Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 1426: Lên thuyền

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Quả thật, dùng vật phẩm linh dị này để tìm kiếm u linh thuyềnxác suất không cao, nhưng trước mắt cũng không có biện phápnào tốt hơn để xác định vị trí của nó.Dương Gian chỉ có thể dựa theo cách của Tô Viễn, chậm rãi lụcsoát tất cả những vùng biển mà u linh thuyên có khả năng xuấthiện.Khoảng 2 tiếng sau, khi hai người đến một vùng biển nọ, mộtcảnh tượng kì dị đã xảy ra.Cách đó không xa, trên mặt biển bỗng dâng lên những gợn sóngsương mù.Sương mù này giếng như Sương Mù của Quỷ Phùng Toàn, nhưnglại không phải.Nó giống như là sự nhiễu loạn linh dị được sinh ra sau khi sứcmạnh linh dị vặn vẹo hiện thực.Trên vùng biển đó, linh dị và hiện thực giao nhau."Tìm thấy rôi?"Thấy cảnh tượng này, sắc mặt Dương Gian biến đổi.Sau đó, từ dưới mặt nước biển bên dưới chân hắn, một câythương dài màu đỏ được một bàn tay trắng bệch đưa ra, rồi hắnchộp lấy.Hắn nhìn chằm chằm vào vùng sương mù đang dần dâng lên.Lúc này, hắn có thể thấy trong làn sương mù dày đặc, hình dángmột chiếc thuyền cũ kĩ, rách nát dần dần hiện ra, và theo thờigian, hình dáng con thuyên này càng rõ ràng hơn.Như thể từ hư ảo biến thành hiện thực."Chính là chỗ này.'Thấy vậy, Tô Viễn cũng cất la bàn, rồi nhìn vê phía Dương Gian:"Muốn lên xem thử không?”Nghe vậy, Dương Gian suy nghĩ.Hắn đã thăm dò, Quỷ vực hoàn toàn không thể xâm nhập vàokhu vực đó, bị nhiễu loạn linh dị cực mạnh.Muốn để lại dấu hiệu trên u linh thuyền để định vị, cách duy nhấtlà tự mình đi vào phạm vi của nó, thậm chí là trực tiếp lênthuyền.Nhưng làm như vậy rất nguy hiểm, chỉ cân sơ sẩy, e rằng sẽ bịmắc kẹt trên thuyền.Nhưng nếu không mạo hiểm, cơ hội này sẽ bị bỏ lỡ.Ai mà biết được lần sau cơ hội khóa chặt u linh thuyền sẽ lớn đếnđâu, nhỡ lần sau nó trực tiếp cập bến thì sao?Vì vậy, lúc này Dương Gian rất phân vân.Nhưng thời gian không chờ đợi ai, thời gian u linh thuyên xuấthiện trong hiện thực rất hạn chế, giống như trạm dừng của xebuýt ma. Đến một thời điểm nhất định, u linh thuyên sẽ biến mất,và không ai biết lần sau nó sẽ xuất hiện ở đâu.Đúng lúc này.Một giọng nói quen thuộc bỗng vang lên xung quanh hai người:"Tô Vô Địch, Dương lão tam, một cái thuyền hỏng mà cũng khiếncác ngươi sợ đến vậy, không dám chủ động lên thuyền, chẳng lẽcác ngươi không còn chút gan dạ nào saol"Không ngờ, Diệp Chân đã xuất hiện từ lúc nào.Nhìn u linh thuyên, rồi lại nhìn hai người vẫn đứng im, trên mặtDiệp Chân đầy vẻ khinh thường. "Xem ra, ta đã đánh giá cácngươi quá cao rồi.Các ngươi không có gan này, vậy Diệp mỗ ta sẽ tự mình lên xemthử thứ này rốt cuộc đáng sợ thế nào, mà lại khiến mọi ngườiphải tốn bao công sức, thật mất mặt."-Hừ, hôm nay các ngươi không dám lên thuyên, Diệp mỗ ta dámlên, các ngươi không dám giết người, Diệp mỗ ta dám giết, cácngươi không dám đối mặt với lệ quỷ, Diệp mỗ ta dám đối mặt!"Nói ra những lời cực kì trung nhị, hắn lập tức lao về phía u linhthuyền.Thấy vậy, sắc mặt Dương Gian biến đổi: Diệp Chân, đừng làmloạn!Tô Viễn thì lắc đầu, đồng thời nói:Một, hai...'A a a, sao có thể thế này!"Chưa đếm đến ba, Diệp Chân đã hét lên thảm thiết, rồi rơi thẳngxuống từ giữa không trung."Cái này...Chưa kịp để Dương Gian nói hết, Tô Viễn giải thích:"Tên