Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 1567: Điều khiển Quỷ Máu
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Chỉ thấy ngón tay chạm vào mặt hồ.Trong chốc lát, mặt hồ vốn yên ả liền nổi lên từng gợn sóng.Ngay sau đó, từ trong hồ nước tính lặng đột nhiên truyền đếnmột lực đạo mạnh mẽ, kéo Trần Nhạc Minh xuống nước ngay khihắn vừa chạm vào.Lúc này, sắc mặt Trân Nhạc Minh biến đổi.Hắn lập tức muốn dùng sức mạnh linh dị để thoát ra.Thế nhưng ngay sau đó, hắn phát hiện con quỷ trong cơ thể mìnhkhông hề phản ứng, như chưa từng tôn tại.Đùa saol Chỉ mới chạm nhẹ mặt hồ, con quỷ trong cơ thể hắn đãbị hạn chế rồi?Hắn nào biết, từ khi Quỷ Hồ bị Tô Viễn điêu khiển, bản chất củanó đã thay đổi.Giờ đây, Quỷ Hồ không còn đơn giản như trước, mà là sự phatrộn của nhiều linh dị, như Quỷ Sai, Quỷ Xe Buýt, Quỷ Chết Đói,cùng rất nhiều lệ quỷ khác mà Tô Viễn đã thôn phệ và điều khiển,tạo thành một khối tụ hợp linh dị.Cũng giống như u linh thuyền.Chỉ cần số lượng lệ quỷ đủ nhiều, hoàn toàn có thể lấy lượng biếnđể đạt tới chất biến. 'Cứu ta.Vừa thốt ra hai chữ, hắn đã bị kéo chìm xuống hồ, không cònthấy tăm hơi.Hai người ngự quỷ còn lại trợn tròn mắt, ngay cả người phụ nữtỉnh xảo như tượng gỗ cũng không giấu được vẻ kinh ngạc.Phải biết, Trân Nhạc Minh mạnh hơn cả hai người bọn họ, là mộtngười ngự quỷ điều khiển hai con quỷ.Vậy mà một người ngự quỷ như vậy, chỉ chạm nhẹ ngón tay vàomặt hồ đã bị kéo xuống, ngay cả kêu cứu cũng không kịp.Cái hồ này rốt cuộc kinh khủng đến mức nào? Một luồng hàn khísâu thẳm dâng lên trong lòng hai người.Không còn nghi ngờ gì nữa, mảnh hồ nước này hoàn toàn vượtquá khả năng đối phó của bọn họ.Lập tức, hai người vội vàng lùi lại, không màng sống chết củađồng bạn, rút lui khỏi khu vực này, chỉ dám đứng từ xa lén nhìn."Làm sao bây giờ? Trân Nhạc Minh chết rồi sao? Sao không thấyđộng tĩnh gì?""Ngươi hỏi ta, ta biết sao? Hay là ngươi xuống hồ thử xem hắncòn sống không?""Muốn đi thì ngươi đi, ta không đi." Thế nhưng chờ mãi, vẫnkhông thấy Trần Nhạc Minh trồi lên.Hai người không dám chần chừ, vội vàng rời khỏi nơi này, thoátkhỏi khu vực tĩnh mịch này.Như vậy, sau khi nhóm người này rời đi, nơi đây lại trở nên yêntĩnh, khôi phục sự tĩnh lặng ban đầu.Hai ngày sau.Mặt hồ vốn yên ả lại đột nhiên xuất hiện dị thường.Mặt nước trong vắt giờ sủi lên từng đợt gợn sóng, theo thời gian,những động tính này càng lúc càng lớn.Đáng sợ hơn là, khi nước hồ sôi sục, nó như bị nhuộm một màusắc tươi đẹp, một tia đỏ hồng lan tỏa trong nước, như muốnnhuộm đỏ cả mảnh hồ.Huyết trì giờ đây như bị rút cạn màu sắc, nước trong huyết trìkhông còn đặc quánh, đỏ tươi như trước mà dần trở nên nhạtmàu, như bị pha loãng.