Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 1462: Song Bào Thai xui xẻo
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Kiểu thủ đoạn ẩn náu này thật sự không tệ, đổi lại người bìnhthường mà nói, vẫn rất khó tìm ra.Nhưng đối với Tô Viễn, lại không thành vấn đề.Theo Quỷ vực bao phủ, thân thể hắn cũng dân dần mờ ảo bắtđầu vặn vẹo.Càng đi về phía trước, thân hình Tô Viễn càng tách rời khỏi thựctế, đồng thời khoảng cách tới tòa cao ốc không tồn tại trong hiệnthực cũng ngày càng gân, hơn nữa theo việc tới gân, Tô Viễncàng nghe thấy từ trong tòa nhà cao tâng kia truyên đến nhữngđộng tĩnh quỷ dị, dường như có người nào đó đang phát ra tiếngkêu thảm thiết.Âm thanh ấy nghe rất chói tai, giống tiếng phụ nữ thét lên, lạigiống tiếng lệ quỷ k** r*n ai oán.Nghe thấy âm thanh như vậy, sắc mặt Tô Viễn biến đổi.Tuy nghe không giống tiếng Vương Sát Linh, nhưng vẫn có chútlo Vương Sát Linh sẽ bị đối phương xử lý, lúc này liền bước nhanhhơn.Rất nhanh.Tô Viễn vượt qua ranh giới giữa hiện thực và linh dị, khi mọi vậtxung quanh đều biến mất, trước mắt hắn chỉ còn lại tòa cao ốcnày, không còn gì khác. Lúc này, đã thuận lợi xâm nhập vàokhông gian linh dị này.Sau khi tiến vào không gian linh dị, Tô Viễn liền đi thẳng tới tòacao ốc trước mặt.Cao ốc không người quản lý, cũng không có lệ quỷ ngăn cản, rấtthuận lợi xông vào bên trong.Vừa vào, Tô Viễn đã nhìn thấy trên mặt đất và tường lưu lại rấtnhiêu vết máu.Thậm chí còn có một bộ thi thể tả tơi, thi thể không đầu, thân thểcũng vỡ nát, như bị vật gì đó khủng khiếp xé nát, đã không cònhình người.Chỉ cần liếc mắt là hiểu ngay.Hơn nữa, người có thể khiến Vương Sát Linh liêu mạng như vậynhất định không tâm thường, cái xác nát trên đất này hơn phânnửa là một vị Quốc Vương, nhưng bây giờ xem ra hẳn là đã chếtrồi.Ngay cả đầu cũng vỡ nát trên mặt đất, thành một đống be bét.Ngoài ra, còn có một thi thể bị chia năm xẻ bảy, như bị vật sắcnhọn nào đó cắt đứt, thủ đoạn tàn nhẫn này trông không giốngVương Sát Linh ra tay, dù sao dấu vết để lại trên thi thể rất dễphân biệt.Những vết thương rời rạc không trọn vẹn trên thi thể lại bằngphẳng dị thường, giống như bị một thứ vũ khí sắc bén nào đó cắtra, loại vết thương này, đặc biệt giống bị Dương Gian bổ củi táchrời.Đang lúc Tô Viễn chuẩn bị tiếp tục quan sát, đột nhiên một tiếngthét thảm thiết vang vọng trong tòa nhà.Tô Viễn lập tức ngẩng đầu nhìn, phát hiện âm thanh truyền đếntừ tâng ba.