này đến quá gần u linh thuyền, Quỷ vực bị nhiễu loạn nênrơi xuống.""Hắn quá liều lĩnh."Dương Gian trâm mặt nói.Lúc này, Diệp Chân rơi xuống biển rồi biến mất không thấy tămhơi, như thể tan biến vào hư không.Thực ra là do hắn bị cuốn vào phạm vi của u linh thuyên nênkhông thể nhìn thấy."Trên thuyên nhiều lệ quỷ như vậy, Diệp Chân chắc chắn khôngthể ứng phó được.Có vẻ như chúng ta phải lên thuyền, hiện tại Diệp Chân khôngthể xảy ra chuyện trên đó.""Vậy thì đừng chân chừ nữa, lên thuyên thôi."Nói rồi, Tô Viễn bước chân, Quỷ vực hướng phía u linh thuyên lanra.Dương Gian theo sát phía sau, hai người nhanh chóng đến gân ulinh thuyền.Khi đến một khoảng cách nhất định, Quỷ vực cũng mất tác dụng,hai người rơi xuống biển.Mặt biển phủ sương mù trông có vẻ yên bình, nhưng thực chất cóthể nuốt chứng tất cả.Sau khi hai người rơi xuống nước, họ ngay lập tức biến mấtkhông thấy gì nữa.Cảm giác rơi xuống biển khiến Tô Viễn cảm thấy rất kì lạ.Giống như lúc chìm xuống Quỷ Hồ, lại giống như người thườngrơi xuống biển, có một cảm giác bất lực không nói nên lời.Nước biển lạnh lẽo, dòng nước xung quanh cuồn cuộn, nhưnhững bàn tay đáng sợ túm lấy cơ thể, muốn kéo người xuốngvực sâu, hoặc cơ thể sẽ bị dòng nước đáng sợ này xé nát trướckhi rơi xuống vực sâu.Dưới tác động này, Tô Viễn nhanh chóng mất dấu Dương Gian,cũng không biết hắn bị cuốn đi đâu.Nhưng Tô Viễn cũng không quá lo lắng, nếu Dương Gian dễ dàngchết như vậy, thì hắn cũng không xứng làm nhân vật chính.Việc cấp bách là phải nhanh chóng leo lên u linh thuyên, nếukhông lập tức lên thuyền, một khi bỏ lỡ cơ hội, e rằng sẽ lạc lốitrong vùng biển kì dị này, việc tìm được đường trở vê hiện thựchay không còn là một chuyện khác.Lúc này, Tô Viễn bơi về phía u linh thuyên.Bơi trong vùng biển lạnh lẽo này cũng không quá khó khăn, chỉ làmỗi lân nước biển cọ xát đều khiến người ta cảm thấy khó chịu dịthường, sức mạnh linh dị trong cơ thể sẽ dần dần bị kìm hãmtheo dòng nước cọ rửa.May mắn là cảm giác này không kéo dài quá lâu.Tô Viễn nhanh chóng nhìn thấy một sợi dây thừng thả xuống từtrên thuyền, hắn bơi tới, nắm lấy sợi dây thừng, sau đó dùng sứccánh tay kéo cơ thể lên khỏi mặt nước, treo lơ lửng trên u linhthuyên.Đến đây, coi như đã leo lên u linh thuyên, nhưng vẫn không thấybóng dáng của Dương Gian và Diệp Chân.Lúc này, nhìn xung quanh, cảnh vật đã thay đổi rất nhiều.Xung quanh không còn là biển rộng, cũng không nhìn thấy thànhphố ven biển nữa, mà thay vào đó là một thế giới tăm tối.U linh thuyên phát ra ánh sáng yếu ớt, trôi dạt trong thế giới đentối này, không có phương hướng, cũng không có mục đích.Đứng trên boong tàu, boong tàu trống không, trừ hắn ra khôngcó một bóng người. Nhưng điều đáng chú ý là sợi dây thừng hắnvừa nắm lấy, một đầu của nó bị vứt lỏng lẻo trên boong tàu,không được buộc chặt vào mạn thuyền, cũng không bị vật gì đèlên.Điêu này rất bất thường.Bởi vì trọng lượng của Tô Viễn đủ để kéo sợi dây thừng nàyxuống, nhưng trong quá trình lên thuyền, Tô Viễn cảm thấy rõràng đầu dây bên kia rất chắc chắn, không hề có dấu hiệu bịlỏng.Điều này có nghĩa là sợi dây thừng này rất có thể không bìnhthường.Nghĩ vậy, Tô Viễn nhặt sợi dây thừng lên, ném nó ra ngoài thuyênmột lần nữa, hi vọng Dương Gian hoặc Diệp Chân may mắn nắmđược nó mà leo lên.