Đồng thời, huyết trì cũng bắt đầu sôi sục, như thể hiện sự giấygiụa cuối cùng của con quỷ, rất nhiều tứ chi kỳ quái trôi lên, nàolà cánh tay không trọn vẹn, mảnh da và xương cốt đẫm máu,thậm chí còn có thể thấy từng cái đầu người không có da mặt.Nhìn từ xa, như một nồi nước sôi đang sùng sục.Nhưng theo thời gian, sự sôi sục của huyết trì càng dữ dội, vànhững thứ xuất hiện cũng càng đáng sợ hơn.Lúc đầu chỉ là những chân tay cụt lủn, sau đó là những tứ chỉhoàn chỉnh, chẳng hạn như nửa thân người, hay xác chết hai đầu.Những tứ chi này đều có một điểm chung, đó là sau khi bị huyếttrì nhuộm đều có màu đỏ hồng, như bị lột da.Cuối cùng, từng bộ thi thể hoàn chỉnh bắt đầu nổi lên.Những thi thể này trông không giống thi thể người sống, vì thithể người sống sẽ bị huyết trì hòa tan, không thể nào tồn tạiđược.Vì vậy, những thi thể này đều là lệ quỷ, chỉ là những lệ quỷ ngâmtrong huyết trì không thể khôi phục, nên chỉ có thể tồn tại dướidạng thi thể.Mỗi bộ thi thể đại diện cho một con lệ quỷ.Không biết trong huyết trì này ngâm bao nhiêu lệ quỷ.Đây chính là sự khủng khiếp của Quỷ Máu, theo một nghĩa nàođó, Quỷ Máu có thể cân bằng linh dị xe buýt trong nguyên tác,bản thân nó cũng là một sự tồn tại cực kỳ đáng sợ.Dưới sự bao quanh của Quỷ Hồ, những lệ quỷ lẽ ra sẽ bắt đầu hồiphục khi bị cuốn ra khỏi huyết trì này còn chưa kịp hành động đãbị một cơn sóng cuốn vào trong hồ nước. Dân dần, phạm vi huyếttrì thu hẹp lại, còn màu sắc hồ nước thì càng thêm đỏ hồng.Cuối cùng, sau một giờ, hồ nước bao phủ tất cả, không còn thấybóng dáng huyết trì nữa, còn hô nước đỏ hồng cũng dần trở nênyên tính, sau đó, một bóng người lặng lẽ hiện ra từ trong hồ.Là Tô Viễn.Dù nằm trong Quỷ Máu vài ngày, cơ thể hắn vẫn không có bất kỳthay đổi nào, ngược lại, như do điều khiển Quỷ Máu, sắc mặt hắnhồng hào hơn, như một người sống khỏe mạnh.Nhưng ngay khi hắn mở mắt ra, hai mắt hắn đỏ ngâầu, như cảQuỷ Nhãn cũng bị nhiễm linh dị của huyết trì.Cũng chính lúc này, mặt hồ dưới chân hắn nổi lên từng gợn sóng,ngay sau đó, như một tấm gương, phản chiếu một bức tranhhoàn toàn khác.Đó là trên một boong tàu rách nát, đủ loại bóng dáng quỷ dị,kh*ng b* và âm u đang đi lại vô định, chúng giống như xác khô,có rất nhiều con rối kỳ quái, mà có cái chỉ là một bóng tối mơ hồ.Chúng lang thang trên boong tàu gỗ, không có bất kỳ mục tiêunào, phân lớn đứng bất động, cũng có cái như đang ngủ say.Rõ ràng, đó đều là quỷ.Nơi những lệ quỷ đông đảo này đứng vững lại rách nát khôngchịu nổi, ngay cả những tấm ván gỗ dưới chân cũng thườngxuyên có vết lõm mục nát.Vị trí đâu tiên càng lõm vào một mảng lớn, rõ ràng là có dấu vếtva chạm, ngoài ra, còn có vũng nước vỡ vụn rải rác khắp boongtàu.Theo nguồn nước của vũng nước ngược dòng tìm hiểu, rõ ràng làtràn ra từ một kiến trúc nào đó, mà khuôn mặt hơi mơ hồ của TôViễn lờ mờ hiện ra trong vũng nước.Không còn nghi ngờ gì nữa, đây cũng là nước hồ của Quỷ Hồ.Chỉ là so với phân linh dị huyết hô mà Tô Viễn đã hoàn toàn lộtxác, nước hồ Quỷ Hồ ở đây vẫn giữ nguyên hình dáng ban đầu.Bởi vì... Đây không phải là phần linh dị Quỷ Hồ mà Tô Viễn nắmgiữ.
Chỉ thấy ngón tay chạm vào mặt hồ.
Trong chốc lát, mặt hồ vốn yên ả liền nổi lên từng gợn sóng.
Ngay sau đó, từ trong hồ nước tính lặng đột nhiên truyền đến
một lực đạo mạnh mẽ, kéo Trần Nhạc Minh xuống nước ngay khi
hắn vừa chạm vào.
Lúc này, sắc mặt Trân Nhạc Minh biến đổi.
Hắn lập tức muốn dùng sức mạnh linh dị để thoát ra.
Thế nhưng ngay sau đó, hắn phát hiện con quỷ trong cơ thể mình
không hề phản ứng, như chưa từng tôn tại.
Đùa saol Chỉ mới chạm nhẹ mặt hồ, con quỷ trong cơ thể hắn đã
bị hạn chế rồi?
Hắn nào biết, từ khi Quỷ Hồ bị Tô Viễn điêu khiển, bản chất của
nó đã thay đổi.
Giờ đây, Quỷ Hồ không còn đơn giản như trước, mà là sự pha
trộn của nhiều linh dị, như Quỷ Sai, Quỷ Xe Buýt, Quỷ Chết Đói,
cùng rất nhiều lệ quỷ khác mà Tô Viễn đã thôn phệ và điều khiển,
tạo thành một khối tụ hợp linh dị.
Cũng giống như u linh thuyền.
Chỉ cần số lượng lệ quỷ đủ nhiều, hoàn toàn có thể lấy lượng biến
để đạt tới chất biến. 'Cứu ta.
Vừa thốt ra hai chữ, hắn đã bị kéo chìm xuống hồ, không còn
thấy tăm hơi.
Hai người ngự quỷ còn lại trợn tròn mắt, ngay cả người phụ nữ
tỉnh xảo như tượng gỗ cũng không giấu được vẻ kinh ngạc.
Phải biết, Trân Nhạc Minh mạnh hơn cả hai người bọn họ, là một
người ngự quỷ điều khiển hai con quỷ.
Vậy mà một người ngự quỷ như vậy, chỉ chạm nhẹ ngón tay vào
mặt hồ đã bị kéo xuống, ngay cả kêu cứu cũng không kịp.
Cái hồ này rốt cuộc kinh khủng đến mức nào? Một luồng hàn khí
sâu thẳm dâng lên trong lòng hai người.
Không còn nghi ngờ gì nữa, mảnh hồ nước này hoàn toàn vượt
quá khả năng đối phó của bọn họ.
Lập tức, hai người vội vàng lùi lại, không màng sống chết của
đồng bạn, rút lui khỏi khu vực này, chỉ dám đứng từ xa lén nhìn.
"Làm sao bây giờ? Trân Nhạc Minh chết rồi sao? Sao không thấy
động tĩnh gì?"
"Ngươi hỏi ta, ta biết sao? Hay là ngươi xuống hồ thử xem hắn
còn sống không?"
"Muốn đi thì ngươi đi, ta không đi." Thế nhưng chờ mãi, vẫn
không thấy Trần Nhạc Minh trồi lên.
Hai người không dám chần chừ, vội vàng rời khỏi nơi này, thoát
khỏi khu vực tĩnh mịch này.
Như vậy, sau khi nhóm người này rời đi, nơi đây lại trở nên yên
tĩnh, khôi phục sự tĩnh lặng ban đầu.
Hai ngày sau.
Mặt hồ vốn yên ả lại đột nhiên xuất hiện dị thường.
Mặt nước trong vắt giờ sủi lên từng đợt gợn sóng, theo thời gian,
những động tính này càng lúc càng lớn.
Đáng sợ hơn là, khi nước hồ sôi sục, nó như bị nhuộm một màu
sắc tươi đẹp, một tia đỏ hồng lan tỏa trong nước, như muốn
nhuộm đỏ cả mảnh hồ.
Huyết trì giờ đây như bị rút cạn màu sắc, nước trong huyết trì
không còn đặc quánh, đỏ tươi như trước mà dần trở nên nhạt
màu, như bị pha loãng.
Đồng thời, huyết trì cũng bắt đầu sôi sục, như thể hiện sự giấy
giụa cuối cùng của con quỷ, rất nhiều tứ chi kỳ quái trôi lên, nào
là cánh tay không trọn vẹn, mảnh da và xương cốt đẫm máu,
thậm chí còn có thể thấy từng cái đầu người không có da mặt.
