Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 1494: Chồng chéo

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Đồng hồ quả lắc khởi động lại khiến mọi thứ đều quay trở về quákhứ, cứ tự nhiên như vậy, trước kia bị chôn vùi Dương Gian cùngDiệp Chân hai lệ quỷ dĩ nhiên lại xuất hiện trên thuyền.Mà hành vi hiện tại của thuyền trưởng, đơn giản chỉ là lặp lại tròcũ, lại một lần nữa để những lệ quỷ đó tấn công bọn hắn mà thôi.Chỉ có điều so với lân trước, lần này lại thêm một Tô Viễn.Nhưng việc này theo thuyền trưởng thấy thì không thành vấn đề,dù sao ba người này, bất kể là ai, đều phải chết.'Đáng chết."Thấy cảnh này, Diệp Chân lại vừa sợ vừa giận, nắm chặt hai tay,nhất thời không biết nên làm thế nào.Linh dị dày đặc bao phủ đến như thế, bọn họ căn bản không cóchỗ nào để trốn.Hơn nữa, rất nhiều quỷ đang rơi xuống, những lệ quỷ vốn cầnphát động quy luật giết người mới có thể hành động, lúc này chịuảnh hưởng của thuyền trưởng, toàn bộ đều hướng vê phía bangười tấn công.Có thể khiến lệ quỷ bỏ qua quy luật giết người của bản thân màtrực tiếp tấn công người khác, loại thủ đoạn quỷ dị này thật sựchưa từng nghe thấy, lại càng khiến người ta cảm thấy nghi hoặc.Nhưng giờ đã không còn thời gian để suy nghĩ nhiều, bởi vì đã cólệ quỷ đến gân."Quá khinh người! Thật coi ta Diệp mỗ là bùn nhão sao!"Vì phát hiện bản thân không đánh lại thuyền trưởng, lại thêm lúcnày còn phải đối mặt với một đám lệ quỷ vầy đánh, Diệp Chân lúcnày chỉ cảm thấy uất ức đến cùng cực.Đối mặt một con lệ quỷ dẫn đầu đánh tới, hắn không chút do dự,một quyền hung hăng nện vào mặt lệ quỷ, trực tiếp đánh bay nóra ngoài, sau đó rơi xuống nước, cuối cùng chìm thẳng xuốngQuỷ Hồ, không còn nổi lên nữa."Đừng liêu mạng, trước tiên tập hợp với Tô Viễn!"Dương Gian hô lên, lúc này định di chuyển về phía Tô Viễn.Nhưng đúng lúc này, hắn bỗng thấy trên mặt Tô Viễn hiện lên vẻthống khổ, rồi lập tức "phụt" một tiếng, miệng há lớn phun ramột ngụm máu đen nâu, trong đó lẫn lộn cả tâm can phổi ruộtcùng một số thứ lộn xộn.Dương Gian cùng Diệp Chân nhất thời im lặng.Chỉ thấy Tô Viễn vẻ mặt thống khổ kêu lớn:"Không ổn rồi, vừa nấy vì cứu các ngươi, ta tiêu hao quá nhiềusức lực, hiện tại hơi mất kiểm soát cân bằng, rút lui trước, thuyềntrưởng này quá khó giải quyết, nghĩ kỹ đối sách rồi quay lạiNói xong, liên trực tiếp quay người bỏ chạy mất dạng!Màn diễn xuất lố bịch này, khiến mí mắt Dương Gian giật liên hồi!Mặc dù muốn dẫn dụ thuyền trưởng vào cổ trạch, Nhưng mà diễnxuất kiểu này cũng quá giả tạo rồi?Loại lệ quỷ có ý thức người sống như u linh thuyền này, thật sựcó thể bị lừa gạt sao?Nhưng hiện tại, Tô Viễn đã hành động, làm gương mẫu, vậy hắncũng không còn cách nào khác, lúc này mở Quỷ Nhãn, Quỷ Hỏalập tức lan tràn trên Quỷ Hồ, một số lệ quỷ liền bị đốt cháy, sauđó đứng im tại chỗ không nhúc nhích, nhưng càng nhiều