Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 1437: Thả ra lệ quỷ

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Nhìn hai người lần lượt rời đi, Lục Chí Văn thở dài nói:"Cũng không biết bọn hắn có thể nghĩ ra cách nào để ngăn cản ulinh thuyên, hi vọng sẽ thành công.Lúc này, Chu Đăng bước tới, phủi tay:"Yên tâm đi, hai gã này đều không đơn giản, kinh nghiệm linh dịrất nhiều, biết rất nhiều bí mật mà chúng ta không biết, thời điểmthen chốt luôn có thể lấy ra vài thứ ngoài dự liệu, chúng ta cứchờ là được."Vương Sát Linh nhìn những người khác, cũng nói: 'Vậy nơi nàygiao cho các vị, ta phải trở vê chuẩn bị một chút."Hắn chuẩn bị trở thành người ngự quỷ, như vậy mới có thể sốngsót trong cuộc đối kháng với Tổ chức Quốc Vương sau này, nếukhông, Vương gia đến đời hắn rất có thể sẽ tuyệt hậu.Vương Sát Linh cũng không muốn chết sớm như vậy, nhưng hiệntại không còn lựa chọn nào khác, cũng không có thời gian để hắnthong thả lên kế hoạch, chỉ có thể làm như vậy.Mà việc hắn chuẩn bị, các đội trưởng ở đây đều rõ ràng.Dù sao trước đó đã bàn bạc qua, tự nhiên biết hắn muốn làm gì.Rất nhanh, Vương Sát Linh cũng rời đi.Chỉ còn lại vài đội trưởng ở lại quan sát động tĩnh của u linhthuyền.Không lâu sau, xung quanh u linh thuyên lại dần dần nổi lênsương mù dày đặc, thân tàu to lớn bắt đầu trở nên mờ ảo, cuốicùng biến mất hoàn toàn, không để lại dấu vết gì, cũng không cóbất kỳ con lệ quỷ nào xuống thuyền.Nhưng tất cả mọi người đều hiểu, lần tới u linh thuyền chắc chắnsẽ xuất hiện ở một thành phố nào đó, mà khi đó cũng là lúc xungđột bùng nổ hoàn toàn.Lúc này. Dương Gian sử dụng Quỷ vực đã đi được hơn ngàn câysố, đến một thành phố nhỏ không đáng chú ý ở phương bắc.Thành phố nhỏ này rất yên bình, không có sự kiện linh dị quấynhiễu, cũng không có người phụ trách thành phố.Những chuyện đang xảy ra trong linh dị vòng dường như khôngliên quan gì đến thành phố này.Nhưng Dương Gian lúc này lại đang đứng đợi ở một ngã tư khôngđáng chú ý trong thành phố.Rất nhanh.Từ hướng khu đô thị, một chiếc xe buýt đột ngột xuất hiện, chậmrãi chạy vê phía này, dường như nơi này có một điểm dừng, chiếcxe buýt này muốn đến đón khách.Xe buýt linh dị.Đây chính là sự chuẩn bị và dự định của hắn.Nếu có thứ gì có thể đối phó với u linh thuyên, theo Dương Gian,e rằng chỉ có chiếc xe buýt này mới có hi vọng.Chiếc xe này có thể đâm bay ngay cả những con quỷ hung dữ,thậm chí có thể đâm cho lệ quỷ chết máy, vậy thì khi đối mặt vớiu linh thuyền có lẽ cũng có thể tạo ra hiệu quả không tưởng.Tất nhiên, đây chỉ là phỏng đoán của hắn. Dù sao kích thước củacả hai chênh lệch quá lớn, mà u linh thuyền có thể chở đượcnhiều lệ quỷ hơn, nên Dương Gian chỉ có thể thử, mà kết quả saukhi va chạm linh dị sẽ ra sao thì không ai có thể đoán trước.Đợi xe buýt linh dị dừng hẳn ở giữa ngã tư, cửa lên và cửa xuốngcùng lúc mở ra.Dương Gian không chút do dự lập tức lên xe.