Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 1498: Trực diện đối mặt Trương Động
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… So với hai người đang trò chuyện, Tô Viễn chẳng hiểu gì cả.Nhưng giờ phút này, nguy hiểm hắn gặp phải, không nghi ngờ gìlà còn lớn hơn cả Dương Gian rất nhiều.Bởi vì sau khi phá vỡ giới hạn giữa linh dị và hiện thực, hắn cùngthuyền trưởng có thể nói là cùng lúc rơi xuống.Cả hai rõ ràng không làm gì cả đã đứng trong sân vườn của ngôinhà cổ.Cả tòa nhà cổ âm u chỉ có vị trí sân vườn là có chút ánh sáng lelói. Nơi này giống như một cái lồng giam, người và quỷ đi vào đềukhông thể rời khỏi.Mà cái lông giam này không phải chuẩn bị cho người sống, mà làcho một lão nhân.Hiện tại, thuyền trưởng bị Tô Viễn tính kế, ngoài ý muốn rơi vàobên trong ngôi nhà cổ đáng sợ này.Ngay khi bước vào nhà cổ, ý thức người sống của thuyền trưởngliên nhận thấy điều bất thường, giờ phút này cũng không còn tâmtrí tấn công Tô Viễn, con ngươi tĩnh lặng hơi chuyển động, nhìnvề phía đại sảnh của ngôi nhà.Ở giữa đại sảnh lờ mờ có một chiếc ghế bành màu đen cũ kỹ,trên ghế dường như ngồi một thân ảnh gây gò mà kinh khủng...Đó là một lão nhân đã chết từ rất lâu.Nhìn thấy lão nhân kia, cơ thể cứng đờ của thuyền trưởng lại vôthức lùi về phía sau vài bước.Quỷ sẽ không sợ hãi, nhưng hành động của thuyền trưởng lạinhư đang nói với mọi người rằng, nó đang sợ.Kẹt IMột tiếng động quái dị vang lên, đó là âm thanh của chiếc ghế cũkỹ ma sát với mặt đất.Chiếc ghế bành màu đen đặt giữa ngôi nhà cổ thế mà lại động.Một màn kinh khủng xuất hiện, thi thể bất hủ của lão nhân ngôitrên ghế kia giờ phút này chậm rãi đứng lên, chính vì động tácnày mới khiến chiếc ghế chuyển động.Bởi vì bên trong ngôi nhà cổ này không cho phép bất kỳ linh dịnào xuất hiện.Thuyền trưởng không phải người sống, mà là lệ quỷ, do đó sựxuất hiện của nó đã kích hoạt một loại cấm ky đáng sợ nào đó.Tiếng bước chân nặng nề vang lên, thân ảnh kh*ng b* của lãonhân trong hành lang giờ phút này đang chậm rãi tiến vê phíathuyền trưởng."Ngươi cũng biết sợ hãi sao?" Lúc này, Tô Viễn đang đứng cáchthuyền trưởng không xa buông lời mỉa mai.Nhưng trên thực tế, tình cảnh của hắn hiện giờ cũng chẳng kháhơn chút nào, bởi vì sau khi rơi vào ngôi nhà cổ, bản thân hắncũng bị vây ở đây.Điều này có nghĩa là, ngoài thuyền trưởng ra, chính hắn cũng làmục tiêu tấn công của ác quỷ hôi sinh Trương Động.Nhưng so với thuyền trưởng, Tô Viễn lại bình tĩnh hơn rất nhiều.Hiện tại hắn chỉ mong Trương Động lập tức nhắm vào thuyềntrưởng, chứ không phải hắn.Nếu không thuyền trưởng nói không chừng sẽ tìm được cơ hộitẩu thoát.Nghĩ đến đây, Tô Viễn không khỏi ngẩng đầu nhìn về phía tườngvây của ngôi nhà cổ, ở đó có một cái đầu người hiện ra, mangdung mạo giống hệt hắn, cả hai bốn mắt nhìn nhau, cái mình trêntường ra hiệu ok, đồng thời nói:"Cố lên, làm chết thuyền trưởng, làm chết Trương Động!"Nói khoác... Thực sự coi mình là vô địch thiên hạ rồi sao?Tô Viễn khóe miệng giật giật.