Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 1538: Bóng hình trong gương
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Tình huống biến đổi bất ngờ khiến người phụ nữ giật nảy mình.Nhưng điều làm nàng sợ hãi hơn, chính là tấm gương trên tay bịcướp mất.Ngay lập tức, không còn quan tâm đến vật tư sinh hoạt trên tay,nàng liền muốn giật lại tấm gương của mình."Trả lại cho ta, ngươi mau trả lại cho taU”Phản ứng dữ dội của người phụ nữ khiến Tô Viễn khẽ nhíu mày,nhưng hiện tại một tay hắn câm Nến Quỷ, một tay câm tấmgương, cũng không rảnh ra tay, dứt khoát tâm niệm vừa động.Lập tức, cái bóng cao lớn trên mặt đất như người đồng đứngthẳng dậy, trực tiếp chui vào cơ thể người phụ nữ.Người phụ nữ trong nháy mắt sững người, chỉ cảm thấy mộtluông lạnh lẽo ập tới, sau đó nàng hoảng sợ phát hiện thân thểmình dường như đang nhanh chóng mất đi sự khống chế, như cómột người khác đang mạnh mẽ chiếm lấy cơ thể mình, cảm giácnày rất kỳ lạ, cũng rất đáng sợ.Khiến người ta có cảm giác nghẹt thở, thân thể mất kiểm soát, ýthức rơi vào bóng tối.Kinh hoàng mà tuyệt vọng. "Đây, đây là cái gì?""Ngươi làm phiên hành động của ta, hãy im lặng chờ một chút."Nói xong, Tô Viễn câm tấm gương, làm theo cách của người phụnữ lúc trước, xoay người, sau đó dùng mắt nhìn qua phản chiếucủa tấm gương vê phía sau lưng.Lân này, một bóng hình đáng sợ không còn bị bất kỳ thứ gì ngăncản, hiện ra trong mắt Tô Viễn.Đó là một con quỷ trông rất gây yếu, giống như bị lửa thiêu qua,khuôn mặt vặn vẹo, nhìn dữ tợn và đáng sợ, mà lúc này nó đangbị ánh lửa của Nến Quỷ hấp dẫn, bước những bước cứng nhắc,chậm rãi tiến về phía Tô Viễn. Không khó để nhận ra, đây dườngnhư là một con quỷ rất kỳ lạ, không thể hiện ra trong hiện thực,chỉ có thể cảm nhận được thông qua một vật trung gian đặc biệt.Mà tấm gương, chính là vật trung gian đó.Điêu này khiến Tô Viễn không khỏi nhớ tới một loại quỷ đã từnggặp, cũng tôn tại trong gương, đồng thời muốn xuất hiện ở thếgiới hiện thực thì nhất định phải thay thế thân phận của mộtngười sống trong hiện thực, mà người bị đánh cắp thân phận sẽbị giam cầm trong thế giới của tấm gương.Con quỷ đó có lẽ không tính là kh*ng b*, nhưng lại rất khó giảiquyết.Bởi vì ngươi không có cách nào xuyên qua tấm gương để hạn chếcon quỷ, cơ hội duy nhất có thể hạn chế con quỷ, chính là ra tayvào lúc con quỷ thay thế thân phận người sống.Đương nhiên, con quỷ đó ban đầu chỉ xuất hiện ở thành phố ĐạiXương, còn sau đó đi đâu thì không phải là điêu Tô Viễn có thểbiết được, trên lý thuyết mà nói, chỉ cần nơi nào có gương có thểphản chiếu, đều là phạm vi hoạt động của quỷ.Mỗi người đứng trước gương, đều có thể trở thành mục tiêu tấncông của quỷ. Có lẽ hiện tại con quỷ đó đã lặng lẽ thay thế thânphận của ai đó, lang thang trong thế giới hiện thực, hôm nay, TôViễn xem như gặp được con quỷ thứ hai cùng loại.Ngay khi Tô Viễn đang dò xét hành vi của con quỷ, con quỷdường như cũng phát giác được sự dò xét của hắn, đôi mắt u ám,im lặng kia ngước lên, nhìn chằm chằm Tô Viễn.Một màn kỳ lạ xuất hiện, khi đối mặt với Tô Viễn, hành động củanó cũng dừng lại, dường như trong khoảnh khắc này, ngay cảNến Quỷ cũng mất đi sức hút đối với nó, không còn tới gân nữa."