Ánh mắt hắn quét qua.Gần một nửa số ghế trên xe buýt linh dị đã có người ngôi, nhữngngười này có người là người thường bị cuốn vào, có người làngười ngự quỷ đang hồi phục sau khi đối kháng với lệ quỷ, cũngcó một số là quỷ thật sự."Cho các ngươi 20 giây, bây giờ xuống xe rời đi, nếu không cácngươi sẽ vĩnh viễn ở lại trên chiếc xe buýt này..Có người ngự quỷ nhận ra Dương Gian, cảm thấy kinh hãi, nghethấy lời cảnh cáo này, vị người ngự quỷ kia không nói một lời,trực tiếp đứng dậy, sau đó không quay đầu lại lao xuống xe buýt.Vấn đề khôi phục lệ quỷ của bản thân, căn bản không quan tâm.Bây giờ tình hình trong linh dị vòng ra sao thì bất cứ người ngựquỷ nào cũng nắm rõ, Dương Gian xuất hiện ở đây rõ ràng làhướng đến xe buýt linh dị, những người ngôi trên xe, ai dám ởlại, kẻ đó sẽ chất.Bây giờ xuống xe là cơ hội duy nhất.Hành động của người ngự quỷ này cũng đánh thức những ngườikhác, sau đó họ cũng lần lượt đứng dậy xuống xe, không chọn ởlại trên xe buýt linh dị.Rất nhanh.Trên xe buýt đã không còn ai, nhưng vẫn còn vài bóng người ngồibất động.Nhưng đó không phải là người, mà là quỷ, mà quỷ còn chưa đếnlúc xuống nên cũng không có bất kỳ động tính gì. Thấy vậy,Dương Gian không do dự nữa, lập tức ngồi vào ghế lái trên xebuýt linh dị.Sau đó điều khiển xe buýt linh dị, chạy một đoạn trên đường phốhiện thực rồi bắt đầu dân dần biến mất, cuối cùng hoàn toàn ẩnmình.Khi Dương Gian lái xe buýt rời đi, Tô Viễn cũng đã sử dụng Quỷvực đến nước ngoài.Nơi hắn đang đứng lúc này là thủ đô Hoa Thịnh Đốn của Mỹ, làmột địa điểm trọng yếu, Tô Viễn cũng có thể cảm nhận được mộtnguồn sức mạnh linh dị không hề kém cạnh ở đây, nghĩ đến nơinày hẳn là có cứ điểm của Tổ chức Quốc Vương. Nghĩ vậy, TôViễn tâm niệm vừa động.Một cảnh tượng kỳ quái lập tức xuất hiện ở đây.Con đường hắn đang đứng, bao gôm cả các tòa nhà lân cận, xecộ trên đường, người đi đường, tất cả đều bị bao phủ bởi một lớphắc quang dày đặc, bóng tối như trở thành tất cả trên con đườngnày, thay đổi mọi sắc thái, ngay cả bầu trời cũng bị che khuất."Chuyện gì vậy, chuyện gì xảy ra.Có người kinh ngạc nhìn xung quanh, rõ ràng là bị sự thay đổi bấtngờ làm kinh sợ."Có phải tôi hoa mắt rôi không? Sao tự nhiên lại tối trời, có phảixảy ra hiện tượng thiên văn đặc biệt gì không?"Cũng có người ngẩng đầu nhìn trời, muốn xác nhận suy đoán củamình.'Con đường này, không đúng.Nhưng những người lái xe trên đường lại có chút hoảng sợ, bởi vìhọ phát hiện dù có lái xe về phía trước như thế nào cũng khôngthể rời khỏi con đường này, đường vẫn là con đường ban đầu, tốcđộ xe vẫn là tốc độ xe trước đó, nhưng cảnh vật xung quanh lạikhông hề thay đổi.Đây là một hiện tượng kỳ lạ không thể giải thích được.Mọi người trên đường bắt đầu hoảng loạn.Nhưng tất cả những điều này đối với Tô Viễn bây giờ đã khôngcòn quan trọng nữa, cùng lúc với việc thả ra Quỷ vực, một lượnglớn Quỷ Anh cũng xuất hiện ở đây, đều là Quỷ Anh giai đoạn một,hai, ba.Chỉ trong chốc lát, trong bóng tối liên tiếp vang lên tiếng kêuthảm thiết, rõ ràng là có người đã phát động quy luật giết ngườicủa quỷ."Các ngươi bất nhân thì đừng trách ta bất nghĩa, người nước cácngươi dám thả u linh thuyền ra, vậy cũng đừng trách ta dùng cácngươi để nuôi quỷ."Tô Viễn lẩm bẩm, đồng thời phóng thích linh dị của Quỷ Hồ.Nước đọng trên mặt đất nhanh chóng lan rộng ra xung quanh,thậm chí chảy vào cống rãnh, bắt đầu kết nối với mạch nướcngâm.Có thể đoán được, chỉ cần thời gian trôi qua, nước hồ mang linhdị của Quỷ Hồ sẽ nhanh chóng lan rộng ra các khu vực lũ lụt ởnước ngoài.Đến lúc đó, sinh tử của những người uống nước này sẽ nằmtrong tay Tô Viễn.Đến tình trạng này, đã không còn cái gọi là lập trường, chỉ cóngươi chết ta sống mà thôi.Nếu những người của Tổ chức Quốc Vương không quan tâm đếnmạng sống của người thường, thì Tô Viễn tự nhiên cũng không cólý do gì phải thương hại những người nước ngoài kia.

