Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 1456: Thực hiện ước định

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Cũng ngay lúc Tô Viễn đang giao đấu với thuyền trưởng.Tình huống của những đội trưởng khác lúc này cũng chẳng khảquan.Như Dương Gian lo lắng, những người khác cũng bị nhắm vào.Lúc này Vương Sát Linh một mình đi trên đường phố thuộc khuvực mình phụ trách, xung quanh hắn 4 con vong hồn lảng vảng,cự tuyệt bất kỳ ai đến gần.Giờ hắn đã trở thành người ngự quỷ, sau khi hiểu rõ không thểtrốn thoát số phận, hắn đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ. Tuy vậy,Vương Sát Linh vẫn rất cảnh giác.Bởi vì hắn hiểu rõ tình trạng của bản thân, nhược điểm và đặcthù của mình chắc chắn sẽ khiến tổ chức Quốc Vương dòm ngó.Vì thế luôn đê phòng nguy hiểm xung quanh, cố gắng không chođối phương cơ hội tập kích mình.Nhưng dù vậy, hắn vẫn trúng chiêu.Bởi vì cứ đi mãi, hắn lại đi đến trước một tòa nhà cổ, mà xungquanh lại tối đen như mực, chẳng nhìn thấy bất kỳ kiến trúc nàoliên quan đến thành phố Đại Hải.Quay đầu lại. Con đường lúc đến cũng biến mất.Cả thế giới chỉ còn lại tòa nhà cao tâng trước mắt.Nhận ra tình hình bất ổn, ánh mắt Vương Sát Linh lập tức trở nênnghiêm trọng.Nhưng lúc này hắn cũng không chắc là người của tổ chức QuốcVương ra tay với mình, hay là do những lệ quỷ mà u linh thuyềnvứt bỏ gây ra sự kiện linh dị này.Điêu duy nhất có thể chắc chắn là, hắn đã vô thức vượt qua ranhgiới giữa hiện thực và thế giới linh dị, đi đến nơi này.Những chuyện tương tự Vương Sát Linh cũng biết một chút,chẳng hạn như Bưu Cục Ma chính là nơi như vậy.Thông qua linh dị kết nối hiện thực, đồng thời làm mờ ranh giớigiữa hai bên, đừng nói người thường, ngay cả một người ngự quỷđỉnh tiêm cũng có thể vô tình vượt qua ranh giới đó đi vào vùngđất linh dị, đợi đến khi kịp phản ứng thì muốn quay lại đã muộn.Vì vậy, Vương Sát Linh không nghĩ đến chuyện lui lại ngay lậptức, mà tập trung sự chú ý vào tòa nhà cũ kỹ trước mắt.Tòa nhà này tuy cũ kỹ, nhưng lại rất chắc chắn, tường dày, cửasổ hẹp, tạo cảm giác như bước vào nhà tù.Tuy nhiên, tòa nhà này không phải nhà tù, mà là một tòa nhàchung cư, hơn nữa tòa nhà này dường như vẫn đang hoạt động,cửa chính mở ra, bên trong có ánh đèn le lói chiếu ra, thậm chícòn có thể thấy mờ mờ vài bóng người lay động trên cửa sổ tângtrên.Nếu ở một thành phố bình thường, một tòa chung cư như vậychẳng có gì đáng ngờ.Nhưng đây là thành phố Đại Hải, hơn nữa lại đang trong thời kỳđặc thù này, mục đích xuất hiện của tòa nhà này không cần nóicũng biết.Đúng lúc Vương Sát Linh đang quan sát, ba bóng người xuất hiệnở tầng một của tòa chung cư, ba người lần lượt đi ra khỏi tòanhà.Ba người này rất kỳ quái, một người ăn mặc như một thân sĩ, mộtngười mặc âu phục, là một ông già cổ ngắn tóc hoa râm, đeokính gọng mỏng, trông hơi cổ hủ, cuối cùng một bóng người khákỳ dị, lại là một bé gái trông giống như búp bê.Cô bé này chừng 10 tuổi, mặt mày tái nhợt, mắt rất to, nhưngđồng tử lại mờ đục vô hồn."Thân sĩ, chủ nhà, song sinh? Thật nể mặt ta, lúc này cùng xuấthiện chỉ để đối phó một mình ta, xem ra đã quyết tâm phải giếtchết ta ở đây.'Vương Sát Linh cười lạnh, nhờ vào thông tin tình báo của tổngbộ, hắn lập tức nhận ra ba người này.Thân sĩ mỉm cười, rồi nói:"Đồng đội