Quả thật, dùng vật phẩm linh dị này để tìm kiếm u linh thuyền

xác suất không cao, nhưng trước mắt cũng không có biện pháp

nào tốt hơn để xác định vị trí của nó.

Dương Gian chỉ có thể dựa theo cách của Tô Viễn, chậm rãi lục

soát tất cả những vùng biển mà u linh thuyên có khả năng xuất

hiện.

Khoảng 2 tiếng sau, khi hai người đến một vùng biển nọ, một

cảnh tượng kì dị đã xảy ra.

Cách đó không xa, trên mặt biển bỗng dâng lên những gợn sóng

sương mù.

Sương mù này giếng như Sương Mù của Quỷ Phùng Toàn, nhưng

lại không phải.

Nó giống như là sự nhiễu loạn linh dị được sinh ra sau khi sức

mạnh linh dị vặn vẹo hiện thực.

Trên vùng biển đó, linh dị và hiện thực giao nhau.

"Tìm thấy rôi?"

Thấy cảnh tượng này, sắc mặt Dương Gian biến đổi.

Sau đó, từ dưới mặt nước biển bên dưới chân hắn, một cây

thương dài màu đỏ được một bàn tay trắng bệch đưa ra, rồi hắn

chộp lấy.

Hắn nhìn chằm chằm vào vùng sương mù đang dần dâng lên.

Lúc này, hắn có thể thấy trong làn sương mù dày đặc, hình dáng

một chiếc thuyền cũ kĩ, rách nát dần dần hiện ra, và theo thời

gian, hình dáng con thuyên này càng rõ ràng hơn.

Như thể từ hư ảo biến thành hiện thực.

"Chính là chỗ này.'

Thấy vậy, Tô Viễn cũng cất la bàn, rồi nhìn vê phía Dương Gian:

"Muốn lên xem thử không?”

Nghe vậy, Dương Gian suy nghĩ.

Hắn đã thăm dò, Quỷ vực hoàn toàn không thể xâm nhập vào

khu vực đó, bị nhiễu loạn linh dị cực mạnh.

Muốn để lại dấu hiệu trên u linh thuyền để định vị, cách duy nhất

là tự mình đi vào phạm vi của nó, thậm chí là trực tiếp lên

thuyền.

Nhưng làm như vậy rất nguy hiểm, chỉ cân sơ sẩy, e rằng sẽ bị

mắc kẹt trên thuyền.

Nhưng nếu không mạo hiểm, cơ hội này sẽ bị bỏ lỡ.

Ai mà biết được lần sau cơ hội khóa chặt u linh thuyền sẽ lớn đến

đâu, nhỡ lần sau nó trực tiếp cập bến thì sao?

Vì vậy, lúc này Dương Gian rất phân vân.