Đúng là giọng phụ nữ, như đang bị tra tấn cực hình, Vương SátLinh đâu?”Sau khi vào cao ốc, hắn mới hoàn toàn chắc chắn tiếng kêu thảmthiết này là do một phụ nữ phát ra, kỳ lạ là, lại không thấy VươngSát Linh đâu.Tô Viễn lập tức chạy tới. Khi lên tới tâng ba, lần theo âm thanhxác định vị trí, lập tức chứng kiến một màn tàn nhẫn.Vương Sát Linh lúc này máu me đầy người, đang duy trì mộttrạng thái kỳ lạ nào đó, từ từ xé rách thiếu nữ nằm bất động trênđất, hơn nữa điều quỷ dị là, trên mặt đất có hai thiếu nữ songsinh giống nhau như đúc, như búp bê, lúc này đang bị ông bà bốmẹ của Vương Sát Linh trói chặt, như đang hạn chế hành độngcủa hai thiếu nữ.Nhìn cảnh tượng trước mắt, Tô Viễn vô cùng khiếp sợiNguyên lai tiểu Vương lại chơi như vậy sao?Hắn lại có sở thích này! Cảnh tượng này khiến Tô Viễn không khỏihít một hơi lạnh, trong đầu đã nghĩ tới việc ngày mai trên mạngcó thể sẽ lan truyền những tin như: Khiếp sợi Đội trưởng họVương nào đó của tổng bộ đã làm chuyện cực kỳ tàn ác với cặpsong sinh nào đó của tổ chức Quốc Vương!Hoặc như lời tự thuật của song bào thai: Ta và tiểu Vương nhữngnăm đó... Đang lúc Tô Viễn bắt đầu suy nghĩ miên man, VươngSát Linh hình như nhận thấy có người khác đến, liền dừng độngtác.Đồng thời, hai cô gái song sinh đang bị tra tấn cũng đồng loạtnhìn về phía cửa nơi Tô Viễn đứng, đôi mắt đen láy toát lên vẻtuyệt vọng.Rõ ràng, người đến không phải Quốc Vương khác khiến nàng rấtthất vọng."Tô Viễn?"Thấy Tô Viễn đến, Vương Sát Linh ngẩn người, rất ngạc nhiên.Bởi vì thời điểm này, Tô Viễn và Dương Gian đáng lẽ còn đang xửlý lệ quỷ rơi xuống từ u linh thuyền, sao lại chạy tới đây?Chẳng lẽ lại có chuyện ngoài ý muốn?"Ta có phải đang quấy rây không? Tiểu Vương đồng chí, ngươichơi lớn quá đấy, còn một lúc xử lý hai người?"Nhìn Vương Sát Linh, Tô Viễn mở miệng với vẻ mặt đầy ẩn ý,đồng thời còn lặng lẽ giơ ngón tay cái với Vương Sát Linh.Vương Sát Linh lúc này đầu đây vạch đen, tuy không hiểu lời TôViễn là ý gì, nhưng nhìn vẻ mặt ranh mãnh kia, chắc chắn khôngphải chuyện tốt."Ngươi đến rồi? U linh thuyền thế nào? Không xảy ra vấn đề gìchứ?”Vương Sát Linh không để ý đến lời nói của Tô Viễn, đi thẳng vàovấn đề.Nghe vậy, Tô Viễn lắc đầu:"U linh thuyền có Dương Gian xử lý, ta tới là vì Liễu Tam cảnhbáo, người của tổ chức Quốc Vương chuẩn bị đánh lén, nên mớiđến chỉ viện các ngươi.""Chỗ Hà Ngân Nhi đã giải quyết xong, ba Quốc Vương tập kíchnàng đã bị tiêu diệt, còn ngươi thì sao?'"Ta cũng bị ba Quốc Vương đánh lén.'Vương Sát Linh chậm rãi nói, trên mặt vẫn còn vẻ sợ hãi:"Nhưng nói ra ngươi có thể không tin, Trương Tiện Quang xuấthiện, hắn giúp ta giải quyết hai Quốc Vương, chỉ còn lại tên này,giết thế nào cũng không chết, nên hắn mới đi, để lại ta tự xử lý."Nói mới nhớ, Trương Tiện Quang rốt cuộc là chuyện gì, hắnkhông phải đã chết rồi sao?" Nghe vậy, Tô Viễn cuối cùng cũnghiểu rõ tình hình.Hóa ra là Trương Tiện Quang ra tay, thảo nào dưới lầu lại có haithi thể, chắc là hai Quốc Vương xui xẻo gặp phải Trương TiệnQuang.Thực lực của tên kia, đối phó với ba đội trưởng là quá đủ, huốngchi là Quốc Vương cùng cấp bậc với đội trưởng, còn có bốn vonghồn bên cạnh Vương Sát Linh hỗ trợ, trận đánh lén này mà khôngthất bại mới lạ.Nếu chỉ có mình Vương Sát Linh đối mặt, xui xẻo đúng là hắn,nhưng có thêm Trương Tiện Quang, kết quả thì khỏi phải nói.