Nhìn từ xa, như một nồi nước sôi đang sùng sục.
Nhưng theo thời gian, sự sôi sục của huyết trì càng dữ dội, và
những thứ xuất hiện cũng càng đáng sợ hơn.
Lúc đầu chỉ là những chân tay cụt lủn, sau đó là những tứ chỉ
hoàn chỉnh, chẳng hạn như nửa thân người, hay xác chết hai đầu.
Những tứ chi này đều có một điểm chung, đó là sau khi bị huyết
trì nhuộm đều có màu đỏ hồng, như bị lột da.
Cuối cùng, từng bộ thi thể hoàn chỉnh bắt đầu nổi lên.
Những thi thể này trông không giống thi thể người sống, vì thi
thể người sống sẽ bị huyết trì hòa tan, không thể nào tồn tại
được.
Vì vậy, những thi thể này đều là lệ quỷ, chỉ là những lệ quỷ ngâm
trong huyết trì không thể khôi phục, nên chỉ có thể tồn tại dưới
dạng thi thể.
Mỗi bộ thi thể đại diện cho một con lệ quỷ.
Không biết trong huyết trì này ngâm bao nhiêu lệ quỷ.
Đây chính là sự khủng khiếp của Quỷ Máu, theo một nghĩa nào
đó, Quỷ Máu có thể cân bằng linh dị xe buýt trong nguyên tác,
bản thân nó cũng là một sự tồn tại cực kỳ đáng sợ.
Dưới sự bao quanh của Quỷ Hồ, những lệ quỷ lẽ ra sẽ bắt đầu hồi
phục khi bị cuốn ra khỏi huyết trì này còn chưa kịp hành động đã
bị một cơn sóng cuốn vào trong hồ nước. Dân dần, phạm vi huyết
trì thu hẹp lại, còn màu sắc hồ nước thì càng thêm đỏ hồng.
Cuối cùng, sau một giờ, hồ nước bao phủ tất cả, không còn thấy
bóng dáng huyết trì nữa, còn hô nước đỏ hồng cũng dần trở nên
yên tính, sau đó, một bóng người lặng lẽ hiện ra từ trong hồ.
Là Tô Viễn.
Dù nằm trong Quỷ Máu vài ngày, cơ thể hắn vẫn không có bất kỳ
thay đổi nào, ngược lại, như do điều khiển Quỷ Máu, sắc mặt hắn
hồng hào hơn, như một người sống khỏe mạnh.
Nhưng ngay khi hắn mở mắt ra, hai mắt hắn đỏ ngâầu, như cả
Quỷ Nhãn cũng bị nhiễm linh dị của huyết trì.
Cũng chính lúc này, mặt hồ dưới chân hắn nổi lên từng gợn sóng,
ngay sau đó, như một tấm gương, phản chiếu một bức tranh
hoàn toàn khác.
Đó là trên một boong tàu rách nát, đủ loại bóng dáng quỷ dị,
kh*ng b* và âm u đang đi lại vô định, chúng giống như xác khô,
có rất nhiều con rối kỳ quái, mà có cái chỉ là một bóng tối mơ hồ.
Chúng lang thang trên boong tàu gỗ, không có bất kỳ mục tiêu
nào, phân lớn đứng bất động, cũng có cái như đang ngủ say.
Rõ ràng, đó đều là quỷ.
Nơi những lệ quỷ đông đảo này đứng vững lại rách nát không
chịu nổi, ngay cả những tấm ván gỗ dưới chân cũng thường
xuyên có vết lõm mục nát.
Vị trí đâu tiên càng lõm vào một mảng lớn, rõ ràng là có dấu vết
va chạm, ngoài ra, còn có vũng nước vỡ vụn rải rác khắp boong
tàu.
Theo nguồn nước của vũng nước ngược dòng tìm hiểu, rõ ràng là
tràn ra từ một kiến trúc nào đó, mà khuôn mặt hơi mơ hồ của Tô
Viễn lờ mờ hiện ra trong vũng nước.
Không còn nghi ngờ gì nữa, đây cũng là nước hồ của Quỷ Hồ.
Chỉ là so với phân linh dị huyết hô mà Tô Viễn đã hoàn toàn lột
xác, nước hồ Quỷ Hồ ở đây vẫn giữ nguyên hình dáng ban đầu.
