Ta ngồi ở ngự thư phòng ngấu nghiến ăn điểm tâm. Xuyên qua ba tháng nay ta thực sự đói muốn chết. Hoàng thượng nhìn ta với đôi mắt lấp la lấp lánh: "Hiện tại nàng đang làm gì?" "Thần thiếp, là Ngô tài nhân." "Không, không, không, nàng khiêm tốn quá, một cô gái vô cùng ưu tú tốt nghiệp tiến sĩ, sao có thể nói mình vô tài chứ?" Ta..... "Thần thiếp họ Ngô, hiện tại là Tài nhân trong hậu cung." Hoàng thượng: "Ha ha ha, thì ra là như vậy, thì ra là như vậy." Ta lau miệng, buông điểm tâm xuống, ngồi thẳng dậy. "Bệ hạ, người xuyên qua được bao lâu rồi?" "Ba ngày. Còn nàng?" Ba tháng rồi. "Hoá ra là tiền bối, tiền bối vất vả rồi." Hoàng thượng cầm tay ta, trên mặt tràn ngập sự ân cần. Đã gọi ta hai chữ tiền bối, ta đương nhiên phải phổ cập kiến thức cho hoàng thượng: "Quốc gia này tên là Đại Chiêu, là một đất nước không có trong lịch sử. Trình độ phát triến có lẽ tầm thời nhà Tống. Ta hỏi thêm mấy cáu để hiểu rõ tình hình của hoàng thượng: "Bệ Hạ, trước khi đến đây người học chuyên ngành gì…
Chương 10: Chương 10
Hoàng Thượng Chỉ Thích Làm NũngTác giả: Hảo Điềm Áp ĐẳngTruyện Hài Hước, Truyện Xuyên KhôngTa ngồi ở ngự thư phòng ngấu nghiến ăn điểm tâm. Xuyên qua ba tháng nay ta thực sự đói muốn chết. Hoàng thượng nhìn ta với đôi mắt lấp la lấp lánh: "Hiện tại nàng đang làm gì?" "Thần thiếp, là Ngô tài nhân." "Không, không, không, nàng khiêm tốn quá, một cô gái vô cùng ưu tú tốt nghiệp tiến sĩ, sao có thể nói mình vô tài chứ?" Ta..... "Thần thiếp họ Ngô, hiện tại là Tài nhân trong hậu cung." Hoàng thượng: "Ha ha ha, thì ra là như vậy, thì ra là như vậy." Ta lau miệng, buông điểm tâm xuống, ngồi thẳng dậy. "Bệ hạ, người xuyên qua được bao lâu rồi?" "Ba ngày. Còn nàng?" Ba tháng rồi. "Hoá ra là tiền bối, tiền bối vất vả rồi." Hoàng thượng cầm tay ta, trên mặt tràn ngập sự ân cần. Đã gọi ta hai chữ tiền bối, ta đương nhiên phải phổ cập kiến thức cho hoàng thượng: "Quốc gia này tên là Đại Chiêu, là một đất nước không có trong lịch sử. Trình độ phát triến có lẽ tầm thời nhà Tống. Ta hỏi thêm mấy cáu để hiểu rõ tình hình của hoàng thượng: "Bệ Hạ, trước khi đến đây người học chuyên ngành gì… Lễ Trung thu do quý phi tổ chức phong phú mà không mất đi vẻ trang nhã, náo nhiệt mà không ồn ào, khiến ta vô cùng hài lòng.Trong tiệc Trung thu, mọi người ăn uống linh đình, nâng chén cạn chén, một mảnh phồn vinh, ta nghiêng đầu nhìn về phía Hoàng Thượng bên cạnh.Hắn mặc lễ phục, tay cầm chén rượu, ánh mắt xa cách đạm mạc, khuôn mặt tuấn tú quý khí thiên thành.Ta không khỏi tán thưởng ở trong lòng, lúc mà hắn không cười không làm nũng, thật đúng là có chút mùi vị không giận tự uy.Như vậy cũng tốt, trước đây ta còn luôn lo lắng hắn một mình vào triều, sẽ bị những đại thần xảo quyệt kia bắt nạt.Nhưng mà bây giờ xem ra, có vẻ là ta đã lo lắng quá rồi!Ta đang thưởng thức mỹ mạo hiếm khi thấy được của hắn thì cảm thấy tay áo bị người giật giật.Không cần nghĩ cũng biết là ai.Ta nghi hoặc nhìn về phía hắn.Hắn nhướng mày với ta, lộ ra nụ cười giảo hoạt, tới gần một chút:"Yến hội kết thúc chúng ta ra ngoài chơi đi."Ta:...Là không giận tự uy dữ chưa?Thấy ta không nói gì, hắn tiếp tục thuyết phục:"Chúng ta xuyên qua lâu như vậy, cả ngày quanh quẩn có mấy mét đất, chưa đi xem phố xá cổ đại sầm uất thế nào, nàng không cảm thấy nhàm chán sao?"Ta: "Không!"Hắn chống khuỷu tay