Ý nghĩ này chợt lóe lên rồi biến mất, Tô Viễn lập tức nói:"Trương Tiện Quang chết hay không cũng không quan trọng, tìnhhuống của hắn rất phức tạp, trước đó ta và hắn có một giao kèo,cho hắn tự do, đổi lại hắn phải giúp chúng ta đối phó với tổ chứcQuốc Vương."Giải thích đơn giản cho Vương Sát Linh, hắn cũng lập tức hiểu ra.Đúng vậy, với thực lực của Trương Tiện Quang, đứng về phíatổng bộ tất nhiên là một trợ lực lớn, nhưng Tô Viễn làm vậy,chẳng lẽ không sợ hắn thừa dịp loạn lạc đi thực hiện kế hoạchđào nguyên của mình sao?Đây cũng là một mối nguy hiểm tiêm tàng rất lớn.Hình như nhìn ra suy nghĩ của hắn, Tô Viễn chậm rãi nói:"Yên tâm đi, hắn không có cơ hội thực hiện kế hoạch đào nguyênnữa, đào nguyên cũng chỉ tôn tại trong ảo tưởng mà thôi."
Kiểu thủ đoạn ẩn náu này thật sự không tệ, đổi lại người bình
thường mà nói, vẫn rất khó tìm ra.
Nhưng đối với Tô Viễn, lại không thành vấn đề.
Theo Quỷ vực bao phủ, thân thể hắn cũng dân dần mờ ảo bắt
đầu vặn vẹo.
Càng đi về phía trước, thân hình Tô Viễn càng tách rời khỏi thực
tế, đồng thời khoảng cách tới tòa cao ốc không tồn tại trong hiện
thực cũng ngày càng gân, hơn nữa theo việc tới gân, Tô Viễn
càng nghe thấy từ trong tòa nhà cao tâng kia truyên đến những
động tĩnh quỷ dị, dường như có người nào đó đang phát ra tiếng
kêu thảm thiết.
Âm thanh ấy nghe rất chói tai, giống tiếng phụ nữ thét lên, lại
giống tiếng lệ quỷ k** r*n ai oán.
Nghe thấy âm thanh như vậy, sắc mặt Tô Viễn biến đổi.
Tuy nghe không giống tiếng Vương Sát Linh, nhưng vẫn có chút
lo Vương Sát Linh sẽ bị đối phương xử lý, lúc này liền bước nhanh
hơn.
Rất nhanh.
Tô Viễn vượt qua ranh giới giữa hiện thực và linh dị, khi mọi vật
xung quanh đều biến mất, trước mắt hắn chỉ còn lại tòa cao ốc
này, không còn gì khác. Lúc này, đã thuận lợi xâm nhập vào
không gian linh dị này.
Sau khi tiến vào không gian linh dị, Tô Viễn liền đi thẳng tới tòa
cao ốc trước mặt.
Cao ốc không người quản lý, cũng không có lệ quỷ ngăn cản, rất
thuận lợi xông vào bên trong.
Vừa vào, Tô Viễn đã nhìn thấy trên mặt đất và tường lưu lại rất
nhiêu vết máu.
Thậm chí còn có một bộ thi thể tả tơi, thi thể không đầu, thân thể
cũng vỡ nát, như bị vật gì đó khủng khiếp xé nát, đã không còn
hình người.
Chỉ cần liếc mắt là hiểu ngay.
Hơn nữa, người có thể khiến Vương Sát Linh liêu mạng như vậy
nhất định không tâm thường, cái xác nát trên đất này hơn phân
nửa là một vị Quốc Vương, nhưng bây giờ xem ra hẳn là đã chết
rồi.
Ngay cả đầu cũng vỡ nát trên mặt đất, thành một đống be bét.
Ngoài ra, còn có một thi thể bị chia năm xẻ bảy, như bị vật sắc
nhọn nào đó cắt đứt, thủ đoạn tàn nhẫn này trông không giống
Vương Sát Linh ra tay, dù sao dấu vết để lại trên thi thể rất dễ
phân biệt.
