Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 1428: Gặp nhau trên thuyền

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… "Đi sâu vào khoang tàu quá nguy hiểm, nếu đúng lúc đụng phảithuyền trưởng cũng ở trên thuyên, đánh nhau trên sân nhà củahắn, biết đâu lại chịu thiệt, cho nên không thể đi sâu vào quá."Nếu thật sự có bánh lái khác, chắc là sẽ không giấu ở chỗ quásâu, mà là ở vị trí tương đối gần lối ra, trái phải không quá nămgian phòng.'"Điều phiên phức duy nhất là, không biết trong phòng nào cóquỷ, cần phải từng cái tìm kiếm.""Mà nói đi cũng phải nói lại, Dương Gian cùng Diệp Chân kia haitên kia cuối cùng chạy đi đâu vậy? Sao đến giờ vẫn chưa thấybóng dáng chúng đâu?"Mang theo suy nghĩ miên man, Tô Viễn chậm rãi đi vê phíakhoang tàu.Hành lang khoang tàu rất hẹp, chật chội, thêm vào hoàn cảnh tốităm, khiến người ta cảm thấy một loại áp lực khó tả, hơn nữa vừađi vào nhiệt độ xung quanh dường như cũng hạ xuống, khí lạnhlếo kèm theo mùi mục nát xộc thẳng vào mặt, phảng phất muốnđẩy hắn ra ngoài.Đây không phải nơi người sống có thể đặt chân.Chỉ vừa bước vào hành lang này, Tô Viễn đã có một loại cảm giáckhó chịu không hiểu, như mỗi bước đi đều thấy bứt rứt lạ thường.May mà nơi này cách lối ra rất gân, cũng chưa đi sâu vào bêntrong khoang thuyên, điều này khiến người ta nhẹ nhõm không ít.Dù sao nếu gặp nguy hiểm cũng có thể kịp thời rút ra khỏikhoang tàu, không đến nỗi bị vây chết ở đây.Chẳng mấy chốc, hắn đến trước cửa gian phòng thứ nhất, nhưngTô Viễn không vội đi vào, mà là giơ tay gõ lên cánh cửa đóngchặt.'Cộc cộc cộc, cộc cộc cộc.. Tiếng gõ cửa trâm đục vang lên, nhưgõ vào lòng người, khiến người ta nghẹt thở.Thế nhưng đây cũng là một dạng tấn công linh dị đáng sợ, đến từmột trong bảy người của tổ dân quốc - La Văn Tùng, gõ cửa chếtchóc, đây là một dạng tấn công linh dị chết người.Tức thì, tình huống dị thường xuất hiện.Bên trong phòng lập tức truyền đến một tiếng kêu thảm thiết đauđớn, tiếng kêu không phải của người thường, ngay sau đó cửaphòng đóng chặt bịch một tiếng mở ra, bên trong một mảnh đenkịt, không nhìn thấy gì cả.Nhưng ngay lập tức một luồng mùi hôi thối mục nát đã xộc thẳngvào mặt, sau đó từ trong bóng tối nhô ra những cánh tay mụcrữa, năm im bất động trên mặt đất.Rõ ràng dù là lệ quỷ, khi chịu tấn công linh dị chết người, cũng sẽrơi vào trạng thái tê liệt ngắn ngủi.Nhưng quỷ cuối cùng cũng không thể bị giết, chỉ cân cho chúngmột chút thời gian, sẽ nhanh chóng khôi phục lại.Nhưng đúng lúc Tô Viễn định nhân lúc lệ quỷ đang tê liệt ngắnngủi để vào phòng tìm kiếm, thì bất ngờ, trong phòng lại truyềnra một tiếng gầm giận dữ tợn."Bạo gan! Ngông cuồng, vậy mà lại dám, đạo chích nào, lại dámđứng ngoài đánh lén tai"Theo tiếng quát này, bóng tối trong phòng nhanh chóng tan biến,lộ ra cảnh tượng bên trong.Đó là một căn phòng bị bỏ hoang từ lâu, nhưng trên sàn nhà lạicòn rất nhiều tay chân mục rữa, những tay chân này mơ hồ cònđang co giật, tuy nhiên phía trên đã chi chít những vết nứt,dường như bị trọng thương, một số cánh tay không hoàn chỉnhthậm chí trực tiếp vỡ vụn biến mất.Cuối cùng trong phòng chỉ còn lại một bộ thi thể mục rữa khônghoàn chỉnh, mà Diệp Chân lúc này đang tay cầm một thanh kiếmdài méo mó, dính đây đất mộ, cũ kỹ bẩn thỉu đứng đó thở phìphò, trong mắt mang theo vẻ giận dữ."Diệp Chân?""Tô Viễn?"Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, trong mắt hai người đều hiệnlên vẻ kinh ngạc.Nhưng rất nhanh, cả hai đều phản ứng lại."Thì ra ngươi ở trong phòng, sau khi lên thuyền ta không thấy cóai, cứ tưởng trong phòng không có người, chỉ có quỷ, nên mới ratay!”Sau đó, Tô Viễn nói với vẻ mặt vô tội. Nghe vậy, mặt Diệp Chânkhông khỏi sầm lại.Nhưng dường như cũng không còn cách nào khác, sau khi lênthuyền, hắn không thấy Tô Viễn và Dương Gian lên thuyền, nênquyết định tự mình đi thăm dò trước, sau đó vì chủ quan mà bịdồn vào trong phòng.Cứ như vậy, hình như cũng không thể trách Tô Viễn được.Dù sao cũng không phải ai cũng có thể giống hắn, không biết sợ,có linh dị Chết Thay Quỷ có thể ngăn chặn tổn thương, có vô sốcơ hội thử nghiệm, đổi lại người ngự quỷ khác, e rằng đã chết từlâu rồi."Hừ, được rồi, Diệp mỗ ta không so đo với ngươi, con quỷ trongphòng ban đầu định tấn công ta, sau đó bị ta đánh lui thôi.""Vậy được rồi, xem ra trong phòng đó cũng không có thứ gì khác,vậy chúng ta đổi phòng khác nhé? Xem Dương Gian có ở trongnhững phòng khác không?”"Không thể nào, không có ai tấn công Diệp mỗ ta mà không phảitrả giá đắt, dù là quỷ cũng không được!"Diệp Chân nhìn chằm chằm bộ thi thể vỡ vụn trên đất, rồi nói:"Sao có thể dễ dàng bỏ qua nó như vậy, ta muốn mang nó đi, lúcrảnh rỗi sẽ lấy nó luyện quyền, tra tấn nó hai mươi năm” Nói rồi,hắn không biết từ đâu trên người lấy ra một vật, đó là một cáibình gốm đất, không biết trước kia đựng gì, phía trên còn lưu lạivết máu đen kịt, bên trong còn mơ hồ truyền ra vài tiếng động kỳquái, vừa mở ra liền có những sợi tóc đen thẩm thấu ra ngoài.Sau đó liên rất nghiêm túc nhét con quỷ trong phòng từng chútvào chiếc bình đất này, mặc dù bình không lớn, nhưng là vậtphẩm linh dị có đặc tính riêng, dù có nhét thế nào cũng khôngthể lấp đây chiếc bình nhỏ này.Làm xong tất cả, hắn mới phủi tay hài lòng gật đầu."Cái thứ này lấy từ đâu ra? Trông có vẻ không tôi."Thấy hắn làm xong, Tô Viễn thuận miệng hỏi.'Đào được trong Phúc Thọ viên, ngươi cũng thấy hứng thú à?Chuyện này dễ thôi, hôm nào đến thành phố Đại Hải của ta, tadẫn ngươi đi Phúc Thọ viên đào bảo, đảm bảo đào được thứngươi thích”Phúc Thọ viên, cũng không tệ, có rảnh nhất định đi."Nghe vậy, Tô Viễn lập tức đồng ý.Bên trong Phúc Thọ viên toàn là mộ phần vô tận, nghe đồn cóliên quan đến chủ mộ địa La Thiên, hơn nữa có không ít mộ phânchôn dấu lệ quỷ, một khi đào lên lệ quỷ sẽ thoát ra, ngay lập tứckhôi phục việc giết người, rất nguy hiểm.Người thường dám vào đó tìm kiếm vật phẩm linh dị quả thực làmuốn chết, nhưng đổi lại là Diệp Chân và Tô Viễn, thì khôngthành vấn đề."Chính là ngươi, người thường ta còn không cho vào nơi cất giấubảo vật của ta, người khác ta cũng không cho vào, đó là cả mộtkho báu, một tuần ta phải dành ba bốn ngày ở đó đào bảo."Vừa nói, hai người vừa đi về phía cánh cửa thứ hai.Cửa phòng thứ hai đang mở, bên trong cũng bị bỏ hoang nhiềunăm, nhưng qua một vài công trình có thể thấy nơi này rất lâutrước kia dường như có người Ở.Bởi vì có thể thấy trong phòng có giường chiếu, chén trà các loại.Những vật dụng thường ngày này đủ cho thấy, con thuyền nàyban đầu không phải là thuyền ma, trước đó hẳn là một conthuyền bình thường, trên thuyên cũng có thuyền viên sinh sống,cuối cùng chỉ vì lý do nào đó bị linh dị xâm chiếm mới biến thànhthuyền ma.