Nhưng thời gian không chờ đợi ai, thời gian u linh thuyên xuất

hiện trong hiện thực rất hạn chế, giống như trạm dừng của xe

buýt ma. Đến một thời điểm nhất định, u linh thuyên sẽ biến mất,

và không ai biết lần sau nó sẽ xuất hiện ở đâu.

Đúng lúc này.

Một giọng nói quen thuộc bỗng vang lên xung quanh hai người:

"Tô Vô Địch, Dương lão tam, một cái thuyền hỏng mà cũng khiến

các ngươi sợ đến vậy, không dám chủ động lên thuyền, chẳng lẽ

các ngươi không còn chút gan dạ nào saol"

Không ngờ, Diệp Chân đã xuất hiện từ lúc nào.

Nhìn u linh thuyên, rồi lại nhìn hai người vẫn đứng im, trên mặt

Diệp Chân đầy vẻ khinh thường. "Xem ra, ta đã đánh giá các

ngươi quá cao rồi.

Các ngươi không có gan này, vậy Diệp mỗ ta sẽ tự mình lên xem

thử thứ này rốt cuộc đáng sợ thế nào, mà lại khiến mọi người

phải tốn bao công sức, thật mất mặt."

-Hừ, hôm nay các ngươi không dám lên thuyên, Diệp mỗ ta dám

lên, các ngươi không dám giết người, Diệp mỗ ta dám giết, các

ngươi không dám đối mặt với lệ quỷ, Diệp mỗ ta dám đối mặt!"

Nói ra những lời cực kì trung nhị, hắn lập tức lao về phía u linh

thuyền.

Thấy vậy, sắc mặt Dương Gian biến đổi: Diệp Chân, đừng làm

loạn!

Tô Viễn thì lắc đầu, đồng thời nói:

Một, hai...

'A a a, sao có thể thế này!"

Chưa đếm đến ba, Diệp Chân đã hét lên thảm thiết, rồi rơi thẳng

xuống từ giữa không trung.

"Cái này...

Chưa kịp để Dương Gian nói hết, Tô Viễn giải thích:

"Tên này đến quá gần u linh thuyền, Quỷ vực bị nhiễu loạn nên

rơi xuống."

"Hắn quá liều lĩnh."

Dương Gian trâm mặt nói.

Lúc này, Diệp Chân rơi xuống biển rồi biến mất không thấy tăm

hơi, như thể tan biến vào hư không.

Thực ra là do hắn bị cuốn vào phạm vi của u linh thuyên nên

không thể nhìn thấy.

"Trên thuyên nhiều lệ quỷ như vậy, Diệp Chân chắc chắn không

thể ứng phó được.

Có vẻ như chúng ta phải lên thuyền, hiện tại Diệp Chân không

thể xảy ra chuyện trên đó."

"Vậy thì đừng chân chừ nữa, lên thuyên thôi."

Nói rồi, Tô Viễn bước chân, Quỷ vực hướng phía u linh thuyên lan

ra.

Dương Gian theo sát phía sau, hai người nhanh chóng đến gân u

linh thuyền.

Khi đến một khoảng cách nhất định, Quỷ vực cũng mất tác dụng,

hai người rơi xuống biển.

Mặt biển phủ sương mù trông có vẻ yên bình, nhưng thực chất có

thể nuốt chứng tất cả.

Sau khi hai người rơi xuống nước, họ ngay lập tức biến mất

không thấy gì nữa.

Cảm giác rơi xuống biển khiến Tô Viễn cảm thấy rất kì lạ.

Giống như lúc chìm xuống Quỷ Hồ, lại giống như người thường

rơi xuống biển, có một cảm giác bất lực không nói nên lời.

Nước biển lạnh lẽo, dòng nước xung quanh cuồn cuộn, như

những bàn tay đáng sợ túm lấy cơ thể, muốn kéo người xuống

vực sâu, hoặc cơ thể sẽ bị dòng nước đáng sợ này xé nát trước

khi rơi xuống vực sâu.

Dưới tác động này, Tô Viễn nhanh chóng mất dấu Dương Gian,

cũng không biết hắn bị cuốn đi đâu.