Những vết thương rời rạc không trọn vẹn trên thi thể lại bằng
phẳng dị thường, giống như bị một thứ vũ khí sắc bén nào đó cắt
ra, loại vết thương này, đặc biệt giống bị Dương Gian bổ củi tách
rời.
Đang lúc Tô Viễn chuẩn bị tiếp tục quan sát, đột nhiên một tiếng
thét thảm thiết vang vọng trong tòa nhà.
Tô Viễn lập tức ngẩng đầu nhìn, phát hiện âm thanh truyền đến
từ tâng ba.
Đúng là giọng phụ nữ, như đang bị tra tấn cực hình, Vương Sát
Linh đâu?”
Sau khi vào cao ốc, hắn mới hoàn toàn chắc chắn tiếng kêu thảm
thiết này là do một phụ nữ phát ra, kỳ lạ là, lại không thấy Vương
Sát Linh đâu.
Tô Viễn lập tức chạy tới. Khi lên tới tâng ba, lần theo âm thanh
xác định vị trí, lập tức chứng kiến một màn tàn nhẫn.
Vương Sát Linh lúc này máu me đầy người, đang duy trì một
trạng thái kỳ lạ nào đó, từ từ xé rách thiếu nữ nằm bất động trên
đất, hơn nữa điều quỷ dị là, trên mặt đất có hai thiếu nữ song
sinh giống nhau như đúc, như búp bê, lúc này đang bị ông bà bố
mẹ của Vương Sát Linh trói chặt, như đang hạn chế hành động
của hai thiếu nữ.
Nhìn cảnh tượng trước mắt, Tô Viễn vô cùng khiếp sợi
Nguyên lai tiểu Vương lại chơi như vậy sao?
Hắn lại có sở thích này! Cảnh tượng này khiến Tô Viễn không khỏi
hít một hơi lạnh, trong đầu đã nghĩ tới việc ngày mai trên mạng
có thể sẽ lan truyền những tin như: Khiếp sợi Đội trưởng họ
Vương nào đó của tổng bộ đã làm chuyện cực kỳ tàn ác với cặp
song sinh nào đó của tổ chức Quốc Vương!
Hoặc như lời tự thuật của song bào thai: Ta và tiểu Vương những
năm đó... Đang lúc Tô Viễn bắt đầu suy nghĩ miên man, Vương
Sát Linh hình như nhận thấy có người khác đến, liền dừng động
tác.
Đồng thời, hai cô gái song sinh đang bị tra tấn cũng đồng loạt
nhìn về phía cửa nơi Tô Viễn đứng, đôi mắt đen láy toát lên vẻ
tuyệt vọng.
Rõ ràng, người đến không phải Quốc Vương khác khiến nàng rất
thất vọng.
"Tô Viễn?"
Thấy Tô Viễn đến, Vương Sát Linh ngẩn người, rất ngạc nhiên.
Bởi vì thời điểm này, Tô Viễn và Dương Gian đáng lẽ còn đang xử
lý lệ quỷ rơi xuống từ u linh thuyền, sao lại chạy tới đây?
Chẳng lẽ lại có chuyện ngoài ý muốn?
"Ta có phải đang quấy rây không? Tiểu Vương đồng chí, ngươi
chơi lớn quá đấy, còn một lúc xử lý hai người?"
Nhìn Vương Sát Linh, Tô Viễn mở miệng với vẻ mặt đầy ẩn ý,
đồng thời còn lặng lẽ giơ ngón tay cái với Vương Sát Linh.
Vương Sát Linh lúc này đầu đây vạch đen, tuy không hiểu lời Tô
Viễn là ý gì, nhưng nhìn vẻ mặt ranh mãnh kia, chắc chắn không
phải chuyện tốt.
"Ngươi đến rồi? U linh thuyền thế nào? Không xảy ra vấn đề gì
chứ?”
Vương Sát Linh không để ý đến lời nói của Tô Viễn, đi thẳng vào
vấn đề.