của ngươi quá tàn nhẫn, xử lý không ít người củachúng ta, không còn cách nào khác, chúng ta chỉ có thể dùngcách này để đáp trả, vì vậy ngài Vương, xin đừng làm nhữngphản kháng vô ích được không?'"Các ngươi nghĩ đã nắm chắc phần thắng rôi?"Vương Sát Linh nhấch mép cười lạnh:"Chúng ta không phải ba đánh một, mà là ba đánh năm, ngườigiúp ta còn nhiều hơn các ngươi." Xung quanh hắn, vong hồn củacha mẹ, ông bà hội tụ, đồng loạt nhìn chằm chằm vào ba ngườikia."Chỉ là vong hồn thôi, chỉ cần vào tòa nhà này, chúng sẽ mãi mãibị nhốt ở đây, không thể nào ra được, còn ngươi cũng sẽ trởthành một phân của tòa nhà này."Ông già mặc âu phục, đeo kính gọng mỏng lên tiếng, hắn có biệtdanh là chủ nhà, vì hắn kinh doanh một tòa chung cư khủngkhiếp.Những người sống trong căn hộ không phải người sống, mà là lệquỷ.Chỉ là nhiều khi hắn cần người sống vào căn hộ ở một thời gian,bởi vì nếu tòa chung cư giam giữ lệ quỷ quá lâu sẽ khiến chúngtrở nên bất an, vì vậy cân một số người dùng sinh mạng để trấnan những lệ quỷ đó, duy trì hoạt động bình thường của chung cư.Vì vậy, tòa nhà này là một tòa nhà giết người mức độ kinh khủngkhông kém gì Bưu Cục Ma, ít nhất trong Bưu Cục Ma còn cóphòng an toàn, còn trong tòa chung cư này thì đây rẫy sự khủngbố và nguy hiểm.Cô bé giống búp bê không nói gì, dường như cô bé không thể nóiđược, miệng như bị dán chặt, nhưng đôi mắt to vô hồn lại khôngngừng chuyển động, nhìn chằm chằm Vương Sát Linh một cáchquỷ dị, như lệ quỷ. Vương Sát Linh không nói gì, chỉ hơi cúi đầu,khóe miệng nở nụ cười lạnh băng.Hắn biết lân này mình bị nhắm vào rất nguy hiểm, nhưng điều đóthì sao chứ, mình đã chọn trở thành người ngự quỷ, vậy đã địnhsẵn sống không được lâu, sớm muộn gì cũng có ngày chết, hơnnữa mình là đời thứ ba của nhà họ Vương, sau khi chết cũng chỉhóa thành vong hồn mà thôi.Vì vậy, lúc này Vương Sát Linh không chút do dự, mà khóe miệnglộ ra vẻ dữ tợn, hắn lập tức bước lên phía trước một bước, thânảnh trùng lên với vong hồn của ông nội.Người và lệ quỷ hòa làm một, lúc này cả hai như hình thành mộtsự tồn tại hoàn toàn mới, không phải Vương Sát Linh, cũng khôngphải ông nội hắn, nhưng lại đồng thời sở hữu cả lý trí của conngười lẫn sự kh*ng b* của lệ quỷ.Nhưng cách tôn tại này có nhược điểm, đó là dễ bị quỷ ăn mòn,một lúc sau sẽ dần mất đi lý trí, trở thành một vong hồn mới.Vì vậy chỉ có thể sử dụng khi liều mạng.Nhưng ngay lúc Vương Sát Linh chuẩn bị liều mạng, một tiếngbước chân nặng nề đột nhiên vang lên, cùng với tiếng bước chân,một âm thanh kỳ quái khác cũng phát ra, giống như kim loại kéolê trên mặt đất.Ba đánh một hình như không được quân tử cho lắm, mấy ngườinước ngoài các ngươi lại thích đánh hội đồng à? Vậy thêm ta vàonữa, ba đánh hai thì sao? Vừa hay cũng tiện cho ta trả nợ ân tình.Giọng nói kỳ dị vang lên, khiến ba vị quốc vương lập tức cảnhgiác, dù tìm kiếm thế nào, cũng không thể phát hiện ra sự tồn tạicủa đối phương.Phải biết, nơi này là địa bàn của bọn họ, nhưng kỳ lạ là, bọn họkhông hê phát hiện ra có đội trưởng nào khác đến đây ngoàiVương Sát Linh.Hơn nữa loại linh dị đặc thù kỳ quái này, thông tin tình báo nội bộcủa tổ chức Quốc Vương cũng không có bất kỳ ghi chép nào.Chẳng lẽ là cao thủ ẩn danh? Nghĩ đến đây, trên mặt thân sĩkhông hiểu sao lại hiện lên vẻ bất an.