Nhưng Tô Viễn cũng không quá lo lắng, nếu Dương Gian dễ dàng

chết như vậy, thì hắn cũng không xứng làm nhân vật chính.

Việc cấp bách là phải nhanh chóng leo lên u linh thuyên, nếu

không lập tức lên thuyền, một khi bỏ lỡ cơ hội, e rằng sẽ lạc lối

trong vùng biển kì dị này, việc tìm được đường trở vê hiện thực

hay không còn là một chuyện khác.

Lúc này, Tô Viễn bơi về phía u linh thuyên.

Bơi trong vùng biển lạnh lẽo này cũng không quá khó khăn, chỉ là

mỗi lân nước biển cọ xát đều khiến người ta cảm thấy khó chịu dị

thường, sức mạnh linh dị trong cơ thể sẽ dần dần bị kìm hãm

theo dòng nước cọ rửa.

May mắn là cảm giác này không kéo dài quá lâu.

Tô Viễn nhanh chóng nhìn thấy một sợi dây thừng thả xuống từ

trên thuyền, hắn bơi tới, nắm lấy sợi dây thừng, sau đó dùng sức

cánh tay kéo cơ thể lên khỏi mặt nước, treo lơ lửng trên u linh

thuyên.

Đến đây, coi như đã leo lên u linh thuyên, nhưng vẫn không thấy

bóng dáng của Dương Gian và Diệp Chân.

Lúc này, nhìn xung quanh, cảnh vật đã thay đổi rất nhiều.

Xung quanh không còn là biển rộng, cũng không nhìn thấy thành

phố ven biển nữa, mà thay vào đó là một thế giới tăm tối.

U linh thuyên phát ra ánh sáng yếu ớt, trôi dạt trong thế giới đen

tối này, không có phương hướng, cũng không có mục đích.

Đứng trên boong tàu, boong tàu trống không, trừ hắn ra không

có một bóng người. Nhưng điều đáng chú ý là sợi dây thừng hắn

vừa nắm lấy, một đầu của nó bị vứt lỏng lẻo trên boong tàu,

không được buộc chặt vào mạn thuyền, cũng không bị vật gì đè

lên.

Điêu này rất bất thường.

Bởi vì trọng lượng của Tô Viễn đủ để kéo sợi dây thừng này

xuống, nhưng trong quá trình lên thuyền, Tô Viễn cảm thấy rõ

ràng đầu dây bên kia rất chắc chắn, không hề có dấu hiệu bị

lỏng.

Điều này có nghĩa là sợi dây thừng này rất có thể không bình

thường.