Bởi vì... Đây không phải là phần linh dị Quỷ Hồ mà Tô Viễn nắm
giữ.
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Chỉ thấy ngón tay chạm vào mặt hồ.Trong chốc lát, mặt hồ vốn yên ả liền nổi lên từng gợn sóng.Ngay sau đó, từ trong hồ nước tính lặng đột nhiên truyền đếnmột lực đạo mạnh mẽ, kéo Trần Nhạc Minh xuống nước ngay khihắn vừa chạm vào.Lúc này, sắc mặt Trân Nhạc Minh biến đổi.Hắn lập tức muốn dùng sức mạnh linh dị để thoát ra.Thế nhưng ngay sau đó, hắn phát hiện con quỷ trong cơ thể mìnhkhông hề phản ứng, như chưa từng tôn tại.Đùa saol Chỉ mới chạm nhẹ mặt hồ, con quỷ trong cơ thể hắn đãbị hạn chế rồi?Hắn nào biết, từ khi Quỷ Hồ bị Tô Viễn điêu khiển, bản chất củanó đã thay đổi.Giờ đây, Quỷ Hồ không còn đơn giản như trước, mà là sự phatrộn của nhiều linh dị, như Quỷ Sai, Quỷ Xe Buýt, Quỷ Chết Đói,cùng rất nhiều lệ quỷ khác mà Tô Viễn đã thôn phệ và điều khiển,tạo thành một khối tụ hợp linh dị.Cũng giống như u linh thuyền.Chỉ cần số lượng lệ quỷ đủ nhiều, hoàn toàn có thể lấy lượng biếnđể đạt tới chất biến. 'Cứu ta.Vừa thốt ra hai chữ, hắn đã bị kéo chìm xuống hồ, không cònthấy tăm hơi.Hai người ngự quỷ còn lại trợn tròn mắt, ngay cả người phụ nữtỉnh xảo như tượng gỗ cũng không giấu được vẻ kinh ngạc.Phải biết, Trân Nhạc Minh mạnh hơn cả hai người bọn họ, là mộtngười ngự quỷ điều khiển hai con quỷ.Vậy mà một người ngự quỷ như vậy, chỉ chạm nhẹ ngón tay vàomặt hồ đã bị kéo xuống, ngay cả kêu cứu cũng không kịp.Cái hồ này rốt cuộc kinh khủng đến mức nào? Một luồng hàn khísâu thẳm dâng lên trong lòng hai người.Không còn nghi ngờ gì nữa, mảnh hồ nước này hoàn toàn vượtquá khả năng đối phó của bọn họ.Lập tức, hai người vội vàng lùi lại, không màng sống chết củađồng bạn, rút lui khỏi khu vực này, chỉ dám đứng từ xa lén nhìn."Làm sao bây giờ? Trân Nhạc Minh chết rồi sao? Sao không thấyđộng tĩnh gì?""Ngươi hỏi ta, ta biết sao? Hay là ngươi xuống hồ thử xem hắncòn sống không?""Muốn đi thì ngươi đi, ta không đi." Thế nhưng chờ mãi, vẫnkhông thấy Trần Nhạc Minh trồi lên.Hai người không dám chần chừ, vội vàng rời khỏi nơi này, thoátkhỏi khu vực tĩnh mịch này.Như vậy, sau khi nhóm người này rời đi, nơi đây lại trở nên yêntĩnh, khôi phục sự tĩnh lặng ban đầu.Hai ngày sau.Mặt hồ vốn yên ả lại đột nhiên xuất hiện dị thường.Mặt nước trong vắt giờ sủi lên từng đợt gợn sóng, theo thời gian,những động tính này càng lúc càng lớn.Đáng sợ hơn là, khi nước hồ sôi sục, nó như bị nhuộm một màusắc tươi đẹp, một tia đỏ hồng lan tỏa trong nước, như muốnnhuộm đỏ cả mảnh hồ.Huyết trì giờ đây như bị rút cạn màu sắc, nước trong huyết trìkhông còn đặc quánh, đỏ tươi như trước mà dần trở nên nhạtmàu, như bị pha loãng.