Nhìn hai người lần lượt rời đi, Lục Chí Văn thở dài nói:

"Cũng không biết bọn hắn có thể nghĩ ra cách nào để ngăn cản u

linh thuyên, hi vọng sẽ thành công.

Lúc này, Chu Đăng bước tới, phủi tay:

"Yên tâm đi, hai gã này đều không đơn giản, kinh nghiệm linh dị

rất nhiều, biết rất nhiều bí mật mà chúng ta không biết, thời điểm

then chốt luôn có thể lấy ra vài thứ ngoài dự liệu, chúng ta cứ

chờ là được."

Vương Sát Linh nhìn những người khác, cũng nói: 'Vậy nơi này

giao cho các vị, ta phải trở vê chuẩn bị một chút."

Hắn chuẩn bị trở thành người ngự quỷ, như vậy mới có thể sống

sót trong cuộc đối kháng với Tổ chức Quốc Vương sau này, nếu

không, Vương gia đến đời hắn rất có thể sẽ tuyệt hậu.

Vương Sát Linh cũng không muốn chết sớm như vậy, nhưng hiện

tại không còn lựa chọn nào khác, cũng không có thời gian để hắn

thong thả lên kế hoạch, chỉ có thể làm như vậy.

Mà việc hắn chuẩn bị, các đội trưởng ở đây đều rõ ràng.

Dù sao trước đó đã bàn bạc qua, tự nhiên biết hắn muốn làm gì.

Rất nhanh, Vương Sát Linh cũng rời đi.

Chỉ còn lại vài đội trưởng ở lại quan sát động tĩnh của u linh

thuyền.

Không lâu sau, xung quanh u linh thuyên lại dần dần nổi lên

sương mù dày đặc, thân tàu to lớn bắt đầu trở nên mờ ảo, cuối

cùng biến mất hoàn toàn, không để lại dấu vết gì, cũng không có

bất kỳ con lệ quỷ nào xuống thuyền.

Nhưng tất cả mọi người đều hiểu, lần tới u linh thuyền chắc chắn

sẽ xuất hiện ở một thành phố nào đó, mà khi đó cũng là lúc xung

đột bùng nổ hoàn toàn.

Lúc này. Dương Gian sử dụng Quỷ vực đã đi được hơn ngàn cây

số, đến một thành phố nhỏ không đáng chú ý ở phương bắc.

Thành phố nhỏ này rất yên bình, không có sự kiện linh dị quấy

nhiễu, cũng không có người phụ trách thành phố.

Những chuyện đang xảy ra trong linh dị vòng dường như không

liên quan gì đến thành phố này.

Nhưng Dương Gian lúc này lại đang đứng đợi ở một ngã tư không

đáng chú ý trong thành phố.

Rất nhanh.