quỷ thìdù bị Quỷ Hỏa thiếp thương vẫn không ngừng tiến đến gần.Nhân cơ hội này, hắn lập tức mang theo Diệp Chân tiến về phíaTô Viễn.Rất nhanh, ba người đã tập hợp lại với nhau, nhưng mà lúc này,đột nhiên một bàn tay lạnh lễo bất ngờ tóm lấy mắt cá chân củaTô Viễn, sau đó một luồng sức mạnh kinh khủng truyên đến, nhưmuốn kéo hắn đi. Tô Viễn trực tiếp tung ra một cước, lực đạokhông tính lớn, nhưng con lệ quỷ đó lại như bị một chiếc xe tảiđâm trúng, trong nháy mắt bay ra ngoài, thân thể vặn vẹo biếndạng, sau đó không còn nhúc nhích, như rơi vào im lặng."Hửm?"Diệp Chân bên cạnh chú ý đến cảnh này liên mở to hai mắt tỏ vẻkinh ngạc.Chưa kịp phản ứng, hắn đã thấy Tô Viễn giơ nắm đấm lên, trựctiếp đánh về phía một con lệ quỷ đang đi tới chỗ ba người.Âm!Tiếng vang nặng nê kèm theo âm thanh xương cốt gãy vụn. Cáixác chết lạnh lẽo trước mắt bị lõm đầu xuống, cổ cũng bị bẻ gãy,đồng thời thân thể lập tức bị đóng đinh tại chỗ, không thể độngđậy, mất đi khả năng hoạt động.Cảnh tượng này khiến Diệp Chân ngây người.Người vừa nãy còn hộc máu nôn nội tạng, giờ lại mạnh hơn trướcđó?Thật vô lý!Phải biết, lúc này xuất hiện trước mặt bọn họ đều không phải loạilệ quỷ tâm thường, mà là những lệ quỷ đã được Quỷ Hồ sàng lọc,loại quỷ như vậy cho dù chỉ đối phó một con cũng không dễdàng, đều cần toàn lực ứng phó.Mà hiện tại Tô Viễn lại như đang quét rác vậy, lệ quỷ tấn cônghắn không những không sao, ngược lại còn bị tùy tiện đánh bay,hơn nữa quỷ sau khi bị đánh bay còn trực tiếp mất đi khả nănghoạt động, rơi vào im lặng.Chẳng lẽ hộc máu nôn nội tạng xong sẽ được buff tăng cường,chiến lực nhân đôi?Giây phút này, Diệp Chân rơi vào trâm tư.Nhưng nhiêu hơn, vẫn là sự ghen tị đến muốn khóc.Ngay cả đánh đấm cũng không bằng Tô Viễn, chẳng lẽ từ nay vềsau mình không còn một tia cơ hội chiến thắng hắn sao? Quátuyệt vọng, cuộc đời như trong phút chốc trở nên tối đen.Dương Gian cũng bị biểu hiện của Tô Viễn làm cho kinh hãi.Tất cả lệ quỷ đến gần bọn họ, đều không ngoại lệ bị Tô Viễn quétbay ra ngoài, đây không phải chỉ dựa vào sức mạnh là có thể làmđược, mà là có một loại lực lượng linh dị đáng sợ hơn đẩy bay lệquỷ ra ngoài."Muốn diễn thì diễn cho giống một chút, đừng dây dưa quá mứcvới lệ quỷ, nếu không sẽ bị lộ."Tô Viễn lúc này khã gật đầu, đổi hướng, đi vê phía một tòa nhàcao tầng gân thành phố. Đại Châu.Lúc này trong tâm mắt trắng bệch đáng sợ của Quỷ Nhãn, lại tôntại một cảnh tượng khác.Đó không còn là thành phố hiện đại hóa nữa, mà là một khu rừngâm u, u ám, giữa rừng có một tòa cổ trạch đóng kín lâu đời đứngsừng sững, xung quanh toát ra vẻ yên tĩnh chết chóc.Nhưng trong một Quỷ Nhãn khác, rừng già và cổ trạch lại khôngthấy đâu, trước mắt chỉ là quảng trường và những tòa nhà caotâng.Hiện thực và khung cảnh linh dị hiện ra riêng biệt, chông chéo lênnhau, khiến người ta nhất thời khó thích ứng.