Cũng ngay lúc Tô Viễn đang giao đấu với thuyền trưởng.

Tình huống của những đội trưởng khác lúc này cũng chẳng khả

quan.

Như Dương Gian lo lắng, những người khác cũng bị nhắm vào.

Lúc này Vương Sát Linh một mình đi trên đường phố thuộc khu

vực mình phụ trách, xung quanh hắn 4 con vong hồn lảng vảng,

cự tuyệt bất kỳ ai đến gần.

Giờ hắn đã trở thành người ngự quỷ, sau khi hiểu rõ không thể

trốn thoát số phận, hắn đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ. Tuy vậy,

Vương Sát Linh vẫn rất cảnh giác.

Bởi vì hắn hiểu rõ tình trạng của bản thân, nhược điểm và đặc

thù của mình chắc chắn sẽ khiến tổ chức Quốc Vương dòm ngó.

Vì thế luôn đê phòng nguy hiểm xung quanh, cố gắng không cho

đối phương cơ hội tập kích mình.

Nhưng dù vậy, hắn vẫn trúng chiêu.

Bởi vì cứ đi mãi, hắn lại đi đến trước một tòa nhà cổ, mà xung

quanh lại tối đen như mực, chẳng nhìn thấy bất kỳ kiến trúc nào

liên quan đến thành phố Đại Hải.

Quay đầu lại. Con đường lúc đến cũng biến mất.

Cả thế giới chỉ còn lại tòa nhà cao tâng trước mắt.

Nhận ra tình hình bất ổn, ánh mắt Vương Sát Linh lập tức trở nên

nghiêm trọng.

Nhưng lúc này hắn cũng không chắc là người của tổ chức Quốc

Vương ra tay với mình, hay là do những lệ quỷ mà u linh thuyền

vứt bỏ gây ra sự kiện linh dị này.

Điêu duy nhất có thể chắc chắn là, hắn đã vô thức vượt qua ranh

giới giữa hiện thực và thế giới linh dị, đi đến nơi này.

Những chuyện tương tự Vương Sát Linh cũng biết một chút,

chẳng hạn như Bưu Cục Ma chính là nơi như vậy.

Thông qua linh dị kết nối hiện thực, đồng thời làm mờ ranh giới

giữa hai bên, đừng nói người thường, ngay cả một người ngự quỷ

đỉnh tiêm cũng có thể vô tình vượt qua ranh giới đó đi vào vùng

đất linh dị, đợi đến khi kịp phản ứng thì muốn quay lại đã muộn.

Vì vậy, Vương Sát Linh không nghĩ đến chuyện lui lại ngay lập

tức, mà tập trung sự chú ý vào tòa nhà cũ kỹ trước mắt.