lên cạnh bàn, một tay giữ má, đầu hơi ngẩng lên, vẻ mặt tiếc nuối:"Nhưng nếu không đến thanh lâu, truyện xuyên không sẽ không hoàn hảo được.""Bên ngoài quá nguy hiểm, thiếp sợ không bảo vệ tốt cho người. Người đẹp như vậy mang ra ngoài, nhỡ đâu bị người cướp đi thì làm sao bây giờ?"Nghe xong lời của ta, hắn rất vui vẻ, khóe miệng cong cong đẹp mắt.Nhưng hắn vẫn không buông tha, giải thích từng chút một: "Nàng không chứng kiến cuộc sống của quần chúng nhân dân, làm sao có thể ra chính sách có lợi nhất cho bọn họ được? Đừng quên, chúng ta phải lấy dân làm gốc, từ trong nhân dân tìm được lối đi đúng đắn!"Thế là Hoàng thượng đã thuyết phục được ta.Hắn nói đúng, từ lúc xuyên qua đến giờ ta chưa ra khỏi hoàng cung, hiểu biết về thời đại này chỉ giới hạn trong sách truyện, phim ảnh.Ta không biết chợ kinh thành bán hàng hóa gì, không biết dân chúng sinh hoạt như thế nào, ta cũng không biết bên ngoài cung thật sự giống như trong tấu chương nói, hưng thịnh thái bình thật không?Vì thế, ta đồng ý.Dù sao, ta vốn không thể từ chối hắn.-còn tiếp-
Lễ Trung thu do quý phi tổ chức phong phú mà không mất đi vẻ trang nhã, náo nhiệt mà không ồn ào, khiến ta vô cùng hài lòng.
Trong tiệc Trung thu, mọi người ăn uống linh đình, nâng chén cạn chén, một mảnh phồn vinh, ta nghiêng đầu nhìn về phía Hoàng Thượng bên cạnh.
Hắn mặc lễ phục, tay cầm chén rượu, ánh mắt xa cách đạm mạc, khuôn mặt tuấn tú quý khí thiên thành.
Ta không khỏi tán thưởng ở trong lòng, lúc mà hắn không cười không làm nũng, thật đúng là có chút mùi vị không giận tự uy.
Như vậy cũng tốt, trước đây ta còn luôn lo lắng hắn một mình vào triều, sẽ bị những đại thần xảo quyệt kia bắt nạt.
Nhưng mà bây giờ xem ra, có vẻ là ta đã lo lắng quá rồi!
Ta đang thưởng thức mỹ mạo hiếm khi thấy được của hắn thì cảm thấy tay áo bị người giật giật.
Không cần nghĩ cũng biết là ai.
Ta nghi hoặc nhìn về phía hắn.
Hắn nhướng mày với ta, lộ ra nụ cười giảo hoạt, tới gần một chút:
"Yến hội kết thúc chúng ta ra ngoài chơi đi."
Ta:...
Là không giận tự uy dữ chưa?
Thấy ta không nói gì, hắn tiếp tục thuyết phục:
"Chúng ta xuyên qua lâu như vậy, cả ngày quanh quẩn có mấy mét đất, chưa đi xem phố xá cổ đại sầm uất thế nào, nàng không cảm thấy nhàm chán sao?"
Ta: "Không!"
Hắn chống khuỷu tay lên cạnh bàn, một tay giữ má, đầu hơi ngẩng lên, vẻ mặt tiếc nuối:
"Nhưng nếu không đến thanh lâu, truyện xuyên không sẽ không hoàn hảo được."
"Bên ngoài quá nguy hiểm, thiếp sợ không bảo vệ tốt cho người. Người đẹp như vậy mang ra ngoài, nhỡ đâu bị người cướp đi thì làm sao bây giờ?"
Nghe xong lời của ta, hắn rất vui vẻ, khóe miệng cong cong đẹp mắt.
Nhưng hắn vẫn không buông tha, giải thích từng chút một: "Nàng không chứng kiến cuộc sống của quần chúng nhân dân, làm sao có thể ra chính sách có lợi nhất cho bọn họ được? Đừng quên, chúng ta phải lấy dân làm gốc, từ trong nhân dân tìm được lối đi đúng đắn!"
Thế là Hoàng thượng đã thuyết phục được ta.
Hắn nói đúng, từ lúc xuyên qua đến giờ ta chưa ra khỏi hoàng cung, hiểu biết về thời đại này chỉ giới hạn trong sách truyện, phim ảnh.
Ta không biết chợ kinh thành bán hàng hóa gì, không biết dân chúng sinh hoạt như thế nào, ta cũng không biết bên ngoài cung thật sự giống như trong tấu chương nói, hưng thịnh thái bình thật không?
Vì thế, ta đồng ý.
Dù sao, ta vốn không thể từ chối hắn.