Đương nhiên, đây cũng là suy nghĩ của mình, nhưng muốn làmchết Trương Động làm sao có thể, trước hết quỷ không thể bị giếtđã đành, mà ở trong ngôi nhà cổ này, bản thân nó đã là địa bàncủa Trương Động, muốn giải quyết Trương Động, kết quả e rằngkhông mấy khả quan.Rất nhiêu người ngự quỷ hàng đầu thời dân quốc sau khi chếtđều sẽ tách rời linh dị của bản thân, giảm bớt đại giới sau khi ácquỷ hồi sinh.Chỉ có Trương Động của ngôi nhà cổ này sau khi chết lại khôngtách rời linh dị, lân trước báo cáo về sau, ác quý hồi sinh củaTrương Động vẫn còn quanh quẩn ở đây.Đây là bởi vì Trương Động muốn dùng thi thể của mình quản lýkhu rừng này sau khi chất. Nếu không, sau một khoảng thời giandài như vậy, quỷ trong khu rừng già bên ngoài ngôi nhà cổ đãsớm không biết đã khôi phục bao nhiêu, nhưng bây giờ, khu rừngbên ngoài ngôi nhà cổ vẫn yên tĩnh.Điều này rõ ràng có liên quan mật thiết đến Trương Động.Đương nhiên, việc trong ngôi nhà cổ xuất hiện hai cái mình, đâycũng là sự chuẩn bị của Tô Viễn để đề phòng thuyền trưởng chạytrốn khỏi nhà cổ, đảm bảo quấy rối hành động của thuyên trưởngvào lúc mấu chốt.Nói lui một bước, cho dù mình không phải đối thủ của TrươngĐộng, chết trong ngôi nhà cổ, cũng sẽ không hoàn toàn chết đi.Bên ngoài còn có chính mình, cũng chính là thể trọng sinh lại saumột năm của mình.Lúc này, lão nhân đáng sợ vẫn luôn ở trong nhà cổ đã đứng dậy,nó đang chờ đợi ở nhà cổ, có nó ở đây, toàn bộ tòa nhà chính làmột vùng cấm địa.Dù là người sống hay lệ quỷ cũng không thể bước vào, bất kỳ thứgì xâm nhập đều sẽ phải đối mặt với sự tấn công của TrươngĐộng.Mà lúc này, Tô Viễn cũng có chút căng thẳng, bởi vì không thểxác định Trương Động sẽ nhắm vào ai trước.Nhưng lân này nữ thân may mắn dường như đứng vê phía hắn,không còn đen đủi như trước nữa.Lão nhân đi vê phía thuyền trưởng, rõ ràng là đã nhắm vàothuyền trưởng.Tiếng bước chân nặng nề vang vọng trong ngôi nhà cũ yên tĩnh,khiến người ta cảm thấy vô cùng ngột ngạt.Thấy vậy, Tô Viễn nghĩ xem có thể rời đi qua sân vườn haykhông, mà giờ khắc này lại vô tình nhìn thấy, thuyên trưởng saukhi đối mặt với Trương Động - ác quỷ hồi sinh sau khi chết, thếmà không có ý định rời khỏi ngôi nhà cổ, ngược lại có một loạinóng lòng muốn thử, muốn đối kháng với Trương Động.Sau đó lại chủ động bước tới, tiến về phía Trương Động.Sự can đảm này, đến mức Tô Viễn thậm chí muốn lớn tiếng khenngợi thuyên trưởng, lúc này hắn cũng không vội rời đi, chuẩn bịxem tiếp diễn biến tiếp theo.Trương Động và