Tòa nhà này tuy cũ kỹ, nhưng lại rất chắc chắn, tường dày, cửa

sổ hẹp, tạo cảm giác như bước vào nhà tù.

Tuy nhiên, tòa nhà này không phải nhà tù, mà là một tòa nhà

chung cư, hơn nữa tòa nhà này dường như vẫn đang hoạt động,

cửa chính mở ra, bên trong có ánh đèn le lói chiếu ra, thậm chí

còn có thể thấy mờ mờ vài bóng người lay động trên cửa sổ tâng

trên.

Nếu ở một thành phố bình thường, một tòa chung cư như vậy

chẳng có gì đáng ngờ.

Nhưng đây là thành phố Đại Hải, hơn nữa lại đang trong thời kỳ

đặc thù này, mục đích xuất hiện của tòa nhà này không cần nói

cũng biết.

Đúng lúc Vương Sát Linh đang quan sát, ba bóng người xuất hiện

ở tầng một của tòa chung cư, ba người lần lượt đi ra khỏi tòa

nhà.

Ba người này rất kỳ quái, một người ăn mặc như một thân sĩ, một

người mặc âu phục, là một ông già cổ ngắn tóc hoa râm, đeo

kính gọng mỏng, trông hơi cổ hủ, cuối cùng một bóng người khá

kỳ dị, lại là một bé gái trông giống như búp bê.

Cô bé này chừng 10 tuổi, mặt mày tái nhợt, mắt rất to, nhưng

đồng tử lại mờ đục vô hồn.

"Thân sĩ, chủ nhà, song sinh? Thật nể mặt ta, lúc này cùng xuất

hiện chỉ để đối phó một mình ta, xem ra đã quyết tâm phải giết

chết ta ở đây.'

Vương Sát Linh cười lạnh, nhờ vào thông tin tình báo của tổng

bộ, hắn lập tức nhận ra ba người này.

Thân sĩ mỉm cười, rồi nói:

"Đồng đội của ngươi quá tàn nhẫn, xử lý không ít người của

chúng ta, không còn cách nào khác, chúng ta chỉ có thể dùng

cách này để đáp trả, vì vậy ngài Vương, xin đừng làm những

phản kháng vô ích được không?'

"Các ngươi nghĩ đã nắm chắc phần thắng rôi?"

Vương Sát Linh nhấch mép cười lạnh:

"Chúng ta không phải ba đánh một, mà là ba đánh năm, người

giúp ta còn nhiều hơn các ngươi." Xung quanh hắn, vong hồn của

cha mẹ, ông bà hội tụ, đồng loạt nhìn chằm chằm vào ba người

kia.

"Chỉ là vong hồn thôi, chỉ cần vào tòa nhà này, chúng sẽ mãi mãi

bị nhốt ở đây, không thể nào ra được, còn ngươi cũng sẽ trở

thành một phân của tòa nhà này."

Ông già mặc âu phục, đeo kính gọng mỏng lên tiếng, hắn có biệt

danh là chủ nhà, vì hắn kinh doanh một tòa chung cư khủng

khiếp.

Những người sống trong căn hộ không phải người sống, mà là lệ

quỷ.

Chỉ là nhiều khi hắn cần người sống vào căn hộ ở một thời gian,

bởi vì nếu tòa chung cư giam giữ lệ quỷ quá lâu sẽ khiến chúng

trở nên bất an, vì vậy cân một số người dùng sinh mạng để trấn

an những lệ quỷ đó, duy trì hoạt động bình thường của chung cư.

Vì vậy, tòa nhà này là một tòa nhà giết người mức độ kinh khủng

không kém gì Bưu Cục Ma, ít nhất trong Bưu Cục Ma còn có

phòng an toàn, còn trong tòa chung cư này thì đây rẫy sự khủng

bố và nguy hiểm.

Cô bé giống búp bê không nói gì, dường như cô bé không thể nói

được, miệng như bị dán chặt, nhưng đôi mắt to vô hồn lại không

ngừng chuyển động, nhìn chằm chằm Vương Sát Linh một cách

quỷ dị, như lệ quỷ. Vương Sát Linh không nói gì, chỉ hơi cúi đầu,

khóe miệng nở nụ cười lạnh băng.