Nghe vậy, Tô Viễn lắc đầu:
"U linh thuyền có Dương Gian xử lý, ta tới là vì Liễu Tam cảnh
báo, người của tổ chức Quốc Vương chuẩn bị đánh lén, nên mới
đến chỉ viện các ngươi."
"Chỗ Hà Ngân Nhi đã giải quyết xong, ba Quốc Vương tập kích
nàng đã bị tiêu diệt, còn ngươi thì sao?'
"Ta cũng bị ba Quốc Vương đánh lén.'
Vương Sát Linh chậm rãi nói, trên mặt vẫn còn vẻ sợ hãi:
"Nhưng nói ra ngươi có thể không tin, Trương Tiện Quang xuất
hiện, hắn giúp ta giải quyết hai Quốc Vương, chỉ còn lại tên này,
giết thế nào cũng không chết, nên hắn mới đi, để lại ta tự xử lý."
Nói mới nhớ, Trương Tiện Quang rốt cuộc là chuyện gì, hắn
không phải đã chết rồi sao?" Nghe vậy, Tô Viễn cuối cùng cũng
hiểu rõ tình hình.
Hóa ra là Trương Tiện Quang ra tay, thảo nào dưới lầu lại có hai
thi thể, chắc là hai Quốc Vương xui xẻo gặp phải Trương Tiện
Quang.
Thực lực của tên kia, đối phó với ba đội trưởng là quá đủ, huống
chi là Quốc Vương cùng cấp bậc với đội trưởng, còn có bốn vong
hồn bên cạnh Vương Sát Linh hỗ trợ, trận đánh lén này mà không
thất bại mới lạ.
Nếu chỉ có mình Vương Sát Linh đối mặt, xui xẻo đúng là hắn,
nhưng có thêm Trương Tiện Quang, kết quả thì khỏi phải nói.
Ý nghĩ này chợt lóe lên rồi biến mất, Tô Viễn lập tức nói:
"Trương Tiện Quang chết hay không cũng không quan trọng, tình
huống của hắn rất phức tạp, trước đó ta và hắn có một giao kèo,
cho hắn tự do, đổi lại hắn phải giúp chúng ta đối phó với tổ chức
Quốc Vương."
Giải thích đơn giản cho Vương Sát Linh, hắn cũng lập tức hiểu ra.
Đúng vậy, với thực lực của Trương Tiện Quang, đứng về phía
tổng bộ tất nhiên là một trợ lực lớn, nhưng Tô Viễn làm vậy,
chẳng lẽ không sợ hắn thừa dịp loạn lạc đi thực hiện kế hoạch
đào nguyên của mình sao?
Đây cũng là một mối nguy hiểm tiêm tàng rất lớn.
Hình như nhìn ra suy nghĩ của hắn, Tô Viễn chậm rãi nói:
"Yên tâm đi, hắn không có cơ hội thực hiện kế hoạch đào nguyên
nữa, đào nguyên cũng chỉ tôn tại trong ảo tưởng mà thôi."
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Kiểu thủ đoạn ẩn náu này thật sự không tệ, đổi lại người bìnhthường mà nói, vẫn rất khó tìm ra.Nhưng đối với Tô Viễn, lại không thành vấn đề.Theo Quỷ vực bao phủ, thân thể hắn cũng dân dần mờ ảo bắtđầu vặn vẹo.Càng đi về phía trước, thân hình Tô Viễn càng tách rời khỏi thựctế, đồng thời khoảng cách tới tòa cao ốc không tồn tại trong hiệnthực cũng ngày càng gân, hơn nữa theo việc tới gân, Tô Viễncàng nghe thấy từ trong tòa nhà cao tâng kia truyên đến nhữngđộng tĩnh quỷ dị, dường như có người nào đó đang phát ra tiếngkêu thảm thiết.