thuyền trưởng từng người tiến lại gân nhau, mộtngười mặt nhăn nheo, âm u đầy tử khí, một người lại vô cùng cẩntrọng.Nhưng thuyền trưởng khác với Trương Động, không phải là lệ quỷđơn thuần, nó có một mức độ ý thức người sống nhất định, do đónó có thể không tuân theo quy luật giết người của lệ quỷ, đồngthời lựa chọn ra tay trước.Cùng với một tiếng kim loại thanh thúy, trên người thuyền trưởngdường như có thứ gì đó rơi xuống, âm thanh này giống như mộtđồng xu, nhưng dưới ánh sáng le lói trong sân vườn của ngôi nhàcổ lại có thể thấy được, đây không phải là một đồng xu, mà làmột đồng tiền cổ.Đồng tiên này rơi xuống đất rất kỳ dị, dường như có ý thức màlăn vê phía lão nhân đáng sợ trong ngôi nhà cổ."Mẹ kiếp, cướp đồ của ta?"Tô Viễn ban đâu ngẩn ra, nhưng lập tức tức giận đến mặt màytím tái.Tuy thứ này là của Dương Gian, nhưng rơi vào tay thuyên trưởng,hiện tại thuyên trưởng chắc chắn đánh không lại Trương Động,vậy nên nó phải là của mình mới đúng.Điều này rất logic.Vì vậy, ngay sau đó, cái bóng của Tô Viễn nhanh chóng lan ra vêphía đồng tiên.Tuy nhiên, đồng tiên nhấp nhô, dường như là do thuyền trưởngcố ý điều khiển, cuối cùng dừng lại trước mặt Trương Động.Theo tác dụng của vật phẩm linh dị này, nó sẽ thu hút quỷ xungquanh nhặt lên, hiệu quả này không chỉ nhắm vào lão thi khủngbố trong ngôi nhà cổ này, mà còn nhắm vào thuyên trưởng và TôViễn, chỉ khác là Tô Viễn có thể dùng ý thức của bản thân để ápchế bản năng lệ quỷ.Dùng ý thức của người sống để hành động theo cách của ngườisống, đây mới là dị loại.Có thể dùng ý thức của người sống để áp dụng cách hành độngcủa lệ quỷ, vậy thì cũng chẳng khác gì thuyên trưởng, thậm chíloại tôn tại này, còn nguy hiểm hơn cả lệ quỷ.Mà giờ, đồng tiên này xuất hiện trước mặt Trương Động, do đóngười đầu tiên bị ảnh hưởng nhất định là Trương Động.
So với hai người đang trò chuyện, Tô Viễn chẳng hiểu gì cả.
Nhưng giờ phút này, nguy hiểm hắn gặp phải, không nghi ngờ gì
là còn lớn hơn cả Dương Gian rất nhiều.
Bởi vì sau khi phá vỡ giới hạn giữa linh dị và hiện thực, hắn cùng
thuyền trưởng có thể nói là cùng lúc rơi xuống.
Cả hai rõ ràng không làm gì cả đã đứng trong sân vườn của ngôi
nhà cổ.
Cả tòa nhà cổ âm u chỉ có vị trí sân vườn là có chút ánh sáng le
lói. Nơi này giống như một cái lồng giam, người và quỷ đi vào đều
không thể rời khỏi.
Mà cái lông giam này không phải chuẩn bị cho người sống, mà là
cho một lão nhân.
Hiện tại, thuyền trưởng bị Tô Viễn tính kế, ngoài ý muốn rơi vào
bên trong ngôi nhà cổ đáng sợ này.
Ngay khi bước vào nhà cổ, ý thức người sống của thuyền trưởng
liên nhận thấy điều bất thường, giờ phút này cũng không còn tâm
trí tấn công Tô Viễn, con ngươi tĩnh lặng hơi chuyển động, nhìn
về phía đại sảnh của ngôi nhà.