Đây là... Khi Tô Viễn vô thức rời mắt, con quỷ lại hành động, thửvài lần liên tiếp, Tô Viễn liên hiểu rõ một số quy luật của con quỷnày.Thứ nhất là con quỷ nhất định phải được phát hiện thông quatấm gương, thứ hai là hành động của con quỷ sẽ bị dừng lại bởi vìmục tiêu nhìn chằm chằm, nói cách khác, nếu ngươi luôn nhìnchằm chằm vào con quỷ qua tấm gương, như vậy con quỷ sẽkhông thể tấn công ngươi.Điều đáng nói là, trong quá trình nhìn chằm chằm, thậm chíkhông thể chớp mắt, dù chỉ chớp mắt một cái, con quỷ cũng sẽlặng lẽ tiến lại gần ngươi.Và trong quá trình thử nghiệm của Tô Viễn, con quỷ cũng đã đếntrước mặt Tô Viễn.Trong khoảnh khắc đó, Nến Quỷ đang câm trên tay, tỏa ra ánhlửa màu xanh lục vụt tắt, sau đó, Tô Viễn cảm thấy có thứ gì đóchạm vào mình, đồng thời, một cảm giác lạnh lẽo nhanh chónglan ra toàn thân, thân thể lúc này dường như không còn bị khốngchế nữa.Thậm chí trong mắt người phụ nữ, sắc mặt của Tô Viễn trongnháy mắt trở nên trắng bệch, mất hết huyết sắc, đồng thời hiệnra một trạng thái xanh xám, giống như người chết vài ngày, datrên mặt càng nứt nẻ từng mảng, xuất hiện những khe nứt đángsợ, dường như giây tiếp theo sẽ vỡ vụn như đồ sứ.Chưa kịp để nàng hét lên, Tô Viễn lại động trong khoảnh khắcnày.Muốn đối phó với loại quỷ đặc biệt này, không có nhiêu biệnpháp, trong trường hợp không có vật trung gian và không thểtiếp xúc trực tiếp, muốn hạn chế con quỷ, cơ hội duy nhất chínhlà lúc con quỷ tấn công người.Nhưng làm như vậy, lại phải gánh chịu rủi ro cực lớn.Bởi vì ngươi không bao giờ biết con quỷ muốn đối phó có nănglực linh dị gì, nếu gặp phải loại quỷ có đòn tấn công linh dị chímạng, thì thường thường người chết sẽ chỉ là người ngự quỷ. Màcon quỷ trước mắt chính là một sự tồn tại linh dị như vậy, sựđụng chạm của nó chính là một đòn tấn công linh dị chí mạng.Cũng chỉ có người ngự quỷ như Tô Viễn, có linh dị khởi động lại,mới dám làm như vậy.Bỏ qua tổn thương mà linh dị chí mạng gây ra cho bản thân, vàokhoảnh khắc con quỷ tấn công mình, Tô Viễn cũng nắm bắt đượccơ hội.Ngay sau đó, sự áp chế không phân biệt của Quỷ Sai được kíchhoạt, con quỷ lập tức rơi vào trạng thái im lặng, hiện hình trựctiếp."Xem như một vật cất giữ không tôi." Cẩn thận quan sát con quỷtrong tay một lúc, Tô Viễn như đang lẩm bẩm, sau đó tâm niệmvừa động, dưới chân lập tức xuất hiện một vũng nước, ngay sauđó, hắn như nhét bao tải, trực tiếp nhét thi thể bất động trongtay vào vũng nước.Mà vũng nước kia rõ ràng trông chỉ mỏng một lớp, nhưng lúc nàylại như trở thành vực sâu không đáy, nuốt chứng toàn bộ conquỷ, thậm chí không một gợn sóng.Sau khi làm xong tất cả, Tô Viễn lúc này mới thu hồi bóng dángcủa mình, thả người phụ nữ ra.Mà người phụ nữ bởi vì chứng kiến toàn bộ quá trình, lúc này đãsớm kinh hãi đến mức không nói nên lời.Nàng biết sự tồn tại của người ngự quỷ, nhưng đây là lân đầutiên nàng thấy người ngự quỷ xử lý sự kiện linh dị, không giốngnhư trong tưởng tượng, không có pháp thuật bay lung tung,không dùng bùa chú, thậm chí ngay cả tư thế cũng không có,ngược lại rất thực tế, chỉ nhẹ nhàng dùng tay bắt một cái là đãgiải quyết.Thực sự không thể hiểu nổi.Nhưng càng nghĩ như vậy, càng cảm thấy kh*ng b*.Người bình thường khi đối mặt với quỷ giống như con dê đợi bịlàm thịt, một khi gặp phải, ngoài chờ chết ra không còn bất kỳsức phản kháng nào, nhưng người ngự quỷ trước mắt lại có thểdễ dàng giải quyết linh dị kh*ng b* khiến bọn họ thậm chí khôngdám ra khỏi cửa, sự chênh lệch này, sự mạnh mẽ này, đã hoàntoàn không thể diễn tả bằng lời.Nhìn bóng dáng của Tô Viễn, người phụ nữ run rẩy không hiểu VÌsao.
Tình huống biến đổi bất ngờ khiến người phụ nữ giật nảy mình.
Nhưng điều làm nàng sợ hãi hơn, chính là tấm gương trên tay bị
cướp mất.
Ngay lập tức, không còn quan tâm đến vật tư sinh hoạt trên tay,
nàng liền muốn giật lại tấm gương của mình.
"Trả lại cho ta, ngươi mau trả lại cho taU”
Phản ứng dữ dội của người phụ nữ khiến Tô Viễn khẽ nhíu mày,
nhưng hiện tại một tay hắn câm Nến Quỷ, một tay câm tấm
gương, cũng không rảnh ra tay, dứt khoát tâm niệm vừa động.
Lập tức, cái bóng cao lớn trên mặt đất như người đồng đứng
thẳng dậy, trực tiếp chui vào cơ thể người phụ nữ.
Người phụ nữ trong nháy mắt sững người, chỉ cảm thấy một
luông lạnh lẽo ập tới, sau đó nàng hoảng sợ phát hiện thân thể
mình dường như đang nhanh chóng mất đi sự khống chế, như có
một người khác đang mạnh mẽ chiếm lấy cơ thể mình, cảm giác
này rất kỳ lạ, cũng rất đáng sợ.
Khiến người ta có cảm giác nghẹt thở, thân thể mất kiểm soát, ý
thức rơi vào bóng tối.
Kinh hoàng mà tuyệt vọng. "Đây, đây là cái gì?"
"Ngươi làm phiên hành động của ta, hãy im lặng chờ một chút."
Nói xong, Tô Viễn câm tấm gương, làm theo cách của người phụ
nữ lúc trước, xoay người, sau đó dùng mắt nhìn qua phản chiếu
của tấm gương vê phía sau lưng.
Lân này, một bóng hình đáng sợ không còn bị bất kỳ thứ gì ngăn
cản, hiện ra trong mắt Tô Viễn.
Đó là một con quỷ trông rất gây yếu, giống như bị lửa thiêu qua,
khuôn mặt vặn vẹo, nhìn dữ tợn và đáng sợ, mà lúc này nó đang
bị ánh lửa của Nến Quỷ hấp dẫn, bước những bước cứng nhắc,
chậm rãi tiến về phía Tô Viễn. Không khó để nhận ra, đây dường
như là một con quỷ rất kỳ lạ, không thể hiện ra trong hiện thực,
chỉ có thể cảm nhận được thông qua một vật trung gian đặc biệt.
Mà tấm gương, chính là vật trung gian đó.
Điêu này khiến Tô Viễn không khỏi nhớ tới một loại quỷ đã từng
gặp, cũng tôn tại trong gương, đồng thời muốn xuất hiện ở thế
giới hiện thực thì nhất định phải thay thế thân phận của một
người sống trong hiện thực, mà người bị đánh cắp thân phận sẽ
bị giam cầm trong thế giới của tấm gương.