Đồng thời, huyết trì cũng bắt đầu sôi sục, như thể hiện sự giấygiụa cuối cùng của con quỷ, rất nhiều tứ chi kỳ quái trôi lên, nàolà cánh tay không trọn vẹn, mảnh da và xương cốt đẫm máu,thậm chí còn có thể thấy từng cái đầu người không có da mặt.Nhìn từ xa, như một nồi nước sôi đang sùng sục.Nhưng theo thời gian, sự sôi sục của huyết trì càng dữ dội, vànhững thứ xuất hiện cũng càng đáng sợ hơn.Lúc đầu chỉ là những chân tay cụt lủn, sau đó là những tứ chỉhoàn chỉnh, chẳng hạn như nửa thân người, hay xác chết hai đầu.Những tứ chi này đều có một điểm chung, đó là sau khi bị huyếttrì nhuộm đều có màu đỏ hồng, như bị lột da.Cuối cùng, từng bộ thi thể hoàn chỉnh bắt đầu nổi lên.Những thi thể này trông không giống thi thể người sống, vì thithể người sống sẽ bị huyết trì hòa tan, không thể nào tồn tạiđược.Vì vậy, những thi thể này đều là lệ quỷ, chỉ là những lệ quỷ ngâmtrong huyết trì không thể khôi phục, nên chỉ có thể tồn tại dướidạng thi thể.Mỗi bộ thi thể đại diện cho một con lệ quỷ.Không biết trong huyết trì này ngâm bao nhiêu lệ quỷ.Đây chính là sự khủng khiếp của Quỷ Máu, theo một nghĩa nàođó, Quỷ Máu có thể cân bằng linh dị xe buýt trong nguyên tác,bản thân nó cũng là một sự tồn tại cực kỳ đáng sợ.Dưới sự bao quanh của Quỷ Hồ, những lệ quỷ lẽ ra sẽ bắt đầu hồiphục khi bị cuốn ra khỏi huyết trì này còn chưa kịp hành động đãbị một cơn sóng cuốn vào trong hồ nước. Dân dần, phạm vi huyếttrì thu hẹp lại, còn màu sắc hồ nước thì càng thêm đỏ hồng.Cuối cùng, sau một giờ, hồ nước bao phủ tất cả, không còn thấybóng dáng huyết trì nữa, còn hô nước đỏ hồng cũng dần trở nênyên tính, sau đó, một bóng người lặng lẽ hiện ra từ trong hồ.Là Tô Viễn.Dù nằm trong Quỷ Máu vài ngày, cơ thể hắn vẫn không có bất kỳthay đổi nào, ngược lại, như do điều khiển Quỷ Máu, sắc mặt hắnhồng hào hơn, như một người sống khỏe mạnh.Nhưng ngay khi hắn mở mắt ra, hai mắt hắn đỏ ngâầu, như cảQuỷ Nhãn cũng bị nhiễm linh dị của huyết trì.Cũng chính lúc này, mặt hồ dưới chân hắn nổi lên từng gợn sóng,ngay sau đó, như một tấm gương, phản chiếu một bức tranhhoàn toàn khác.Đó là trên một boong tàu rách nát, đủ loại bóng dáng quỷ dị,kh*ng b* và âm u đang đi lại vô định, chúng giống như xác khô,có rất nhiều con rối kỳ quái, mà có cái chỉ là một bóng tối mơ hồ.Chúng lang thang trên boong tàu gỗ, không có bất kỳ mục tiêunào, phân lớn đứng bất động, cũng có cái như đang ngủ say.Rõ ràng, đó đều là quỷ.Nơi những lệ quỷ đông đảo này đứng vững lại rách nát khôngchịu nổi, ngay cả những tấm ván gỗ dưới chân cũng thườngxuyên có vết lõm mục nát.Vị trí đâu tiên càng lõm vào một mảng lớn, rõ ràng là có dấu vếtva chạm, ngoài ra, còn có vũng nước vỡ vụn rải rác khắp boongtàu.Theo nguồn nước của vũng nước ngược dòng tìm hiểu, rõ ràng làtràn ra từ một kiến trúc nào đó, mà khuôn mặt hơi mơ hồ của TôViễn lờ mờ hiện ra trong vũng nước.Không còn nghi ngờ gì nữa, đây cũng là nước hồ của Quỷ Hồ.Chỉ là so với phân linh dị huyết hô mà Tô Viễn đã hoàn toàn lộtxác, nước hồ Quỷ Hồ ở đây vẫn giữ nguyên hình dáng ban đầu.Bởi vì... Đây không phải là phần linh dị Quỷ Hồ mà Tô Viễn nắmgiữ.