Ở giữa đại sảnh lờ mờ có một chiếc ghế bành màu đen cũ kỹ,
trên ghế dường như ngồi một thân ảnh gây gò mà kinh khủng...
Đó là một lão nhân đã chết từ rất lâu.
Nhìn thấy lão nhân kia, cơ thể cứng đờ của thuyền trưởng lại vô
thức lùi về phía sau vài bước.
Quỷ sẽ không sợ hãi, nhưng hành động của thuyền trưởng lại
như đang nói với mọi người rằng, nó đang sợ.
Kẹt I
Một tiếng động quái dị vang lên, đó là âm thanh của chiếc ghế cũ
kỹ ma sát với mặt đất.
Chiếc ghế bành màu đen đặt giữa ngôi nhà cổ thế mà lại động.
Một màn kinh khủng xuất hiện, thi thể bất hủ của lão nhân ngôi
trên ghế kia giờ phút này chậm rãi đứng lên, chính vì động tác
này mới khiến chiếc ghế chuyển động.
Bởi vì bên trong ngôi nhà cổ này không cho phép bất kỳ linh dị
nào xuất hiện.
Thuyền trưởng không phải người sống, mà là lệ quỷ, do đó sự
xuất hiện của nó đã kích hoạt một loại cấm ky đáng sợ nào đó.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên, thân ảnh kh*ng b* của lão
nhân trong hành lang giờ phút này đang chậm rãi tiến vê phía
thuyền trưởng.
"Ngươi cũng biết sợ hãi sao?" Lúc này, Tô Viễn đang đứng cách
thuyền trưởng không xa buông lời mỉa mai.
Nhưng trên thực tế, tình cảnh của hắn hiện giờ cũng chẳng khá
hơn chút nào, bởi vì sau khi rơi vào ngôi nhà cổ, bản thân hắn
cũng bị vây ở đây.
Điều này có nghĩa là, ngoài thuyền trưởng ra, chính hắn cũng là
mục tiêu tấn công của ác quỷ hôi sinh Trương Động.
Nhưng so với thuyền trưởng, Tô Viễn lại bình tĩnh hơn rất nhiều.
Hiện tại hắn chỉ mong Trương Động lập tức nhắm vào thuyền
trưởng, chứ không phải hắn.
Nếu không thuyền trưởng nói không chừng sẽ tìm được cơ hội
tẩu thoát.
Nghĩ đến đây, Tô Viễn không khỏi ngẩng đầu nhìn về phía tường
vây của ngôi nhà cổ, ở đó có một cái đầu người hiện ra, mang
dung mạo giống hệt hắn, cả hai bốn mắt nhìn nhau, cái mình trên
tường ra hiệu ok, đồng thời nói:
"Cố lên, làm chết thuyền trưởng, làm chết Trương Động!"
Nói khoác... Thực sự coi mình là vô địch thiên hạ rồi sao?
Tô Viễn khóe miệng giật giật.
Đương nhiên, đây cũng là suy nghĩ của mình, nhưng muốn làm
chết Trương Động làm sao có thể, trước hết quỷ không thể bị giết
đã đành, mà ở trong ngôi nhà cổ này, bản thân nó đã là địa bàn
của Trương Động, muốn giải quyết Trương Động, kết quả e rằng
không mấy khả quan.
Rất nhiêu người ngự quỷ hàng đầu thời dân quốc sau khi chết
đều sẽ tách rời linh dị của bản thân, giảm bớt đại giới sau khi ác
quỷ hồi sinh.
Chỉ có Trương Động của ngôi nhà cổ này sau khi chết lại không
tách rời linh dị, lân trước báo cáo về sau, ác quý hồi sinh của
Trương Động vẫn còn quanh quẩn ở đây.