Âm thanh ấy nghe rất chói tai, giống tiếng phụ nữ thét lên, lạigiống tiếng lệ quỷ k** r*n ai oán.Nghe thấy âm thanh như vậy, sắc mặt Tô Viễn biến đổi.Tuy nghe không giống tiếng Vương Sát Linh, nhưng vẫn có chútlo Vương Sát Linh sẽ bị đối phương xử lý, lúc này liền bước nhanhhơn.Rất nhanh.Tô Viễn vượt qua ranh giới giữa hiện thực và linh dị, khi mọi vậtxung quanh đều biến mất, trước mắt hắn chỉ còn lại tòa cao ốcnày, không còn gì khác. Lúc này, đã thuận lợi xâm nhập vàokhông gian linh dị này.Sau khi tiến vào không gian linh dị, Tô Viễn liền đi thẳng tới tòacao ốc trước mặt.Cao ốc không người quản lý, cũng không có lệ quỷ ngăn cản, rấtthuận lợi xông vào bên trong.Vừa vào, Tô Viễn đã nhìn thấy trên mặt đất và tường lưu lại rấtnhiêu vết máu.Thậm chí còn có một bộ thi thể tả tơi, thi thể không đầu, thân thểcũng vỡ nát, như bị vật gì đó khủng khiếp xé nát, đã không cònhình người.Chỉ cần liếc mắt là hiểu ngay.Hơn nữa, người có thể khiến Vương Sát Linh liêu mạng như vậynhất định không tâm thường, cái xác nát trên đất này hơn phânnửa là một vị Quốc Vương, nhưng bây giờ xem ra hẳn là đã chếtrồi.Ngay cả đầu cũng vỡ nát trên mặt đất, thành một đống be bét.Ngoài ra, còn có một thi thể bị chia năm xẻ bảy, như bị vật sắcnhọn nào đó cắt đứt, thủ đoạn tàn nhẫn này trông không giốngVương Sát Linh ra tay, dù sao dấu vết để lại trên thi thể rất dễphân biệt.Những vết thương rời rạc không trọn vẹn trên thi thể lại bằngphẳng dị thường, giống như bị một thứ vũ khí sắc bén nào đó cắtra, loại vết thương này, đặc biệt giống bị Dương Gian bổ củi táchrời.Đang lúc Tô Viễn chuẩn bị tiếp tục quan sát, đột nhiên một tiếngthét thảm thiết vang vọng trong tòa nhà.Tô Viễn lập tức ngẩng đầu nhìn, phát hiện âm thanh truyền đếntừ tâng ba.Đúng là giọng phụ nữ, như đang bị tra tấn cực hình, Vương SátLinh đâu?”Sau khi vào cao ốc, hắn mới hoàn toàn chắc chắn tiếng kêu thảmthiết này là do một phụ nữ phát ra, kỳ lạ là, lại không thấy VươngSát Linh đâu.Tô Viễn lập tức chạy tới. Khi lên tới tâng ba, lần theo âm thanhxác định vị trí, lập tức chứng kiến một màn tàn nhẫn.Vương Sát Linh lúc này máu me đầy người, đang duy trì mộttrạng thái kỳ lạ nào đó, từ từ xé rách thiếu nữ nằm bất động trênđất, hơn nữa điều quỷ dị là, trên mặt đất có hai thiếu nữ songsinh giống nhau như đúc, như búp bê, lúc này đang bị ông bà bốmẹ của Vương Sát Linh trói chặt, như đang hạn chế hành độngcủa hai thiếu nữ.Nhìn cảnh tượng trước mắt, Tô Viễn vô cùng khiếp sợiNguyên lai tiểu Vương lại chơi như vậy sao?Hắn lại có sở thích này! Cảnh tượng này khiến Tô Viễn không khỏihít một hơi lạnh, trong đầu đã nghĩ tới việc ngày mai trên mạngcó thể sẽ lan truyền những tin như: Khiếp sợi Đội trưởng họVương nào đó của tổng bộ đã làm chuyện cực kỳ tàn ác với cặpsong sinh nào đó của tổ chức Quốc Vương!Hoặc như lời tự thuật của song bào thai: Ta và tiểu Vương nhữngnăm đó... Đang lúc Tô Viễn bắt đầu suy nghĩ miên man, VươngSát Linh hình như nhận thấy có người khác đến, liền dừng độngtác.