Hắn biết lân này mình bị nhắm vào rất nguy hiểm, nhưng điều đó

thì sao chứ, mình đã chọn trở thành người ngự quỷ, vậy đã định

sẵn sống không được lâu, sớm muộn gì cũng có ngày chết, hơn

nữa mình là đời thứ ba của nhà họ Vương, sau khi chết cũng chỉ

hóa thành vong hồn mà thôi.

Vì vậy, lúc này Vương Sát Linh không chút do dự, mà khóe miệng

lộ ra vẻ dữ tợn, hắn lập tức bước lên phía trước một bước, thân

ảnh trùng lên với vong hồn của ông nội.

Người và lệ quỷ hòa làm một, lúc này cả hai như hình thành một

sự tồn tại hoàn toàn mới, không phải Vương Sát Linh, cũng không

phải ông nội hắn, nhưng lại đồng thời sở hữu cả lý trí của con

người lẫn sự kh*ng b* của lệ quỷ.

Nhưng cách tôn tại này có nhược điểm, đó là dễ bị quỷ ăn mòn,

một lúc sau sẽ dần mất đi lý trí, trở thành một vong hồn mới.

Vì vậy chỉ có thể sử dụng khi liều mạng.

Nhưng ngay lúc Vương Sát Linh chuẩn bị liều mạng, một tiếng

bước chân nặng nề đột nhiên vang lên, cùng với tiếng bước chân,

một âm thanh kỳ quái khác cũng phát ra, giống như kim loại kéo

lê trên mặt đất.

Ba đánh một hình như không được quân tử cho lắm, mấy người

nước ngoài các ngươi lại thích đánh hội đồng à? Vậy thêm ta vào

nữa, ba đánh hai thì sao? Vừa hay cũng tiện cho ta trả nợ ân tình.

Giọng nói kỳ dị vang lên, khiến ba vị quốc vương lập tức cảnh

giác, dù tìm kiếm thế nào, cũng không thể phát hiện ra sự tồn tại

của đối phương.

Phải biết, nơi này là địa bàn của bọn họ, nhưng kỳ lạ là, bọn họ

không hê phát hiện ra có đội trưởng nào khác đến đây ngoài

Vương Sát Linh.

Hơn nữa loại linh dị đặc thù kỳ quái này, thông tin tình báo nội bộ

của tổ chức Quốc Vương cũng không có bất kỳ ghi chép nào.