Đây là bởi vì Trương Động muốn dùng thi thể của mình quản lý
khu rừng này sau khi chất. Nếu không, sau một khoảng thời gian
dài như vậy, quỷ trong khu rừng già bên ngoài ngôi nhà cổ đã
sớm không biết đã khôi phục bao nhiêu, nhưng bây giờ, khu rừng
bên ngoài ngôi nhà cổ vẫn yên tĩnh.
Điều này rõ ràng có liên quan mật thiết đến Trương Động.
Đương nhiên, việc trong ngôi nhà cổ xuất hiện hai cái mình, đây
cũng là sự chuẩn bị của Tô Viễn để đề phòng thuyền trưởng chạy
trốn khỏi nhà cổ, đảm bảo quấy rối hành động của thuyên trưởng
vào lúc mấu chốt.
Nói lui một bước, cho dù mình không phải đối thủ của Trương
Động, chết trong ngôi nhà cổ, cũng sẽ không hoàn toàn chết đi.
Bên ngoài còn có chính mình, cũng chính là thể trọng sinh lại sau
một năm của mình.
Lúc này, lão nhân đáng sợ vẫn luôn ở trong nhà cổ đã đứng dậy,
nó đang chờ đợi ở nhà cổ, có nó ở đây, toàn bộ tòa nhà chính là
một vùng cấm địa.
Dù là người sống hay lệ quỷ cũng không thể bước vào, bất kỳ thứ
gì xâm nhập đều sẽ phải đối mặt với sự tấn công của Trương
Động.
Mà lúc này, Tô Viễn cũng có chút căng thẳng, bởi vì không thể
xác định Trương Động sẽ nhắm vào ai trước.
Nhưng lân này nữ thân may mắn dường như đứng vê phía hắn,
không còn đen đủi như trước nữa.
Lão nhân đi vê phía thuyền trưởng, rõ ràng là đã nhắm vào
thuyền trưởng.
Tiếng bước chân nặng nề vang vọng trong ngôi nhà cũ yên tĩnh,
khiến người ta cảm thấy vô cùng ngột ngạt.
Thấy vậy, Tô Viễn nghĩ xem có thể rời đi qua sân vườn hay
không, mà giờ khắc này lại vô tình nhìn thấy, thuyên trưởng sau
khi đối mặt với Trương Động - ác quỷ hồi sinh sau khi chết, thế
mà không có ý định rời khỏi ngôi nhà cổ, ngược lại có một loại
nóng lòng muốn thử, muốn đối kháng với Trương Động.
Sau đó lại chủ động bước tới, tiến về phía Trương Động.
Sự can đảm này, đến mức Tô Viễn thậm chí muốn lớn tiếng khen
ngợi thuyên trưởng, lúc này hắn cũng không vội rời đi, chuẩn bị
xem tiếp diễn biến tiếp theo.
Trương Động và thuyền trưởng từng người tiến lại gân nhau, một
người mặt nhăn nheo, âm u đầy tử khí, một người lại vô cùng cẩn
trọng.
Nhưng thuyền trưởng khác với Trương Động, không phải là lệ quỷ
đơn thuần, nó có một mức độ ý thức người sống nhất định, do đó
nó có thể không tuân theo quy luật giết người của lệ quỷ, đồng
thời lựa chọn ra tay trước.
Cùng với một tiếng kim loại thanh thúy, trên người thuyền trưởng
dường như có thứ gì đó rơi xuống, âm thanh này giống như một
đồng xu, nhưng dưới ánh sáng le lói trong sân vườn của ngôi nhà
cổ lại có thể thấy được, đây không phải là một đồng xu, mà là
một đồng tiền cổ.
Đồng tiên này rơi xuống đất rất kỳ dị, dường như có ý thức mà
lăn vê phía lão nhân đáng sợ trong ngôi nhà cổ.
"Mẹ kiếp, cướp đồ của ta?"
Tô Viễn ban đâu ngẩn ra, nhưng lập tức tức giận đến mặt mày
tím tái.