Từ hướng khu đô thị, một chiếc xe buýt đột ngột xuất hiện, chậm

rãi chạy vê phía này, dường như nơi này có một điểm dừng, chiếc

xe buýt này muốn đến đón khách.

Xe buýt linh dị.

Đây chính là sự chuẩn bị và dự định của hắn.

Nếu có thứ gì có thể đối phó với u linh thuyên, theo Dương Gian,

e rằng chỉ có chiếc xe buýt này mới có hi vọng.

Chiếc xe này có thể đâm bay ngay cả những con quỷ hung dữ,

thậm chí có thể đâm cho lệ quỷ chết máy, vậy thì khi đối mặt với

u linh thuyền có lẽ cũng có thể tạo ra hiệu quả không tưởng.

Tất nhiên, đây chỉ là phỏng đoán của hắn. Dù sao kích thước của

cả hai chênh lệch quá lớn, mà u linh thuyền có thể chở được

nhiều lệ quỷ hơn, nên Dương Gian chỉ có thể thử, mà kết quả sau

khi va chạm linh dị sẽ ra sao thì không ai có thể đoán trước.

Đợi xe buýt linh dị dừng hẳn ở giữa ngã tư, cửa lên và cửa xuống

cùng lúc mở ra.

Dương Gian không chút do dự lập tức lên xe.

Ánh mắt hắn quét qua.

Gần một nửa số ghế trên xe buýt linh dị đã có người ngôi, những

người này có người là người thường bị cuốn vào, có người là

người ngự quỷ đang hồi phục sau khi đối kháng với lệ quỷ, cũng

có một số là quỷ thật sự.

"Cho các ngươi 20 giây, bây giờ xuống xe rời đi, nếu không các

ngươi sẽ vĩnh viễn ở lại trên chiếc xe buýt này..

Có người ngự quỷ nhận ra Dương Gian, cảm thấy kinh hãi, nghe

thấy lời cảnh cáo này, vị người ngự quỷ kia không nói một lời,

trực tiếp đứng dậy, sau đó không quay đầu lại lao xuống xe buýt.

Vấn đề khôi phục lệ quỷ của bản thân, căn bản không quan tâm.

Bây giờ tình hình trong linh dị vòng ra sao thì bất cứ người ngự

quỷ nào cũng nắm rõ, Dương Gian xuất hiện ở đây rõ ràng là

hướng đến xe buýt linh dị, những người ngôi trên xe, ai dám ở

lại, kẻ đó sẽ chất.

Bây giờ xuống xe là cơ hội duy nhất.

Hành động của người ngự quỷ này cũng đánh thức những người

khác, sau đó họ cũng lần lượt đứng dậy xuống xe, không chọn ở

lại trên xe buýt linh dị.

Rất nhanh.

Trên xe buýt đã không còn ai, nhưng vẫn còn vài bóng người ngồi

bất động.

Nhưng đó không phải là người, mà là quỷ, mà quỷ còn chưa đến

lúc xuống nên cũng không có bất kỳ động tính gì. Thấy vậy,

Dương Gian không do dự nữa, lập tức ngồi vào ghế lái trên xe

buýt linh dị.

Sau đó điều khiển xe buýt linh dị, chạy một đoạn trên đường phố

hiện thực rồi bắt đầu dân dần biến mất, cuối cùng hoàn toàn ẩn

mình.

Khi Dương Gian lái xe buýt rời đi, Tô Viễn cũng đã sử dụng Quỷ

vực đến nước ngoài.

Nơi hắn đang đứng lúc này là thủ đô Hoa Thịnh Đốn của Mỹ, là

một địa điểm trọng yếu, Tô Viễn cũng có thể cảm nhận được một

nguồn sức mạnh linh dị không hề kém cạnh ở đây, nghĩ đến nơi

này hẳn là có cứ điểm của Tổ chức Quốc Vương. Nghĩ vậy, Tô

Viễn tâm niệm vừa động.

Một cảnh tượng kỳ quái lập tức xuất hiện ở đây.

Con đường hắn đang đứng, bao gôm cả các tòa nhà lân cận, xe

cộ trên đường, người đi đường, tất cả đều bị bao phủ bởi một lớp

hắc quang dày đặc, bóng tối như trở thành tất cả trên con đường

này, thay đổi mọi sắc thái, ngay cả bầu trời cũng bị che khuất.