Đồng thời, hai cô gái song sinh đang bị tra tấn cũng đồng loạtnhìn về phía cửa nơi Tô Viễn đứng, đôi mắt đen láy toát lên vẻtuyệt vọng.Rõ ràng, người đến không phải Quốc Vương khác khiến nàng rấtthất vọng."Tô Viễn?"Thấy Tô Viễn đến, Vương Sát Linh ngẩn người, rất ngạc nhiên.Bởi vì thời điểm này, Tô Viễn và Dương Gian đáng lẽ còn đang xửlý lệ quỷ rơi xuống từ u linh thuyền, sao lại chạy tới đây?Chẳng lẽ lại có chuyện ngoài ý muốn?"Ta có phải đang quấy rây không? Tiểu Vương đồng chí, ngươichơi lớn quá đấy, còn một lúc xử lý hai người?"Nhìn Vương Sát Linh, Tô Viễn mở miệng với vẻ mặt đầy ẩn ý,đồng thời còn lặng lẽ giơ ngón tay cái với Vương Sát Linh.Vương Sát Linh lúc này đầu đây vạch đen, tuy không hiểu lời TôViễn là ý gì, nhưng nhìn vẻ mặt ranh mãnh kia, chắc chắn khôngphải chuyện tốt."Ngươi đến rồi? U linh thuyền thế nào? Không xảy ra vấn đề gìchứ?”Vương Sát Linh không để ý đến lời nói của Tô Viễn, đi thẳng vàovấn đề.Nghe vậy, Tô Viễn lắc đầu:"U linh thuyền có Dương Gian xử lý, ta tới là vì Liễu Tam cảnhbáo, người của tổ chức Quốc Vương chuẩn bị đánh lén, nên mớiđến chỉ viện các ngươi.""Chỗ Hà Ngân Nhi đã giải quyết xong, ba Quốc Vương tập kíchnàng đã bị tiêu diệt, còn ngươi thì sao?'"Ta cũng bị ba Quốc Vương đánh lén.'Vương Sát Linh chậm rãi nói, trên mặt vẫn còn vẻ sợ hãi:"Nhưng nói ra ngươi có thể không tin, Trương Tiện Quang xuấthiện, hắn giúp ta giải quyết hai Quốc Vương, chỉ còn lại tên này,giết thế nào cũng không chết, nên hắn mới đi, để lại ta tự xử lý."Nói mới nhớ, Trương Tiện Quang rốt cuộc là chuyện gì, hắnkhông phải đã chết rồi sao?" Nghe vậy, Tô Viễn cuối cùng cũnghiểu rõ tình hình.Hóa ra là Trương Tiện Quang ra tay, thảo nào dưới lầu lại có haithi thể, chắc là hai Quốc Vương xui xẻo gặp phải Trương TiệnQuang.Thực lực của tên kia, đối phó với ba đội trưởng là quá đủ, huốngchi là Quốc Vương cùng cấp bậc với đội trưởng, còn có bốn vonghồn bên cạnh Vương Sát Linh hỗ trợ, trận đánh lén này mà khôngthất bại mới lạ.Nếu chỉ có mình Vương Sát Linh đối mặt, xui xẻo đúng là hắn,nhưng có thêm Trương Tiện Quang, kết quả thì khỏi phải nói.Ý nghĩ này chợt lóe lên rồi biến mất, Tô Viễn lập tức nói:"Trương Tiện Quang chết hay không cũng không quan trọng, tìnhhuống của hắn rất phức tạp, trước đó ta và hắn có một giao kèo,cho hắn tự do, đổi lại hắn phải giúp chúng ta đối phó với tổ chứcQuốc Vương."Giải thích đơn giản cho Vương Sát Linh, hắn cũng lập tức hiểu ra.Đúng vậy, với thực lực của Trương Tiện Quang, đứng về phíatổng bộ tất nhiên là một trợ lực lớn, nhưng Tô Viễn làm vậy,chẳng lẽ không sợ hắn thừa dịp loạn lạc đi thực hiện kế hoạchđào nguyên của mình sao?Đây cũng là một mối nguy hiểm tiêm tàng rất lớn.Hình như nhìn ra suy nghĩ của hắn, Tô Viễn chậm rãi nói:"Yên tâm đi, hắn không có cơ hội thực hiện kế hoạch đào nguyênnữa, đào nguyên cũng chỉ tôn tại trong ảo tưởng mà thôi."