Đồng hồ quả lắc khởi động lại khiến mọi thứ đều quay trở về quá

khứ, cứ tự nhiên như vậy, trước kia bị chôn vùi Dương Gian cùng

Diệp Chân hai lệ quỷ dĩ nhiên lại xuất hiện trên thuyền.

Mà hành vi hiện tại của thuyền trưởng, đơn giản chỉ là lặp lại trò

cũ, lại một lần nữa để những lệ quỷ đó tấn công bọn hắn mà thôi.

Chỉ có điều so với lân trước, lần này lại thêm một Tô Viễn.

Nhưng việc này theo thuyền trưởng thấy thì không thành vấn đề,

dù sao ba người này, bất kể là ai, đều phải chết.'Đáng chết."

Thấy cảnh này, Diệp Chân lại vừa sợ vừa giận, nắm chặt hai tay,

nhất thời không biết nên làm thế nào.

Linh dị dày đặc bao phủ đến như thế, bọn họ căn bản không có

chỗ nào để trốn.

Hơn nữa, rất nhiều quỷ đang rơi xuống, những lệ quỷ vốn cần

phát động quy luật giết người mới có thể hành động, lúc này chịu

ảnh hưởng của thuyền trưởng, toàn bộ đều hướng vê phía ba

người tấn công.

Có thể khiến lệ quỷ bỏ qua quy luật giết người của bản thân mà

trực tiếp tấn công người khác, loại thủ đoạn quỷ dị này thật sự

chưa từng nghe thấy, lại càng khiến người ta cảm thấy nghi hoặc.

Nhưng giờ đã không còn thời gian để suy nghĩ nhiều, bởi vì đã có

lệ quỷ đến gân.

"Quá khinh người! Thật coi ta Diệp mỗ là bùn nhão sao!"

Vì phát hiện bản thân không đánh lại thuyền trưởng, lại thêm lúc

này còn phải đối mặt với một đám lệ quỷ vầy đánh, Diệp Chân lúc

này chỉ cảm thấy uất ức đến cùng cực.

Đối mặt một con lệ quỷ dẫn đầu đánh tới, hắn không chút do dự,

một quyền hung hăng nện vào mặt lệ quỷ, trực tiếp đánh bay nó

ra ngoài, sau đó rơi xuống nước, cuối cùng chìm thẳng xuống

Quỷ Hồ, không còn nổi lên nữa.

"Đừng liêu mạng, trước tiên tập hợp với Tô Viễn!"

Dương Gian hô lên, lúc này định di chuyển về phía Tô Viễn.

Nhưng đúng lúc này, hắn bỗng thấy trên mặt Tô Viễn hiện lên vẻ

thống khổ, rồi lập tức "phụt" một tiếng, miệng há lớn phun ra

một ngụm máu đen nâu, trong đó lẫn lộn cả tâm can phổi ruột

cùng một số thứ lộn xộn.

Dương Gian cùng Diệp Chân nhất thời im lặng.

Chỉ thấy Tô Viễn vẻ mặt thống khổ kêu lớn:

"Không ổn rồi, vừa nấy vì cứu các ngươi, ta tiêu hao quá nhiều

sức lực, hiện tại hơi mất kiểm soát cân bằng, rút lui trước, thuyền

trưởng này quá khó giải quyết, nghĩ kỹ đối sách rồi quay lại

Nói xong, liên trực tiếp quay người bỏ chạy mất dạng!

Màn diễn xuất lố bịch này, khiến mí mắt Dương Gian giật liên hồi!

Mặc dù muốn dẫn dụ thuyền trưởng vào cổ trạch, Nhưng mà diễn

xuất kiểu này cũng quá giả tạo rồi?

Loại lệ quỷ có ý thức người sống như u linh thuyền này, thật sự

có thể bị lừa gạt sao?

Nhưng hiện tại, Tô Viễn đã hành động, làm gương mẫu, vậy hắn

cũng không còn cách nào khác, lúc này mở Quỷ Nhãn, Quỷ Hỏa

lập tức lan tràn trên Quỷ Hồ, một số lệ quỷ liền bị đốt cháy, sau

đó đứng im tại chỗ không nhúc nhích, nhưng càng nhiều quỷ thì

dù bị Quỷ Hỏa thiếp thương vẫn không ngừng tiến đến gần.