Con quỷ đó có lẽ không tính là kh*ng b*, nhưng lại rất khó giải
quyết.
Bởi vì ngươi không có cách nào xuyên qua tấm gương để hạn chế
con quỷ, cơ hội duy nhất có thể hạn chế con quỷ, chính là ra tay
vào lúc con quỷ thay thế thân phận người sống.
Đương nhiên, con quỷ đó ban đầu chỉ xuất hiện ở thành phố Đại
Xương, còn sau đó đi đâu thì không phải là điêu Tô Viễn có thể
biết được, trên lý thuyết mà nói, chỉ cần nơi nào có gương có thể
phản chiếu, đều là phạm vi hoạt động của quỷ.
Mỗi người đứng trước gương, đều có thể trở thành mục tiêu tấn
công của quỷ. Có lẽ hiện tại con quỷ đó đã lặng lẽ thay thế thân
phận của ai đó, lang thang trong thế giới hiện thực, hôm nay, Tô
Viễn xem như gặp được con quỷ thứ hai cùng loại.
Ngay khi Tô Viễn đang dò xét hành vi của con quỷ, con quỷ
dường như cũng phát giác được sự dò xét của hắn, đôi mắt u ám,
im lặng kia ngước lên, nhìn chằm chằm Tô Viễn.
Một màn kỳ lạ xuất hiện, khi đối mặt với Tô Viễn, hành động của
nó cũng dừng lại, dường như trong khoảnh khắc này, ngay cả
Nến Quỷ cũng mất đi sức hút đối với nó, không còn tới gân nữa.
"Đây là... Khi Tô Viễn vô thức rời mắt, con quỷ lại hành động, thử
vài lần liên tiếp, Tô Viễn liên hiểu rõ một số quy luật của con quỷ
này.
Thứ nhất là con quỷ nhất định phải được phát hiện thông qua
tấm gương, thứ hai là hành động của con quỷ sẽ bị dừng lại bởi vì
mục tiêu nhìn chằm chằm, nói cách khác, nếu ngươi luôn nhìn
chằm chằm vào con quỷ qua tấm gương, như vậy con quỷ sẽ
không thể tấn công ngươi.
Điều đáng nói là, trong quá trình nhìn chằm chằm, thậm chí
không thể chớp mắt, dù chỉ chớp mắt một cái, con quỷ cũng sẽ
lặng lẽ tiến lại gần ngươi.
Và trong quá trình thử nghiệm của Tô Viễn, con quỷ cũng đã đến
trước mặt Tô Viễn.
Trong khoảnh khắc đó, Nến Quỷ đang câm trên tay, tỏa ra ánh
lửa màu xanh lục vụt tắt, sau đó, Tô Viễn cảm thấy có thứ gì đó
chạm vào mình, đồng thời, một cảm giác lạnh lẽo nhanh chóng
lan ra toàn thân, thân thể lúc này dường như không còn bị khống
chế nữa.
Thậm chí trong mắt người phụ nữ, sắc mặt của Tô Viễn trong
nháy mắt trở nên trắng bệch, mất hết huyết sắc, đồng thời hiện
ra một trạng thái xanh xám, giống như người chết vài ngày, da
trên mặt càng nứt nẻ từng mảng, xuất hiện những khe nứt đáng
sợ, dường như giây tiếp theo sẽ vỡ vụn như đồ sứ.
Chưa kịp để nàng hét lên, Tô Viễn lại động trong khoảnh khắc
này.
Muốn đối phó với loại quỷ đặc biệt này, không có nhiêu biện
pháp, trong trường hợp không có vật trung gian và không thể
tiếp xúc trực tiếp, muốn hạn chế con quỷ, cơ hội duy nhất chính
là lúc con quỷ tấn công người.
Nhưng làm như vậy, lại phải gánh chịu rủi ro cực lớn.