Tuy thứ này là của Dương Gian, nhưng rơi vào tay thuyên trưởng,
hiện tại thuyên trưởng chắc chắn đánh không lại Trương Động,
vậy nên nó phải là của mình mới đúng.
Điều này rất logic.
Vì vậy, ngay sau đó, cái bóng của Tô Viễn nhanh chóng lan ra vê
phía đồng tiên.
Tuy nhiên, đồng tiên nhấp nhô, dường như là do thuyền trưởng
cố ý điều khiển, cuối cùng dừng lại trước mặt Trương Động.
Theo tác dụng của vật phẩm linh dị này, nó sẽ thu hút quỷ xung
quanh nhặt lên, hiệu quả này không chỉ nhắm vào lão thi khủng
bố trong ngôi nhà cổ này, mà còn nhắm vào thuyên trưởng và Tô
Viễn, chỉ khác là Tô Viễn có thể dùng ý thức của bản thân để áp
chế bản năng lệ quỷ.
Dùng ý thức của người sống để hành động theo cách của người
sống, đây mới là dị loại.
Có thể dùng ý thức của người sống để áp dụng cách hành động
của lệ quỷ, vậy thì cũng chẳng khác gì thuyên trưởng, thậm chí
loại tôn tại này, còn nguy hiểm hơn cả lệ quỷ.
Mà giờ, đồng tiên này xuất hiện trước mặt Trương Động, do đó
người đầu tiên bị ảnh hưởng nhất định là Trương Động.
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… So với hai người đang trò chuyện, Tô Viễn chẳng hiểu gì cả.Nhưng giờ phút này, nguy hiểm hắn gặp phải, không nghi ngờ gìlà còn lớn hơn cả Dương Gian rất nhiều.Bởi vì sau khi phá vỡ giới hạn giữa linh dị và hiện thực, hắn cùngthuyền trưởng có thể nói là cùng lúc rơi xuống.Cả hai rõ ràng không làm gì cả đã đứng trong sân vườn của ngôinhà cổ.Cả tòa nhà cổ âm u chỉ có vị trí sân vườn là có chút ánh sáng lelói. Nơi này giống như một cái lồng giam, người và quỷ đi vào đềukhông thể rời khỏi.Mà cái lông giam này không phải chuẩn bị cho người sống, mà làcho một lão nhân.Hiện tại, thuyền trưởng bị Tô Viễn tính kế, ngoài ý muốn rơi vàobên trong ngôi nhà cổ đáng sợ này.Ngay khi bước vào nhà cổ, ý thức người sống của thuyền trưởngliên nhận thấy điều bất thường, giờ phút này cũng không còn tâmtrí tấn công Tô Viễn, con ngươi tĩnh lặng hơi chuyển động, nhìnvề phía đại sảnh của ngôi nhà.Ở giữa đại sảnh lờ mờ có một chiếc ghế bành màu đen cũ kỹ,trên ghế dường như ngồi một thân ảnh gây gò mà kinh khủng...Đó là một lão nhân đã chết từ rất lâu.Nhìn thấy lão nhân kia, cơ thể cứng đờ của thuyền trưởng lại vôthức lùi về phía sau vài bước.Quỷ sẽ không sợ hãi, nhưng hành động của thuyền trưởng lạinhư đang nói với mọi người rằng, nó đang sợ.Kẹt IMột tiếng động quái dị vang lên, đó là âm thanh của chiếc ghế cũkỹ ma sát với mặt đất.Chiếc ghế bành màu đen đặt giữa ngôi nhà cổ thế mà lại động.Một màn kinh khủng xuất hiện, thi thể bất hủ của lão nhân ngôitrên ghế kia giờ phút này chậm rãi đứng lên, chính vì động tácnày mới khiến chiếc ghế chuyển động.Bởi vì bên trong ngôi nhà cổ này không cho phép bất kỳ linh dịnào xuất hiện.Thuyền trưởng