Nhân cơ hội này, hắn lập tức mang theo Diệp Chân tiến về phía

Tô Viễn.

Rất nhanh, ba người đã tập hợp lại với nhau, nhưng mà lúc này,

đột nhiên một bàn tay lạnh lễo bất ngờ tóm lấy mắt cá chân của

Tô Viễn, sau đó một luồng sức mạnh kinh khủng truyên đến, như

muốn kéo hắn đi. Tô Viễn trực tiếp tung ra một cước, lực đạo

không tính lớn, nhưng con lệ quỷ đó lại như bị một chiếc xe tải

đâm trúng, trong nháy mắt bay ra ngoài, thân thể vặn vẹo biến

dạng, sau đó không còn nhúc nhích, như rơi vào im lặng.

"Hửm?"

Diệp Chân bên cạnh chú ý đến cảnh này liên mở to hai mắt tỏ vẻ

kinh ngạc.

Chưa kịp phản ứng, hắn đã thấy Tô Viễn giơ nắm đấm lên, trực

tiếp đánh về phía một con lệ quỷ đang đi tới chỗ ba người.

Âm!

Tiếng vang nặng nê kèm theo âm thanh xương cốt gãy vụn. Cái

xác chết lạnh lẽo trước mắt bị lõm đầu xuống, cổ cũng bị bẻ gãy,

đồng thời thân thể lập tức bị đóng đinh tại chỗ, không thể động

đậy, mất đi khả năng hoạt động.

Cảnh tượng này khiến Diệp Chân ngây người.

Người vừa nãy còn hộc máu nôn nội tạng, giờ lại mạnh hơn trước

đó?

Thật vô lý!

Phải biết, lúc này xuất hiện trước mặt bọn họ đều không phải loại

lệ quỷ tâm thường, mà là những lệ quỷ đã được Quỷ Hồ sàng lọc,

loại quỷ như vậy cho dù chỉ đối phó một con cũng không dễ

dàng, đều cần toàn lực ứng phó.

Mà hiện tại Tô Viễn lại như đang quét rác vậy, lệ quỷ tấn công

hắn không những không sao, ngược lại còn bị tùy tiện đánh bay,

hơn nữa quỷ sau khi bị đánh bay còn trực tiếp mất đi khả năng

hoạt động, rơi vào im lặng.

Chẳng lẽ hộc máu nôn nội tạng xong sẽ được buff tăng cường,

chiến lực nhân đôi?

Giây phút này, Diệp Chân rơi vào trâm tư.

Nhưng nhiêu hơn, vẫn là sự ghen tị đến muốn khóc.

Ngay cả đánh đấm cũng không bằng Tô Viễn, chẳng lẽ từ nay về

sau mình không còn một tia cơ hội chiến thắng hắn sao? Quá

tuyệt vọng, cuộc đời như trong phút chốc trở nên tối đen.

Dương Gian cũng bị biểu hiện của Tô Viễn làm cho kinh hãi.

Tất cả lệ quỷ đến gần bọn họ, đều không ngoại lệ bị Tô Viễn quét

bay ra ngoài, đây không phải chỉ dựa vào sức mạnh là có thể làm

được, mà là có một loại lực lượng linh dị đáng sợ hơn đẩy bay lệ

quỷ ra ngoài.

"Muốn diễn thì diễn cho giống một chút, đừng dây dưa quá mức

với lệ quỷ, nếu không sẽ bị lộ."

Tô Viễn lúc này khã gật đầu, đổi hướng, đi vê phía một tòa nhà

cao tầng gân thành phố. Đại Châu.

Lúc này trong tâm mắt trắng bệch đáng sợ của Quỷ Nhãn, lại tôn

tại một cảnh tượng khác.

Đó không còn là thành phố hiện đại hóa nữa, mà là một khu rừng

âm u, u ám, giữa rừng có một tòa cổ trạch đóng kín lâu đời đứng

sừng sững, xung quanh toát ra vẻ yên tĩnh chết chóc.

Nhưng trong một Quỷ Nhãn khác, rừng già và cổ trạch lại không

thấy đâu, trước mắt chỉ là quảng trường và những tòa nhà cao

tâng.