Bởi vì ngươi không bao giờ biết con quỷ muốn đối phó có năng
lực linh dị gì, nếu gặp phải loại quỷ có đòn tấn công linh dị chí
mạng, thì thường thường người chết sẽ chỉ là người ngự quỷ. Mà
con quỷ trước mắt chính là một sự tồn tại linh dị như vậy, sự
đụng chạm của nó chính là một đòn tấn công linh dị chí mạng.
Cũng chỉ có người ngự quỷ như Tô Viễn, có linh dị khởi động lại,
mới dám làm như vậy.
Bỏ qua tổn thương mà linh dị chí mạng gây ra cho bản thân, vào
khoảnh khắc con quỷ tấn công mình, Tô Viễn cũng nắm bắt được
cơ hội.
Ngay sau đó, sự áp chế không phân biệt của Quỷ Sai được kích
hoạt, con quỷ lập tức rơi vào trạng thái im lặng, hiện hình trực
tiếp.
"Xem như một vật cất giữ không tôi." Cẩn thận quan sát con quỷ
trong tay một lúc, Tô Viễn như đang lẩm bẩm, sau đó tâm niệm
vừa động, dưới chân lập tức xuất hiện một vũng nước, ngay sau
đó, hắn như nhét bao tải, trực tiếp nhét thi thể bất động trong
tay vào vũng nước.
Mà vũng nước kia rõ ràng trông chỉ mỏng một lớp, nhưng lúc này
lại như trở thành vực sâu không đáy, nuốt chứng toàn bộ con
quỷ, thậm chí không một gợn sóng.
Sau khi làm xong tất cả, Tô Viễn lúc này mới thu hồi bóng dáng
của mình, thả người phụ nữ ra.
Mà người phụ nữ bởi vì chứng kiến toàn bộ quá trình, lúc này đã
sớm kinh hãi đến mức không nói nên lời.
Nàng biết sự tồn tại của người ngự quỷ, nhưng đây là lân đầu
tiên nàng thấy người ngự quỷ xử lý sự kiện linh dị, không giống
như trong tưởng tượng, không có pháp thuật bay lung tung,
không dùng bùa chú, thậm chí ngay cả tư thế cũng không có,
ngược lại rất thực tế, chỉ nhẹ nhàng dùng tay bắt một cái là đã
giải quyết.
Thực sự không thể hiểu nổi.
Nhưng càng nghĩ như vậy, càng cảm thấy kh*ng b*.
Người bình thường khi đối mặt với quỷ giống như con dê đợi bị
làm thịt, một khi gặp phải, ngoài chờ chết ra không còn bất kỳ
sức phản kháng nào, nhưng người ngự quỷ trước mắt lại có thể
dễ dàng giải quyết linh dị kh*ng b* khiến bọn họ thậm chí không
dám ra khỏi cửa, sự chênh lệch này, sự mạnh mẽ này, đã hoàn
toàn không thể diễn tả bằng lời.
Nhìn bóng dáng của Tô Viễn, người phụ nữ run rẩy không hiểu VÌ
sao.
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Tình huống biến đổi bất ngờ khiến người phụ nữ giật nảy mình.Nhưng điều làm nàng sợ hãi hơn, chính là tấm gương trên tay bịcướp mất.Ngay lập tức, không còn quan tâm đến vật tư sinh hoạt trên tay,nàng liền muốn giật lại tấm gương của mình."Trả lại cho ta, ngươi mau trả lại cho taU”Phản ứng dữ dội của người phụ nữ khiến Tô Viễn khẽ nhíu mày,nhưng hiện tại một tay hắn câm Nến Quỷ, một tay câm tấmgương, cũng không rảnh ra tay, dứt khoát tâm niệm vừa động.Lập tức, cái bóng cao lớn trên mặt đất như người đồng đứngthẳng dậy, trực tiếp chui vào cơ thể người phụ nữ.Người phụ nữ trong nháy mắt sững người, chỉ cảm thấy mộtluông lạnh lẽo ập tới, sau đó nàng hoảng sợ phát hiện thân thểmình dường như đang nhanh chóng mất đi sự khống chế, như cómột người khác đang