giá xung quanh, lúc này hắn đang đứng trong cănphòng gỗ, trong nhà gỗ thắp một ngọn nến, ánh đèn mờ nhạt lậplòe, phản chiếu bóng của hắn lên tường.Mà ở giữa căn phòng, bày một cái giá gỗ.Trên kệ đặt một khối đá, không, đó không phải đá, mà là một bộthi thể khô quắt co ro.Cỗ xác khô này không biết đã để ở đây bao lâu, bụi phủ một lớprồi lại một lớp, tựa như hình thành một lớp da đá, nhìn thoángqua giống như một khối đá màu xám.Nhưng mà điều kỳ dị là, trên đầu xác khô không có mí mắt, mộtđôi hốc mắt rất lớn, chiếm gân hết nửa khuôn mặt, hơn nữatrong hốc mắt đen kịt một mảnh, như một vực sâu thăm thẳm,không thể dò xét.Hiển nhiên, đây chính là nguồn gốc tạo thành thế giới quỷ dị lúctrước.Tô Viễn suy đoán, thứ người bán hàng rong cần chính là con lệquỷ đặc biệt này.Nhìn chằm chằm vào hốc mắt của xác khô, dù là Tô Viễn cũngcảm nhận được một loại lực lượng quỷ dị khiến người ta mất hôn,nhất thời lại có chút mê mẩn, không thể rời mắt.Bỗng nhiên.Trong hốc mắt đen kịt, đột nhiên hiện ra một đôi mắt tươi mới,đôi mắt đó chuyển động, nhìn thẳng vào Tô Viễn.Trong tâm nhìn của Tô Viễn, đôi mắt đột ngột xuất hiện này, vôcùng quen thuộc, giống hệt Quỷ Nhãn, tựa như hai bản thânđang đối mặt nhau.Thậm chí khiến người ta có một loại ảo giác.Mình rốt cuộc là ở trong hốc mắt đen kịt này, hay là ở bên ngoàihốc mắt đen kịt này.Không chút do dự, sau khi xác định mục tiêu, Tô Viễn lập tức lấyra túi dệt bằng vàng, trực tiếp cất lệ quỷ vào trong túi.Nhưng ngay khi hắn làm xong tất cả, một màn dị thường xuấthiện.Một tiếng va đập trâm thấp đột nhiên vang lên, quanh quẩn tronghành lang tâng một của nhà gỗ.Tiếng va chạm này rất lớn, dù ở tầng hai, Tô Viễn cũng nghethấy.Mặc dù không nhìn thấy tình hình dưới lầu, nhưng rõ ràng có thểcảm nhận được một luồng khí âm lãnh từ dưới lâu xông lên."Là do ta lấy con quỷ này đi đã phá vỡ sự cân bằng trong phòng?Hay là vì nguyên nhân nào khác?”Phát hiện ra sự bất thường dưới lầu, Tô Viễn chìm vào suy tư.Mà lúc này, động tĩnh quỷ dị dưới lầu càng ngày càng rõ ràng.Có âm thanh kỳ quái truyên đến, giống như có người đang chạytới chạy lui rất nhanh, âm thanh gấp rút mà ngột ngạt.Lại giống như thứ gì đó đang bò nhanh trên mặt đất, đồng thờiâm thanh lúc xa lúc gân, đôi khi thậm chí xuất hiện ngay ở đầucâu thang, nhưng may mắn là, động tính đó lại không dọc theocầu thang ởđi lên lầu.Nhưng theo thời gian trôi qua, loại động tính này càng lúc cànglớn, dường như con quỷ dưới lâu đã càng thêm bôn chồn, xaođộng.Không cho Tô Viễn nhiều thời gian suy nghĩ, rất nhanh, tiếngbước chân dồn dập vang lên, âm thanh không còn giới hạn ở đạisảnh tầng một nữa mà là đi đến cầu thang thông lên tâng hai.Con quỷ đi loanh quanh một hồi lâu, không biết là vô tình hay cốý, cuối cùng đã tìm thấy con đường chính xác.Âm thanh lên lầu ngột ngạt mà dồn dập vang lên.Cầu thang gỗ kẽo kẹt rung động.Rõ ràng, con quỷ gây ra động tĩnh dưới lầu đã đi lên."Được rồi, ăn hết đi!"Với ý nghĩ đó, Tô Viễn chủ động mở cửa phòng, xách túi đan dệtđi ra ngoài.Thế nhưng kỳ lạ là, khi hắn đứng ở đầu cầu thang, tiếng bướcchân lên lầu tuy ngày càng gần, nhưng một lát sau lại bắt đầunhỏ dần, chỉ trong nháy mắt, tiếng động trên câu thang hoàntoàn biến mất.

Chương 1401: Thế giới kết thúc