"Chuyện gì vậy, chuyện gì xảy ra.

Có người kinh ngạc nhìn xung quanh, rõ ràng là bị sự thay đổi bất

ngờ làm kinh sợ.

"Có phải tôi hoa mắt rôi không? Sao tự nhiên lại tối trời, có phải

xảy ra hiện tượng thiên văn đặc biệt gì không?"

Cũng có người ngẩng đầu nhìn trời, muốn xác nhận suy đoán của

mình.

'Con đường này, không đúng.

Nhưng những người lái xe trên đường lại có chút hoảng sợ, bởi vì

họ phát hiện dù có lái xe về phía trước như thế nào cũng không

thể rời khỏi con đường này, đường vẫn là con đường ban đầu, tốc

độ xe vẫn là tốc độ xe trước đó, nhưng cảnh vật xung quanh lại

không hề thay đổi.

Đây là một hiện tượng kỳ lạ không thể giải thích được.

Mọi người trên đường bắt đầu hoảng loạn.

Nhưng tất cả những điều này đối với Tô Viễn bây giờ đã không

còn quan trọng nữa, cùng lúc với việc thả ra Quỷ vực, một lượng

lớn Quỷ Anh cũng xuất hiện ở đây, đều là Quỷ Anh giai đoạn một,

hai, ba.

Chỉ trong chốc lát, trong bóng tối liên tiếp vang lên tiếng kêu

thảm thiết, rõ ràng là có người đã phát động quy luật giết người

của quỷ.

"Các ngươi bất nhân thì đừng trách ta bất nghĩa, người nước các

ngươi dám thả u linh thuyền ra, vậy cũng đừng trách ta dùng các

ngươi để nuôi quỷ."

Tô Viễn lẩm bẩm, đồng thời phóng thích linh dị của Quỷ Hồ.

Nước đọng trên mặt đất nhanh chóng lan rộng ra xung quanh,

thậm chí chảy vào cống rãnh, bắt đầu kết nối với mạch nước

ngâm.

Có thể đoán được, chỉ cần thời gian trôi qua, nước hồ mang linh

dị của Quỷ Hồ sẽ nhanh chóng lan rộng ra các khu vực lũ lụt ở

nước ngoài.

Đến lúc đó, sinh tử của những người uống nước này sẽ nằm

trong tay Tô Viễn.

Đến tình trạng này, đã không còn cái gọi là lập trường, chỉ có

ngươi chết ta sống mà thôi.