mạnh mẽ chiếm lấy cơ thể mình, cảm giácnày rất kỳ lạ, cũng rất đáng sợ.Khiến người ta có cảm giác nghẹt thở, thân thể mất kiểm soát, ýthức rơi vào bóng tối.Kinh hoàng mà tuyệt vọng. "Đây, đây là cái gì?""Ngươi làm phiên hành động của ta, hãy im lặng chờ một chút."Nói xong, Tô Viễn câm tấm gương, làm theo cách của người phụnữ lúc trước, xoay người, sau đó dùng mắt nhìn qua phản chiếucủa tấm gương vê phía sau lưng.Lân này, một bóng hình đáng sợ không còn bị bất kỳ thứ gì ngăncản, hiện ra trong mắt Tô Viễn.Đó là một con quỷ trông rất gây yếu, giống như bị lửa thiêu qua,khuôn mặt vặn vẹo, nhìn dữ tợn và đáng sợ, mà lúc này nó đangbị ánh lửa của Nến Quỷ hấp dẫn, bước những bước cứng nhắc,chậm rãi tiến về phía Tô Viễn. Không khó để nhận ra, đây dườngnhư là một con quỷ rất kỳ lạ, không thể hiện ra trong hiện thực,chỉ có thể cảm nhận được thông qua một vật trung gian đặc biệt.Mà tấm gương, chính là vật trung gian đó.Điêu này khiến Tô Viễn không khỏi nhớ tới một loại quỷ đã từnggặp, cũng tôn tại trong gương, đồng thời muốn xuất hiện ở thếgiới hiện thực thì nhất định phải thay thế thân phận của mộtngười sống trong hiện thực, mà người bị đánh cắp thân phận sẽbị giam cầm trong thế giới của tấm gương.Con quỷ đó có lẽ không tính là kh*ng b*, nhưng lại rất khó giảiquyết.Bởi vì ngươi không có cách nào xuyên qua tấm gương để hạn chếcon quỷ, cơ hội duy nhất có thể hạn chế con quỷ, chính là ra tayvào lúc con quỷ thay thế thân phận người sống.Đương nhiên, con quỷ đó ban đầu chỉ xuất hiện ở thành phố ĐạiXương, còn sau đó đi đâu thì không phải là điêu Tô Viễn có thểbiết được, trên lý thuyết mà nói, chỉ cần nơi nào có gương có thểphản chiếu, đều là phạm vi hoạt động của quỷ.Mỗi người đứng trước gương, đều có thể trở thành mục tiêu tấncông của quỷ. Có lẽ hiện tại con quỷ đó đã lặng lẽ thay thế thânphận của ai đó, lang thang trong thế giới hiện thực, hôm nay, TôViễn xem như gặp được con quỷ thứ hai cùng loại.Ngay khi Tô Viễn đang dò xét hành vi của con quỷ, con quỷdường như cũng phát giác được sự dò xét của hắn, đôi mắt u ám,im lặng kia ngước lên, nhìn chằm chằm Tô Viễn.Một màn kỳ lạ xuất hiện, khi đối mặt với Tô Viễn, hành động củanó cũng dừng lại, dường như trong khoảnh khắc này, ngay cảNến Quỷ cũng mất đi sức hút đối với nó, không còn tới gân nữa."Đây là... Khi Tô Viễn vô thức rời mắt, con quỷ lại hành động, thửvài lần liên tiếp, Tô Viễn liên hiểu rõ một số quy luật của con quỷnày.Thứ nhất là con quỷ nhất định phải được phát hiện thông quatấm gương, thứ hai là hành động của con quỷ sẽ bị dừng lại bởi vìmục tiêu nhìn chằm chằm, nói cách khác, nếu ngươi luôn nhìnchằm chằm vào con quỷ qua tấm gương, như vậy con quỷ sẽkhông thể tấn công ngươi.