"Đi sâu vào khoang tàu quá nguy hiểm, nếu đúng lúc đụng phải

thuyền trưởng cũng ở trên thuyên, đánh nhau trên sân nhà của

hắn, biết đâu lại chịu thiệt, cho nên không thể đi sâu vào quá.

"Nếu thật sự có bánh lái khác, chắc là sẽ không giấu ở chỗ quá

sâu, mà là ở vị trí tương đối gần lối ra, trái phải không quá năm

gian phòng.'

"Điều phiên phức duy nhất là, không biết trong phòng nào có

quỷ, cần phải từng cái tìm kiếm."

"Mà nói đi cũng phải nói lại, Dương Gian cùng Diệp Chân kia hai

tên kia cuối cùng chạy đi đâu vậy? Sao đến giờ vẫn chưa thấy

bóng dáng chúng đâu?"

Mang theo suy nghĩ miên man, Tô Viễn chậm rãi đi vê phía

khoang tàu.

Hành lang khoang tàu rất hẹp, chật chội, thêm vào hoàn cảnh tối

tăm, khiến người ta cảm thấy một loại áp lực khó tả, hơn nữa vừa

đi vào nhiệt độ xung quanh dường như cũng hạ xuống, khí lạnh

lếo kèm theo mùi mục nát xộc thẳng vào mặt, phảng phất muốn

đẩy hắn ra ngoài.

Đây không phải nơi người sống có thể đặt chân.

Chỉ vừa bước vào hành lang này, Tô Viễn đã có một loại cảm giác

khó chịu không hiểu, như mỗi bước đi đều thấy bứt rứt lạ thường.

May mà nơi này cách lối ra rất gân, cũng chưa đi sâu vào bên

trong khoang thuyên, điều này khiến người ta nhẹ nhõm không ít.

Dù sao nếu gặp nguy hiểm cũng có thể kịp thời rút ra khỏi

khoang tàu, không đến nỗi bị vây chết ở đây.

Chẳng mấy chốc, hắn đến trước cửa gian phòng thứ nhất, nhưng

Tô Viễn không vội đi vào, mà là giơ tay gõ lên cánh cửa đóng

chặt.

'Cộc cộc cộc, cộc cộc cộc.. Tiếng gõ cửa trâm đục vang lên, như

gõ vào lòng người, khiến người ta nghẹt thở.

Thế nhưng đây cũng là một dạng tấn công linh dị đáng sợ, đến từ

một trong bảy người của tổ dân quốc - La Văn Tùng, gõ cửa chết

chóc, đây là một dạng tấn công linh dị chết người.

Tức thì, tình huống dị thường xuất hiện.

Bên trong phòng lập tức truyền đến một tiếng kêu thảm thiết đau

đớn, tiếng kêu không phải của người thường, ngay sau đó cửa

phòng đóng chặt bịch một tiếng mở ra, bên trong một mảnh đen

kịt, không nhìn thấy gì cả.