không phải người sống, mà là lệ quỷ, do đó sựxuất hiện của nó đã kích hoạt một loại cấm ky đáng sợ nào đó.Tiếng bước chân nặng nề vang lên, thân ảnh kh*ng b* của lãonhân trong hành lang giờ phút này đang chậm rãi tiến vê phíathuyền trưởng."Ngươi cũng biết sợ hãi sao?" Lúc này, Tô Viễn đang đứng cáchthuyền trưởng không xa buông lời mỉa mai.Nhưng trên thực tế, tình cảnh của hắn hiện giờ cũng chẳng kháhơn chút nào, bởi vì sau khi rơi vào ngôi nhà cổ, bản thân hắncũng bị vây ở đây.Điều này có nghĩa là, ngoài thuyền trưởng ra, chính hắn cũng làmục tiêu tấn công của ác quỷ hôi sinh Trương Động.Nhưng so với thuyền trưởng, Tô Viễn lại bình tĩnh hơn rất nhiều.Hiện tại hắn chỉ mong Trương Động lập tức nhắm vào thuyềntrưởng, chứ không phải hắn.Nếu không thuyền trưởng nói không chừng sẽ tìm được cơ hộitẩu thoát.Nghĩ đến đây, Tô Viễn không khỏi ngẩng đầu nhìn về phía tườngvây của ngôi nhà cổ, ở đó có một cái đầu người hiện ra, mangdung mạo giống hệt hắn, cả hai bốn mắt nhìn nhau, cái mình trêntường ra hiệu ok, đồng thời nói:"Cố lên, làm chết thuyền trưởng, làm chết Trương Động!"Nói khoác... Thực sự coi mình là vô địch thiên hạ rồi sao?Tô Viễn khóe miệng giật giật.Đương nhiên, đây cũng là suy nghĩ của mình, nhưng muốn làmchết Trương Động làm sao có thể, trước hết quỷ không thể bị giếtđã đành, mà ở trong ngôi nhà cổ này, bản thân nó đã là địa bàncủa Trương Động, muốn giải quyết Trương Động, kết quả e rằngkhông mấy khả quan.Rất nhiêu người ngự quỷ hàng đầu thời dân quốc sau khi chếtđều sẽ tách rời linh dị của bản thân, giảm bớt đại giới sau khi ácquỷ hồi sinh.Chỉ có Trương Động của ngôi nhà cổ này sau khi chết lại khôngtách rời linh dị, lân trước báo cáo về sau, ác quý hồi sinh củaTrương Động vẫn còn quanh quẩn ở đây.Đây là bởi vì Trương Động muốn dùng thi thể của mình quản lýkhu rừng này sau khi chất. Nếu không, sau một khoảng thời giandài như vậy, quỷ trong khu rừng già bên ngoài ngôi nhà cổ đãsớm không biết đã khôi phục bao nhiêu, nhưng bây giờ, khu rừngbên ngoài ngôi nhà cổ vẫn yên tĩnh.Điều này rõ ràng có liên quan mật thiết đến Trương Động.Đương nhiên, việc trong ngôi nhà cổ xuất hiện hai cái mình, đâycũng là sự chuẩn bị của Tô Viễn để đề phòng thuyền trưởng chạytrốn khỏi nhà cổ, đảm bảo quấy rối hành động của thuyên trưởngvào lúc mấu chốt.Nói lui một bước, cho dù mình không phải đối thủ của TrươngĐộng, chết trong ngôi nhà cổ, cũng sẽ không hoàn toàn chết đi.Bên ngoài còn có chính mình, cũng chính là thể trọng sinh lại saumột năm của mình.Lúc này, lão nhân đáng sợ vẫn luôn ở trong nhà cổ đã đứng dậy,nó đang chờ đợi ở nhà cổ, có nó ở đây, toàn bộ tòa nhà chính làmột vùng cấm địa.Dù là người sống hay lệ quỷ cũng không thể bước vào, bất kỳ thứgì xâm nhập đều sẽ phải đối mặt