Nghĩ vậy, Tô Viễn nhặt sợi dây thừng lên, ném nó ra ngoài thuyên

một lần nữa, hi vọng Dương Gian hoặc Diệp Chân may mắn nắm

được nó mà leo lên.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Quả thật, dùng vật phẩm linh dị này để tìm kiếm u linh thuyềnxác suất không cao, nhưng trước mắt cũng không có biện phápnào tốt hơn để xác định vị trí của nó.Dương Gian chỉ có thể dựa theo cách của Tô Viễn, chậm rãi lụcsoát tất cả những vùng biển mà u linh thuyên có khả năng xuấthiện.Khoảng 2 tiếng sau, khi hai người đến một vùng biển nọ, mộtcảnh tượng kì dị đã xảy ra.Cách đó không xa, trên mặt biển bỗng dâng lên những gợn sóngsương mù.Sương mù này giếng như Sương Mù của Quỷ Phùng Toàn, nhưnglại không phải.Nó giống như là sự nhiễu loạn linh dị được sinh ra sau khi sứcmạnh linh dị vặn vẹo hiện thực.Trên vùng biển đó, linh dị và hiện thực giao nhau."Tìm thấy rôi?"Thấy cảnh tượng này, sắc mặt Dương Gian biến đổi.Sau đó, từ dưới mặt nước biển bên dưới chân hắn, một câythương dài màu đỏ được một bàn tay trắng bệch đưa ra, rồi hắnchộp lấy.Hắn nhìn chằm chằm vào vùng sương mù đang dần dâng lên.Lúc này, hắn có thể thấy trong làn sương mù dày đặc, hình dángmột chiếc thuyền cũ kĩ, rách nát dần dần hiện ra, và theo thờigian, hình dáng con thuyên này càng rõ ràng hơn.Như thể từ hư ảo biến thành hiện thực."Chính là chỗ này.'Thấy vậy, Tô Viễn cũng cất la bàn, rồi nhìn vê phía Dương Gian:"Muốn lên xem thử không?”Nghe vậy, Dương Gian suy nghĩ.Hắn đã thăm dò, Quỷ vực hoàn toàn không thể xâm nhập vàokhu vực đó, bị nhiễu loạn linh dị cực mạnh.Muốn để lại dấu hiệu trên u linh thuyền để định vị, cách duy nhấtlà tự mình đi vào phạm vi của nó, thậm chí là trực tiếp lênthuyền.Nhưng làm như vậy rất nguy hiểm, chỉ cân sơ sẩy, e rằng sẽ bịmắc kẹt trên thuyền.Nhưng nếu không mạo hiểm, cơ hội này sẽ bị bỏ lỡ.Ai mà biết được lần sau cơ hội khóa chặt u linh thuyền sẽ lớn đếnđâu, nhỡ lần sau nó trực tiếp cập bến thì sao?Vì vậy, lúc này Dương Gian rất phân vân.Nhưng thời gian không chờ đợi ai, thời gian u linh thuyên xuấthiện trong hiện thực rất hạn chế, giống như trạm dừng của xebuýt ma. Đến một thời điểm nhất định, u linh thuyên sẽ biến mất,và không ai biết lần sau nó sẽ xuất hiện ở đâu.Đúng lúc này.Một giọng nói quen thuộc bỗng vang lên xung quanh hai người:"Tô Vô Địch, Dương lão tam, một cái thuyền hỏng mà cũng khiếncác ngươi sợ đến vậy, không dám chủ động lên thuyền, chẳng lẽcác ngươi không còn chút gan dạ nào saol"Không ngờ, Diệp Chân đã xuất hiện từ lúc nào.Nhìn u linh thuyên, rồi lại nhìn hai người vẫn đứng im, trên mặtDiệp Chân đầy vẻ khinh thường. "Xem ra, ta đã đánh giá cácngươi quá cao rồi.Các ngươi không có gan này, vậy Diệp mỗ ta sẽ tự mình lên xemthử thứ này rốt cuộc đáng sợ thế nào, mà lại khiến mọi ngườiphải tốn bao công sức, thật mất mặt."-Hừ, hôm nay các ngươi không dám lên thuyên, Diệp mỗ ta dámlên, các ngươi không dám giết người, Diệp mỗ ta dám giết, cácngươi không dám đối mặt với lệ quỷ, Diệp mỗ ta dám đối mặt!"Nói ra những lời cực kì trung nhị, hắn lập tức lao về phía u linhthuyền.Thấy vậy, sắc mặt Dương Gian biến đổi: Diệp Chân, đừng làmloạn!Tô Viễn thì lắc đầu, đồng thời nói:Một, hai...'A a a, sao có thể thế này!"Chưa đếm đến ba, Diệp Chân đã hét lên thảm thiết, rồi rơi thẳngxuống từ giữa không trung."Cái này...Chưa kịp để Dương Gian nói