Chẳng lẽ là cao thủ ẩn danh? Nghĩ đến đây, trên mặt thân sĩ

không hiểu sao lại hiện lên vẻ bất an.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Cũng ngay lúc Tô Viễn đang giao đấu với thuyền trưởng.Tình huống của những đội trưởng khác lúc này cũng chẳng khảquan.Như Dương Gian lo lắng, những người khác cũng bị nhắm vào.Lúc này Vương Sát Linh một mình đi trên đường phố thuộc khuvực mình phụ trách, xung quanh hắn 4 con vong hồn lảng vảng,cự tuyệt bất kỳ ai đến gần.Giờ hắn đã trở thành người ngự quỷ, sau khi hiểu rõ không thểtrốn thoát số phận, hắn đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ. Tuy vậy,Vương Sát Linh vẫn rất cảnh giác.Bởi vì hắn hiểu rõ tình trạng của bản thân, nhược điểm và đặcthù của mình chắc chắn sẽ khiến tổ chức Quốc Vương dòm ngó.Vì thế luôn đê phòng nguy hiểm xung quanh, cố gắng không chođối phương cơ hội tập kích mình.Nhưng dù vậy, hắn vẫn trúng chiêu.Bởi vì cứ đi mãi, hắn lại đi đến trước một tòa nhà cổ, mà xungquanh lại tối đen như mực, chẳng nhìn thấy bất kỳ kiến trúc nàoliên quan đến thành phố Đại Hải.Quay đầu lại. Con đường lúc đến cũng biến mất.Cả thế giới chỉ còn lại tòa nhà cao tâng trước mắt.Nhận ra tình hình bất ổn, ánh mắt Vương Sát Linh lập tức trở nênnghiêm trọng.Nhưng lúc này hắn cũng không chắc là người của tổ chức QuốcVương ra tay với mình, hay là do những lệ quỷ mà u linh thuyềnvứt bỏ gây ra sự kiện linh dị này.Điêu duy nhất có thể chắc chắn là, hắn đã vô thức vượt qua ranhgiới giữa hiện thực và thế giới linh dị, đi đến nơi này.Những chuyện tương tự Vương Sát Linh cũng biết một chút,chẳng hạn như Bưu Cục Ma chính là nơi như vậy.Thông qua linh dị kết nối hiện thực, đồng thời làm mờ ranh giớigiữa hai bên, đừng nói người thường, ngay cả một người ngự quỷđỉnh tiêm cũng có thể vô tình vượt qua ranh giới đó đi vào vùngđất linh dị, đợi đến khi kịp phản ứng thì muốn quay lại đã muộn.Vì vậy, Vương Sát Linh không nghĩ đến chuyện lui lại ngay lậptức, mà tập trung sự chú ý vào tòa nhà cũ kỹ trước mắt.Tòa nhà này tuy cũ kỹ, nhưng lại rất chắc chắn, tường dày, cửasổ hẹp, tạo cảm giác như bước vào nhà tù.Tuy nhiên, tòa nhà này không phải nhà tù, mà là một tòa nhàchung cư, hơn nữa tòa nhà này dường như vẫn đang hoạt động,cửa chính mở ra, bên trong có ánh đèn le lói chiếu ra, thậm chícòn có thể thấy mờ mờ vài bóng người lay động trên cửa sổ tângtrên.Nếu ở một thành phố bình thường, một tòa chung cư như vậychẳng có gì đáng ngờ.Nhưng đây là thành phố Đại Hải, hơn nữa lại đang trong thời kỳđặc thù này, mục đích xuất hiện của tòa nhà này không cần nóicũng biết.Đúng lúc Vương Sát Linh đang quan sát, ba bóng người xuất hiệnở tầng một của tòa chung cư, ba người lần lượt đi ra khỏi tòanhà.Ba người này rất kỳ quái, một người ăn mặc như một thân sĩ, mộtngười mặc âu phục, là một ông già cổ ngắn tóc hoa râm, đeokính gọng mỏng, trông hơi cổ hủ, cuối cùng một bóng người khákỳ dị, lại là một bé gái trông giống như búp bê.Cô bé này chừng 10 tuổi, mặt mày tái nhợt, mắt rất to, nhưngđồng tử lại mờ đục vô hồn."Thân sĩ, chủ nhà, song sinh? Thật nể mặt ta, lúc này cùng xuấthiện chỉ để đối phó một mình ta, xem ra đã quyết tâm phải giếtchết ta ở đây.'Vương Sát Linh cười lạnh, nhờ vào thông tin tình báo của tổngbộ, hắn lập tức nhận ra ba người này.Thân sĩ mỉm cười, rồi nói:"Đồng đội của