với sự tấn công của TrươngĐộng.Mà lúc này, Tô Viễn cũng có chút căng thẳng, bởi vì không thểxác định Trương Động sẽ nhắm vào ai trước.Nhưng lân này nữ thân may mắn dường như đứng vê phía hắn,không còn đen đủi như trước nữa.Lão nhân đi vê phía thuyền trưởng, rõ ràng là đã nhắm vàothuyền trưởng.Tiếng bước chân nặng nề vang vọng trong ngôi nhà cũ yên tĩnh,khiến người ta cảm thấy vô cùng ngột ngạt.Thấy vậy, Tô Viễn nghĩ xem có thể rời đi qua sân vườn haykhông, mà giờ khắc này lại vô tình nhìn thấy, thuyên trưởng saukhi đối mặt với Trương Động - ác quỷ hồi sinh sau khi chết, thếmà không có ý định rời khỏi ngôi nhà cổ, ngược lại có một loạinóng lòng muốn thử, muốn đối kháng với Trương Động.Sau đó lại chủ động bước tới, tiến về phía Trương Động.Sự can đảm này, đến mức Tô Viễn thậm chí muốn lớn tiếng khenngợi thuyên trưởng, lúc này hắn cũng không vội rời đi, chuẩn bịxem tiếp diễn biến tiếp theo.Trương Động và thuyền trưởng từng người tiến lại gân nhau, mộtngười mặt nhăn nheo, âm u đầy tử khí, một người lại vô cùng cẩntrọng.Nhưng thuyền trưởng khác với Trương Động, không phải là lệ quỷđơn thuần, nó có một mức độ ý thức người sống nhất định, do đónó có thể không tuân theo quy luật giết người của lệ quỷ, đồngthời lựa chọn ra tay trước.Cùng với một tiếng kim loại thanh thúy, trên người thuyền trưởngdường như có thứ gì đó rơi xuống, âm thanh này giống như mộtđồng xu, nhưng dưới ánh sáng le lói trong sân vườn của ngôi nhàcổ lại có thể thấy được, đây không phải là một đồng xu, mà làmột đồng tiền cổ.Đồng tiên này rơi xuống đất rất kỳ dị, dường như có ý thức màlăn vê phía lão nhân đáng sợ trong ngôi nhà cổ."Mẹ kiếp, cướp đồ của ta?"Tô Viễn ban đâu ngẩn ra, nhưng lập tức tức giận đến mặt màytím tái.Tuy thứ này là của Dương Gian, nhưng rơi vào tay thuyên trưởng,hiện tại thuyên trưởng chắc chắn đánh không lại Trương Động,vậy nên nó phải là của mình mới đúng.Điều này rất logic.Vì vậy, ngay sau đó, cái bóng của Tô Viễn nhanh chóng lan ra vêphía đồng tiên.Tuy nhiên, đồng tiên nhấp nhô, dường như là do thuyền trưởngcố ý điều khiển, cuối cùng dừng lại trước mặt Trương Động.Theo tác dụng của vật phẩm linh dị này, nó sẽ thu hút quỷ xungquanh nhặt lên, hiệu quả này không chỉ nhắm vào lão thi khủngbố trong ngôi nhà cổ này, mà còn nhắm vào thuyên trưởng và TôViễn, chỉ khác là Tô Viễn có thể dùng ý thức của bản thân để ápchế bản năng lệ quỷ.Dùng ý thức của người sống để hành động theo cách của ngườisống, đây mới là dị loại.Có thể dùng ý thức của người sống để áp dụng cách hành độngcủa lệ quỷ, vậy thì cũng chẳng khác gì thuyên trưởng, thậm chíloại tôn tại này, còn nguy hiểm hơn cả lệ quỷ.Mà giờ, đồng tiên này xuất hiện trước mặt Trương Động, do đóngười đầu tiên bị ảnh hưởng nhất định là Trương Động.