Nếu những người của Tổ chức Quốc Vương không quan tâm đến

mạng sống của người thường, thì Tô Viễn tự nhiên cũng không có

lý do gì phải thương hại những người nước ngoài kia.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Nhìn hai người lần lượt rời đi, Lục Chí Văn thở dài nói:"Cũng không biết bọn hắn có thể nghĩ ra cách nào để ngăn cản ulinh thuyên, hi vọng sẽ thành công.Lúc này, Chu Đăng bước tới, phủi tay:"Yên tâm đi, hai gã này đều không đơn giản, kinh nghiệm linh dịrất nhiều, biết rất nhiều bí mật mà chúng ta không biết, thời điểmthen chốt luôn có thể lấy ra vài thứ ngoài dự liệu, chúng ta cứchờ là được."Vương Sát Linh nhìn những người khác, cũng nói: 'Vậy nơi nàygiao cho các vị, ta phải trở vê chuẩn bị một chút."Hắn chuẩn bị trở thành người ngự quỷ, như vậy mới có thể sốngsót trong cuộc đối kháng với Tổ chức Quốc Vương sau này, nếukhông, Vương gia đến đời hắn rất có thể sẽ tuyệt hậu.Vương Sát Linh cũng không muốn chết sớm như vậy, nhưng hiệntại không còn lựa chọn nào khác, cũng không có thời gian để hắnthong thả lên kế hoạch, chỉ có thể làm như vậy.Mà việc hắn chuẩn bị, các đội trưởng ở đây đều rõ ràng.Dù sao trước đó đã bàn bạc qua, tự nhiên biết hắn muốn làm gì.Rất nhanh, Vương Sát Linh cũng rời đi.Chỉ còn lại vài đội trưởng ở lại quan sát động tĩnh của u linhthuyền.Không lâu sau, xung quanh u linh thuyên lại dần dần nổi lênsương mù dày đặc, thân tàu to lớn bắt đầu trở nên mờ ảo, cuốicùng biến mất hoàn toàn, không để lại dấu vết gì, cũng không cóbất kỳ con lệ quỷ nào xuống thuyền.Nhưng tất cả mọi người đều hiểu, lần tới u linh thuyền chắc chắnsẽ xuất hiện ở một thành phố nào đó, mà khi đó cũng là lúc xungđột bùng nổ hoàn toàn.Lúc này. Dương Gian sử dụng Quỷ vực đã đi được hơn ngàn câysố, đến một thành phố nhỏ không đáng chú ý ở phương bắc.Thành phố nhỏ này rất yên bình, không có sự kiện linh dị quấynhiễu, cũng không có người phụ trách thành phố.Những chuyện đang xảy ra trong linh dị vòng dường như khôngliên quan gì đến thành phố này.Nhưng Dương Gian lúc này lại đang đứng đợi ở một ngã tư khôngđáng chú ý trong thành phố.Rất nhanh.Từ hướng khu đô thị, một chiếc xe buýt đột ngột xuất hiện, chậmrãi chạy vê phía này, dường như nơi này có một điểm dừng, chiếcxe buýt này muốn đến đón khách.Xe buýt linh dị.Đây chính là sự chuẩn bị và dự định của hắn.Nếu có thứ gì có thể đối phó với u linh thuyên, theo Dương Gian,e rằng chỉ có chiếc xe buýt này mới có hi vọng.Chiếc xe này có thể đâm bay ngay cả những con quỷ hung dữ,thậm chí có thể đâm cho lệ quỷ chết máy, vậy thì khi đối mặt vớiu linh thuyền có lẽ cũng có thể tạo ra hiệu quả không tưởng.Tất nhiên, đây chỉ là phỏng đoán của hắn. Dù sao kích thước củacả hai chênh lệch quá lớn, mà u linh thuyền có thể chở đượcnhiều lệ quỷ hơn, nên Dương Gian chỉ có thể thử, mà kết quả saukhi va chạm linh dị sẽ ra sao thì không ai có thể đoán trước.Đợi xe buýt linh dị dừng hẳn ở giữa ngã tư, cửa lên và cửa xuốngcùng lúc mở ra.Dương Gian không chút do dự lập tức lên xe.