-còn tiếp-
Hoàng Thượng Chỉ Thích Làm NũngTác giả: Hảo Điềm Áp ĐẳngTruyện Hài Hước, Truyện Xuyên KhôngTa ngồi ở ngự thư phòng ngấu nghiến ăn điểm tâm. Xuyên qua ba tháng nay ta thực sự đói muốn chết. Hoàng thượng nhìn ta với đôi mắt lấp la lấp lánh: "Hiện tại nàng đang làm gì?" "Thần thiếp, là Ngô tài nhân." "Không, không, không, nàng khiêm tốn quá, một cô gái vô cùng ưu tú tốt nghiệp tiến sĩ, sao có thể nói mình vô tài chứ?" Ta..... "Thần thiếp họ Ngô, hiện tại là Tài nhân trong hậu cung." Hoàng thượng: "Ha ha ha, thì ra là như vậy, thì ra là như vậy." Ta lau miệng, buông điểm tâm xuống, ngồi thẳng dậy. "Bệ hạ, người xuyên qua được bao lâu rồi?" "Ba ngày. Còn nàng?" Ba tháng rồi. "Hoá ra là tiền bối, tiền bối vất vả rồi." Hoàng thượng cầm tay ta, trên mặt tràn ngập sự ân cần. Đã gọi ta hai chữ tiền bối, ta đương nhiên phải phổ cập kiến thức cho hoàng thượng: "Quốc gia này tên là Đại Chiêu, là một đất nước không có trong lịch sử. Trình độ phát triến có lẽ tầm thời nhà Tống. Ta hỏi thêm mấy cáu để hiểu rõ tình hình của hoàng thượng: "Bệ Hạ, trước khi đến đây người học chuyên ngành gì… Lễ Trung thu do quý phi tổ chức phong phú mà không mất đi vẻ trang nhã, náo nhiệt mà không ồn ào, khiến ta vô cùng hài lòng.Trong tiệc Trung thu, mọi người ăn uống linh đình, nâng chén cạn chén, một mảnh phồn vinh, ta nghiêng đầu nhìn về phía Hoàng Thượng bên cạnh.Hắn mặc lễ phục, tay cầm chén rượu, ánh mắt xa cách đạm mạc, khuôn mặt tuấn tú quý khí thiên thành.Ta không khỏi tán thưởng ở trong lòng, lúc mà hắn không cười không làm nũng, thật đúng là có chút mùi vị không giận tự uy.Như vậy cũng tốt, trước đây ta còn luôn lo lắng hắn một mình vào triều, sẽ bị những đại thần xảo quyệt kia bắt nạt.Nhưng mà bây giờ xem ra, có vẻ là ta đã lo lắng quá rồi!Ta đang thưởng thức mỹ mạo hiếm khi thấy được của hắn thì cảm thấy tay áo bị người giật giật.Không cần nghĩ cũng biết là ai.Ta nghi hoặc nhìn về phía hắn.Hắn nhướng mày với ta, lộ ra nụ cười giảo hoạt, tới gần một chút:"Yến hội kết thúc chúng ta ra ngoài chơi đi."Ta:...Là không giận tự uy dữ chưa?Thấy ta không nói gì, hắn tiếp tục thuyết phục:"Chúng ta xuyên qua lâu như vậy, cả ngày quanh quẩn có mấy mét đất, chưa đi xem phố xá cổ đại sầm uất thế nào, nàng không cảm thấy nhàm chán sao?"Ta: "Không!"Hắn chống khuỷu tay lên cạnh bàn, một tay giữ má, đầu hơi ngẩng lên, vẻ mặt tiếc nuối:"Nhưng nếu không đến thanh lâu, truyện xuyên không sẽ không hoàn hảo được.""Bên ngoài quá nguy hiểm, thiếp sợ không bảo vệ tốt cho người. Người đẹp như vậy mang ra ngoài, nhỡ đâu bị người cướp đi thì làm sao bây giờ?"Nghe xong lời của ta, hắn rất vui vẻ, khóe miệng cong cong đẹp mắt.Nhưng hắn vẫn không buông tha, giải thích từng chút một: "Nàng không chứng kiến cuộc sống của quần chúng nhân dân, làm sao có thể ra chính sách có lợi nhất cho bọn họ được? Đừng quên, chúng ta phải lấy dân làm gốc, từ trong nhân dân tìm được lối đi đúng đắn!"Thế là Hoàng thượng đã thuyết phục được ta.Hắn nói đúng, từ lúc xuyên qua đến giờ ta chưa ra khỏi hoàng cung, hiểu biết về thời đại này chỉ giới hạn trong sách truyện, phim ảnh.Ta không biết chợ kinh thành bán hàng hóa gì, không biết dân chúng sinh hoạt như thế nào, ta cũng không biết bên ngoài cung thật sự giống như trong tấu chương nói, hưng thịnh thái bình thật không?Vì thế, ta đồng ý.Dù sao, ta vốn không thể từ chối hắn.-còn tiếp-