hết, Tô Viễn giải thích:"Tên này đến quá gần u linh thuyền, Quỷ vực bị nhiễu loạn nênrơi xuống.""Hắn quá liều lĩnh."Dương Gian trâm mặt nói.Lúc này, Diệp Chân rơi xuống biển rồi biến mất không thấy tămhơi, như thể tan biến vào hư không.Thực ra là do hắn bị cuốn vào phạm vi của u linh thuyên nênkhông thể nhìn thấy."Trên thuyên nhiều lệ quỷ như vậy, Diệp Chân chắc chắn khôngthể ứng phó được.Có vẻ như chúng ta phải lên thuyền, hiện tại Diệp Chân khôngthể xảy ra chuyện trên đó.""Vậy thì đừng chân chừ nữa, lên thuyên thôi."Nói rồi, Tô Viễn bước chân, Quỷ vực hướng phía u linh thuyên lanra.Dương Gian theo sát phía sau, hai người nhanh chóng đến gân ulinh thuyền.Khi đến một khoảng cách nhất định, Quỷ vực cũng mất tác dụng,hai người rơi xuống biển.Mặt biển phủ sương mù trông có vẻ yên bình, nhưng thực chất cóthể nuốt chứng tất cả.Sau khi hai người rơi xuống nước, họ ngay lập tức biến mấtkhông thấy gì nữa.Cảm giác rơi xuống biển khiến Tô Viễn cảm thấy rất kì lạ.Giống như lúc chìm xuống Quỷ Hồ, lại giống như người thườngrơi xuống biển, có một cảm giác bất lực không nói nên lời.Nước biển lạnh lẽo, dòng nước xung quanh cuồn cuộn, nhưnhững bàn tay đáng sợ túm lấy cơ thể, muốn kéo người xuốngvực sâu, hoặc cơ thể sẽ bị dòng nước đáng sợ này xé nát trướckhi rơi xuống vực sâu.Dưới tác động này, Tô Viễn nhanh chóng mất dấu Dương Gian,cũng không biết hắn bị cuốn đi đâu.Nhưng Tô Viễn cũng không quá lo lắng, nếu Dương Gian dễ dàngchết như vậy, thì hắn cũng không xứng làm nhân vật chính.Việc cấp bách là phải nhanh chóng leo lên u linh thuyên, nếukhông lập tức lên thuyền, một khi bỏ lỡ cơ hội, e rằng sẽ lạc lốitrong vùng biển kì dị này, việc tìm được đường trở vê hiện thựchay không còn là một chuyện khác.Lúc này, Tô Viễn bơi về phía u linh thuyên.Bơi trong vùng biển lạnh lẽo này cũng không quá khó khăn, chỉ làmỗi lân nước biển cọ xát đều khiến người ta cảm thấy khó chịu dịthường, sức mạnh linh dị trong cơ thể sẽ dần dần bị kìm hãmtheo dòng nước cọ rửa.May mắn là cảm giác này không kéo dài quá lâu.Tô Viễn nhanh chóng nhìn thấy một sợi dây thừng thả xuống từtrên thuyền, hắn bơi tới, nắm lấy sợi dây thừng, sau đó dùng sứccánh tay kéo cơ thể lên khỏi mặt nước, treo lơ lửng trên u linhthuyên.Đến đây, coi như đã leo lên u linh thuyên, nhưng vẫn không thấybóng dáng của Dương Gian và Diệp Chân.Lúc này, nhìn xung quanh, cảnh vật đã thay đổi rất nhiều.Xung quanh không còn là biển rộng, cũng không nhìn thấy thànhphố ven biển nữa, mà thay vào đó là một thế giới tăm tối.U linh thuyên phát ra ánh sáng yếu ớt, trôi dạt trong thế giới đentối này, không có phương hướng, cũng không có mục đích.Đứng trên boong tàu, boong tàu trống không, trừ hắn ra khôngcó một bóng người. Nhưng điều đáng chú ý là sợi dây thừng hắnvừa nắm lấy, một đầu của nó bị vứt lỏng lẻo trên boong tàu,không được buộc chặt vào mạn thuyền, cũng không bị vật gì đèlên.Điêu này rất bất thường.Bởi vì trọng lượng của Tô Viễn đủ để kéo sợi dây thừng nàyxuống, nhưng trong quá trình lên thuyền, Tô Viễn cảm thấy rõràng đầu dây bên kia rất chắc chắn, không hề có dấu hiệu bịlỏng.Điều này có nghĩa là sợi dây thừng này rất có thể không bìnhthường.Nghĩ vậy, Tô Viễn nhặt sợi dây thừng lên, ném nó ra ngoài thuyênmột lần nữa, hi vọng Dương Gian hoặc Diệp Chân may mắn nắmđược nó mà leo lên.

Chương 1426: Lên thuyền