Ánh mắt hắn quét qua.Gần một nửa số ghế trên xe buýt linh dị đã có người ngôi, nhữngngười này có người là người thường bị cuốn vào, có người làngười ngự quỷ đang hồi phục sau khi đối kháng với lệ quỷ, cũngcó một số là quỷ thật sự."Cho các ngươi 20 giây, bây giờ xuống xe rời đi, nếu không cácngươi sẽ vĩnh viễn ở lại trên chiếc xe buýt này..Có người ngự quỷ nhận ra Dương Gian, cảm thấy kinh hãi, nghethấy lời cảnh cáo này, vị người ngự quỷ kia không nói một lời,trực tiếp đứng dậy, sau đó không quay đầu lại lao xuống xe buýt.Vấn đề khôi phục lệ quỷ của bản thân, căn bản không quan tâm.Bây giờ tình hình trong linh dị vòng ra sao thì bất cứ người ngựquỷ nào cũng nắm rõ, Dương Gian xuất hiện ở đây rõ ràng làhướng đến xe buýt linh dị, những người ngôi trên xe, ai dám ởlại, kẻ đó sẽ chất.Bây giờ xuống xe là cơ hội duy nhất.Hành động của người ngự quỷ này cũng đánh thức những ngườikhác, sau đó họ cũng lần lượt đứng dậy xuống xe, không chọn ởlại trên xe buýt linh dị.Rất nhanh.Trên xe buýt đã không còn ai, nhưng vẫn còn vài bóng người ngồibất động.Nhưng đó không phải là người, mà là quỷ, mà quỷ còn chưa đếnlúc xuống nên cũng không có bất kỳ động tính gì. Thấy vậy,Dương Gian không do dự nữa, lập tức ngồi vào ghế lái trên xebuýt linh dị.Sau đó điều khiển xe buýt linh dị, chạy một đoạn trên đường phốhiện thực rồi bắt đầu dân dần biến mất, cuối cùng hoàn toàn ẩnmình.Khi Dương Gian lái xe buýt rời đi, Tô Viễn cũng đã sử dụng Quỷvực đến nước ngoài.Nơi hắn đang đứng lúc này là thủ đô Hoa Thịnh Đốn của Mỹ, làmột địa điểm trọng yếu, Tô Viễn cũng có thể cảm nhận được mộtnguồn sức mạnh linh dị không hề kém cạnh ở đây, nghĩ đến nơinày hẳn là có cứ điểm của Tổ chức Quốc Vương. Nghĩ vậy, TôViễn tâm niệm vừa động.Một cảnh tượng kỳ quái lập tức xuất hiện ở đây.Con đường hắn đang đứng, bao gôm cả các tòa nhà lân cận, xecộ trên đường, người đi đường, tất cả đều bị bao phủ bởi một lớphắc quang dày đặc, bóng tối như trở thành tất cả trên con đườngnày, thay đổi mọi sắc thái, ngay cả bầu trời cũng bị che khuất."Chuyện gì vậy, chuyện gì xảy ra.Có người kinh ngạc nhìn xung quanh, rõ ràng là bị sự thay đổi bấtngờ làm kinh sợ."Có phải tôi hoa mắt rôi không? Sao tự nhiên lại tối trời, có phảixảy ra hiện tượng thiên văn đặc biệt gì không?"Cũng có người ngẩng đầu nhìn trời, muốn xác nhận suy đoán củamình.'Con đường này, không đúng.Nhưng những người lái xe trên đường lại có chút hoảng sợ, bởi vìhọ phát hiện dù có lái xe về phía trước như thế nào cũng khôngthể rời khỏi con đường này, đường vẫn là con đường ban đầu, tốcđộ xe vẫn là tốc độ xe trước đó, nhưng cảnh vật xung quanh lạikhông hề thay đổi.Đây là một hiện tượng kỳ lạ không thể giải thích được.Mọi người trên đường bắt đầu hoảng loạn.Nhưng tất cả những điều này đối với Tô Viễn bây giờ đã khôngcòn quan trọng nữa, cùng lúc với việc thả ra Quỷ vực, một lượnglớn Quỷ Anh cũng xuất hiện ở đây, đều là Quỷ Anh giai đoạn một,hai, ba.Chỉ trong chốc lát, trong bóng tối liên tiếp vang lên tiếng kêuthảm thiết, rõ ràng là có người đã phát động quy luật giết ngườicủa quỷ."Các ngươi bất nhân thì đừng trách ta bất nghĩa, người nước cácngươi dám thả u linh thuyền ra, vậy cũng đừng trách ta dùng cácngươi để nuôi quỷ."Tô Viễn lẩm bẩm, đồng thời phóng thích linh dị của Quỷ Hồ.Nước đọng trên mặt đất nhanh chóng lan rộng ra xung quanh,thậm chí chảy vào cống rãnh, bắt đầu kết nối với mạch nướcngâm.Có thể đoán được, chỉ cần thời gian trôi qua, nước hồ mang linhdị của Quỷ Hồ sẽ nhanh chóng lan rộng ra các khu vực lũ lụt ởnước ngoài.Đến lúc đó, sinh tử của những người uống nước này sẽ nằmtrong tay Tô Viễn.Đến tình trạng này, đã không còn cái gọi là lập trường, chỉ cóngươi chết ta sống mà thôi.Nếu những người của Tổ chức Quốc Vương không quan tâm đếnmạng sống của người thường, thì Tô Viễn tự nhiên cũng không cólý do gì phải thương hại những người nước ngoài kia.

Chương 1437: Thả ra lệ quỷ