ngươi quá tàn nhẫn, xử lý không ít người củachúng ta, không còn cách nào khác, chúng ta chỉ có thể dùngcách này để đáp trả, vì vậy ngài Vương, xin đừng làm nhữngphản kháng vô ích được không?'"Các ngươi nghĩ đã nắm chắc phần thắng rôi?"Vương Sát Linh nhấch mép cười lạnh:"Chúng ta không phải ba đánh một, mà là ba đánh năm, ngườigiúp ta còn nhiều hơn các ngươi." Xung quanh hắn, vong hồn củacha mẹ, ông bà hội tụ, đồng loạt nhìn chằm chằm vào ba ngườikia."Chỉ là vong hồn thôi, chỉ cần vào tòa nhà này, chúng sẽ mãi mãibị nhốt ở đây, không thể nào ra được, còn ngươi cũng sẽ trởthành một phân của tòa nhà này."Ông già mặc âu phục, đeo kính gọng mỏng lên tiếng, hắn có biệtdanh là chủ nhà, vì hắn kinh doanh một tòa chung cư khủngkhiếp.Những người sống trong căn hộ không phải người sống, mà là lệquỷ.Chỉ là nhiều khi hắn cần người sống vào căn hộ ở một thời gian,bởi vì nếu tòa chung cư giam giữ lệ quỷ quá lâu sẽ khiến chúngtrở nên bất an, vì vậy cân một số người dùng sinh mạng để trấnan những lệ quỷ đó, duy trì hoạt động bình thường của chung cư.Vì vậy, tòa nhà này là một tòa nhà giết người mức độ kinh khủngkhông kém gì Bưu Cục Ma, ít nhất trong Bưu Cục Ma còn cóphòng an toàn, còn trong tòa chung cư này thì đây rẫy sự khủngbố và nguy hiểm.Cô bé giống búp bê không nói gì, dường như cô bé không thể nóiđược, miệng như bị dán chặt, nhưng đôi mắt to vô hồn lại khôngngừng chuyển động, nhìn chằm chằm Vương Sát Linh một cáchquỷ dị, như lệ quỷ. Vương Sát Linh không nói gì, chỉ hơi cúi đầu,khóe miệng nở nụ cười lạnh băng.Hắn biết lân này mình bị nhắm vào rất nguy hiểm, nhưng điều đóthì sao chứ, mình đã chọn trở thành người ngự quỷ, vậy đã địnhsẵn sống không được lâu, sớm muộn gì cũng có ngày chết, hơnnữa mình là đời thứ ba của nhà họ Vương, sau khi chết cũng chỉhóa thành vong hồn mà thôi.Vì vậy, lúc này Vương Sát Linh không chút do dự, mà khóe miệnglộ ra vẻ dữ tợn, hắn lập tức bước lên phía trước một bước, thânảnh trùng lên với vong hồn của ông nội.Người và lệ quỷ hòa làm một, lúc này cả hai như hình thành mộtsự tồn tại hoàn toàn mới, không phải Vương Sát Linh, cũng khôngphải ông nội hắn, nhưng lại đồng thời sở hữu cả lý trí của conngười lẫn sự kh*ng b* của lệ quỷ.Nhưng cách tôn tại này có nhược điểm, đó là dễ bị quỷ ăn mòn,một lúc sau sẽ dần mất đi lý trí, trở thành một vong hồn mới.Vì vậy chỉ có thể sử dụng khi liều mạng.Nhưng ngay lúc Vương Sát Linh chuẩn bị liều mạng, một tiếngbước chân nặng nề đột nhiên vang lên, cùng với tiếng bước chân,một âm thanh kỳ quái khác cũng phát ra, giống như kim loại kéolê trên mặt đất.Ba đánh một hình như không được quân tử cho lắm, mấy ngườinước ngoài các ngươi lại thích đánh hội đồng à? Vậy thêm ta vàonữa, ba đánh hai thì sao? Vừa hay cũng tiện cho ta trả nợ ân tình.Giọng nói kỳ dị vang lên, khiến ba vị quốc vương lập tức cảnhgiác, dù tìm kiếm thế nào, cũng không thể phát hiện ra sự tồn tạicủa đối phương.Phải biết, nơi này là địa bàn của bọn họ, nhưng kỳ lạ là, bọn họkhông hê phát hiện ra có đội trưởng nào khác đến đây ngoàiVương Sát Linh.Hơn nữa loại linh dị đặc thù kỳ quái này, thông tin tình báo nội bộcủa tổ chức Quốc Vương cũng không có bất kỳ ghi chép nào.Chẳng lẽ là cao thủ ẩn danh? Nghĩ đến đây, trên mặt thân sĩkhông hiểu sao lại hiện lên vẻ bất an.

Chương 1456: Thực hiện ước định