Hiện thực và khung cảnh linh dị hiện ra riêng biệt, chông chéo lên

nhau, khiến người ta nhất thời khó thích ứng.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Đồng hồ quả lắc khởi động lại khiến mọi thứ đều quay trở về quákhứ, cứ tự nhiên như vậy, trước kia bị chôn vùi Dương Gian cùngDiệp Chân hai lệ quỷ dĩ nhiên lại xuất hiện trên thuyền.Mà hành vi hiện tại của thuyền trưởng, đơn giản chỉ là lặp lại tròcũ, lại một lần nữa để những lệ quỷ đó tấn công bọn hắn mà thôi.Chỉ có điều so với lân trước, lần này lại thêm một Tô Viễn.Nhưng việc này theo thuyền trưởng thấy thì không thành vấn đề,dù sao ba người này, bất kể là ai, đều phải chết.'Đáng chết."Thấy cảnh này, Diệp Chân lại vừa sợ vừa giận, nắm chặt hai tay,nhất thời không biết nên làm thế nào.Linh dị dày đặc bao phủ đến như thế, bọn họ căn bản không cóchỗ nào để trốn.Hơn nữa, rất nhiều quỷ đang rơi xuống, những lệ quỷ vốn cầnphát động quy luật giết người mới có thể hành động, lúc này chịuảnh hưởng của thuyền trưởng, toàn bộ đều hướng vê phía bangười tấn công.Có thể khiến lệ quỷ bỏ qua quy luật giết người của bản thân màtrực tiếp tấn công người khác, loại thủ đoạn quỷ dị này thật sựchưa từng nghe thấy, lại càng khiến người ta cảm thấy nghi hoặc.Nhưng giờ đã không còn thời gian để suy nghĩ nhiều, bởi vì đã cólệ quỷ đến gân."Quá khinh người! Thật coi ta Diệp mỗ là bùn nhão sao!"Vì phát hiện bản thân không đánh lại thuyền trưởng, lại thêm lúcnày còn phải đối mặt với một đám lệ quỷ vầy đánh, Diệp Chân lúcnày chỉ cảm thấy uất ức đến cùng cực.Đối mặt một con lệ quỷ dẫn đầu đánh tới, hắn không chút do dự,một quyền hung hăng nện vào mặt lệ quỷ, trực tiếp đánh bay nóra ngoài, sau đó rơi xuống nước, cuối cùng chìm thẳng xuốngQuỷ Hồ, không còn nổi lên nữa."Đừng liêu mạng, trước tiên tập hợp với Tô Viễn!"Dương Gian hô lên, lúc này định di chuyển về phía Tô Viễn.Nhưng đúng lúc này, hắn bỗng thấy trên mặt Tô Viễn hiện lên vẻthống khổ, rồi lập tức "phụt" một tiếng, miệng há lớn phun ramột ngụm máu đen nâu, trong đó lẫn lộn cả tâm can phổi ruộtcùng một số thứ lộn xộn.Dương Gian cùng Diệp Chân nhất thời im lặng.Chỉ thấy Tô Viễn vẻ mặt thống khổ kêu lớn:"Không ổn rồi, vừa nấy vì cứu các ngươi, ta tiêu hao quá nhiềusức lực, hiện tại hơi mất kiểm soát cân bằng, rút lui trước, thuyềntrưởng này quá khó giải quyết, nghĩ kỹ đối sách rồi quay lạiNói xong, liên trực tiếp quay người bỏ chạy mất dạng!Màn diễn xuất lố bịch này, khiến mí mắt Dương Gian giật liên hồi!Mặc dù muốn dẫn dụ thuyền trưởng vào cổ trạch, Nhưng mà diễnxuất kiểu này cũng quá giả tạo rồi?Loại lệ quỷ có ý thức người sống như u linh thuyền này, thật sựcó thể bị lừa gạt sao?Nhưng hiện tại, Tô Viễn đã hành động, làm gương mẫu, vậy hắncũng không còn cách nào khác, lúc này mở Quỷ Nhãn, Quỷ Hỏalập tức lan tràn trên Quỷ Hồ, một số lệ quỷ liền bị đốt cháy, sauđó đứng im tại chỗ không nhúc nhích, nhưng