Nhưng ngay lập tức một luồng mùi hôi thối mục nát đã xộc thẳng

vào mặt, sau đó từ trong bóng tối nhô ra những cánh tay mục

rữa, năm im bất động trên mặt đất.

Rõ ràng dù là lệ quỷ, khi chịu tấn công linh dị chết người, cũng sẽ

rơi vào trạng thái tê liệt ngắn ngủi.

Nhưng quỷ cuối cùng cũng không thể bị giết, chỉ cân cho chúng

một chút thời gian, sẽ nhanh chóng khôi phục lại.

Nhưng đúng lúc Tô Viễn định nhân lúc lệ quỷ đang tê liệt ngắn

ngủi để vào phòng tìm kiếm, thì bất ngờ, trong phòng lại truyền

ra một tiếng gầm giận dữ tợn.

"Bạo gan! Ngông cuồng, vậy mà lại dám, đạo chích nào, lại dám

đứng ngoài đánh lén tai"

Theo tiếng quát này, bóng tối trong phòng nhanh chóng tan biến,

lộ ra cảnh tượng bên trong.

Đó là một căn phòng bị bỏ hoang từ lâu, nhưng trên sàn nhà lại

còn rất nhiều tay chân mục rữa, những tay chân này mơ hồ còn

đang co giật, tuy nhiên phía trên đã chi chít những vết nứt,

dường như bị trọng thương, một số cánh tay không hoàn chỉnh

thậm chí trực tiếp vỡ vụn biến mất.

Cuối cùng trong phòng chỉ còn lại một bộ thi thể mục rữa không

hoàn chỉnh, mà Diệp Chân lúc này đang tay cầm một thanh kiếm

dài méo mó, dính đây đất mộ, cũ kỹ bẩn thỉu đứng đó thở phì

phò, trong mắt mang theo vẻ giận dữ.

"Diệp Chân?"

"Tô Viễn?"

Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, trong mắt hai người đều hiện

lên vẻ kinh ngạc.

Nhưng rất nhanh, cả hai đều phản ứng lại.

"Thì ra ngươi ở trong phòng, sau khi lên thuyền ta không thấy có

ai, cứ tưởng trong phòng không có người, chỉ có quỷ, nên mới ra

tay!”

Sau đó, Tô Viễn nói với vẻ mặt vô tội. Nghe vậy, mặt Diệp Chân

không khỏi sầm lại.

Nhưng dường như cũng không còn cách nào khác, sau khi lên

thuyền, hắn không thấy Tô Viễn và Dương Gian lên thuyền, nên

quyết định tự mình đi thăm dò trước, sau đó vì chủ quan mà bị

dồn vào trong phòng.

Cứ như vậy, hình như cũng không thể trách Tô Viễn được.

Dù sao cũng không phải ai cũng có thể giống hắn, không biết sợ,

có linh dị Chết Thay Quỷ có thể ngăn chặn tổn thương, có vô số

cơ hội thử nghiệm, đổi lại người ngự quỷ khác, e rằng đã chết từ

lâu rồi.

"Hừ, được rồi, Diệp mỗ ta không so đo với ngươi, con quỷ trong

phòng ban đầu định tấn công ta, sau đó bị ta đánh lui thôi."

"Vậy được rồi, xem ra trong phòng đó cũng không có thứ gì khác,

vậy chúng ta đổi phòng khác nhé? Xem Dương Gian có ở trong

những phòng khác không?”

"Không thể nào, không có ai tấn công Diệp mỗ ta mà không phải

trả giá đắt, dù là quỷ cũng không được!"

Diệp Chân nhìn chằm chằm bộ thi thể vỡ vụn trên đất, rồi nói:

"Sao có thể dễ dàng bỏ qua nó như vậy, ta muốn mang nó đi, lúc

rảnh rỗi sẽ lấy nó luyện quyền, tra tấn nó hai mươi năm” Nói rồi,

hắn không biết từ đâu trên người lấy ra một vật, đó là một cái

bình gốm đất, không biết trước kia đựng gì, phía trên còn lưu lại

vết máu đen kịt, bên trong còn mơ hồ truyền ra vài tiếng động kỳ

quái, vừa mở ra liền có những sợi tóc đen thẩm thấu ra ngoài.