Điều đáng nói là, trong quá trình nhìn chằm chằm, thậm chíkhông thể chớp mắt, dù chỉ chớp mắt một cái, con quỷ cũng sẽlặng lẽ tiến lại gần ngươi.Và trong quá trình thử nghiệm của Tô Viễn, con quỷ cũng đã đếntrước mặt Tô Viễn.Trong khoảnh khắc đó, Nến Quỷ đang câm trên tay, tỏa ra ánhlửa màu xanh lục vụt tắt, sau đó, Tô Viễn cảm thấy có thứ gì đóchạm vào mình, đồng thời, một cảm giác lạnh lẽo nhanh chónglan ra toàn thân, thân thể lúc này dường như không còn bị khốngchế nữa.Thậm chí trong mắt người phụ nữ, sắc mặt của Tô Viễn trongnháy mắt trở nên trắng bệch, mất hết huyết sắc, đồng thời hiệnra một trạng thái xanh xám, giống như người chết vài ngày, datrên mặt càng nứt nẻ từng mảng, xuất hiện những khe nứt đángsợ, dường như giây tiếp theo sẽ vỡ vụn như đồ sứ.Chưa kịp để nàng hét lên, Tô Viễn lại động trong khoảnh khắcnày.Muốn đối phó với loại quỷ đặc biệt này, không có nhiêu biệnpháp, trong trường hợp không có vật trung gian và không thểtiếp xúc trực tiếp, muốn hạn chế con quỷ, cơ hội duy nhất chínhlà lúc con quỷ tấn công người.Nhưng làm như vậy, lại phải gánh chịu rủi ro cực lớn.Bởi vì ngươi không bao giờ biết con quỷ muốn đối phó có nănglực linh dị gì, nếu gặp phải loại quỷ có đòn tấn công linh dị chímạng, thì thường thường người chết sẽ chỉ là người ngự quỷ. Màcon quỷ trước mắt chính là một sự tồn tại linh dị như vậy, sựđụng chạm của nó chính là một đòn tấn công linh dị chí mạng.Cũng chỉ có người ngự quỷ như Tô Viễn, có linh dị khởi động lại,mới dám làm như vậy.Bỏ qua tổn thương mà linh dị chí mạng gây ra cho bản thân, vàokhoảnh khắc con quỷ tấn công mình, Tô Viễn cũng nắm bắt đượccơ hội.Ngay sau đó, sự áp chế không phân biệt của Quỷ Sai được kíchhoạt, con quỷ lập tức rơi vào trạng thái im lặng, hiện hình trựctiếp."Xem như một vật cất giữ không tôi." Cẩn thận quan sát con quỷtrong tay một lúc, Tô Viễn như đang lẩm bẩm, sau đó tâm niệmvừa động, dưới chân lập tức xuất hiện một vũng nước, ngay sauđó, hắn như nhét bao tải, trực tiếp nhét thi thể bất động trongtay vào vũng nước.Mà vũng nước kia rõ ràng trông chỉ mỏng một lớp, nhưng lúc nàylại như trở thành vực sâu không đáy, nuốt chứng toàn bộ conquỷ, thậm chí không một gợn sóng.Sau khi làm xong tất cả, Tô Viễn lúc này mới thu hồi bóng dángcủa mình, thả người phụ nữ ra.Mà người phụ nữ bởi vì chứng kiến toàn bộ quá trình, lúc này đãsớm kinh hãi đến mức không nói nên lời.Nàng biết sự tồn tại của người ngự quỷ, nhưng đây là lân đầutiên nàng thấy người ngự quỷ xử lý sự kiện linh dị, không giốngnhư trong tưởng tượng, không có pháp thuật bay lung tung,không dùng bùa chú, thậm chí ngay cả tư thế cũng không có,ngược lại rất thực tế, chỉ nhẹ nhàng dùng tay bắt một cái là đãgiải quyết.Thực sự không thể hiểu nổi.Nhưng càng nghĩ như vậy, càng cảm thấy kh*ng b*.Người bình thường khi đối mặt với quỷ giống như con dê đợi bịlàm thịt, một khi gặp phải, ngoài chờ chết ra không còn bất kỳsức phản kháng nào, nhưng người ngự quỷ trước mắt lại có thểdễ dàng giải quyết linh dị kh*ng b* khiến bọn họ thậm chí khôngdám ra khỏi cửa, sự chênh lệch này, sự mạnh mẽ này, đã hoàntoàn không thể diễn tả bằng lời.Nhìn bóng dáng của Tô Viễn, người phụ nữ run rẩy không hiểu VÌsao.