càng nhiều quỷ thìdù bị Quỷ Hỏa thiếp thương vẫn không ngừng tiến đến gần.Nhân cơ hội này, hắn lập tức mang theo Diệp Chân tiến về phíaTô Viễn.Rất nhanh, ba người đã tập hợp lại với nhau, nhưng mà lúc này,đột nhiên một bàn tay lạnh lễo bất ngờ tóm lấy mắt cá chân củaTô Viễn, sau đó một luồng sức mạnh kinh khủng truyên đến, nhưmuốn kéo hắn đi. Tô Viễn trực tiếp tung ra một cước, lực đạokhông tính lớn, nhưng con lệ quỷ đó lại như bị một chiếc xe tảiđâm trúng, trong nháy mắt bay ra ngoài, thân thể vặn vẹo biếndạng, sau đó không còn nhúc nhích, như rơi vào im lặng."Hửm?"Diệp Chân bên cạnh chú ý đến cảnh này liên mở to hai mắt tỏ vẻkinh ngạc.Chưa kịp phản ứng, hắn đã thấy Tô Viễn giơ nắm đấm lên, trựctiếp đánh về phía một con lệ quỷ đang đi tới chỗ ba người.Âm!Tiếng vang nặng nê kèm theo âm thanh xương cốt gãy vụn. Cáixác chết lạnh lẽo trước mắt bị lõm đầu xuống, cổ cũng bị bẻ gãy,đồng thời thân thể lập tức bị đóng đinh tại chỗ, không thể độngđậy, mất đi khả năng hoạt động.Cảnh tượng này khiến Diệp Chân ngây người.Người vừa nãy còn hộc máu nôn nội tạng, giờ lại mạnh hơn trướcđó?Thật vô lý!Phải biết, lúc này xuất hiện trước mặt bọn họ đều không phải loạilệ quỷ tâm thường, mà là những lệ quỷ đã được Quỷ Hồ sàng lọc,loại quỷ như vậy cho dù chỉ đối phó một con cũng không dễdàng, đều cần toàn lực ứng phó.Mà hiện tại Tô Viễn lại như đang quét rác vậy, lệ quỷ tấn cônghắn không những không sao, ngược lại còn bị tùy tiện đánh bay,hơn nữa quỷ sau khi bị đánh bay còn trực tiếp mất đi khả nănghoạt động, rơi vào im lặng.Chẳng lẽ hộc máu nôn nội tạng xong sẽ được buff tăng cường,chiến lực nhân đôi?Giây phút này, Diệp Chân rơi vào trâm tư.Nhưng nhiêu hơn, vẫn là sự ghen tị đến muốn khóc.Ngay cả đánh đấm cũng không bằng Tô Viễn, chẳng lẽ từ nay vềsau mình không còn một tia cơ hội chiến thắng hắn sao? Quátuyệt vọng, cuộc đời như trong phút chốc trở nên tối đen.Dương Gian cũng bị biểu hiện của Tô Viễn làm cho kinh hãi.Tất cả lệ quỷ đến gần bọn họ, đều không ngoại lệ bị Tô Viễn quétbay ra ngoài, đây không phải chỉ dựa vào sức mạnh là có thể làmđược, mà là có một loại lực lượng linh dị đáng sợ hơn đẩy bay lệquỷ ra ngoài."Muốn diễn thì diễn cho giống một chút, đừng dây dưa quá mứcvới lệ quỷ, nếu không sẽ bị lộ."Tô Viễn lúc này khã gật đầu, đổi hướng, đi vê phía một tòa nhàcao tầng gân thành phố. Đại Châu.Lúc này trong tâm mắt trắng bệch đáng sợ của Quỷ Nhãn, lại tôntại một cảnh tượng khác.Đó không còn là thành phố hiện đại hóa nữa, mà là một khu rừngâm u, u ám, giữa rừng có một tòa cổ trạch đóng kín lâu đời đứngsừng sững, xung quanh toát ra vẻ yên tĩnh chết chóc.Nhưng trong một Quỷ Nhãn khác, rừng già và cổ trạch lại khôngthấy đâu, trước mắt chỉ là quảng trường và những tòa nhà caotâng.Hiện thực và khung cảnh linh dị hiện ra riêng biệt, chông chéo lênnhau, khiến người ta nhất thời khó thích ứng.

Chương 1494: Chồng chéo