Sau đó liên rất nghiêm túc nhét con quỷ trong phòng từng chút

vào chiếc bình đất này, mặc dù bình không lớn, nhưng là vật

phẩm linh dị có đặc tính riêng, dù có nhét thế nào cũng không

thể lấp đây chiếc bình nhỏ này.

Làm xong tất cả, hắn mới phủi tay hài lòng gật đầu.

"Cái thứ này lấy từ đâu ra? Trông có vẻ không tôi."

Thấy hắn làm xong, Tô Viễn thuận miệng hỏi.

'Đào được trong Phúc Thọ viên, ngươi cũng thấy hứng thú à?

Chuyện này dễ thôi, hôm nào đến thành phố Đại Hải của ta, ta

dẫn ngươi đi Phúc Thọ viên đào bảo, đảm bảo đào được thứ

ngươi thích”

Phúc Thọ viên, cũng không tệ, có rảnh nhất định đi."

Nghe vậy, Tô Viễn lập tức đồng ý.

Bên trong Phúc Thọ viên toàn là mộ phần vô tận, nghe đồn có

liên quan đến chủ mộ địa La Thiên, hơn nữa có không ít mộ phân

chôn dấu lệ quỷ, một khi đào lên lệ quỷ sẽ thoát ra, ngay lập tức

khôi phục việc giết người, rất nguy hiểm.

Người thường dám vào đó tìm kiếm vật phẩm linh dị quả thực là

muốn chết, nhưng đổi lại là Diệp Chân và Tô Viễn, thì không

thành vấn đề.

"Chính là ngươi, người thường ta còn không cho vào nơi cất giấu

bảo vật của ta, người khác ta cũng không cho vào, đó là cả một

kho báu, một tuần ta phải dành ba bốn ngày ở đó đào bảo."

Vừa nói, hai người vừa đi về phía cánh cửa thứ hai.

Cửa phòng thứ hai đang mở, bên trong cũng bị bỏ hoang nhiều

năm, nhưng qua một vài công trình có thể thấy nơi này rất lâu

trước kia dường như có người Ở.

Bởi vì có thể thấy trong phòng có giường chiếu, chén trà các loại.

Những vật dụng thường ngày này đủ cho thấy, con thuyền này

ban đầu không phải là thuyền ma, trước đó hẳn là một con

thuyền bình thường, trên thuyên cũng có thuyền viên sinh sống,

cuối cùng chỉ vì lý do nào đó bị linh dị xâm chiếm mới biến thành

thuyền ma.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… "Đi sâu vào khoang tàu quá nguy hiểm, nếu đúng lúc đụng phảithuyền trưởng cũng ở trên thuyên, đánh nhau trên sân nhà củahắn, biết đâu lại chịu thiệt, cho nên không thể đi sâu vào quá."Nếu thật sự có bánh lái khác, chắc là sẽ không giấu ở chỗ quásâu, mà là ở vị trí tương đối gần lối ra, trái phải không quá nămgian phòng.'"Điều phiên phức duy nhất là, không biết trong phòng nào cóquỷ, cần phải từng cái tìm kiếm.""Mà nói đi cũng phải nói lại, Dương Gian cùng Diệp Chân kia haitên kia cuối cùng chạy đi đâu vậy? Sao đến giờ vẫn chưa thấybóng dáng chúng đâu?"Mang theo suy nghĩ miên man, Tô Viễn chậm rãi đi vê phíakhoang tàu.Hành lang khoang tàu rất hẹp, chật chội, thêm vào hoàn cảnh tốităm, khiến người ta cảm thấy một loại áp lực khó tả, hơn nữa vừađi vào nhiệt độ xung quanh dường như cũng hạ xuống, khí lạnhlếo kèm theo mùi mục nát xộc thẳng vào mặt, phảng phất muốnđẩy hắn ra ngoài.Đây không phải nơi người sống có thể đặt chân.Chỉ vừa bước vào hành lang này, Tô Viễn đã có một loại cảm giáckhó chịu không hiểu, như mỗi bước đi đều thấy bứt rứt lạ thường.May mà nơi này cách lối ra rất gân, cũng chưa đi sâu vào bêntrong khoang thuyên, điều này khiến người ta nhẹ nhõm không ít.Dù sao nếu gặp nguy hiểm cũng có thể kịp thời rút ra khỏikhoang tàu, không đến nỗi bị vây chết ở đây.Chẳng mấy chốc, hắn đến trước cửa gian phòng thứ nhất, nhưngTô Viễn không vội đi vào, mà là giơ tay gõ lên cánh cửa đóngchặt.'Cộc cộc cộc, cộc cộc cộc.. Tiếng gõ cửa trâm đục vang lên, nhưgõ vào lòng người, khiến người ta nghẹt thở.Thế nhưng đây cũng là một dạng tấn công linh dị đáng sợ, đến từmột trong bảy người của tổ dân quốc - La Văn Tùng, gõ cửa chếtchóc, đây là một dạng tấn công linh dị chết người.Tức thì, tình huống dị thường xuất hiện.Bên trong phòng lập tức truyền đến một tiếng kêu thảm thiết đauđớn, tiếng kêu không phải của người thường, ngay sau đó cửaphòng đóng chặt bịch một tiếng mở ra, bên trong một mảnh đenkịt, không nhìn thấy gì cả.Nhưng ngay lập tức một luồng mùi hôi thối mục nát đã xộc thẳngvào mặt, sau đó từ trong bóng tối nhô ra những cánh tay mụcrữa, năm im bất động trên mặt đất.Rõ ràng dù là lệ quỷ, khi chịu tấn công linh dị chết người, cũng sẽrơi vào trạng thái tê liệt ngắn ngủi.Nhưng quỷ cuối cùng cũng không thể bị giết, chỉ cân cho chúngmột chút thời gian, sẽ nhanh chóng khôi phục lại.Nhưng đúng lúc Tô Viễn định nhân lúc lệ quỷ đang tê liệt ngắnngủi để vào phòng tìm kiếm, thì bất ngờ, trong phòng lại truyềnra một tiếng gầm giận dữ tợn."Bạo gan! Ngông cuồng, vậy mà lại dám, đạo chích nào, lại dámđứng ngoài đánh lén tai"Theo tiếng quát này, bóng tối trong phòng nhanh chóng tan biến,lộ ra cảnh tượng bên trong.Đó là một căn phòng bị bỏ hoang từ lâu, nhưng trên sàn nhà lạicòn rất nhiều tay chân mục rữa, những tay chân này mơ hồ cònđang co giật, tuy nhiên phía trên đã chi chít những vết nứt,dường như bị trọng thương, một số cánh tay không hoàn chỉnhthậm chí trực tiếp vỡ vụn biến mất.Cuối cùng trong phòng chỉ còn lại một bộ thi thể mục rữa khônghoàn chỉnh, mà Diệp Chân lúc này đang tay cầm một thanh kiếmdài méo mó, dính đây đất mộ, cũ kỹ bẩn thỉu đứng đó thở phìphò, trong mắt mang theo vẻ giận dữ."Diệp Chân?""Tô Viễn?"Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, trong mắt hai người đều hiệnlên vẻ kinh ngạc.Nhưng rất nhanh, cả hai đều phản ứng lại."Thì ra ngươi ở trong phòng, sau khi lên thuyền ta không thấy cóai, cứ tưởng trong phòng không có người, chỉ có quỷ, nên mới ratay!”Sau đó, Tô Viễn nói với vẻ mặt vô tội. Nghe vậy, mặt Diệp Chânkhông khỏi sầm lại.Nhưng dường như cũng không còn cách nào khác, sau khi lênthuyền, hắn không thấy Tô Viễn và Dương Gian lên thuyền, nênquyết định tự mình đi thăm dò trước, sau đó vì chủ quan mà bịdồn vào trong phòng.Cứ như vậy, hình như cũng không thể trách Tô Viễn được.Dù sao cũng không phải ai cũng có thể giống hắn, không biết sợ,có linh dị Chết Thay Quỷ có thể ngăn chặn tổn thương, có vô sốcơ hội thử nghiệm, đổi lại người ngự quỷ khác, e rằng đã chết từlâu rồi."Hừ, được rồi, Diệp mỗ ta không so đo với ngươi, con quỷ trongphòng ban đầu định tấn công ta, sau đó bị ta đánh lui thôi.""Vậy được rồi, xem ra trong phòng đó cũng không có thứ gì khác,vậy chúng ta đổi phòng khác nhé? Xem Dương Gian có ở trongnhững phòng khác không?”"Không thể nào, không có ai tấn công Diệp mỗ ta mà không phảitrả giá đắt, dù là quỷ cũng không được!"Diệp Chân nhìn chằm chằm bộ thi thể vỡ vụn trên đất, rồi nói:"Sao có thể dễ dàng bỏ qua nó như vậy, ta muốn mang nó đi, lúcrảnh rỗi sẽ lấy nó luyện quyền, tra tấn nó hai mươi năm” Nói rồi,hắn không biết từ đâu trên người lấy ra một vật, đó là một cáibình gốm đất, không biết trước kia đựng gì, phía trên còn lưu lạivết máu đen kịt, bên trong còn mơ hồ truyền ra vài tiếng động kỳquái, vừa mở ra liền có những sợi tóc đen thẩm thấu ra ngoài.Sau đó liên rất nghiêm túc nhét con quỷ trong phòng từng chútvào chiếc bình đất này, mặc dù bình không lớn, nhưng là vậtphẩm linh dị có đặc tính riêng, dù có nhét thế nào cũng khôngthể lấp đây chiếc bình nhỏ này.Làm xong tất cả, hắn mới phủi tay hài lòng gật đầu."Cái thứ này lấy từ đâu ra? Trông có vẻ không tôi."Thấy hắn làm xong, Tô Viễn thuận miệng hỏi.'Đào được trong Phúc Thọ viên, ngươi cũng thấy hứng thú à?Chuyện này dễ thôi, hôm nào đến thành phố Đại Hải của ta, tadẫn ngươi đi Phúc Thọ viên đào bảo, đảm bảo đào được thứngươi thích”Phúc Thọ viên, cũng không tệ, có rảnh nhất định đi."Nghe vậy, Tô Viễn lập tức đồng ý.Bên trong Phúc Thọ viên toàn là mộ phần vô tận, nghe đồn cóliên quan đến chủ mộ địa La Thiên, hơn nữa có không ít mộ phânchôn dấu lệ quỷ, một khi đào lên lệ quỷ sẽ thoát ra, ngay lập tứckhôi phục việc giết người, rất nguy hiểm.Người thường dám vào đó tìm kiếm vật phẩm linh dị quả thực làmuốn chết, nhưng đổi lại là Diệp Chân và Tô Viễn, thì khôngthành vấn đề."Chính là ngươi, người thường ta còn không cho vào nơi cất giấubảo vật của ta, người khác ta cũng không cho vào, đó là cả mộtkho báu, một tuần ta phải dành ba bốn ngày ở đó đào bảo."Vừa nói, hai người vừa đi về phía cánh cửa thứ hai.Cửa phòng thứ hai đang mở, bên trong cũng bị bỏ hoang nhiềunăm, nhưng qua một vài công trình có thể thấy nơi này rất lâutrước kia dường như có người Ở.Bởi vì có thể thấy trong phòng có giường chiếu, chén trà các loại.Những vật dụng thường ngày này đủ cho thấy, con thuyền nàyban đầu không phải là thuyền ma, trước đó hẳn là một conthuyền bình thường, trên thuyên cũng có thuyền viên sinh sống,cuối cùng chỉ vì lý do nào đó bị linh dị xâm chiếm mới biến thànhthuyền ma.

Chương 1428: Gặp nhau trên thuyền